[351-3xx]

Chương 370: Chân Tướng Đại Bạch

Chương 370: Chân Tướng Đại Bạch

"Nói ra thì rất dài," Trương Thuật Đồng dùng kẹo cao su thổi ra một cái bong bóng, "Tối qua ngủ thế nào?"

"Nhờ phúc của em, rất ngon."

"Vậy thì tốt, em cứ lo lắng bệnh hen suyễn của chị phát tác."

"Đã nói rồi mà, loại bệnh này lúc nhỏ khỏi rồi gần như rất khó tái phát." Tô Vân Chi lắc đầu cười cười.

"Vẫn nên cẩn thận thì hơn, ngày cuối cùng rồi, trên đường quay về xảy ra sai sót thì không hay."

"Thật ra cũng xảy ra không ít sai sót, nhưng không cản trở việc lần này chơi rất vui a."

"Chị còn nhớ câu chuyện về thiếu nữ chết đuối kia không, bị đồng bạn của cô ấy phản bội?"

"Tự nhiên nhắc đến chuyện này làm gì?"

"Chỉ là đang nghĩ, có lẽ không phải cô ấy tự mình muốn nhảy nước tự sát, mà là người đồng bạn kia lo lắng chuyện bị người ta mua chuộc bị bại lộ, lặng lẽ đẩy cô ấy xuống nước thì sao?"

Tô Vân Chi nheo mắt lại, hoang mang nói:

"Học đệ em nghĩ người ta xấu xa quá rồi đúng không?"

"Là chị nghĩ người ta quá tốt rồi, một mình đi ra ngoài không sợ bị em đẩy xuống nước sao?"

"Bớt nói mấy lời này đi!" Học tỷ tức phồng má giơ tay lên, làm bộ muốn véo cậu.

"Vẫn nên nói chính sự đi," Trương Thuật Đồng lùi lại một bước, "Còn nhớ chuyện hồ ly chúng ta điều tra trước đây không?"

"Ồ, chị nhớ em muốn dùng flycam xem thử dưới nước có thứ gì."

"Không phải chuyện này, mà là một người phụ nữ, mấy ngày trước đã liên lạc với em, tự xưng biết rõ ngọn ngành mọi chuyện, có lúc chị thấy hành động của em rất kỳ lạ, thật ra là do vừa mới gọi điện thoại với cô ta xong."

Không hổ là con gái của cảnh sát, trực giác của Tô Vân Chi quả nhiên rất nhạy bén:

"Gọi điện thoại... Nói như vậy, người đó đang ở trên tàu?"

"Hơn nữa còn ở ngay bên cạnh chúng ta."

"Em đã đoán ra thân phận của cô ta rồi sao, học đệ?" Cô vô cùng kinh ngạc hỏi.

"Chi bằng nói là đã tìm thấy cô ta rồi," Póp một tiếng, bong bóng bên miệng vỡ ra, Trương Thuật Đồng liền lơ đãng lại thổi lên một cái khác, "Nhưng cô ta nói, nói cho em biết những bí mật đó có một điều kiện tiên quyết, đó chính là giúp cô ta hoàn thành một việc."

"Cái gì?"

"Nghe em kể một câu chuyện trước đã."

Tô Vân Chi gật gật đầu.

"Sau tối qua em đã làm một số việc, hoặc có thể nói trước tối qua còn xảy ra một số chuyện, người đàn ông trượt chân rơi xuống nước kia tỉnh rồi, em từ vài từ ngữ ngắn ngủi chắp vá ra toàn mạo của sự việc, hóa ra lúc xảy ra chuyện có một người phụ nữ đang treo mình bên dưới boong tàu, ở giữa không trung quan sát tình hình trên con tàu này.

"Bắt đầu từ đây, em nghi ngờ cô ta chính là người phụ nữ đó, nhưng em vẫn không biết làm cách nào để tìm thấy cô ta, đành phải đi hoàn thành một ván cược, nhưng cuối cùng em thua rồi, nhưng rất trùng hợp là, một đứa bé đi cùng em, lúc xem pháo hoa tình cờ gặp được một người phụ nữ khả nghi, chỉ tiếc là cô bé lúc đó không nảy sinh quá nhiều lòng nghi ngờ, đợi lúc em biết chuyện này, hội đèn lồng đã kết thúc rồi, em lướt qua cô ta.

"Lúc đó vấn đề chỉ còn lại một cái: Em làm thế nào để tìm thấy người phụ nữ đó."

Trương Thuật Đồng dừng một chút:

"Thật ra không có gì khó khăn cả, dùng cách 'bắt ma' của các chị, em cũng mang theo máy quay phim, ôm cây đợi thỏ mà thôi, đặt máy quay phim trên hành lang tầng một, lại cùng bạn bè chia nhau ra đi đợi.

"Các em tìm thấy cô ta rồi?"

"Không."

"Không?"

"Làm vậy hiệu suất quá thấp rồi, chỉ là một phương án dự phòng, em không nhất thiết phải đi tìm cô ta, cũng có thể để cô ta chủ động tìm em."

"Chủ động tìm em?" Tô Vân Chi ngạc nhiên.

"Một cô bé tên Tiểu Mãn mất tích rồi."

Cô nghe vậy sửng sốt.

Trương Thuật Đồng dùng ngón tay nhẹ nhàng gõ lên lan can:

"Một cô bé tên Tiểu Mãn lúc xem pháo hoa đã mất tích rồi, nghi ngờ là trượt chân rơi xuống nước, mười một giờ đêm muộn, loa phát thanh của phòng thuyền trưởng thông báo chuyện này, đảm bảo mỗi một người trên tàu đều có thể nghe thấy, địa điểm cuối cùng nhìn thấy cô bé là ở đại sảnh tầng một, xin người biết chuyện lập tức đến phòng thuyền trưởng cung cấp manh mối, làm cho lòng người hoang mang."

Tô Vân Chi bừng tỉnh hiểu ra:

"Thảo nào! Chị ngủ sớm, sáng nay Tiểu Kiều nói với chị, trên tàu lại suýt chút nữa xảy ra chuyện, hóa ra là giở trò quỷ a, may mà nghĩ ra được cách này..." Cô nghe vô cùng chăm chú, nói đến đây bất giác hơi căng thẳng hỏi, "Kết quả thì sao, người phụ nữ đó đã cắn câu chưa?"

"Ừm."

Tô Vân Chi lại hỏi:

"Người phụ nữ đó, cô ta chính là cái người..."

Trương Thuật Đồng lại chuyển lời nói:

"Chị có còn nhớ chuyện vị sư mẫu kia của em không, vụ án chìm tàu của sinh viên đại học chúng ta từng cùng nhau điều tra ấy?"

"Không phải đã phá án rồi sao?" Tô Vân Chi lại sửng sốt một chút, "Chị nhớ em từng nói, dưới sự ảnh hưởng của bức tượng hồ ly đó, mọi người trên tàu đều chìm vào một loại ảo cảnh nào đó, cuối cùng chết đuối."

"Nhưng trong đó còn cất giấu một số chuyện chị và em đều không biết, ví dụ như, thật ra ngoại trừ sư mẫu em ra, năm đó còn có một người sống sót."

"Nhưng... Chị nhớ em còn từng xem qua những bức ảnh để lại năm đó, thi thể của những người đó rõ ràng đều đã tìm thấy rồi."

"Ai biết được có bao nhiêu người đi? Vốn dĩ là vụ án từ mấy năm trước rồi, cái gọi là chân tướng, không ngoài việc dựa vào những manh mối vẫn còn lưu lại trên đời từng chút từng chút khôi phục lại đáp án, em cũng không tin, nhưng sự thật là cô ta đã sống sót, ngay trong phòng thuyền trưởng, đã chạm mặt với em."

Tô Vân Chi đờ đẫn cả người.

Trương Thuật Đồng lại nhớ lại nói:

"Em đã gặp cô ta trong phòng thuyền trưởng, dưới sự truy vấn hết lần này đến lần khác cuối cùng cũng xác nhận được thân phận của cô ta, thành thật mà nói ý nghĩ đầu tiên của em cũng là không dám tin, nhưng người phụ nữ đó vẫn còn nhớ rất nhiều chi tiết năm đó, nhiều hơn xa so với những gì em dựa vào vài bức ảnh suy luận ra, có lớp thân phận của sư mẫu em ở đó, cô ta đối xử với em còn tính là hữu hảo, đương nhiên cũng vì có một người bạn của em ở đó, lần này cho dù cô ta muốn tiếp tục lẩn trốn cũng không làm được nữa.

"Sau đó chúng em tìm một căn phòng, trò chuyện rất lâu, cô ta nói cho em biết rất nhiều chuyện, rất nhiều chân tướng năm đó."

"Vụ án đó còn có uẩn khúc gì sao?" Tô Vân Chi hỏi.

"Uẩn khúc, a..." Trương Thuật Đồng cười, "Chi bằng nói thứ em nhìn thấy chỉ là một lớp màn mỏng nổi trên bề mặt, dưới lớp màn mỏng mới là toàn mạo, chị biết đó là chuyện của tám chín năm trước rồi, mà năm đó vừa khéo còn xảy ra một chuyện, nhắc đến việc này thì không thể không nhắc đến người bạn kia của em, người coi miếu tên Lộ Thanh Liên.

"Cô ấy đồng dạng cũng mất đi mẹ vào tám chín năm trước, nhưng năm đó đã xảy ra chuyện gì mẹ cô ấy tại sao lại qua đời chúng em hoàn toàn không biết, điều duy nhất rõ ràng là mẹ cô ấy từng đặt thứ gì đó xuống hồ.

"Tìm thấy thứ đó, thật ra cũng là mục đích chuyến đi này của em. Chị chi bằng cứ thử đoán xem sao."

Trương Thuật Đồng liếc nhìn Tô Vân Chi một cái:

"Đó là thứ gì?"

"Cũng không thể nào lại là tượng hồ ly chứ?" Tô Vân Chi buột miệng thốt ra.

"Đoán đúng rồi."

"Thật hay giả vậy?" Lúc này cô ngược lại không chắc chắn nữa, "Nhưng nói như vậy, còn có một con hồ ly nữa cũng ở dưới hồ sao?"

"Sai rồi, chúng là cùng một con."

"Đợi đã, chị có chút nghe không hiểu nữa rồi, cùng một con... Là nói bức tượng sau này chúng ta tìm thấy, thật ra là do mẹ cô ấy bỏ xuống?"

"Đầu óc chị xài tốt hơn em đấy." Trương Thuật Đồng tán thưởng.

"Không đúng, tự mâu thuẫn." Tô Vân Chi lại cau mày, "Rõ ràng là đám sinh viên đại học đó đã ném bức tượng xuống hồ."

Trương Thuật Đồng không lập tức trả lời vấn đề này:

"Chị cảm thấy tác dụng của bức tượng hồ ly đó là gì?"

"Cảnh trong mơ?"

"Nếu là cảnh trong mơ mà nói, có phải là có chút nhàm chán rồi không." Trương Thuật Đồng lại bóc một viên kẹo cao su ném vào miệng, "Chị nghĩ xem, con hồ ly thứ nhất có thể đi đến tương lai, con hồ ly thứ hai có thể thay đổi quá khứ, đều thần kỳ hết sức, nhưng con hồ ly thứ ba chỉ là khiến người ta làm một giấc mơ không thể tỉnh lại."

Tô Vân Chi chần chờ nói:

"Nói như vậy thì... Nghe có vẻ hơi vô dụng nhỉ."

"Khiến một người chìm vào giấc mơ đương nhiên không có tác dụng gì lớn, nhưng nếu là rất nhiều người thì sao?"

Trương Thuật Đồng thổi một cái bong bóng khổng lồ:

Tô Vân Chi nhất thời mở to hai mắt.

"Chị biết đấy, đám sinh viên đại học đó vốn dĩ đến đảo để du lịch, sau đó tìm thấy một bức tượng hồ ly bên bờ hồ, thế là hào hứng bừng bừng biến du lịch thành khảo cổ, nhưng mà," Trương Thuật Đồng nói, "Bản thân câu nói này nghe có vẻ có chút kỳ lạ đúng không?"

"Có chỗ nào kỳ lạ sao?" Tô Vân Chi không hiểu hỏi.

"Nếu người trong thành phố đều biết truyền thuyết về hồ ly, sao lại có hứng thú với một bức tượng hồ ly như vậy, con người chỉ tò mò với những chuyện ngoài ý muốn."

"Chị vẫn không hiểu lắm."

"Trong những ngày sau khi bọn họ nhặt được hồ ly, có một chuyện rất quỷ dị đã xảy ra," Trương Thuật Đồng kiên nhẫn giải thích, "Bọn họ đặt bức tượng trong phòng, mỗi đêm dường như sẽ làm một giấc mơ kỳ quái, nhưng không ai có thể nhớ lại nội dung của giấc mơ, bọn họ luôn cảm thấy đã lãng quên thứ gì đó, nhưng lại không ảnh hưởng gì đến cuộc sống, liền đổ lỗi cho yếu tố tâm lý, cuối cùng là người phụ nữ đó đã tìm ra đáp án."

"Cô ta phát hiện ra điều gì?"

"Cô ta vốn đã hẹn đi du lịch cùng bạn học, trước lúc đi lại vì một số chuyện mà bị lỡ dở, cho nên ở lại thành phố, sinh viên đại học mà, ai cũng có điện thoại, mỗi ngày điện thoại gọi không ngừng, kể về những chuyện thú vị trên đảo, kể về truyền thuyết hồ ly, kể về đôi nam nữ nào đó đưa tình với nhau, đại khái là ngày thứ ba sau khi đám người đó nhặt được hồ ly, người phụ nữ trong điện thoại hỏi, chuyện các cậu điều tra truyền thuyết về hồ ly sao rồi? Mà bạn học của cô ta hỏi, truyền thuyết gì?"

Tô Vân Chi kinh hãi:

"Tất cả mọi người đều quên mất chuyện về hồ ly?"

"Nói chính xác hơn là, quên mất truyền thuyết về hồ ly, các bạn học của cô ta vô cùng kinh ngạc, bởi vì bọn họ trên hòn đảo này chỉ nghe thấy truyền thuyết về rắn, ở đây có núi Thanh Xà có miếu Thanh Xà còn có tượng Thanh Xà, nhưng lấy đâu ra hồ ly? Người phụ nữ chỉ càng thêm kinh ngạc, rõ ràng ngày hôm trước bọn họ còn nói chuyện điện thoại về truyền thuyết hồ ly mà."

Trương Thuật Đồng hít sâu một hơi, chỉ vào thái dương:

"Giống như đoạn ký ức này đã bị xóa sạch vậy, tất cả mọi người cuối cùng cũng phát hiện ra sự thật khiến người ta sởn tóc gáy đó, bọn họ rõ ràng đã từng nghe truyền thuyết về hồ ly ở trong thành phố, nhưng kể từ khi đến đảo lại mạc danh kỳ diệu lãng quên đi mất, bọn họ loại trừ rất nhiều khả năng, cuối cùng khóa chặt mục tiêu, thứ giở trò quỷ chính là bức tượng hồ ly nhặt về đó."

Tô Vân Chi theo bản năng nói:

"Rất giống tẩy não? Giống như một đoạn chương trình đã được lập trình sẵn, cấy vào trong não em, thay thế đoạn ký ức vốn có?"

"Rất chuẩn xác. Nhưng bọn họ lại cố tình không nhớ ra mình đã mơ thấy cái gì, lúc này tình hình lại bắt đầu tồi tệ đi: Nội dung của giấc mơ trở nên rõ ràng, mỗi người đều mơ thấy những chuyện đã từng xảy ra với bản thân mình, chân thực đến mức khiến người ta không phân biệt được đâu là mơ đâu là thực, thậm chí có vài người ngủ một giấc không tỉnh lại nữa. Bọn họ ý thức được nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ xảy ra chuyện, liền bàn bạc ném con hồ ly đó xuống nước, sau đó..."

Trương Thuật Đồng khẽ than thở:

"Thảm kịch đã xảy ra."

Tô Vân Chi thì khó tin nói:

"Cảnh trong mơ do con hồ ly đó tạo ra còn biết dần dần thay đổi?"

"Có lẽ là như vậy, nhưng điều em muốn nói, thật ra là chuyện xảy ra trước khi bọn họ nhặt được hồ ly."

Trương Thuật Đồng thất thần nói:

"Con hồ ly quỷ dị đó tại sao lại xuất hiện trên bờ? Không chỉ mình em tò mò, người phụ nữ kia cũng vậy, những năm qua cô ta từ đầu đến cuối không thể buông bỏ được đoạn tao ngộ đó, liền như một cô hồn dã quỷ lảng vảng trên thế gian này, nghĩ đủ mọi cách để đi điều tra lai lịch của con hồ ly đó, cô ta không điều tra ra được gì, nhưng em lại đột nhiên nghĩ tới một chuyện.

"Mẹ của bạn em từng để lại một bức thư tuyệt mệnh, trong thư nói bà trước lúc lâm chung đã đi xuống hồ lấy một thứ lên, bỏ lại nó trên bờ, để lại cho chồng bà, nhưng trong ký ức của Lộ Thanh Liên, những sự sắp xếp này một việc cũng chưa từng xảy ra, cô ấy vừa không biết mẹ đã để lại thứ gì, cũng chưa từng gặp mặt bố mình, tối qua em nảy ra ý định hỏi ngày tháng cụ thể lúc mẹ cô ấy qua đời, lại hỏi người phụ nữ kia thời gian năm đó bạn học cô ta đến đảo du lịch, chị đoán xem, là như thế nào?"

Trương Thuật Đồng bình tĩnh hỏi.

"Ý em là..." Tô Vân Chi trợn mắt há mốc mồm.

"Trước sau chỉ cách nhau hai ngày."

Cậu nhổ viên kẹo cao su trong miệng ra, dùng giấy gói lại:

"Cho nên có một suy đoán không thể tưởng tượng nổi nảy sinh từ trong đầu em, ngay vào mùa đông bảy tám năm trước, năm mới sắp đến, trên đảo nhất định đã xảy ra chuyện gì đó nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người, người coi miếu đời trước vốn đã hẹn gặp mặt chồng trên đảo, nhưng sự việc xảy ra đột ngột, đành phải vớt bức tượng hồ ly đó lên đặt trên bờ trước, nhưng con hồ ly vốn dĩ để lại cho bố Lộ Thanh Liên đó, lại tình cờ bị một đám sinh viên đại học lấy mất rồi.

"Một sự trùng hợp rất nhỏ đúng không, giống như là ông trời đã mở một trò đùa, em tin chắc rằng đám sinh viên đại học đó căn bản không biết rõ mình đã cầm đi thứ gì, bố Lộ Thanh Liên cũng sẽ không biết con hồ ly đáng ra phải ở trên bờ tại sao lại không thấy tăm hơi, chị xem, trùng hợp chính là loại chuyện như vậy đấy, lúc nó đến từ trước đến nay không bao giờ thông báo cho chị biết.

Trương Thuật Đồng nở nụ cười khó coi:

"Nhưng chính là! Bởi vì một sự trùng hợp như vậy!" Cậu bất giác nắm chặt lan can trước người, "Tất cả mọi chuyện đều rối tung rối mù lên, con hồ ly đó lại quay trở về nằm dưới hồ, trong bảy tám năm này không có một ai vớt nó lên nữa!"

Cậu nhắm mắt lại rồi mở ra, cảm nhận được không khí lạnh buốt phớt qua hai má:

"Em biết, đây suy cho cùng là chuyện cũ của rất nhiều năm trước rồi, những người trong cuộc đều không còn trên cõi đời này nữa, có buồn bực hơn nữa cũng không thay đổi được gì, không có chỗ nào để truy cứu nữa, nhưng vẫn còn một thứ có thể truy cứu, chính là con hồ ly đó.

"Đã rõ ràng ngọn nguồn rồi, chi bằng nghĩ tác dụng của nó lớn hơn một chút đi, đừng nhỏ mọn như vậy, có một chuyện thật ra em từ đầu đến cuối đều không nghĩ thông suốt, không, phải nói là không dám tin, tại sao người trên đảo đều chưa từng nghe nói truyền thuyết về hồ ly mà người trong thành phố lại biết? Giống hệt như một tờ giấy trắng sạch sẽ, bất luận từ góc độ nào cũng rất khó giải thích việc này, mạng lưới không phát triển? Lời đồn do con người phát tán dùng để tẩy não ký ức của cư dân? Dường như đều rất khó làm được, nhưng bây giờ em đã có một suy đoán.

"Giả sử đối tượng mà con hồ ly đó có thể ảnh hưởng không phải là một hai người, cũng không phải vài chục người, mà là mấy chục hàng trăm người thì sao? Một chiếc phà qua lại giữa hòn đảo nhỏ và thành phố đi qua mặt hồ, trên đó chở bao nhiêu người bao nhiêu chiếc xe?

"Đám sinh viên đại học đó tuyệt đối không ngờ tới cho dù ném bức tượng xuống hồ cũng sẽ không ngăn cách được năng lực của nó, trái lại bao nhiêu năm nay nó vẫn luôn dưới hồ không mệt mỏi làm việc, không mệt mỏi mà..."

Trương Thuật Đồng gằn từng chữ:

"Tẩy não."

"Tác dụng của con hồ ly thứ ba trước nay không hề đơn giản như em nghĩ." Cậu lẩm bẩm nói, "Nó rõ ràng chính là một lớp màng lọc, lớp màng lọc này vẫn luôn ẩn náu dưới đáy hồ, đến đảo thì phải ngồi tàu thủy, ngồi tàu thủy thì phải đi qua vùng mặt hồ đó, quả thực giống như nói nhảm, bất kỳ một đứa trẻ nào lớn lên từ trên hòn đảo nhỏ đều sẽ hiểu rõ chuyện này, nhưng chính là một chuyện đơn giản như vậy, ký ức liên quan đến hồ ly trong đầu bất kỳ người nào đi qua đều bị nó lọc cho sạch sẽ, mà người coi miếu đời trước sở dĩ lấy nó ra, chính là để phá bỏ lớp màng lọc này, nếu không không một ai có thể may mắn thoát khỏi!"

Tô Vân Chi lặng lẽ nhìn cậu, nhìn cậu khoảnh khắc này nhíu chặt lông mày, giọng nói phiêu tán theo chiều gió.

Trương Thuật Đồng không nói nữa, cậu theo bản năng sờ sờ túi, lúc này thật ra rất cần một điếu thuốc, đáng tiếc trên người cậu không có, cho nên cậu lại bóc một miếng kẹo cao su cho vào miệng, sự mát lạnh của bạc hà dần dần dâng lên trong miệng, nhạt dần đi, Trương Thuật Đồng hỏi:

"Chị biết em làm sao để xác nhận suy đoán này không?"

Tô Vân Chi nhẹ nhàng lắc đầu, cô vĩnh viễn là một người lắng nghe rất tốt.

"Bởi vì lúc em vớt con hồ ly đó lên là cuối năm ngoái, mà ngay vào ngày Tết Dương lịch đó, em có việc ra bến cảng, đột nhiên có một bà thím từ trên tàu chạy xuống, vỗ vai em hỏi, 'Nhóc con, nghe nói trên đảo các cháu có một ngôi miếu Thanh Xà, không phải nên là một con hồ ly sao'?"

Tuyển vô danh!

Đảo hồ ly!

Hết thảy mọi chuyện cuối cùng cũng có đáp án, tại sao lần đó cậu lại quay ngược thời gian, tại sao hòn đảo nhỏ sau bảy năm lại bị hồ ly dính đầy, chỉ là bởi vì ——

Cậu và Lộ Thanh Liên đã tự tay dỡ bỏ lớp "màng lọc" đó!

"Có phải cảm thấy mọi thứ em nói đều giống như lời nói dối không?" Hồi lâu, Trương Thuật Đồng thấp giọng hỏi, "Giống như thần kinh không bình thường?"

"Chị tin những gì em nói."

Tô Vân Chi ngưng mắt nhìn mặt hồ đằng xa, có thể nhìn ra vẫn đang tiêu hóa những thông tin này.

Cậu buông hai tay khỏi lan can bảo vệ, nhân lúc cô đang thất thần vòng ra sau lưng Tô Vân Chi:

"Nhưng những gì em có thể đoán được chỉ có ngần này, còn rất nhiều chuyện chỉ có người phụ nữ đó mới biết, nhưng muốn bắt cô ta mở miệng, thì phải làm theo lời cô ta phân phó đi làm một việc, em hơi hết kiên nhẫn rồi." Trương Thuật Đồng vươn tay ra, "Ý em là... xin lỗi."

Cậu lạnh nhạt vươn tay ra, sau đó dùng sức đẩy một cái, cơ thể thiếu nữ không khống chế được ngã ra bên ngoài, mọi chuyện đều xảy ra trong nháy mắt, khớp hàm của cậu vì thế mà cắn chặt, góc nghiêng khó tin của Tô Vân Chi, cơn gió từ đằng xa thổi tới cùng mặt hồ dập dờn sóng nước.

Cô giống như một con chim nhỏ, muốn bay ra thế giới bên ngoài, bây giờ lại đang rơi xuống địa ngục.

Giữa lúc nửa người Tô Vân Chi đã nghiêng ra ngoài lan can, Trương Thuật Đồng lại mạnh mẽ túm lấy lưng áo khoác lông vũ của cô, giữ chặt cơ thể cô lại.

Cô sợ bóng sợ gió thở hổn hển, đờ đẫn nhìn Trương Thuật Đồng, lại không nói nên lời.

"Nếu không nhớ lầm, trước khi con hồ ly đó được vớt lên em đã quen biết chị rồi, chị biết không," Trương Thuật Đồng nhẹ giọng nói, "Lớp màng lọc đó đáng lẽ phải có tác dụng với tất cả mọi người, nhưng duy nhất có một người ngoại lệ, cô ta tình cờ gặp em trong đường hầm phía sau bệnh viện, sau đó nói, 'Người trong thành phố biết vẫn luôn là truyền thuyết hồ ly'."

Gân xanh trên mu bàn tay cậu vì thế mà nổi lên, trước đó cậu vẫn luôn giả vờ bình tĩnh, khoảnh khắc này ngọn lửa giận dữ thực chất phun trào trong mắt cậu, Trương Thuật Đồng nghiến qua kẽ răng:

"Chị, rốt cuộc, còn muốn giả vờ đến lúc nào?"

"Vẫn là bị em tìm ra rồi a."

Ai ngờ Tô Vân Chi cong khóe mắt lên cười, vẻ mặt hoảng sợ đó trên khuôn mặt thanh khiết không chút tì vết rút đi, cô đột nhiên vươn tay ra, vỗ vỗ tóc Trương Thuật Đồng:

"Thật thông minh!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!