Phần 4 – Chương 4: Tiến về các nước phương Tây

Chương 0795: Báo cáo

Chương 0795: Báo cáo

Mười mấy ngày sau khi rời Lục địa Bóng tối, một ngày trước khi đến thành phố cảng Japoli của Pháp quốc Fandebi.

Abel: "Có chuyện này tôi phải nói với Ryo."

Abel mở lời.

Nhưng mắt nhìn đi đâu đó chứ không dám nhìn thẳng vào Ryo.

Kiểu này là sắp nói chuyện gì đó bất lợi cho Ryo đây.

Ryo: "T-Tôi đang bận chút..."

Ryo định chuồn, nhưng bị Abel túm cổ áo giữ lại.

Abel: "Đừng hòng trốn."

Ryo: "Trốn gì chứ, không hiểu. Tôi đang định đi chuẩn bị vòi sen cho thủy thủ đoàn đây."

Vừa nói Ryo vừa cố thoát ra, nhưng Abel giữ chặt không buông nên cậu đành bỏ cuộc.

Thấy vậy, Abel bắt đầu giải thích.

Abel: "Sứ thần đoàn từ các nước Trung tâm đang ở Thánh Đô."

Ryo: "Vâng, tất nhiên là biết rồi. Tôi cũng ở đó mà."

Abel: "Trong đó, Trưởng đoàn sứ thần Đế quốc đã đổi thành Bá tước Oscar Lusca."

Ryo: "À, ra vậy, Bá tước à. Liên hợp quốc là Tiên vương Roberto Pirlo, Vương quốc là Grand Master Hugh, Bá tước thì hơi nhẹ cân... Ủa? Cái tên này nghe quen quen..."

Abel: "Vợ ông ta là bà Fiona, Công tước Rubin."

Ryo: "Fiona? Bá tước đó, chẳng lẽ..."

Abel: "Ừ, là Ma pháp sư Bộc Viêm."

Abel khẳng định.

Ryo nhăn mặt hết cỡ nhìn Abel.

Ryo: "Abel, cậu giấu tôi nhé! Đến tận lúc sắp đến Phương Tây mới nói!"

Abel: "Thì nói sớm sợ Ryo lại dở chứng không chịu đi Phương Tây nữa."

Ryo: "Nói gì thế! Nhóm 'Phòng số 10' đang ở đó còn gì? Lỡ bị tên Bộc Viêm gì đó uy hiếp thì sao. Đương nhiên tôi phải đi!"

Ryo luôn lo nghĩ cho bạn bè.

Ryo: "Lần này tôi sẽ giải quyết dứt điểm với hắn. Cuộc chiến Thủy Hỏa từ ngàn xưa... Tôi sẽ cho hắn biết lửa không bao giờ thắng được nước ngay tại Phương Tây này."

Abel: "Thôi xin, đừng làm thế."

Ryo: "Abel, đừng cản tôi!"

Abel: "Phải cản chứ! Cấm gây sự đấy."

Abel cấm đoán rõ ràng.

Ryo suy nghĩ một chút.

So sánh địa vị của mình và Oscar.

Ryo: "Hắn là Bá tước, tôi là Công tước đứng đầu. Không cho phép hắn hống hách."

Abel: "Nhưng bên kia là Trưởng đoàn sứ thần Đế quốc..."

Ryo: "Ra vậy. Cậu định bổ nhiệm tôi làm Trưởng đoàn sứ thần Vương quốc ngay trước mặt hắn để ngang hàng rồi cho đánh nhau chứ gì. Abel, tôi theo kế hoạch đó!"

Abel: "Làm gì có kế hoạch đó!"

Abel phủ nhận ngay lập tức suy diễn lệch lạc của Ryo.

Abel: "Sao cậu ghét Ma pháp sư Bộc Viêm thế?"

Ryo: "Đương nhiên rồi. Vì hắn làm Etou bị thương."

Hình ảnh Etou hộc máu chưa bao giờ phai nhạt trong tâm trí Ryo.

Abel: "Nhưng đó là hiểu lầm mà? Etou dùng ma pháp quá mạnh nên cơ thể không chịu nổi..."

Ryo: "Nếu hắn không tấn công thì Etou đâu phải cố quá sức."

Ryo lý sự.

Cũng có lý.

Tất nhiên Oscar cũng có lý do của mình...

Abel là người can thiệp đình chiến lúc đó nên hiểu rõ.

Xung đột xảy ra do cả hai bên đều hiểu lầm.

Abel: "Hòa bình là nhất mà..."

Ryo: "Hòa bình không có Đế quốc là nhất."

Hòa bình trong đầu Abel và Ryo có vẻ hơi khác nhau.

☆☆☆

 

Thánh Đô Marromar của Pháp quốc nằm sâu trong đất liền.

Thành phố cảng Japoli là một trong những cửa ngõ đường biển dẫn vào Marromar.

Nên thành phố này rất lớn.

Ryo: "Cảng quân sự này là căn cứ của Hải quân Pháp quốc nhỉ."

Abel: "Chắc thế. Thấy nhiều tàu chiến cùng loại lắm."

Tàu Skidbladnir chở Ryo và Abel cũng vào cảng quân sự Japoli.

Vì sự an toàn của Giáo hoàng Graham.

Ryo: "Làm người quyền cao chức trọng khổ thật."

Abel: "Không có tự do đi lại nhỉ."

Ryo: "Mùi thơm đặc trưng của thành phố cảng bay khắp nơi thế này mà anh Graham chắc không được đi ăn vặt đâu."

Abel: "Chà... chắc thế."

Ryo lắc đầu thương cảm, Abel thì định nói 'không có tự do' theo nghĩa rộng hơn.

Ryo: "Abel cũng là người quyền cao chức trọng nên không được ăn vặt nhỉ."

Abel: "Ryo cũng thế, không được ăn vặt đâu."

Ryo: "Cái..."

Bị Abel phản đòn, Ryo cứng họng.

Abel: "Ryo là Công tước đứng đầu đấy. Số 2 Vương quốc. Quyền lực hơn tất cả mọi người trừ tôi."

Ryo: "Ơ, tôi không quan tâm đến quyền lực hay trên dưới gì đâu!"

Abel: "Quyền lực hay trên dưới không do Ryo quyết định. Người xung quanh quyết định. Nếu họ công nhận cậu là người quyền cao chức trọng thì cậu không được ăn vặt."

Ryo: "Sao lại thế được!"

Ryo tuyệt vọng trước lý lẽ của Abel.

Đúng vậy, khái niệm 'quyền cao chức trọng' do người xung quanh quyết định.

Ryo: "Ơ, phải bảo vệ linh hoạt để người quyền cao chức trọng cũng được ăn vặt chứ."

Abel: "Tôi đồng ý."

Abel cười đồng tình.

Ryo: "Mùi nước sốt nướng thơm lừng này chính là thứ người quyền cao chức trọng nên thưởng thức."

Abel: "Thế à?"

Ryo: "Nếu chinh phục được người quyền cao chức trọng, tin đồn sẽ lan ra nhiều người có thực lực khác. Rồi lan đến gia thần, thuộc hạ, tạo thành mạng lưới khách hàng khổng lồ!"

Abel: "Quán vỉa hè có phục vụ nổi lượng khách lớn thế không?"

Ryo: "Cái đó... tùy vào phương châm kinh doanh của chủ quán..."

Ryo ngưng bặt.

Abel hiểu ngay lý do.

Họ đang đi ngang qua quán vỉa hè tỏa mùi thơm nức mũi.

Abel: "Thơm thật."

Ryo: "Đúng không!"

Nói xong Ryo chạy biến đi.

Lát sau, cậu quay lại với 2 xiên Kraken nướng.

Đưa cho Abel một xiên.

Abel: "Chỉ chúng ta ăn thôi à?"

Ryo: "Nếu chúng ta thấy ngon thì sẽ nhờ nướng cho cả đội hộ tống. Không thể yêu cầu vô lý kiểu nướng 50 xiên một lúc được."

Abel: "Cũng đúng. Chúng ta đóng vai trò kiểm tra trước."

Ryo: "Vâng, vâng. Người quyền cao chức trọng phải tiên phong hy sinh thân mình."

Zach và Scotty nghe thấy hết nhưng mặt không đổi sắc.

Quả không hổ danh Trung đội trưởng Hiệp sĩ đoàn Vương quốc.

[Rộp.]

Abel: "Ngon..."

Ryo: "Nước sốt nướng thơm lừng là chân lý."

Abel và Ryo tấm tắc khen.

Khoảnh khắc đó, các kỵ sĩ Vương quốc dao động thấy rõ.

Dù tinh nhuệ đến đâu, trước đồ ăn ngon lòng người vẫn lung lay.

Ryo: "Nhờ chủ quán nướng 50 xiên rồi mang đến sau nhé."

Abel: "Thế là tốt nhất."

Vừa dứt lời Abel, mấy kỵ sĩ thầm gật đầu lia lịa trong lòng.

Ryo và Abel đãi cả đoàn đồ ăn vặt ở cảng Japoli.

Tối đó, Pháp quốc gửi lịch trình vào Thánh Đô Marromar ngày mai.

Ryo: "Sự kiện nhập thành hoành tráng nhỉ."

Abel: "Vì đã tiêu diệt được Vampire, lại còn là Hầu tước và đồng bọn tấn công Tòa thánh mà. Cần phải lấy lại thể diện cho Giáo hội Phương Tây."

Ryo: "Báo cáo với tín đồ à."

Abel giải thích, Ryo gật đầu.

Có nhiều cách để tập hợp lòng người, nhưng cách thuyết phục và hiệu quả nhất là thông báo sự thật.

Chỉ làm, chỉ thành công thôi chưa đủ.

Đa số mọi người không biết sự thật là đã làm, đã thành công.

Phải thông báo rõ ràng sự thật đó thì người ta mới hiểu.

Dù tuyệt vời đến đâu, nếu không biết sự tồn tại của nó thì cũng vô nghĩa.

Ryo: "Abel về nước cũng phải tổ chức buổi báo cáo với dân chúng Vương quốc nhỉ."

Abel: "Báo cáo với dân chúng?"

Ryo: "Vâng. Phải cho họ biết Vua Abel đã làm được gì trong chuyến đi này chứ."

Abel: "...Rồi dựa vào đó mấy tay Bard lại sáng tác bài hát à? Tôi không khoái mấy vụ đó..."

Ryo: "Thiệt tình, Vua nhà mình hay xấu hổ ghê."

Abel: "Ryo không có tư cách nói câu đó đâu."

Vương quốc Knightley, cả Số 1 và Số 2 đều hay xấu hổ.

☆☆☆

 

Ngày hôm sau.

Sau 1 giờ đi xe ngựa, đoàn đến Thánh Đô Marromar.

Tin tức đoàn Giáo hoàng Graham diễu hành từ Đại môn Tây đến Quảng trường Trung tâm đã truyền đến tín đồ.

Rất đông người chào đón dọc đường.

Tại Quảng trường Trung tâm, Giáo hoàng Graham báo cáo.

Ryo và Abel đứng từ xa nhìn Graham bước lên bục.

Phía trước họ là đoàn đón tiếp của Vương quốc do Hugh McGrath dẫn đầu.

Nhìn thấy rồi nhưng...

Ryo: "Người đón Abel ít quá nhỉ?"

Abel: "Hửm?"

Ryo: "Chỉ có anh Hugh, anh Ignis... và vài quan văn thôi."

Ryo nghiêng đầu.

Đáng lẽ mạo hiểm giả hộ tống ở Thánh Đô phải hơn trăm người.

Abel xuất thân mạo hiểm giả nên rất được lòng mạo hiểm giả mà...

Ryo: "Có vẻ sự nổi tiếng của Abel đang giảm sút. Điềm báo đảo chính chăng."

Abel: "Đảo chính?"

Ryo: "Lật đổ chính quyền bằng vũ lực. Có khi ở bản quốc đã xảy ra vụ trục xuất Vua Abel rồi."

Abel: "...Ai làm được chuyện đó chứ? Vả lại ở Vương quốc có Phụ vương làm Nhiếp chính mà."

Ryo: "Phụ vương, Bệ hạ Stafford trục xuất Abel..."

Abel: "Không có đâu."

Abel bác bỏ ngay câu chuyện nhảm nhí của Ryo.

Ryo: "Phe phản đối Abel có thể bắt và xử tử Abel đấy."

Abel: "Nếu thế thì sao?"

Ryo: "Hả?"

Abel: "Ryo sẽ cứu tôi chứ?"

Ryo: "Tôi sẽ theo phe chính nghĩa."

Ryo nhăn mặt, làm ra vẻ đang phải đưa ra quyết định khó khăn.

Abel: "Cứu tôi thì có chính nghĩa là đặc quyền bánh kem đi kèm đấy."

Ryo: "Tất nhiên tôi theo Abel rồi, còn phải hỏi! Tôi sẽ giải cứu cậu ngay, cứ yên tâm."

Ryo đấm tay phải vào ngực.

Thể hiện sự tin cậy tuyệt đối.

Giọng Graham vang đến chỗ hai người.

Graham: "...Vampire tấn công Thánh Đô, Hầu tước Cionca đã bị tiêu diệt. Mọi người hãy yên tâm sinh sống và giữ vững đức tin."

Dân chúng: "Ôôôô!!"

"Quả không hổ danh Giáo hoàng!"

"Vampire không đáng sợ nữa!"

"Giáo hội Phương Tây muôn năm!"

Tiếng reo hò vui mừng vang khắp quảng trường.

Ryo: "Dù Đông hay Tây, tiếng reo hò của dân chúng đều giống nhau."

Abel: "Hửm?"

Ryo: "Khi bản thân và gia đình được hạnh phúc... được giải thoát khỏi nỗi sợ hãi và bất an."

Abel: "Chà, đúng thế thật."

Ryo: "Chứ không phải vì lý tưởng cao siêu hay những tuyên bố không biết bao giờ thành hiện thực."

Abel: "Cũng có lúc reo hò vì mấy cái đó mà?"

Ryo: "Đó là 'chim mồi', là dàn dựng đấy."

Abel: "Sao khẳng định chắc nịch thế..."

Abel lắc đầu nhẹ.

Ryo: "Tôi muốn Abel thực hiện những chính sách thực tế. Nêu cao lý tưởng là tốt, nhưng hy sinh dân chúng hay bắt dân chúng chịu khổ vì lý tưởng thì tôi nghĩ là sai."

Abel: "Ừ, tôi đồng ý."

Abel gật đầu.

Chính trị nêu cao lý tưởng.

Nhưng để đạt được lý tưởng mà chèn ép cuộc sống người dân thì không phải là chính trị đúng đắn.

Ryo nghĩ vậy.

Ryo: "Cần có sự cân bằng của người cai trị và quan lại. Nếu không rời mắt khỏi dân chúng thì sự cân bằng sẽ không bị phá vỡ. Đừng sai lầm chỗ đó nhé."

Abel: "Đã rõ."

Một lúc sau, bài báo cáo của Graham kết thúc.

Đoàn sứ thần Vương quốc ra đón chào Abel.

Hugh: "Bệ hạ, mừng ngài bình an trở về."

Hugh đại diện nói.

Kể từ khi yết kiến lúc rời Vương quốc, đây là lần đầu họ gặp lại.

Trong thời gian sứ thần đoàn ở Thánh Đô, chẳng hiểu sao lại xảy ra chiến tranh với Ma nhân, chẳng hiểu sao Quốc vương và Công tước đứng đầu bị thổi bay đi xa, chẳng hiểu sao trên đường về bằng tàu Skidbladnir lại gặp bão trôi dạt sang Lục địa Bóng tối.

Abel: "Làm mọi người vất vả rồi."

Hugh: "Không dám."

Nghe Abel nói, đoàn sứ thần cúi đầu thấp hơn.

Mọi người đứng dậy định bàn sơ qua lịch trình sắp tới, nhưng câu nói của Abel làm tất cả đông cứng.

Abel: "Nhắc mới nhớ, số lượng sứ thần đoàn hơi ít nhỉ?"

Hugh: "Dạ..."

Abel hỏi, Hugh lúng túng tìm từ ngữ.

Graham: "Bệ hạ Abel, tôi vừa nhận được báo cáo này."

Giáo hoàng Graham đi tới đưa báo cáo cho Abel.

Abel đọc qua, nghiêng đầu.

Đọc lại lần nữa...

Abel: "Hừm."

Chỉ thốt lên một tiếng.

Rồi nhìn Hugh.

Hugh nhìn đi chỗ khác.

Định lảng tránh ánh mắt.

Graham: "Sân tập số 5 nằm cạnh Tòa thánh. Trên đường về tôi định ghé qua, Bệ hạ có muốn đi cùng không?"

Abel: "Được, đi thôi."

Abel gật đầu đồng ý với đề xuất của Graham.

Graham: "Ngài Ryo cũng đi chứ?"

Ryo: "Dạ?"

Ryo không nghe chuyện nên nghiêng đầu.

Graham: "Đi xem đấu tập không?"

Ryo: "A, đi chứ. Nhưng đấu tập của ai?"

Graham: "Người quen của ngài Ryo đấy."

Graham chỉ cười trả lời.

Abel thì lắc đầu nhẹ.

☆☆☆

 

Sân tập số 5 nơi diễn ra trận đấu tập nằm cạnh Tòa thánh, cũng gần ký túc xá sứ thần đoàn.

Vào trong thấy sân tập hình tròn có mái che.

Đấu trường bán kính khoảng 200 mét, bao quanh là tường đá cao 2 mét, bên ngoài có khán đài đơn giản.

Khán đài có kha khá người.

Nhìn qua thì hầu hết là mạo hiểm giả hộ tống sứ thần đoàn Vương quốc.

Họ đang xem 4 người đấu tập ở trung tâm đấu trường.

3 trong số đó là người Ryo quen biết.

Ryo: "Nils! Etou! Amon!"

Đúng vậy, 3 người nhóm 'Phòng số 10'.

Người còn lại ở đấu trường.

Tức là đối thủ của 3 người.

Người đó, theo một nghĩa nào đó, Ryo cũng biết rõ.

Ryo: "Bộc Viêm..."

Trận đấu tập giữa 'Phòng số 10' và Ma pháp sư Bộc Viêm Oscar Lusca.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!