[351-3xx]

Chương 372: Trước Khi Xuống Tàu

Chương 372: Trước Khi Xuống Tàu

"Thứ thật sự không có tung tích để tìm kiếm, là con Hắc Xà đó."

"Nhưng bức vách đá giấu trong hầm trú ẩn phòng không dưới trường học..."

Tô Vân Chi lại chậm rãi lắc đầu:

"Chị là dùng bức vách đá đó gợi mở cho em, nhưng không có nghĩa là thứ ghi chép bên trên chính là con Hắc Xà đó, lúc đó em không phải đã chụp lại ảnh rồi sao, trước khi lên tàu còn gửi cho chị, em cảm thấy con rắn đó và con ở trong miếu khác nhau ở chỗ nào?"

"Ngoại trừ mất đi đôi mắt ra, hình như không có bất kỳ điểm khác biệt nào." Trương Thuật Đồng không chắc chắn nói.

"Đúng vậy a, nó không giống như rắn và hồ ly, người có mắt đều sẽ không nhìn nhầm, nhưng em phải làm sao phân biệt được hai con rắn chứ? Phản ứng đầu tiên là màu sắc đúng không, nhưng em đừng quên, bức tượng Thanh Xà trong miếu Thanh Xà thậm chí còn không phải màu xanh."

"Ý chị là căn bản không có cách nào nhận biết?"

"Ý của chị là, chúng ta căn bản không tìm thấy nó, bàn gì đến chuyện nhận biết? Nhưng nó lại ở ngay bên cạnh chúng ta." Tô Vân Chi vẻ mặt nghiêm túc, "Nghĩ thử xem, có một thứ như vậy, hoặc có thể nói có một vị thần minh như vậy, Ngài ấy không có đền miếu cũng không có tín đồ, thậm chí không có hình tượng cụ thể, sứ giả của Ngài ấy đi lại trên thế gian là một đám người chết, nhưng bản tôn lại biến mất một cách triệt để, kẻ thù đáng sợ nhất trước nay không phải là kẻ thù mạnh nhất, mà là một kẻ thù không nhìn thấy cũng không sờ được, nếu nó vẫn luôn lẩn trốn thì cũng thôi đi, nhưng vấn đề nằm ở chỗ..."

Tô Vân Chi làm một động tác nổ súng với cậu:

"Nó đang từ từ bò đến sau lưng em, nhưng em vẫn không nhìn thấy nó. Em hẳn là hiểu chị đang nói gì."

Trương Thuật Đồng lập tức tỉnh táo lại, nếu nói người bùn chính là quyến tộc của Hắc Xà, vậy bọn họ tại sao lại im hơi lặng tiếng một thời gian dài như vậy rồi đột nhiên lại hoạt động sôi nổi trên đời?

Người phụ nữ ngồi xổm bên bờ hồ khu cấm địa có dung mạo rất giống Lộ Thanh Liên đó, còn có người bạn gái mà Lão Tống đã tìm kiếm nhiều năm lại đột nhiên xuất hiện trước mặt ông ấy.

Cùng với đám sinh viên đại học bị cậu thu hồi lại, còn có người phụ nữ mặc áo bào xanh bò ra từ trong huyệt mộ của người coi miếu.

Sự xuất hiện của bọn họ trước nay không phải là hiện tượng siêu nhiên gì, mà là một loại điềm báo, Trương Thuật Đồng cố gắng tìm ra một mạch lạc rõ ràng trong đó, cậu dường như mơ hồ nắm bắt được thứ gì đó, bỗng nhiên sởn tóc gáy.

—— Cái chết của Cố Thu Miên.

Mọi chuyện đều bắt nguồn từ sự việc này.

Nhưng những người bùn đó không phải chui ra từ kẽ nứt dưới đất nào, mà là bao nhiêu năm nay vẫn luôn lang thang không mục đích trên hòn đảo này, mãi cho đến khi xông vào tầm nhìn của cậu.

"Ý chị là..." Trương Thuật Đồng đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Tô Vân Chi nhàn nhạt nói:

"Chị từng chơi qua một số trò chơi chiến thuật, trước khi đại quân áp sát thông thường sẽ cử vài tên trinh sát đi thám thính, nếu nói người thay mặt thần minh đi lại trên thế gian được gọi là sứ giả của thần, vậy ngày mà sứ giả bắt đầu hoạt động, chính là ngày thần minh sắp sửa thức tỉnh."

Cô lại bổ sung thêm:

"Huống hồ chuyện này đã từng diễn ra một lần rồi, hiện tại chỉ là diễn lại mà thôi, em vừa nãy đã đoán được rồi không phải sao, hơn nữa rất gần với chân tướng rồi, mùa đông tám năm trước nhất định đã xảy ra chuyện gì đó, nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người, người coi miếu đời trước cũng vì thế mà trả giá bằng tính mạng."

"Vớt bức tượng hồ ly đó lên chính là để đối phó với thứ đó?"

"Chị không rõ." Tô Vân Chi cuối cùng cũng lộ ra vẻ mặt có chút mờ mịt, "Chị cảm thấy mình đáng ra phải nhớ, nhưng chính là quên mất rồi, chị cũng không biết ý nghĩa cụ thể hơn đằng sau những hành vi đó, có lẽ là thu thập đủ mấy bức tượng điêu khắc chăng?"

"Nhưng cuối cùng bà ấy đã thất bại."

"Hiển nhiên là vậy." Cô nhẹ nhàng thở dài một tiếng, "Không phải chị muốn kéo em vào, mà là sự việc đến nước này, đã dây dưa không rõ nữa rồi, cho dù là vì người bạn kia của em."

Trương Thuật Đồng bỗng nhiên nghĩ đến cái chết của Lộ Thanh Liên, lại là một cái tám năm, lại là một lần... thất bại?

"Nhưng em có một việc nghĩ không thông," Cậu cau mày nói, "Nếu Thanh Xà trong truyền thuyết là thủ hộ thần, vậy những người coi miếu biến thành người bùn kia lại là chuyện gì, người coi miếu lại vì nguyên nhân gì mà không thể ra khỏi đảo, trong thư mẹ cô ấy nói bước lên đất liền sẽ biến thành người bùn?"

"Có lẽ là một loại bảo vệ nào đó? Ít nhất có thể chứng minh giữa hai con rắn này có mối liên hệ nhất định," Tô Vân Chi trầm tư nói, "Em còn nhớ thần thoại Hy Lạp kia không?"

"Đương nhiên."

"Ba vị chủ thần lần lượt cai quản thần giới, minh giới và đại dương, không cảm thấy rất giống mối quan hệ giữa ba người bọn họ sao, hồ ly giống như hải thần, vẫn chưa có mối liên hệ chặt chẽ đến thế, nhưng giữa thần giới và minh giới chỉ cách nhau một sợi dây mỏng, giống như hai mặt trước sau của một tờ giấy."

Trương Thuật Đồng lặng lẽ gật đầu một cái.

Hồi lâu cậu mở miệng nói:

"Việc cấp bách trước mắt vẫn là những con hồ ly kia đi."

"Ừm."

"Nói như vậy hồ ly và Thanh Xà thật ra có một kẻ địch chung?"

"Nói như vậy cũng không sai, được rồi ——"

Tô Vân Chi đột nhiên nhoẻn miệng cười:

"Mấy chủ đề nhàm chán đó nói xong rồi, nên nói chuyện của chúng ta rồi."

Phản ứng đầu tiên của Trương Thuật Đồng là còn gì để nói chứ, đã mọi người đều có mục đích riêng, không ngoài việc tiếp tục hợp tác mà thôi, Tô Vân Chi lại nói:

"Chị còn đồng ý với em một việc đấy, nếu bị em tìm ra, coi như là phần thưởng cho em, có thể thỏa mãn em một điều kiện."

"Hủy bỏ đi." Trương Thuật Đồng nhún vai.

"Thật sự muốn hủy bỏ sao?" Cô khẽ cắn môi dưới, làm ra giọng điệu bán hạ giá "đi ngang qua xin đừng bỏ lỡ", "Điều kiện gì cũng được ồ."

Trương Thuật Đồng dứt khoát không nói chuyện nữa.

"Em vẫn còn đang giận chị a, nếu em đã tìm thấy người phụ nữ đó, hẳn là biết người vốn không nên tồn tại mà chị nói không hề lừa em. Cho nên bây giờ em chắc cũng đã đoán được tại sao chị không thể ra mặt gặp em rồi, trước khi em tìm thấy cô ta, ngay cả chị cũng không biết mục đích của cô ta."

"Nhưng chị đáng lẽ nên nói trực tiếp với em."

"Nói trực tiếp những lời vừa nãy cho em biết, em liền có thể chấp nhận sao?" Tô Vân Chi hỏi ngược lại, "Lòng nghi ngờ của em nặng như vậy, lại mang một loại kỳ vọng không nên có với chị, chị nghĩ, chỉ cần không còn là dáng vẻ trong lòng em nữa, vậy chắc là không liên quan gì đến việc sớm một chút hay muộn một chút đi."

Trương Thuật Đồng bị nghẹn họng.

"Đúng rồi, em bắt đầu nghi ngờ chị từ lúc nào?"

"Tối qua lúc gặp nhau trong buồng thang bộ, bởi vì quá trùng hợp."

"Nhưng cuối cùng em vẫn cõng chị ra ngoài a." Tô Vân Chi kinh ngạc nói.

"Chuyện đó không mâu thuẫn, huống hồ có thể xác minh một số việc, chỉ là..." Cậu dừng một chút, "Hành vi của chị cũng hơi quá trớn rồi, vô số lần ám chỉ 'người vốn không nên tồn tại' đó chính là bản thân mình."

"Nhưng nhìn phản ứng của em cũng rất thú vị mà."

"Em chỉ cảm thấy tồi tệ hết sức."

"Nhưng mà a, chị vẫn đi theo em lên boong tàu rồi, trước khi lên đây chị cũng không rõ em đã tìm thấy người phụ nữ đó hay chưa, lỡ như đầu óc em thật sự có chút ngốc nghếch, trong xương tủy lại vừa khéo là một kẻ máu lạnh, vì chân tướng mà lựa chọn đẩy chị xuống dưới thì sao?"

"Chị đã sớm chừa lại đường lui rồi đi."

Ai ngờ Tô Vân Chi lắc đầu:

"Không có."

"Vậy sao," Trương Thuật Đồng liếc cô một cái, "Đáng tiếc em không tin."

Cô thất vọng nói:

"Học đệ, em trước kia rất tin tưởng chị mà."

"Đúng vậy, chị cũng nói đó là trước kia rồi." Trương Thuật Đồng mỉa mai đáp trả.

"Thật hết cách với em."

Cô nói xong dang hai cánh tay, lảo đảo đi vòng quanh Trương Thuật Đồng một vòng, giống như đi trên cầu độc mộc vậy, ban đầu Trương Thuật Đồng không hiểu cô muốn làm gì, liền xoay người đi vào trong nhà.

Cậu tự giác những chuyện cần nói đều đã nói xong rồi, cho dù có bỏ sót điều gì, cũng có thể liên lạc qua điện thoại, cậu cứ như vậy nhanh chóng bước về phía trước, mỗi bước đi để lại một dấu chân, dường như sẽ không bao giờ ngoảnh đầu lại nữa.

Nhưng Trương Thuật Đồng vẫn không khống chế được mà quay mặt lại, chỉ một khoảnh khắc này liền mở to hai mắt, chỉ thấy Tô Vân Chi ngồi trên lan can, nhẹ nhàng đung đưa hai chân, gió gạt nhẹ vạt áo trắng tinh của cô, giống như một con chim nhỏ đậu trên vách núi.

Tầm mắt của hai người chạm nhau, Tô Vân Chi liền cười cười với cậu, buông bàn tay đang bám vào lan can ra, cơ thể ngả ra phía sau.

Trương Thuật Đồng sải một bước xông tới, dùng sức kéo cô trở lại, bây giờ cậu cảm thấy thái dương đang đập thình thịch, ngay cả trong giọng nói cũng mang theo ngọn lửa giận dữ:

"Đầu óc chị có phải hỏng rồi không!"

Nhưng Tô Vân Chi lại lười biếng tựa vào lòng cậu:

"Có thể tha thứ cho chị chưa?" Trên khuôn mặt thanh khiết không chút tì vết của cô lộ ra một nụ cười dịu dàng, "Chị quả thực là đùa giỡn với em, nhưng chị không giống như người bạn coi miếu kia của em, có thân thủ tốt như vậy, chị là lấy bản thân mình ra cược với em, em làm đúng chị đồng ý với em một điều kiện, em làm sai chị sẽ bị em đẩy xuống nước, rất công bằng không phải sao?"

Trương Thuật Đồng hít sâu một hơi, đặt cô xuống đất, thừa nhận đi, cậu nghĩ, luôn có vài người phụ nữ bạn sẽ không thể làm gì được họ, chỉ cần họ vẫn còn đứng trước mặt bạn.

"Hà tất phải như vậy." Trương Thuật Đồng thở dài một hơi, "Không liên quan đến việc tức giận, có lẽ chị cảm thấy trêu đùa lòng người như vậy rất thú vị, nhưng em không cảm thấy vậy mà thôi."

"Em luôn cảm thấy chị đang đùa giỡn lòng người, nhưng tại sao không thể là muốn cùng em xem một màn pháo hoa chứ?

Trương Thuật Đồng lại cảm thấy khó tin, cậu thầm nghĩ chiếu theo giao tình của hai người, sau khi quen biết ngay cả mặt cũng chưa gặp được mấy lần, lấy đâu ra chuyện đi xem pháo hoa?

"Mặc dù là để thử thách em một chút." Tô Vân Chi chu mỏ lên, "Nhưng không ngờ kết quả cuối cùng lại mất mặt như vậy."

"Thử thách?"

"Thật ra em có một số suy nghĩ không an phận với học tỷ đi, đó không phải là học đệ tốt đâu, đành phải làm một người phụ nữ xấu xa triệt để dập tắt ý niệm của em thôi," Cô tiếc nuối nói, "Nhưng không ngờ chưa kịp trở nên xấu xa đã bị em từ chối rồi, hơn nữa còn bị một nam sinh nhỏ tuổi hơn mình từ chối, khiến chị rất hoài nghi sức hấp dẫn của mình, phụ nữ đều sẽ có chút tỳ khí nhỏ mà, cách bình thường không dùng được, đành phải đổi cách khác thôi."

"Hóa ra chị có thể cảm nhận được..." Cậu sửng sốt một chút.

"Nói cho cùng, tại sao em lại cảm thấy chị đã đổi thành một người khác chứ?" Tô Vân Chi nghiêng đầu nhìn cậu, trong ánh mắt viết đầy sự hoang mang, "Cứ như thể chị bị ai nhập vào vậy, nhưng Tô Vân Chi vẫn luôn là Tô Vân Chi, chi bằng nói là em đã biến cô ấy thành như vậy, nếu ngày hôm đó em đồng ý đi ăn cơm cùng chị, nói không chừng những chuyện này sẽ không xảy ra."

Trương Thuật Đồng á khẩu không trả lời được.

Đúng vậy a, trùng hợp trùng hợp lại trùng hợp, nếu bất cứ chuyện gì cũng đều có oan có đầu nợ có chủ thì không gọi là trùng hợp rồi, chuyện này quả thực không thể trách bất kỳ ai, càng không thể trách Tô Vân Chi, cô cũng không có cách nào lựa chọn cuộc sống của mình, không có cách nào lựa chọn việc mình bị chọn làm 'quyến tộc', giống như bây giờ cậu mới biết tim cô nằm ở bên phải vậy, bóng dáng mặc chiếc váy trắng trong ký ức rốt cuộc có mấy phần là bộ mặt thật của cô? Lại có mấy phần là ký ức sau khi đã được mỹ hóa?

Con người chính là như vậy đấy, coi trọng một thứ gì đó quá mức ngược lại sẽ cố chấp giống như một hòn đá, cậu đột nhiên nhớ tới một bộ anime từng xem lúc nhỏ, tên là《Sword Art Online》, là một câu chuyện xảy ra trong thế giới game thực tế ảo, nam nữ chính cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện, hình tượng của nữ chính từ một thiếu nữ tự kỷ đến ngạo kiều, rồi lại thành tính cách của một người chị gái dịu dàng, khiến Trương Thuật Đồng năm đó xem mà trợn mắt há mốc mồm, thầm nghĩ phụ nữ thật đúng là một loài động vật hay thay đổi.

Có một ngày nữ chính đột nhiên hỏi nam chính:

"Nếu... giả sử anh muốn kết hôn với ai đó, đột nhiên phát hiện ra một mặt không ai biết của đối phương, anh sẽ nghĩ thế nào?"

Nam chính sững sờ hồi lâu, nói:

"Sẽ rất may mắn đi."

Trương Thuật Đồng nghĩ, có lẽ thật sự thích một người là dáng vẻ này, đã đến lúc phải buông bỏ những suy nghĩ cố chấp như đá tảng đó rồi, dù sao chúng cũng đã cách cậu quá xa quá xa, cậu thật ra không phải muốn cho Tô Vân Chi trong ký ức một lời giải thích, mà là nắm chặt tay cô không chịu để cô rời đi, bao nhiêu năm nay cậu vẫn luôn bị nhốt trong lồng giam của quá khứ, từ đầu đến cuối không dám nhìn ra bên ngoài lấy một lần.

Cậu thật ra vẫn luôn là một người hoài cựu a.

Gió thổi tới, mặt hồ gợn lên những gợn sóng lăn tăn, những năm tháng đó cậu vốn dĩ trải qua một cách hồ đồ, trong thanh xuân hồ đồ lại có một tình yêu thầm kín hồ đồ.

Ký ức bỗng nhiên có tiếng vọng lại, cô gái mặc chiếc váy trắng đó từ trong góc khuất đứng lên, nụ cười vẫn y như năm đó:

"Bảo trọng."

"Bảo trọng."

Trương Thuật Đồng cũng nhẹ giọng nói.

Cậu xoay người lại, dang hai tay ra với Tô Vân Chi:

"Nhưng lần này bắt buộc phải đi rồi, còn một đống chuyện lớn đợi em về giải thích nữa, đợi sau này có thời gian rảnh rỗi sẽ mời chị uống cà phê."

"Bái bai, cũng nên nghỉ ngơi thật tốt một chút rồi."

Tô Vân Chi mỉm cười vẫy vẫy tay.

Trương Thuật Đồng sải bước chân đi, lần này cậu ngược lại đi không nhanh không chậm, cậu thậm chí còn có tâm trạng đặt chiếc điện thoại trên boong tàu trở về chỗ cũ, lại bóc một miếng kẹo cao su cho vào miệng.

Cửa cảm ứng mở ra trước mặt, sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng nói nghe rất xa xăm như thế này:

"Học đệ."

Tô Vân Chi quay lưng về phía cậu, mặt hướng về phía mặt hồ mênh mông bát ngát đó:

"Sau này còn có thể gọi em như vậy không?"

"Tùy chị thích thôi." Trương Thuật Đồng thổi lên một cái bong bóng lớn, liếc mắt nhìn cô một cái, biên độ quay đầu của cậu quá lớn, bong bóng vỡ rồi, cậu cũng cười, "Học tỷ mà, thường là phụ nữ già hơn một chút."

Cậu cuối cùng cũng đi ra khỏi boong tàu này.

...

Tiếng kẹo cao su vỡ ra nhẹ nhàng vang vọng bên tai, sau đó bị gió thổi đi rất xa rất xa.

Tô Vân Chi xoay người lại, nhìn boong tàu không một bóng người đó.

Cô vẫn ở bên cạnh lan can không rời đi, trong lòng chậm rãi tính toán một con số, là hai nghìn sáu trăm ba mươi bảy ngày.

"Đồ keo kiệt," Cô dịu dàng mỉm cười, mang theo nỗi cô đơn nhàn nhạt, "Trước kia lúc em lợi dụng chị, chị đã từng oán trách em bao giờ chưa?"

...

Trương Thuật Đồng cứ như vậy đi thẳng đến tầng ba, cậu quẹt thẻ mở cửa phòng, Lộ Thanh Liên lập tức phóng ánh mắt tới, cô bỏ cuốn sách trong tay xuống:

"Thế nào rồi?"

"Đều giải quyết xong rồi." Cậu nhẹ nhõm mỉm cười, "Cô ta đâu?"

"Vẫn ở tầng một, cô ta cứ nhất quyết đòi ở lại đó."

"Đi thôi."

Lộ Thanh Liên nhẹ nhàng gật gật cằm.

Bọn họ đi xuống tầng một, đi đến khu nhà ở bị bỏ hoang đó, bước vào hành lang tĩnh mịch.

Nơi này phủ đầy bụi bặm, mỗi bước đi đều sẽ để lại một dấu chân, hai người bọn họ không nói chuyện, Trương Thuật Đồng đẩy cửa một căn phòng trong đó ra, một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi lặng lẽ ngồi trên giường, hai tay cô bị dây thừng trói chặt, lại không giãy giụa, dường như đang nhắm mắt dưỡng thần.

"Các cháu về rồi." Trên khuôn mặt tròn trịa của cô hiện lên một nụ cười, nhưng cười có chút cứng đờ.

"Vâng, chuyện cô muốn biết, cháu gần như đã làm rõ hết rồi," Trương Thuật Đồng đảo mắt nhìn quanh căn phòng một vòng, "Có muốn đổi chỗ khác không?"

"Cứ ở đây đi."

Thế là cậu kéo ghế qua, cùng Lộ Thanh Liên ngồi xuống.

Trương Thuật Đồng nhìn lướt qua điện thoại, lúc đó là hơn tám giờ sáng, mặt trời từng chút từng chút một nổi lên từ trên mặt nước đằng xa, đợi đến khi cậu ngậm miệng lại, đã sắp mười giờ.

Trong phòng tĩnh lặng không một tiếng động, ánh nắng mặt trời đã nuốt chửng một nửa sàn nhà.

"Còn câu hỏi nào nữa không ạ?" Cậu hỏi.

"Chắc không còn nữa đâu," Người phụ nữ ngửa mặt lên, trong tầm mắt dường như đã mất đi tiêu cự, "Hóa ra là vậy, hóa ra là như vậy, thảo nào bao nhiêu năm nay tôi đều không tìm được đáp án..."

"Đã rất vất vả rồi." Lộ Thanh Liên nói.

"Cởi trói cho cô đi."

"Vâng."

Trương Thuật Đồng gật gật đầu, sợi dây thừng rơi xuống đất.

Bọn họ đi ra boong tàu bên ngoài phòng, mặt hồ lấp lánh ánh vàng, người phụ nữ vịn vào lan can, thật lâu không lên tiếng, gió hồ thổi tung mái tóc cô, Trương Thuật Đồng nhịn không được hỏi:

"Còn gì muốn dặn dò nữa không ạ?"

"Cháu giao chiếc điện thoại đó cho bố mẹ cô đi."

Cô nói rồi nhét một chiếc điện thoại cục gạch đã phai màu vào tay Trương Thuật Đồng.

Chiếc điện thoại này đã hơn tám tuổi rồi, Trương Thuật Đồng từng lấy nó chụp cho đối phương một bức ảnh, ngay trên boong tàu tầng hai, bên trong còn có một chiếc sim điện thoại cũng tám tuổi, nhưng đã sớm bị khóa máy rồi.

"Có muốn gọi cho họ một cuộc điện thoại không ạ?" Trương Thuật Đồng cân nhắc một chút, lại hỏi.

"Đã lâu như vậy rồi, đừng cho họ hy vọng nữa thì hơn."

Người phụ nữ tựa vào lan can, cười nói:

"Cảm ơn hai cháu, không có hai cháu, cô còn không biết phải sống dở chết dở đến bao giờ nữa, tất cả mọi chuyện đã sớm nên kết thúc rồi."

Đúng là nên kết thúc rồi, nhưng tất cả mọi chuyện lại đến muộn mất tám năm, tám năm trước cô không thể đồng hành cùng bạn học của mình, lại vội vã chạy đến đảo vào đúng một ngày trước khi xảy ra chuyện. Thế là bao nhiêu năm nay cô như cô hồn dã quỷ lang thang trên thế gian, chỉ vì muốn tìm ra chân tướng của vụ tai nạn đó, nhưng cô mãi vẫn không thu hoạch được gì, một người không thể chạm vào nước lại làm sao có thể tìm thấy một đáp án từ dưới hồ chứ? Cô vẫn luôn nửa mê nửa tỉnh, cho nên ngay cả lúc nói chuyện cũng phải trói mình lại, chỉ sợ vô tình làm bị thương người khác.

Phà qua lại trên hòn đảo nhỏ không đi đến vùng nước xảy ra tai nạn năm đó, mãi cho đến cách đây không lâu bố của Cố Thu Miên lại đưa vào hoạt động một chiếc du thuyền, người phụ nữ mới nhân lúc ý thức còn tỉnh táo lặng lẽ lẻn lên con tàu này, cô thậm chí mang theo một chiếc xuồng cao su, đến thăm dò khu nghỉ ngơi bị bỏ hoang này từ trước, lại vì muốn tránh tai mắt người khác, mới tạo ra từng sự kiện "có ma". Cô định lúc tàu quay về sẽ ra mặt hồ tìm ra đáp án đó. Nhưng lúc đó không ai hiểu rõ cô muốn làm gì, Tô Vân Chi đã phát giác ra sự tồn tại của cô, nhưng mãi vẫn không chịu xuất hiện.

Trương Thuật Đồng vẫn còn nhớ cô, nhớ rõ chiếc vỏ chai rượu đặt bên cạnh khu vực cấm có chứa bản đồ hiện trường vụ tai nạn, chính là do người phụ nữ để lại.

Bây giờ cô đã đạt được ước nguyện. Đã đến lúc phải nói lời tạm biệt rồi.

Đẩy "người vốn không nên tồn tại" đó xuống nước.

"Thật sự cảm ơn các cháu, mấy đứa trẻ." Nói rồi người phụ nữ cúi gập người một góc chín mươi độ, cô có lẽ là muốn khóc, nhưng lại không thể rơi một giọt nước mắt nào, "Tạm biệt."

"Tạm biệt cô."

Trương Thuật Đồng và Lộ Thanh Liên nhẹ giọng nói.

Người phụ nữ lại cười cười, sau đó ngả người về phía sau đổ ra ngoài lan can, động tác của cô rất đẹp, vừa giống người cá lặn xuống nước lại giống vận động viên nhảy cầu. Nhưng dưới lan can là nước hồ sâu không biết bao nhiêu mét, lạnh lẽo thấu xương, lúc quay về tốc độ của du thuyền tăng nhanh hơn, bất luận là ai rơi xuống đó đều là kết cục vạn kiếp bất phục, nhưng hai người bọn họ chỉ đứng tại chỗ, không ai bước ra lấy một bước.

Bùm một tiếng, một đóa bọt nước không lớn không nhỏ bắn lên. Trước lan can đã không còn bóng dáng của đối phương nữa, Trương Thuật Đồng vội vàng xông lên trước, nhoài người trên lan can, gắt gao nhìn chằm chằm mặt hồ, Lộ Thanh Liên cứ như vậy đứng sau lưng cậu.

Lời cảm ơn của cô dường như vẫn còn quanh quẩn bên tai, trong tầm mắt, một bức tượng điêu khắc búp bê bùn nhỏ nhắn nổi lên trên mặt nước phủ đầy ánh nắng vàng rực rỡ.

P/s: Cảm ơn bác Zunu đã donate cho tôi nha (≧▽≦). Mấy bác ơi, tôi có để STK ở mục “chú thích thêm” á. Nếu bác nào có lòng ủng hộ thì góp chút để tôi có thể duy trì raw nhé hay dùng để "thút đít" ra chương đều đc ( ̄▽ ̄)ゞ.

Cảm ơn mọi người nhiều nha! (づ。◕‿‿◕。)づ

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!