Quyển 1: Anh hai trở về rồi nè!
Chương 9: Chuẩn bị chụp ảnh chính thức
0 Bình luận - Độ dài: 1,816 từ - Cập nhật:
Mạch não của con gái bây giờ đều kỳ quặc vậy sao?
Thẩm Thụy có chút không tài nào hiểu nổi, bản thân anh không phải dạng người ru rú trong nhà, cũng từng quen biết không ít các cô gái với đủ mọi cá tính. Thế nhưng lạ một nỗi, hai người này, một người xinh đẹp đến thế, một người thân hình nóng bỏng nhường kia, lại cho anh cảm giác cứ như mình đang chém gió tưng bừng trong ký túc xá nam vậy. Chỉ cần không xem họ là con gái, mọi thứ bỗng trở nên hài hòa đến lạ.
Chỉ có thể nói rằng thế giới rộng lớn, chuyện quái gì cũng có thể xảy ra.
Thẩm Thụy đeo ba lô, tay kéo hai chiếc vali, lẳng lặng đi theo sau hai cô gái một lớn một nhỏ vào thang máy.
“Ây da, mùa hè vốn chẳng muốn đi chụp ảnh chút nào, giờ có hậu cần rồi cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.”
“Đúng thật, dù có xe hơi thì việc khuân vác đồ đạc cũng đủ mệt. Xem ra sau này tôi cũng có thể trở thành một nhiếp ảnh gia năng suất rồi.”
Ba La Mật đã tháo kính râm xuống. Trông cô toát lên vẻ tháo vát của một nữ nhân viên văn phòng, mái tóc nhuộm màu đỏ rượu được buộc cao thành đuôi ngựa gọn gàng sau gáy, phong cách trang điểm cũng là kiểu công sở – chủ yếu là trang điểm nhẹ. Hiện tại, cô vẫn đang mặc một bộ vest nhỏ màu bạc cùng chiếc quần tây đồng bộ. Còn giày, ngay từ lúc lái xe cô đã đổi từ giày cao gót sang giày bệt thoải mái hơn.
Cũng coi như là có nhan sắc cao hơn trong tưởng tượng một chút, nhưng may mà không phải ai cũng có thể mang lại cho mình cảm giác kinh diễm như Bắc Hoa.
Điều duy nhất khiến Thẩm Thụy ngượng ngùng là anh cảm thấy mình chẳng khác nào một gã sai vặt phục vụ hai vị tiểu thư, vừa không theo kịp bước chân của họ, vừa chẳng thể bắt kịp mạch não trong những câu chuyện họ trò chuyện.
Chẳng trách lúc trước xem danh sách những thứ hậu cần cần chuẩn bị lại có cả sạc dự phòng, là để có thể một mình thỏa thích nghịch điện thoại sao?
“Tam Điểm là sinh viên à?”
Ba La Mật có vẻ nhiều kinh nghiệm xã hội hơn, dường như nhận ra sự trầm lặng và lúng túng của Thẩm Thụy nên đã chủ động khơi gợi chủ đề.
“Vâng, em sắp lên năm tư rồi. Hè này cũng không có lịch thực tập nên thời gian khá rảnh.”
“Vậy thì tốt quá.”
Ba La Mật gật đầu nói: “Tiểu Nam với Tiểu Bắc sắp lên lớp mười hai rồi, chắc là từ nửa cuối năm sẽ không có nhiều thời gian đi chụp ảnh nữa đâu. Vừa hay cậu rảnh, cùng chung tay giải quyết hết đống hàng tồn của chúng nó trong hè này đi.”
“Hàng tồn?”
Thẩm Thụy khó hiểu hỏi lại. Bắc Hoa đứng bên cạnh vội vàng giải thích: “Ý là, thấy bộ đồ này cũng muốn cosplay, thấy nhân vật này là true love cũng muốn cosplay, cứ thế vung tay quá trán, đến lúc nhìn lại mới phát hiện đã tích trữ cả đống quần áo. Nhưng trời thì nóng, mọi người lại bận rộn, lười chẳng buồn chụp ảnh chính thức. Thế là cứ tích tụ lại thành hàng tồn kho thôi.”
Cái gọi là “ảnh chính thức”, thường chỉ những bộ ảnh mà COSER mặc trang phục đồ Cosmột cách nghiêm túc, trang điểm kỹ càng, được nhiếp ảnh gia chụp cẩn thận. Còn những tấm ảnh mặc thử đồ ở nhà rồi soi gương tự sướng thì chỉ có thể gọi là ảnh thử trang điểm.
“Nếu có thời gian tôi sẽ cố gắng giúp đỡ.”
Tiền đề là đừng để mình và em gái chạm mặt nhau.
“À mà này,” Ba La Mật đột nhiên nói: “Không phải Tiểu Nam còn một bộ đồ thỏ của bé Sora sao? Tuần sau tìm lúc nào đó chụp cho con bé đi. Còn cả bộ đồ bơi của hai đứa nữa, hay là lúc nào rảnh mình ra bãi biển một chuyến nhỉ?”
Hả?
Em gái? Đồ thỏ? Đồ bơi?
Thẩm Thụy đồng thời vểnh cả tai lẫn tim lên.
“Cậu ấy bận chết đi được, suốt ngày học nhảy,” Bắc Hoa bĩu môi phàn nàn: “Nhà lại còn có ông anh phiền phức nữa chứ. Hôm qua em còn định rủ cậu ấy đi dạo phố, kết quả cậu ấy lại bảo anh trai sắp về nên không đi được.”
Còn có chuyện này sao?
“Anh trai về nhà thì liên quan gì đến việc con bé ra ngoài.”
Ba La Mật cũng hùa theo: “Chẳng lẽ nhà em ấy là do anh trai quản à?”
“Ai biết được, dù sao cứ đến hè là cậu ấy lại ru rú ở nhà, chẳng biết là sợ nóng hay là sợ ông anh cậu ấy nữa.”
Chắc chắn là sợ nóng rồi, nó mà sợ mình á? Không thể nào.
Thẩm Thụy vô thức xua tay, nhưng lại phát hiện cả hai người đều đột nhiên nhìn chằm chằm vào mình.
“Hơi nóng.”
Anh thuận tay kéo cổ áo, cuối cùng cũng hóa giải được tình huống khó xử.
“Mà nói đi cũng phải nói lại, trưởng nhóm Nam Diệp là người như thế nào vậy ạ?”
Thẩm Thụy không quên mục đích ban đầu, vững bước tiến lên.
“Tiểu Nam à,” Ba La Mật suy nghĩ một lát rồi trả lời: “Bề ngoài thì có vẻ to gan, hoạt bát lắm, nhưng thực chất lại nhát gan chết khiếp, hoàn toàn trái ngược với Tiểu Bắc.”
“Gì mà hoàn toàn trái ngược chứ. Nhất Nhất đó thực ra nhát lắm, bố mẹ nói một tiếng là không dám ra khỏi nhà rồi,” Bắc Hoa nói: “Em thì khác hoàn toàn, em là thiếu nữ thời đại mới, từ đầu đến chân đều khắc hai chữ ‘phản kháng’, không ai quản được tớ đâu.”
Đã gọi em gái mình là Nhất Nhất, xem ra khả năng cô gái này là bạn cùng lớp của em gái là rất cao.
“Từ đầu đến chân đều khắc…”
Chị Ba đầy ẩn ý kéo dài giọng.
“Chị Ba, xin chú ý tốc độ.”
Thẩm Thụy bất ngờ vượt mặt, chặn đứng lời nói tiếp theo của Ba La Mật.
“Ồ hô.”
Chưa kịp để Bắc Hoa phản ứng, Ba La Mật đã liếc nhìn Thẩm Thụy đầy suy tư rồi nói: “Ngô đạo bất cô - Đạo của ta không cô độc.”
Dù gì thì mình cũng là tay lái lụa chính hiệu được rèn luyện từ ký túc xá nam mà.
Thẩm Thụy dùng ánh mắt đáp lại Chị Ba.
Anh phát hiện, chỉ cần không coi họ là phụ nữ, mà xem như đám bạn bè chí cốt bình thường, thì việc hòa nhập vào giữa họ cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.
“Hai người lại giở trò gì đấy.” Bắc Hoa thấy hai người cứ thần thần bí bí, thang máy đến nơi rồi mà còn chưa chịu ra, bèn giục: “Đến rồi, đến rồi, ra nhanh lên.”
Cái gọi là studio chụp ảnh thực chất là một căn hộ thông tầng được cải tạo lại, không gian được nâng cao hơn, bốn phòng ngủ ban đầu lần lượt được thiết kế thành phòng kiểu Nhật, phòng kiểu Tây, phòng thiếu nữ màu hồng và một căn phòng theo phong cách Lolita mang đậm yếu tố hắc ám.
Chủ studio không có ở đây, chỉ có một nam sinh viên trông như nhân viên thời vụ. Sau khi đối chiếu thông tin đặt lịch của Ba La Mật, cậu ta cho cả ba người vào.
Vào phòng, Ba La Mật và Bắc Hoa nhanh chóng bước vào “trạng thái làm việc”. Bắc Hoa đi vào phòng thay đồ được quây bằng rèm trước.
Chị Ba lấy thiết bị nhiếp ảnh trong vali ra, sau đó chọn phòng kiểu Nhật, dùng máy ảnh kết nối với hệ thống đèn để kiểm tra các thông số liên quan, còn Thẩm Thụy bị dùng làm người mẫu đo sáng, được yêu cầu đứng ở các góc khác nhau trong phòng để tạo dáng.
Ví dụ như ngồi trên ngựa gỗ, ví dụ như nằm thẳng trên sàn, hay ví dụ như hé cửa, ló nửa cái đầu qua khe hở.
Ể?? Tại sao trong phòng này lại có ngựa gỗ?
“Yên tâm đi, trong máy ảnh của chị không lưu ảnh đàn ông đâu.”
Nghe Chị Ba nói vậy, Thẩm Thụy cũng yên tâm, hết mình phối hợp với cô để thử máy.
Nói đi cũng phải lại, Chị Ba không chỉ có trang bị chuyên nghiệp mà ngay cả tư thế chụp ảnh cũng rất chuyên nghiệp. Thẩm Thụy để ý thấy, bất kể cô chụp từ góc độ nào, đôi tay cầm máy ảnh cũng vững như một thiết bị cân bằng, không hề có chút rung lắc hay sai lệch nào.
Lẽ nào cô ấy làm nghề liên quan đến nhiếp ảnh?
“Chỉ là sở thích thôi.”
Thấy Thẩm Thụy đặt câu hỏi, Chị Ba cũng thẳng thắn trả lời: “Chị làm việc ở tòa soạn tạp chí, nhưng chỉ viết lách thôi. Chụp ảnh chỉ có thể coi là sở thích.”
“Dù sao thì hẹn người mẫu chuyên nghiệp, không phải chị trả tiền cho họ thì cũng là họ trả tiền cho chị. Tay nghề của chị lại chưa đến mức có thể thu phí chụp ảnh, nên thôi cứ luyện tay nghề trong giới COSPLAY vậy. Dừng, đúng vị trí này.”
“Tách…”
“Tàm tạm rồi.”
Chị Ba tháo kết nối giữa máy ảnh và thiết bị chiếu sáng, nói với Thẩm Thụy: “Cậu nghỉ ngơi chút đi. Chị đi xem Tiểu Bắc thế nào rồi.”
“À mà, hôm nay Bắc Hoa định cosplay nhân vật gì vậy?”
Thẩm Thụy chợt nhớ ra, mình đối với giới ACG cũng coi như nửa quen nửa lạ, nhưng hình như vẫn chưa hỏi đối phương định cosplay nhân vật nào.
“Ồ, chưa nói à?”
Chị Ba hỏi:
“Cậu có biết game mobile Âm Dương Sư không?”
Không chỉ biết mà còn từng chơi. Thẩm Thụy gật đầu.
“Một nhân vật trong game, Youtouchi (Yêu Đao Cơ)[note82882],” Chị Ba cười một cách bí ẩn, nói với Thẩm Thụy: “Coi như cậu có may mắn rồi hé.”
“Chị Ba, qua đây giúp em độn ngực với! Cái này khó làm quá!”
Giọng của Bắc Hoa từ sau tấm rèm vọng ra.

0 Bình luận