Dưới ánh nắng mang hơi thở mùa hạ, một cỗ xe ngựa đang đỗ trước dinh thự Bá tước Morgstadt. Giống ngựa kéo xe không phải loại thường, mà là dòng lai tạo đặc biệt với sức kéo phi thường.
Bản thân cỗ xe cũng là hàng đặt làm riêng. Khung xe bằng kim loại, bên trên phủ một tấm bạt màu tím sẫm làm từ vật liệu ma vật, cửa ra vào là một cánh cửa song sắt kiên cố. Bên ngoài cửa còn treo một ổ khóa lớn.
"......"
"Này này, East. Cậu cứ xị mặt ra thế làm gì? Chúng ta sắp được đường đường chính chính trở về Vương đô rồi cơ mà?"
"...Tôi vẫn không phục."
"Còn bận tâm chuyện đó à? Tiểu thư Lavia có phải hung thủ thật sự hay không sẽ được điều tra ở Vương đô. Thế là đủ rồi."
"Nhưng điều tra viên còn chưa tới, vậy mà ngay từ đầu tiểu thư Lavia đã bị coi là thủ phạm rồi..."
"Nghe nói ngày mai điều tra viên sẽ tới mà. Ngay cả vị Đội trưởng Kỵ sĩ mà chúng ta hằng kính yêu cũng đã dặn dò 'phải tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh'. Cậu vẫn muốn chống lại sao?"
"Ực! Ch-chuyện đó—tôi không có ý chống đối. Chỉ là không thể chấp nhận được thôi."
Trước sự bướng bỉnh của East, người kỵ sĩ đồng hành chỉ biết thở dài ngao ngán.
Cùng lúc đó, dưới tầng hầm của dinh thự, viên kỵ sĩ từng suýt bị cô hầu gái đâm bằng dao bếp đã đi tới ngục tối—cùng với một lão nhân.
"Nào, tiểu thư. Chúng ta đi thôi."
"Lão sẽ giải trừ ma lực đây."
Lão nhân—Hội trưởng Hội Giả kim thuật—giơ tay ra và lẩm nhẩm một câu thần chú. Chiếc nhẫn trên tay lão phát ra thứ ánh sáng kỳ dị, và luồng sáng xanh lam lơ lửng trên song sắt dần lịm đi.
"Tiểu thư Lavia, xin hãy đưa hai tay ra đây."
"......"
"Cũng không có gì đâu, chỉ là sắp ra ngoài thôi. Chúng tôi chỉ muốn còng tay cô lại cho chắc."
"......"
Lavia ngoan ngoãn đưa hai tay ra—chứng kiến cảnh đó, viên kỵ sĩ bất giác nuốt nước bọt.
Một thiếu nữ mong manh đến độ ngỡ như chạm vào sẽ vỡ tan, không, phải nói là một thiếu nữ dường như sẽ tự mình tan biến dẫu cho cứ mặc kệ.
Nhưng đôi mắt ấy vẫn chưa chết. Trong đôi đồng tử màu xanh tựa mặt hồ thăm thẳm... vẫn còn le lói một tia sáng nhỏ như đầu kim.
Chinh phục được đóa hoa này thì quả là không uổng một kiếp đàn ông, hắn bất giác thầm nghĩ.
Dĩ nhiên, viên kỵ sĩ này cũng biết rõ lập trường của mình. Cô gái này là đối tượng cần đặc biệt chú ý, là nghi phạm trong vụ sát hại Bá tước—cha ruột của mình. Đội trưởng Kỵ sĩ đoàn từ Vương đô, và cả những vị cấp trên nữa, đều đã chỉ thị phải đối xử với cô "một cách trân trọng".
Viên kỵ sĩ vươn tay qua song sắt và còng hai tay cô lại. Chiếc còng có hình dạng một tấm thép với hai lỗ vừa cổ tay, có thể tách làm hai nửa trên dưới. Một bên được nối bằng bản lề, có thể kẹp hai cổ tay vào giữa rồi đóng lại.
Hội trưởng Hội Giả kim thuật lẩm nhẩm thần chú, một luồng sáng xanh lam chạy dọc chiếc còng.
"Nó sẽ trụ được đến tối nay, nhưng lâu hơn thì khó đấy."
"Không sao. Trước khi trời tối chúng tôi sẽ đến Vương đô."
"Vậy sao. Thế thì lão xin phép đi trước."
Vị Hội trưởng nhanh chóng rời đi. Viên kỵ sĩ cúi đầu chào theo bóng lưng ông ta rồi nói:
"Nào, tiểu thư Lavia, chúng ta đi thôi."
Hắn thản nhiên nói rồi mở khóa phòng giam.
"...?"
Đúng lúc ấy, viên kỵ sĩ chợt cảm thấy một luồng gió nhẹ thoảng qua—dù đây là tầng hầm kín mít.
"Chắc là lỗ thông hơi."
Hắn gạt đi mối nghi ngờ vừa thoáng qua và dẫn tiểu thư Bá tước rời khỏi ngục tối.
Được viên kỵ sĩ dẫn ra khỏi dinh thự, Lavia bị ánh nắng chói chang làm cho lóa mắt. Mấy ngày liền bị nhốt dưới hầm, lại thêm việc vốn đã hiếm khi ra ngoài, nên việc đột ngột đối diện với ánh mặt trời đã gây ra một cú sốc mạnh cho cơ thể cô.
"Cô không sao chứ?"
Viên kỵ sĩ nhíu mày đỡ lấy cơ thể cô, nhưng ngoài Lavia, hắn còn một mối bận tâm khác.
Đó là cỗ xe ngựa vốn dùng để chở Lavia.
Bên cạnh xe ngựa có sáu người đàn ông—hai trong số đó là kỵ sĩ đồng đội của hắn. Tức là đã có thêm bốn người nữa.
Là mạo hiểm giả đảm nhận nhiệm vụ hộ tống chăng? Nhưng những gì hắn được biết là "vì đây là nhiệm vụ hộ tống tiểu thư nên sẽ cử một party mạo hiểm giả hạng cao gồm bốn thành viên nữ".
Vậy mà giờ lại là bốn gã đàn ông. Một trong số đó trông không giống mạo hiểm giả, mà là người của Hội Mạo hiểm giả.
Rắc rối hơn là bọn họ đã bắt đầu cãi cọ với East rồi.
"Chuyện này là sao? Sao lại khác với những mạo hiểm giả trong kế hoạch?"
"Ngài nói vậy thì chúng tôi cũng chịu, mạo hiểm giả cũng có việc riêng của mạo hiểm giả chứ ạ."
"Ngươi là người của Hội, đúng chứ? Tại sao không làm theo chỉ thị?"
"Về phía Hội, chúng tôi nhận thấy chỉ cần là mạo hiểm giả có thể hoàn thành yêu cầu được giao thì không có vấn đề gì ạ."
"Ngươi dám giỡn mặt Kỵ sĩ đoàn Vương quốc sao?"
"Ngài nói gì vậy chứ. Chẳng phải chính các ngài mới đang xem thường Hội Mạo hiểm giả hay sao?"
Tệ hơn nữa, ba gã mạo hiểm giả hộ tống có vẻ đang say rượu. Có thể là di chứng từ hôm qua, nhưng cũng chẳng khác gì nhau. Đây chính là loại người mà East ghét nhất.
"Ê ê ê, Phó Hội trưởng à. Đi nhanh lên coi. Tụi này còn có quán muốn ghé ở Vương đô vào buổi tối đấy."
"Đúng đó. Cứ lề mề ở cái thành phố hạng hai này mãi—Ồ, kia là đối tượng hộ tống à?"
"Ồ... Cũng là hàng ngon đấy chứ."
Bọn chúng cất lên tiếng cười đầy bỉ ổi. Khóe mắt East cũng giật lên.
"Trong tình trạng thế này mà đòi làm nhiệm vụ hộ tống á!"
"Hả? Kỵ sĩ-sama à, nghe nói vì mấy người bó tay nên mới phải nhờ đến Hội Mạo hiểm giả mà? Tự tiện nói cái gì thế hả?"
"Nhưng tư cách mạo hiểm giả của các ngươi cũng có vấn đề. Say xỉn như thế kia mà!"
"Không sao đâu mà. Vả lại, con nhỏ này mồ côi tứ cố vô thân rồi đúng không? Chẳng có quý tộc nào chống lưng cả. Thế thì làm quái gì có ai tấn công chứ. Tụi này chỉ đi theo cho có lệ thôi."
"...Mấy chuyện đó mà các người cũng kể cho mạo hiểm giả sao!?"
"Vì đó là thông tin cần thiết ạ."
Trước vẻ mặt thản nhiên của Phó Hội trưởng Hội Mạo hiểm giả, East chỉ biết nghiến răng ken két.
"Tiểu thư Lavia, cô đi được chứ?"
Viên kỵ sĩ—một kẻ luôn ga lăng với phụ nữ—nhẹ nhàng dìu cô đến cỗ xe ngựa.
Người đánh xe đến tháo ổ khóa trên cửa. Hắn đưa Lavia vào trong. Liếc nhìn qua, dù hơi chật chội nhưng nội thất được bài trí tươm tất, có vẻ sẽ di chuyển khá thoải mái.
"...Hay là chúng ta vẫn nên tự mình hộ tống cô ấy thì hơn?"
East thì thầm với hai kỵ sĩ còn lại.
"Nói ngốc gì vậy... Cậu thừa biết là không được mà. Chúng ta cũng có mặt ở dinh thự vào ngày xảy ra vụ án mạng. Không thể di chuyển cho đến khi điều tra viên tới."
"Vậy thì gọi kỵ sĩ từ Vương đô đến là được."
"Chính vì thiếu người trong cuộc chiến này nên mới phải nhờ Hội Mạo hiểm giả đấy... Vả lại, đất nước chúng ta không có nữ kỵ sĩ."
"Nhưng đám mạo hiểm giả đó cũng là đàn ông mà!"
"Đó không phải do chúng ta sắp xếp. Thôi đi, East."
Qua song sắt, ba gã mạo hiểm giả đang nhìn Lavia chằm chằm và huýt sáo.
East nhìn bọn chúng với vẻ mặt cực kỳ khó chịu. Dĩ nhiên, ngay cả viên kỵ sĩ lăng nhăng kia cũng cảm thấy không vui.
"Ừm, chúng ta có thể khởi hành được chưa ạ?"
"Người đánh xe, lại đây một chút."
Viên kỵ sĩ lăng nhăng gọi người đánh xe lại và thì thầm.
"Chỉ có mình ngươi giữ chìa khóa, đúng chứ?"
"Vâng... đúng vậy ạ."
"Dù đám mạo hiểm giả đó có mè nheo đòi mở cửa thì cũng tuyệt đối không được mở. Bọn chúng không có khái niệm tự chủ đâu. Vụ này có liên quan đến quý tộc vương quốc. Lỡ có chuyện gì... thì người gặp rắc rối là ngươi đấy."
"V-vâng!"
"Vậy thì đi đi."
Người đánh xe căng thẳng trở về chỗ ngồi một cách cứng nhắc, đám mạo hiểm giả cũng leo lên ngựa của mình. Cỗ xe bắt đầu chuyển bánh, rời xa dinh thự Bá tước.
"East, vào trong dinh thự thôi. Viết báo cáo xong còn chuẩn bị đón điều tra viên nữa."
Nhưng East không trả lời, mắt vẫn lườm về phía cỗ xe vừa đi khuất.
Anh ta đợi đến khi cỗ xe rẽ ở góc đường rồi mới quay vào dinh thự. Vừa vào trong, anh ta liền chửi thề: "Chết tiệt!".
"Cậu có vẻ khó ở nhỉ, East."
"Đương nhiên rồi. Vốn dĩ nhiệm vụ lần này—Hả?"
Giọng nói đó không phải của đồng đội kỵ sĩ—mà phát ra từ bên ngoài.
"Ngài là—"
Thứ đập vào mắt anh ta khi quay lại là một thân hình cao lớn đến mức phải ngước nhìn. Đôi chân to như cột nhà. Thân mình phải bằng hai người gộp lại nhưng gần như không có mỡ thừa, chỉ có những thớ cơ cuồn cuộn. Chiếc cổ to khỏe trông như thể dù có bị đập đầu xuống đất cũng chẳng hề hấn gì, và trên đó là khuôn mặt của một người đàn ông với đôi mắt hiền lành đến lạ.
Người đàn ông trạc tứ tuần, trên má có một vết sẹo lớn, mái tóc vàng được cắt ngắn.
"Đ-Đ-Đội trưởng Kỵ sĩ đoàn!?"
"Sao ngài lại ở đây!?"
Không chỉ East mà các kỵ sĩ khác cũng kinh ngạc trước sự xuất hiện của Đội trưởng Kỵ sĩ đoàn.
Người đời gọi ông là『Kiếm Thánh』.
Đối với các kỵ sĩ tại nhiệm, ông là một "huyền thoại sống". Đó chính là Đội trưởng Kỵ sĩ đoàn—Lawrence-Di-Falcon.
"Nhiệm vụ lần này, việc không thể bảo vệ được tính mạng của Bá tước là một vấn đề rất lớn... Tuy nhiên, các cậu đã bắt giữ được nghi phạm số một là tiểu thư Bá tước, làm tốt lắm."
"Rõ!"
"East có vẻ không hài lòng nhỉ."
"...Xin thất lễ cho tôi được trình bày."
East bèn trình bày với Đội trưởng Kỵ sĩ đoàn—rằng bằng chứng cho thấy tiểu thư là thủ phạm rất yếu, và việc hộ tống lẽ ra phải do kỵ sĩ đảm nhiệm. Các kỵ sĩ đồng đội thì mang vẻ mặt khó chịu.
"Tôi nghĩ chúng ta vẫn còn rất nhiều việc phải làm!"
"Vụ việc lần này được chính Quốc vương Bệ hạ hết sức quan tâm. Vì vậy, ta đã phải tức tốc đến đây thị sát."
"Vậy còn điều tra viên ạ?"
"Bọn ta xuất phát riêng. Chắc cũng sắp đến nơi rồi chăng?"
"Đội trưởng. Tôi có một thỉnh cầu. Xin hãy cho phép tôi tham gia hộ tống tiểu thư. Tôi không thể tin tưởng đám mạo hiểm giả đó."
"Không được."
"Đội trưởng!"
"Ta vừa mới nói xong. Chính Bệ hạ đang quan tâm đến việc này. Phải tiến hành theo đúng trình tự pháp luật, với sự có mặt của điều tra viên."
"Nhưng mà..."
"Lôi thôi quá đấy, East."
"V-Vâng!"
Trước lời quở trách, East đứng nghiêm như tượng. Thấy vậy, các kỵ sĩ khác cũng thở phào—thế này thì East sẽ không hành động độc đoán nữa.
"...Nhưng ta cũng hiểu nỗi lo của cậu."
Đội trưởng Kỵ sĩ đoàn Lawrence gật đầu ra vẻ thấu hiểu.
"Ta muốn nghe về vụ án. Điều tra viên chưa tới, nhưng cứ kể trước đi."
◇
Người đánh xe cảm thấy phiền muộn.
Công việc mà ông nhận vì mức thù lao hậu hĩnh hóa ra lại là hộ tống quý tộc—mà lại còn là một kẻ sát nhân. Đã thế còn bị kỵ sĩ đe dọa rằng "đừng tin tưởng đám mạo hiểm giả hộ tống".
"Người tiếp theo... Hừm, áp giải nghi phạm về Vương đô à. Ta nghe rồi."
Tại cổng ra khỏi Poondo, người đánh xe trình giấy yêu cầu. Lính gác kiểm tra bên trong xe.
"Tuy gần Vương đô nhưng cũng phải cẩn thận đấy."
"Vâng..."
Cỗ xe ngựa lăn bánh qua cánh cổng được xây trên bức tường thành dày cộp—.
"......?"
Có gì đó không đúng. Ông cảm giác như vó ngựa kéo xe bỗng nặng hơn một chút.
Người đánh xe đã có 20 năm kinh nghiệm trong nghề, ông có thể nhận ra những thay đổi nhỏ nhất.
Ông ngoảnh lại, hai mạo hiểm giả đang ngáp ngắn ngáp dài trên lưng ngựa ở hai bên phía sau.
Nhìn về phía trước, gã tự xưng là đội trưởng party, Nogusa, đang cưỡi ngựa đi đầu.
"Cũng không có gì thay đổi... vậy chắc là do mặt đường rồi."
Ra khỏi thành, con đường trở nên gồ ghề hơn. Dù đã được nện phẳng nhưng không phải đường lát đá. Cảm giác mặt đường khác đi có lẽ đã khiến vó ngựa nặng hơn.
"Haizz... Nặng nề quá đi. Nhưng thôi, cứ làm cho xong việc là được."
Cỗ xe cứ thế tiến lên, lọc cọc, lọc cọc, lọc cọc.
Chùm chìa khóa rung lên, leng keng, leng keng, leng keng.
Mạo hiểm giả hạng C, Nogusa-Garage, đang rất phấn khởi.
Việc thăng hạng C nhanh hơn dự kiến là một điều tốt. Việc nẫng tay trên được nhiệm vụ hộ tống với số tiền kếch xù từ party bốn con mụ khó ưa tự xưng là 'Tứ Tinh Phương Đông' cũng là một điều tốt. Nhà thổ mà hắn được chiêu đãi ở Poondo, cái thành phố hạng hai mà hắn vẫn coi thường, lại quy tụ toàn mỹ nhân cũng là một điều tốt. Và việc đối tượng hộ tống là một thiếu nữ xinh đẹp cũng là một điều tốt.
Mọi thứ đều đang diễn ra suôn sẻ. Hắn thậm chí còn nghĩ rằng, thế giới này đang xoay quanh mình.
(Nhiệm vụ hộ tống dễ ợt.)
Từ Poondo đến Vương đô, đi xe ngựa mất sáu tiếng. Cứ hai tiếng lại cho ngựa nghỉ một lần, vậy là có hai điểm nghỉ trên đường đến Vương đô.
Sau khi nghỉ lần đầu và tiếp tục di chuyển—Nogusa, lúc này đã gần tỉnh rượu, bắt đầu thấy hứng thú với đối tượng hộ tống bên trong xe ngựa.
"Này, người đánh xe."
Nogusa đang đi phía trước liền cho ngựa lại gần người đánh xe.
"V-Vâng..."
"Đưa chìa khóa đây."
"Hả?"
"Chìa khóa xe ngựa. Nogusa-sama này sẽ giữ giúp cho."
"Kh-kh-không, nhưng mà cái này—"
"Ngươi có biết ta là ai không hả? Là Nogusa-sama, mạo hiểm giả hạng C đấy nhé? Ngươi dám cãi lời ta sao?"
"D-d-dạ đâu có! Ch-chỉ là nhiệm vụ lần này có liên quan đến quý tộc-sama nên—"
Trong lúc người đánh xe đang ấp úng viện cớ.
"Này, Nogusa! Đằng trước!!"
"!"
Việc hắn ngay lập tức đặt tay lên chuôi kiếm và cảnh giác xung quanh cũng cho thấy hắn không hổ danh là mạo hiểm giả hạng C.
"Gì thế... Một kẻ gục ngã ven đường à?"
Từ bóng cây ven đường, một người đàn ông lảo đảo bước ra. Có vẻ anh ta vào rừng để hái dược thảo, hoa quả và nấm.
"X-xin lỗi, có thể cho tôi xin chút nước được không? Tôi bị lạc trong rừng, vừa mới tìm được đường ra..."
"......"
Nogusa hất hàm ra hiệu cho người đánh xe và đồng bọn. Ý bảo cứ đi trước đi.
"Chịu mày thật. Cái này được chưa?"
"Ôi, cảm ơn ngài nhiều!"
Nogusa xuống ngựa và đưa bi đông nước, người đàn ông vui mừng đón lấy.
"Ừm... tôi chỉ có thứ này để cảm ơn ngài thôi..."
Thứ được đưa ra là một cây dược thảo đã héo.
"Chậc. Không cần, thứ đó. Đi nhanh đi."
"Vậy được sao ạ? Cảm ơn ngài. Ngài thật là một người rộng lượng."
"À, phải rồi. Thay cho lời cảm ơn, hãy đi rêu rao tên của ta. Nogusa-Garage. Người đàn ông sẽ trở thành anh hùng."
"Anh hùng... Vâng, tôi hiểu rồi."
Nogusa leo lên ngựa và đuổi theo cỗ xe đang đi phía trước. Hai tên đồng bọn đang dàn trận trước sau, thấy Nogusa quay lại liền trở về đội hình ban đầu.
"Giúp người cũng mệt thật đấy."
"Đó chẳng phải là cái thú của mạo hiểm giả sao?"
"Nếu đối phương là phụ nữ thì tao đồng ý."
"Chuẩn không cần chỉnh!"
Cả ba cùng phá lên cười ha hả. Đó là một nhiệm vụ hộ tống suôn sẻ, không có gì bất trắc—.
Lẽ ra là thế.
"...Hả?"
Đó là lúc họ dừng lại nghỉ lần thứ hai.
Sau khi giật lấy chìa khóa xe ngựa từ tay người đánh xe đang lưỡng lự—chỉ cần một cú đấm là ông ta ngoan ngoãn ngay—Nogusa mở khóa xe ngựa với nụ cười dâm đãng, định bụng "vào chào hỏi tiểu thư một chút".
Trên chiếc ghế dài, một cô gái đang nằm—không, là một đống chăn đang phồng lên.
Lật tấm chăn lên, bên dưới chỉ có đệm và vải vụn được nhét vào.
Không thấy bóng dáng tiểu thư đâu cả.
Đó là một màn ngụy trang.
"...Ể?"
Chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, Nogusa chỉ biết thốt lên một tiếng.
Một cỗ xe chật hẹp. Một cỗ xe đã được khóa trái. Luôn có người canh gác.
Vậy mà—đối tượng hộ tống, Lavia-Di-Morgstadt, đã biến mất không một dấu vết.
◇
Thời gian quay ngược lại—sau khi cỗ xe hộ tống Lavia kết thúc lần nghỉ đầu tiên và bắt đầu chuyển bánh.
Lavia đang ở trong cỗ xe ngựa chòng chành. Cô ngồi trên ghế, mắt đăm đăm nhìn xuống đôi tay đặt trên đùi. Đôi tay bị còng.
Kể từ lúc đó, cậu thiếu niên ấy—người tự xưng là Hikaru—đã không đến.
Cậu ấy đã nói sẽ đến giải cứu vào đúng ngày hôm nay, nhưng tuyệt nhiên chẳng có liên lạc nào. Cô đã bắt đầu cho rằng đó chỉ là một hy vọng hão huyền, rằng tất cả chỉ là lời nói đãi bôi của Hikaru mà thôi.
Dĩ nhiên, đội hộ tống chỉ có ba người. Nếu huy động nhiều người bao vây thì có thể dễ dàng hạ gục họ. Nhưng Lavia nghĩ mình không có giá trị đến mức đó, và giả sử có kẻ muốn "thực lực" của Lavia đi chăng nữa, liệu chúng có dám hành động để rồi trở thành kẻ thù của quốc vương nước này không? —Không thể nào, Lavia nghĩ vậy.
Một tiếng thở dài bất giác buột ra, và nó ngày một não nề hơn.
"Haizz..."
"Ở đất nước tôi lớn lên, có một câu nói rằng 'thở dài sẽ làm hạnh phúc bay đi mất'."
"Nhưng mà, cũng có lúc người ta muốn thở dài chứ—"
Lavia giật nảy mình.
"Ối, đừng la lên nhé. Nếu cậu hét lớn thì tôi bị lộ mất."
Ngồi ngay cạnh cô—là một thiếu niên tóc đen, mắt đen.
"A, ơ, a, áu."
"Cậu đang thắc mắc làm sao tôi vào được đây, đúng không? Tôi cũng muốn giải thích lắm, nhưng giờ không có thời gian."
"V-Vâng."
Cô vẫn nhìn Hikaru với ánh mắt không thể tin nổi—một thiếu niên đã xuất hiện bên trong cỗ xe hộ tống một cách thản nhiên như không.
—Người này chính là cứu tinh của mình. Lavia đã tin như vậy.
Cho đến khi thực hiện kế hoạch này, Hikaru đã lường trước mọi kịch bản hộ tống có thể xảy ra, nhưng điều cậu đặc biệt quan tâm là "chìa khóa". "Có bao nhiêu ổ khóa", và "cần phá bao nhiêu cái" để giải thoát cho Lavia.
Trường hợp rắc rối nhất mà cậu dự tính là Hội trưởng Hội Giả kim thuật sẽ "đi cùng". Ông ta sẽ tạo ra một nhà tù ma lực và đi cùng đến Vương đô. Sau khi đến nơi mới giải trừ nhà tù ma lực—như vậy, để giải cứu Lavia trên đường đi, không còn cách nào khác ngoài việc giết chết vị Hội trưởng.
Nhưng có vẻ vị Hội trưởng không rảnh đến thế. Tối qua, sau khi lẻn vào Hội Giả kim thuật để kiểm tra lịch trình của ông ta, cậu biết được hôm nay ông có hẹn ăn tối tại một nhà hàng ở Poondo.
Trường hợp rắc rối tiếp theo là khi có nhiều chìa khóa. Đặc biệt, cậu nghĩ sẽ rất phiền phức nếu có chìa khóa dự phòng được chuẩn bị sẵn ở cả Poondo và Vương đô, và họ "không mang theo chìa khóa trong quá trình hộ tống".
Trong trường hợp đó,
(1) Lavia lên xe và cửa bị khóa lại
(2) Một người trong dinh thự hoặc một kỵ sĩ sẽ cất chìa khóa vào kho
(3) Hikaru sẽ trộm chìa khóa từ kho
(4) Nhanh chóng đuổi theo xe ngựa
(5) Sau khi cứu Lavia, trả lại chìa khóa vào kho
cần phải thực hiện theo quy trình như vậy, nhưng chìa khóa lại do người đánh xe mang theo. Tức là "chỉ cần lấy từ người đánh xe rồi trả lại cho ông ta là được". Đây là trường hợp dễ nhất trong các kịch bản cậu đã tính đến.
Và còn sự tồn tại của chiếc còng tay. Vị Hội trưởng Hội Giả kim thuật đã đeo cho cô một chiếc còng tay "sẽ tự động tháo ra sau một thời gian". Đó là một quyết định hợp lý vì "không cần chìa khóa" và "có thể giam giữ trong một thời gian tương đối dài", nhưng đối với Hikaru thì lại là một may mắn. Chỉ cần đưa Lavia ra ngoài là "sau một thời gian, còng tay sẽ tự tháo ra".
Ngoài ra, cậu cũng đã suy nghĩ về các kịch bản khác có thể xảy ra, xác nhận các bước cần thực hiện cho từng kịch bản và kiểm tra vị trí của kho chứa chìa khóa. Nhưng thực tế lại dễ dàng hơn tưởng tượng, và số chìa khóa mà Hikaru cần lấy chỉ có một chiếc duy nhất.
Người đánh xe.
Ông ta luôn ngồi ở vị trí của mình. Lẻn đến và trộm chìa khóa là một công việc phù hợp với kỹ năng "Ẩn Mật".
Hôm đó, để xác nhận loại còng tay mà Lavia sẽ bị đeo, Hikaru đã đến ngục tối của dinh thự Bá tước và chứng kiến cảnh Hội trưởng Hội Giả kim thuật đeo còng cho cô.
Tiếp theo, sau khi biết Lavia được đưa lên xe ngựa và chìa khóa do người đánh xe giữ, cậu di chuyển đến cổng thành phía Vương đô. Trong lúc xe ngựa bị lính gác kiểm tra, cậu đã nằm sấp trên "nóc" xe.
Cỗ xe rất chắc chắn nên không hề rung chuyển. Con ngựa có vẻ cảm nhận được sức nặng và liếc nhìn về phía cậu khiến cậu thoáng giật mình, nhưng chỉ có vậy thôi.
Sau đó, cậu chỉ việc thong thả nằm dài trên nóc xe ngựa cho đến khi họ nghỉ ngơi lần đầu.
Kết thúc giờ nghỉ, cỗ xe lại chuyển bánh. Đã đi đủ xa so với Poondo, cậu lẻn đến gần người đánh xe và "mượn" chiếc chìa khóa. Vì xe ngựa cứ rung lên bần bật nên ông ta không hề hay biết.
Và thế là cậu mở khóa cỗ xe.
Sau khi lẻn đến trả lại chìa khóa cho người đánh xe, Hikaru đã vào bên trong xe ngựa.
Cậu biết rằng mình sẽ không bị các mạo hiểm giả giám sát phát hiện nhờ sự kết hợp giữa skill "Ẩn Mật" và Gia hộ "Thần Ẩn Mật: Kẻ Vận Bóng Đêm", nhưng để chắc ăn hơn, cậu đã hành động vào thời điểm có một đoàn thương buôn đi ngang qua.
Cứ như vậy, cậu đã xuất hiện trước mặt Lavia.
"Trong lúc này, cậu hãy dùng chăn và đệm để ngụy trang thành có người đang ngủ trong xe. Nếu không đủ thì nhét thêm quần áo vào. À, còn mặc cái này vào nữa."
Hikaru ra chỉ thị.
Việc ngụy trang rất quan trọng. Sau khi "đào thoát", dù có bị nhìn vào bên trong thì cũng sẽ không bị phát hiện ngay. Có lẽ sẽ câu được thời gian cho đến lần nghỉ tiếp theo.
Cậu lấy từ ba lô ra một chiếc áo choàng màu nâu giản dị và khoác lên người Lavia. Nó cũng che được cả còng tay nên dù có gặp ai trên đường về cũng không thành vấn đề.
(Được rồi, từ đây mới là phần quan trọng.)
Có một điều đáng lo ngại khi giải cứu Lavia. Đó là Lavia không có skill "Ẩn Mật". À không—đó cũng chỉ là suy đoán mà thôi.
"Lavia, vừa làm vừa cho tôi xác nhận một chuyện nhé."
"?"
"Để trốn thoát khỏi đây, tôi làm gì cũng được chứ?"
"...Vâng."
Không cần hỏi "làm gì", Lavia đã gật đầu. Hikaru cũng gật đầu đáp lại. Giờ thì cậu có thể yên tâm sử dụng "point" của cô ấy rồi.
Cậu tập trung vào cơ thể cô—và gọi ra Soul Board.
【Soul Board】Lavia Tuổi 14 / Hồn Vị 6 / 0
【Ma Lực】
【Lượng Ma Lực】11【Ma Lực Lý Pháp】2/【Tương Thích Tinh Linh】─【Hỏa】5
Hikaru suýt buột miệng kêu lên.
Một Soul Board cực kỳ mất cân bằng. Dù cậu cũng chẳng có tư cách nói người khác.
Point chỉ được cộng hết vào mục "Ma Lực". Hơn nữa, những con số "11" hay "5" này là thứ mà cậu chưa từng thấy ở bất kỳ mạo hiểm giả kỳ cựu nào. Có chăng chỉ ngang ngửa Unken mà thôi.
(Thảo nào Quốc vương lại thèm muốn cô ấy như một thứ vũ khí...)
Lượng ma lực dồi dào và hỏa ma pháp thành thục. Cùng với skill bí ẩn "Ma Lực Lý Pháp". Vì là Soul Board của người khác nên không thể xác nhận nội dung các mục, thật là bực bội.
(Lượng point còn lại là 0 nên không thể lấy “Ẩn Mật” được... Chà, chuyện này cũng nằm trong dự tính của tôi rồi.)
Mục "Tên" có chút khiến cậu để ý. Lẽ ra phải là "Lavia-Di-Morgstadt", nhưng lại chỉ có "Lavia". Có lẽ trong lòng cô ấy, "gia đình" đã hoàn toàn bị cắt đứt rồi chăng.
(Được rồi, vậy thì chuyển sang kế hoạch B.)
Hikaru mở Soul Board của mình.
【Soul Board】Hikaru Tuổi 15 / Hồn Vị 16 / 10
【Sức Sống】/【Ma Lực】 (Chỉ unlock)
【Sức Mạnh】
【Lượng Sức Mạnh】1
【Nhanh Nhẹn】
【Bộc Phát】1/【Ẩn Mật】─【Gián đoạn Sinh mệnh】1・【Gián đoạn Ma lực】1・【Gián đoạn Tri giác】5(MAX)─【Ám Sát】3(MAX)
【Trực Giác】
【Dò Tìm】─【Dò tìm Sinh mệnh】1・【Dò tìm Ma lực】1
Số point còn lại là 10. Cậu cộng 1 point vào "Gián đoạn Sinh mệnh" và 1 point vào "Gián đoạn Ma lực" của nhánh "Ẩn Mật". Ngay lập tức, một mục kỹ năng nhánh xuất hiện.
『【Gián đoạn Tập thể】... Có thể áp dụng hiệu ứng “Gián đoạn Sinh mệnh”, “Gián đoạn Ma lực”, “Gián đoạn Tri giác” cho đối tượng có tiếp xúc da thịt. Tối đa 5 người. Mức hiệu quả tối đa của mỗi loại gián đoạn phụ thuộc vào cấp độ của skill tương ứng.』
(Đúng như tôi nghĩ. Cách viết hơi khó hiểu, nhưng tóm lại, nếu không nâng “Gián đoạn Sinh mệnh”, “Gián đoạn Ma lực” và “Gián đoạn Tri giác” lên MAX, thì dù có nâng “Gián đoạn Tập thể” lên MAX cũng vô dụng.)
Hiện tại, "Gián đoạn Sinh mệnh" và "Gián đoạn Ma lực" đều ở cấp 2. Dù có nâng "Gián đoạn Tập thể" lên cấp 3 thì cũng chỉ nhận được hiệu quả đến cấp 2 mà thôi.
(Vẫn nằm trong dự tính.)
Với 8 point còn lại, Hikaru cộng 1 point vào "Gián đoạn Sinh mệnh", 1 point vào "Gián đoạn Ma lực" và 3 point vào "Gián đoạn Tập thể". Như vậy, cậu có thể áp dụng hiệu ứng "Ẩn Mật" cấp 3 cho Lavia, nhưng cô ấy lại không có sự hỗ trợ từ "Gia Hộ" của thẻ Guild—vẫn còn đó chút bất an.
"Dò tìm Sinh mệnh" của Nogusa chỉ ở cấp 1, và ngay cả "Anh Hùng Cứu Quốc" Unken cũng chỉ có "Gián đoạn" cấp 2 và "Gián đoạn Tập thể" cấp 1. Chỉ còn cách tin rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Và vì thế, Hikaru đã chuẩn bị sẵn một phương án khác.
(Đổ thêm 3 point còn lại vào cũng được, nhưng tôi không rõ sự khác biệt giữa cấp 3 và 4 là bao nhiêu, với lại có thể sẽ cần “Sức Mạnh” để bế Lavia. Cứ giữ lại số point còn lại thì hơn. Sau đó là—)
Cậu kiểm tra thẻ Guild. Cậu đã hy vọng có một "Gia Hộ" mới như "Thần Gián đoạn Tập thể", nhưng không có. Có lẽ vì skill chưa đạt MAX chăng. Dù không có "Gia Hộ" mong muốn, nhưng lại xuất hiện『Thần Trộm Phố Phường: Town Thief』.
(Chắc là do mình lẻn vào nhiều nơi quá... Càng ngày càng không thể cho người khác xem mục “Gia Hộ” này được rồi...)
Trong lúc đó, Lavia đã chuẩn bị xong việc ngụy trang.
"Sắp đến lúc rồi. Chuẩn bị tinh thần thoát khỏi xe ngựa đi."
"Cậu có thể cho tớ biết kế hoạch tiếp theo không? Tớ nghĩ nếu biết trước sẽ dễ hành động hơn."
"Cũng đúng. Tôi sẽ mở cửa. Chúng ta sẽ cùng nhau ra ngoài xe. Khóa cửa lại. Nhảy khỏi xe. Tạm thời nấp vào bóng cây hoặc bụi rậm ven đường."
"...Làm vậy có ổn không...? Có người canh gác mà..."
"Tôi quên mất một điều."
Tuy khó nói, nhưng đây là điều bắt buộc nên cậu đành nén sự ngượng ngùng lại.
"...Trong lúc hành động, hãy luôn nắm tay tôi."
Cậu đưa tay trái ra. Có lẽ Lavia đã thắc mắc hành động này có ý nghĩa gì, điều đó hiện rõ trên nét mặt cô. Nhưng cô không nói ra. Có lẽ vì thấy má Hikaru hơi ửng đỏ, Lavia cũng đỏ mặt theo.
"...Vâng."
Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu.
Một bàn tay mềm mại và mảnh mai.
◇
"Này, Nogusa! Đằng trước!!"
"! Gì thế... Một kẻ gục ngã ven đường à?"
"X-xin lỗi, có thể cho tôi xin chút nước được không? Tôi bị lạc trong rừng, vừa mới tìm được đường ra..."
Một sự việc bất thường xảy ra bên ngoài xe ngựa. Đây chính là con át chủ bài cuối cùng mà Hikaru đã chuẩn bị—một đòn quyết định.
Để thu hút sự chú ý của bọn chúng trong giây lát, Hikaru đã thuê Kelbeck của Đạo tặc Guild đóng giả làm "kẻ gục ngã ven đường". Cái giá là 20.000 giran. Dù chỉ muốn chửi thầm 'đồ cắt cổ', cậu vẫn chấp nhận điều kiện.
"Đi thôi."
Ngay khoảnh khắc đó, Hikaru tháo khóa và mở cửa. Cậu kéo Lavia, cả hai cùng bước ra ngoài xe. Cậu để cô đứng trên bậc thềm, Lavia mở to mắt kinh ngạc. Hai bên là các mạo hiểm giả đang cưỡi ngựa.
Bọn họ vừa cảnh giác với "kẻ gục ngã ven đường" ở phía trước, vừa liếc nhìn ra bên ngoài lề đường.
Đúng vậy. Kiểu cản trở này thường là để "dừng xe ngựa". Và sau đó là "tấn công từ hai bên".
Bọn họ không thể nào tưởng tượng được—rằng "đối tượng hộ tống sẽ trốn thoát từ bên trong xe ngựa". Lại thêm hiệu ứng của "Gián đoạn Tập thể", họ có thể ra ngoài mà không bị phát hiện. Ngay cả giữa ban ngày ban mặt.
"Đừng buông tay ra nhé."
"Vâng!"
Ngay khi khóa cửa lại, Hikaru đạp mạnh vào bậc thềm và nhảy về phía sau. Hai người lơ lửng trên không, tay vẫn nắm chặt. Cỗ xe ngựa dần đi xa. Các mạo hiểm giả đang dàn trận hai bên di chuyển về phía trước và sau xe. Nogusa đang tiến lại gần người đàn ông trông như kẻ gục ngã.
Tõm, cậu tiếp đất. Cậu loạng choạng tiến về phía trước vài bước rồi trụ lại.
"...Lối này."
Hikaru xác nhận xung quanh rồi hướng về phía lề đường đối diện với người đàn ông khả nghi—tiến vào bụi rậm.
Quãng đường di chuyển chỉ khoảng năm mét, nhưng đối với Lavia, đó là khoảng thời gian căng thẳng đến mức tim như muốn vỡ tung.
—Tại sao họ lại không nhận ra chúng tôi?
—Người đàn ông trông như kẻ gục ngã kia là ai?
—Cơ sở nào khiến Hikaru tự tin đến vậy?
Toàn là những điều không thể hiểu nổi—nhưng họ đã vào được bụi rậm. Chắc chắn không ai phát hiện ra. Tức là, cuộc đào thoát đã thành công.
"Phùùù..."
"...Đừng mất cảnh giác. Ở đây vẫn chưa an toàn đâu."
Lời nói của Hikaru khiến cô phải tập trung trở lại. Đây mới chỉ là nửa chặng đường. Nếu các mạo hiểm giả phát hiện Lavia đã biến mất, họ sẽ tức tốc quay lại.
"Cách đây khoảng hai cây số theo hướng ngược lại có một ngôi làng nhỏ. Các đoàn thương buôn thường ghé lại đó để nghỉ ngơi. Chúng ta sẽ bí mật đi nhờ một đoàn."
"...Cũng xa nhỉ."
"Giá mà có đoàn thương buôn nào đi qua đây ngay bây giờ thì tốt."
Sau khi đi xuyên qua bụi rậm, giữ một khoảng cách an toàn với nhóm Nogusa, họ quay trở lại con đường chính.
"Sau đó thì sao? Đi cùng đoàn thương buôn đến đâu?"
"Lẩn trốn ở Poondo."
"...Hả?"
"Vẻ mặt cậu như đang nghĩ 'tại sao lại lẩn trốn ở nơi dễ bị điều tra nhất', đúng không?"
"Đ-đâu có... Nhưng tại sao lại là Poondo?"
"Cậu thử nghĩ xem, kẻ 'giúp cậu trốn thoát' hoặc 'bắt cóc' cậu sẽ là 'ai'?—Bọn truy đuổi sẽ suy luận như vậy."
Lavia suy nghĩ một chút.
"...Một quý tộc có thế lực, hoặc người của nước khác? Nhưng tớ không nghĩ người nước khác biết về năng lực của mình."
"Đúng vậy. Tức là gần như chắc chắn các quý tộc sẽ bị nghi ngờ. Và Poondo là lãnh địa trực thuộc hoàng gia, nên có rất nhiều quý tộc đặt dinh thự ở đó."
"Vậy thì Poondo càng bị điều tra kỹ hơn chứ..."
"Không, sai rồi. Vì Poondo là lãnh địa trực thuộc nên Quốc vương có thể dùng quyền lực để điều tra. Bất kỳ quý tộc nào cũng biết đó là nơi không thích hợp để che giấu người. Như vậy, họ sẽ cố gắng trốn về lãnh địa của mình càng sớm càng tốt. Dĩ nhiên Poondo cũng sẽ bị điều tra qua loa, nhưng chỉ cần vượt qua được 'cái sự qua loa' đó thì Poondo sẽ trở nên an toàn—"
Nói đến đó, Hikaru chợt im bặt. Cậu kéo tay Lavia chạy khỏi con đường chính.
"Cái gì—"
"Suỵt."
Họ nấp sau một thân cây nhỏ, ẩn mình đi.
Hikaru nín thở chờ đợi.
Từ phía xa trên con đường, một bóng người nhỏ như hạt gạo đang lao tới. Nó ngày một lớn dần—là một người đang phi ngựa.
(Ngựa trạm ư? Không phải...!?)
Hikaru không tin vào mắt mình. Cậu nhận ra đã có một biến số bất thường xảy ra.
Người trên ngựa là một kỵ sĩ. Một kỵ sĩ với thân hình khổng lồ khiến con ngựa cỡ chuẩn trông thật nhỏ bé—.
(Mình chưa từng thấy gã nào như thế...!?)
Hikaru chưa từng thấy người đó. Cậu đúng là đã có mặt khi Lavia bị đưa ra khỏi dinh thự Bá tước, nhưng ngay sau đó đã đi trước xe ngựa để đến cổng thành.
Tức là, cậu không biết East đã nói chuyện với "ai" ở dinh thự.
(Xét tình hình, hắn ta đang đuổi theo nhóm Nogusa. Hơn nữa—nhìn vào cơ bắp thì mạnh hơn East rất nhiều... Gã này là ai chứ?)
Nếu viên kỵ sĩ đuổi kịp xe ngựa, khả năng cao hắn sẽ kiểm tra xe ngay lúc đó. Một khi phát hiện Lavia không có ở đó, họ sẽ bắt đầu tìm kiếm trước khi cậu và Lavia kịp quay về thành phố.
Dĩ nhiên, có "Ẩn Mật" thì có thể trốn được, nhưng cũng chỉ là "có thể trốn" mà thôi. Vấn đề làm sao để kiếm thức ăn cũng sẽ nảy sinh. Hơn nữa, có thể Flare ở Hội Mạo hiểm giả sẽ nói ra điều gì đó. Rằng Hikaru đã quan tâm đến vụ án mạng của Bá tước.
Theo kế hoạch, sau khi trở về Poondo, cậu sẽ hành động như bình thường. Nếu cậu ở ngay trước mắt, dù Flare có nghe tin Lavia trốn thoát thì cô ấy cũng sẽ hỏi chuyện Hikaru trước khi báo cáo cho ai đó. Cậu tin rằng mình đã xây dựng được mối quan hệ ở mức đó. Hơn nữa, Hikaru dự định sẽ quay lại Poondo và nhận quest của Guild. Thủ phạm chủ mưu vụ đào thoát lại ung dung đến Hội Mạo hiểm giả nhận quest vào đúng ngày hôm đó, bình thường sẽ không ai nghĩ đến điều này.
Chính vì vậy, sẽ rất tệ nếu thông tin Lavia mất tích bị lộ ra trước khi Hikaru quay về Poondo. Nếu cậu không có ở đó, cậu sẽ bị nghi ngờ.
Nếu không thể quay lại Poondo—cuộc sống lang bạt sẽ bắt đầu. Nếu cái tên "Hikaru" bị liệt vào danh sách đen, có khả năng sẽ bị lần ra dấu vết từ thẻ Guild. Chỉ còn cách trốn sang nước khác.
Việc xuất cảnh không thành vấn đề, nhưng cả Hikaru và Lavia đều chưa từng di chuyển một quãng đường dài như vậy, hoàn toàn không có kinh nghiệm. Đặc biệt là Lavia, cô đã sống như một con chim trong lồng suốt nhiều năm. Vấn đề thể lực cũng là một trở ngại.
"Phải chặn tên kỵ sĩ đó lại."
Đó là kết luận của Hikaru.
"Ở yên đây. Tuyệt đối không được di chuyển."
"Người đó là ai vậy?"
"Quân truy đuổi."
Hikaru lấy chiếc mặt nạ bạc ra đeo vào và khởi động Soul Board.
(May mà mình còn giữ lại 3 point.)
Hikaru chọn bảng "Sức Mạnh". Đầu tiên, cậu unlock "Thông thạo Vũ trang", tốn 1 point. Tiếp theo, cậu cộng thêm 2 point vào "Ném".
【Sức Mạnh】
【Lượng Sức Mạnh】1/【Thông thạo Vũ trang】─【Ném】2
Hikaru vốn đã có 1 điểm "Sức Mạnh", và "Thông thạo Vũ trang" cấp 2 hẳn đã là cấp độ khá cao rồi. Dù Hikaru có là một kẻ nghiệp dư trong chiến đấu, nhờ vào sự hỗ trợ của skill, cậu vẫn có thể phát huy được sức mạnh đáng kể.
Cậu vốn đã có ý định học "Ném" hoặc "Cung". Vì sau "Ám Sát" là "Bắn tỉa", nên chúng rất tương thích với nhau. Cậu không chọn "Cung" vì cung tên khó chiến đấu ở nơi chật hẹp, hết tên là hết cách tấn công, và bản thân vũ khí cũng cồng kềnh—đó là những lý do. Còn với "Ném" thì cậu có thể ném bất cứ thứ gì. Kể cả hòn đá lăn lóc dưới chân.
Hikaru nhặt vài hòn đá và nhét vào túi.
Biến số bất ngờ xảy ra khiến tay cậu run lên. Không phải vì sợ hãi. Mà là vì căng thẳng—chăng.
(...Bình tĩnh lại nào, tôi. Tôi có thể vượt qua chuyện này.)
Cậu siết chặt hòn đá nhỏ trong tay.
◇
Kỵ sĩ đoàn trưởng Lawrence Di Falcon đang thúc ngựa phi nước đại.
Anh ta đã nghe toàn bộ câu chuyện từ East và những người khác. Dù sau này điều tra viên cũng sẽ lấy lời khai, nhưng Lawrence muốn đích thân nghe chuyện từ các kỵ sĩ của mình. Dù có vài điểm đáng ngờ, anh ta vẫn cho rằng đúng như East lo ngại, cần phải xử lý đám mạo hiểm giả hộ tống. Vả lại, Lawrence đằng nào cũng phải quay về vương đô để tổng hợp báo cáo cho quốc vương. Nếu vậy, chi bằng chính mình trà trộn vào đội hộ tống──suy nghĩ đó đến hết sức tự nhiên. Khác với East và mọi người, Lawrence không có lý do gì phải ở lại Poand để chờ điều tra viên.
(Cứ theo đà này, chẳng mấy chốc sẽ đuổi kịp xe ngựa hộ tống thôi──)
Ngay chính khoảnh khắc đó.
"!?"
Mắt phải của con ngựa phụt máu.
Nó hí lên rồi chồm nửa thân trên. Lawrence cố ghìm cương nhưng vẫn bị hất văng về phía sau.
Do đang phi nước đại, toàn thân anh ta đập mạnh xuống đất. Ngay trước mắt, con ngựa lảo đảo rồi đổ gục sang một bên.
"Kẻ nào!"
Anh ta bật dậy ngay lập tức. Dù ngã ngựa, nhưng cơ thể được bao bọc bởi lớp giáp cơ bắp chỉ bị vài vết xước nhẹ.
Vì không muốn tăng thêm trọng lượng, trang bị của anh ta chỉ có duy nhất một thanh trường kiếm mảnh để tự vệ. Anh ta không hề nghĩ mình sẽ bị tập kích──vừa tặc lưỡi, anh ta vừa rút kiếm. Nếu đối phương đông, một thanh trường kiếm thì thật chẳng đáng tin cậy. Ý là về mặt độ bền. Còn nếu chỉ có một tên, anh ta tự tin──à không, chắc chắn có thể dễ dàng đánh bại bất cứ tên trộm cướp nào.
"Ta là Lawrence Di Falcon! Một quý tộc của đất nước này và được giao phó Kỵ sĩ đoàn danh giá! Ta không biết ngươi là ai, nhưng đã dám tấn công ta thì hãy chuẩn bị tinh thần đón nhận cái chết đi!"
(Ôi, Kỵ sĩ đoàn trưởng cơ đấy! Lại còn là Lawrence!?)
Hikaru nhớ lại câu chuyện đã nghe ở đền thờ.
(Chẳng phải là một tay cừ khôi được mệnh danh là『Kiếm Thánh』sao!? Nghe nói là chuyên gia đại kiếm──Hử? Nhưng thứ hắn đang cầm là trường kiếm mà. Rốt cuộc là sao? Chỉ là do chưa chuẩn bị kỹ càng, hay thông tin của tôi đã sai──)
Hikaru nhìn quanh, nhưng không có kỵ sĩ nào khác đi theo. Chỉ có một mình Lawrence.
(Bình tĩnh nào. Nếu đối thủ chỉ có một người──dù hắn có là một tay lão luyện đến đâu, với「Ẩn Mật」thì vẫn có thể thắng. ......Nhưng trước hết, tôi muốn xem thông tin. Soul Board của gã này.)
Cậu len lén tiếp cận qua bụi cỏ. Lawrence cảnh giác xung quanh không một chút lơ là, dáng vẻ trông vô cùng bài bản. Sát khí tỏa ra tứ phía.
Một đàn chim đồng loạt bay vút lên, như thể đang chạy trốn khỏi Lawrence.
(......Ở khoảng cách này mà đã có áp lực kinh người đến vậy.)
Dù còn cách Lawrence khoảng mười mét, cậu đã cảm thấy một áp lực nặng nề như muốn nghiền nát toàn thân. Mồ hôi cứ thế túa ra không ngừng.
──Cứ mặc kệ hắn thì sao?
Một câu hỏi như vậy nảy ra trong đầu. Cậu muốn chọn phương án dễ dàng hơn. Nhưng dù có mặc kệ, vẫn cần phải xác nhận Soul Board của hắn.
Nếu người đàn ông này có thể chạy với tốc độ ngang ngửa ngựa──dù cảm thấy điều đó đã vượt xa khả năng của con người rồi──thì kết quả là việc Lavia mất tích sẽ bị phơi bày ngay lập tức. Từ đây đến chỗ xe ngựa chỉ còn khoảng một, hai cây số nữa thôi.
(Đi thôi......)
Cậu bước tới. Cậu sợ rằng chỉ một tiếng sột soạt khi giẫm lên cỏ cũng đủ để bị phát hiện. Nhưng vì「Ẩn Mật」vẫn đang hoạt động hiệu quả, Lawrence, dù đang cảnh giác nhìn quanh, vẫn không có vẻ gì là đã nhận ra cậu.
(Còn tám mét nữa......)
Lawrence đang đứng giữa con đường, nên để đến được khoảng cách năm mét mà Soul Board có thể hoạt động, Hikaru cần phải ra khỏi chỗ nấp đến mức không thể che giấu toàn bộ cơ thể.
(Sáu mét......)
Bức tường cây cỏ gần như không còn nữa.
(Còn hai bước nữa...... Đi thôi.)
Hikaru bước một bước.
"!?"

Một ánh mắt sắc lẻm liếc về phía này.
Hikaru đông cứng tại chỗ.
Nhưng ánh mắt đó chỉ dừng lại ở đấy.
"Không có ai à! Nhát gan rồi sao!"
Lawrence cất cao giọng.
(Hắn không thấy──Hắn không, thấy.)
Nếu bây giờ mà giải trừ「Ẩn Mật」thì chắc chắn sẽ bị nhìn thấy ở khoảng cách này. Hikaru quyết tâm bước thêm một bước nữa và kích hoạt Soul Board của Lawrence.
【Soul Board】Lawrence Di Falcon Tuổi 35 / Hồn Vị 48 / 0
【Sức Sống】
【Hồi Phục Tự Nhiên】8 / 【Stamina】11 / 【Miễn Dịch】─【Kháng Phép】2・【Miễn Dịch Bệnh Tật】2・【Miễn Dịch Độc Tố】1 / 【Giác Quan Nhạy Bén】─【Thị Giác】2・【Thính Giác】1・【Khứu Giác】1
【Sức Mạnh】
【Cơ Bắp】16 / 【Thông Thạo Vũ Khí】─【Kiếm】3・【Đại Kiếm】6 (─【Thiên Kiếm】1)・【Trường Thương】1・【Khiên】5・【Giáp】5
【Tinh Thần】
【Ý Chí】4 / 【Uy Tín】1
【Trực Giác】
【Trực Giác】6
(Quái vật!!)
Hikaru vội vàng lùi lại.
Chỉ số「Đại Kiếm」là 6, ngang ngửa với「Tiểu Kiếm」6 của Unken, Guild Master và là "Anh hùng cứu quốc". Nhưng「Cơ Bắp」lại là 16, một con số khác biệt một trời một vực.「Cơ Bắp」đáng lẽ có thể nâng tối đa đến 30, nhưng đây là lần đầu tiên cậu thấy có người vượt quá 10. Hơn nữa, còn có「Thiên Kiếm」đáng lo ngại kia. Rõ ràng có thể coi đó là một skill phái sinh từ「Thông Thạo Vũ Khí」.
Tổng point là 83, và hắn đã dùng hết sạch. Có vẻ hắn hoàn toàn không thể sử dụng phép thuật, nhưng cũng chẳng cảm thấy cần thiết phải dùng đến nó. Ngược lại, tổng point của Hikaru chỉ có 31 mà thôi.
(Làm sao đây. Phải làm gì bây giờ.)
Cậu cố gắng kìm nén nhịp tim đang đập thình thịch.
(「Hồi Phục Tự Nhiên」8 và「Stamina」11. Chắc chắn nếu tôi không cầm chân hắn, hắn sẽ chạy thẳng đến xe ngựa. Phải ra tay ngay tại đây thôi──)
Cậu nhìn chằm chằm vào viên sỏi đang nắm chặt trong tay.
(──Với một viên sỏi thế này thì làm được gì chứ?)
Một thoáng hối hận len lỏi. Không, cậu lắc đầu.
(Nếu không có「Ném」thì đã chẳng thể chặn được con ngựa. Chắc chắn tôi đã đi đến đây bằng những lựa chọn tốt nhất rồi. Bây giờ không phải lúc để hối hận. Việc cần làm bây giờ là làm sao để thắng với những con bài mình đang có.)
Trong lúc Hikaru đang đắn đo, Lawrence đã phóng tầm mắt về phía trước.
"......Hướng đó sao? Ngươi đang nhìn ta từ một nơi khá xa nhỉ?"
Người đang ở hướng đó──là Lavia.
(Thật luôn sao! Ở khoảng cách này mà cũng biết được á!? Phải hơn năm mươi mét chứ! Tại sao──Là do「Trực Giác」6 à?)
Lawrence không cho Hikaru thời gian để suy nghĩ. Hắn khom người về phía trước, nhắm vào Lavia.
(──Đừng có đùa với tôi.)
Không thể để cô ấy gặp nguy hiểm ở đây được. Hikaru hành động còn nhanh hơn cả suy nghĩ.
Cậu ném viên sỏi đang nắm chặt trong tay bằng một cú ném ngang. Sức mạnh cơ bắp và độ chính xác đã được cường hóa bởi Soul Board. Nếu trúng vào chỗ hiểm, nó đủ sức làm một người đàn ông to lớn ngất xỉu.
Một đòn tấn công từ phía sau chéo của Lawrence, một góc chết hoàn toàn.
Nhưng,
"──Phù!!"
Lawrence, từ tư thế khom người, xoay vút một vòng rồi vung trường kiếm.
Một tiếng keng vang lên, viên sỏi bị chém làm đôi, văng về hai phía.
(Thứ đó mà──cũng chém được sao!? Một mục tiêu nhỏ như vậy!?)
Cậu kinh ngạc đến mức khựng lại trong giây lát.
"Ở đó sao? Ta đã không nhận ra──nhưng đến đây là hết."
Hắn nhẹ nhàng vung trường kiếm lên bằng một tay.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Ở lại đây thì gay go rồi──chỉ biết được có thế.
"Xì!!"
Nhát chém vung xuống xé toạc không khí. Áp lực từ thanh kiếm bay về phía trước, quét ngã đám cỏ.
Không thể tin được──một kiếm kỹ vượt xa khả năng của con người.
(──Chết tiệt! Tên quái vật!!)
Hikaru đã nhảy sang một bên. Nhưng cánh tay trái của cậu bị chém một vết sâu hoắm, máu phun ra. Đầu cậu nóng lên như sôi.「Sức Bật」1 là không đủ. Nhưng nếu không có「Sức Bật」thì có lẽ thân thể cậu giờ đã bị chém làm đôi rồi.
(Bình tĩnh, bình tĩnh lại nào tôi ơi.)
Tâm trí cậu bị lấp đầy bởi những từ như「Bị thương」「Đau」「Làm sao đây」「Chết」.
(Những lúc thế này càng phải, bình tĩnh lại!)
Cậu cố nén lại cảm giác muốn hét lên.
(Trước hết phải giấu vết máu đi.)
Cậu rút một chiếc khăn tay ra và buộc lên trên vết thương. Dùng miệng để làm việc này khá khó khăn, nhưng cậu cũng đã cầm máu tạm thời được. Chỉ cần nó cầm cự được vài phút là ổn.
(Sau đó, cứ giữ nguyên trạng thái xóa bỏ sự hiện diện──rồi rời đi.)
Nhưng sau khi rời đi thì sao?
Với những skill hiện tại, có vẻ như không có cách nào thắng được Lawrence.
Mấy trò ném sỏi thì dễ dàng bị hắn chém phăng.
(Chết tiệt, dù mình không có ý định giết hắn, nhưng đối phương lại không hề nương tay. Phải nghĩ cách nào đó để phá vỡ tình thế này──Hử?)
Cậu cảm thấy có gì đó không ổn. Một cảm giác khó chịu, giống như biết một người nhưng không thể nhớ ra tên của họ.
Hikaru vừa chạy trong bụi rậm vừa cố gắng vận dụng trí não.
(Gì vậy chứ, tôi đã cảm thấy "điều gì" không ổn?)
Mồ hôi túa ra khắp người. Ấy vậy mà vẫn cảm thấy ớn lạnh, có lẽ là do mất máu.
──Soul Board. Viên sỏi đã ném. Viên sỏi bị chém. Nhát chém của Lawrence──.
(A.)
Cậu chợt dừng lại.
(Tại sao──viên sỏi lại bị phát hiện?)
Để kích hoạt Soul Board, phải tiếp cận trong khoảng cách năm mét. Cảm giác như Lawrence đã nhìn về phía mình, nhưng hắn không hề chắc chắn rằng "kẻ địch đang ở đó".
Nhát chém đó, có lẽ là chém về phía mà viên sỏi bay tới.
Vấn đề là──"dù đã tiếp cận đến khoảng cách năm mét mà không bị phát hiện" nhưng "viên sỏi lại bị phát hiện".
(Là vì nó đã rời khỏi tôi.)
Viên sỏi bay ra xa khỏi Hikaru, và chẳng mấy chốc đã bay ra khỏi phạm vi hiệu lực của「Ẩn Mật」.
Lawrence đã cảm nhận được tiếng gió rít và chém nó.
(──Nếu vậy thì... chỉ có một cách.)
Hikaru đã nghĩ ra phương án đó.
Nhưng đó──là một canh bạc nguy hiểm chưa từng có.
Đúng lúc đó,
"Hả!?"
Có tiếng sột soạt từ phía bên kia khi ai đó đang vạch lá tìm đường.
"Hikaru──đâu rồi......?"
Đó là Lavia, với giọng nói như sắp khóc.
"Sao em lại đến đây!"
Khi cậu lại gần và nắm lấy tay cô, Lavia giật mình run rẩy. Nhưng có vẻ cô đã nhận ra đó là Hikaru qua giọng nói. Hikaru kích hoạt「Che Dấu Tập Thể」.
"Em có cảm giác...... không thể đánh bại người đó được......"
"Chuyện đó,"
Đến cả Lavia cũng nhận ra sao. Quả thực, Lawrence có một khí thế khác thường. Còn mình thì──chỉ là một cậu thiếu niên mảnh khảnh.
"Chúng ta mau trốn đi, Hikaru."
"Nhưng mà."
"Không sao đâu. Chúng ta không cần quay lại thành phố cũng sống được mà."
Đó là một lời đề nghị rút lui đầy hấp dẫn. Suy nghĩ của cậu lung lay dữ dội.
(Nhưng mà.)
Tình hình bây giờ đã khác với lúc nãy, khi cậu còn nghĩ rằng cuối cùng có thể đi lang thang cũng được.
"Hikaru!? Cánh tay đó......!"
Đúng vậy, là vết thương. Cần phải chữa trị sớm. Muốn chữa trị thì phải vào thành phố, hoặc tìm một mạo hiểm giả có thể sử dụng ma thuật hồi phục ở bên ngoài thành phố. Tuy nhiên, gặp được người sau thì lại phải trông chờ vào may mắn.
Lavia suy nghĩ một lúc rồi nói,
"......Này. Chỉ mình Hikaru quay lại thành phố trước đi."
"Cái gì!?"
"Em không sao đâu. Em có thể đợi Hikaru một, hai ngày, thậm chí là năm, mười ngày cũng được. Thật sự không sao cả mà. Em không bị thương, lại còn khỏe mạnh nữa?"
"────"
Không được.
Nếu cứ để mặc Lawrence, hắn sẽ biết được việc Lavia mất tích và sẽ cố gắng quay về Poand nhanh hơn cả Hikaru và Lavia. Khi đó, con đường hắn đi qua chính là con đường này.
Cả hai sẽ rơi vào tình thế vừa phải giấu giếm vết thương, vừa phải đặt cược tất cả vào「Che Dấu Tập Thể」để có thể đi lướt qua Lawrence.
Còn một mối nguy hiểm khác có thể xảy ra. Giả sử Hikaru và Lavia đến được Poand an toàn, thì có lẽ thông tin Lavia mất tích đã lan đến thành phố rồi. Khi đó, lính gác sẽ hành động.
Sau khi Hikaru vào thành phố để chữa trị, rất có thể cậu sẽ bị nghi ngờ chính từ việc chữa trị đó. Hơn nữa, Lavia thì sao? Lính gác sẽ tìm kiếm xung quanh thành phố, nên cô sẽ phải rời xa nơi đó. Một Lavia không có「Ẩn Mật」lại phải một mình rời khỏi thành phố──để đi vào khu vực có quái vật xuất hiện.
Quá nguy hiểm.
(Lavia......)
Hikaru cảm nhận được. Chính vì đang nắm tay cô nên cậu mới cảm nhận được sự run rẩy.
Lavia cũng đang rất lo lắng. Cô đang cố gắng kìm nén sự lo lắng đó để đề nghị Hikaru rút lui.
(Nếu đã vậy──nếu đã vậy thì. Cùng là một canh bạc, thà chọn cách không phó mặc cho số phận còn hơn.)
Thứ được thử thách chính là một trái tim vượt lên nỗi sợ hãi.
"......Anh sẽ không vào thành phố mà bỏ lại em đâu."
"Hikaru......"
"Cứ theo kế hoạch ban đầu, đánh bại Lawrence──bằng sức của anh và em."
Lavia ngơ ngác.
"Em...... cũng sao?"
"Có thể sẽ khiến em gặp nguy hiểm. Nhưng, nếu cùng là nguy hiểm như nhau, anh muốn đặt cược vào việc dùng chính sức mình để giành lấy tương lai. Em giúp anh được không?"
"......Em sẽ làm."
"Được chứ?"
Lavia mỉm cười.
"Nếu nghĩ đến những gì anh đã làm cho em, thì sự nguy hiểm của em chẳng đáng là bao."
Đôi tay ấy đã không còn run rẩy nữa.
Hikaru đã quyết tâm.
◇
"......Kết liễu hụt, sao?"
Lawrence đã tung một nhát chém vào bụi cỏ.
Anh ta cẩn trọng tiến lại gần, và nhíu mày khi không thấy xác chết nào ở đó. Nhưng anh ta đã tìm thấy một vệt máu ở cách đó không xa.
"Quả nhiên là ngươi vẫn ở quanh đây──cách ẩn thân đó, dù là kẻ địch nhưng thật đáng nể. Ngươi không phải hạng trộm cướp thông thường đúng không? Ngươi là ai? Người ngoại quốc──chẳng lẽ là tay sai của Đế quốc?"
Không có ai trả lời những lời đó.
"Dù có trốn ta cũng không để thoát đâu."
Anh ta lần theo vết máu. Giữa chừng, vết máu biến mất, nhưng chỉ cần đi theo dấu cỏ bị giẫm nát là được.
"......Kỳ lạ. So với cách che giấu sự hiện diện, dấu chân này lại hoàn toàn nghiệp dư......"
Dù nghĩ vậy, nhưng rõ ràng kẻ tấn công lúc nãy đã đi qua đây. Lawrence lần theo dấu chân và──.
"?"
Anh ta đã ra đến con đường lớn.
"Chuyện này là sao......?"
Anh ta đã luôn để mắt đến con đường. Vì nếu có đoàn buôn hay lữ khách đi qua, họ có thể bị bắt làm con tin. Khi đó sẽ rất phiền phức.
Chính vì vậy nên anh ta có thể khẳng định. Không hề có bóng người nào băng qua con đường này. Nếu kẻ đó trốn trong bụi cỏ thì còn hiểu được──nhưng việc băng qua đường thì khó mà tin nổi.
"Vậy là vẫn còn trong bụi cỏ......?"
Lawrence trầm ngâm suy nghĩ. Hình như anh ta cũng đã thấy một dấu chân khác.
Việc anh ta phải đắn đo cũng là điều dễ hiểu. Lawrence chưa từng chiến đấu với một đối thủ có thể sử dụng「Ẩn Mật」ở cấp độ của Hikaru. Anh ta không hề nghĩ rằng đó là một đối thủ mà dù có ngang nhiên băng qua đường giữa ban ngày cũng không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Về phần Hikaru, ngay từ đầu cậu đã tính đến việc băng qua đường như một lối thoát. Vốn dĩ, ngay từ đầu, cậu đã tấn công từ phía đối diện với Lavia qua con đường. Đó là để phòng trường hợp có né được đòn tấn công thì Lavia ở phía đối diện cũng không bị phát hiện.
Tuy nhiên, kết quả của việc băng qua đường để tẩu thoát lại là cuộc gặp gỡ với Lavia ở phía bên kia, đó là một điều ngoài dự tính──.
"Hửm......"
Lawrence chợt để ý đến bụi cỏ ở phía đối diện. Anh ta có cảm giác như có thứ gì đó vừa chuyển động. Anh ta bước ra đường và lắng tai nghe, nhưng không có gì thay đổi.
"Động vật sao......?"
Chuyện này thường xảy ra. Động vật nhỏ rất giỏi ẩn mình. Khi con người chú ý đến, chúng sẽ xóa tan sự hiện diện như thể hòa vào không khí.
"......Không, cũng có thể là kẻ tấn công...... nhưng nếu cứ suy nghĩ mãi thì cũng chẳng đi đến đâu, nhỉ."
Có một điều có thể nói chắc chắn, đó là kẻ tấn công lúc nãy sẽ không tung ra đòn tấn công tiếp theo.
Đã để hắn trốn thoát rồi sao──Lawrence bắt đầu nghĩ như vậy.
"Nếu vậy thì...... dù cay đắng nhưng đành bỏ qua vậy."
Anh ta lấy lại tinh thần. Rồi kiểm tra con ngựa đã ngã──nó đã chết. Ở cách đó không xa, viên sỏi đã hạ gục con ngựa chỉ bằng một đòn đang nằm lăn lóc.
"......Chỉ một đòn...... với một viên sỏi nhỏ thế này. Đúng là một nhân tài đáng tiếc──nhưng lãng phí thêm thời gian nữa cũng vô ích."
Anh ta nhìn thẳng về hướng đi. Nếu chạy, có lẽ sẽ kịp xe ngựa đang được các mạo hiểm giả hộ tống.
"Phùuuuuuu──"
Cơ bắp của Lawrence căng phồng lên khi anh ta khom người về phía trước.
Anh ta bắt đầu chạy──ngay khoảnh khắc đó.
"!?"
Lawrence rút kiếm và vào thế thủ.
Một sự hiện diện vô cùng lớn, cảm nhận được từ trong bụi cỏ.
"Cái──"
Đối với Lawrence,『Kiếm Thánh』mạnh nhất Vương quốc Poonsonia, người đã vượt qua vô số lằn ranh sinh tử trên chiến trường──cảnh tượng đó cũng đủ để khiến anh ta sững sờ trong giây lát.
Một pháp trận khổng lồ đang hiện ra trên bầu trời.
Kích thước của pháp trận cần thiết cho một phép thuật thông thường là khoảng một mét. Ngay cả những pháp sư được gọi là "tay nghề cao" ở Guild Luyện kim Poonsonia cũng chỉ có thể sử dụng pháp trận khoảng hai mét là cùng.
Vậy mà──thứ Lawrence nhìn thấy là một pháp trận có bán kính chắc chắn phải đến năm mét. Một đẳng cấp mà không biết liệu pháp sư đứng đầu trong hoàng cung có thể sử dụng được hay không. Những ký tự nhảy múa bên trong pháp trận như những sinh vật sống.
Thứ đang trồi ra từ pháp trận là một quả cầu lửa. Như thể muốn nói rằng một pháp trận cỡ này là không đủ──đó là một quả cầu lửa khổng lồ phình to ra ngay khi vừa thoát khỏi pháp trận.
"Thuật sĩ, ở đằng kia sao!"
Lawrence phát hiện ra một bàn tay đang chìa ra lên trời, chỉ một chút thôi, từ trong bụi cỏ.
Khoảng cách chừng một trăm mét. Việc có thể dễ dàng tìm thấy bàn tay nhỏ bé dường như của một cô gái có lẽ là nhờ vào kinh nghiệm và tài năng thiên bẩm của Lawrence.
"Trước khi phép thuật được kích hoạt, phải kết liễu──"
Nhưng, lúc đó, Lawrence bị một cảm giác không thể diễn tả bủa vây.
Như thể lưỡi hái khổng lồ của tử thần đang kề vào cổ mình.
──Có ai đó, đang ở đây.
Anh ta cảm nhận được bằng trực giác.
──Ai đó khác ngoài pháp sư kia, đang ở gần đây──.
"Vậy mà cũng nhận ra được cơ à. Quả nhiên『Trực Giác』phiền phức thật."
Khi nghe thấy giọng nói đó──Lawrence cảm thấy một chất lỏng nóng hổi tuôn ra từ cổ mình.
"Cá, cái......?"
Khi đưa tay lên, bàn tay anh ta nhuộm đỏ trong máu tươi phun ra.
Anh ta nhận ra mình đã bị cắt đứt động mạch cảnh, nhưng hoàn toàn không biết ai, và bằng cách nào, đã làm được điều đó.
"──Ngươi là,"
Lawrence quay lại và nhìn thấy một thiếu niên đang đứng quay lưng về phía mình.
Tay phải duỗi ra nắm một con dao găm. Máu nhỏ giọt từ mũi dao.
Cậu ta chỉ để lộ một bên mặt──một bên mặt đeo mặt nạ bạc.
"Nếu không muốn chết vì mất máu quá nhiều thì đừng có cử động. Mà, người thường thì đến đây là chết rồi, nhưng loại như ông chắc sẽ sống sót thôi."
"Chờ đã! Rốt cuộc ngươi là ai......!"
Thiếu niên tỏ vẻ suy nghĩ một lúc,
"Silver Face."
Nói xong, cậu ta bước vào bụi cỏ──rồi biến mất như thể hòa tan vào đó.
Lawrence không thể di chuyển khỏi vị trí đó.
Pháp trận lúc nãy cũng đã biến mất, nghĩa là, phép thuật đã không được kích hoạt. Nếu nó được kích hoạt, Lawrence đã bị thiêu rụi──bốc hơi rồi.
Anh ta nhận ra rằng mình đã được "tha mạng".
◇
Hikaru nhờ Lavia buộc chặt lại vết thương. Lượng máu chảy đã giảm đi, nhưng nếu cứ thế này, một tương lai chết vì mất máu đang chờ đợi cậu.
(Chết tiệt, giá mà mình cũng có「Hồi Phục Tự Nhiên」là 8 như tên quái vật Lawrence kia thì tốt biết mấy.)
Điều may mắn cho Hikaru là tại ngôi làng mà cậu cố gắng đến được, cậu đã phát hiện một đoàn buôn đang nghỉ chân.
Đoàn buôn luôn chuẩn bị sẵn potion cho những trường hợp khẩn cấp. Đó là một chất lỏng được đóng trong chai, trong đó có hòa tan chất xúc tác phép thuật, chứa đựng ma thuật hồi phục.
Ăn cắp thì cũng áy náy, nên cậu đã bỏ vào một đồng vàng và đổi lấy một lọ potion. Khi đổ potion lên, vết thương bắt đầu khép lại.
Cậu trèo lên phía sau xe hàng của đoàn buôn, và cứ thế di chuyển về Poand──vì không biết giá cả hợp lý là bao nhiêu, nên lần này là đi xe lậu.
(......Cuối cùng cũng quay lại được.)
Dù đã lên kế hoạch kỹ lưỡng và mô phỏng trong đầu không biết bao nhiêu lần, nhưng khi hành động thực tế lại xảy ra nhiều chuyện bất thường. Lawrence chính là ví dụ điển hình nhất. Nếu không cẩn thận, Hikaru cũng đã toi mạng rồi.
Dù vậy, cậu đã thắng. Bằng một『kế hoạch』thoạt nhìn có vẻ liều lĩnh──dùng phép thuật của Lavia để đánh lạc hướng, rồi Hikaru tấn công trực diện.
Lavia có vẻ rất ngạc nhiên khi lính gác cổng hoàn toàn không nhận ra họ. Nhưng cô không hỏi gì về điều đó, chỉ để Hikaru dắt tay vào thành phố.
"A."
"Sao thế?"
"Còng tay......"
Sớm hơn dự kiến, đúng lúc này, ma lực của chiếc còng tay đã hết. Không tìm thấy chỗ nào để vứt nên đành tạm thời mang theo.
Hikaru đã gia hạn phòng ở "khách sạn con nhộng" thêm ba đêm nữa. Sau khi vào phòng riêng, cậu bảo Lavia đợi ở đó sau khi đóng cửa.
"Em ở đây nhé."
"Còn Hikaru......?"
"Anh còn chút việc phải làm. Lát nữa sẽ quay lại."
Lavia có vẻ muốn nói gì đó, nhưng Hikaru đã một mình đi ra ngoài.
Cậu ghé qua Guild Mạo hiểm giả. Flare vẫn ở đó như mọi khi, nên cậu hỏi bâng quơ về quest.
"? Hikaru-san...... sắc mặt anh trông không được tốt lắm?"
"À, à à, hôm qua tôi bị thiếu ngủ."
"Ể. Tối qua ăn xong là anh về ngay mà đúng không?"
Flare nói một câu thừa thãi, khiến trong Guild lại xôn xao. Chuyện Hikaru đi ăn với Flare đã bị bại lộ.
"Tôi đi uống thêm một chầu nữa."
"Ểểể! Em đã phải nhịn uống rượu đó! Gian lận quá!"
"Thôi thì, lần sau đi cùng nhau nhé."
"Ể...... à, v-vâng!"
Hikaru, đầu óc không còn minh mẫn, đã không nhận ra rằng mình vừa "mời Flare đi uống", dù cậu chưa từng một lần bước chân vào quán rượu hay quán bar nào.
Như vậy là đủ rồi, Hikaru phán đoán và rời khỏi Guild.
Cậu đã chuẩn bị tinh thần rằng thông tin về việc Lavia mất tích có thể đến bất cứ lúc nào, nhưng cuối cùng trong suốt thời gian Hikaru ở đó, không có thông tin nào như vậy được đưa đến.
(Không sao rồi. Bằng chứng ngoại phạm của tôi cũng coi như đã được thiết lập tương đối. Không sao rồi. Không có gì sơ suất cả. Chắc chắn không có. Tôi đã mô phỏng không biết bao nhiêu lần rồi...... không thể sai được.)
Hikaru vừa cảnh giác nhìn xung quanh, vừa mua đồ ăn và potion chữa trị rồi quay trở lại khách sạn.
"Hààààààààà......"
Khi cánh cửa đóng lại sau lưng, một hơi thở dài tuôn ra từ miệng Hikaru. Cậu đã hoàn thành tất cả "những việc cần làm". Hikaru muốn tin rằng như vậy là ổn rồi. Sức lực trong cơ thể cậu như bị rút cạn, cậu suýt nữa thì ngã quỵ tại chỗ.
"An toàn rồi. Giờ thì không sao nữa──Uô!"
Lavia chạy tới, ôm chầm lấy cậu như một cú húc.
"Đ-đau!"
"X-x-x-xin lỗi! Em...... em đã rất lo. Anh đột nhiên đi đâu mất."
"À, à à...... xin lỗi. Anh đang hoàn tất những bước cuối cùng. Giờ thì xong hết rồi."
"Thật không?"
"Thật của thật luôn."
Cuối cùng cũng xong. Giờ thì có thể nói rằng kế hoạch tẩu thoát đã thành công.
"Anh muốn dùng potion một chút."
Hikaru tách khỏi Lavia và cởi áo choàng ra. Lọ potion chữa trị vừa dùng chỉ là sơ cứu tạm thời. Cậu xắn tay áo, gỡ chiếc khăn tay đã thấm đẫm máu, rồi đổ potion lên vết thương.
"Hự!"
Đau. Đau đến muốn khóc.
Nhưng vết thương đang phản ứng râm ran. Không chỉ cầm máu, mà cả những thớ cơ bị đứt cũng đang nối lại──một cảm giác kỳ lạ như hơi ngứa.
Có vẻ nó cũng có tác dụng thúc đẩy tạo máu nên cậu đã uống nốt nửa còn lại. Một vị thảo dược hăng hắc, chẳng ngon chút nào.
Để chữa lành hoàn toàn có lẽ sẽ mất thêm vài giờ nữa──nhưng Hikaru đã biết được giá trị thực sự của ma thuật hồi phục và potion chữa trị.
Chợt, cậu nhận ra từ nãy đến giờ không có tiếng động nào nên quay lại──và thấy Lavia đang quay mặt đi.
"Lavia?"
Má và tai cô đang đỏ ửng. Tại sao? Trong lúc cậu đang thắc mắc thì Lavia hỏi.
"Em...... muốn hỏi là, khi nắm tay anh thì có thể tàng hình được sao? Âm thanh cũng biến mất luôn à?"
"Ừm, đại loại là vậy. Có thể xóa được những tiếng động nhỏ, nhưng nếu là tiếng hét lớn thì khó. Cỡ như vẫn có thể bị phòng bên cạnh nghe thấy."
"Vậy à. Nếu thế thì...... em sẽ cố gắng không phát ra tiếng."
"? Không, nếu chỉ nói thầm thì không vấn đề gì đâu──Ựm!?"
Ngay khoảnh khắc đó, Hikaru bị kéo tay và gáy bị Lavia giữ lấy.
Ngay sau đó, môi cô đã chạm vào môi Hikaru.

Chiếc lưỡi len lỏi vào khoang miệng cậu, ấm áp hơn nhiều so với thân nhiệt của Hikaru.
"──Phà."
Nụ hôn dài tưởng chừng kéo dài vài phút, nhưng thực tế có lẽ ngắn hơn nhiều.
Hikaru rơi vào trạng thái hoảng loạn nhẹ vì sự việc đột ngột, nhưng đôi mắt của Lavia thì đang mơ màng.
"Em đã nói, nếu anh cứu em, em sẽ trao cho anh tất cả."
Quả thực, cậu đã nghe thấy điều đó. Nhưng thay vì chấp nhận, thay vì ngạc nhiên trước hành động của cô──Hikaru lại cảm thấy thắc mắc.
"......Em không sợ anh sao?"
"Sợ?"
"Anh xuất hiện trong xe ngựa như có phép thuật. ......Đúng như em nói, anh đã tàng hình. Anh đã đùa giỡn với các kỵ sĩ và khiến họ bị thương nặng. Anh là một người như vậy đó. Không bình thường chút nào, đúng không."
"Không bình thường. Ừm, không bình thường chút nào.──Thì sao chứ?"
"Thì──"
"Em đã nói, nếu anh cứu em, em sẽ trao cho anh tất cả. Anh có nhớ không?"
"......Anh nhớ."
"Dù anh có là một kẻ máu lạnh tàn bạo, dù anh có là một xác sống mục rữa, dù anh có là một con quái vật đội lốt người, em cũng sẽ không nuốt lời."
"────"
Hikaru cảm thấy thế giới như chao đảo.
Cô ấy chắc chắn, thực sự, đã nói "trao tất cả" từ tận đáy lòng mình.
(Cô ấy...... đã chấp nhận mình.)
Nghĩ lại, có lẽ chính bản thân Hikaru cũng đã sợ hãi năng lực quá đỗi mạnh mẽ của Soul Board.
Chính vì vậy nên cậu đã cố gắng giữ khoảng cách với người khác. Rằng một ngày nào đó, cậu có thể sẽ chìm đắm trong sức mạnh của mình, nghi ngờ người khác, và rồi đi đến sự hủy diệt.
Nhưng Lavia thì khác. Lavia sẽ chấp nhận tất cả.
"Tất cả của em, em thực sự sẽ trao cho anh chứ?"
Nghe vậy, Lavia đỏ bừng đến tận mang tai, và ngước nhìn Hikaru.
"L-lần đầu tiên nghe nói sẽ đau...... nên em sẽ cố gắng không phát ra tiếng. Với lại, nếu được, em muốn được nắm tay anh mãi mãi."
Câu nói đó đã thổi bay lý trí của Hikaru.
Dù đã đi một quãng đường dài và người đầy bụi bẩn, nhưng cậu không còn bận tâm đến điều đó nữa.
Họ quấn lấy nhau và trải qua một đêm dài cho đến tận khuya──rồi ngủ say như chết.
──Sống như vậy thì khó khăn lắm đấy. Cậu có thể thông minh, nhưng lại rất liều lĩnh. Ở đâu đó, một lúc nào đó, vì một chuyện không đâu...... cậu có thể sẽ chết một cách lãng nhách.
Cậu vẫn nhớ rõ như in những lời đó. Hoàn toàn không phải là lời khen, nhưng lạ thay cậu không hề cảm thấy khó chịu. Dù là một cậu nhóc "xấc xược"──nhưng trước mặt cô, Hazuki-senpai, sự xấc xược đó cũng phải lặn mất tăm.
"Senpai...... em, đã chết đúng như lời chị nói rồi đấy. Một cách lãng nhách."
──Thấy chưa. Dự cảm của chị đúng lắm phải không?
"Nhưng, em đã...... đến một thế giới khác, và đang cố gắng sống sót. Dù vậy, có vẻ em vẫn còn 'xấc xược' lắm."
──Không sao đâu. Cứ như vậy là được rồi.
Hazuki-senpai không nhìn vào mắt Hikaru──chị nhìn vào khoảng không, và chỉ mỉm cười.
Xa vời, cậu nghĩ.
Khoảng cách mà cậu cảm nhận được ngày đó. Dường như chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới, nhưng Hikaru đã không thể thu hẹp khoảng cách đó.
Cậu đã nghĩ rằng như vậy là được rồi. Chỉ cần có thể ngắm nhìn Hazuki-senpai ở khoảng cách gần nhất, nhưng không trực tiếp chạm vào là được rồi. Rằng Hazuki-senpai cũng nghĩ như vậy.
Cậu đã tin là thế.
──Nhưng mà này, Hikaru-kun. Em nên............
"Cái, gì ạ? Em không nghe rõ."
──Em nên............
"Hazuki-senpai? ──Hazuki-senpai!"
"──Hự."
Cậu bật dậy.
Bình minh đang dần ló dạng.
Hikaru nhận ra toàn thân đang căng cứng, và thở ra một hơi thật sâu.
Cậu nghiêng đầu.
(Hửm──mình có từng được nói như vậy không nhỉ......? Bảo mình, tạo ra, cái gì chứ?)
Vừa suy nghĩ, Hikaru vừa đưa mắt sang ngang──về phía người đang ngủ trên cùng một chiếc giường.
◇
────Đối với tôi, thế giới chỉ là một tòa dinh thự.
Tòa dinh thự đó tuy lớn để một người ở, nhưng lại quá nhỏ để làm thế giới sống cả một đời.
Có lẽ vì vậy mà tôi đã yêu sách.
Trong sách, tôi có thể đi đến bất cứ đâu. Dĩ nhiên──dù có thể đọc, nhưng có rất nhiều nơi mà tôi không thể tưởng tượng ra.
Biển là gì? Núi là gì? Hồ là gì? Sông là gì?
Sau khi biết được mình có khả năng thích ứng với ma thuật hiếm có, tôi đã bị cấm ra ngoài.
Một cô hầu gái trong dinh thự thương cảm cho tôi, đã dạy cho tôi rất nhiều điều. Cách đọc sách, những điều về thế giới mà tôi chưa từng thấy, và cả──việc yêu thương một người.
Cô hầu gái đó đã bị cho thôi việc sau khi bị mách lẻo rằng đang "dạy cho tôi những kiến thức thừa thãi". Tôi thậm chí còn không thể nói lời từ biệt. Một ngày nọ, không còn thấy bóng dáng cô hầu gái nữa, khi tôi hỏi người đó đâu,
──Cô ta sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt tiểu thư nữa đâu.
Một câu trả lời cộc lốc được đáp lại.
Tôi đã trải qua những ngày tháng đọc sách. Tôi biết rằng nếu làm những việc thừa thãi, mình sẽ gây phiền phức cho người khác. Sách, chỉ cần đọc thôi. Dù có đọc bao nhiêu sách, cũng không gây phiền phức cho ai, cũng không làm ai bị tổn thương. Cứ như vậy, tôi cảm thấy trái tim mình dần bị bào mòn, hao tổn, và nhỏ bé đi.
──Rồi một ngày, tôi sẽ bị lợi dụng như một "vũ khí".
Chỉ có một viễn cảnh tương lai u tối như vậy trải ra trước mắt tôi.
Đó là một đêm mưa lớn.
Một thiếu niên không hơn tôi là bao nhiêu tuổi, đã giết người cha đã giam cầm tôi trong dinh thự──lạ thay tôi không hề thấy sợ cậu ấy──và rồi giải thoát cho tôi khi tôi đang bị áp giải.
Tôi đã nghĩ cậu ấy giống như một người hùng trong những câu chuyện phiêu lưu.
Bởi vì cậu ấy đã giải cứu tôi, người mà tôi vốn nghĩ là một gánh nặng, một cách dễ dàng.
Thế giới của tôi vốn đã mất đi màu sắc, bỗng chốc trở nên rực rỡ trở lại.
Tôi biết Hikaru đang giấu giếm một điều gì đó quan trọng.
Nhưng không nói cho tôi cũng được.
Việc đó sẽ không khiến tôi nghi ngờ Hikaru, hay làm mất đi lòng tin của tôi đối với cậu ấy.
Bởi vì, đối với tôi, Hikaru là ân nhân cứu mạng, là người hùng đã cho tôi tự do, và──là người đầu tiên tôi yêu trong đời.
Tôi sẽ dâng hiến tất cả của mình.
Tôi đã nghĩ rằng, mình muốn chấp nhận tất cả của cậu ấy.
5 Bình luận