Cũng may trời chưa tối, có thể thu hết tình hình trên boong tàu vào đáy mắt một cách rõ ràng —— từng chiếc ô che nắng đong đưa vạt ô trong gió, còn có mấy thùng sơn chưa được cất đi, cậu đá bùm thùng sơn ra, sải bước đi qua boong tàu bằng gỗ màu nâu, tìm thấy vị trí được đánh dấu bằng bút dạ ở mép ngoài.
"Chính là ở đây, tìm thấy chiếc ly đế cao bị vỡ đó, chỉ phát hiện một nửa, một nửa còn lại đoán chừng rơi xuống nước rồi," Thuyền trưởng ấn ấn vành mũ, "Chàng trai, chú thừa nhận cháu suy xét chu toàn hơn chú, nhưng cháu đã từng nghĩ tới chưa, tình huống cháu suy luận ra mới là thật sự không có khả năng xảy ra nhất, nếu gã say rượu đó không thể nào đưa lưng về phía ngã xuống nước, một người phụ nữ lại làm sao có thể trốn dưới boong tàu, phải trốn thế nào..."
"Thuyền trưởng!" Đại phó đột nhiên gọi lớn.
Đây là người cộng sự nhiều năm của anh ta, nói chung tỳ khí của thuyền trưởng nóng nảy bao nhiêu thì tính cách của phó thủ lại bình tĩnh bấy nhiêu, sự thật cũng là như vậy, người đàn ông này trong phòng chăm sóc chứng kiến toàn bộ quá trình cũng chỉ hứng thú nhướng nhướng mày, nhưng bây giờ giọng anh ta đột nhiên trở nên chói tai hơn một chút.
"Thật sự," Đại phó nuốt nước bọt, "Tìm thấy rồi..."
Thuyền trưởng đột ngột quay đầu lại:
"Tìm thấy cái gì, nói đi!"
"Dấu vết..."
"Nói rõ ràng một chút!" Anh ta gầm thét.
"Anh xem ở đây," Đại phó ngồi xổm xuống, ngón tay thò ra ngoài lan can, "Boong tàu chỗ này xuất hiện một số dấu vết hư hại..."
"Thứ một con tàu không thiếu nhất trong lúc di chuyển mẹ nó chính là hư hại!"
"Nhưng chúng ta là một con tàu mới!"
Thuyền trưởng chợt im lặng, anh ta cũng ngồi xổm xuống, thô bạo đẩy đại phó ra, hai người đàn ông chen chúc bên nhau giống như nghiên cứu kiến trên mặt đất, hồi lâu, anh ta rít qua kẽ răng:
"Cậu cảm thấy, giống cái gì."
"Nếu tôi nói, giống như một người dùng tay bám vào đây," Đại phó gần như quỳ trên mặt đất, đánh giá mấy vết hư hại hình dải đó vài lần, "Dấu vết bị cào ra sau khi ngón tay phát lực..."
"Cho nên ý cậu là trên tàu của tôi đã chết một người rồi? Vẫn là rơi xuống nước?" Gân xanh trên thái dương thuyền trưởng giật giật, "Hơn nữa xảy ra chuyện như vậy toàn bộ con tàu thế mà lại không một ai phát hiện ra?!"
"Chắc là sẽ không..."
"Cái gì gọi là chắc là?"
"Bởi vì tối qua chúng ta đã kiểm đếm số lượng du khách rồi," Đại phó nhỏ giọng nói, "Có một đứa bé nói có thể có người nhảy nước, bảo chúng ta đi kiểm đếm lại số người một lượt, tôi không quá coi là thật, nhưng vẫn tìm người đếm lại một lần..."
"Nói cho tôi kết quả."
Thuyền trưởng nhìn chằm chằm vào mặt đối phương, khoảnh khắc này anh ta thà rằng người cộng sự mình tín nhiệm nhất không nói ra một chữ nào! Bởi vì bất luận đáp án là gì anh ta cũng khó có thể chấp nhận!
"Không thiếu."
Bọn họ đồng thời ngậm miệng lại, luồng không khí lạnh đang cuộn trào cũng khó có thể thổi tan đi bầu không khí áp bách này, hồi lâu thuyền trưởng móc ra một điếu thuốc, chưa đợi anh ta châm lửa, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng bước chân dồn dập.
—— Người đàn ông say rượu lảo đảo chạy ra ngoài, kéo theo tay vợ mình:
"Tôi đã nói không đúng mà," Người đàn ông sải một bước vọt đến bên lan can, đột nhiên hưng phấn nói, "Tôi nhớ ra rồi, tôi nhớ ra rồi, lúc đó tôi đang uống rượu ở đây, đột nhiên cảm thấy giẫm phải thứ gì đó, tôi còn nạp mẫn chỗ này sao lại có rác, liền cúi đầu nhìn một cái, kết quả!"
Ông ta rùng mình một cái:
"Chính là khuôn mặt của một người phụ nữ ở bên dưới này, nhìn chằm chằm tôi chớp cũng không chớp, tôi đã bảo có ma mà, trên con tàu này của các người tuyệt đối có thứ không sạch sẽ!"
"Chú bình tĩnh lại trước đã, chúng tôi sẽ điều tra rõ ràng." Quản lý vội vàng chạy chậm ra ngoài, kéo người đàn ông trở lại.
Thuyền trưởng ngẩn ngơ hồi lâu, châm điếu thuốc kia:
"Một người, vẫn là một người phụ nữ..." Anh ta đi đi lại lại, "Nửa đêm nửa hôm chạy lên boong tàu, không phải thất tình không phải nát rượu cũng không phải cãi nhau, mà là dùng một tay treo lơ lửng mình trên không trung?"
"Không phải mạc danh kỳ diệu chết một người là tốt rồi." Đại phó lại thở phào nhẹ nhõm.
"Nhưng tôi bây giờ muốn làm rõ cô ta là vận động viên thể dục dụng cụ hay là một nữ quỷ, cô ta đang làm gì, cô ta muốn làm gì?"
"Anh kích động quá rồi, có người đang nhìn, nói nhỏ chút." Đại phó vỗ vỗ vai thuyền trưởng, quả nhiên bên ngoài cửa cảm ứng đã có người tụ tập, anh ta do dự nói, "Đúng rồi, cậu bé vừa nãy... có thể đã nghĩ đến thứ gì đó."
Hai người quay mặt sang, chỉ thấy thiếu niên kia tựa vào lan can không nói một lời, cậu mím môi, nhíu chặt lông mày, thất thần nhìn chằm chằm boong tàu dưới chân.
"Chàng trai, cháu bây giờ có suy nghĩ gì không?" Giọng thuyền trưởng bất giác nhỏ đi vài phần.
"Nếu là vì để gọi điện thoại thì sao?"
Trương Thuật Đồng lẩm bẩm.
...
Có chuyện gì đó không đúng rồi, ý nghĩ này tựa như một quả đạn pháo đột ngột nổ tung trong đại não cậu, biến thành một mớ hỗn độn.
Trương Thuật Đồng nhắm mắt lại, trong đầu lập tức hiện lên một bức tranh:
Một người phụ nữ dùng một tay bám vào boong tàu, treo lơ lửng cơ thể giữa tầng một và tầng hai, cô ta vừa có thể chú ý đồ vật ở tầng một, cũng có thể quan sát tình hình trên boong tàu —— thậm chí có thể không tốn chút sức lực nào dụ dỗ người đàn ông kia rơi xuống nước, chỉ cần tạo ra chút tiếng động bên cạnh giày của đối phương là được.
Đợi lúc đối phương cúi đầu xuống, vừa khéo đối mặt với cô ta.
Sau đó ——
Bùm một tiếng, bóng đen từ trên trời giáng xuống, bọt nước bắn tung tóe.
Cho nên thật ra không phải máy quay phim? Trương Thuật Đồng không dám tin nghĩ, nhưng nếu không liên quan đến máy quay phim, vậy Tô Vân Chi lại đóng vai trò gì trong chuyện này?
Chị ấy vẫn luôn treo lơ lửng trên không trung nói chuyện điện thoại với mình?
Nhưng cũng không đúng, Trương Thuật Đồng lập tức phủ định suy đoán này, chị ấy sao có thể có thể lực như vậy, hơn nữa cậu còn nhớ rõ âm thanh nền trong ống nghe lúc đó, một mảnh tĩnh lặng. Nếu ở ngoài trời, hẳn là gió lạnh gào thét.
Gió thổi qua, khiến trán người ta căng lại, Trương Thuật Đồng xoa xoa mặt, cậu dường như sai rồi, Lộ Thanh Liên cũng sai rồi, bọn họ đã tìm sai đối tượng nghi ngờ, nhưng Trương Thuật Đồng không hề ảo não vì lỗi sai này, ngược lại bỗng nhiên phấn chấn lên.
—— Giả sử người phụ nữ gọi điện thoại kia không phải là Tô Vân Chi, mà là một người khác ẩn nấp trên tàu.
Nhưng Tô Vân Chi...
Trong đầu lại nhớ lại lời của người phụ nữ kia:
"Chi bằng đợi đến một lúc vắng vẻ không người, ở riêng với đối phương một khoảng thời gian, tĩnh lặng lắng nghe nhịp tim của nhau ồ."
...
Trương Thuật Đồng xông vào phòng.
"Cậu cuối cùng cũng về rồi!"
Đỗ Khang lập tức đứng dậy, nhét đồ vật đã chuẩn bị xong vào tay cậu:
"Nhưng không phải đã nói để tớ đi đưa sao..."
"Tớ đích thân đi, lát nữa giải thích."
Trương Thuật Đồng chỉ để lại một câu như vậy, lại quay lưng chạy ra khỏi phòng.
Đích đến chính là phòng của Tô Vân Chi, tư duy của cậu bây giờ có thể coi là rối loạn, giống như một bức tượng điêu khắc đứng dưới mái hiên, trong ranh giới giữa sáng và tối, bạn có thể đồng thời nhìn thấy mặt trước và mặt sau của cô, lại từ đầu đến cuối khó có thể đưa ra phán đoán.
Thật ra cậu vẫn chưa nghĩ xong nên xác minh như thế nào, nhưng có một tiếng nói trong nội tâm nói cho cậu biết đừng nghĩ quá nhiều —— đi đối mặt hỏi cho rõ ràng, đi tìm chị ấy đối mặt hỏi cho rõ ràng là được rồi.
Trương Thuật Đồng sải bước chạy xuống cầu thang, tình cờ nhìn thấy mặt nước phẳng lặng ngoài cửa sổ, cậu giật mình một cái, hóa ra đã muộn thế này rồi, ánh tà dương lọt vào tầm mắt, sóng nước cũng bị nhuộm thành màu đỏ cam, dự báo màn đêm sắp buông xuống.
Trương Thuật Đồng cứ thế một hơi chạy đến trước phòng Tô Vân Chi, dùng sức gõ cửa, chờ đợi thiếu nữ tên Tiểu Kiều kia một lần nữa mở cửa, tin rằng lần này đối phương sẽ đổi thái độ.
Cậu nghĩ luôn có những chuyện phải tính toán rõ ràng trong đêm nay, chứ không phải để lại một món nợ hồ đồ trong lòng, cậu đứng trước cửa phòng lẳng lặng chờ đợi, như nhà sư nhập định, nhưng đôi khi chuyện ngoài ý muốn luôn đến nhanh hơn kế hoạch.
Cậu không đợi được Tiểu Kiều cũng không đợi được học tỷ, mà đợi được một người nằm trong dự liệu.
"Mày, lại ở đây, làm gì?" Dư Văn ngắt quãng từng chữ hỏi.
Trương Thuật Đồng không nói chuyện, chỉ nhẹ nhàng gõ gõ cửa phòng.
"Tao hỏi mày, trong tay mày cầm cái gì?" Dư Văn từng bước đi tới.
Trương Thuật Đồng nhìn túi nilon trong tay, bên trong đựng vật chứng Đỗ Khang đã chuẩn bị xong, bên trong hẳn là có một cái USB, chứa một đoạn ghi âm đã được đánh dấu, một đoạn video đã sao chép xong, mấy tấm ảnh đã chụp, còn có một chiếc máy quay phim, không chỉ có những thứ dùng cho Dư Văn, cũng có một số thứ muốn tìm Tô Vân Chi để xác minh.
Dư Văn đã xông tới.
"Tìm Tô Vân Chi có chút chuyện, tôi không phải vẫn luôn nói với anh như vậy sao?" Trương Thuật Đồng thuận miệng nói.
"Trong tay mày rốt cuộc là cái gì?"
"Anh muốn biết?"
"Mày mẹ nó bớt nói nhảm với tao đi!" Dư Văn hung tợn nói, "Tao cho mày biết lần cuối cùng, mặc kệ là thứ gì cũng moi hết ra cho tao, sau đó mau chóng cút đi!"
"Được."
Trương Thuật Đồng gật đầu.
Cậu mở túi nilon ra, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy đồ vật bên trong, Trương Thuật Đồng lúc đầu nghi ngờ mình nhìn hoa mắt, nhưng một chiếc bao cao su màu đỏ đang nằm chễm chệ bên trong.
Cậu lập tức hiểu ra tại sao lại có một thứ như vậy, cũng hiểu tại sao Dư Văn lại cố chấp muốn kiểm tra đồ đạc của cậu, lúc đó cậu chỉ nói với Đỗ Khang chứng cứ càng đầy đủ càng tốt, lại không ngờ đối phương mang bao cao su trong phòng về.
Trương Thuật Đồng cười cười, lấy thứ đó ra, huơ huơ trước mặt Dư Văn:
"Là có một thứ mạc danh kỳ diệu chạy vào trong túi của tôi."
Dư Văn trước tiên là sửng sốt, bỗng nhiên nghĩ thông suốt điều gì đó, hai mắt anh ta trong nháy mắt đỏ lên, mạnh mẽ nắm chặt nắm đấm vung về phía sống mũi Trương Thuật Đồng.
Trương Thuật Đồng quay đầu né tránh, đồng dạng nắm tay thành nắm đấm, cậu đặt túi nilon xuống chân, đi kèm theo đó là nụ cười dữ tợn của Dư Văn:
"Không ngờ tao đang đợi mày đúng không, bàn tính của mày tính toán hụt rồi."
"Dừng tay!"
Một tiếng mắng giận dữ cắt ngang động tác của hai người, Trương Thuật Đồng quay đầu nhìn một cái, âm thầm thở dài thu tay lại, chỉ thấy Tô Vân Chi sải bước đi tới từ hành lang, dùng giọng điệu lạnh lẽo trước nay chưa từng có:
"Cậu biết hậu quả mà."
"Vân Chi, cô đoán xem tôi phát hiện ra thứ gì trong tay nó? Bao cao su, còn có máy quay phim, cô đoán xem nó tìm cô định làm gì?" Dư Văn cười lạnh liên tục, "Hôm nay tôi chính là muốn cho nó một bài học."
"Tiểu Kiều đều đã nói cho tôi biết rồi."
"Cô nói buổi trưa? Lúc đó là tôi kích động rồi," Hắn bất lực nói, "Nhưng chẳng phải là lo lắng cho cô sao..."
"Khổng Phương."
Tô Vân Chi nheo mắt lại:
"Tôi vừa khéo quen biết nữ sinh này."
Dư Văn như bị sét đánh, đờ đẫn hé miệng, theo bản năng nhìn về phía Trương Thuật Đồng, khuôn mặt vặn vẹo như ác quỷ ăn thịt người:
"Một đoạn ghi âm thần thần quỷ quỷ thì có tác dụng gì!" Hắn nhìn về phía Tô Vân Chi lúc nói chuyện lại trở về bộ dạng lắp bắp, "Cô nghe tôi nói, chuyện của Khổng Phương rất phức tạp, cô ta cố ý dùng chuyện này bám lấy tôi, chính là vì đòi nhà tôi một khoản tiền..."
Tô Vân Chi lại nhìn cũng không thèm nhìn hắn, mà chằm chằm vào chiếc bao cao su màu đỏ kia như có điều suy nghĩ:
"Gan cậu cũng lớn thật đấy."
"Cái này là..."
"Cậu vẫn không hiểu, để tôi nói cho cậu biết vậy." Tô Vân Chi bình tĩnh nhìn hắn, "Tôi làm việc, không quá chú trọng chứng cứ, tôi sẽ giao đúng sự thật cho nhà trường, cũng sẽ nói thật với bố tôi."
Sắc mặt Dư Văn lập tức tái nhợt như giấy, hắn mấp máy môi, thế mà lại trực tiếp dựa vào tường, sau đó trượt xuống đất.
Tô Vân Chi vẫn luôn nhìn chăm chú hắn, ánh mắt nói không rõ là phức tạp hay là thương hại.
Cuối cùng, cô lắc đầu:
"Sao cậu lại biến thành bộ dạng này, chúng ta rõ ràng quen biết từ cấp hai mà."
"Vân Chi, là tôi không tốt, tôi phụ sự kỳ vọng của cô, tôi, tôi..."
"Là cậu gieo gió gặt bão."
Dư Văn mặt xám như tro tàn.
"Nhưng tôi vẫn phải nói," Lúc này Tô Vân Chi nhìn Trương Thuật Đồng một cái, "Cậu hình như nghĩ sai một số chuyện rồi, cậu tưởng tôi quen một nam sinh nhỏ tuổi hơn tôi, cậu ấy đang theo đuổi tôi, tôi cũng nảy sinh hảo cảm với cậu ấy?"
Dư Văn đờ đẫn ngẩng đầu lên:
"Chẳng lẽ không phải sao?"
Tô Vân Chi nhẹ giọng nói:
"Bất kể cậu biến thành dáng vẻ gì, tôi đều không hy vọng cậu hiểu lầm, giữa tôi và em ấy trước nay không phải là loại quan hệ mà cậu nghĩ."
Trong đôi mắt Dư Văn đột nhiên bùng nổ một tia sáng, hắn không dám tin, lại vô cùng vui sướng hỏi:
"Vậy, vậy là quan hệ gì?"
"Ừm..."
Xoạch một tiếng, Tô Vân Chi trước tiên là quẹt thẻ mở cửa phòng, trong ánh mắt kinh ngạc của Trương Thuật Đồng, lại đoạt lấy chiếc bao cao su trong tay cậu, sau đó kẹp giữa hai ngón tay.
Lúc cánh cửa khép lại, cô kéo lấy cánh tay Trương Thuật Đồng, quơ quơ hai ngón tay thon dài, khẽ cười với Dư Văn:
"Là loại quan hệ này a."
1 Bình luận