Quyển 1: Anh hai trở về rồi nè!
Chương 3: Trả đồ lại cho tôi
1 Bình luận - Độ dài: 2,204 từ - Cập nhật:
Khi thành phố chìm dần vào màn đêm, những người đi đường vội vã trở về bến đỗ bình yên của mình, Thẩm Thụy mới từ trong giấc ngủ tỉnh dậy.
Anh chậm rãi ngồi dậy, tựa lưng vào đầu giường, đoạn lấy điện thoại trên tủ ra xem. Màn hình hiện mấy cuộc gọi nhỡ, không của bố thì cũng là của mẹ. Anh định gọi lại cho họ yên tâm, nhưng nghe thấy tiếng trò chuyện bên ngoài, anh biết mẹ đã đi làm về.
Mệt quá...
Dù đã nghỉ ngơi một lúc, Thẩm Thụy vẫn cảm thấy tay chân bải hoải, chẳng có hứng thú từ từ rời giường. Anh lướt điện thoại, xem các tin nhắn người khác gửi cho mình trên đủ loại mạng xã hội – tuy chẳng buồn trả lời, anh vẫn kiên nhẫn bấm vào tất cả các thông báo có chấm đỏ cho chúng biến mất.
Cuối cùng, anh dừng lại ở một email.
Một email bằng tiếng Anh.
Thẩm Thụy đọc lướt qua một lượt, đại ý là thông báo kết quả phỏng vấn trước đó của anh rất tốt.
Nói đơn giản, anh đã nhận được OFFER.
Đây là một công ty đầu tư, có thứ hạng trong danh sách Fortune 500. Vị trí họ đưa ra có triển vọng phát triển rất tốt, mức lương cũng cao hơn nhiều so với tiêu chuẩn của sinh viên mới ra trường. Điều duy nhất không khớp với kỳ vọng của anh là nơi làm việc không phải ở thành phố này, mà ở một đô thị mới ven biển phía Nam.
Nhận được OFFER này, Thẩm Thụy tuy có chút bất ngờ nhưng không quá đỗi vui mừng. Về kiến thức chuyên môn, anh là người khá tự tin. Hơn nữa, hồi đại học anh cũng từng hùn hạp khởi nghiệp, có thành công, có thất bại, nhưng những điều đó chắc chắn đã giúp anh tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm. Trong lứa sinh viên năm cuối đi ứng tuyển, Thẩm Thụy chắc chắn thuộc hàng top, chẳng qua vì chỉ tiêu tuyển dụng chỉ có hai người nên anh mới hơi ngạc nhiên khi mình trúng tuyển.
Cứ từ từ suy nghĩ, cũng không cần vội trả lời trong một hai ngày.
Thẩm Thụy quyết định tạm thời không nghĩ đến những chuyện này nữa, phải tận hưởng khoảng thời gian sum họp gia đình hiếm có mới đúng.
“Con trai, dậy rồi à.”
Ngay lúc cửa phòng anh mở ra, mẹ đang chuẩn bị bữa tối liền nhìn sang. Bà đặt đĩa thức ăn lên bàn, tiện tay chùi vào tạp dề rồi mỉm cười đi về phía Thẩm Thụy.
Nhìn người mẹ thân thuộc, khóe miệng Thẩm Thụy cũng bất giác cong lên.
“Vâng, lúc về mệt quá nên con ngủ một lát. Mẹ có cần con giúp gì không ạ?”
“Con ấy à, cứ ngoan ngoãn ngồi chờ ăn là được rồi.”
Mẹ Thẩm Thụy cười rất vui, bà ngắm nghía anh một lượt rồi nhận xét: “Mập lên rồi, mập lên rồi, mập nữa là thành heo đấy.”
“Ha ha, đúng là thế thật.”
Thực ra mẹ Thẩm Thụy chẳng quan tâm con trai mình mập hay ốm. Miệng thì giục anh phải giảm cân đi, tay thì lại bưng một tô thịt kho tàu đầy ắp đặt trước mặt anh. Dĩ nhiên Thẩm Thụy vui vẻ nhận hết.
Hai mẹ con vừa trò chuyện được một lúc thì Thẩm Ý từ trong phòng mình đi ra. Cô vẫn như mọi khi, mặc bộ đồ ngủ màu trắng, lê dép loẹt quẹt ngồi vào bàn ăn.
Cứ như thể chuyện lúc trước chưa từng xảy ra.
“Tối nay còn món gì nữa ạ?”
Thẩm Ý liếc qua đĩa thịt kho tàu, tỏ vẻ không hài lòng với món ăn nhiều dầu mỡ này.
“Còn canh xương với mướp đắng.”
“Sao toàn món anh ta thích ăn vậy,” Thẩm Ý lầm bầm một câu, cũng không hỏi thêm nữa, gục mặt xuống bàn đợi dọn nốt món.
Mẹ lại vào bếp bận rộn. Hai anh em im lặng ngồi đối diện nhau, chẳng ai nói với ai câu nào.
May mà ngay trước khi không khí ngượng ngùng kịp đông cứng lại, mẹ cuối cùng cũng từ bếp trở ra, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.
Trên bàn ăn, Thẩm Ý gần như không nói chuyện, vừa xem ti vi vừa ăn cơm từng miếng nhỏ. Ngược lại, Thẩm Thụy và mẹ trò chuyện rất vui vẻ, anh luôn biết cách chọn những câu chuyện thú vị ở ký túc xá để chọc mẹ cười không ngớt.
“À đúng rồi con trai, con có bạn gái chưa?”
Bất thình lình, Thẩm Thụy bị hỏi một câu như vậy. Anh đặt đũa xuống, ngạc nhiên hỏi: “Mẹ hỏi chuyện này làm gì? Không phải bố mẹ không cho yêu đương thời đi học sao?”
“Thế thì không được. Tuy nói đi học đại học phải lấy việc học làm trọng, nhưng con chẳng phải một năm nữa là tốt nghiệp rồi sao, mà năm cuối chủ yếu là thực tập với tìm việc. Không bắt đầu yêu đương đi thì sao được.”
Mẹ vừa bẻ ngón tay vừa tính: “Năm nay con 22 rồi đúng không, cho là con chỉ yêu một người, tìm hiểu khoảng hai, ba năm, chẳng phải là 25 rồi sao, chuẩn bị đám cưới phải mất một năm trước đó, thế là 26 rồi. Con còn định kéo dài đến bao giờ nữa.”
Có lẽ vì chủ đề này khá thú vị, Thẩm Ý cuối cùng cũng hứng thú nghiêng đầu qua hóng chuyện.
“Không thể nói như vậy được.”
Thẩm Thụy bắt đầu phản bác: “Làm gì có chuyện không muốn yêu thì thôi, đến lúc cần là có con gái tự dâng đến cửa chứ ạ. Đây là một quá trình dài, phải làm quen, rồi tiếp xúc, tìm hiểu, sau đó mới xác định quan hệ được.”
“Nói dài nói dai, nói chung là chưa có bạn gái đúng không.”
Mẹ nói một câu trúng tim đen.
“Vâng... đúng là chưa có.”
Thẩm Thụy cầm đũa gắp một miếng thịt kho bỏ vào miệng, lẳng lặng cúi đầu ăn cơm.
“Con cũng thật là,” Mẹ thấy anh bắt đầu lảng tránh liền thúc giục: “Phải để tâm vào đi chứ, con xem em gái con kìa, mới 17 tuổi mà bạn trai không biết đã đổi mấy đứa rồi.”
“Khụ khụ…”
Hai anh em bị lời của mẹ dọa cho giật nảy mình, suýt nữa thì sặc cơm.
“Không thể nào!”
Thẩm Thụy thật sự không ngờ tới. Tuy anh thấy em gái mình quả thực cũng xinh xắn, yêu đương thì cũng chẳng sao, nhưng đổi mấy người bạn trai thì hơi quá rồi. Lẽ nào...
“Mẹ, đừng nói bậy!”
So với sự kinh ngạc của Thẩm Thụy, Thẩm Ý gần như là thẹn quá hóa giận. Cô đập đũa xuống bàn, tranh cãi với mẹ: “Con làm gì có bạn trai, một người cũng chưa từng có!”
“Chưa có à,” Mẹ như đang hồi tưởng lại gì đó, nói: “Mấy năm nay có bao nhiêu thằng con trai gọi điện cho con, mẹ đều ghi tên từng đứa một đấy. Chắc cũng phải sáu, bảy đứa rồi nhỉ.”
“Nhiều thế, hồi đó con còn chẳng có bạn nữ nào gọi điện cho mình cả.”
Thẩm Thụy nói một câu đầy ngưỡng mộ, đổi lại là cái lườm cháy mặt của em gái.
“Con đã nói bao nhiêu lần rồi, không phải! Bạn học, chỉ là bạn học thôi! Con thật sự không có bạn trai!”
Thẩm Ý rõ ràng là cuống lên rồi, đến khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đỏ bừng như quả táo.
“Được rồi, được rồi, mẹ đùa thôi. Mẹ đương nhiên biết con chưa có bạn trai, không thì bố con đã ra ngoài đánh gãy chân người ta rồi,” Mẹ thấy nói đùa thế là đủ, liền thu lại, cười hì hì nói: “Nhưng nói trước một điều, bạn trai mà kém hơn anh con là mẹ không duyệt đâu nhé.”
“Mẹ này thật là,” Thẩm Ý lầm bầm, rồi liếc Thẩm Thụy một cái, nói thêm: “Loại như anh ta thì con chẳng thèm.”
Phải công nhận, nhà có hai đứa con là thế. Đang nói chuyện đứa này, đứa kia lại nằm không cũng dính đạn. Giống như lúc nãy nói chuyện Thẩm Thụy thì em gái dính đạn, giờ người dính đạn lại chính là Thẩm Thụy.
“Anh con cũng được mà,” Mẹ nghiêm túc ngắm Thẩm Thụy vài giây, lại nhìn Thẩm Ý, rồi nói: “Nhưng mẹ không trông mong con dâu sẽ ngoan hiền được như Nhất Nhất nhà mình đâu.”
“Dù sao đi nữa cũng làm sao bằng con gái ruột của mẹ được ạ.”
Thẩm Thụy xen vào một câu rồi bắt đầu lái chủ đề sang hướng khác, chứ cứ nói mãi về chuyện này, anh đúng là hơi chịu không nổi.
Bữa tối gia đình nhanh chóng kết thúc. Sau bữa ăn, Nhất Nhất trở về phòng mình, còn Thẩm Thụy thì phát huy vai trò người con hiếu thảo, giúp mẹ rửa bát và làm vài việc lặt vặt. Xong xuôi đâu đó, anh mới về phòng.
Rung... rung...
Điện thoại rung lên, Thẩm Thụy lấy ra xem, thì ra là em gái anh, Thẩm Ý, gửi tin nhắn qua WeChat.
Nam Diệp (Tên gợi nhớ: Em gái): Trả đồ lại cho tôi.
Tôi: ...
Nam Diệp: Có hiểu tiếng người không? Trả đồ lại cho tôi.
Tôi: Thế em có tin anh nói với bố mẹ chuyện em chơi COSPLAY ở ngoài không?
Nam Diệp: Anh cứ đi mà nói, họ biết rồi.
Thẩm Thụy đứng dậy, ra khỏi phòng, đi đến cửa phòng mẹ và gõ “cốc cốc cốc”.
Nam Diệp: Anh bị điên à!
Nam Diệp: Anh định nói với mẹ thật à?
Nam Diệp: Anh đừng làm thế! Anh làm thế sẽ không lấy được vợ đâu!
Nam Diệp: Anh, anh trai ruột ơi...
Tôi: Giờ mới biết tôi là anh trai cô à.
Tôi: Mẹ không có nhà, ra ngoài rồi.
Nam Diệp: ...
Rõ ràng hai người đều ở nhà, tại sao cứ phải nhắn tin qua WeChat để nói chuyện chứ. Thẩm Thụy lại “cốc cốc cốc” gõ cửa phòng em gái mình.
Nam Diệp: Đừng gõ cửa, không muốn nói chuyện trực tiếp với anh.
Nam Diệp: Cứ nói chuyện thế này đi.
Tôi: Được thôi.
Về phòng mình, Thẩm Thụy nằm vật ra giường rồi mới gõ điện thoại:
“Bố mẹ biết em chơi COSPLAY, nhưng rất phản đối đúng không?”
Nam Diệp: Σ( ° △ °|||)
Tôi: Bị anh đoán trúng rồi nhé.
Dù sao thì sau kỳ nghỉ hè, em gái Thẩm Ý sẽ chính thức trở thành học sinh lớp 12, phải đối mặt với cây cầu độc mộc mang tên kỳ thi đại học. Dù là bậc cha mẹ có tư tưởng thoáng đến đâu cũng sẽ không để cô bé phân tâm vào những thứ này vào lúc này. Đây có lẽ cũng là lý do tại sao em gái lại giấu đồ trong tủ quần áo của anh, vì bố mẹ sẽ không lục lọi đồ đạc trong căn phòng trống này.
Nam Diệp: Anh lắm lời từ khi nào thế, rốt cuộc có trả đồ cho tôi không.
Tôi: Giờ em đã lên lớp 12 rồi, nhiệm vụ hàng đầu là học tập, không thể trả đồ cho em được...
Thẩm Thụy vừa gõ xong dòng này, do dự một lúc, nhưng mãi vẫn không bấm nút gửi. Tiếng gắt của em gái lúc trước vẫn còn văng vẳng bên tai. Hơn nữa, khác với mình thông minh lanh lợi, thành tích học tập của em gái vẫn luôn ở mức trung bình, bố mẹ cũng chỉ mong cô thuận lợi đỗ vào một trường đại học hạng hai là được.
Chẳng biết từ khi nào, hai anh em gần như chẳng nói chuyện tử tế với nhau được mấy câu. Ai cũng có vòng bạn bè của riêng mình, anh em quay lưng lại với nhau, mỗi người nhìn về một hướng khác, ngày càng đi xa.
Vậy thì mình còn quản em ấy như một đứa trẻ làm gì.
Nghĩ đến đây, Thẩm Thụy cho tất cả quần áo vừa sắp xếp vào một cái túi lớn, xách đến trước cửa phòng em gái. Anh định gõ cửa, nhưng cuối cùng lại hạ tay xuống.
Tôi: Anh để ở cửa phòng em rồi đấy. Tự ra mà lấy đi.
Nam Diệp: Ờ.
Thẩm Thụy trở về phòng, định nhắn thêm vài câu quan tâm để kéo gần khoảng cách với em gái, nhưng suy đi tính lại, cuối cùng chỉ gửi đơn giản mấy chữ.
(!) Ngủ sớm đi.
[Đối phương đã bật xác minh bạn bè, bạn chưa phải là bạn bè của họ. Vui lòng gửi yêu cầu kết bạn trước, sau khi đối phương chấp nhận mới có thể trò chuyện.]
Mợ nó!
1 Bình luận