[351-3xx]

Chương 365: "Cậu Bé Hư Và Cô Gái Ngoan"

Chương 365: "Cậu Bé Hư Và Cô Gái Ngoan"

Dưới lòng bàn tay truyền đến xúc cảm ôn nhu ấm áp.

Trương Thuật Đồng ngẩn ngơ.

Lại không phải vì vị trí bàn tay cậu đặt lên.

Mà là bởi vì ——

Cậu không cảm nhận được sự đập của trái tim.

"Bây giờ thì sao, có đáp án chưa?" Tô Vân Chi nhẹ giọng hỏi.

"Nhịp tim của chị... hơi yếu, hay là do quần áo quá dày?"

Tô Vân Chi cười cười, lại không nói chuyện, chỉ hít sâu một hơi, sau đó nín thở.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, hai người bọn họ đều không nói chuyện, du thuyền lướt đi trên mặt nước, bọt nước cuộn trào dưới thân tàu.

Mãi cho đến khi tiếng thở dốc của cô lấn át cả tiếng nước:

"Thế này thì sao?"

—— Trương Thuật Đồng bỗng nhiên không nói nên lời.

Phản hồi truyền tới từ lòng bàn tay vẫn không có lấy một tia rung động nào, phảng phất như cậu đang đưa tay vuốt ve một vật chết ôn nhu ấm áp.

"Như em thấy đấy."

Tô Vân Chi u oán nói:

"Nhưng chị càng tò mò hơn là, em biết được tin tức này từ đâu."

Trương Thuật Đồng vẫn không nói lời nào, liều mạng muốn nhớ lại từng chút một lúc sống chung trước kia, liệu có từng có khoảnh khắc nào cảm nhận được nhịp tim của cô hay không.

Có lẽ có có lẽ không, cho dù cậu có cảm nhận được cũng chưa từng để ý tới, ai lại đi nghi ngờ một cô gái biết nói biết cười trước mặt mình chứ?

"Rất sợ hãi đúng không, bây giờ em cảm thấy chị rốt cuộc là người hay quỷ, là người sống hay là người chết?" Tô Vân Chi đẩy tay cậu ra, giọng điệu u oán, "Có lẽ người em đang tìm, thật sự chính là chị đấy?"

"Đùa thôi đúng không." Cậu lẩm bẩm.

"Đúng vậy."

Trương Thuật Đồng sửng sốt một chút, nhưng Tô Vân Chi lập tức cười lớn:

"Đó là bởi vì tim chị ở bên phải a, em có thể sờ thấy từ bên trái mới là gặp ma đấy!" Lần này cô cười ngặt nghẽo, suýt chút nữa không đứng vững, đành phải vịn vào ngực Trương Thuật Đồng, đứt quãng nói, "Hahaha... Loại lời nói này chị cũng đã sớm muốn nói thử xem, xem có dọa người ta giật mình được không..."

"Ách, bên phải?" Trương Thuật Đồng mạnh mẽ hoàn hồn lại, thầm nghĩ đây là câu đố mẹo gì sao?

"Trái tim lệch phải đơn thuần, tục xưng là trái tim mọc ở bên phải, em không phải rất thông minh sao, chẳng lẽ nói thật sự tưởng chị là nữ quỷ? Chút tài mọn của học đệ," Tô Vân Chi đắc ý nói, "Hừ."

"Loại chuyện này ai mà ngờ tới được... Hơn nữa, thật sự mọc ở bên phải?"

Tô Vân Chi thấy thế hai tay đan chéo, che trước ngực:

"Lần này không thể cho em sờ nữa rồi."

Trương Thuật Đồng mặt đầy hắc tuyến:

"Chỉ là rất kinh ngạc."

"Chắc không tính là quá kỳ lạ nhỉ, trong phim Hàn Quốc có rất nhiều, em có phải rất ít khi xem phim truyền hình không?"

"Tiểu thuyết võ hiệp thì từng xem, cốt cách thanh kỳ chính là nói loại người như chị đấy."

Trương Thuật Đồng bĩu môi, lại vẫn cảm thấy một trận khó tin, không phải không tin có người trái tim mọc ở bên phải, mà là người này cậu quen biết đã nhiều năm, nhưng bản thân chưa từng phát hiện ra.

"Nhưng sao em lại nghĩ đến việc thăm dò cái này?" Tô Vân Chi tò mò nói, "Chị chắc là chưa từng lỡ miệng nói ra?"

Trương Thuật Đồng thầm nghĩ đây chính là một hiểu lầm từ đầu đến đuôi, cậu trước kia đều không ngờ tới bây giờ có thể nghĩ đến mới là có ma.

"Nói!" Tô Vân Chi làm ra vẻ hung dữ, "Hôm nay lúc đánh bóng chị đã cảm thấy em không bình thường rồi, chuyện ngay cả Tiểu Kiều cũng không rõ, em lại làm sao mà biết được?"

Trong lòng Trương Thuật Đồng cân bằng lại một chút, dù sao đó cũng là chuyện ngay cả bạn thân khuê mật cũng không biết. Nhưng cậu lại nghĩ bây giờ Tô Vân Chi sao lại nói cho mình biết, giữa hai người rõ ràng không có nhiều giao tình đến thế.

"Nói như vậy em không cẩn thận khám phá ra một bí mật tày trời?"

"Đúng vậy, phải diệt khẩu đấy." Tô Vân Chi nheo mắt lại.

"Thật ra chính là..." Cậu thuận miệng bịa chuyện, "Lúc ở bể bơi, phát hiện chị không có tim đập..."

"Đợi đã, không phải là lúc đó chứ, chị trượt chân một cái," Mặt cô đột nhiên đỏ bừng lên, giọng nói cũng theo đó nhỏ lại, "Hóa ra em đã sớm học thành kẻ xấu rồi, đúng là một tiểu phôi đản."

Trương Thuật Đồng giơ tay làm động tác đầu hàng.

Tô Vân Chi bất mãn nói:

"Sớm biết vậy đã không nói cho em biết rồi, bị thăm dò một chút, liền nói hết bí mật lớn nhất ra, mất mặt chết đi được, haiz." Cô thở dài một hơi não nề, "Cứ coi như huề với em đi."

"Huề?"

"Trêu cọc học đệ mấy lần, liền trao đổi một bí mật với học đệ coi như bồi thường, rất công bằng nhỉ."

"Nhưng tại sao chị lại nói cho em biết?"

Trương Thuật Đồng buột miệng thốt ra.

Tại sao những chuyện trước kia không biết bây giờ đột nhiên lại biết rồi?

"Ý em là, em có chút nghĩ không thông," Cậu phát ra từ nội tâm không hiểu nói, "Hai người chúng ta... Ít nhất giao tình không tốt bằng chị và Tiểu Kiều chứ?"

"Cái này a." Ai ngờ giọng điệu của Tô Vân Chi bình tĩnh lại, "Nói chính xác hơn là, ngoại trừ bề trên của chị, không có bất kỳ ai khác biết. Nếu là người lạ, đương nhiên sẽ không nói chuyện này với người đó, nhưng nếu là người quá quen thuộc, lại càng không muốn nói cho bọn họ biết."

"Tại sao?"

"Tại sao nhỉ?" Cô tự lẩm bẩm, "Em có từng nghe qua một từ, gọi là khoảng cách giao tiếp tối ưu không? Em hẳn là có thể nhìn ra thể lực của chị không được tốt lắm."

Trong lòng Trương Thuật Đồng khẽ động:

"Em còn tưởng phổi của chị không được tốt lắm."

"Thật ra là chức năng tim phổi có chút vấn đề, toàn bộ đều nhờ ơn tiểu gia hỏa này ban tặng." Tô Vân Chi chỉ vào ngực phải của mình, "Không phải đột nhiên có một ngày mắc bệnh, mà là trời sinh đã như vậy, cho nên trong nhà quản lý rất nghiêm, là đứa trẻ lớn lên từ trong nhà kính, em từng thấy mèo con mới sinh chưa, giống như con chuột vậy, dường như có thể chết đi bất cứ lúc nào, bố mẹ chị đại khái là coi chị thành mèo con rồi."

Cô ngại ngùng cười cười:

"Tiểu Kiều gọi chị là Chi Chi, giống như tiếng chuột kêu, thật ra cậu ấy không gọi sai đâu, lúc đầu nhũ danh của chị thật sự gọi là Chi Chi (Chít Chít), bởi vì vừa gầy vừa nhỏ, mãi đến năm ba tuổi mới có đại danh, Tô Vân Chi."

Trương Thuật Đồng vẫn là lần đầu tiên nghe cô nói đến những chuyện này, cảm thấy nhất định rất không vui vẻ:

"Nói như vậy," Cậu nghĩ nghĩ, nghĩ ra một trò đùa không tệ, "Sai một ly đi một dặm, nói không chừng người em quen biết chính là Tô Chít Chít học tỷ rồi?"

"Không." Tô Vân Chi vuốt mái tóc dài sau tai, "Mà là chị đã chết rồi."

Cậu hé miệng.

Tô Vân Chi đứng trước lan can, phóng tầm mắt nhìn về phía bờ đê xa xa:

"Sau đó là bệnh hen suyễn, một khi phát tác sẽ không thở nổi, mỗi đêm còn phải dùng máy khí dung, cái chụp nhựa giống như miệng cá chép, úp lên miệng, hít vào, thở ra, hít vào, thở ra, nhất định phải rất dùng sức, mẹ chị liền bật tivi lên, dỗ dành chị dùng thuốc đông y đã sắc uống kèm thuốc tây, trên tivi đang chiếu Ultraman, nhưng chị không thích xem Ultraman, liền giấu viên thuốc trong miệng, đếm từng viên từng viên một, mãi cho đến khi tan ra, đắng muốn chết."

"Hóa ra là vậy..." Tâm trạng Trương Thuật Đồng có chút nặng nề rồi.

"Nhưng sau đó liền khỏi rồi a."

Cô bỗng nhiên cười cười, dùng giọng điệu tinh nghịch:

"Căn bệnh hen suyễn này chính là như vậy, hoặc là cả đời đều chữa không khỏi, hoặc là lúc nhỏ khỏi rồi rất khó tái phát, chị rất may mắn, là vế sau, có một ngày đột nhiên liền khỏi rồi, nhưng bố mẹ chị vẫn lo lắng con chuột nhỏ năm đó sẽ chết."

"Lo lắng quen rồi nhỉ."

"Ừ, bố mẹ chị đều là cảnh sát, giáo viên, luật sư, cảnh sát, không có nghề nghiệp nào hay lo lắng thao tâm hơn ba nghề này nữa, chị nhớ lúc chị mới lên tiểu học bệnh hen suyễn vẫn còn chút di chứng, em cảm thấy chị từ nhỏ đã là con nhà người ta? Thật ra là một con nhóc xấu xí, liền bị một nam sinh đặt cho cái ngoại hiệu, Tô Hô Hô, bởi vì tiếng hít thở rất thô."

Tô Vân Chi vừa nói vừa hô hô cười cười:

"Thật ra chị cảm thấy cũng khá đáng yêu, nhưng bố chị biết được, trực tiếp xách cổ nam sinh đó lên, ném từ chỗ ngồi ra ngoài hành lang, từ đó về sau không ai dám để ý đến chị nữa, ông ấy lúc đó còn đang ở tuyến đầu, thần kinh căng thẳng, ngủ không được sẽ ra trong xe hút thuốc, hút một mạch cả đêm, bởi vì trong thành phố vừa khéo xảy ra một vụ án lớn."

Trương Thuật Đồng dường như đã đoán được:

"Là vụ án diệt môn đó? Nghe nói là người nhà của cảnh sát."

"Đúng vậy, đợi chị khỏi rồi, bọn họ lại quản lý chị càng chặt hơn, không được đi nơi quá xa chơi, không được ăn kem không được uống đồ lạnh, một khi chị qua tám giờ vẫn chưa về nhà, sẽ có điện thoại gọi đến, hỏi chị ở đâu. Bởi vì lúc nhỏ chị làm khí dung chính là bắt đầu từ tám giờ."

"Hóa ra là như vậy..."

"Chính là như vậy," Tô Vân Chi bất lực cười cười, "Nhưng cũng không có cách nào khác, bọn họ vì nuôi lớn con chuột nhỏ đó đã từ bỏ rất nhiều, cuộc sống a, tiền đồ a, cho nên chị từ nhỏ đã tự nói với bản thân nhất định phải rất ngoan, làm đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời nhất xuất sắc nhất."

"Áp lực rất lớn nhỉ?"

"Cũng không đến nỗi, có thể là ngưu tầm ngưu mã tầm mã đi, quen rồi liền cảm thấy không có gì, đứa trẻ trong thành phố, đi học tan học, về nhà ăn cơm, làm xong bài tập là đến lúc rửa mặt đi ngủ, cuối tuần không phải tuần thi cử sẽ hẹn bạn bè đi dạo phố xem một bộ phim, chính là toàn bộ cuộc sống rồi, nghe qua rất khô khan, nhưng chị từ nhỏ đã biết con người chỉ có thể tìm kiếm niềm vui trong cuộc sống nhìn một cái là thấy điểm cuối này, mãi cho đến khi gặp được em."

"Em?"

"Chính là lần gặp em dưới hầm trú ẩn phòng không đó, lần đó có một bạn học ăn hỏng bụng, chị thật ra có chút phiền muộn, khó khăn lắm mới có một lần thời gian ra ngoài chơi, nhưng mọi người đều rất tin tưởng chị a, liền đành phải đưa cậu ấy đi bệnh viện, trong bệnh viện chị tiện tay chụp ảnh, phát hiện mảnh đất trống phía sau có một ngôi nhà cũ xây bằng gạch, sau đó gặp được các em."

Tô Vân Chi nhẹ giọng nói:

"Chị còn chưa từng nghĩ tới sẽ có bạn bè đồng trang lứa, không, thậm chí là người nhỏ hơn chị một chút làm chuyện này vào cuối tuần, nghe nói đại bàng lúc lông cánh còn chưa mọc đủ sẽ bị bố mẹ đuổi xuống vách núi, đại bàng bay lên thành công từ đó sẽ lượn lờ trên bầu trời, mãi cho đến lúc chết mới rơi xuống, là bởi vì không thể dừng lại được sao?"

Tô Vân Chi ngửa đầu nhìn bầu trời, lúc này sắc trời ảm đạm:

"Không, chị nghĩ, là bởi vì bầu trời rộng lớn hơn tổ nhỏ của nó rất nhiều, một khi đã nhìn qua rồi thì không muốn quay về nữa."

Bầu trời bất tri bất giác đã tối sầm lại, cho nên đôi mắt của Tô Vân Chi lại sáng lấp lánh lên:

"Nói không chừng chị thật ra rất hướng tới cuộc sống đó thì sao? Mặc dù là đứa trẻ rất ngoan trong mắt người khác, nhưng biết chị thật ra không muốn nghe lời như vậy. Học đệ em có đọc tiểu thuyết ngôn tình không?"

"Ách, ngôn tình?"

"Nếu không sao lại nói gái ngoan đều sẽ yêu trai hư, bởi vì có người phá vỡ mặt nước tĩnh lặng, cho dù là nước đục. Sở dĩ giúp em đi điều tra các loại manh mối, có thể là biết rõ bản thân không thể sống cuộc sống đó, nhưng vẫn rất hướng tới đi, thành quả thắng lợi em đạt được cũng có một phần của chị, nhưng lúc em mở tiệc mừng công thế mà lại không gọi chị."

Cô đột nhiên chất vấn.

Trương Thuật Đồng á khẩu không trả lời được.

Tô Vân Chi lại phì cười một tiếng:

"Thôi bỏ đi, không trêu em nữa, nếu không lại phải trao đổi một bí mật, chị không có nhiều bí mật như vậy đâu, nếu muốn trả lời vấn đề lúc đầu của em, thật ra là bởi vì người có trái tim mọc ở bên phải chia làm hai loại, một loại là tính phản chiếu, là nói lục phủ ngũ tạng của người đó đều ngược lại với người thường, nhưng chỉ cần không đi khám sức khỏe bọn họ cả đời cũng sẽ không phát hiện ra sự bất thường, còn có một loại là trái tim lệch phải đơn thuần, chỉ có trái tim mọc ở bên phải, thông thường sẽ kèm theo một số bệnh tim bẩm sinh, cả đời không thể chữa khỏi..." Hôm nay cô cười số lần quá nhiều, cười cười liền ho khan, "Chị cũng là vế sau."

P/s: Mẹ kiếp...Có lẽ nào là death flag khéo mấy dòng time cũng vì chuyện này... (っ˘̩╭╮˘̩)っ

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!