Tập 01 Chuyên viên Điện tác Echika và Amicus Ex Machina của cô

Mở đầu: Bão tuyết

Mở đầu: Bão tuyết

31bae13e-f4de-4828-9690-9b2930aff3fa.jpg

[Bài báo trên]

LỄ KỶ NIỆM ĐĂNG QUANG TỔ CHỨC VÀO THÁNG 6 NĂM SAU

Nghi Vấn Trao Tặng Amicus Mới Nhất

Ngày mùng 4, Văn phòng Hoàng gia Anh đã chính thức thông báo lễ kỷ niệm 60 năm đăng quang của Nữ hoàng Madelaine, vị quân chủ thứ tư của triều đại Windsor, sẽ được tổ chức vào ngày 5 tháng 6 năm sau. Nhận được tin về quyết định tổ chức buổi lễ, Noyer Robotics (London) tiết lộ một dự án đang được tiến hành để trao tặng người máy Amicus cho Nữ hoàng.

Ba nguyên mẫu Amicus được trao tặng là mẫu Royal Family (RF), đang được phát triển đặc biệt. Được biết, chúng có thông số kỹ thuật khác biệt so với các Amicus thông thường, là trí tuệ nhân tạo toàn năng thế hệ tiếp theo được cải tiến bằng cách tận dụng các công nghệ mới nhất độc quyền.

Trả lời phỏng vấn của các cơ quan báo chí, Nữ hoàng bày tỏ ý định chân thành hoan nghênh các Amicus và chia sẻ: "Hiện tại, ta đang suy nghĩ về tên cho các Amicus này." (Bài viết liên quan ở trang 23)

『The Times, ngày 5 tháng 5 năm 2014』Bài trang nhất

[Bài báo dưới]

CÁO PHÓ

Ông Chikasato Hieda (Lập trình viên thuộc đội ngũ phát triển Your Forma)

Ông Chikasato Hieda, cựu nhân viên của tập đoàn công nghệ "Rig City" (Quận Santa Clara, California), người đã đóng góp to lớn vào việc phát triển và phổ biến thiết bị thực tế hỗn hợp xâm lấn "Your Forma", đã qua đời vào ngày 12 tại tổ chức hỗ trợ tự tử "Fenster" ở Thụy Sĩ. Hưởng dương 44 tuổi.

Đối mặt với sự tiếp cận từ các cơ quan báo chí, Fenster đã xác nhận sự việc, đồng thời phản đối rằng: "Việc đưa tin này vi phạm quyền riêng tư của người đã khuất".

Trả lời phỏng vấn của tờ báo này, "Rig City" cho biết: "Chúng tôi xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất. Chúng tôi không ở vị thế để bình luận về hành tung của các nhân viên đã nghỉ việc." Tang lễ sẽ được tổ chức riêng tư chỉ với những người thân cận. Tang chủ là con gái cả, cô Echika Hieda.

『Los Angeles Times, ngày 18 tháng 8 năm 2022』Mục Cáo phó

Thi thoảng, tựa như cơn gió lốc cuốn qua, một ý nghĩ lại thoáng hiện trong tâm trí tôi: Mình chưa bao giờ muốn trở thành một người lớn như thế này.

"Thế nạn nhân khai tuyết trong phòng dày bao nhiêu rồi?"

"Khoảng nửa mét trước khi tiêm thuốc ức chế vận động. Nghe nói bão tuyết trong ảo giác dữ dội lắm, thuốc mà hết tác dụng thì chắc chắn cậu ta sẽ sốc nhiệt ngay lập tức."

Bệnh viện Boulvier-Gare nằm giữa lòng Paris, lạ thay, lại sạch bách mùi thuốc sát trùng.

Echika sải bước dọc hành lang khu nội trú, mắt hướng về hai tấm lưng phía trước: một vị bác sĩ khoác áo blouse trắng và đồng nghiệp của cô, Benno Kleman. Benno năm nay hai mươi sáu, mang gương mặt góc cạnh điển hình của đàn ông Đức. Mái tóc ngắn màu hạt lanh được chải chuốt tỉ mỉ, nhưng cả con người anh ta lại toát lên vẻ lo âu thường trực.

Đã hai tuần kể từ khi họ thành cộng sự, nhưng tất cả những gì Echika biết về Benno chỉ vỏn vẹn một điều: anh ta có cô bạn gái kém mình hai tuổi.

Benno lên tiếng: "...Và, chúng tôi sẽ kết nối với Your Forma của người nhiễm để xác định lộ trình lây lan virus."

"Biết rồi, là Điện tác chứ gì." Echika ngắt lời, giọng thản nhiên. "Truy ngược lịch sử hành động và Cơ Ức trong Your Forma để tìm nguồn lây... Nhưng loại virus tự nhân bản gây ảo giác bão tuyết thế này thì đúng là lần đầu tôi thấy."

"Bác sĩ ở Washington D.C. cũng nói y hệt vậy. Rằng 'chắc chắn là một chủng virus mới'."

"Washington là nơi khởi phát nhỉ. Chỗ chúng ta là ca thứ hai nên cũng may, nhờ có tiền lệ mà xử lý kịp."

Ngoài khung cửa sổ, dòng sông Seine lững lờ trôi. Mặt nước lấp lánh dưới cái nắng lạnh lẽo giữa đông, yên bình đến phát ngán.

"Tuy nhiên," vị bác sĩ nén cơn ngáp, "dù không bằng các vị, nhưng tôi cũng chẳng được chợp mắt tử tế đâu. Mong mọi người sớm giải quyết cho xong vụ này."

"Sao ông không giao ca đêm cho bọn Amicus?"

"Việc nào giao được thì tôi đã giao rồi, nhưng bắt ép chúng quá cũng tội nghiệp."

"Tội nghiệp? Đó chỉ là máy móc thôi, không vắt kiệt công suất sử dụng thì phí phạm quá."

"À ra thế, cậu thuộc 'Phe Công cụ' nhỉ. Tôi thì thuộc 'Phe Bạn bè', làm việc chung lâu ngày kiểu gì cũng nảy sinh tình cảm với chúng."

Benno nhún vai đầy gượng gạo, rồi tách khỏi vị bác sĩ, đi về phía Echika. Nhìn cái bản mặt cau có đó là biết ngay bài ca nhắc nhở quen thuộc sắp bắt đầu.

"Nghe cho thủng đây Hieda, chỉ lặn vào tầng Cơ Ức biểu bì thôi. Xác định đường lây và tìm manh mối thủ phạm. Rõ chưa?"

Y như mình nghĩ.

"Nói thẳng nhé," Echika đáp, giọng lạnh tanh. "Vốn dĩ việc kiểm soát và kéo một Chuyên viên Điện tác như tôi lên là nhiệm vụ của Phụ tá các anh. Nghĩa là lặn sâu đến đâu là do anh quyết, không phải tôi."

"Tôi muốn kéo cô lên, nhưng chính cô lại lôi ngược tôi xuống cho chìm nghỉm nên tôi mới phải nói! Cô đã cố tình gây quá tải và nướng chín dây thần kinh của tôi tận ba lần rồi. Muốn giết người hả?"

"Tôi từng tiễn người ta vào viện chứ chưa giết ai bao giờ."

"Hèn gì chẳng ai trụ được lâu với cô." Trông anh ta như thể sắp nhổ toẹt nước bọt xuống đất. "Nghe này thiên tài, trong lúc chúng tôi đi điều tra vụ khác thì các đồng nghiệp đã phải Điện tác bán sống bán chết mới tìm ra nguồn lây đấy. Liệu mà tạo ra thành quả đi."

"Lúc nào tôi chẳng tạo ra thành quả."

"Tôi nói sai. Ý là hãy tạo ra thành quả mà không làm hỏng cộng sự ấy. Hiểu chưa."

Benno buông lời xối xả một chiều rồi quay ngoắt lại chỗ bác sĩ. Echika thở hắt ra đằng mũi. Bản thân cô bị anh ta ghét ra mặt, kể cũng nhẹ nợ. Mà cô cũng chẳng buồn nỗ lực để được quý mến làm gì. Tóm lại mối quan hệ với Benno chỉ ngày càng tệ đi, nhưng cô không bận tâm.

Đáng tiếc là đúng như lời anh ta nói, mối quan hệ này đằng nào cũng chẳng kéo dài lâu.

Căn phòng bệnh nơi họ được dẫn tới, xa hoa thay, lại là phòng đơn. Trên chiếc giường tẻ nhạt, một thanh niên người Pháp đang ngủ say sưa—đó chính là nguồn phát tán loại virus tại Paris lần này.

Trong phòng, ngoài nhóm Echika còn có một y tá Amicus đang túc trực. Người máy này có ngoại hình mô phỏng một phụ nữ tầm ba mươi, các đường nét khuôn mặt chỉn chu vừa phải, không gây khó chịu. Là mẫu sản xuất hàng loạt thường thấy.

"Mọi người vất vả rồi," Amicus nở nụ cười thân thiện đúng lập trình. "Thuốc an thần đã được tiêm mười hai phút trước, tình trạng bệnh nhân ổn định. Giấy đồng ý thực hiện Điện tác cũng đã được ký."

"Chào cô Oger," Benno giơ thẻ ID ra trước mặt người thanh niên đang ngủ. "Tôi là Phụ tá Benno Kleman thuộc Cục Điều tra Tội phạm Điện tử của INTERPOL, và đây là Chuyên viên Điện tác Echika Hieda. Căn cứ theo Điều 15 Luật Tố tụng Hình sự Quốc tế, chúng tôi sẽ thực thi quyền kết nối vào Your Forma của anh."

Vị bác sĩ bật cười: "Cậu ta đang ngủ say mà, làm màu thế có ý nghĩa gì không?"

"Là thông lệ thôi, không làm thì thi thoảng lại dính khiếu nại."

"Bắt đầu thôi, Benno. Nối đi."

Echika rút từ túi trong áo khoác ra sợi Dây Sinh Mệnh.

Thứ trông tựa như sợi chỉ ấy thực chất là một loại cáp quang với đầu kết nối rủ xuống ở hai đầu. Echika và Benno lần lượt cắm nó vào sau gáy—nơi có cổng giao tiếp được cấy dưới da.

"Tiếp theo, cáp thăm dò."

Nghe lệnh Echika, Benno kết nối "cáp thăm dò" vào gáy người thanh niên rồi ném đầu dây còn lại cho cô. Sợi dây này dày hơn Dây Sinh Mệnh một chút. Echika đón lấy, cắm phập vào cổng thứ hai của mình. Một thao tác đơn giản tạo thành thế kiềng ba chân, hay còn gọi là kết nối tam giác. Một thiết lập cơ bản để thâm nhập và lục lọi bên trong não bộ.

"Hieda, kén phòng hộ chống virus hoạt động chưa?"

"Không vấn đề gì. Đang hoạt động bình thường."

"Vậy thì đi nhanh đi."

Echika thu cằm lại—và trong khoảnh khắc tiếp theo, cô gieo mình thẳng vào bên trong tâm trí của vật chủ.

Những hàng cây trơ trụi giữa trời đông của vườn Luxembourg thốc thẳng vào tầm mắt.

Cắn một miếng bánh pain au chocolat mua ở tiệm, cảm giác hạnh phúc như khiến cõi lòng tan chảy nhẹ nhàng bao phủ lấy tâm trí—tên của vật chủ là Thomas Oger, sinh viên theo học tại một trường Grande École danh giá chuyên ngành kỹ thuật.

Theo Cơ Ức biểu bì—nơi ghi lại dữ liệu sự kiện trong một tháng qua—thì việc dùng bữa sáng tại công viên này dường như là thói quen hàng ngày của cậu ta.

Ăn xong, cậu bước lên một chiếc xe hơi chia sẻ của Pháp. Trong lòng dấy lên cảm giác rộn ràng, háo hức. Có vẻ cậu ta đang rất mong chờ được đắm mình vào nghiên cứu trong suốt một ngày sắp tới.

Khung cảnh phố phường vùn vụt trôi qua ngoài cửa xe tràn ngập những biển quảng cáo thiết bị tối tân: giày thể thao tích hợp Bluetooth, tai nghe hỗ trợ giấc ngủ cải tiến, hay đồ thể thao sợi carbon. Thứ nào cũng lấp lánh hào nhoáng. Với Oger, hẳn đó đều là những sản phẩm đáng khao khát—vừa để mặc cho những cảm xúc vay mượn ấy trôi tuột qua người, Echika vừa tiếp tục rơi xuống sâu hơn.

Song song với việc lướt qua Cơ Ức, cô lần theo những dấu vết Oger để lại trên mạng lưới—từ lịch sử mua hàng thương mại điện tử đến video đã xem. Cô truy cập vào mạng xã hội, cạy mở thông tin đăng ký cơ bản để rà soát. Xử lý hàng trăm triệu bài đăng trong nháy mắt. Vì nguyện vọng trở thành kỹ sư, cậu ta cực kỳ quan tâm đến công nghệ, kỳ nghỉ Lễ Các Thánh còn sang Mỹ tham gia tour tham quan doanh nghiệp của "Rig City" và "Clear Solution".

Tuy nhiên, chẳng thấy manh mối nào về virus. Hộp thư tin nhắn cũng chủ yếu là trao đổi với gia đình bạn bè, ngay cả quảng cáo cũng "sạch" đến mức vô vị.

Ra là vậy, Echika nghĩ. Đúng như báo cáo từ Chuyên viên Điện tác ở Washington. Dù có lặn vào vật chủ cũng chẳng tìm thấy dấu vết hung thủ, thậm chí con đường lây nhiễm cũng mù mờ.

Đã quét xong lớp Cơ Ức biểu bì, nhưng Benno vẫn chưa kéo cô lên. Tốc độ xử lý của hai người quá chênh lệch khiến việc giám sát không theo kịp.

Echika tiếp tục rơi xuống trong khi tăng tốc. Tệ rồi đây.

Xuyên thủng lớp Cơ Ức biểu bì, lao thẳng vào lớp Cơ Ức trung tầng sâu hơn nữa—bựt một cái, cơn tê dại chạy dọc sống lưng.

"Phụ tá Kleman!"

Tiếng hét vang lên, cô ngẩng mặt. Tầm nhìn lập tức bị bôi xóa, thực tại nơi phòng bệnh đổ ập về—dây cáp tuột ra đúng lúc Benno đang quỵ ngã xuống sàn.

Bác sĩ hốt hoảng chạy lại, nhưng anh ta đã bất tỉnh, không hề cử động.

Amicus lao ra khỏi phòng bệnh với vẻ mặt khẩn trương được lập trình sẵn.

A, lại nữa rồi.

Echika chẳng lấy gì làm ngạc nhiên, chỉ đứng trân trân tại chỗ. Cô cũng đoán Benno sắp tới giới hạn rồi, và quả nhiên là vậy—lồng ngực nhói lên đau buốt, nhưng cô vờ như không nhận thấy. Nếu năng lực xử lý của Chuyên viên Điện tácPhụ tá không cân xứng, những sự cố thế này sẽ xảy ra.

Năng lực của anh ta và cô ngay từ đầu đã là đôi đũa lệch.

Vậy mà cứ tiếp tục vận hành quá sức thì việc hỏng hóc sớm muộn gì cũng là tất yếu. Với Echika, việc cộng sự bị hỏng là chuyện như cơm bữa.

Chẳng mấy chốc, vài y tá Amicus kéo cáng đến và đưa Benno ra ngoài. E là sẽ phải nằm viện khoảng một tuần. Lúc nào cũng vậy. Thế nên cô im lặng, cố nghiền nát cảm giác tội lỗi vớ vẩn đang dâng lên, nhưng mà...

"Trước đây, tôi từng khám cho một Phụ tá có triệu chứng tương tự."

Vị bác sĩ bên cạnh ném cho cô cái nhìn trách móc. Echika khẽ hít sâu một hơi.

"Là Crida sao? Hay là Orgren? Serber? Hay là..."

"Đủ rồi." Ánh mắt vị bác sĩ đã nhuốm màu khinh miệt từ lúc nào. "Tôi nghe đồn rồi, rằng có một thiên tài chuyên nướng chín não bộ của hết thảy cộng sự và tống họ vào bệnh viện. Là cô đúng không? Chuyên viên Điện tác Hieda."

Cô biết người ta mong chờ câu trả lời thế nào. Những câu trả lời sặc mùi đạo đức giả và đầy thiện chí kiểu như "Tôi không cố ý" hay "Làm gì có ai lại muốn làm khổ đồng nghiệp chứ".

Tuy nhiên, những lời lẽ đẹp đẽ không có sức mạnh để gạt bỏ sự thật. Từ rất lâu rồi, cô đã biết rõ điều đó đến phát ngán.

"Benno sẽ hồi phục thôi. Với Your Forma, việc tu sửa dây thần kinh não chẳng có gì to tát."

Echika nói, khuôn mặt vô cảm đến mức tàn nhẫn. "Vậy, cảm ơn ông đã hợp tác điều tra."

Vị bác sĩ làm vẻ mặt như thể đang nhìn thứ quái thai, nhưng cô mặc kệ và rời khỏi phòng bệnh.

Lần theo những thông tin được ghi lại trong Your Forma, tìm ra manh mối giải quyết vụ án.

Đó chính là công việc của Chuyên viên Điện tác—Echika Hieda.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!