Tập 13: Ngày Thường của Hội Học Sinh
【THÀNH VIÊN LỚP 2-B】
0 Bình luận - Độ dài: 19,823 từ - Cập nhật:
【THÀNH VIÊN LỚP 2-B】
「Tôi nghĩ đã đến lúc tiến hành tỏ tình một cách nghiêm túc rồi.」
Vào giờ nghỉ trưa, Sugisaki-kun lại bắt đầu phun ra những lời không tưởng. Nhân tiện, hiện tại những người đang vây quanh cậu ta chỉ có tôi và chị em vũ trụ Uchuu. Minatsu-san đã đến nhà thi đấu để vận động cơ thể rồi.
「Chờ chút, lần này lại là cái gì nữa đây. Cậu lại nghĩ ra trò tán gái nào nữa đúng không?」
Meguru-san trông có vẻ khá không vui.
Sugisaki-kun phẫn nộ đáp: 「Thất lễ quá.」
「Bổn thiếu gia đây đã bao giờ có hành động tán tỉnh vớ vẩn nào đâu chứ!」
「Nói đúng hơn là số lần thấy hành động chân thành còn ít hơn ấy!」
Mamoru-kun dốc toàn lực để tsukkomi, nhưng Sugisaki-kun chỉ ngán ngẩm: 「Chính vì thế nên Mamoru mới là...」
「Cậu sẽ không hiểu được đâu... Sự vĩ đại của tôi, người có thể dốc toàn lực yêu cùng lúc nhiều cô gái!」
「Tôi cũng chẳng muốn hiểu đâu!」
「Vì lẽ đó, tôi định sau giờ học hôm nay sẽ thử tấn công Minatsu.」
『Cái──』
Chị em vũ trụ câm nín. ......Aaa, vẫn là con đường tình duyên đầy trắc trở như mọi khi nhỉ, hai chị em này.
Thay cho hai người đang há hốc mồm, tôi thử hỏi chi tiết.
「Vậy thì, ý cậu là sao? Nếu là tấn công Minatsu-san, chẳng phải Sugisaki-kun vẫn làm hàng ngày sao. Chính là cái việc đến giờ này còn tỏ tình với chả gì nữa...」
「Hừ, ngây thơ quá, Nakameguro. Những đòn tấn công thường ngày... những lời lẽ hời hợt đó không phải là tỏ tình!」
「Không, sao cậu có thể khẳng định điều đó một cách tự tin như vậy...」
「Tóm lại, tôi chợt nhận ra rằng, tôi vẫn chưa thực hiện 『Màn tỏ tình trong khung cảnh nghiêm túc, bầu không khí tốt』 với các thành viên hội học sinh, phải không?」
「Đến giờ này mới nhận ra chuyện đó sao...」
「Không phải tự khoe đâu, nhưng những lời tỏ tình của tôi cho đến giờ, không, đúng là lời thật lòng đấy, nhưng tôi cảm giác bầu không khí đó không khiến đối phương nói ra được câu 『Em cũng... thích anh!』」
「? Ơ kìa? Sugisaki-kun, chẳng phải cậu nói hội học sinh là harem sao? Tôi cứ tưởng dù nói gì thì nói, các cô gái trong hội học sinh và Sugisaki-kun đều đã trao gửi tình cảm cho nhau rồi chứ...」
Mà, thái độ của Minatsu-san thì trông không giống thế lắm.
Sugisaki-kun bắt đầu toát mồ hôi ròng ròng.
「Ư, ừm... ngoài, ngoài Minatsu ra thì mặn nồng lắm đó nha!」
「Ra là vậy. A, thế nên hôm nay cậu mới quyết tâm truyền đạt tình cảm tới Minatsu-san nhỉ.」
「Ờ thì... mà, ừm, là vậy đó. Thế nên tôi muốn nhân giờ nghỉ trưa này để vạch ra kế hoạch. Tình huống nào thì có thể cưa đổ được Minatsu. Mọi người, hãy hăng hái đưa ra phương án đi.」
「…………」
Cậu đem đề tài đó... ra thảo luận với bọn tôi sao.
Tôi → Rất thích Sugisaki-kun. Muốn ở bên cạnh cậu ấy mãi mãi.
Meguru-san → Siêu yêu Sugisaki. Nhất định sẽ kết hôn với cậu ấy! ...Dù dùng bất cứ thủ đoạn nào, nhất định.
Mamoru-kun → Một lòng với Minatsu! Sẽ không thua Sugisaki! ...Dù có phải vứt bỏ sự nam tính và sử dụng siêu năng lực cũng phải thắng!
『…………』
Đây là ba người không muốn thảo luận về đề tài này nhất trên đời.
Thấy cả bọn im lặng, Sugisaki-kun ngơ ngác.
「Oyo? Sao thế mọi người. Đã là bạn bè thì hãy đưa ra ý kiến nhiệt tình vào chứ~」
『…………』
Ba người đưa mắt nhìn nhau. Mamoru-kun đã khởi động thần giao cách cảm chỉ giữa ba chúng tôi.
(Chị hai, Yoshiki. Em có một đề xuất... hay là lúc này, chúng ta thử nghiêm túc hợp tác với Sugisaki xem sao?)
(! Này, sao vậy chứ! Mày điên rồi sao, hỡi em trai ta!)
(S, sao vậy, Mamoru-kun! Sao cậu lại nói điều đó!)
(Nghe này, cả hai người. ...Hai người nhìn Sugisaki và Minatsu trao đổi thường ngày, có thực sự nghĩ rằng màn tỏ tình sẽ thành công không?)
(………… ...Không đời nào.)
(......Chắc lại diễn ra theo kiểu mọi khi thôi nhỉ. Minatsu-san sẽ đấm Sugisaki-kun...)
(Đúng không. Tóm lại, lúc này, thà rằng chúng ta hậu thuẫn cho Sugisaki, để cậu ta tự tin đi tỏ tình, rồi để Minatsu thẳng thừng từ chối thì tốt hơn chẳng phải sao! Chính vì là màn tỏ tình nghiêm túc, nên khả năng tình cảm hai người rạn nứt càng cao!)
(! Mamoru... Mày đúng là sách lược gia!)
(T, tuyệt thật! Cứ dính đến Minatsu-san là cậu lại chẳng còn chút nam tính nào ngay lập tức nhỉ, Mamoru-kun!)
(Aa... dù có chỗ hơi đáng lo... Nhưng mà, cứ theo kế hoạch đó đi!)
(Roger!) (Roger!)
Là như vậy đó.
「Hửm? Sao thế, cả ba người. Sao cứ im lặng vậy?」
Trước câu hỏi của Sugisaki-kun... trước mắt chúng tôi quyết định sẽ trả lời hết mình.
Đầu tiên, Mamoru-kun hành động.
「Đúng đúng, Sugisaki. Cậu có biết cái cây ở góc sân trường không?」
「Cây? Aaa, là cái cây huyền thoại đó sao! Hai người tỏ tình dưới gốc cây đó và đến với nhau sẽ được hạnh phúc mãi mãi!」
「Đúng! Cái cây huyền thoại có lẽ đã xuất hiện từ thời PC En○ine đó!」
「Hưm... tỏ tình ở chỗ đó sao. Một phương án khá tốt đối với tên ngờ nghệch như Mamoru... Nhưng mà, hình như cái đó chỉ linh nghiệm khi phía nữ tỏ tình thôi thì phải?」
「V, vậy sao?」
「Ừ. Mà, chỉ số của tôi đúng là đã max hết rồi. Giờ thì đến Shiori-chan tôi cũng cưa đổ dễ dàng thôi. Tuy nhiên... ép buộc Minatsu tỏ tình thì e là hơi khó.」
「Đ, đúng ha. ...V, vậy thì!」
「Gì cơ?」
「Hay là cứ đi theo con đường vương đạo thì sao. Tao thì nghĩ là làm mấy trò khôn vặt thì ngược lại sẽ làm mất đi sự nghiêm túc.」
「Hừm, ý kiến rất giống Mamoru. Nhưng cũng có lý.」
「Bỏ thư vào tủ giày...」
「Mày nữ tính một cách kỳ lạ đấy.」
「Ra bờ biển hét lên 『Anh yêu eeeeem!』」
「Cảm tính của mày cái nào cũng đậm chất thời Showa nhỉ.」
「Giấu dây chuyền vào trong bóng tuyết khi chơi ném tuyết cũng được đấy.」
「Tên khốn nhà ngươi quả nhiên thích phim Hàn! Mà giờ đang là mùa hè!」
「Đã mất công ở xứ tuyết rồi thì phải tận dụng chứ. Ví dụ như này, Minatsu tung hoành ngang dọc như một công cụ chiến tranh, nhưng cậu vẫn tiếp tục yêu cô ấy.」
「Cô gái vũ khí cuối cùng nào thế hả. Mà ý là bảo tạo ra tình huống đó à!」
「Còn nữa... à phải rồi. Sugisaki bất đắc dĩ bị bỏ lại ở vùng đất cực hàn, nhưng một năm sau, khi Minatsu quay lại vùng đất đó, cô ấy có cuộc tái ngộ cảm động với Sugisaki vẫn còn sống...」
「Tôi là con người đấy nhé! Khác với mấy sinh vật lắm lông, tôi nghĩ mình sẽ chết cóng ngay lập tức đấy!」
「Hự... Những tình huống lãng mạn mà tao nghĩ ra đã cạn kiệt rồi...」
「Kiến thức của mày lệch lạc đến mức nào vậy hả!」
Mamoru-kun lùi bước. Tuy nhiên, để tiếp ứng, Meguru-san đứng dậy!
「Nếu vậy, vừa nâng ly sâm banh vừa ngắm cảnh đêm ở khách sạn đẹp thì sao!」
「Rất lãng mạn, nhưng cái tiền đề tôi và Minatsu là học sinh cấp ba đã bị quên lãng rồi sao?」
「N, nước ngọt cũng được!」
「Trước đó thì, ở cái vùng quê này làm gì có địa điểm nào như thế?」
「Tôi có thể sắp xếp vé máy bay đến Haneda cho cậu!」
「Sau giờ học mà tôi gọi cô ấy đi đâu xa thế hả... Bình thường thì ai mà đi theo.」
「S, sử dụng Chloroform cũng được!」
「Được cái gì mà được! Ai cho phép hả!」
「Hay là dùng Geass ra lệnh luôn đi. 『Hãy yêu ta』 chẳng hạn.」
「Trống rỗng vô cùng tận! Là một loại Bad End nào đó rồi còn gì!」
「Hự...」
Trong khoảnh khắc Meguru-san định lùi lại. Tuy nhiên, cô ấy đã đứng vững!
「Đúng rồi! Sugisaki, cùng tôi lên tivi đi! Tỏ tình trên truyền hình trực tiếp!」
「Ồ! Cái đó nghe cũng hay đấy! Rất giống tôi, hay nói đúng hơn là rất giống hội học sinh!」
「Đúng thế, hai ta hãy cùng nói! 『Chúng tôi sẽ kết hôn』!」
「Tại sao lại là báo cáo đính hôn của tôi với cô chứ! Trò quấy rối gì đây!?」
「A, nhầm. Lỡ miệng nói ra nguyện vọng... Hừm. Vậy thì, Sugisaki một mình tỏ tình hướng về phía Minatsu là được chứ gì.」
「Từ đầu tôi đã định thế rồi!」
「Kiểu như 『Anh đã từng yêu em... Tạm biệt nhé! Anh đi đây!』」
「Tôi dựng Death Flag xong rồi đi đâu thế hả! Để tôi tỏ tình bình thường đi!」
「Ehh. Nếu để một người thạo tin trong giới như tôi nói nhé, thế thì chẳng có chút kịch tính nào cả.」
「Tôi không cần kịch tính quá mức cần thiết đâu!」
「Ngay sau khi tỏ tình, c, cậu thử hôn tôi xem?」
「Màn tỏ tình thiếu chân thành kiểu gì thế! Và tại sao cậu lại nghĩ Minatsu sẽ đổ vì cái đó!」
「Không, kiểu như là, ghen tuông ấy...」
「Trước khi ghen thì cô ấy đã thất vọng rồi! Lời tỏ tình sẽ không được đón nhận tử tế đâu!」
「Vậy thì, You, cứ thế kết hôn chớp nhoáng với tôi luôn đi YO!」
「Tại sao!? Mục đích bị tráo đổi rồi còn gì!? Và Meguru, cô muốn bắt nạt tôi đến mức đó sao! Đồ ngoại đạo này!」
「Nói đến mức này mà vẫn bị hiểu theo kiểu đó sao, lời tỏ tình của mình!」
Meguru-san và Sugisaki-kun cãi nhau kịch liệt như mọi khi. ......Tại sao hai người này lại sát phạt nhau đến mức này nhỉ.
Cơ mà... nhắc mới nhớ, rốt cuộc tại sao Meguru-san lại phải lòng Sugisaki-kun nhỉ? Nếu suy nghĩ bình thường, như quang cảnh này cho thấy, hai người này hợp với mối quan hệ khắc khẩu hơn... hay nói đúng hơn là cách phản ứng của Sugisaki-kun rất tự nhiên.
Thấy tôi nghiêng đầu thắc mắc, có vẻ Mamoru-kun đã nhận ra và giải thích qua thần giao cách cảm.
(À, tao và Meguru năm ngoái cũng cùng lớp với Sugisaki mà. Rồi, đúng như mày tưởng tượng, đến khoảng mùa đông thì Sugisaki và chị hai có quan hệ thù địch bình thường. Sugisaki năm ngoái cũng chưa mê gái xinh như bây giờ đâu. Ghét nhau như thường thôi.)
(? Vậy tại sao lại thành ra thế này?)
(Hơi dài dòng một chút... Tháng mười hai năm ngoái, đúng lúc chị hai bắt đầu nổi tiếng trong giới giải trí, nên bận rộn lắm. Rồi, tính cách chị hai như thế, nên có lúc chị ấy nổi đóa lên. Chị ấy trốn khỏi người quản lý đến đón và mất tích luôn. Đến mức phải nhờ cảnh sát. Vì idol đương thời mà biến mất cả ngày trời thì nguy to mà.)
(A, hiểu rồi. Lúc đó người cứu chị ấy là Sugisaki-kun hả.)
(Bubu-. Sai bét. Kết cục là chị hai đã trơ trẽn dùng tên giả trọ ở suối nước nóng ba đêm, đến ngày thứ tư thì tỉnh bơ quay về. Thế là hết. Trong ba ngày đó, Sugisaki và chị hai hoàn toàn không có tiếp xúc nào.)
(Hả. Thế thì...)
Vừa trao đổi đến đó, tiếng cãi nhau của hai người lại lọt vào tai.
「Thế nên là, tại sao nãy giờ toàn là cái kết tôi với cô đến với nhau chứ không phải Minatsu hả! Cô có hiểu mục đích tôi nhờ tư vấn không?」
「Hiểu chứ. Cậu muốn đến với tôi đúng không? Với tôi, top idol này!」
「Đã-bảo-là-!」
Vừa nhìn cuộc đối thoại chẳng ăn nhập gì của hai người, tôi vừa tiếp tục trao đổi với Mamoru-kun.
(Tôi không hiểu lý do nảy sinh tình cảm yêu đương ở chỗ nào...)
(Thì, bản thân cuộc đối thoại hoàn toàn không thay đổi so với năm ngoái đâu. Chỉ là tình cảm của chị hai đối với Sugisaki đã thay đổi 180 độ thôi. Tình cảm thay đổi nhưng thái độ và quan hệ thì có vẻ không đổi được.)
(Nhưng mà, đâu có chuyện gì xảy ra với Sugisaki-kun đâu đúng không? Tại sao...)
(Đúng là lúc xảy ra vụ náo động đó, chị hai đến cuối cùng không gặp Sugisaki. Chị ấy chỉ thảnh thơi chơi bời ở suối nước nóng thôi. Nhưng mà... phía Sugisaki thì hơi khác.)
(Hả? Chuyện đó là...)
Lúc đó, thần giao cách cảm ngắt quãng trong giây lát. Và rồi... với một bầu không khí có chút tôn trọng, Mamoru-kun truyền tin tới.
(Tên khốn đó, hắn đã thức trắng ba ngày ba đêm để tìm kiếm chị hai đấy. Trong cái lạnh cực hàn của mùa đông. Chỉ là bạn cùng lớp... mà lại là đối tượng có quan hệ thực sự xấu nữa chứ. Hơn thế nữa, sau khi tìm thấy chị hai, kể từ lúc gặp lại bình thường ở trường, hắn hoàn toàn không nói ra chuyện đó. Hắn vẫn cãi nhau với chị hai như mọi khi, cư xử như chưa từng có chuyện gì xảy ra.)
(…………)
Tôi nhìn Sugisaki-kun. Cùng với sự ngạc nhiên... tôi nghĩ "Đúng là cậu ấy". Aaa... Sugisaki-kun quả nhiên vẫn là Sugisaki-kun từ xưa đến giờ.
(Rồi sau đó, thông tin ấy đến tai chị hai từ một người quen. Thế là...)
(Aaa... Thế thì, có phải lòng cũng không lạ nhỉ.)
(Đặc biệt là chị hai, vốn dĩ... có cái tính cách xấu xa cơ bản là không tin vào thiện ý của người khác. Ngoài tao và gia đình ra... chắc đó là thứ tình yêu vô điều kiện gần như lần đầu tiên chị ấy chạm vào. Tuy cay cú thật, nhưng chỉ riêng điểm đó thôi, tao cũng tôn trọng tên đó.)
Aaa... ra là vậy. Cuối cùng tôi cũng hiểu lý do tại sao dù nói gì thì nói, Mamoru-kun vẫn tiếp tục làm bạn với Sugisaki-kun.
Gì chứ... Tôi cứ tưởng nhóm này có mối quan hệ phức tạp lắm.
Không phải. Hoàn toàn không phải. Đơn giản lắm. Rất... đơn giản.
Gì chứ.
Kết cục là mọi người đều rất thích Sugisaki-kun, và chỉ đang tập trung xung quanh cậu ấy thôi sao.
Tôi và Meguru-san đương nhiên rồi, cả Minatsu-san lẫn Mamoru-kun nữa. Đơn giản là... mọi người chỉ muốn ở bên cạnh cậu ấy thôi.
Có người tìm thấy mục tiêu nơi cậu ấy.
Có người tìm thấy sự bình yên nơi cậu ấy.
Cứ như vậy, chỉ là tập hợp lại thôi. Điều đó không chỉ ở lớp 2-B, mà có lẽ cả hội học sinh cũng vậy. Và...
(Aaa... ra thế. Quả nhiên là mình... yếu đuối thật đấy.)
Đúng là tôi từng bị bắt nạt. Đến giờ tôi vẫn không nghĩ là chỉ có mình mình sai.
Nhưng mà... thủ đoạn để khiến người khác công nhận mình, có lẽ vẫn còn rất nhiều. Sugisaki-kun là người có thể vô thức thực hiện tất cả những điều đó, còn tôi, có lẽ là người không thể nghĩ đến những điều đó.
Tôi muốn... trở nên mạnh mẽ hơn. Thấy cay cú thật. Không hiểu tại sao nhưng... tóm lại, tôi thấy cay cú.
Sugisaki-kun, người đã quá ngán ngẩm với chị em vũ trụ, quay sang hỏi ý kiến tôi.
「Thiệt tình. Này, Nakameguro. Cậu có ý tưởng nào hay không?」
「Tôi thì...」
…………。
Tôi cũng phải thay đổi thôi. Cứ nói những lời vô thưởng vô phạt, làm kẻ bàng quan, ra vẻ là người có thường thức thì... có lẽ sẽ không phải là thành viên của lớp 2-B theo đúng nghĩa thực sự.
Tôi...
Tôi nhếch mép cười, nở một nụ cười có chút ác ý hướng về phía Sugisaki-kun.
「Phải rồi ha... Ừm, Sugisaki-kun.」
「Gì thế? Có phương án hay à?」
「Ừm, tôi nghĩ cậu nên tỏ tình trong trạng thái bị trọng thương gần chết như thể bị gấu tấn công vậy!」
Câu trả lời của tôi khiến cả Sugisaki-kun và chị em vũ trụ đều ngớ người. Chắc họ không nghĩ tôi lại đưa ra câu trả lời kỳ quặc như thế.
Tôi hơi xấu hổ một chút... nhưng noi gương mọi người, tôi quyết định cứ thế lao tới!
「Là hiệu ứng cầu treo đó, Sugisaki-kun! Khiến cô ấy nhầm lẫn nhịp tim đập thình thịch do trạng thái nguy hiểm thành cảm giác rung động của tình yêu!」
「K, khoan đã, Nakameguro. Cái đó, nói đúng hơn thì, người gặp nguy hiểm chỉ có mình tôi thôi chứ...」
「Vậy thì Minatsu-san cũng đầy máu luôn!」
「Không không không không! Sao cậu lại khiến cả đối tượng tỏ tình cũng gần chết luôn thế!?」
「Tình yêu vượt qua cả giới tính nảy sinh trong khoảnh khắc cận kề cái chết... tôi nghĩ đó mới chính là tình yêu đích thực!」
「Sao cậu vượt qua giới tính một cách tỉnh bơ thế! Minatsu và tôi là 'normal' (dị tính) mà! Mà ý kiến của cậu chả tham khảo được chút nào cả!」
「Sugisaki-kun. Bắt nạt là xấu hổ lắm đó!」
「Không phải bắt nạt! Là Tsukkomi!」
「Vậy sao... bắt nạt là thứ như vậy nhỉ. Tôi hiểu rõ lắm... Kẻ làm chuyện đó thật đáng sợ vì họ không tự nhận thức được điều đó...」
「Hảả!? Tôi sai sao!? Vừa rồi tôi sai sao!?」
Sugisaki-kun cầu cứu chị em vũ trụ... nhưng mà, các cô ấy lại đứng về phía tôi.
「Ừm, Sugisaki sai rồi.」
「Ừ, Sugisaki sai.」
「Hảả!?」
「Vậy nên là.」
Tôi mỉm cười tươi rói, rồi tiến lại gần Sugisaki-kun.
「Sugisaki-kun... trước mắt thì, cởi quần áo ra nào. Hộc hộc.」
「Cậu định dùng thủ đoạn gì để khiến tôi gần chết thế hả! Không, nói đúng hơn là, ai mà chịu để bị làm cho gần chết chứ!」
Sugisaki-kun di chuyển về phía góc phòng như thể đang chạy trốn trong lớp học.
Hết cách rồi, tôi quyết định phát huy thực lực của một 「Sugisaki Ken Otaku」.
「Sugisaki-kun, hãy nghe cho kỹ đây.」
「G, gì chứ.」
「Thứ Minatsu-san thích là gì?」
「Nhiệt... nhiệt huyết?」
「Vậy thì, dựa trên điều đó, tình huống nào khiến Minatsu-san bùng cháy?」
「Ờ thì... phi thường thức, chắc vậy.」
「Tóm lại! Tình huống người bạn Sugisaki-kun vì lý do nào đó mà sắp chết thì sao!」
「! Nó gợi cảm giác về một câu chuyện nhiệt huyết phía sau! L, là vậy sao, Nakameguro!」
「Cậu đã hiểu cho tôi chưa, Sugisaki-kun!」
「Aaa! Tôi... Tôi sẽ làm, ze e e e e e e!」
…………。Fufufu. Nếu nói về việc điều khiển Sugisaki-kun, không ai vượt qua được tôi đâu.
「...Tên đầy tớ, hắn thiết lập nhân vật kỳ quặc rồi kìa...」
「Yoshiki, người có thể điều khiển Sugisaki vô địch theo một nghĩa nào đó trong lòng bàn tay, thực ra mới chính là tồn tại cao cấp nhất...」
Chị em vũ trụ nhìn về phía tôi và lẩm bẩm điều gì đó, nhưng tôi quyết định không bận tâm.
*
Một cảnh tượng sau giờ học hôm đó.
「Minatsu... anh thích em!」
「Hảả? Ớ, Kagi! Sao thế này! Sao mày đầy máu me thế kia!」
「Minatsu... thích em...」
「Sợ quá! Sợ quá đi! Mày là con zombie ở đâu ra thế hả! Thôi được rồi, đi bệnh viện đi, bệnh viện!」
「Minatsu... em cũng hãy gần chết đi!」
「Cái! Mày, này, lao vào tấn công bà là ý gì hả! OK. Nếu đằng ấy đã định thế... thì bà đây không nương tay đâu! Deryaaaaaaaa!」
「Ugyaaaaaa!」
…………。
【VĨ THANH KHÔNG TỒN TẠI】
「Ano, bản thảo bổ sung mà mọi người nhờ tôi viết đây ạ...」
Sáng sớm. Tại phòng hội học sinh của học viện nơi chưa có học sinh nào đến trường, tôi đang trao bản thảo cho một đàn chị nhỏ nhắn... ừm, chị "Cream". Bên cạnh chị ấy, cô đàn em Winter, người đã mang yêu cầu viết bản thảo này đến cho tôi, và chị Queen, một mỹ nhân yêu kiều đến mức không thể tin là học sinh cấp ba, đang quan sát Hội trưởng... à không, chị Cream với vẻ hơi mệt mỏi.
Chị Cream đọc lướt qua bản thảo của tôi một lượt rồi reo lên: 「Được lắm!」
「Hoàn hảo đấy, Nakameguro-kun! Cậu miêu tả lớp học rất tốt!」
「Aaa, tôi không có mật danh nhỉ!」
Chỉ có mình tôi là bị phơi bày tên thật. ...Thật tàn nhẫn.
Chị Cream có vẻ rất hài lòng.
「Khác với cái nội tâm đen tối của Sugisaki, tiểu thuyết của cậu lành mạnh nên tốt thật đấy!」
「Vâng. Cảm ơn chị. ...Ano, nhưng mà, cái này rốt cuộc dùng để làm──」
「Gửi đi in ngay thôi, Winter!」
「Nyu, gửi in!?」
Thấy tôi phản ứng với từ ngữ chẳng lành, chị Cream lấp liếm: 「Kh, không có gì, không có gì đâu.」 ............Haiz. Mà thôi kệ đi. Mấy chuyện kiểu này tôi đã quen nhờ chị em vũ trụ rồi.
Winter-san nhận bản thảo từ chị Cream, cũng đọc tiểu thuyết của tôi và cười mỉm đầy đen tối: 「Ufufu... có vẻ tiến triển tốt đẹp đấy nhỉ... fufufu.」 Aaa... tôi cứ tưởng cô bé đó là người bình thường cơ đấy.
Hết cách, tôi đành bắt chuyện với người duy nhất có vẻ có thể nói chuyện bình thường được là chị Queen.
「Ano, Queen-san. Tình huống này rốt cuộc là...」
「Ara, Nakameguro-kun. ………… ...Nhìn kỹ thì cậu cũng có ngoại hình khơi gợi tính bạo dâm phết đấy chứ──」
「Xin phép.」
Tôi lập tức rời khỏi phòng.
Nhưng ngay lập tức bị lôi trở lại phòng hội học sinh với câu 「Đùa thôi, đùa thôi mà」. Tôi vừa thở dài vừa quyết định hỏi chị ấy.
「Rốt cuộc chuyện này là sao vậy ạ? Viết về những chuyện từ khi tôi chuyển trường đến nay dưới dạng tiểu thuyết... Nghe nói hội học sinh có xuất bản sách hay gì đó, có liên quan đến chuyện đó không ạ?」
「Chà, đúng thế. Bình thường toàn chuyện về hội học sinh, nên chắc cái này có thể coi là ngoại truyện nhỉ.」
「Hả. Mà, tại sao lại...」
「Là ý tưởng của Aka... Cream. Chỉ có thế thôi... là điều tôi muốn nói, nhưng mà.」
「?」
Lúc đó, chị Queen nhìn chị Cream và mỉm cười dịu dàng. ...A. Cái này rất giống với "bầu không khí" mà Sugisaki-kun và Minatsu-san thỉnh thoảng tạo ra...
「Em ấy cũng có suy nghĩ nhiều điều theo cách của riêng mình đấy. Về các học sinh, về Key-kun, về Minatsu, và... hơn hết là Nakameguro-kun. Về cậu đấy.」
「Hả?」
Thấy tôi ngơ ngác, chị ấy thì thầm để chị Cream không nghe thấy.
「Nhờ viết cuốn tiểu thuyết này, chẳng phải trong cậu cũng đã sắp xếp lại được nhiều điều sao?」
「Chuyện đó là...」
「Hơn nữa, cậu đã tham gia vào hoạt động của hội học sinh như thế này rồi mà. Cậu không còn là học sinh chỉ được công nhận bởi các bạn cùng lớp 2-B nữa đâu. Đã quá đủ để xưng danh là 『Một thành viên của Học viện Hekiyou』 rồi. Hãy tự tin lên, Nakameguro Yoshiki.」
「A...」
Tôi... nhìn chị Cream. Chị ấy quả nhiên trông như chỉ đang cầm bản thảo và vui sướng thôi chứ chẳng suy nghĩ gì cả. Nhưng mà, khi ánh mắt chạm nhau──
「Iyaa, làm tốt lắm, Nakameguro-kun! Umu umu. Sau này cũng hãy làm việc vì ta nhé! Với tư cách là học sinh của Học viện Hekiyou!」
「…………」
...Tôi mỉm cười đáp lại điều đó: 「Vâng」. Winter-san và Queen-san cũng nhìn về phía tôi và mỉm cười.
(Aaa... đây chính là 『Harem』 của Sugisaki-kun sao. ...Không thắng nổi rồi.)
Lớp 2-B tập hợp toàn những cá tính... không, Học viện Hekiyou ấm áp như thế này là vì có những người này đứng đầu sao... Tôi cảm thấy bị thuyết phục một cách lạ kỳ.
「Ano, dù hơi vội vàng nhưng xin lỗi anh, Nakameguro-senpai. Nếu anh có thể viết luôn cả phần vĩ thanh thay cho chị Cream thì tốt quá ạ...」
Winter-san cầm bản thảo và đưa ra lời nhờ vả như vậy.
Tôi... tôi đương nhiên đáp lại với nụ cười rạng rỡ.
「Tất nhiên là được rồi. Với tư cách là một thành viên của học viện này, công việc đó, tôi xin chịu trách nhiệm đảm nhận.」
Dù tôi vẫn chưa thể trở nên mạnh mẽ như các thành viên hội học sinh này.
【MỘT ĐÊM TẠI NHÀ SUGISAKI】
「Fakkin, yuu! (Fuckin' you!)」
Em gái tôi hư rồi.
Tại phòng khách nhà Sugisaki vào một buổi chiều ngày nghỉ nọ, chỉ có tôi và em gái.
Trước cô em gái học lớp một sơ trung đang nở nụ cười tươi rói, ngón tay cái chúc ngược xuống dưới và hét lớn, tôi vừa nằm trên sofa đổ mồ hôi ròng ròng vừa cố nặn ra tiếng.
「R, Ringo?」
「Onii-chan, Onii-chan!」
「Hử?」
「Fakkin, yuuuu──────!」
「…………」
Với nụ cười siêu tươi, con bé chúc ngón cái xuống dưới hướng về phía tôi.
…………。
Đối với một nam sinh năm hai sơ trung khỏe mạnh, tình huống bị em gái mình yêu thương mắng chửi với nụ cười trên môi gây ra chấn động tinh thần khá lớn. ...Đủ để phản xạ nghĩ đến việc tự sát.
Tôi vùi mặt mình vào cái gối ôm bên cạnh.
Ringo hỏi bằng giọng dễ thương.
「Onii-chan, anh đang làm gì thế?」
「Hihhohuhi wo hohohohi te ifafu (Anh đang thử chết ngạt).」
「Anh đang hợp thể với hà mã (Hippopotamus) ạ?」
「Hợp thể cái khỉ mốc!」
Để tsukkomi, tôi đã buông cái gối ra. Em gái tôi vẫn nở nụ cười tươi rói với khuôn mặt dễ thương như thiên thần.
Tôi thở dài một cái... rồi quyết định hỏi thử. Tôi để con bé ngồi phịch xuống bên cạnh tôi trên sofa. Cô em gái mảnh khảnh, trông như búp bê hướng đôi mắt ngây thơ to tròn về phía tôi. ...Tôi bị cô em gái này chửi rủa sao... Lại suy sụp.
Nhưng tôi lấy lại tinh thần.
「Em gái à... Kể từ khi em trở thành em gái của anh hồi lớp bốn tiểu học, anh đã cố gắng hết sức... thực sự là hết sức, để cư xử như một người anh trai.」
「Ưm. Chính vì thế mới là, Fakkin, yuu!」
「...Ehh.」
Em phủ định toàn bộ cuộc đời làm anh của tôi sao?
Tôi dù tinh thần đã tả tơi nhưng vẫn vắt kiệt chút sức lực cuối cùng để hỏi.
「Ringo à... cái đó... em có hiểu ý nghĩa của từ đó khi nói không?」
「Hửm? Đương nhiên là em hiểu rõ rồi.」
Có vẻ như tôi đã mất tư cách làm anh, là kẻ nên chết đi cho rồi. Ringo ơi... anh sẽ tan biến vào rừng rậm đây, cuộc đời sau này, mong em hãy hạnh phúc──
「Trong tiếng Nhật nó có nghĩa là 『Lúc nào cũng cảm ơn anh!』 đúng không! Fakkin, yuu!」
「………… ...Hả?」
「…………」
Tôi nắm chặt lấy vai Ringo.
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang bối rối của Ringo.
「Ringo... ai dạy em từ đó?」
「Hả? Là chị Asuka mà...」
…………。…………Con khốn.
「Hừ... Ra là vậy, ra là vậy. Hóa ra là thế.」
Tôi đi vào bếp một lần, 『Chuẩn bị』 xong, và định ra khỏi nhà──
「Ấy, Onii-chan! Anh cầm dao với áo mưa, mặt mày u ám định đi đâu thế!」
Ringo ôm chặt lấy tôi từ phía sau. Tôi cười mỉm đầy nguy hiểm: 「Fufu」.
「Ringo... không sao đâu. Tồn tại không tốt cho giáo dục của Ringo... sẽ sớm biến mất thôi.」
「Kh, không được đâu! Không được làm biến mất đâu!」
「Yên tâm đi. ...Cảnh sát Nhật Bản ấy mà, để anh nói cho nghe, chỉ là lũ vô năng thôi.」
「Onii-chan, đó là cách suy nghĩ của người mắc cái gọi là 『Chuunibyou』 mà người đời hay nói đó!」
「Hự... Cánh tay trái bị phong ấn của ta, hình như đang khát máu... Chờ đã... im lặng đi. Ta sẽ cho mi máu ngay thôi...」
「Cái đó, cứ phong ấn nguyên thế đi!」
「Ma nhãn và chân trái hoàng kim của ta cũng đang đau nhức đây...」
「Onii-chan, nhiều bộ phận bất thường quá!」
「Vậy nhé Ringo... Anh trai đi một lát đây. Nà-o, đừng lo. Anh sẽ... sống sót trở về thôi.」
「Nếu được thì hãy để chị Asuka cũng sống sót trở về nữaaa!」
Ringo dùng toàn lực dù yếu ớt ôm chặt lấy tôi để ngăn cản, nên tôi đành miễn cưỡng từ bỏ việc giết người. ...Mày nhặt lại được cái mạng rồi đấy, Asuka.
Tạm thời tôi cất áo mưa và dao đi, rồi cùng Ringo ngồi lại xuống ghế sofa trong phòng khách.
Ringo mở lời: 「Ano... xin lỗi, nhé?」
「Gì cơ?」
「Ringo... lại nhầm lẫn gì nữa rồi hả?」
「À thì... đúng là vậy, nhưng người sai không phải Ringo. Là... con mụ biến thái kia kìa.」
Đúng vậy, hầu hết những bất hạnh xảy ra xung quanh chúng tôi đều do cô bạn thuở nhỏ nhà bên cạnh gây ra. Tất cả là lỗi của ả. Việc nhân loại mãi không ngừng chiến tranh, có lẽ cũng là lỗi của ả nốt.
Thấy tôi nắm chặt nắm đấm, Ringo cúi gằm mặt xuống vẻ rất hối lỗi.
「Xin lỗi anh... Onii-chan.」
「Không, có gì đâu──」
「Cái đồ trai tân bất lực này (Kono doutei no funou yarou).」
「…………Hả?」
「Cái đồ trai tân bất lực này.」
「R, Ringo-san?」
Tôi lại bắt đầu toát mồ hôi ròng ròng. Ringo lẩm bẩm vẻ hối lỗi.
「Cái đồ trai tân... bất lực này.」
Cách nói sâu sắc một cách kỳ lạ.
Đối với một nam sinh trung nhị, tình huống bị em gái nói như thế là...
「? Onii-chan, anh cầm băng dính làm gì thế?」
「Anh đi vào nhà tắm một lát. Nà-o, chỉ là bịt kín lại rồi tạo ra khí H2S thôi mà!」
「Chết đấy! Tại sao anh lại nói điều đó một cách sảng khoái thế hả!?」
「Tại vì... tại vì em gái... Uwaaaaaaan!」
Tôi đã khóc. Khi tôi vùi mặt vào gối khóc nức nở, Ringo đặt tay lên vai tôi và nhẹ nhàng nói.
「Cái đồ trai tân, bất lực này.」
Không ngờ là đòn bồi thêm.
Tôi đã nghĩ hay là cứ thế chết ngạt luôn cho rồi, nhưng lúc đó, Ringo tiếp tục.
「Eto... câu này là quán dụng ngữ có nghĩa là 『Em xin lỗi từ đáy lòng』... đúng không?」
「…………Ringo. Ai nói với em câu đó?」
「Hả? Chị Asuka──」
「OK. Chiến tranh toàn diện.」
Tôi lôi khẩu Bazooka từ dưới gầm ghế sofa ra, vác nó lên vai và định hướng sang nhà bên cạnh──
「Ch, chờ chút Onii-chan!」
「Đừng cản anh, em gái ơi. Đàn ông có những lúc phải chiến đấu.」
「Em nghĩ không phải là lúc này đâu! Và tại sao lại có Bazooka dưới gầm ghế sofa!」
「Vì anh nghĩ sẽ có lúc phải giải quyết dứt điểm với ả mà.」
「Mối quan hệ bạn thuở nhỏ mà chuẩn bị sẵn Bazooka để giải quyết dứt điểm là kỳ lạ lắm đó!」
「Phải, bọn anh vốn dĩ đã kỳ lạ rồi. ...Đúng thế, hai bọn anh ngay từ đầu đã là tồn tại thuộc chiều không gian khác... Nói cách khác, là Thánh chiến sĩ Ánh sáng và Phù thủy Bóng tối.」
「Đến cả chị Asuka cũng bị gán thêm thiết lập trung nhị kìa!」
「Vậy nhé... Adios, Ringo! Hãy sống mạnh mẽ nhé!」
「Lại còn giác ngộ đồng vu quy tận sao!? Đ, đợi đã!」
Lại bị Ringo ôm chặt, cực chẳng đã, tôi hạ khẩu Bazooka xuống.
Rồi tôi quay lại ghế sofa, hai anh em cùng thở phào.
「Xin lỗi anh... Onii-chan. Ringo không biết nhiều thứ...」
Ringo ủ rũ cúi xuống.
「Kh, không, không phải chuyện để em ủ rũ đâu, Ringo. Nói đúng hơn, ý nghĩa mấy từ đó thà không biết thì còn lành mạnh hơn ấy chứ. Không phải cứ có kiến thức là tốt đâu...」
「Ưm...」
「Vấn đề nằm ở mụ đàn bà kia. Con Asuka đó... lần nào cũng nhồi nhét mấy thứ kỳ quặc vào đầu em gái dễ thương của ông...」
Tôi đang gầm gừ ư ư, thì Ringo 「A」 lên một tiếng như nhớ ra điều gì đó.
「Nhắc mới nhớ, chị ấy còn bảo là 『Nếu đạp thật mạnh vào hạ bộ Ken để gọi dậy thì anh ấy sẽ vui lắm đó』... cái đó cũng là nói dối hả ta.」
「…………」
Tôi run rẩy. ...Ng, nguy hiểm quá... Nếu không nhận ra sự tẩy não này mà đón chào buổi sáng ngày mai... thì một thảm kịch kinh hoàng đã xảy ra rồi.
Đúng rồi. Phải xác nhận cả những chuyện khác nữa.
「Asuka còn dạy em điều gì khả nghi nữa không?」
「Hả? Hưm... dù nói vậy, nhưng ngày nào em cũng gặp chị Asuka, nên rốt cuộc cái nào là nói dối...」
「…………Anh cảm giác thực sự nên xóa sổ ả thì hơn.」
Vì hòa bình của nhà Sugisaki.
「Không được đâu! Chị Asuka nghĩ cho Ringo nên mới...」
「Anh nghĩ tuyệt đối không phải đâu. Anh nghĩ là cầu cho anh bất hạnh thì có.」
「Kh, không có chuyện đó đâu! Chị Asuka lúc nào cũng chỉ nghĩ về Onii-chan thôi! Chị ấy đánh giá Onii-chan cao lắm!」
「V, vậy sao?」
Ra thế... Có thể cô ta là cái kiểu Tsundere đang thịnh hành gần đây chăng. Nếu vậy, thì cũng phải tha thứ cho chút hành động quá trớn──
「Chị Asuka lúc nào cũng đánh giá rất cao, kiểu như: 『Hắn ta càng lớn càng đáng để trêu chọc nhỉ... Đúng là gã đàn ông đáng sợ』, hay là 『Không có quân cờ nào dễ sử dụng như gã đàn ông có mạch tư duy đơn giản』, rồi 『Chị chưa từng biết đứa trẻ nào sinh ra đã có tố chất làm đồ chơi cao đến mức đó như hắn』!」
「Thế hả!? Anh cảm giác mình bị coi thường thậm tệ thì có!」
「Không có đâu. Bằng chứng là chị Asuka còn nói là đang nghe lén phòng Onii-chan nữa cơ? Không có tình yêu thì không làm thế đâuuu.」
「…………」
Tôi rùng mình. Vội vàng chạy về phòng mình, bắt đầu tìm kiếm tập trung quanh các ổ cắm.
Mười phút sau...
「Onii... chan?」
Khi tôi hốc hác quay lại phòng khách, Ringo đang lo lắng đợi tôi trên ghế sofa.
Tôi trút đống máy nghe lén cầm đầy hai tay xuống sàn nhà đánh rầm một cái.
「Anh tìm thấy 39 cái rồi...」
「Aha... ha.」
「...Thôi kệ đi. Ngược lại thì.」
「T, tóm lại là tình yêu của chị Asuka đã truyền tới rồi nhỉ. Tốt quá tốt quá.」
「...Ừ nhỉ.」
Tôi thở hắt ra. ...Tôi nghĩ thật sự sẽ có lúc phải giải quyết dứt điểm với ả. Thật đấy. Có vẻ một trong hai sẽ phải chết.
Khi tôi vừa kết thúc việc tìm kiếm máy nghe lén và thở phào, Ringo đi vào bếp và cất công pha Ca○pis mang ra.
「Đây, Onii-chan. Anh khát nước rồi nhỉ?」
「Oooo... Ringo, quả nhiên em là người em gái tuyệt vời.」
「Ehehe.」
Tôi nhận cốc Cal○is từ Ringo. Chết tiệt... con Asuka đó. Dám định nhuộm màu kỳ quặc cho đứa em gái ngoan hiền thế này.
Tôi đưa cốc lên miệng. Ringo vừa cười vừa chú thích.
「Khi mệt mỏi thì cần đường! Vì thế, em đã pha 99% nguyên chất!」
「Khụ!」
Tôi sặc. Chất lỏng màu trắng đục sền sệt chảy vào cổ họng tôi. Cảm giác nhầy nhụa thấm vào cổ họng đang khô khốc. ...Cái gì thế này, chẳng hiểu sao tôi cảm thấy như bị vấy bẩn.
Ringo vẫn giữ nguyên nụ cười.
「Ngon hơm? Ngon hơm?」
「A... ừ. Ừm. ...Ngon lắm... ừm.」
「Vậy thì, anh cứ uống thoải mái đi, Onii-chan. Nếu thiếu em sẽ pha thêm nhé!」
「...Ừ. Cảm ơn em, Ringo. Anh trai... vui đến phát khóc đây.」
Nước mắt đọng nơi khóe mi. ...Cách giáo dục Ringo, có lẽ tôi cũng đã sai lầm đôi chút. Có lẽ đã chiều chuộng quá mức. Mà sau này tôi vẫn sẽ chiều chuộng thôi.
Vừa thực hiện trò chơi trừng phạt khiến diễn viên hài cũng phải xanh mặt là uống ừng ực dung dịch nguyên chất một cách ngon lành trong cuộc sống thường ngày, tôi vừa chuyển chủ đề sang chuyện khác với Ringo để đánh lạc hướng.
「Bố và mẹ hôm nay không có nhà ha.」
「Vâng. Ngày hẹn hò mỗi tháng một lần. Thế nên, đến mai mới về cơ.」
「Lúc nào anh cũng nghĩ, liệu đây có phải là hành xử đúng đắn của bậc cha mẹ không?」
「Nhưng Ringo vui vì hai người thân thiết với nhau. A, còn nữa...」
Ringo đột nhiên bẽn lẽn, ngoảnh mặt đi và lẩm bẩm.
「Đ, được ở riêng với Onii-chan... em cũng thấy hơi vui...」
「…………」
Tôi đặt cốc sang bên cạnh, không kìm được mà ôm chầm lấy em gái. Aaa, thiệt tình, em gái nhà mình dễ thương quá, chết tiệt thật!
「Wawa, Onii-chan?」
「Aaa, Ringo. Tại sao em lại là Ringo (Táo) chứ.」
「Hả? Em nghĩ là do mẹ đặt tên thế...」
「Anh muốn ăn em luôn quá! Mà, vì là Ringo (Táo) nên chắc ăn được...」
Ngoạm.
「O, Onii-chan!? Sao anh lại cắn đầu em!?」
「Ăn.」
「Anh cưng chiều em thì em vui, nhưng em nghĩ quang cảnh này khá là grotesque (kỳ dị) đấy!」
「Mokyu, mokyu.」
「Aaa, đừng có liếm đầu em mà~」
Thấy Ringo rưng rưng nước mắt, tôi quyết định buông ra. Ringo vừa dùng tay áo lau đầu vừa lẩm bẩm thì thầm.
「...Cũng đâu cần bỏ ôm ra đâu...」
「Hử?」
「Kh, không có gì đâu! Quan trọng hơn, bữa tối tính sao đây? Nhờ chị Asuka nấu giúp nhé?」
「Ư...」
Phải. Những lúc thế này luôn nhờ ả nấu ăn giúp. Mụ đàn bà biến thái đó, chắc do bình thường toàn làm mấy chuyện ám muội nên chỉ được cái khéo tay... Không hợp với hình tượng chút nào, ả là chuyên gia việc nhà bao gồm cả nấu nướng. Thú thật, ả nấu còn ngon hơn mẹ.
Nhưng mà, hôm nay tôi không muốn nhờ vả lắm. Lý do thì không cần phải nói. Nếu giờ mà chạm mặt ả, chắc chắn sẽ xảy ra 「Ragnarok nhà Sugisaki」.
Tôi lắc đầu với Ringo.
「Không nhờ ả đâu. Hay nói đúng hơn, anh không muốn cho ả bước qua ngưỡng cửa nhà Sugisaki.」
「Ngưỡng cửa hay gì thì... chị ấy toàn vào từ cửa sổ mà.」
「Tóm lại. Hôm nay đồng thời với 『Ngày hẹn hò』, cũng là 『Ngày anh em』, Ringo à.」
「Ngày anh em? Bí mật Đại học Kyoto (Kyoudai no Hi)? Ngọn lửa khổng lồ (Kyoudai no Hi)?」
「Là ngày của hai người, anh và Ringo.」
「Onii-chan và Ringo... của hai người... Hawawa, t, tuyệt vời quá đi.」
「Đúng không, đúng không.」
「Ưm, Onii-chan. Tóm lại, thiết lập hôm nay là nhân loại chỉ còn sót lại mỗi Ringo và Onii-chan thôi nhỉ!」
「Không, cái đó thì hơi khác chút. Mà nếu giả định thế thì anh nghĩ hứng thú sẽ giảm đi đấy. Vì nhìn thấy tương lai diệt vong mà.」
「Vậy sao? Ringo thì, chỉ cần có Onii-chan là được rồi...」
「…………」
Tôi lại suýt ôm chầm lấy em nó, nhưng đã tự kiềm chế. Tôi cảm giác Ringo có vẻ hơi tiếc nuối... chắc là tưởng tượng thôi.
「Tóm lại, hôm nay hai ta cùng sống nhé, Ringo.」
「Vâng! Phải sống, sống sót để nhân loại không bị diệt vong chứ nhỉ!」
「Không, cũng không cần quyết tâm đến mức đó đâu.」
Nếu vậy, vấn đề lớn nhất vẫn là lương thực.
Trước mắt, hai người đi vào bếp để họp chiến thuật. Tôi ngồi vào bàn ăn, Ringo kiểm tra bên trong tủ lạnh.
「...Ưmm... Có một ít rau với thịt, nhưng cái nào cũng cần chế biến... Những thứ ăn liền được chắc chỉ có chả cá kamaboko với natto thôi.」
「Vi diệu nhỉ. Thực phẩm đông lạnh thì sao?」
Ringo mở ngăn đá phía trên.
「Nto... A, Onii-chan!」
「Gì thế?」
「Có 『Nguyên chất Calpis○』 đông lạnh hồi trước này!」
「Tại sao!? Tại sao lại làm đông lạnh!?」
「Ăn không? Nhai rộp rộp ấy.」
「Th, thôi anh xin kiều...」
Vừa lẩm bẩm, tôi vừa lén pha loãng cốc Cal○is nguyên chất ban nãy bằng nước máy. ...Phù. Cuối cùng cũng uống được.
Vừa uống Cal○is, tôi vừa quan sát Ringo.
「Còn gì khác không?」
「Nmm... Có cá đông lạnh các thứ, nhưng toàn món cần chế biến thôi.」
「Mumumu... Gay go rồi đây. Anh em mình, tại con Asuka mà kỹ năng nấu nướng bằng không.」
「Vâng... Chuyện nấu ăn toàn dựa dẫm vào chị Asuka mà ha...」
「Đã thế này thì... gọi đồ ship à.」
Tôi lấy mấy tờ rơi quảng cáo đồ ship ra, bày lên bàn ăn. Ringo cũng đến bàn ăn, hai chúng tôi bắt đầu xem xét.
「A, Onii-chan. Có delivery Ca○pis này?」
「Delivery cái gì thế! Có tồn tại cái đó hả!?」
「『Calpis○ nướng』 『○Calpis hầm』 『Kem Cal○is sốt Ca○pis』 『Calpis○ sền sệt』 『Meuniere Calpi○』 『Cal○is rán』...」
「Cảm giác muốn gọi thử ghê! Nhưng hôm nay thôi đi!」
「Vâng... Vậy thì, gọi ramen bình thường nhé?」
「Ồ, được đó. Nhưng gần nhà mình có delivery ramen à?」
「Vâng. Có quán mới mở đấy. Tên là 『Ca○pis Hiên』...」
「Nhật Bản đang có cơn sốt Calpi○ chưa từng có hay sao vậy!? Và ramen bị bác bỏ!」
「Ehh-. ...Vậy, gọi pizza đi.」
「Nếu không liên quan đến ○Calpis thì được.」
「Không sao đâu. Hoàn toàn không liên quan đến Cal○is. Tên nó là 『Yakult・Pizza』!」
「Đồ uống men vi sinhhh a a a a a!」
「Vậy, gọi điện ha.」
「Chờ chút đã nàoo! Sao em hào hứng thế hỡi em gái tôi!」
「Tại vì, gần nhà mình chẳng còn delivery nào khác đâu.」
「Tuyệt vọng rồi! Tuyệt vọng vì thảm trạng điên rồ của ngành công nghiệp delivery!」
Đã hết lựa chọn gọi món rồi. Tôi lủi thủi dọn mấy tờ rơi.
Cứ thế, hai anh em lại ngồi thẫn thờ ở bàn ăn.
「Làm sao đây... Onii-chan. Cứ thế này thì nhân loại diệt vong mất...」
「Đúng ha... ...Đến nước này thì, ăn thịt Ringo thật thôi.」
「Cannibalism (Ăn thịt người)!?」
Ngoạm.
「Kya, đ, đừng có cắn tay em màa.」
「Hamuhamu.」
「Nh, nhột quá, Onii-chan.」
「...Ngon ngon.」
「Ngon á!?」
「Ực.」
「Anh nuốt cái gì vào rồi kìa!」
「Cảm ơn vì bữa ăn. Umu... kết quả thì, có vị như Krispy○Kreme Doughnuts ấy nhỉ.」
「Ehh!? Cơ thể Ringo ngon đến thế sao!」
Ringo sau khi bị sốc thì tự ngậm ngón trỏ của mình thử.
「...Mặn mà.」
「Cannibalism ấy mà, quan trọng là ở tấm lòng đó, em gái à.」
「Lời khuyên nghe ly kỳ thật đấy!」
Nào, đùa giỡn thế đủ rồi. Cũng sắp đói thật rồi.
Ringo đang rên rỉ 「Mumu-」 một cách dễ thương. Sau một hồi khoanh tay suy nghĩ, đột nhiên, em nó đứng dậy như thể quyết tâm điều gì đó: 「Được rồi」.
「? Sao thế, Ringo?」
「Đến nước này thì, Ringo sẽ nấu ăn!」
「Thật hả. Được rồi, anh hiểu rồi. Ngoan ngoãn gọi Yaku○t・Pizza thôi nào.」
「Bị bác bỏ trong nháy mắt!?」
...Thì, dù tôi có cưng chiều em gái đến đâu, tôi cũng hiểu rõ đặc tính nhân vật mang nguyên chất Cal○is ra mời của em chứ. Tôi tuyệt đối không muốn trải qua nỗi khổ kiểu như nhân vật chính trong truyện tranh hài tình cảm hay gặp: "Ăn món tự nấu cháy đen thui mà vẫn khen ngon ngon" đâu.
Ringo đang ỉu xìu. ...Chết dở. Phải an ủi thôi.
「Không sao đâu, Ringo. Nấu ăn ấy mà, không biết làm vẫn sống tốt.」
「Uu... Đối với con gái thì là chí mạng đó. Không đi làm cô dâu được đâuu.」
「Không có chuyện đó đâu. Ringo sẽ trở thành cô dâu tốt.」
「Tại sao?」
「Thì em ấy mà...」
……………………。……………………。
「Được rồi, gọi pizza thôi!」
「Onii-chan!? An ủi thì an ủi cho trót chứ! Vừa rồi làm em tổn thương thêm đó!」
「X, xin lỗi, Ringo. Anh trai ấy mà, cơ bản là không giỏi đối phó với con gái...」
「Ư-! Ringo không làm cô dâu tốt được rồii!」
「Không làm cô dâu được thì có sao đâu. Hay nói đúng hơn, đừng đi làm cô dâu. ...Nói đúng hơn là, uwa, thật sự, thật lòng đấy, đừng đi. Nghĩ kỹ thì, anh thấy cực kỳ ghét chuyện đó.」
Tôi lỡ tưởng tượng một chút. Một thằng cha lòe loẹt đến bảo: 「Chi-ssu. Vậy thì, ma, giao em gái nhà ông cho tôi đi YO!」 ...Ghét quá đi mất!
Ringo chẳng hiểu sao đôi má hơi ửng hồng, cứ liếc nhìn về phía này.
「A, ano... Onii-chan? Ringo cũng... ano, thật ra muốn mãi mãi ở bên Onii-chan──」
「Còn lâu ta mới giao vị Krispy Kreme Doughnut cho ai nhéé!」
「Chỗ đó!? Đó là lý do duy nhất anh không muốn gả Ringo đi sao!」
「Được rồi, tóm lại là gọi pizza đii-」
「Onii-chan! Ringo, thỉnh thoảng không thể tin vào tình yêu của Onii-chan được!」
Ba mươi phút sau khi đặt pizza...
Bàn ăn. Sau khi đặt chiếc pizza được giao đến chình ình ở giữa, chia một chai cola vào cốc cho hai người và vào vị trí, tình huống đã ngưng trệ.
Cả hai đều không định đưa tay ra lấy pizza.
Tôi... định phá vỡ tình huống này bằng cách giục Ringo trước.
「Ringo... được đấy, nào, ăn nhiều vào.」
「O, Onii-chan mời trước. Anh cứ tự nhiên.」
「R, Ringo! Nào, a-n.」
「Đ, được thôi! Onii-chan mới phải, nào, a-n.」
「…………」
「…………」
Hai người đặt miếng pizza đang cầm định ấn cho đối phương xuống đĩa.
Rồi cả hai cùng buông thõng vai, lẩm bẩm.
『Chọn topping sai bét rồi...』
Yakult○・Pizza.
Bọn tôi sợ cái tên đen đủi đó, nên đã giả định rằng ở trạng thái cơ bản (plain) nó có khả năng là một quả bom địa lôi khủng khiếp, vì thế để lấp liếm hương vị, bọn tôi đã thử cho tất cả các loại topping có thể. Đúng vậy... do mục đích đã chuyển sang 『Việc cho topping』, nên ngay cả bản thân bọn tôi cũng không nắm được mình đã cho những gì lên đó.
Kết quả...
Cà chua, Natto, Mật ong, Tororo, Siro phong, Hành tây, Sốt sô cô la, Gừng, Cà ri, Tiêu sơn, Tiêu đen, Trứng cá cay, Habanero, Đường đen, Ca○pis・Pizza.
Thứ được giao đến là một vật thể không xác định, chẳng biết cái gì là chính nữa. Hơn nữa, do quá đà nên còn bị tưới cả Calpi○ lên. Nhầy nhụa. Có lẽ, nhân viên làm thêm làm cái này chắc chắn cũng đã nghĩ: 「Mình nên nghỉ việc này thôi」. Đó là một loại thực phẩm bẻ gãy trái tim người nhìn một cách dễ dàng như thế đấy.
Thế này thì, thà ăn món thất bại do Ringo nấu có khi còn đỡ hơn.
Cứ nhường nhau mãi cũng chẳng giải quyết được gì. Lúc này với tư cách là anh trai, tôi giác ngộ sẽ trở thành nạn nhân đầu tiên.
「Onii-chan, cố lên!」
「Lần đầu tiên anh được cổ vũ khi ăn uống đấy...」
Vừa ngán ngẩm, tôi vừa ngoạm một miếng pizza mà về mặt khối lượng có vấn đề quá lớn để khăng khăng gọi là 「1 miếng」.
「...Mogu, mogu.」
「Onii... chan? Th, thế nào?」
「…………C, cái này là!」
「S, sao thế? Không lẽ, ngon hả?」
「Vị chua của đồ uống men vi sinh thoang thoảng một cách vi diệu, cùng cảm giác nhầy nhụa của các chất bên trong, và cảm giác hỗn độn, tạo nên một thứ không thể diễn tả──」
「Không thể diễn tả?」
「Tạo nên cảm giác như bãi nôn!」
「Tệ nhất rồi còn gì!」
「Umu! Tệ đến mức này thì, theo một nghĩa nào đó là ba sao rồi! Ăn vào, ăn vào!」
「Onii-chan! Đừng đánh mất chính mìnhhh!」
「Mogu, mogu, mogu, mogu, mogu.」
「O, Onii-chan đang chén sạch cái pizza với tốc độ kinh hoàng!」
「Mogu, mogu, mogu………… Puha. C, cảm ơn vì bữa ăn.」
Sau khi ăn 「Hết」 cái pizza, tôi đổ gục xuống tại chỗ. Ringo rụt rè chạm vào vai tôi.
「O, Onii-chan? T, tại sao...」
「Ringo à... Đàn ông, có những lúc... phải ăn cho hết... Upu... Gufu.」
「C, cái đó có thực sự là lúc này không ta...」
「...T, tóm lại là. Ringo. Anh nướng cá cho, em, hãy ăn cơm với chả cá, natto và cá nướng. Nếu là phần một người, thì thực đơn đó chắc đủ trang trải.」
「! Onii-chan... không lẽ, vì Ringo mà...」
「Hừ... Hãy sống mạnh mẽ nhé... Rin... go. ...Gakuri (gục).」
「Onii-chaaaaaaaan!」
Ý thức phụt tắt.
「…………Hộc.」
Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trên giường trong phòng mình. Tôi nhỏm nửa người dậy. ──Thì thấy Ringo, người có vẻ như đang ở bên cạnh giường, rạng rỡ nét mặt: 「A, anh dậy rồi à?」
「Chào buổi sáng, Ringo. Mà, anh rốt cuộc...」
「Onii-chan sau khi ăn pizza xong thì ngất đi, ngủ một mạch đến giờ này luôn đó?」
Tôi nhìn đồng hồ. Đã hơn mười giờ tối. Ringo cũng đã mặc đồ ngủ. Mùi dầu gội tỏa ra từ mái tóc. ...Có vẻ tôi đã ngủ khá lâu.
「Phải rồi, Ringo. Em, bữa tối thì...」
「A, cái đó thì chị Asuka đã làm cho em rồi.」
「Asuka á? Ả ta, đến nhà à.」
「A, xin lỗi anh, em tự ý cho vào. Nhưng mà, vì Onii-chan ngã gục nên em hoảng quá phải nhờ cậy chị Asuka...」
「...Mà, đành chịu thôi.」
Tuy nhiên, lại nợ ả một món rồi. Lần tới gặp, không biết sẽ bị bắt làm gì đây. ...Tôi muốn xóa sổ sự tồn tại của ả khỏi thế gian này ngay trong đêm nay, nhưng coi như cảm ơn đã làm bữa tối cho Ringo, hôm nay tạm tha cho vậy. Ừm.
Chợt, tôi nhận ra nửa thân trên mát lạnh. Nhìn lại cơ thể mình thì...
「...Này, ê. Sao anh lại ở trần thế này, Ringo.」
May mà bên dưới được chăn che rồi. Ringo đỏ bừng má.
「E, em không biết đâu. Lúc Ringo đổi ca chăm sóc từ chị Asuka... thì đã thành thế rồi... E, em không có nhìn chằm chằm đâu nhé!」
「...Ra vậy. Em đã để tôi trong tình trạng bất tỉnh và Asuka ở riêng với nhau sao...」
「Ư... X, xin lỗi.」
「Không, không cần xin lỗi đâu nhưng mà... Ra vậy...」
Aaa, ký ức này tốt nhất là nên xóa sạch đi thôi. Ừm. Tốt nhất là không nên tưởng tượng. Tôi bất tỉnh, bên cạnh là Asuka cười bí hiểm, kết quả là tôi trần như nhộng. ...Ừm, đừng liên tưởng nữa, tôi ơi. Sống mạnh mẽ lên, tôi ơi.
「Trước mắt, anh muốn mặc đồ ngủ.」
「A, vâng. Đây, đồ ngủ... với, đồ, đồ lót.」
Tôi được đưa cho một bộ quần áo thay trong khi mặt con bé đỏ bừng. Gì chứ, nếu là Ringo thì dù có bị nhìn thấy khỏa thân cũng không có vấn đề gì lắm, nhưng em nó lại tạm thời ra khỏi phòng. ...Đã bảo không sao mà.
Tôi thay đồ nhanh gọn, rồi gọi Ringo quay lại.
「Hôm nay xin lỗi nhé, Ringo. Đã mất công là ngày anh em, thế mà anh lại ngủ mất.」
「Uun, không sao đâu. Có chị Asuka đến nữa mà.」
「Vậy à. ...Oáp.」
Tôi lỡ ngáp một cái. Ringo ngơ ngác nghiêng đầu.
「? Onii-chan, anh buồn ngủ hả?」
「Ừ, chắc do ngủ dở dang. Hơi sớm nhưng... hôm nay anh ngủ luôn đây.」
「V, vậy à...」
Dù nói vậy, nhưng Ringo cứ bẽn lẽn, khác với lúc nãy, không chịu ra khỏi phòng.
Tôi... đoán được cảm xúc của em gái, cười fufu một cái rồi đặt tay lên đầu Ringo.
「Ngủ cùng không?」
「Đ, được hả?」
「Được hay không gì chứ, em lúc nào chẳng thế vào những ngày bố mẹ vắng nhà.」
Bình thường thì bọn tôi ngủ riêng phòng, nhưng Ringo từ xưa cứ hễ ngày nào bố mẹ vắng nhà là có vẻ bất an, muốn ngủ cùng tôi. Lên trung học rồi thì tôi cũng nghĩ mình nên giữ ý tứ một chút, nhưng mà, thôi thì đương sự muốn thế nên cũng kệ.
Tôi chừa chỗ trên giường và mở chăn ra, Ringo tắt hết điện trong nhà, rồi bẽn lẽn chui tọt vào chỗ đó. Tôi đắp chăn lên người em nó.
「Vậy, chúc ngủ ngon, Ringo.」
「Ư, ưm...」
Hai người ngủ đối mặt nhau. Bình thường thì sẽ khó ngủ, nhưng nếu tôi quay lưng lại Ringo sẽ thấy cô đơn, nên tư thế luôn là thế này.
Cứ nhìn nhau mãi với Ringo cũng chẳng để làm gì, nên tôi nhắm mắt ngay, phó mặc cho cơn buồn ngủ. Một lúc sau, Ringo lẩm bẩm thì thầm.
「Onii-chan... sẽ ngủ cùng Ringo mãi chứ...」
「Aaa... ............Ừm............ Là em gái mà.」
「Em gái...」
Tôi đã thiu thiu ngủ, ý thức mơ màng. Dù gì thì gì, hôm nay có lẽ tôi đã mệt. Aaa... nhắc mới nhớ, rốt cuộc hôm nay không gặp Asuka ha. Cảm giác... nhịp điệu bị đảo lộn, có lẽ là do chuyện đó...
Ringo vẫn đang nói gì đó.
「Đối với Onii-chan thì Ringo... đã không còn là 『Em gái (Gimai)』 nữa rồi nhỉ...」
「Hửm... ...Anh đã bảo là... em gái mà... Ưm...」
Chẳng hiểu em nó nói gì nữa. Cảm giác như bị nói mấy câu vô nghĩa.
Vừa nghe giọng nói có vẻ cô đơn, nhưng đâu đó cũng chứa đựng niềm vui của Ringo... ý thức tôi dần khép lại.
「Ringo... dù thế cũng được. Dù thế cũng được nên... Onii-chan... mãi mãi...」
「...Suu (tiếng thở).」
「Uun. Em hiểu... mà... Nếu cứ là 『Em gái』... Onii... việc ngủ cùng nhau thế này... một lúc nào đó... sẽ không đến nữa... đúng không... Nếu vậy──」
Đến thính giác cũng không còn hoạt động tử tế nữa. Tôi rơi vào giấc mộng.
Cảm giác như có ai đó ôm chặt lấy cơ thể mình (kyu-). Một lực rất yếu ớt.
Tôi dù đang ngái ngủ, nhưng theo phản xạ, chỉ biết rằng đó là vật rất quan trọng, nên đã ôm lại theo phản xạ.
Gyu- (ôm chặt). Gyu-. Mạnh mẽ, nhưng cũng đầy nâng niu. Để không làm tan vỡ.
…………。
【HỘI HỌC SINH KHUYẾT THIẾU】
「Chính trong một cơ thể khỏe mạnh, một linh hồn khỏe mạnh mới trú ngụ!」
Aka-chan ưỡn bộ ngực nhỏ nhắn lên như mọi khi và tự mãn nói về kiến thức học lỏm từ cuốn sách nào đó.
Tôi, Akaba Chizuru, không phản ứng gì đặc biệt trước phát ngôn đó, chỉ thản nhiên điều hành cuộc họp.
「Vì lẽ đó, hôm nay Key-kun bị cảm nên nghỉ.」
Nghe lời tôi, chị em Shiina đồng thanh trả lời 『Vâng ạ』. Tuy nhiên, Aka-chan có vẻ rất không vừa ý điều đó. Như mọi khi, em ấy phồng má: 「Chờ chút, Chizuru!」 và gây sự với tôi. ...Vẫn là cô bé phiền phức nhưng đáng yêu như ngày nào.
「Cuộc họp là do tớ điều hành! Chizuru không cần làm gì cả!」
「Vâng vâng. Aka-chan, tớ cũng muốn quan tâm đến cậu lắm, nhưng hôm nay bận nên cậu hãy ăn cái này và im lặng nhé.」
Tôi vừa nói vừa lấy cây kẹo mút từ trong túi ra. Aka-chan trong khoảnh khắc định phản bác 「Có phải trẻ con đâu mà im lặng vì cái thứ đó──」, nhưng ngay khi nhận ra đó là sản phẩm mới 「Vị Vani Caramel」, em ấy im lặng giật lấy từ tay tôi, xé vỏ sột soạt, và rồi...
「...(Howa~)」
Bắt đầu ngậm với vẻ mặt hạnh phúc. Tôi nhanh chóng chụp lại khoảnh khắc đó bằng camera điện thoại để bảo tồn vĩnh viễn, rồi nói 「Nào」 và bắt đầu lại cuộc họp. Minatsu có vẻ muốn nói gì đó, nhưng tạm thời tôi lờ đi.
Tôi gõ gõ tập tài liệu xin được từ phòng giáo viên xuống bàn cho ngay ngắn.
「Chuyện là thế đó, hôm nay chúng ta phải thay nhau giải quyết những công việc tạp vụ mà bình thường Key-kun vẫn làm. May mắn là lần này toàn những công việc văn phòng kiểu kiểm tra giấy tờ hay ký tá, nên trước mắt, chia đều cho mọi người ngoại trừ Aka-chan để giải quyết nhé.」
Nói xong, tôi chia tập tài liệu làm ba phần, phân cho chị em Shiina và bản thân mình. Minatsu làm vẻ mặt hơi chán nản, còn Mafuyu-chan thì nói những lời đáng khen: 「Em sẽ cố gắng ạ!」, rồi mỗi người nhận tài liệu và bắt đầu công việc.
Tôi cũng vừa xem qua phần tài liệu của mình vừa đóng dấu, thì Minatsu vẫn tiếp tục làm việc và bắt đầu tán gẫu: 「Cơ mà nàyy-」.
「Kagi mà ốm nghỉ thì đúng là hiếm có khó tìm ha-」
Mafuyu-chan đồng tình với phát ngôn đó.
「Đúng vậy ạ. Hay nói đúng hơn, nếu là Senpai thì dù có ốm một chút chắc anh ấy vẫn sẽ đến phòng hội học sinh...」
Đó là một ý kiến khá sắc sảo. Tôi vẫn nhìn xuống tài liệu, quyết định trả lời thắc mắc của hai người.
「Ừ, Key-kun, thực ra hôm nay cậu ta cũng đến trường đấy. Lúc tớ tình cờ gặp ở cổng trường, cậu ta làm vẻ mặt như sắp chết mà nói 『Chỉ sốt nhẹ 40 độ thôi, nên không sao đâub!』... nên tớ đã dùng vũ lực bắt cậu ta về. Bắt giáo viên y tế dùng xe đưa về đấy.」
「Aaa... Ra là vậy. Đến kẻ như hắn mà gặp phải Chizuru-san thì cũng không thể từ chối thẳng thừng được ha.」
Minatsu lẩm bẩm, Mafuyu-chan cười khổ. Nhân tiện, câu nói quyết định mà tôi tung ra để đuổi Key-kun về là: 「Cậu định lây cảm cho các thành viên harem của mình sao?」. Vừa nói thế xong, cậu ta ỉu xìu ngoan ngoãn đi về. ...Đứa trẻ dễ thương.
Khi đang tiến hành công việc, Aka-chan vừa liếm kẹo mút chùn chụt, vừa lẩm bẩm như nói một mình: 「Nhưng mà nà-」.
「Cảm giác cứ... là lạ thế nào ấy nhỉ, khi không có Sugisaki.」
「Đúng vậy.」
Tôi hoàn toàn đồng ý với điều đó. Cậu ấy hầu như ngày nào cũng đến là đương nhiên rồi, hơn nữa sau giờ học cậu ấy luôn đến phòng hội học sinh rất sớm, nên tình huống các thành viên tập hợp đủ mà không có Key-kun thế này có thể nói là cực kỳ hiếm.
Aka-chan ngậm kẹo chuyển động lên xuống có vẻ buồn chán.
「Ara Aka-chan. Không có Key-kun, cậu thấy cô đơn sao?」
「C, c-c, cậu nói cái gì thế Chizuru! Kh, không có chuyện đó đâu! Ngược lại, thấy thoải mái hẳn! Một hội học sinh nghiêm túc không có gã đàn ông dê xồm... Aaa, đúng là môi trường lý tưởng!」
Dù nói vậy, nhưng vẻ mặt của Aka-chan không có chút khí thế nào. ...Mà, thôi không tsukkomi chỗ đó nữa vậy. Dù không lộ ra mặt nhiều như Aka-chan, nhưng điều đó thì cả tôi và chị em Shiina đều giống nhau.
Có lẽ muốn thay đổi bầu không khí, Mafuyu-chan chuyển chủ đề.
「Nhắc mới nhớ, cái 『Cặp tạp vụ』 mà Sugisaki-senpai luôn quản lý ấy, không biết đựng cái gì nhỉ? Tùy vào đồ vật, có khi bây giờ chúng ta nên dùng nó không chừng.」
Trước phát ngôn đó, công việc của mỗi người khựng lại trong giây lát. ...Đúng vậy, đó chắc chắn là điều mà ai cũng tò mò.
Cặp tạp vụ. Đó là một chiếc túi xách tay khác với cặp đi học bình thường mà Key-kun bắt đầu mang đến phòng hội học sinh từ lúc nào không hay. Cái túi có vẻ ngoài đơn giản đó, quá giản dị để đem ra bàn tán, nên mọi người dù tò mò nhưng vẫn chưa thể tiến tới tìm hiểu.
Có lần Aka-chan đã dũng cảm hỏi: 「Sugisaki, cái đó đựng gì thế?」. Câu trả lời cậu ta đưa ra lúc đó, ngắn gọn là: 『A, là cặp tạp vụ đấy ạ.』 Chỉ một câu đó. Sau đó, chủ đề chuyển sang nghị trình của ngày hôm ấy, và cứ thế trôi qua.
Tôi cũng tò mò đấy nhưng... lòng tự tôn kỳ quặc nào đó cản trở, khiến tôi không thể hỏi lại về món đồ đó.
「Cặp tạp vụ... hử.」
Minatsu liếc nhìn "cái đó" đang nằm chỏng chơ ở một góc phòng hội học sinh. Đúng vậy, khác với cặp đi học bình thường, Key-kun có vẻ không mang cái đó về mỗi ngày. Thực tế, nếu là thứ gì đó phục vụ cho công việc tạp vụ của hội học sinh, thì cũng chẳng có ý nghĩa gì khi mang nó ra khỏi đây.
Tóm lại. Nó đang ở đây, trong tình trạng cậu ấy vắng mặt.
「...X, xem thử, nhé?」
『!』
Aka-chan nói ra câu mà không ai dám nói.
...Hành động của mọi người từ đó nhanh thoăn thoắt. 「Vì là cặp phục vụ tạp vụ mà」 「Mafuyu và mọi người đang làm tạp vụ thì có quyền xem chứ ạ」 「Để ở phòng hội học sinh thì là đồ của chung chứ gì」 「Nếu có đồ tươi sống bên trong thì phiền phức lắm, phải kiểm tra thôi」, v.v... Mọi người vừa lẩm bẩm những lời tự biện hộ liên thanh, vừa dọn dẹp tài liệu và đặt chiếc cặp đó vào giữa bàn.
Trong khi ánh mắt mọi người tập trung vào một điểm, tôi quyết định đại diện mở nó ra.
「Cái này, chỉ là vì công việc tạp vụ thôi. Tuyệt đối không phải là ý đồ đen tối muốn vạch trần bí mật của Key-kun hay gì đâu nhé? Đúng không?」
『Đúng như vậy ạ.』
Tiếng mọi người đồng thanh vang lên. Tôi lấy hết can đảm kéo khóa.
『…………』
Mọi người cùng nhìn vào bên trong. Tuy nhiên, đồ đạc bị nhét chặt hơn tưởng tượng, nên chẳng hiểu cái gì với cái gì.
Hết cách, sau khi tất cả tạm thời bình tĩnh ngồi xuống ghế, tôi quyết định lấy từng món từ bên trong ra.
「Chizuru, nhanh lên.」
Aka-chan nhìn về phía này với ánh mắt mong chờ.
Tôi tạm thời lôi mạnh món đồ nằm trên cùng ra.
Món thứ nhất.
「...Bàn chải cọ (Tawashi).」
『Bàn chải cọ!?』
Cảm giác thô ráp trong lòng bàn tay. Màu nâu sẫm đặc trưng. Kích thước vừa tay.
Nhìn kiểu gì thì nhìn, đó cũng là cái bàn chải cọ.
Minatsu hét lên: 「Oi oi!」
「Tại sao lại là bàn chải cọ chứ! Công việc tạp vụ gửi đến hội học sinh, làm gì có nhiều cơ hội để bàn chải cọ hoạt động đến thế!?」
「A, chờ đã, Minatsu. Hình như dưới cái bàn chải có giấy...」
Tôi lấy tờ giấy nằm trong cặp tạp vụ ra, và đọc những chữ viết trên đó.
「『Quà mọn』... 『Tokyo Friend ○ark II』.」
「Tham gia cái đó hả!」
Minatsu lớn tiếng tsukkomi. Không chỉ cô ấy, tất cả thành viên hội học sinh đều đã đổ mồ hôi lạnh trước sự khó hiểu của 『Cặp tạp vụ』. ...Key-kun... Rốt cuộc cậu...
Mafuyu-chan vì lý do nào đó lại đi biện hộ cho cậu ấy.
「M, mà, cũng có lúc thế này thế kia mà ạ! C, chắc là ngẫu nhiên thôi. Nhìn kìa, những món khác chắc chắn là đồ có ích cho công việc tạp vụ đấy ạ.」
「Vậy sao...」
Tôi đã ôm nỗi bất an to lớn đối với cái cặp này, nhưng nếu đóng lại lúc này thì tinh thần cũng không ổn định được, nên tôi đặt cái bàn chải xuống và lấy món tiếp theo.
Món thứ hai.
「...S, súng lục!」
『Kyaaaaaaa!?』
Tiếng hét của các thiếu nữ vang vọng phòng hội học sinh! Tôi nhìn lại kỹ vật đen bóng đang cầm trên tay phải──
「Ấy, khoan đã? Cái này, là đồ chơi.」
「Hể?」
Aka-chan, người vừa nãy còn run vai, nhận lấy khẩu súng từ tôi. Em ấy nghịch nó lạch cạch, và rồi...
(Pụp)
Khoảnh khắc bóp cò, một bó hoa bắn ra từ nòng súng. ...Món đồ ảo thuật điển hình để lừa trẻ con.
…………。
『(Vậy thì, tại sao...)』
Vừa ngắm nhìn những bông hoa nở loạn xạ từ nòng súng một cách trống rỗng, tất cả cùng suy ngẫm. ...Công việc tạp vụ cần đến cái này, rốt cuộc là công việc kiểu gì vậy... Key-kun...
Bầu không khí quá khó xử, nên tôi nhanh chóng lấy món tiếp theo ra.
Món thứ ba.
「...Quần thể dục (Bloomers)...」
「Được rồi, báo cảnh sát thôi, Minatsu.」
「OK, cứ giao cho em, Hội trưởng.」
Hai người vào tư thế báo cảnh sát với sự phối hợp đáng sợ. Mafuyu-chan cũng không ngăn cản.
Bình thường thì tôi cũng tán thành việc đó, nhưng nhìn tình trạng của chiếc quần, tôi ngăn hai người lại: 「Chờ chút」.
「Hình như... có viết là 『Hàng mẫu thử nghiệm』.」
「Hàng mẫu thử nghiệm? Nghĩa là... ừm, không phải đồ ăn trộm hả?」
「Có lẽ... là vậy...」
Tôi khó phán đoán, khoanh tay lại. Tất cả đều bị tấn công bởi cùng một nghi vấn.
『(Tại sao Sugisaki Key-kun, Kagi, Senpai lại có hàng mẫu thử nghiệm quần thể dục...)』
Bí ẩn ngày càng sâu sắc. ...Không ngờ trên đời lại có bí ẩn mà ngay cả tôi cũng không giải được... Dù sao đi nữa, để giải mã bí ẩn, giờ tôi sẽ tiếp tục kiểm tra đồ bên trong.
Món thứ tư.
「Tạp chí 『10 bí quyết để trở thành chàng trai sát gái』.」
『…………』
...Im lặng. Chỉ đơn giản là, mọi người đều im lặng.
…………。
Món thứ năm nào.
「Tạp chí 『Top 5 phương pháp để không bị cô lập khỏi xung quanh』.」
『Muộn rồi (Muộn rồi ạ)!』
Tất cả đồng thời tsukkomi. Key-kun... nếu không muốn bị cô lập, tôi nghĩ trước khi đọc tạp chí, cậu có rất nhiều điều cần cải thiện đấy...
Với cảm giác khó xử, tôi lấy món tiếp theo.
Món thứ sáu.
「Sách 『Cách ứng xử đúng đắn với trẻ con ích kỷ』.」
『…………』
「Hả? Gì thế?」
Tôi và chị em Shiina, cả ba người bất giác nhìn Aka-chan. Aka-chan ngơ ngác một mình. Minatsu lẩm bẩm.
「Lát nữa mình cũng đọc thử xem sao...」
「Mafuyu cũng sẽ làm thế.」
「? Sao lại là sách nuôi dạy trẻ? Hử?」
Aka-chan chỉ biết nghiêng đầu thắc mắc. ...Lát nữa tôi cũng sẽ đọc.
Chẳng biết dùng cho công việc tạp vụ gì, nhưng cảm giác cuối cùng cũng hiểu Key-kun được một chút, món tiếp theo.
Món thứ bảy.
「Hự... ...『Muối thanh tẩy』 dùng để trừ tà.」
『Iyaaaaaaa!』
Ngoại trừ tôi, tất cả đều run cầm cập.
Aka-chan hét lên!
「Công việc tạp vụ cần đến cái đó là cái gì! Là cái gì hả!」
「Cái đó, đương nhiên là──」
「Aaa, chờ đã Chizuru! Quả nhiên tớ không muốn nghe! Không muốn biết đâu!」
「Đ, đúng ha...」
Tôi nhẹ nhàng gạt túi muối sang một bên. Nhân tiện, trên túi có ghi 「An tâm! Thương hiệu Kanna」 các kiểu. ...Trong ngành đó cũng có thương hiệu ha...
Đồ bên trong cặp tạp vụ ngày càng hỗn độn, nhưng cũng không thể dừng lại ở đây. Tôi lấy hết can đảm cho tay vào cặp lần nữa.
Món thứ tám, và món thứ chín đi kèm theo set, tôi lấy ra cùng lúc.
「Thập tự giá và... Tỏi.」
「Senpai mỗi ngày sau giờ học chiến đấu với cái gì vậy ạ!」
Lại một lần nữa tất cả run lẩy bẩy. Đến cả tôi cũng không giấu nổi sự ngạc nhiên. ...Key-kun... Công việc tạp vụ của trường này, thực sự là thứ một mình có thể làm được sao? Hay nói đúng hơn, có phải là việc hội học sinh nên làm không?
Cái gọi là 「Tạp vụ」 của cậu ấy bắt đầu trở nên đáng sợ rồi, nhưng tay tôi không dừng lại được nữa.
Món thứ mười.
「...Roi da.」
「Chắc chắn là thợ săn Dracula rồi ạ, Senpai!」
「Chờ chút đã, Mafuyu-chan. Thế là vội vàng quá. Nếu là roi da, bình thường chị cũng có mà. Đây là vật dụng cực kỳ phổ biến thôi.」
Tôi lấy chiếc roi da từ cặp của mình ra và mỉm cười nói: 「Thấy không」.
...Tại sao mọi người lại nhìn tôi với khuôn mặt tái mét thế kia.
...?
Hết cách, tôi cất roi của mình đi sột soạt, rồi bắt đầu lại việc điều tra cặp tạp vụ của Key-kun.
Món thứ mười một.
「Đạn bạc.」
「Cái này kẻ địch không chỉ có ma cà rồng đâuuuuuu!?」
Minatsu hét lên đầy phấn khích xen lẫn sợ hãi trước sự xuất hiện của kẻ địch mới.
「Trong trường mình... buổi đêm, có nhiều thứ đi lại lảng vảng lắm sao... Uu.」
Aka-chan sắp khóc rồi. ...Không sao đâu, Aka-chan. Đến nước này thì, ngay cả tớ cũng hơi muốn khóc đây.
Cảm thấy bóng dáng của sự phi thường thức trong 「Tạp vụ」 của Key-kun, tôi tiếp tục điều tra.
Món thứ mười hai.
「? Gì thế này... Bình xịt?」
Thứ lấy ra là một bình xịt nhỏ. Tôi thử xịt cái xoẹt lên mặt bàn, nhưng không có gì đặc biệt xảy ra.
Trong khi mọi người đang nghiêng đầu thắc mắc... đột nhiên, tôi cảm giác mặt bàn phát sáng mờ mờ.
Tôi giật mình nhận ra và ra chỉ thị cho mọi người.
「Mọi người, kéo rèm lại chút đi, tắt đèn đi!」
Nghe chỉ thị của tôi, chị em Shiina dù thấy lạ nhưng vẫn làm theo. Phòng hội học sinh chìm trong bóng tối. Kết quả là...
「Oa, phát sáng kìa...」
Aka-chan đang mê mẩn nhìn những vết hoa văn lốm đốm phát sáng trên bàn.
Tuy nhiên... người mê mẩn chỉ có Aka-chan, còn tôi và chị em Shiina, nhớ lại kiến thức xem trên phim ảnh, và cả chuyện hôm trước Key-kun chảy máu mũi ở đó, ba người chúng tôi cứng đờ mặt mày.
『(Pha... Phản ứng Luminol!?)』
Phản ứng Luminol. Đó là phản ứng hóa học được sử dụng để tìm kiếm vết máu trong điều tra hình sự. Hiện tượng nơi có dính máu sẽ phát sáng mờ ảo khi phun dung dịch đặc biệt lên.
…………。
Mặc kệ Aka-chan đang phấn khích một mình, chúng tôi bàng hoàng nhìn ánh sáng đó.
『(V, việc tạp vụ cần phải truy vết máu là cái gì!?)』
...Kéo rèm ra, lấy lại ánh sáng cho căn phòng. Aka-chan có vẻ không hài lòng... nhưng nếu ở trong bóng tối lâu hơn nữa, tôi sợ mình sẽ thực sự không còn tin vào Key-kun được nữa.
Để sớm quên đi những gì vừa thấy, tôi lấy món tiếp theo.
Món thứ mười ba.
「Máy chơi game cầm tay.」
「Thằng Sugisaki, thế mà vẫn có thời gian chơi cơ đấy!」
Một món đồ rất bình thường theo một nghĩa nào đó, nhưng giờ đây ngược lại lại thấy đáng sợ. Nằm trong cặp tạp vụ, chẳng lẽ cái này cũng dùng cho việc gì đó sao?
Nhân tiện, băng game bên trong là 『DokiDoki! Thiên đường học đường thiếu nữ xinh đẹp!』, một loại Galgame trực diện hiếm thấy thời nay. ...Quả nhiên, chỉ là chơi thôi sao? Nhưng mà, tuy nhiên...
...Không, đừng suy nghĩ sâu xa nữa. Tật xấu của tôi đấy. Về cái cặp tạp vụ của Key-kun thì suy luận nghiêm túc cũng chẳng để làm gì. Chỉ đau đầu thôi.
Đồ trong cặp cũng còn ít. Tôi dốc sức vì sắp đến đích rồi, đi đến món tiếp theo.
Tôi lấy liên tiếp món thứ mười bốn, mười lăm, mười sáu vốn đi theo set.
「Eto, lương khô, đài radio quay tay, nước uống bảo quản dài hạn...」
「Đang phòng bị! Tên đó đang phòng bị cho cái gì đó!」
Nếu suy nghĩ bình thường thì chỉ là phòng bị cho động đất đơn thuần... Nhưng sau khi xem đống đồ vừa rồi, tôi không thể không nghĩ là đang phòng bị cho 『Thảm họa』 nào đó khác ngoài cái đó.
Bầu không khí bất ổn bắt đầu bao trùm phòng hội học sinh. ...Aaa, giờ tôi mới nhận ra. Cặp tạp vụ của Key-kun... là chiếc hộp Pandora. Là thứ không nên mở ra.
Tuy nhiên... nếu nói là hộp Pandora. Thì chắc chắn hy vọng sẽ còn sót lại ở cuối cùng.
Tôi tin vào tương lai và tiếp tục điều tra.
Giờ thì, lôi liên tiếp từ món thứ mười sáu trở đi ra!
「Mặt nạ phòng độc.」
「K, kẻ địch không chỉ giới hạn ở quái vật thôi sao ạ!?」
「Pháo sáng.」
「Chắc chắn địa điểm hoạt động không thể là trong trường được!」
「Thẻ bài quân nhân (Dog tag).」
「Đang trực thuộc tổ chức nào đó ngoài hội học sinh sao!?」
「Di chúc.」
「Cậu giác ngộ có thể chết bất cứ lúc nào sao!」
「Ảnh một phụ nữ tóc vàng. Đằng sau ghi 『Vợ yêu Michelle』...」
「Cái gì thế, cái bối cảnh như phim Hollywood này!」
「A, có cả ảnh em bé sơ sinh...」
「Có con rồi sao!」
「Nhưng mà, đằng sau ghi là 『Target (Mục tiêu)』.」
「Nhiệm vụ có dự cảm cực kỳ tồi tệ!」
「Và, một cái thẻ bài quân nhân khác dính máu...」
「Chiến hữu đã chết sao!?」
「Nước hoa hồng.」
「Trong tình huống này vẫn chú ý đến nhan sắc ha!」
「Ủa? Trong túi bí mật của cặp có bột trắng đựng trong túi nilon...」
「Đang vận chuyển cái gì vậy ─────────!」
「Son môi.」
「Dù vậy vẫn không quên làm điệu ha Senpai! Mà là giả gái sao!?」
「Kính râm bị cháy xém.」
「Trông như di vật của ai đó nhỉ!」
「Hử? Ủa? Đằng sau cặp có gắn cái gì... Máy phát tín hiệu?」
「Nguy cơ vẫn chưa qua sao!」
「Nhưng đến đây lại là tạp chí 『99 pha lộ hàng của nữ sinh cấp 3!』.」
「Cảm giác đến mức này thì ngược lại thấy tôn trọng sự dư dả có thể mang theo cuốn sách đó!」
「A, có thư này. Tớ đọc nhé. 『Sugisaki... Khi mày đọc bức thư này, tao chắc đã không còn sống nữa. Xin lỗi. Nhưng giờ, chỉ còn biết giao phó cho mày thôi. Ngày hôm đó, chúng ta ở Khu vực 51...』」
「Không cần đọc đâu ạ! Hay đúng hơn là, em không muốn nghe nữa! Cảm giác không được phép nghe ấy ạ!」
「Bút bi.」
「Thỉnh thoảng lại kẹp đời thường vào ha!」
「DVD-BOX phim Hàn 『Monaka Mùa Đông』.」
「Tên này cũng rảnh ghê nhỉ...」
「...A, vừa rồi là hết rồi.」
「Kết thúc lãng xẹt quá đii ────────────!」
Vậy là, đã lấy hết đồ trong cặp của Key-kun ra. ...Nhìn lên mặt bàn, giờ đây la liệt những món đồ hỗn độn với số lượng không thể tưởng tượng nổi làm sao nhét vừa cái cặp nhỏ xíu này.
Và, bao quanh những món đồ đó là các thành viên hội học sinh đang gục xuống bàn mệt mỏi. ...Dù chưa ngã hẳn, nhưng tôi hiểu cảm giác đó đến đau lòng.
「Tạp vụ... thực sự bao gồm nhiều lĩnh vực quá nhỉ...」
Aka-chan lẩm bẩm một cách thẫn thờ. Tớ nghĩ vấn đề không nằm ở chiều kích đó đâu...
Đến chị em Shiina cũng đồng tình với Aka-chan.
「Kagi... tên đó, có khi nào thực sự là 『Nhân vật chính』 không chừng... Của một bộ truyện chiến đấu dị năng học đường lấy bối cảnh ngoài phòng hội học sinh này.」
「Đúng vậy đấy ạ... Sau giờ học, có lẽ anh ấy bị cuốn vào nhiều tập truyện kiểu Dị năng chiến đấu phi thường thức của Điện○Văn khố mà Mafuyu không biết.」
Đ, đúng là nếu nói vậy, thì có cảm giác chuyện đó xảy ra cũng không lạ. Gì chứ đứa trẻ đó, có khuynh hướng không những ôm vấn đề một mình, mà còn giải quyết xong trước khi chúng tôi biết nữa mà... Thực tế nếu xảy ra vụ án dị thường, có khi cậu ấy sẽ chọn phương án kiểu 「Giấu thân phận để chiến đấu」 như anh hùng không chừng.
Không, nhưng mà, tuy nhiên, dù gì thì gì, việc tiêu diệt quái vật thì──
「Việc ham muốn tình dục của Sugisaki mạnh đến thế, có thể là do bản năng muốn duy trì nòi giống đang bùng nổ vì thường xuyên đặt mình vào ranh giới giữa sự sống và cái chết...」
「Không, Aka-chan, chuyện đó thì...」
「Việc lúc nào cũng mồm năm miệng mười Harem Harem, chắc là do cậu ấy biết giá trị của những ngày tháng bình yên hơn người khác gấp bội...」
「M, mọi người, sao thế. Sao độ hảo cảm với Key-kun lại tăng vọt đột ngột thế? Kỳ lạ lắm đó, mọi người.」
「Chờ, chờ chút!? M, mọi người, hãy bình tĩnh lại một lần đi!」
「Sugisaki...」 「Kagi...」 「Senpai...」
Ánh mắt của mọi người đang phóng chiếu hình tượng Key-kun chắc đang ngủ vì cảm lạnh hiện tại, trở nên tràn đầy từ ái.
K, kỳ lạ quá đi! Tại sao đúng cái ngày đương sự vắng mặt, độ hảo cảm của cậu ấy lại tăng với tốc độ không tưởng thế này!
Đ, đứa trẻ đáng sợ! Không tiếp xúc thực tế lại gây ấn tượng tốt hơn với con gái sao! Cái đặc tính vặn vẹo gì thế hả Key-kun!
Đương nhiên, ngay cả tôi, nếu những tưởng tượng đó là sự thật, thì cũng có suy nghĩ về cậu ấy. Tuy nhiên, dù gì thì gì, 「Tạp vụ」 hoang đường thế này là không thể nào. Ít nhất chỉ mình tôi, không được hiểu lầm chỗ đó.
Đúng vậy. Aka-chan vốn là trẻ con, dễ bị lừa. Minatsu thì dễ bị cảm hóa bởi những câu chuyện nhiệt huyết. Mafuyu-chan là cô bé dễ đánh mất ranh giới giữa sáng tác và hiện thực. Tôi phải nhìn vào sự thật mới được!
Để lấy lại 「Đời thường」 của chúng tôi... tôi quyết định dứt khoát gọi điện cho Key-kun. Tóm lại, phải xác nhận về đồ đạc trong cặp, và giải tỏa hiểu lầm của mọi người.
Lấy điện thoại ra, gọi số của Key-kun từ danh bạ, ấn nút gọi.
『Vâng, a lô! Khụ!』
Như mọi khi, Key-kun bắt máy chỉ sau một hồi chuông. Có vẻ đứa trẻ đó có khuynh hướng bắt máy với tốc độ thần thánh khi con gái gọi đến.
Tôi lo cậu ấy quá sức nên không tốt, quyết định truyền đạt việc cần nói ngắn gọn.
「A, Key-kun? Tớ, Chizuru đây.」
『Chizuru-san! Chị cất công gọi điện cho em, em cảm kích lắm! Khụ, khụ!』
「Key-kun... lúc ốm thì nên hạ tông giọng xuống đi.」
『Uu... đúng là vậy, nhưng không được đâu. Chỉ cần con gái gọi điện đến thôi... là hưng phấn của em lên MAX! Khụ, khụ, hự.』
...Đứa trẻ rắc rối.
「Vào vấn đề chính nhé. Key-kun, ano, về cái cặp tạp vụ ấy...」
『Khụ, khụ, hự, hộc, khụ.』
「Ch, chờ chút Key-kun!? Có sao không!?」
『K, không sao đâu ạ. Không được rồi... Gần đây, vì thường xuyên chạy hết tốc lực trong trường đến tận đêm khuya đầm đìa mồ hôi... nên cuối cùng bị cảm rồi.』
「Chạy hết tốc lực trong trường đến đêm khuya!? Chờ đã, Key-kun, công việc tạp vụ của cậu là──」
『A, chờ em một chút Chizuru-san. Hôm qua bắt được Lucifer mà hắn chạy... Yotto! A, xin lỗi chị. Gì cơ ạ?』
「Cái gì!? Vừa rồi cái gì suýt chạy mất!? Cái tên tồn tại đen đủi đó là gì!?」
『Khụ, khụ, khụ! ...Chậc... Thế này thì, 『Lời nguyền』 vẫn còn sót lại sao...』
「Key-kun, cậu đang bị cảm đúng không đấy!?」
『Hả? A, vâng, cảm mà. Ahahahaha.』
「Cái vở kịch rẻ tiền gì thế! Cậu đang giấu gì đúng không!? Đang giấu đúng không!?」
『Em làm sao mà giấu giếm Chizuru-san được chứ. Từ nãy đến giờ, chị lạ lắm đấy? Chizuru-san. Không có sự bình tĩnh như mọi khi, hay nói sao nhỉ...』
「Đ, đúng ha... Xin lỗi. Chờ chút, tớ sẽ bình tĩnh lại.」
Hít sâu vài lần, lấy lại bình tĩnh. ...Được rồi, không sao.
──Thì, từ bên kia điện thoại vang lên âm thanh kỳ lạ.
『...《Nhiệm vụ khẩn cấp, Sugisaki! 『Hắn』 đã xuất hiện trên bầu trời Singapore! Hãy hội quân với đặc vụ địa phương, lần này nhất định phải tiêu diệt 『Hắn』──》』
Bụp, đến đó, âm thanh bí ẩn bị ngắt một cách thiếu tự nhiên.
Khi tôi đang toát mồ hôi ròng ròng, ở đầu dây bên kia, Key-kun bắt đầu nói những lời không tự nhiên.
『A, Chizuru-san. Em, đi ngủ chút đây, nên tắt máy nhé-』
「N, nói dối! Singapore đúng không! Key-kun, cậu, giờ cậu đi Singapore đúng không!」
『Hahaha. Chị Đang Nói Gì Thế.』
「Đến diễn xuất cũng chẳng ra hồn nữa rồi kìa! Key-kun! Rốt cuộc cậu thực sự là ai──」
『Chizuru-san, chị nói gì nãy giờ thế? Em, chỉ là một nam sinh cấp ba có ham muốn tình dục hơi mạnh chút thôi mà. Chị có sao không đấy?』
「...H, hả. Xin lỗi. Đ, đúng ha, vừa rồi chắc tớ nghe nhầm──」
『《Sugisaki, làm gì thế! Nhanh lên! Nếu không có cậu... Trái đất bị 『Hắn』 tiêu diệt chỉ là vấn đề thời gian thôi!》』
「!?」
『A, xin lỗi, Chizuru-san. Chút nữa, có ca làm thêm gấp, nên chắc là──』
「Làm thêm!? Làm thêm á!? Cái quy mô toàn cầu mà cậu đang dính dáng đến đó, là làm thêm sao!? Hành động dị thường của cậu, không chỉ dừng lại ở tạp vụ mà còn lan sang cả làm thêm sao!?」
『Khụ, khụ, khụ. ...Hự... Chẳng có chút sức lực nào cả...』
「Cảm giác nguy to rồi nhỉ!? Giờ đây, tự nhiên, trái đất đang nguy to đúng không!?」
『Chị nói gì thế, Chizuru-san. Chỉ là thể trạng em xấu thôi, chứ chẳng liên quan gì đến trái đất đâu ạ-』
「...Đ, đúng, ha. Ừm... cho đến lúc nãy tớ vẫn tin là thế...」
『A, vậy thì, em tắt máy nhé.』
「Hả? A, ừ. Đúng ha... Xin lỗi nhé, đang ốm mà lại gọi điện linh tinh. Tớ hơi, có nhiều chuyện, nên bị kích động...」
『Haha, đừng bận tâm. Em chỉ cần nghe giọng Chizuru-san thôi là khỏe lại gấp trăm lần rồi.』
「Key-kun... Cảm ơn cậu. Vậy thì, giữ gìn sức khỏe nhé.」
『Vâng. Vậy thì... điện thoại này, ra nước ngoài không dùng được, nên em tắt đây.』
「!?」
『Chào nhé.』
「Key-kun!?」
Tút, tút, tiếng điện tử vô cơ vang lên.
Có vẻ cuộc trao đổi với độ hưng phấn lạ thường của tôi làm mọi người chú ý, tất cả thành viên đang nhìn chằm chằm vào tôi... nhưng tôi, vẫn im lặng, tắt điện thoại.
Và rồi... trong khi mọi người lo lắng quan sát... tôi, ngẩng mặt lên, và tuyên bố dứt khoát với mọi người.
「Mọi người... Key-kun là hàng thật đấy. Trái đất... đang được bảo vệ nhờ cậu ấy đấy!」
*
Tôi vừa lao lên giường vừa làm rơi điện thoại xuống sàn.
「…………?」
A, chết dở, chóng mặt quá. Từ hôm qua... đầu óc cứ lộn tùng phèo, chẳng biết mình đang làm cái gì nữa. Hình như vừa nãy có điện thoại từ Chizuru-san thì phải... nhưng cảm giác như tôi đã nói năng linh tinh gì đó.
「A... nhắc mới nhớ... Cặp tạp vụ...」
Phải rồi phải rồi. Hôm qua... hình như, trong trạng thái dở hơi này, tôi đã nhét toàn thứ kỳ quặc vào cặp tạp vụ thì phải. Tinh thần phấn khích kỳ lạ, nên lôi kéo cả Meguru, nhét lung tung nào là đạo cụ dùng cho phim truyền hình...
Hơn nữa, cùng với Meguru đang cao hứng, chúng tôi còn quay cả một bộ phim khoa học viễn tưởng tự chế kịch bản ngu ngốc của cô ấy nữa. Lôi cả Nakameguro với Mamoru vào.
Lúc nãy Chizuru-san gọi đến đúng lúc đang bật cái DVD đó... hình như giữa chừng tôi lỡ tay bật âm lượng lớn một lần. Vội vàng tắt tiếng (mute), nhưng hình như lại lỡ tay ấn nút âm lượng thêm lần nữa thì phải. Xấu hổ quá đi. Không biết có bị nghe thấy không nhỉ.
Không, mà, chắc không vấn đề gì đâu. Giờ thì tóm lại, phải chữa khỏi cảm cái đã.
「Munya ngày mai... Làm thêm và tạp vụ... Lucifer... ở Singapore...」
Aryarya? Không được rồi, từ hôm qua, có vẻ hiện thực và bộ phim đó đang lẫn lộn vào nhau. ...Không phải trạng thái có thể nói chuyện với người khác được, thế này thì, có khi nói lung tung với Chizuru-san rồi.
Mà, là Chizuru-san bình tĩnh đó mà. Mấy lời mê sảng hoang đường ngu ngốc thế này, chắc chắn chị ấy đời nào mà tin.
Được rồi, mai gặp, đầu tiên phải xin lỗi vì trốn việc tạp vụ đã...
*
Nhân tiện, ngày hôm sau.
『Công việc vất vả rồi ạ!』
「...Hả?」
【 HAI MẶT CỦA LỚP 3-A】
「U, u-」
Lớp học vắng tanh. Trong khi các bạn cùng lớp khác đang lục tục di chuyển đến nhà thi đấu, Aka-chan đang kéo vạt áo sơ mi với vẻ rất xấu hổ.
Tôi vừa cảm thấy niềm vui sướng tột độ trước cảnh tượng đó, vừa dịu dàng nói 「Không sao đâu」.
「Dù gì cũng là đồ thể dục được học viện công nhận mà. Cậu cứ đường hoàng lên xem nào?」
「Nhu, nhưng mà, nhưng mà.」
Dù tôi có an ủi thế nào, Aka-chan vẫn đỏ mặt bẽn lẽn, không chịu đi đến nhà thi đấu.
Tôi cười khổ... ngắm nhìn lại trang phục của em ấy.
Dáng người nhỏ nhắn. Đường cong cơ thể không rõ ràng. Làn da khỏe mạnh mịn màng như em bé. Những điểm này thì, tuy không bình thường, nhưng vẫn là 「Như mọi khi」. Vấn đề là... bộ, quần áo đó.
Tiết sau là thể dục, nên phải mặc đồ thể dục. Cái đó thì được. Đáng lẽ là được, nhưng mà...
Aka-chan, nước mắt rưng rưng nơi khóe mi, lẩm bẩm câu than vãn không biết là lần thứ bao nhiêu.
「Tại sao... lại là 『Bloomers (Quần thể dục nữ dạng ngắn cũ)』 chứư.」
Đúng vậy. Em ấy đang mặc Bloomers. Tiếc là bây giờ do kéo vạt áo sơ mi nên bị che mất, nhưng bên dưới đó, là đồ thể dục mà mọi người thường mặc... không phải 「Quần đùi」, mà chỉ riêng em ấy là 「Bloomers」. Tôi, có khi đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy người mặc đồ thật.
Nguyên do chuyện này rất đơn giản. Dù có tiết thể dục, nhưng hôm nay Aka-chan lại quên mang đồ. Định mượn người khác, nhưng số học sinh có chiều cao tương tự em ấy rất hạn chế, và xui xẻo thay, mấy người bạn ít ỏi đó hôm nay cũng không mang đồ thể dục.
Kết cục là định mua ở căng tin, nhưng lại xui xẻo tiếp, đồ thể dục bình thường... quần đùi, đã hết hàng. Bình thường thì sẽ bỏ cuộc ở đó, nhưng may hay rủi, không ngờ, chỉ có 「Bloomers」 là còn một chiếc. Và... thành ra thế này.
Thực ra đồ thể dục của trường này không quy định bắt buộc là quần đùi. Vốn dĩ có hai lựa chọn là Bloomers và quần đùi. Nhưng mà... cả tôi cũng vậy, thời nay chẳng có nữ sinh nào thích thú tự mình mua Bloomers cả. Kết cục, đến bây giờ nó bị coi là đồ thể dục ảo ảnh chẳng ai mặc.
「Nếu để Bloomers ở đó thì nhập nhiều quần đùi về hơn đi chứư.」
Aka-chan vẫn lẩm bẩm phàn nàn về căng tin. Tôi tranh thủ chụp ảnh em ấy trong lúc này, rồi khuyên giải: 「Đành chịu thôi chứ sao」.
「Vốn dĩ Aka-chan quên đồ là người sai mà. Hơn nữa bác gái bảo đằng nào cũng không bán được nên cho không còn gì, tốt quá rồi.」
「Th, thì đúng là thế. ...Nhưng tại sao lại là Bloomers chứ.」
「Có là tốt rồi, coi như xong đi? Không có đồ thể dục nên phải ngồi xem, Aka-chan cũng ghét đúng không?」
Cô bé này thần kinh vận động kém cỏi, nhưng chẳng hiểu sao lại rất thích thể dục. Chỉ đơn giản là được rời khỏi bàn học thôi cũng khiến hưng phấn tăng cao, một đứa trẻ mang cảm tính học sinh tiểu học.
Aka-chan phồng má: 「Đúng là vậy nhưng...」.
「Nếu mọi người đều mặc Bloomers thì còn đỡ... một mình mặc thế này, quả nhiên là khổ sở lắm.」
「Không sao đâu. Hợp lắm đó, Aka-chan.」
「Bị nói với cái mặt cười nham hiểm đó tớ chẳng thấy vui chút nào cả!」
「Tóm lại, nào, chuẩn bị đi đến nhà thi đấu không muộn học bây giờ, Aka-chan.」
「Aaa, chờ tớ với Chizuru-!」
Khi tôi bước đi, cuối cùng Aka-chan cũng thôi kéo vạt áo, lạch bạch chạy theo.
...Nào, tiết học hôm nay, có vẻ sẽ được xem thứ thú vị đây.
*
Khi đến nhà thi đấu, chẳng hiểu sao cô Magiru mặc đồ thể dục đang khoanh tay đứng dạng chân chờ sẵn.
「Muộn quá đấy, Sakurano, Akaba!」
「Em xin lỗi.」
「Uu... Vừa xấu hổ vừa bị mắng lại còn là cô Magiru... Hôm nay là ngày xui xẻo rồi.」
Aka-chan lại rưng rưng nước mắt, tôi vừa cúi đầu thay cho phần của em ấy vừa nhập hội với các bạn cùng lớp đã xếp hàng sẵn. Cả nam và nữ xếp thành hai hàng theo số thứ tự, như mọi khi, tôi số thứ tự đầu tiên và Aka-chan ở đúng điểm quay vòng đứng cạnh nhau ở hàng đầu.
Có lẽ vì thế, cô giáo bắt đầu tiết học hướng rõ ràng về phía chúng tôi. Đầu tiên, giải thích rằng hôm nay giáo viên thể dục nghỉ, và mình đến dạy thay. Và rồi──.
「E hèm. Bây giờ các em sẽ giết lẫn nhau.」
「Không thích đâu!」
Aka-chan phản đối ngay lập tức (tốc công). Tuy nhiên cô Magiru, vừa bắt chước khuôn mặt của một nghệ sĩ hài lão làng nào đó (không giống chút nào), vừa lườm Aka-chan.
「Bloomers không có quyền từ chối!」
「Phản đối phân biệt đối xử Bloomers!」
「Tinh thần của Sakurano mang thứ di vật của thời đại trước ra để tăng độ hảo cảm... Cô, không ghét đâu. Không ghét, nhưng phải giết nhau.」
「Vậy thì ghét cũng được! Ghét em cũng được nên hãy bỏ vụ giết nhau đi!」
「Hưm. Sakurano... Cô, ghét những đứa trẻ không biết nghe lời lắm.」
Bầu không khí của cô Magiru hơi thay đổi. Tôi nhạy cảm nhận thấy 「Bầu không khí nào đó」, nghĩ rằng tình hình không ổn, nên thì thầm khuyên Aka-chan.
「Aka-chan, phản đối thêm nữa là Death Flag hoàn toàn──」
Tuy nhiên, Aka-chan hoàn toàn không nghe lời khuyên của tôi. Với cái giọng điệu như mọi khi, em ấy gào lên cắn lại cô giáo.
「Làm gì có tiết học ngớ ngẩn thế này! Nếu giáo viên thể dục nghỉ thì gọi giáo viên khác──」
《Bằng!》
Khoảnh khắc đó. Tiếng súng vang vọng khắp nhà thi đấu. Bên cạnh tôi... Aka-chan với phần ngực áo sơ mi nhuộm đỏ máu. Em ấy từ từ xác nhận tình trạng của mình... rồi mặt mày tái mét, ngã gục xuống (kote).
...Aka-chan, đã chết.
Các bạn cùng lớp im bặt trong giây lát, rồi hoảng loạn──tưởng sẽ thế, nhưng quả không hổ danh là học sinh đã học ở học viện này năm thứ ba. Tất cả, đều tỉnh bơ. Điều mọi người đang nghĩ, tôi cũng hiểu rõ như lòng bàn tay.
(A-, lại bắt đầu cái sự kiện phiền phức nào đó rồi đây.)
Toàn bộ lớp 3-A đều nghĩ như vậy. Cô Magiru, sau khi bắn người ta, lại nghiêng đầu ngây thơ: 「A rể?」.
「Bọn mày sao thế. Chỗ này phải là, với tư cách con người, hoảng loạn trước cái chết của bạn cùng lớp, khóc lóc gào thét chứ.」
Trước phát ngôn đó của cô giáo... bạn nữ đứng sau tôi, Inoue-san lẩm bẩm.
「Không, tại vì, mùi Ketchup nồng nặc lắm ạ...」
Đó là cảm tưởng của tất cả những người có mặt ở đó. Những học sinh ở chỗ mùi không bay tới, cũng chẳng ai nghĩ Aka-chan thực sự bị bắn cả. ...Người bị lừa, chỉ có một. Một mình thiếu nữ Bloomers chưa phát triển dễ thương này, người tin rằng mình bị bắn thủng ngực và vẫn đang làm 「Xác chết」.
Trong khi Aka-chan đang rên rỉ đau khổ 「Ư-, chết rồi-」, cô Magiru bắt đầu lại.
「Tóm lại, hôm nay là giết nhau-!」
「Cô nói sảng khoái thế bọn em cũng chịu.」
Bạn nam đứng đầu hàng, Arisawa-kun tsukkomi. Tuy nhiên khoảnh khắc đó, khẩu súng lục của cô giáo lại phun lửa.
《Bằng!》
「Gyaaaaaaa! Không giặt nhanh là màu, màu nó thấm vàoo-!」
Arisawa-kun đã chết. Giống như Aka-chan, bị bắn thủng ngực. ...Đúng là bị bắn cái đó, khó chịu thật đấy.
Tuy nhiên, cô Magiru vẫn cười tươi rói như mọi khi.
「Cô đã chuẩn bị súng lục Ketchup cho phần của mọi người rồi ná-! Thoải mái mà chiến đấuu-!」
Nhận phát ngôn của cô Magiru, tôi bất giác đưa tay lên trán.
「Cuộc chiến đó, ai được lợi vậy ạ...」
「Chiến tranh ấy mà, là thứ vô ích, Akaba. Thế là được rồi còn gì.」
「Vậy thì dừng lại đi ạ.」
「Không. Chán lắm.」
「…………」
Giáo viên này nghĩ trường học là cái gì vậy.
「Đây là kế hoạch để mọi người học được rằng chiến tranh không sinh ra điều gì cả, thông qua cuộc 《Chiến tranh Kechapi》 lần này.」
「Cô vừa mới nghĩ ra cái lý do đó đúng không.」
Nhưng mà, từ ngữ chạm vào dây đàn cảm xúc một cách kỳ lạ nhỉ, Chiến tranh Kechapi.
「Tóm lại, tham gia với tâm thế giải trí là được, bọn mày. Không tham gia, là cô bắn đấy.」
Không ngờ là giáo viên đe dọa học sinh. ...Nếu kiện, thời buổi này chắc thắng dễ dàng nhỉ.
Chúng tôi miễn cưỡng cầm lấy khẩu Kechapi được phát. Chợt ý nghĩ 「Hay là bắn cô Magiru nhỉ」 lướt qua đầu, nhưng ngay khoảnh khắc đó bị chặn đầu: 「Bắn cô là đuổi học nhá」, nên tôi lỡ mất cơ hội. ...Vẫn là người cao tay theo nghĩa xấu như mọi khi. Người có tâm hồn trẻ con mà lại thông minh thì, đúng là hết thuốc chữa, tôi nghĩ vậy dạo gần đây.
「Aka-chan, dậy đi thôi. Đang phát vũ khí rồi kìa.」
「Ư-, chết rồi-. Tớ chết rồi-.」
「Thôi tự ám thị kỳ quặc đi nhé. Nào, dậy nhanh lên.」
「Ư. ...A rể? Chizuru? Tớ, đáng lẽ chết rồi chứ...」
Aka-chan lảo đảo, cuối cùng cũng đứng dậy. Tôi vừa đưa phần Kechapi nhận từ cô giáo cho Aka-chan vừa giải thích tình hình.
Aka-chan lẩm bẩm: 「Ra là vậy...」.
「Tóm lại bây giờ, vận mệnh thế giới đang đặt lên vai chúng ta chứ gì!」
「Ừ, hoàn toàn không nghe tớ nói gì ha.」
「Đượ-c rồi, làm thôi-! Giết bạn cùng lớp vèo vèo nào!」
「Phát ngôn không thể chấp nhận được của hội trưởng hội học sinh ha.」
Trong khi tôi và Aka-chan đang tán gẫu, cô giáo tiếp tục tiết học.
「Luật chơi đơn giản. Quần áo hay cơ thể bị bẩn bởi Ketchup, là thua cuộc. Nói đúng hơn là tử vong.」
「Không cần nói lại cũng được mà...」
Inoue-san tsukkomi vẻ ngán ngẩm.
「Học sinh đã chết, đương nhiên là mất khả năng chiến đấu. Vì thế, Ketchup bắn ra sau khi chết dù có làm bẩn quần áo, thì cái đó cũng không tính (No count).」
「Ai là người phán định ạ?」
「Nto... ...Tự mỗi người báo cáo đi. Người bị hạ rút lui & tự giác khai báo là chính.」
「Cuộc tàn sát lỏng lẻo quá...」
Lúc đó, Arisawa-kun vừa 「Chết」 lúc nãy vừa chùi Ketchup vừa hỏi.
「Em và Sakurano chết lúc nãy rồi, không cần tham gia nữa ạ?」
Trước phát ngôn đó, Aka-chan thốt lên bất mãn 「Ehh-!」. ...Bị giết thảm thế mà lại hứng thú với kế hoạch này, cô bé này.
Cô giáo đưa tay lên miệng: 「Để xem nào...」.
「Muốn tham gia thì tham gia cũng được. Hơi dễ nhầm lẫn, nhưng đó cũng là cái thú vị.」
「Thú vị cái nỗi gì. ...Nếu vậy thì, em xin kiếu. Em không muốn bị bẩn thêm nữa...」
「Sakurano tính sao?」
Được cô giáo hỏi, Aka-chan ưỡn ngực.
「Đương nhiên là tham gia rồi! Bị giết mà không làm gì, em ghét lắm! Với tư cách Hội trưởng!」
「Cô nghĩ việc là Hội trưởng chẳng liên quan gì đâu, nhưng cô ghi nhận cái ý chí đó. Được rồi, vậy thì mọi người, vết bẩn hiện tại của Sakurano... cái ở ngực ấy là không tính. Muốn giết em ấy, hãy bắn thêm một phát nữa. Ngực cũng được, nhưng dễ nhầm, nên nếu được thì bắn chỗ khác nhé.」
「Đượ-c, làm thôi-!」
Aka-chan (thiếu nữ Bloomers bị dính máu ở ngực kiêm Hội trưởng hội học sinh) cầm súng đầy khí thế. ...Cảm giác đây là tiết học cực kỳ không tốt cho giáo dục trẻ em.
Cuối cùng, cô giáo bổ sung luật.
「Nhân tiện, đã xin phép rồi, nên cuộc chiến này lấy bối cảnh toàn bộ khuôn viên trường!」
Tiết học phiền phức làm sao.
「Đương nhiên, người sống sót đến cuối cùng sẽ được đánh giá cao nhất! Và, số lượng người giết được nhiều, cũng là điểm đánh giá!」
Không ngờ lại phải nghe câu thoại này trong giờ học.
「Nhân tiện lượng Ketchup, đúng ba phát bắn! Không được cướp súng từ học sinh khác! Vì thế, hãy ngắm kỹ và bắn chính xác vào! Tuy nhiên, thận trọng quá cũng không kiếm được điểm giết người đâu nhé! Chỗ đó là sự đấu trí!」
Tôi cũng chẳng muốn dùng đầu óc vào chỗ này đâu.
「Vậy thì, mười phút nữa tính từ bây giờ, khai chiến! Mỗi người, tản ra trong trường! Cho đến khi khai chiến cấm chiến đấu đấy! Thời gian giới hạn, cho đến khi chuông reo! Vậy thì... giải tán!」
Khoảnh khắc đó, học sinh đồng loạt chạy ra khỏi nhà thi đấu──đương nhiên là không có chuyện đó. Mọi người vừa lẩm bẩm 「Oải ghê-」 「Tớ trốn đâu đó ngủ đâ-y」 「Cái trường này không có ngày tháng bình yên ổn định nào sao...」, vừa giải tán với vẻ uể oải.
「Hahhaha-! Tớ sẽ trở thành số một cho xem-! Sẽ hạ cả Chizuru nữa nhé!」
Chỉ một người. Chỉ có Aka-chan tuyên chiến với tôi, rồi chạy vèo vào trong trường.
…………。
「Sakurano khỏe thật đấy. ............Vô ích thật.」
Một nam sinh lẩm bẩm điều đó.
Thiếu nữ xa rời nhất với trào lưu 「Eco」 「Tiết kiệm năng lượng」 đang thịnh hành hiện nay. Đó có lẽ là con người mang tên Sakurano Kurimu.
Tôi vừa thở dài, vừa đuổi theo cái lưng đó một cách thong thả ở chế độ tiết kiệm điện để không tốn thể lực.
*
「Kyaa! Iya! Iya! Không muốn chết! Tớ không muốn chết!」
「Xin lỗi nhé, Kajiwara-san. Đây là... thứ gọi là chiến tranh đấy.」
「Khốn kiếp! Dừng lại! Đừng động vào Yuuko!」
「Ara, Yamada-kun. Định đứng ra bảo vệ bạn gái là Kajiwara-san... cậu cũng đàn ông đấy chứ. Nhưng mà... bỏ cuộc đi. Tôi biết rồi. Kechapi của cậu, đã dùng hết rồi. Đương nhiên, của cả Kajiwara-san nữa.」
「!? Akaba... Cô, tại sao, lại biết chuyện đó...」
「Kukuku. Nào thì. ...Cơ mà, tại sao hai người lúc nãy lại rơi vào tình cảnh phải chiến đấu liên tục thế nhỉ.」
「Cái đó là, ngẫu nhiên đụng mặt lũ khác, nên rơi vào hỗn chiến──Hộc, không lẽ!」
「Nếu nhận ra sớm hơn một chút, có lẽ đã sống lâu trong hòa bình rồi đấy. Yamada-kun.」
「Chết tiệtttttttttttttttttttttttttttttttt!」
「Yoshiyaa-!」
Là như vậy đó.
Khai chiến được hai mươi phút. Tôi đã giết cặp đôi bị sập bẫy một cách tàn nhẫn (cả hai đều dính đầy Ketchup khóc thút thít), và thong dong kiếm được 「2 điểm giết người」. Thế này chỉ cần giết thêm một người nữa, tôi sẽ đường hoàng đạt MAX 「3 điểm giết người」. Sau đó chỉ cần chạy trốn lung tung, là đạt đánh giá cao nhất.
Nào, ở lại chiến trường quá lâu không tốt. Cặp đôi kia làm ồn quá. Nếu sử dụng hiệu quả thì có thể thành thủ đoạn dụ con mồi ra, nhưng ở chỗ này phạm vi cảnh giới quá rộng. Tôi không muốn làm việc mệt mỏi như thế.
Tôi bắt đầu di chuyển để giành lấy điều kiện địa lý có lợi. Dán người vào tường, cầm Kechapi, lợi dụng phản chiếu cửa kính để xác nhận tình hình phía trước, nhắm đến nơi an toàn.
Cứ thế, vừa cảnh giới vừa lên tầng ba quen thuộc thì... dị biến xảy ra.
「Wakya!?」
Tiếng ré lên. ...Tôi đoán được là giọng ai, nhưng tôi, rón rén thò mặt từ bức tường ra xem xét tình hình. Ở đó, tại hành lang gần phòng hội học sinh, Aka-chan đang ngồi bệt xuống. Và tiếng ai đó chạy tatata đi. ...Có vẻ như, vừa có một trận chiến nhẹ.
「Uu, chết rồi-」
Trong khi Aka-chan gục vai thất vọng, tôi vừa cảnh giới không có bạn cùng lớp nào khác xung quanh, vừa tiến lại gần em ấy.
「Tiếc quá nhỉ, Aka-chan.」
「Au, Chizuru.」
Aka-chan quay lại. Mặt dính đầy Ketchup bết bát. ...Vẫn là cái chết thảm thương như mọi khi ha.
「Đã mất công hạ được một người, đang vui vẻ đi bộ thì... gặp nhau cái là bị bắn luônn.」
「Aaa, cách bị hạ rất giống Aka-chan. Mà nói đúng hơn, việc Aka-chan hạ được một người, ngược lại làm tớ ngạc nhiên đấy.」
「N, lúc đầu gặp Nakamura-kun, cậu ấy do dự bảo 『Chĩa súng vào Sakurano cảm giác tội lỗi ghê, oi』, rồi bỏ qua cho tớ. Nhưng tớ đã bắn không nương tay từ phía sau khi cậu ấy bỏ đi.」
「Trong tình huống đó mà phản bội bạn cùng lớp dễ dàng, Aka-chan đúng là có khí chất của kẻ lớn đấy.」
Mà, là tôi thì tôi cũng bắn.
「Nhưng mà, ai đó vừa gặp lúc nãy thực sự là gặp nhau bất ngờ... nên bị bắn theo phản xạ. Tớ cũng bắn, nhưng hình như trượt rồi. Uu, cái kết không phục chút nào.」
Đúng là so với việc dốc toàn lực chiến đấu rồi thua, thì giống như chết vì tai nạn hơn. Chắc là tiếc nuối lắm.
Aka-chan lảo đảo đứng dậy, vừa lau Ketchup trên mặt bằng khăn tay, vừa hỏi 「Chizuru thì sao?」.
「Tớ hạ được hai người rồi.」
「Tuyệt ghê! Hạ thêm một người nữa rồi sống sót, là vô địch đấy!」
「Cũng không phải trò chơi vô địch hay gì đâu nhưng mà...」
Tôi vừa nói vậy, vừa nhìn tình trạng hiện tại của Aka-chan, thở dài một cái.
「Nhưng mà, cái đó cũng có vẻ nhọc công đấy, nhìn Aka-chan là thấy. Chắc tớ hài lòng với việc hạ hai người thôi.」
「? Nghĩa là sao?」
「Trò chơi này... thực ra càng về cuối, kẻ địch càng mạnh. Những kẻ ưu tú hội tụ cả vận may và thực lực, vì thành tích cao đang ở ngay trước mắt, nên cả tấn công và phòng thủ đều thực hiện trong trạng thái hừng hực hơn lúc đầu.」
「Ra thế-. Những người như Chizuru thì liều mạng tìm con mồi còn lại, còn những người kiếm được 3 điểm rồi thì liều mạng ẩn nấp ha.」
「Đúng vậy. Tiếc là lớp 3-A có nhiều bạn cùng lớp ưu tú một cách âm thầm lắm. Đến mức có kẻ gặp nhau bất ngờ cũng bắn chính xác vào đầu Aka-chan rồi bỏ chạy cơ mà.」
「Vậy a-. Thế thì Chizuru có nghĩ đến chuyện bảo thân (giữ mình) thì cũng đành chịu thôi ha-.」
Câu nói vô tình đó của Aka-chan... khiến tôi, giật mình phản ứng (pikuri).
「Bảo thân?」
「Thì đúng thế còn gì? Hài lòng với 2 điểm...」
「…………」
Dù nghĩ là trẻ con chấp vặt, nhưng mà. Với tư cách là người luôn bảo Key-kun là 「Thiếu tinh thần mạo hiểm」... đánh giá đó của Aka-chan, cực kỳ, chạm vào tự ái.
Tôi cúi mặt một lúc... trong khi Aka-chan nghiêng đầu thắc mắc, đột nhiên, tôi cười 「Fufu」.
「Bị nói thế thì... tớ cũng không thể rút lui được nữa rồi.」
「A, vẫn là Chizuru vặn vẹo như mọi khi.」
「Đành chịu thôi... Nhảy múa theo cô Magiru thì cũng cay đấy, nhưng đã thế này thì, tớ cũng tung bản lĩnh thực sự ra vậy.」
「Chưa phải bản lĩnh thực sự sao... Thế mà đã kiếm được 2 điểm rồi...」
Aka-chan nhìn tôi với ánh mắt kính nể. Đúng vậy, tôi, muốn nhận được đánh giá như thế này cơ. Tôi kiên quyết không muốn bị nghĩ là người phụ nữ chạy theo bảo thân.
Và rồi, tôi lập ra tác chiến để thắng trò chơi tàn cuộc này trong nháy mắt trong đầu... rồi nhờ Aka-chan một sự hợp tác.
*
「Có ai không-?」
Tôi vừa bước vào phòng kinh tế gia đình vừa cất tiếng lớn gọi vào trong. Không có phản hồi.
Theo sau tôi, Aka-chan cũng vừa bước vào vừa lên tiếng.
「Còn ai sống sót không-? Nếu được thì muốn hỏi tình hình chút-」
「Bọn tớ bị trúng đạn, giờ đang định quay về nhà thi đấu, nên tiện thể báo cáo tình hình chiến sự cho cô Magiru luôn đây.」
Vừa gọi như thế, vừa tiến vào trong. Aka-chan thì bết bát ở đầu và ngực. Tôi cũng, nhìn qua là thấy ngay Ketchup dính ở lưng.
Tôi thở dài than vãn.
「Quả nhiên bị bắn từ sau lưng thì hết cách ha... Thiệt tình.」
「Ahaha, tiếc thật đấy-」
Hai người diễn màn tán gẫu như vậy.
Đang làm thế thì, có động tĩnh trong phòng kinh tế gia đình. Có tiếng lạch cạch, và từ dưới một bàn chế biến, một nam sinh... Hirokawa-kun chui ra. Cậu ta là trưởng câu lạc bộ bóng chày, cao lớn với mái tóc cắt cua. Đúng như vẻ ngoài, thần kinh vận động cực tốt. Hơn nữa thành tích học tập cũng top class. Ra là vậy, nhân tài sống sót đến cuối cùng cũng không lạ. Ngay cả tôi, nếu chiến đấu trực diện chắc cũng thua.
Cậu ta vừa cảnh giác xung quanh vừa gọi 「Yo」 với chúng tôi.
「Tớ hạ được hai người rồi. Một người, cái tên tớ hạ ấy... Mizusawa bị trẹo chân chút nên đi phòng y tế rồi, chắc chưa đi báo cáo đâu. Nên là, tiện thể báo luôn với cô giáo giúp tớ được không?」
Cậu ta cười nụ cười sảng khoái nói với chúng tôi như vậy.
Tôi mỉm cười với cậu ta sảng khoái không kém... và rồi, chĩa nòng súng vào.
「Vậy thì, tự mình đi báo cáo đi.」
Khai hỏa. Hirokawa-kun nhuộm màu đỏ thẫm. Tuy nhiên cậu ta vẫn... ngơ ngác nhìn tôi.
「G, giật cả mình... Nhưng mà, gì chứ, Akaba. Đằng nào cậu cũng bị hạ rồi, cái này không tính (No count), có ý nghĩa gì đâu.」
「Không tính? Tại sao cậu nghĩ thế?」
「Thì, súng của kẻ đã chết... kẻ bị trúng đạn là vô hiệu đúng không?」
「Đúng vậy.」
「Vậy thì, nhìn này, dù có ăn đạn từ cậu, cũng hoàn toàn vô nghĩa.」
Vừa nói, Hirokawa-kun vừa chỉ vào vết Ketchup trên lưng tôi. Tuy nhiên tôi... buồn cười quá, bất giác bật cười.
「Súng của học sinh đã chết là vô hiệu. Chính vì thế, phát súng của tôi là hiệu lực đấy, Hirokawa-kun.」
「???」
Thấy Hirokawa-kun nghiêng đầu, Aka-chan từ bên cạnh giải thích dễ hiểu.
「Eto nhé. Tức là... vết Ketchup trên lưng Chizuru. Người bắn cái đó, là tớ.」
「Sakurano á? Eto, vậy thì, cái đó──」
「Tớ đấy. Ketchup tớ bắn 『Sau khi chết』 đấy.」
「…………Hả?」
Lúc đó Hirokawa-kun làm bộ mặt thảm hại... rồi có vẻ đã hiểu tình hình, cậu ta vò đầu bứt tai: 「Aaa!?」.
「Akaba, cô, lừa tôi hả!」
「Ara, bọn tôi không nói dối một lời nào đâu nhé. Tôi bảo là bị trúng đạn, cũng bảo là tiếc vì bị bắn từ sau lưng, nhưng tôi chưa nói một lời nào là mình đã bị hạ cả.」
「Kh... C, cái con phù thủy nàyyy!」
Hirokawa-kun dù cực kỳ tức giận, nhưng đúng là dân thể thao. Dù gục vai thất vọng nhưng vẫn: 「Hết cách rồi ha」, và đi ra khỏi phòng kinh tế gia đình. Chắc là đi báo cáo thua cuộc.
Khi cậu ta đi khỏi, tôi nhìn Aka-chan... và đập tay (High touch - Aka-chan chỉ nhảy lên).
「Làm được rồi ha, Chizuru!」
「Nhờ Aka-chan cả đấy.」
Thú thật, tôi cũng không đến mức muốn thành tích cao đến thế... nhưng nhìn nụ cười này của Aka-chan, tôi cảm thấy vui mừng từ đáy lòng vì đã thắng. Đồng thời, nhìn Aka-chan có thể vui mừng cho chiến thắng của bạn như chuyện của mình, tôi cảm thấy một thứ gì đó rất ấm áp trào dâng từ bên trong.
Chúng tôi cứ thế đường hoàng trải qua thời gian còn lại ở phòng kinh tế gia đình. Hiệu quả Ketchup là tuyệt đối. Dù có bị ai nhìn thấy, chúng tôi quá đường hoàng, và trông như bị trúng đạn, nên chẳng ai tấn công chúng tôi cả.
Chuông reo, chúng tôi quay lại nhà thi đấu. Và rồi, cô Magiru sau khi nghe báo cáo từ toàn bộ học sinh, tổng hợp tất cả thông tin và bắt đầu công bố kết quả.
Trong khi các học sinh dính đầy Ketchup xếp hàng, cô Magiru chẳng hiểu sao lại tuyên bố vẻ tự mãn.
「Thực là một trận đấu thú vị! Cô cảm thấy tự hào về bọn bay đấy!」
「Được cô tự hào chẳng thấy vui chút nào...」
「Và kết quả là... Không ngờ có duy nhất một học sinh ưu tú vừa giành được 3 điểm, vừa sống sót! Có thể nói cô ấy là 『Nhà vô địch』 lần này!」
Có vẻ như, dù gì thì gì tôi cũng là người có thành tích cao nhất. Có vẻ cũng có người khác sống sót, nhưng hạ được ba người thì chỉ có mình tôi.
Aka-chan nháy mắt với tôi từ bên cạnh: 「Làm được rồi ha」. Thỉnh thoảng nổi bật thế này cũng không tệ, tôi chìm trong cảm khái──
「Vì lẽ đó... Nhà vô địch là, Sakurano Kurimu! Chúc mừng!」
『Hả?』
Không chỉ tôi và Aka-chan... tất cả các bạn cùng lớp đều kinh ngạc.
Cô Magiru cười nhếch mép, và tiếp tục.
「Hạ được ba người và sống sót, chỉ có Sakurano thôi. Có gì bất ngờ à?」
「Chờ, chờ chút! Kỳ lạ lắm! Đó là nhầm lẫn với Chizuru──」
Aka-chan tự mình đính chính giúp. Tuy nhiên cô Magiru phủ định: 「Không」.
「Không nhầm đâu, vô địch là Sakurano.」
「Làm gì có chuyện đó! Em bị bắn vào đầu và chết...」
「Không có đâu.」
「Hả?」
「Em không hề bị bắn vào đầu và chết.」
「Chết rồi mà! Thì đấy, nhìn này, thực tế trúng vào đầu, vết Ketchup vẫn chưa lau sạch hết đây này...」
「Trúng đạn thì có. Nhưng, không chết.」
Khoảnh khắc cô giáo tuyên bố điều đó. Tôi nắm bắt được toàn bộ sự tình, và ngước lên trần nhà: 「Aaa...」.
Cái gì thế này.
Aka-chan vẫn chưa hiểu, yêu cầu cô giáo giải thích.
「Trúng rồi mà không chết, là tại sao...」
「Cái đó đơn giản lắm. Người bắn Sakurano, là đạn của học sinh đã chết rồi.」
「Hả?」
Thấy Aka-chan nghiêng đầu, Inoue-san đứng sau lưng tôi lên tiếng vẻ hối lỗi: 「Xin lỗi nhé」.
「Tớ bắn Sakurano-san lúc gặp nhau bất ngờ ở tầng ba, nhưng ngay trước đó, Ketchup mà Sakurano-san bắn bừa đã trúng vào giày tớ rồi thì phải. Nhưng lúc đó tớ không nhận ra, cứ thế chạy khỏi chỗ đó... sau này nhận ra mới báo cáo với cô giáo.」
「Đ, đạn của tớ, trúng trước sao?」
Lúc đó, cô Magiru người nhận toàn bộ báo cáo tiếp quản phần giải thích.
「Tóm lại, tại thời điểm đó Sakurano không những không chết, mà còn đã kiếm được 2 điểm rồi. Và rồi... em còn bắn thêm Akaba nữa ha.」
「A.」
Lúc đó, cuối cùng Aka-chan cũng hiểu ra.
「Vì thế, tại thời điểm đó Sakurano có 3 điểm. Hơn nữa, Akaba tử vong. Bổ sung thêm là, vì thế, Hirokawa người cứ tưởng bị Akaba hạ cũng sống sót. Trường hợp của cậu ta, vì thế mà rút lui sớm, nên dừng lại ở 2 điểm. Vì thế, vô địch là Sakurano, là em.」
Trước sự thật đó, lần này đến lượt Hirokawa-kun ôm đầu: 「C, cái gì vậyyyy-!」. Thì đúng rồi. Người bị lừa nhiều nhất, là cậu ta. ...Tội nghiệp.
Như vậy, trong khi mọi người bàng hoàng trước diễn biến bất ngờ, cô Magiru kết thúc tiết học.
「Hết, kết thúc thể dục! Thay đồ chuẩn bị cho tiết sau đii-!」
Cô Magiru nói xong, vui vẻ bỏ đi. Lớp 3-A chúng tôi nhìn theo ngẩn ngơ... rồi đồng loạt thở dài.
Lục tục bước đi. Tiếng than vãn, than vãn, than vãn vang lên từ khắp nơi.
「Thế này mà chỉ là tiết học một tiếng đồng hồ thì chịu sao thấu...」
「Bị làm cho kiệt quệ cả về tinh thần lẫn thể xác đến mức này, rồi lại học tiết sau ngay...」
「Mà, theo một nghĩa nào đó cũng trưởng thành hơn.」
「Kỹ năng này, có ích gì cho xã hội đâu chứ.」
Vừa nói thế, nhưng học sinh lớp 3-A bước đi với vẻ mặt đâu đó sảng khoái.
Trong lúc đó, Aka-chan đi bên cạnh tôi cất tiếng vẻ hối lỗi.
「N,なんか xin lỗi nhé, Chizuru. Kết quả lại thành ra tớ lừa cậu.」
「Ara, không sao đâu, chuyện đó. Tớ không để bụng đâu.」
Đó là sự thật. Ngược lại, diễn biến này nằm ngoài dự đoán, có thể nói là rất thú vị.
「Vậy à... Vậy thì, không bận tâm nữa tớ vui đây! Oa-i!」
Aka-chan ngây thơ bắt đầu hô vạn tuế. Tôi ngắm nhìn điều đó... bất giác mỉm cười.
Từ lúc mới gặp, cô bé này đã như vậy. Dù tôi có dùng mưu mẹo vặt vãnh thế nào, hay xây dựng con đường hoàn hảo đến đâu, em ấy cũng vượt qua nó một cách dễ dàng... và vô thức.
Đánh giá của xung quanh thế nào tôi không biết, nhưng vì có những điều như thế này, nên tôi cảm thấy mình không địch nổi Aka-chan. Và điều đó, không phải là khó chịu hay gì, mà tôi cảm thấy rất hạnh phúc khi có một Aka-chan như thế ở bên cạnh.
Đối với tôi, người hay suy nghĩ bằng đầu óc và dự đoán trước quá nhiều, sự tồn tại của Aka-chan, người lật đổ tất cả những tưởng tượng đó một cách dễ dàng, nói cách này có thể hơi tệ, nhưng thực sự là một sự giải trí chữa lành.
Dù không có em ấy, tôi vẫn sống được. Ngược lại, tôi nghĩ không có em ấy tôi còn sống trôi chảy hơn. Nhưng mà... tôi không nghĩ đó là hạnh phúc. Chính vì có em ấy, quấy đảo mọi thứ lên, cuộc đời tôi hiện tại mới tỏa sáng và đáng yêu đến thế này.
Tôi bất giác đưa tay lên đầu Aka-chan. Em ấy chấp nhận điều đó có vẻ hơi nhột, rồi chẳng hiểu sao lại ưỡn ngực: 「E hèm」.
「Nghĩ như thế thì, thực ra tớ ưu tú hơn Chizuru ha! Ra thế ra thế-. Gần đây hơi mất tự tin, nhưng quả nhiên tớ là Hội trưởng mà nhỉ! Vì ưu tú hơn Thư ký Chizuru nên mới là Hội trưởng hội học sinh chứ! Ừm, thuyết phục thuyết phục!」
「…………」
Ư~m, có lẽ tôi đã mỹ hóa hơi quá rồi. Bị nói đến mức này, ngay cả tôi cũng thấy hơi bực mình rồi đấy.
Tuy nhiên, giận ở đây thì trẻ con quá. Tôi nhìn dáng vẻ mặc Bloomers của Aka-chan... và lấy lại bình tĩnh.
(Aaa, phải rồi phải rồi. Kết cục cô bé này, thực ra không nhận ra việc tôi đã giấu quần đùi đi, mua hết quần đùi ở căng tin, và còn nhập mỗi Bloomers về thôi nhỉ.)
Ngắm nhìn Aka-chan đã quên béng mình đang mặc Bloomers và vui sướng ngây thơ.
Quả nhiên, phải nhảy múa trên lòng bàn tay tôi ở mức độ nào đó mới là Aka-chan chứ.
「Thấy năng lực của Hội trưởng hội học sinh chưa-! Ahhahha-!」
「Thực sự tuyệt vời đấy, Aka-chan (Cái dũng khí chạy khắp trường với bộ dạng Bloomers ấy).」
Tôi say sưa ngắm nhìn lượng lớn ảnh Bloomers chụp lén trong giờ học.
0 Bình luận