Ngoại truyện: Hành trình trở về của Abel và Ryo
Chương 0695: Ma nhân giáo kỳ đàm V
2 Bình luận - Độ dài: 1,692 từ - Cập nhật:
Ryo: "Xuất sắc."
Ryo lên tiếng từ trên tường thành.
Từ khoảnh khắc Abel hạ gục Dainan, mọi người đều im lặng, nhưng lời của Ryo như phá vỡ sự im lặng đó.
Dân làng: "Uooooooo!"
"Thành công rồi!"
"Tuyệt quá..."
"Quả không hổ danh ngài Abel!"
Nghe tiếng reo hò, Ryo nhảy xuống từ tường thành.
Tất nhiên, dùng <Water Jet Thruster> để tiếp đất an toàn.
Cậu muốn đến gần Abel càng sớm càng tốt.
Phòng khi Ma nhân tấn công Abel thì cậu có thể bảo vệ.
Nhưng Ma nhân Raja lại...
[Bộp bộp bộp...]
Cô ta chậm rãi bước tới và vỗ tay.
Raja: "Trận chiến tuyệt vời."
Nói rồi cô ta gật đầu.
Đi đến chỗ cái đầu của Dainan.
Nhặt nó lên.
Raja: "Hắn đang cười rất tươi."
Đúng vậy, khuôn mặt Dainan bị chém bay đang nở nụ cười mãn nguyện.
Abel: "Này Ma nhân, tên là Raja đúng không."
Raja: "Hửm?"
Abel gọi Raja.
Abel: "Đừng hồi sinh tên quyến thuộc đó ở đây được không?"
Raja: "Hô? Đánh xong rồi thỏa mãn rồi à?"
Abel: "Không... Có một cô gái đã chứng kiến trận chiến, cha cô ấy bị hắn giết. Ta chém đầu Dainan coi như giúp cô ấy giải tỏa tâm lý phần nào. Nhưng nếu hắn sống lại ngay trước mắt cô ấy..."
Raja: "Abel ngây thơ quá."
Raja nhếch mép cười chế giễu.
Abel: "Ta không phủ nhận."
Raja: "Nếu ta không chịu, cứ hồi sinh ở đây thì sao?"
Abel: "Ta sẽ giết ngươi, Ma nhân Raja."
Abel nhìn thẳng vào Raja.
Raja: "Cũng thú vị đấy..."
Raja cười.
Ryo: "Không được."
Một giọng nói chen ngang.
Tất nhiên là Ryo.
Ryo: "Abel mệt rồi. Để tôi tiếp cô. Và Ma nhân Raja, tôi sẽ phong ấn cô mấy ngàn năm luôn."
Raja: "Cái gì?"
Ryo: "Trước đây tôi từng chứng kiến một Ma nhân khác hồi sinh, và có cơ hội nghiên cứu Giả Kim Thuật phong ấn hắn. Hơn nữa, nhờ quen biết ông Merlin ở Phương Tây, tôi cũng đã chiến đấu với Garwin. Về khoản đối phó Ma nhân, tôi cũng có chút kinh nghiệm đấy."
Ryo tuyên bố dõng dạc.
Raja tắt nụ cười, nhăn mặt rõ rệt.
Raja: "Quen biết Áo Đỏ và Tên Ngốc sao."
Ryo: "Áo Đỏ là ông Merlin nhỉ. Garwin... quả nhiên là tên ngốc."
Ryo khẽ lắc đầu trước lời Raja.
Merlin thì không nói, nhưng Garwin... thật đáng thương.
Raja nhìn tứ chi Dainan rải rác trên mặt đất, nhún vai rồi nói.
Raja: "Thôi được. Ta không hứng thú với con người. Nhưng được xem trận chiến hay, coi như phần thưởng, ta sẽ nghe một lời thỉnh cầu của các ngươi."
Ryo: "Thái độ bề trên quá."
Abel: "Cô ta chấp nhận là được rồi."
Ryo nhăn mặt, Abel cười khổ.
Raja: "Tuy nhiên..."
Nói rồi Raja nhìn Ryo từ đầu đến chân.
Nhìn đi nhìn lại.
Ryo: "Dự cảm chẳng lành."
Ryo lầm bầm.
Abel im lặng nhún vai.
Raja: "Áo choàng là ma pháp sư hệ Thủy đúng không?"
Ryo: "Áo choàng... là nói tôi à?"
Raja: "Đúng."
Ryo: "Tên tôi là Ryo."
Raja: "Thế à, ma pháp sư hệ Thủy Ryo, ngươi được Tiên Vương yêu mến nhỉ?"
Giọng điệu không gay gắt.
Có lẽ với Raja chỉ là xác nhận thôi.
Nhưng phản ứng của Ryo lại thái quá.
Ryo: "Abel, lộ hết rồi! Đến nước này thì bịt miệng cô ta lại, chôn vùi tất cả vào bóng tối thôi."
Abel: "Tại sao chứ."
Ryo: "Không làm thế thì Abel bị buộc tội đấy? Sẽ lộ ra chuyện Abel làm điều xấu."
Abel: "Tôi có làm gì đâu. Chỉ là thân phận thật của Ryo bị lộ thôi mà?"
Ryo: "Abel, đừng cố chấp nữa!"
Abel: "Tại sao tôi lại bị đổ lỗi..."
Trên đời có những lúc to mồm là thắng.
Nhưng Ma nhân Raja đã bị bỏ lại phía sau, nên không còn là to mồm là thắng nữa.
Raja: "Đứa con cưng của Tiên Vương, và có lẽ là hậu duệ của Richard. Sự kết hợp thú vị đấy."
Ryo: "Abel, quả nhiên lộ nhiều thứ rồi."
Abel: "Ryo, trên đời có những chuyện đành chịu thôi."
Nghe Raja nói, Ryo và Abel hiểu rằng có những chuyện đành phải chấp nhận.
Raja quay sang Abel nói.
Raja: "Abel, ngươi khá mạnh đấy."
Abel: "Cảm ơn."
Raja: "Nhưng vẫn chưa thắng được ta đâu."
Abel: "V-Vậy à..."
Raja: "Yên tâm, ta không đánh với ngươi ở đây đâu. Dainan sẽ muốn luyện tập lại rồi tái đấu với ngươi."
Abel: "Thế à..."
Thái độ bề trên của Raja khiến Abel bối rối.
Abel: "Muốn tái đấu thì cũng được thôi... nhưng đừng làm phiền người dân ở đây."
Raja: "Hửm?"
Abel: "Các ngươi đã tấn công nhiều người rồi đúng không?"
Raja: "À, có tấn công."
Raja thản nhiên gật đầu.
Abel: "Dừng lại đi."
Raja: "Nhất định phải thế sao?"
Abel: "...Nhất định."
Raja nhăn mặt hỏi, Abel gật đầu.
Abel: "Vốn dĩ tại sao lại tấn công con người? Phiền phức lắm."
Raja: "Nói thế thì chịu. Con người ăn gạo hay lúa mì đâu có định làm phiền chúng đâu?"
Abel: "Gạo và lúa mì?"
Raja: "Là vì cần để sống đúng không? Gạo và lúa mì chắc cũng nghĩ: 'Không cần ăn bọn ta cũng được mà? Ăn thịt cá chưa đủ sao, tại sao lại ăn cả bọn ta?'."
Abel: "Ý ngươi là Ma nhân tấn công con người cũng giống con người ăn gạo và lúa mì?"
Raja: "Hình thức thì giống nhau."
Raja nhún vai.
Abel nhăn mặt.
Ryo lắc đầu nhẹ bên cạnh.
Ryo: "Bị Ma nhân giảng giải đạo lý về tác động môi trường của con người rồi."
Abel: "Cảm giác như con người là sự tồn tại xấu xa đối với thực vật ấy."
Ryo: "Cái lý thuyết 'Con người biến mất là tốt nhất cho hành tinh này' xưa như trái đất..."
Lần này Abel lắc đầu, Ryo nhăn mặt.
Abel: "Ma nhân... không tấn công người thì không sống được sao?"
Raja: "Trong giai đoạn hồi phục thì đúng là vậy."
Raja thành thật trả lời câu hỏi của Abel.
Abel: "Giai đoạn hồi phục?"
Raja: "Nói là lúc được giải phong ấn cho dễ hiểu nhé?"
Abel: "Tức là, bây giờ, à?"
Raja: "Chính xác là, cho đến vừa nãy."
Abel: "Cái gì? Không lẽ..."
Raja: "Ừ, ta đã hoàn toàn hồi phục rồi."
Raja nói rồi nở nụ cười tàn độc.
Abel rùng mình.
Cố gắng kìm nén không đặt tay lên kiếm.
Raja: "Bản thể đang ở căn cứ. Tiếc là không cho các ngươi xem được."
Abel: "Không, ta cũng chẳng muốn xem."
Abel trả lời ngay lập tức.
Raja hơi nghiêng đầu, rồi mở lời.
Raja: "Phải rồi, xác nhận một chuyện."
Abel: "Gì?"
Raja: "Sau này hai người các ngươi có ở lại đây không?"
Abel: "...Ý ngươi là sao?"
Abel khựng lại trước câu hỏi của Raja.
Cậu nghĩ đến khả năng làng bị tấn công lại nếu hai người rời đi.
Lúc nãy bảo đừng làm phiền người dân, Raja có vẻ đã chấp nhận nhưng...
Raja: "Đừng lo. Ta sẽ không tấn công bọn ở đây nữa. Qua giai đoạn hồi phục rồi, không cần thiết. Ta không nuốt lời đâu."
Có lẽ hiểu được lo lắng của Abel, Raja cười nhếch mép nói.
Raja: "Chỉ là, nếu Dainan muốn tái đấu với ngươi... à không, cả ta nữa. Nếu muốn đấu với các ngươi thì tìm ở đâu?"
Ryo: "Đến Lục địa Bóng tối mà tìm. Chúng tôi sắp rời khỏi đây rồi."
Raja: "Ra vậy, căn cứ của các ngươi ở Lục địa Bóng tối à."
Ryo trả lời thay, Raja gật đầu.
Raja: "Vậy hẹn gặp lại ở Lục địa Bóng tối."
Nói xong, Raja thu hồi cơ thể Dainan rải rác trên mặt đất rồi bỏ đi.
☆☆☆
Ryo: "<Sonar Chủ Động>"
Ryo dò xét xung quanh.
Ryo: "Ừm, ổn rồi. Không còn ở quanh đây nữa."
Ryo gật đầu an tâm.
Lúc đó, Abel nghiêng đầu hỏi.
Abel: "Ryo, chúng ta đi Lục địa Bóng tối à?"
Ryo: "Không đi đâu?"
Abel: "Hả? Vừa nãy cậu chẳng bảo đi Lục địa Bóng tối là gì?"
Ryo: "Nhớ kỹ lời tôi nói đi. Tôi chỉ bảo 'Đến Lục địa Bóng tối mà tìm. Chúng tôi sắp rời khỏi đây rồi'. Tôi đâu có nói căn cứ ở đó hay chúng ta sẽ đến đó."
Abel: "...Thế à."
Ryo ưỡn ngực tự hào, Abel nhìn Ryo với ánh mắt khinh bỉ.
Ánh mắt như muốn nói 'Hơi bị đê tiện đấy'.
Ryo: "Abel muốn đến Lục địa Bóng tối để đánh nhau với Ma nhân à?"
Abel: "Không... không muốn."
Ryo: "Đúng không? Chúng ta, chà... khoảng 200 năm nữa có khi sẽ đến Lục địa Bóng tối. Nên tôi đâu có nói dối."
Abel: "Ờ, ừm... 200 năm nữa chắc chết rồi."
Abel nhún vai.
Ryo: "Abel tạm coi là đã đánh bại quyến thuộc Ma nhân. Chúc mừng nhé."
Abel: "Hửm?"
Ryo: "Nhưng chính Ma nhân đã cảnh báo là cậu không thắng được đâu."
Abel: "Ờ, ừ."
Ryo: "Nên đừng có đắc ý."
Abel: "Tôi đâu định đắc ý..."
Ryo và Abel vừa nói chuyện vừa đi vào làng.
Dân làng đã xuống khỏi tường thành... ai nấy đều rưng rưng nước mắt.
Khác hẳn niềm vui sướng khi ở trên tường thành.
Nhưng những giọt nước mắt đó không phải vì buồn đau...
Anju: "Ngài Abel, cảm ơn ngài rất nhiều."
Anju, người ở trung tâm những giọt nước mắt, cảm ơn.
Abel: "Đã trả thù cho cha cô rồi. Giờ thì tiến về phía trước thôi."
Anju: "Vâng..."
Abel mỉm cười nói, Anju vừa khóc vừa cười đáp lại.
Làng Falafao ngập tràn hạnh phúc.
========================================
Nhân tiện, phần 4 sẽ là “Chuyến Phiêu Lưu ở Đại Lục Hắc Ám”.
Vâng, vâng. Dù Ryo không hề có ý định đó, nhưng tác giả thì có :)))))
2 Bình luận