Quyển 1: Anh hai trở về rồi nè!

Chương 7: Tam Điểm, sẵn sàng

Chương 7: Tam Điểm, sẵn sàng

Bữa trưa được Thẩm Thụy tự mình xuống bếp nấu hai tô mì giải quyết. Còn cô em gái Thẩm Ý thì bưng một tô mì vào phòng mình, khoảng hai mươi phút sau mới mang bát ra ném vào bồn rửa trong bếp.

"Mà này, bình thường lúc bố mẹ đi làm, bữa trưa em tự giải quyết thế nào?"

Thẩm Thụy đang rửa bát, thấy em gái khó khăn lắm mới ló mặt ra, liền kéo con bé lại hỏi một câu.

"Gọi đồ ăn ngoài."

Thẩm Ý không ngẩng đầu, không nhìn thẳng vào mặt anh trai, lẩm bẩm một câu rồi quay người rời khỏi nhà bếp. Nhưng đi được nửa đường, cô lại dừng lại, nói thêm:

"Anh cho nhiều muối quá."

Thôi được, thực ra không cần Thẩm Ý nhắc, chính Thẩm Thụy cũng đã sớm phát hiện ra vấn đề này. Dù sao thì tô còn lại trong cùng một nồi cũng là do anh ăn mà. Chuyện quá mặn, lúc ăn đã biết rồi.

"Lâu rồi không nấu ăn, lần sau anh sẽ chú ý."

"Ừm."

Thẩm Ý đi được vài bước lại dừng lại, ngập ngừng một lúc mới nói: "Chuyện COSPLAY anh đừng nói cho bố mẹ, nếu không..."

"Nếu không thì sao?"

Thẩm Thụy cười hỏi lại. Nói cho cùng, anh chẳng có điểm yếu nào trong tay con bé, nói về uy hiếp, anh chẳng sợ chút nào.

"Nếu không tôi sẽ nói cho bố mẹ biết anh trộm giấu quần áo của tôi."

"Này này, đừng đùa bậy, chẳng lẽ trong phòng anh có thật à?"

Lỡ như thật sự lục ra được quần lót của em gái trong phòng mình, bố mẹ trong cơn thịnh nộ sẽ không cho mình cơ hội giải thích đâu, lúc đó đừng nói là khoa chấn thương chỉnh hình ở Đức[note82880], mà cả thế giới cũng không cứu nổi mình. 

Thẩm Ý nở một nụ cười đắc ý—đây có lẽ là lần đầu tiên cô cười với Thẩm Thụy kể từ khi về nhà, dù rằng ý vị đe dọa nhiều hơn một chút.

"Có hay không thì tôi không nhớ."

Thẩm Ý thấy mình đã chọc trúng điểm yếu của ông anh, tiếp tục đe dọa: "Tóm lại là anh đừng nói cho bố mẹ, cứ vậy đi, hừ."

Nói xong, cô vênh váo đi về phòng mình.

Chậc chậc. Sau khi em gái đi, Thẩm Thụy liền thu lại vẻ mặt, bình tĩnh lại. Dù ở nhà rất cưng chiều con gái út, nhưng nếu anh ra tay trước, nói thẳng với bố mẹ là em gái vẫn còn chơi COSPLAY và giấu quần áo trong phòng mình, đến lúc đó, anh cũng chưa chắc đã chịu thiệt.

Nhưng mà...

Nghĩ đến việc mình vẫn đang trà trộn với thân phận Tam Điểm, anh cũng không vội tố cáo với bố mẹ, bởi vì...

Khó khăn lắm mới tìm được chút niềm vui, phải không nè?

"Em đi đâu đấy?" 

"Đi học múa, anh phiền quá hà."

Đợi em gái ra khỏi nhà, Thẩm Thụy cũng thu dọn một phen, vài phút sau cũng ra ngoài. Anh chuyển điện thoại về tài khoản ..., vừa tìm kiếm vị trí phòng giao dịch gần nhất, vừa âm thầm quan sát tình hình của em gái.

CLB Nam Diệp (99+)

Lợi hại thật, có mấy người mà cũng nói chuyện hăng say thế, tin nhắn chưa đọc nhiều quá.

Nam Diệp: A, muốn đi chụp ảnh với mọi người quá, tiếc là em phải học đến bốn giờ, muốn thơm thơm Tiểu Bắc nhà mình ghê.

Bắc Hoa: Cho anh thơm thơm nè.

Bắc Hoa: Tớ còn chưa dọn đồ, lát nữa đợi chị Ba đến đón rồi chúng ta qua đó sau. Có chị Ba thật là tốt.

Nam Diệp: Tự chuẩn bị phương tiện đi lại, đến tiền xe cũng tiết kiệm được, thơm chị Ba. @Ba La Mật.

Bắc Hoa: @Ba La Mật, thơm chị Ba, tối nay đi ăn chung nhé.

...

Hình như không có thông tin gì đặc biệt giá trị. Thẩm Thụy lướt lên trên, phần lớn cũng là mấy người họ tán gẫu như những cô gái bình thường khác, về hãng mỹ phẩm nào ra sản phẩm mới, trung tâm thương mại nào mới mở một quán ăn cực ngon.

Hoàn toàn không có chuyện em gái than phiền về anh trai mình ra sao.

Ờ, mình cũng đâu có mong chờ mấy lời than phiền đó xuất hiện đâu.

Thẩm Thụy tạm gác chuyện em gái và câu lạc bộ sang một bên, tranh thủ làm việc chính. Anh chạy đến một phòng giao dịch của nhà mạng nào đó làm một cái sim nội thành, lúc này mới phát hiện đồng hồ đã gần chỉ hai giờ.

Đi bộ về nhà mất nửa tiếng, đi đến studio đó cũng mất nửa tiếng, nhưng hai nơi lại ở hai hướng ngược nhau, nên về nhà một chuyến cũng chẳng có ý nghĩa gì, chi bằng đi thẳng đến studio luôn.

Thẩm Thụy nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong cửa kính ven đường, quần jean, áo phông in hình màu trắng và giày thể thao, rất bình thường, cũng tạm được, cứ thế này đi gặp bạn mạng, cũng không coi là quá thất lễ nhỉ.

Thành thật mà nói, Thẩm Thụy không có nhiều kỳ vọng vào hai người Ba La Mật và Bắc Hoa sắp gặp. Trong lòng anh, Ba La Mật hẳn là một cô gái có ngoại hình hơi hèn hạ, dù sao nói chuyện hèn hạ như vậy mà! Hơn nữa đã là nhiếp ảnh, lại còn không phải COSER, vậy chắc chắn cũng không tự tin vào nhan sắc của mình lắm, chẳng phải trên TV mấy tay nhiếp ảnh không béo, bóng nhẫy, tay như móng giò thì cũng gầy, bóng nhẫy, tay như chân gà đó sao. 

À, nhiếp ảnh gia như thầy Trần thì không tính.

Người ta là nhiếp ảnh gia sống bằng mặt, làm sao có thể giống mấy người chụp COS sống bằng kỹ thuật này được?

Còn Bắc Hoa, cảm giác có thể là bạn thân hoặc bạn học của em gái nhiều hơn, tính ra thì chắc cũng chỉ là một cô nhóc mười bảy tuổi gầy tong teo thôi. Về ngoại hình...

Thẩm Thụy không cho rằng em gái mình là kiểu người sẽ kết bạn với người xinh đẹp hơn mình, mà nói chứ, cùng khối có ai xinh hơn em gái mình không nhỉ?

Chắc là không có đâu.

Một cô nhóc, một nữ thanh niên xã hội. Thật lòng mà nói, Thẩm Thụy hoàn toàn không có hứng thú, nhưng vừa nghĩ đến việc đây là để điều tra xem em gái mình rốt cuộc có làm chuyện gì xấu trong cái giới này không, biết đâu lại có được điểm yếu bất ngờ—không không, thông tin bất ngờ, hứng thú của Thẩm Thụy lại tăng lên một chút.

Đến đó đợi trước vậy, à đúng rồi, còn phải mua hai chai nước.

Liệu có ít quá không, nghĩ rồi, Thẩm Thụy lại mở điện thoại, tìm kiếm: Lần đầu làm hậu cần cho coser, cần chuẩn bị những gì?

Ồ hô? Hình như trang web Zhihu nổi tiếng trả lời câu hỏi nghiêm túc có câu hỏi này.

Thẩm Thụy vui mừng nhấn vào liên kết, rồi nhìn vào câu trả lời mà đọc:

[Xách túi, xách đạo cụ, xách hộp trang điểm, giúp nhiếp ảnh gia cầm tấm hắt sáng, cầm chân đèn, giúp kiểm tra xem có bị hớ hênh không, giúp hất tóc hất trang phục, lúc chụp ở nơi đông người thì giúp giải tán người qua đường không để họ lọt vào ống kính, lúc cô ấy không nghĩ ra được dáng thì giúp nghĩ dáng, ngoài ra nhớ mang theo mấy thứ nhỏ nhặt rất hay dùng như kim băng, kẹp tăm, sáp vuốt tóc, lưới bọc tóc (đặc biệt là kim băng và kẹp tăm, thứ này không bao giờ thừa), xem dự báo thời tiết nếu ngày mai có mưa thì nhớ mang ô, nếu thời tiết lạnh thì có thể mang thêm vài miếng dán giữ nhiệt.]

...

...

Có phải cách tìm kiếm của mình không đúng lắm không?

Sau khi đọc kỹ các câu trả lời khác, cũng như lướt qua Tieba và các trang web khác, anh phát hiện ra, phần lớn các câu trả lời đều na ná nhau, cái gọi là hậu cần, quả thực giống như bảo mẫu toàn năng, mang theo một chiếc rương bách bảo khổng lồ, làm việc của mười người...

Nghĩ đến đây, Thẩm Thụy thở dài một hơi, để khiến mình trông giống với các bố hậu cần khác, anh quyết định tiện đường ghé qua siêu thị hoặc cửa hàng tiện lợi.

Mua nước khoáng.

Và cả kim băng, sáp vuốt tóc, kẹp nhỏ, giấy vệ sinh, băng dính hai mặt, bình xịt nhỏ, dầu gió, dầu cù là, nhân đan, xà phòng, dây thun, băng vệ sinh, thuốc tiêu hóa, dao nhỏ.

Khoan đã, hình như có lẫn vào vài thứ kỳ lạ. Gạch đi gạch đi.

Mình nghĩ mình nên về nhà lấy cái túi rồi đi xe đạp ra ngoài thì hơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Giới otaku Trung có một truyền thuyết, kể về một thanh niên ấy ấy với em gái mình, bị bố đánh gãy chân, phải vào khoa chỉnh hình Đức. Từ đó khoa chỉnh hình được dùng như "côn trùng"
Giới otaku Trung có một truyền thuyết, kể về một thanh niên ấy ấy với em gái mình, bị bố đánh gãy chân, phải vào khoa chỉnh hình Đức. Từ đó khoa chỉnh hình được dùng như "côn trùng"