Quyển 1: Anh hai trở về rồi nè!

Chương 10: Kỹ thuật chỉ đứng sau ba tà thuật lớn của châu Á

Chương 10: Kỹ thuật chỉ đứng sau ba tà thuật lớn của châu Á

Cái gọi là độn ngực, đây là một kỹ thuật tràn đầy ma lực.

Sân bay hóa núi cao, bánh bao nhỏ thành bánh bao to, quả thực là biến mục nát thành thần kỳ.

Tuy nhiên, dù đây là một kỹ thuật chỉ đứng sau ba tà thuật lớn của châu Á[note82883] đối với phái nữ, nhưng với cánh mày râu, nó lại là một sự lừa dối thị giác đáng căm hận.

Độn ngực, chẳng qua cũng chỉ có vài phương pháp, điều chỉnh…

Khoan đã, Thẩm Thụy chặn đứng dòng suy nghĩ đang mất kiểm soát trong đầu, mình làm gì biết mấy phương pháp độn ngực cơ chứ.

Mà nói đến Bắc Hoa…

Thẩm Thụy hồi tưởng lại những ký ức tiếp xúc lúc trước, hình như đối với… ừm, vòng một của cô không có ấn tượng gì lớn, điều đó có nghĩa ít nhất không phải là sân bay, cũng không thể có quy mô gì đáng kể, hẳn là một thành viên trong hàng vạn thiếu nữ ngực phẳng.

“Vị trí miếng độn ngực của em sai rồi kìa, Tiểu Bắc.”

“Loại bình thường không được, bộ đồ Cosnày khoét ngực sâu lắm, không thể nào làm từ hai bên được.”

“Để chị thử xem.”

Ực.

Tiếng nuốt nước bọt vang lên, Thẩm Thụy quay đầu lại, phát hiện cậu sinh viên làm thời vụ kia đang ngồi ngay ngắn, mặt đỏ bừng.

Thẩm Thụy nhìn chằm chằm cậu ta.

Một giây.

Hai giây.

Năm giây.

Mười giây.

“Ha ha, tôi nhớ ra có một phòng chưa dọn dẹp, tôi đi trước một lát.”

Cậu nhân viên thời vụ không biết là đang tự nói với mình hay cố tình nói cho Thẩm Thụy nghe, cậu ta vội vàng đứng dậy, đi về phía căn phòng trong cùng.

“Thế này chắc được rồi chứ.”

“Không được chị Ba ơi, như thế này quần áo vẫn bị tụt xuống, không cử động được.”

Tiếng thay quần áo sột soạt và những đoạn đối thoại mơ hồ truyền đến, cũng có thể là hai người họ cuối cùng đã nhận ra trong nhà còn có hai người đàn ông, nên đã cố tình hạ thấp giọng nói.

“Vẫn không được, xem ra phải tìm thứ gì đó để cố định lại. Chị Ba có mang theo kẹp giấy hay gì không?”

“Kẹp tóc được không?”

“Không được đâu, dùng kẹp tóc sẽ bị lộ rõ lắm.”

“Thế thì hết cách rồi. Chỉ có thể cố gắng cử động nhẹ nhàng để tránh hớ hênh thôi.”

Nghe cuộc đối thoại bên trong, Thẩm Thụy im lặng một lúc rồi lên tiếng:

“À, kẹp giấy, đinh ghim, các loại kẹp, tôi đều có mang theo một ít.”

Bên trong lập tức im bặt. Vài giây sau, Chị Ba cười hì hì bước ra, đi đến bên cạnh Thẩm Thụy vỗ vai anh, rồi ghé vào tai anh nói nhỏ:

“Cậu đúng là phá đám.”

Hả?

Phá đám? Tại sao lại là phá đám? Rõ ràng mình đang giúp đỡ mà? Tại sao Chị Ba lại thấy mình phá đám? Lẽ nào, lẽ nào chị muốn xem Bắc Hoa bị hớ hênh sao?

w(bДb)w

Về khoản lái xe thì vẫn là chị đỉnh nhất rồi.

“Chậc chậc, đưa đồ qua đây.”

Chị Ba lật mặt nhanh như chớp, cứ như câu nói vừa rồi hoàn toàn chưa từng tồn tại. Thẩm Thụy cũng lấy tất cả những món đồ mới mua trong túi ra để cô tùy ý lựa chọn.

“Mang đồ cũng đầy đủ gớm nhỉ, lâu lắm rồi mới thấy một hậu cần ngây ngô như cậu.”

Chị Ba liếc vào trong túi, thấy hầu hết các món đồ đều còn mới tinh, liền đoán ngay ra rằng đây chắc chắn là những thứ được chuẩn bị riêng cho lần hậu cần này.

“Tại sao lại nói là ngây ngô?”

Thẩm Thụy không hiểu.

“Mấy tay hậu cần lão làng toàn là ông nội thiên hạ cả,”

Chị Ba nói với vẻ bất mãn: “Nhiều hậu cần chỉ biết ngồi cạnh đống đồ chơi game, tán tỉnh các em gái, chỉ tổ gây rối. Đâu có như cậu, cứ tiếp tục phát huy nhé. Rất tốt, rất tốt.”

Làm ông nội được thì tôi làm gã sai vặt làm gì. Sớm biết làm hậu cần có thể làm ông nội đi tán gái, tôi đã chẳng chuẩn bị nhiều đồ như vậy.

Thẩm Thụy không bình luận gì, miễn cưỡng gật đầu.

Khoảng vài phút sau khi Chị Ba cầm đồ vào lại, Thẩm Thụy mới nghe thấy tiếng “Xong rồi”, liền thấy Chị Ba bước ra khỏi “phòng thay đồ” trước. Cô ho khan một tiếng, nói với Thẩm Thụy:

“Bắc Hoa hơi ngại một chút, ừm, nên là, cậu tìm chỗ nào đó ngồi một lát đi, đợi trang điểm xong bắt đầu chụp thì sẽ gọi cậu.”

Con bé đó mà cũng biết ngại sao?

Thôi được, thực ra cũng chỉ là một cô bé nổi loạn tỏ ra hổ báo, chứ nội hàm thì còn kém xa Chị Ba.

Thẩm Thụy cũng nghe lời, trốn vào căn phòng trong cùng với cậu nhân viên thời vụ.

Lấy điện thoại ra, mở QQ.

CLB Nam Diệp (99+)

Này này, chẳng lẽ các người chém gió không ngừng nghỉ một giây nào à?

Anh bấm vào xem, từ lúc đón mình đến giờ, nhóm chat vẫn chưa ngừng lại, đầu tiên là Bắc Hoa vui vẻ gửi một câu “đã đủ thành viên”, sau đó còn tag Nam Diệp, nói với cô ấy: Oa, thấy chú Tam Điểm rồi, thì ra không phải dạng otaku, trông như dân IT ấy. Chỉ thiếu cặp kính nữa thôi.

Cảm ơn, không có kính thì sao gọi là dân IT được? Đây là phong cách ăn mặc casual rất bình thường nhé!

Nam Diệp: Chụp trộm một tấm cho tui xem với.

Ể ể ể?

Tim Thẩm Thụy giật thót, chẳng lẽ dung mạo của mình đã bị bại lộ rồi sao? Kéo xuống xem lịch sử trò chuyện, anh mới phát hiện Bắc Hoa đã dùng lý do “cậu không đến thì khỏi xem” để lấp liếm cho qua.

Sau đó, là thảo luận về kỹ thuật độn ngực. Tại sao em gái mình lại thành thạo thế này cơ chứ, khốn thật! Cái bộ dạng chỉ điểm giang sơn dạy bạn bè độn ngực là sao, không phải em đang đi học nhảy à? Ngoan ngoãn học hành đi cho anh!

Nam Diệp: Bắt đầu chụp chưa, bắt đầu chụp chưa?

Nam Diệp: @Nhiếp ảnh-Ba La Mật, @COSER-Bắc Hoa, cho tui xem ảnh makeup của bé Bắc nhà tui đi.

Nam Diệp: Ê, hai người đâu rồi.

Nam Diệp: @Hậu cần-Tam Điểm.

Tam Điểm: Chắc họ đang trang điểm.

Nam Diệp: Ồ hô, vậy à, chú Tam Điểm giờ đang rảnh phải không?

Tam Điểm: Đừng gọi tôi là chú.

Gọi thế thì loạn hết cả vai vế đấy em gái ạ, em gái ruột của anh ơi.

Nam Diệp: A ha ha, Tiểu Bắc gọi cậu thế rồi, tui cũng gọi theo thôi. Sao nào sao nào, có bị bé Bắc và Chị Ba nhà chúng tui hớp hồn chưa?

Tam Điểm: ...

Nam Diệp: Tuy nhóm chúng tui ít người, nhưng nhóm có một biệt danh đấy, gọi là quái vật nhan sắc!

Tam Điểm: Vậy trưởng nhóm cũng là đại mỹ nữ rồi?

Không hiểu sao, Thẩm Thụy lại cảm thấy nói chuyện với em gái mình kiểu này rất thú vị.

Nam Diệp: (′? ??`)

Tam Điểm: Sao vậy?

Nam Diệp: Anh bị mù à?

Tam Điểm: Không mù mà.

Nam Diệp: Thế câu đó còn cần phải hỏi à, đương nhiên là phải rồi.

Em gái à, có giỏi thì em nói chuyện với bố mẹ như thế xem, xem họ có đánh em từ 1m59 xuống còn 1m49 không.

Nam Diệp: Ha ha, tui tan học rồi. Để xem, qua đó cũng chỉ mất 30 phút. Tui phải đến xem Yêu Đao Cơ xinh như hoa của bé Bắc nhà tui mới được~

Thẩm Thụy thấy lạnh sống lưng.

Bắc Hoa: Được đó được đó, 30 phút nữa chắc bọn tớ vừa hay chụp xong, tối có muốn đi ăn cùng không?

Nam Diệp: Ăn tối thì… ông anh chết tiệt nhà tớ đang ở nhà, để mấy hôm nữa ăn chung nhé.

Bắc Hoa: Brocon.

Nam Diệp: Biến biến biến, ai Brocon chứ, tớ sợ cái tên đó lắm mồm nói gì với bố mẹ tớ, nếu thật sự như vậy, tớ phải cả năm không được ra ngoài chơi mất.

Bắc Hoa: Để tớ giúp cậu giết anh trai cậu nhé.

Thẩm Thụy lại thấy lạnh sống lưng.

Nam Diệp: Được thôi được thôi, cậu có giỏi thì đến giết đi.

Thẩm Thụy lạnh sống lưng lần thứ ba.

Anh quay đầu lại, thấy cậu nhân viên thời vụ đang cầm một chiếc quạt điện, nhìn mình với vẻ mặt nịnh nọt.

“Anh trai nhỏ, các anh là nhóm nào vậy ạ, còn tuyển người không?”

“Ai là anh trai nhỏ! Ai thèm nghe cậu gọi tôi là anh trai nhỏ!”

“Chú Tam Điểm, qua đây giúp một tay, chúng ta phải tốc chiến tốc thắng.”

Giọng Bắc Hoa truyền đến.

Thẩm Thụy thầm nghĩ, cũng còn khoảng ba mươi phút nữa, lát nữa xem có gì giúp một tay, đợi còn vài phút nữa thì chuồn đi để không chạm mặt em gái là được.

Ể, mình hoàn toàn không có ý định nán lại để ngắm Yêu Đao Cơ xinh đẹp đâu nhé.

“Bên này, bên này.”

Chị Ba vẫy tay, chỉ vào trong phòng nói: “Cậu vào giúp vén tay áo kimono của Bắc Hoa lên, lát nữa tôi đếm một hai ba, cậu dùng sức hất lên rồi buông tay, tạo cảm giác như cô ấy đang đối mặt với một cơn gió mạnh, hiểu không?”

Thẩm Thụy vô thức đáp lại: “Dùng quạt điện không được à? Trong phòng kia tôi vừa thấy có một cái.”

Chị Ba không nhịn được mà cằn nhằn: “Ngốc à, làm thế thì mái tóc vừa mới cố định cẩn thận lại rối hết cả lên.”

Thẩm Thụy nghĩ đây cũng không phải việc gì khó, bèn bước vào trong phòng.

Ngay khoảnh khắc xoay người.

Anh và bóng hình ấy, bốn mắt nhìn nhau.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
phẫu thuật thẩm mỹ Hàn Quốc; trang điểm của Nhật Bản; Photopshop của Trung Quốc
phẫu thuật thẩm mỹ Hàn Quốc; trang điểm của Nhật Bản; Photopshop của Trung Quốc