Volume 01

Chương 1 Hồi 1: Ba năm sau

Chương 1 Hồi 1: Ba năm sau

Ba năm thấm thoắt trôi qua kể từ ngày Ryoma Takebayashi chọn Rừng Gana làm chốn tu luyện võ thuật và ma thuật...

Cậu vẫn chưa hề có ý định rời đi.

“Được rồi, các bé... Đến giờ ăn rồi!”

Cái hang thô sơ ngày nào giờ đã được nới rộng thênh thang nhờ thổ ma thuật cải tiến. Lối vào được bảo vệ bằng một lớp kết giới, còn bên trong, đồ đạc nội thất cũng tươm tất, tất cả đều được nặn từ đất sét cứng thu được trong quá trình đào hang.

Nguồn thức ăn thì dồi dào, là lộc trời của khu rừng ban tặng. Cậu dễ dàng phân biệt được thứ gì ăn được nhờ kiến thức từ các vị thần và ma thuật giám định. Sống trong một môi trường thoải mái như vậy, Ryoma chẳng có khao khát mãnh liệt nào thôi thúc cậu rời khỏi chốn này. Thay vào đó, cậu thỏa sức theo đuổi những sở thích mà kiếp trước chẳng bao giờ có thời gian ngó tới.

Một trong những đam mê lớn nhất của cậu chính là nghiên cứu về 'slime'. Ban đầu, cậu chỉ định thử dùng ‘thuần hóa ma thuật’ được ban cho và bắt được một con slime, rồi tiện tay giữ nó lại làm thú cưng. Nửa năm sau, một buổi sáng thức dậy, cậu thấy con slime đã đổi màu. Tưởng nó bị bệnh, cậu cuống cuồng dùng Giám định ma thú thì mới vỡ lẽ ra rằng nó đã tiến hóa thành một loài mới tên là Slime Dính.

Kể từ ngày đó, Ryoma bắt đầu say mê nghiên cứu sự tiến hóa của slime và dành phần lớn thời gian để quan sát chúng. Điều đầu tiên cậu nhận ra là slime hoang dã nằm ở đáy của chuỗi thức ăn. Vì chúng không đủ sức mạnh để săn mồi, Ryoma chưa từng thấy một con slime hoang dã nào được một bữa ăn tử tế. Ngược lại, những con slime của cậu thì khác. Cậu cho chúng ăn thức ăn thừa của mình, cả xác những con sâu bướm xanh mà cậu thường bắt gặp trên đường đi săn. Nói cách khác, bầy slime của Ryoma được hấp thụ dinh dưỡng nhiều hơn hẳn đồng loại ngoài tự nhiên.

Hơn nữa, loài sâu bướm xanh trong bữa ăn của chúng có khả năng phun ra tơ dính. Từ đó, Ryoma đặt ra giả thuyết rằng một trong những khác biệt này chính là nguyên nhân dẫn đến sự tiến hóa. Cậu liền bắt thêm những con slime mới và cho chúng ăn liên tục sâu bướm xanh cùng thức ăn. Hai tháng sau, tất cả những con slime chỉ ăn sâu bướm xanh đều tiến hóa thành Slime Dính.

Thú vị hơn nữa, những con slime không được cho ăn sâu bướm xanh (để làm nhóm đối chứng) lại tiến hóa thành một loài khác. Kể từ đó, sự hứng thú của Ryoma bùng nổ. Cậu bắt một lượng lớn slime và cho chúng ăn đủ loại thức ăn thừa và vật liệu thu thập được. Kết quả chính là sáu loài slime mà cậu đang nuôi hiện tại.

—Slime x13

Loài ma vật yếu nhất thế gian, có thể tìm thấy ở bất cứ đâu. Ăn tạp, đường kính trung bình 20cm. Sinh vật bí ẩn này sẽ chết nếu phần lõi bên trong cơ thể tựa thạch của chúng bị tổn thương. Khi đó, toàn bộ phần còn lại sẽ tan biến.

Kỹ năng: Tiêu thụ 2, Hấp thụ 3, Phân tách 1

—Slime Dính x153

Một sinh vật có cùng kích thước với slime thông thường, có khả năng tạo ra một dung dịch có độ dính cực cao trong cơ thể. Nó có thể phun trực tiếp chất lỏng này, hoặc ẩn nấp để giăng bẫy bắt mồi.

Kỹ năng: Dung dịch dính cường hóa 4, Dung dịch dính đông cứng 1, Bắn tơ dính 1, Nhảy 1, Tiêu thụ 3, Hấp thụ 3, Phân tách 3

Ban đầu, kỹ năng duy nhất của nó là Dung dịch dính cường hóa và ba kỹ năng cơ bản. Nhưng cuối cùng, nó đã học được Dung dịch dính đông cứng và Nhảy. Đó là cách Ryoma biết được ma vật cũng có thể lĩnh hội kỹ năng thông qua rèn luyện. Kỹ năng Bắn tơ dính được phát hiện khi Ryoma đang nghiên cứu đặc tính của hai loại dung dịch dính, cậu thử trộn chúng lại với nhau để tạo thành dạng sợi. Khi cậu thử nghiệm xem liệu hiện tượng tương tự có thể xảy ra bên trong cơ thể của slime hay không, toàn bộ quá trình huấn luyện đã giúp chúng học được kỹ năng đó.

—Slime Axit x100

Một loại slime có khả năng tiêu hóa cực mạnh, có thể phân hủy cả những vật liệu khó nhằn như xương động vật. Sau khi được phát hiện trong quá trình nghiên cứu, số lượng của chúng đã tăng lên nhờ phân tách.

Kỹ năng: Tạo axit 3, Kháng axit 3, Nhảy 1, Tiêu thụ 4, Hấp thụ 3, Phân tách 2

—Slime Độc x188

Những con slime được cho ăn cây độc liên tục. Một số lượng đáng kể đã không thể chống lại độc tố và chết, nhưng những con sống sót đã tiến hóa. Sau đó, số lượng của chúng tăng lên nhờ phân tách.

Kỹ năng: Tạo độc 3, Kháng độc 3, Tạo độc tê liệt 3, Nhảy 1, Tiêu thụ 3, Hấp thụ 3, Phân tách 3

—Slime Tẩy Rửa x11

Slime thường xuyên uống nước, nhưng lại có vài con quái đản cứ nằng nặc đòi uống nước tắm của Ryoma. Chẳng thấy có vấn đề gì, cậu cứ để chúng làm theo ý mình, và điều đó đã dẫn đến sự tiến hóa này.

Kỹ năng: Tẩy rửa 4, Khử mùi 6, Dung dịch khử mùi 4, Kháng bệnh 5, Kháng độc 5, Nhảy 1, Tiêu thụ 3, Hấp thụ 3, Phân tách 1

—Slime Dọn Rác x457

Khi Ryoma không chịu nổi mùi hôi bốc ra từ nhà vệ sinh và khu xử lý rác mà cậu tạo ra trong hang, cậu nhớ lại cách slime thích bu quanh xác chết thối rữa và thảy luôn hai mươi con slime mới bắt vào đó. Kết quả là, những con slime này đã có được kỹ năng tiêu hóa tạp chất và thải ra phân bón, đồng thời chúng cũng có xu hướng phân tách thường xuyên hơn các loài khác.

Kỹ năng: Kháng bệnh 5, Kháng độc 5, Ăn tạp chất 5, Tẩy rửa 6, Khử mùi 6, Dung dịch khử mùi 4, Tỏa mùi hôi 4, Giảm dinh dưỡng 3, Nhảy 1, Tiêu thụ 6, Hấp thụ 3, Phân tách 6

Số loài không nhiều, vì giữa chừng cậu đã chuyển hướng từ tìm kiếm sự tiến hóa sang nhân giống, nhưng tổng số lượng đã vượt ngưỡng 900 con.

Bản tính của Ryoma vốn không ngại những công việc đơn điệu và lặp đi lặp lại. Vì vậy, trong hoàn cảnh không có ai ngăn cản, cậu đã chẳng biết điểm dừng. Tuy nhiên, chính lối sống đó đã chữa lành trái tim mệt mỏi của Ryoma và mang lại cho cậu sức sống. Điều này cho phép cậu sống một cách ổn định dù thỉnh thoảng chạm trán bọn cướp hay những con thú lớn, những thứ mà Ryoma có thể dễ dàng xử lý bằng sức mạnh của bản thân và đội quân slime của mình.

Lẽ ra Ryoma sẽ cứ thế sống tiếp...

Cho đến một ngày, định mệnh gõ cửa.

Đó là trong chuyến đi săn thường nhật của cậu. Thay vì con mồi, cậu lại phát hiện ra năm người mặc áo giáp trong rừng.

Tự dưng lại có người ở chốn này. Lạ thật. Trang bị của họ trông quá đồng đều để là bọn cướp... Có lẽ đây là lần đầu tiên mình gặp người lương thiện ở thế giới này. Mà cũng phải, mình sống như một ẩn sĩ tít trong rừng sâu thế này cơ mà... Ồ, có người bị thương à?

Nấp sau lùm cây, cậu quan sát từ xa và thấy một người đang dựa vào vai đồng đội, người quấn đầy băng trắng thấm máu thay cho áo giáp.

“Ư-ư...”

“Cố lên, Hughes!”

“Camil, ma lực của cậu thế nào rồi?”

“Xin lỗi, vẫn chưa...”

Trông anh ta không ổn chút nào... Họ không giống bọn cướp, mình không thể làm ngơ được... Ít nhất mình có thể cho họ trú tạm ở chỗ mình. Nếu họ có giở trò, mình cũng đã chuẩn bị sẵn các phương án đối phó rồi.

Ryoma bước ra khỏi bụi cây để gọi họ. Tuy nhiên...

Giờ phải nói gì đây? 'Chào buổi sáng'? Không, tình hình này mà chào hỏi thản nhiên thế thì kỳ cục quá. 'Này, mấy người kia!'? Cách đó vừa thô lỗ, lại chỉ tổ làm họ thêm cảnh giác. Chết tiệt, rốt cuộc phải bắt chuyện thế nào đây?!

Dù Ryoma đã bước ra với ý định giúp đỡ, nhưng đã ba năm trôi qua kể từ lần cuối cậu nói chuyện với người khác. Cậu ngập ngừng, không biết phải mở lời ra sao. Trong lúc đó, nhóm người đang cảnh giác cao độ đã phát hiện ra cậu.

“Này! Ai đó?!”

“Chờ đã.”

Người dẫn đầu nhóm ngay lập tức chĩa kiếm vào Ryoma, nhưng bị một người đàn ông phía sau ngăn lại. Người này từ từ bước về phía trước.

“Xin lỗi vì đã chĩa kiếm vào em. Chúng tôi có hơi cảnh giác. Em đang làm gì ở đây vậy? Đây không phải là nơi dành cho trẻ con. Em bị lạc à?”

Ryoma bị hỏi dồn, dù cậu vẫn đang vật lộn để tìm từ ngữ thích hợp.

“Em... đi săn.”

“Đi săn? Một mình sao?”

Thay vì trả lời, Ryoma chỉ gật đầu xác nhận.

“Đây là một nơi nguy hiểm, nhưng... Thôi được rồi. Em cần gì ở chúng tôi à?”

Ryoma chỉ về phía người bị thương.

“Người kia... bị thương.”

Khi Ryoma thò tay vào chiếc túi da ở thắt lưng, người đàn ông cầm kiếm lại bước lên, chĩa vũ khí về phía cậu như để bảo vệ người đàn ông kia. Ryoma nhận ra con dao găm cậu đeo bên cạnh túi da có lẽ là nguyên nhân. Cậu lùi lại, nhanh chóng lấy ra lọ thuốc tự chế và đưa bằng cả hai tay để cho thấy mình không có ác ý.

“...Đó là thuốc à?”

Người đàn ông cầm kiếm hỏi, Ryoma gật đầu rồi khó khăn nặn ra từng chữ.

“Vết thương... nặng lắm... Dùng cái này đi.”

“En cho chúng tôi dùng thuốc này sao?”

“Nhanh lên.”

Những người đàn ông trao đổi ánh nhìn, nhưng người đàn ông mảnh khảnh tên Camil đã thận trọng nhận lọ thuốc, kiểm tra bên trong rồi mới cho người bị thương uống. Khi người bị thương dần lấy lại được chút sắc mặt, thái độ của họ đối với Ryoma cũng dịu đi đôi chút.

“Cảm ơn em đã cho bọn anh thuốc. Nhờ nó mà Hughes có thể cầm cự thêm một lúc nữa.”

“Có thể... nghỉ... ở nhà em. Nên nghỉ ngơi một chút.” Đến mình còn thấy mình thảm hại nữa là...

Bằng những lời nói vụng về, Ryoma đã từ từ mời được nhóm người về nhà mình. Cậu dẫn họ xuyên qua những tán cây rậm rạp, đi với tốc độ chậm vì người bị thương. Trên đường đi, những lời bàn tán thì thầm của họ lọt vào tai cậu.

“Một đứa trẻ làm gì ở một nơi như thế này chứ?”

“Trông nó còn nhỏ quá...”

Chà, mình giờ đã mười một tuổi. Sống một mình sâu trong rừng thế này thì đúng là đáng ngờ thật. Nhưng bị nghi ngờ thế này cũng chẳng dễ chịu chút nào. Phải làm sao để họ bớt cảnh giác đi đây... Thử bắt chuyện phiếm xem sao? Không, ngoài câu chuyện nền đã chuẩn bị sẵn, mình chẳng có gì để nói cả... Lỡ lại tự đào hố chôn mình thì gay.

“Phía trước có thật là có nơi để nghỉ ngơi không?”

“Tôi không biết. Nhưng lọ thuốc lúc nãy hiệu quả thật, nên chắc là không có ác ý đâu.”

“Một số thợ săn thường tạo ra các khu vực an toàn trong rừng để ẩn náu. Có thể nó có một khu cắm trại nào đó.”

Đúng rồi! Miễn là các người không tấn công, tôi cũng chẳng có ý định gây hấn. Phải rồi, mình nên kiểm tra xem bẫy có bắt được gì không. Như vậy mình có thể chuẩn bị bữa ăn trong lúc họ nghỉ ngơi. Nếu mình làm được chừng đó, bất cứ ai biết điều cũng sẽ thân thiện hơn một chút.

Ryoma dừng lại và gọi con Slime Dính mà cậu đã để chờ sẵn bên cạnh bẫy thông qua khế ước thuần hóa. Nhưng đối với những người kia, hành động của cậu chỉ đơn giản là đột ngột dừng lại.

“Có chuyện gì vậy?”

“Bẫy... dính mồi rồi... Nó... đến ngay đây.” Ryoma nói, thản nhiên quan sát người vừa hỏi mình.

Anh ta có phải là người đứng đầu không nhỉ? Mọi người đều làm theo lời anh ta, kể cả người cầm kiếm lúc nãy. Có lẽ những người còn lại là hộ vệ của anh ta.

Ryoma đang thầm nghĩ thì đám cỏ xào xạc, rẽ ra để lộ một con Slime Dính đang kéo theo xác một con thỏ sừng. Tuy nhiên, người đàn ông bên cạnh cậu nhanh chóng rút kiếm, không biết rằng đó là ma thú của Ryoma.

Chết rồi!

Ryoma vội lao tới nhặt cả con slime và con mồi lên.

“...Con slime đó là ma thú của em à?”

Hành động của cậu đã khiến người đàn ông nhận ra, Ryoma gật đầu lia lịa. Người đàn ông nhìn Ryoma và con slime một lần nữa trước khi tra kiếm vào vỏ.

“Xin lỗi. Anh không nhận ra nó là một ma thú.”

Miễn là hiểu lầm được giải quyết thì không sao. Lỗi cũng do mình diễn đạt không đủ ý.

Một con slime vẫn là một con ma vật, nên việc họ cho rằng những con trong rừng là hoang dã cũng là điều tự nhiên. Ryoma cất con slime và con mồi vào túi rồi tiếp tục đi. Lần này, cuộc trò chuyện của họ bắt đầu từ sự việc vừa rồi.

“Nhưng con slime đó đúng là gợi lại nhiều kỷ niệm. Khế ước đầu tiên của anh cũng là với một con slime đấy.”

“Anh... là thuần thú sư à?”

“Một cựu thuần thú sư thôi. Anh chưa lập khế ước nào kể từ khi con ma thú thân thiết nhất của mình nghỉ hưu vì tuổi già. Trước đây anh cũng đã từng có một con ngựa đỏ và một con vượn bão tuyết.”

“...Tuyệt quá ạ...?” Thú thật là mình chẳng biết mấy con ma thú đó là con gì sất...

“Gia đình anh đã làm nghề thuần thú sư qua nhiều thế hệ, nên bọn anh được dạy nhiều mánh khóe và kỹ thuật từ nhỏ. Anh không đặc biệt xuất sắc ở lĩnh vực ma thuật nào, nhưng lại khá tự tin về kiếm thuật của mình.”

Gia đình thuần thú sư nhiều thế hệ. Lại còn có hộ vệ riêng. Người này hoặc là một quý tộc, hoặc là một người giàu có và tầm ảnh hưởng lớn. Hoặc có mối quan hệ như vậy... Khoan đã, bình tĩnh nào. Mình nhớ là các vị thần đã nói vương quốc này khá cởi mở, khoảng cách giữa quý tộc và thường dân không quá khắt khe. Họ chọn vương quốc này chính vì nó dễ sống. Dựa trên cách hành xử của anh ta đến giờ, vẫn còn nhiều cơ hội để kết thân. Cứ coi như đây là một buổi gặp gỡ đối tác không phân biệt cấp bậc đi... Nhưng vẫn không thể lơ là cảnh giác được.

Ryoma hơi hoảng loạn, cậu vừa sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu vừa đi vòng quanh thu dọn những con mồi khác trong bẫy của mình.

Mười phút sau, họ đến vách đá nơi có nhà của Ryoma.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!