Phần 3: Các quốc gia Phương Đông – Chương 1: Vùng Đất Xa Lạ

Chương 0444: Mưa

Chương 0444: Mưa

Ryo: "Abel... Mưa rồi..."

Abel: "Ừ, đúng vậy..."

Ryo: "Gió cũng thổi mạnh ghê..."

Abel: "Ừ, đúng vậy..."

Ryo: "Gần xích đạo lẽ ra không có bão đâu, nên chắc chỉ là mưa lớn thôi nhỉ..."

Abel: "Ừ, đúng vậy..."

Ryo: "Biết ngay mà! Cậu có biết bão là gì đâu. Cứ trả lời qua loa cho xong chuyện!"

Abel: "Sao cậu biết hay thế..."

Abel nhẹ nhàng né tránh sự truy cứu của Ryo.

Nhưng Ryo lập tức phản công.

Ryo: "Lần tới tôi sẽ viết tiểu thuyết 'Chàng kiếm sĩ tham ăn Abel' rồi xuất bản cho coi!"

Abel: "...Hả?"

Đòn chí mạng!

Trước đòn tấn công uy lực của Ryo, cuối cùng Abel cũng chịu quay sang.

Phải đến mười giây sau, cậu mới mở miệng.

Abel: "Nếu hay thì ta sẽ cho xuất bản khắp Vương quốc. Để xem tài nghệ văn chương của Ryo đến đâu."

Ryo: "Ư hự..."

Ryo cứng họng. Rõ ràng cậu chỉ định đùa thôi mà.

Hai người đang ở phòng ăn của 'Thương Ngọc Đình'.

Mỗi người cầm một cuốn sách đọc.

Sách mượn từ kệ sách "Xin cứ tự nhiên đọc" của nhà trọ.

Ở Nhật Bản, các nhà trọ cao cấp thường có 'thư viện nhỏ' kiểu này, không ngờ 'Thương Ngọc Đình' cũng có.

Ban đầu Ryo làm việc khác.

Đó là tháo tung... à không, nghiên cứu chiếc 'Máy phiên dịch' cuối cùng cũng đụng vào được.

Giống như làm với 'Tiếng Vọng Linh Hồn', cậu kết nối các tấm bảng băng với 'Máy phiên dịch' để xem Ma Pháp Thức bên trong... nhưng mà...

Ryo: "Không đọc được chữ..."

Ngôn ngữ được sử dụng không phải là tiếng Trung tâm.

Ma Pháp Thức viết bằng ngôn ngữ lạ hoắc...

Thế nên cậu chịu chết không hiểu nội dung Ma Pháp Thức.

Giống như lập trình viên giỏi đến mấy mà gặp code viết trong môi trường tiếng Ả Rập khi không biết tiếng đó thì cũng bó tay.

Y hệt vậy.

Nhưng chiếc 'Máy phiên dịch' mua giá một đồng đại kim tệ lẽ ra phải dịch mọi chữ viết lọt vào tầm mắt sang tiếng Trung tâm theo kiểu AR chứ.

Vậy mà... chẳng hiểu sao Ma Pháp Thức hiện trên bảng băng lại không được dịch.

Thế là Ryo đành bỏ cuộc, xuống phòng ăn tầng một.

Hy vọng thay đổi không khí sẽ nảy ra ý tưởng gì hay ho.

Từ thời Âu Dương Tu ngàn năm trước, thay đổi địa điểm để tìm cảm hứng đã là phương pháp hữu hiệu rồi.

Xuống đến nơi thì thấy Abel đã ngồi đọc sách từ trước... Cảnh tượng quen thuộc thường thấy ở nhà trọ Sóng Vàng tại Rune hồi cậu ta chưa làm vua.

Ryo cũng bắt chước Abel, lấy một cuốn từ 'thư viện nhỏ', ngồi đối diện và bắt đầu đọc.

Ban đầu thì đọc nghiêm túc đấy.

Nhưng mà...

Abel: "Khư khư khư..."

Abel vừa đọc sách vừa cười nén.

Cái điệu cười như ác quỷ hay gì đó...

Đúng rồi, giống hệt điệu cười của Leonor...

Nhìn Abel như thế, Ryo thấy bất an.

Nhỡ đâu cậu ta bị vong ám thì sao.

Nên cậu mới lên tiếng.

Tuyệt đối không phải Ryo cố tình phá đám Abel đọc sách đâu nhé!

Cái này phải nói cho rõ.

Phá đám người khác đọc sách là xấu.

Ryo không có ý định phá đám...

Ryo: "Tại Abel cười ghê rợn quá nên mới thế..."

Abel: "Hử? Tôi cười á?"

Ryo: "Vâng. Không nhận ra mình cười nghĩa là có khả năng bị vong ám thật rồi! Giống như vị Công tước trẻ tuổi bị quyến thuộc của Ma nhân chiếm xác, Abel cũng sắp xong đời rồi..."

Abel: "Không, làm gì có chuyện đó. Trường hợp như Irwin hiếm lắm mới gặp."

Đại quý tộc miền Đông Vương quốc, Công tước Irwin Ortiz của vùng Shrewsbury, đã bị quyến thuộc của Ma nhân Garwin cướp đoạt tự do thân thể.

Nói đó là mầm mống của Đại chiến Ma nhân cũng không ngoa.

Ryo: "Thật không... Abel vẫn là Abel chứ?"

Abel: "Cậu nói cái quái gì thế."

Ryo: "Kiểu như... đột nhiên mất trí nhớ, lúc tỉnh lại thấy mình đang ở chỗ khác, hay là vừa giết người xong, có chuyện đó không?"

Abel: "Không."

Ryo: "Kiểu như... thấy đói bụng đòi ăn, xong mọi người xung quanh bảo 'Vừa mới ăn xong còn gì', có bị thế không?"

Abel: "Không."

Ryo: "Đang cưỡi ngựa, tự nhiên nhận ra mình đang phi ngược chiều với mọi người, có chuyện đó không?"

Abel: "Cái gì thế không biết..."

Ryo hỏi đầy lo lắng.

Abel dù không hiểu nhưng vẫn trả lời tử tế.

Abel quả là người tốt.

Hỏi đến thế Ryo mới yên tâm.

Chắc chắn Abel vẫn là Abel mọi ngày.

Vậy thì...

Ryo: "Thế thì điệu cười ghê rợn lúc nãy vẫn đáng lo ngại lắm..."

Abel: "À... Chắc tại cuốn sách này hay quá nên tôi cười mà không biết đấy."

Nói rồi Abel chìa bìa sách cho Ryo xem.

Ryo: "'Thế giới trong tay ta'... Hả? Cái tựa đề gì thế này."

Abel: "Tên thì hơi kêu nhưng nội dung hay lắm."

Ryo: "Nói cách khác là World Is Mine... à không, hơi khác tí, nhưng hồi trước tôi cũng tạo ra ma pháp kiểu đó nhỉ. Làm đám 'Bait Ball' chạy tán loạn... Hoài niệm ghê."

Abel: "...Chẳng hiểu Ryo đang nói gì."

Bắt kiếm sĩ hiểu được sự tinh tế của ma pháp sư thì hơi khó.

Ryo khẽ thở dài.

Abel: "Này Ryo, sao tôi có cảm giác cậu vừa thở dài kiểu coi thường tôi thế nhỉ?"

Ryo: "L-Làm gì có. Tôi luôn tôn trọng Abel mà? Thật đấy?"

Ryo chớp chớp mắt làm ra vẻ long lanh rất chi là giả trân.

Abel: "Mà Ryo này, cậu có kiếm chuyện với tôi thì cũng chẳng giải quyết được gì đâu."

Ryo: "Tôi biết chứ. Đợi tàu đến kinh đô của Phiên Vương quốc này... thì phải đợi tạnh mưa lớn đã đúng không? Nhưng mà, những lúc thế này kiểu gì cũng có chuyện xảy ra cho xem."

Abel: "Chuyện xảy ra? Chuyện gì?"

Ryo: "Còn phải hỏi. Hải tặc tập kích chứ gì nữa! Hạm đội hải tặc khổng lồ sẽ tấn công thị trấn này! Đó chính là cốt truyện vương đạo."

Abel: "À, ừ... lại cái cốt truyện cậu hay nói đó hả... Sao lúc nào cậu cũng nghĩ ra mấy chuyện vô lý, hay nói đúng hơn là không thể xảy ra thế? Ví dụ như bị sơn tặc tấn công trên quốc lộ, hay hải tặc tấn công thị trấn như cậu vừa nói... Nếu chuyện đó xảy ra thường xuyên thì quốc gia đó loạn mất rồi còn gì."

Abel phản bác lại cốt truyện Light Novel kiểu mẫu của Ryo.

Cậu còn khẽ lắc đầu ngao ngán.

Ryo: "Đó mới là 'Mono no Aware' (Bi cảm)."

Abel: "Ừ ừ, 'Mono no Aware'. Hồi trước cậu cũng nói rồi."

Ryo bĩu môi bất mãn, Abel nhớ lại những gì từng nghe qua 'Tiếng Vọng Linh Hồn' và gật gù.

Quả nhiên làm vua thì trí nhớ cũng tốt thật.

Ryo: "Hải tặc... không tấn công thị trấn sao?"

Ryo hỏi vị Quốc vương bệ hạ có kinh nghiệm cai trị.

Abel: "Ở Vương quốc thì tôi chưa nghe bao giờ. Chỉ nghe chuyện chúng nấp sau đảo ngoài khơi Whitnash hay tấn công tàu buôn trên các tuyến hàng hải thôi. Tất nhiên Hải quân Vương quốc thường xuyên đi diệt trừ hải tặc... nhưng khó mà diệt tận gốc được."

Ryo: "Đúng là 'Mono no Aware' khó thật..."

Nghe Abel giải thích dựa trên kinh nghiệm thực tế, Ryo thở dài vì có vẻ cảnh tượng mong đợi sẽ khó xảy ra.

Abel: "Với lại, hải tặc là nỗi phiền toái cho dân lành làm ăn lương thiện mà? Không có chúng thì tốt hơn chứ."

Ryo: "Thì đúng là vậy... Nhưng biết đâu có loại hải tặc được nhà nước cấp phép đi cướp tàu nước ngoài thì sao."

Ryo đang hình dung đến những con tàu "tư nhân" (Privateer - Tàu tư nhân được cấp phép cướp bóc tàu địch).

Thời đại Tây Ban Nha và Anh tranh giành quyền lực.

Nữ hoàng Elizabeth của Anh đã cấp giấy phép tư nhân, tích cực khuyến khích hải tặc Anh cướp bóc tàu Tây Ban Nha...

Nhiều thuyền trưởng tàu tư nhân nổi tiếng... hay thuyền trưởng hải tặc trong mắt người Tây Ban Nha đã xuất hiện, điển hình như Francis Drake.

Vừa cướp tàu Tây Ban Nha, ông vừa trở thành người thứ hai trong lịch sử đi vòng quanh thế giới sau Magellan.

Con tàu ông lái chính là chiếc Golden Hind lừng danh.

Đúng rồi, ở Vương quốc Knightley cũng có con tàu cùng tên.

Drake trở về Plymouth, mang theo kho báu cướp được chia cho các nhà đầu tư, trong đó có cả Nữ hoàng Elizabeth...

Sau đó, trong trận hải chiến Armada giữa Hải quân Tây Ban Nha và Hải quân Anh, người chỉ huy hạm đội Anh chính là Francis Drake.

Một thuyền trưởng tàu tư nhân, một loại hải tặc, lại chỉ huy hải quân quốc gia trong trận chiến quyết định vận mệnh đất nước, thật thú vị.

Nghĩ đến những kẻ vô lại cũng bị cuốn vào chiến trường, chiến đấu vì đất nước... làm Ryo nhớ đến một vị vua xuất thân từ mạo hiểm giả hạng A nào đó.

Ryo miên man suy nghĩ trong khi nhìn bìa cuốn sách 'Thế giới trong tay ta'.

Mưa tạnh.

Đồng thời, tiếng chuông vang lên dồn dập.

[Keng! Keng! Keng! Keng! Keng! Keng!]

Abel: "Gì thế?"

Ryo: "Không biết, nhưng thường thì chuông báo động chỉ vang lên khi có tình huống khẩn cấp."

Cả hai nhìn quanh.

May là trời đã tạnh mưa.

Hai người bước ra ngoài.

Nhà trọ 'Thương Ngọc Đình' nằm ngay quảng trường trung tâm thị trấn.

Nghe tiếng chuông, rất nhiều người đổ xô ra quảng trường.

Dân chúng: "Khí cầu rơi rồi!"

Những tiếng hô hoán lan truyền khắp nơi.

Chiếc 'Máy phiên dịch' làm việc hiệu quả, mang thông tin đến cho hai người.

Abel: "Khí cầu ư?"

Ryo: "Không phải hải tặc mà là không tặc à... Tiếc ghê."

Abel nhíu mày, còn Ryo thì tỏ vẻ tiếc nuối.

Nơi khí cầu rơi là bến cảng.

Dòng người từ quảng trường đổ về phía cảng, Ryo và Abel cũng đi theo đám đông.

Tại cảng, lính canh đã đứng chặn không cho những người hiếu kỳ lại gần.

Có vẻ lính canh thường trực ở cảng.

Hai người chen chúc xí được chỗ tốt ở hàng đầu và nhìn thấy cảnh tượng đó.

Abel: "To thật..."

Ryo: "Phải hơn 50 mét đấy nhỉ. Cỡ tàu Golden Hind?"

Abel lẩm bẩm, Ryo ước lượng kích thước.

Tàu Golden Hind trong lịch sử không lớn đến thế, nhưng Chiến hạm bay Golden Hind của Biên cảnh bá tước thành phố Rune thì dài hơn 50 mét là cái chắc.

Chiếc khí cầu bị rơi cũng rất lớn.

Phần thân trên chứa khí như Hydro hay Heli... so với khí cầu ở Trái Đất thì có vẻ nhỏ hơn nhiều.

Tất nhiên Ryo chưa từng nhìn thấy khí cầu thật ở Trái Đất bao giờ...

Nhưng so với ký ức thì nó trông thon gọn hơn hẳn.

Nhưng quan trọng hơn là...

Ryo: "Hóa ra có tồn tại khí cầu thật à."

Đúng vậy, đến thế giới Phi, đây là lần đầu Ryo nhìn thấy nó.

Vốn dĩ 'bay lên trời' đâu phải chuyện đơn giản.

Chính vì thế cậu mới ấn tượng với tàu Golden Hind.

Abel: "Ở các Quốc gia Trung tâm không có."

Abel khẳng định chắc nịch. Nhưng vẻ mặt cậu cứng lại.

Có lẽ cậu vừa nhận ra một sự thật bất lợi nào đó.

Abel tiếp tục.

Abel: "Ở các Quốc gia Trung tâm không có, Phương Tây cũng không."

Ryo: "Nhắc mới nhớ... Hồi ở Phương Tây tôi cũng chưa thấy bao giờ."

Ryo từng đi sứ sang Phương Tây nhưng chưa từng nghe nói đến khí cầu.

Abel: "Nhưng tôi có nghe nói ở một nơi nọ, kỹ thuật hàng không rất phát triển, tùy từng nước mà có thể di chuyển trên không bằng thứ gọi là khí cầu."

Ryo: "Một nơi nọ?"

Abel: "Ừ. Là các Quốc gia Phương Đông."

Ryo: "Nói vậy nghĩa là nơi này..."

Abel: "Đúng, quả nhiên... đây là Phương Đông rồi..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!