ARC 11 - Nhân Sinh Hà Sở Sống, Tiếu – Duy Nhữ Độc Tiếu
Chương 441 - Giáng Hạ (3)
0 Bình luận - Độ dài: 2,929 từ - Cập nhật:
Kwarururung—!
Sấm sét gầm rền, xé toạc bầu trời.
Tôi nhìn thấy khói đen mịt mù bốc lên từ toàn bộ lĩnh vực của mình, nơi vừa bị Thiên Kiếp Đại Viên Mãn Hợp Thể giáng xuống.
Cơn Kiếp ấy — vốn đã bị cưỡng ép trì hoãn nhờ sức mạnh của Jeon Myeong-hoon, ngay sau cái chết của Buk Hyang-hwa.
Ngay từ khi tôi chọn đối nghịch với Thiên Ý, trì hoãn Kiếp Nạn này, tôi đã biết… sẽ có cái giá phải trả.
Và giờ đây, cái giá ấy… chính là một cơn hủy diệt vượt ngoài tưởng tượng.
‘Đây sao… là Thiên Kiếp của Đại Viên Mãn Hợp Thể…’
Tôi thở ra một hơi, khói đen trộn cùng hơi máu thoát ra từ khóe miệng.
Dòng điện vẫn rít lên trong tĩnh mạch, âm ỉ như tiếng khóc không lời của xác thịt.
Huiiiiii—
Khu vực Loạn Giới.
Núi đá trải dài vô tận, những đỉnh núi trọc trơ trọi, giờ tan nát như tro tàn.
Từ trên cao nhìn xuống, cả dãy núi giờ chỉ còn là vết nứt toang hoác của thế giới,
nơi từng tầng không gian bị xé toạc, gào thét như một sinh linh đang hấp hối.
Cơn Kiếp chưa từng chạm đến nơi ấy, thế nhưng dư âm phản chấn từ đòn sấm sét đánh thẳng vào thân thể tôi đã đủ để hủy diệt cả một vùng trời đất.
Nếu lĩnh vực của tôi chỉ là lĩnh vực tầm thường của kẻ Hợp Thể,
giờ đây nó hẳn đã bị nghiền vụn,
còn tôi — chỉ còn là một mảnh tro tàn bị gió cuốn trôi.
Sáu Thần Lực của Hợp Thể Cảnh...
Đối với những kẻ tu luyện tầm thường thuộc Thiên Tộc hay Địa Tộc, “lĩnh vực” chỉ là nơi để họ đổ đầy năng lượng, để “quan sát hiện tượng” rồi “cảm ngộ sau khi phá.”
Tôi cũng từng tin như thế — cho đến khi nhận ra rằng, lĩnh vực ấy chính là phần sâu nhất của Tâm Nguyên.
Nó không chỉ là sức mạnh, mà là trái tim của chính mình.
Nếu không đạt được sáu Thần Lực bằng Ngộ Trước Khi Phá,
thì dù có đạt đến “Đại Viên Mãn”, đó cũng chỉ là một lớp vỏ rỗng.
Phần lớn những kẻ tự cho là “Đại Viên Mãn”, kể cả Jun Jae,
chỉ đang bắt chước, chứ chưa từng thật sự hiểu.
‘Không lạ khi hầu hết đều dừng lại ở đây...
Không thể bước qua Phá Tinh Cảnh — vì chưa bao giờ nhìn thấy trái tim mình.’
Tôi nhớ lại Thiên Kiếp vừa rồi — và cười khẽ, cay đắng.
Không dùng Phá Không Lực, không mượn Thần Vật,
chỉ dựa vào Thiên Địa Song Tu, tôi gần như bị nghiền nát.
Cái gọi là “Tu Tiên” — hóa ra, chỉ là hành trình tự thiêu mình.
‘Bọn chúng mượn pháp bảo, mượn Tiên Khí… nhưng khi đối diện Phá Tinh, tất cả sẽ sụp đổ.
Bởi vì họ chưa từng tự đứng lên.’
Tôi ép bản thân bình tâm, chờ giai đoạn cuối của Thiên Kiếp.
Nhưng trời không cho nghỉ.
Urung, ururung—!
Mây đen vẫn chưa tan.
Chúng chồng chất lên nhau, rụng xuống từng mảng bóng tối.
“Không phải mây…”
Tôi ngẩng đầu — đó là những chiếc bóng.
Từng cái rơi xuống từ bầu trời, kéo theo tiếng rít nghẹt thở.
Mặt đất cũng rụng bóng.
Những hình thù mờ đen bò ra từ ánh sáng của chính tôi,
trườn đến từ Tứ Phương – Lục Hợp – Thiên Địa.
Sururururuk—
Tôi nhắm mắt.
Đã đến lúc... Tâm Ma Kiếp.
Từ Đại Viên Mãn Hợp Thể trở đi,
một loại Kiếp mới sinh ra trong Linh Giới của mỗi người — Tâm Ma Kiếp.
Khi Thiên Địa thổi bóng tối vào Linh Hồn, người tu phải bước qua nó, nếu không, sẽ bị chính Tâm mình nuốt chửng.
Người đời gọi thứ ấy là Tâm Thiên Ma, một loại “Thiên Ma” do thế giới ban xuống,
như Huyết Âm Giới Chi Ma — chỉ khác ở chỗ, nó mang gương mặt của chính ngươi.
Trong bóng tối đen kịt — nơi Tâm Nguyên của tôi, chúng bắt đầu bò ra.
【Ha ha ha ha! Hắn đây rồi!】
【Cái mùi tuyệt vọng này… ngươi tưởng ngươi đã chịu khổ rồi à?】
【Khổ đau thật sự chỉ mới bắt đầu, thằng ngu ạ!】
Những Tâm Thiên Ma cười man dại, rồi từ sâu trong bóng tối, chúng móc ra thứ gì đó.
Một tiếng rít — Kieeeek!
Một sinh thể bị kéo lê ra khỏi hư vô.
Toàn thân nó rực cháy, nhưng thay vì ánh sáng, chỉ có vô số con mắt đang rỉ máu mà khóc.
【Haha! Đây là bản thể của ngươi sao, Seo Eun-hyun!?】
【Thứ thối nát này mà cũng dám gọi là con người à?】
【Da dày, thịt mềm, tim mục ruỗng — đúng là đáng buồn cười.】
Chúng xé thịt nó, gặm nát từng thớ, tiếng xé rách hòa với tiếng cười khàn khàn, như tiếng kim loại cà vào đá.
Nhưng rồi — sinh thể ấy bỗng nở một nụ cười bình yên.
Nó nhắm mắt lại… và ngủ.
【...Cái gì?】
【Nó phát điên rồi sao?】
Một con khác trong bầy, khi đang cào cấu trong hư vô, lôi ra thêm một sinh thể y hệt.
【Hử…? Thứ quái gì thế này?】
Hai con — giống nhau như soi gương. Tên này bị tâm thần phân liệt à ?
【Một linh hồn bị chia đôi…】
【Không lạ. Kẻ này mang trong mình cảm giác mất mát vô tận… không bảo vệ nổi ai, nên tâm trí đã mục nát rồi.】
Kugugugugugu—!
Tâm Nguyên bắt đầu rung lắc dữ dội, như sắp nổ tung.
Rồi… vô số quái vật tuôn ra — một biển máu và hình thù gãy nát, tràn đến như sóng đen.
【Cái quái gì vậy!?】
【Chúng đang đến — tất cả, tụ lại!】
Tiếng la hét vang vọng giữa hư không.
Nhưng dù chúng gào đến khản giọng, lũ quái vật ấy không dừng lại.
Chúng nuốt sạch — cả không gian rụng xuống.
Một con trong đám Tâm Thiên Ma nhìn vào vực sâu.
Trong khoảnh khắc ấy — nó thấy “thứ đó.”
Một ánh nhìn.
Không tiếng, không hình, không lời — chỉ là ý niệm.
Pukwak—!
Cơ thể nó nổ tung, và từ tàn tro, một cái cây mọc lên — thân bằng kiếm, lá bằng lưỡi.
Cây bốc cháy, nhưng không hề tỏa sáng.
Chỉ có bóng tối rỉ ra từ bên trong, cùng tiếng than khóc không dứt.
Những Tâm Ma khác khiếp đảm.
Chúng cũng nhìn theo… rồi bắt đầu nổ tung.
【Kuaaaahhh!】
【Chạy đi!】
Nhưng bóng tối không cho phép.
Còn lại vài con, run rẩy nhìn sâu vào hắc ám,
rồi nhận ra.
【K-Không thể nào... đó là… Tâm Ma Chuẩn Tiên!】
【Thứ xuất hiện khi Chuẩn Tiên bước vào Nhập Niết!】
【Nó đã trú ngụ trong tâm hắn từ trước rồi sao!?】
Chúng quỳ sụp xuống, gào lên tuyệt vọng.
【Tiền bối! Xin thứ lỗi! Chúng tôi chỉ tuân lệnh của Đại Âm Hồn,
rằng không một Đại Tu Sĩ Hợp Thể Kỳ nào của Quang Hàn Giới được phép tiến thêm!
Chúng tôi chỉ… làm theo mệnh lệnh!】
Một tiếng “Ầm” — con đang kêu xin bị nghiền nát ngay giữa lời nói.
Từ trong bóng tối, vang lên một giọng nói khổng lồ, trầm sâu như vực thẳm.
【Câm miệng.】
Rắc!
Chỉ một tiếng,toàn bộ Tâm Thiên Ma bị kéo ngược vào bóng tối.
【Aaaaaaahhh!】
【Tâm Ma Tiền Bối nổi giận rồi!】
【Chạy đi!】
Chúng rít lên, vỡ nát, rồi tan biến.
Nhưng tiếng hét không biến mất.
Nó vẫn vang lên, dưới lớp bóng đen, dài dằng dặc, như linh hồn bị nghiền thành tro mà vẫn chưa thể chết.
【Kuaaaaaaahhh!!!】
【Thả ta ra!!!】
【Thả ta raaa!!!】
Tiếng kêu gào phản vọng trong tâm linh tôi, rồi… im bặt.
Bóng tối khép lại.
Tất cả tan vào tĩnh lặng — chỉ còn ánh sáng mờ nhạt nơi sâu nhất của Tâm Nguyên.
Tôi mở mắt.
Ánh nhìn phản chiếu lại trong hư vô.
“...Đại Âm Hồn, sao?”
Giọng tôi vang lên, trầm và lạnh, như thể chính tôi cũng không còn là người nữa.
Blink—
Tôi mở mắt.
Trong hư không, hơi thở của tôi hòa tan vào bóng tối. Tâm Ma đã biến mất —chúng không đáng sợ như tôi tưởng.
Chúng chỉ là những khối kết tụ của năng lượng âm tiêu cực, sinh ra từ đau khổ,và khi bị tôi hấp thụ, chúng tan chảy, hóa lại thành nguyên khí âm thuần khiết —cái lạnh của tuyệt vọng nguyên sơ.
Nhưng có thứ khác… khiến tôi không yên lòng.
“Đại Âm Hồn.”
Tôi nghe thấy cái tên đó trong khoảnh khắc cuối, ngay khi nuốt trọn Tâm Thiên Ma cuối cùng.Và khi tôi phân giải linh hồn chúng, một phần ký ức mờ nhòe đã tràn vào đầu.
Cái tên ấy... có lẽ không phải danh hiệu chính thức, nhưng ý nghĩa thì quá rõ ràng.
Một tồn tại mang thuộc tính Âm tuyệt đối.Một thực thể, có “Âm Lực Vô Biên” đến mức bị gọi là Đại Âm Hồn.
Thump... thump...
Nhịp tim vang trong lồng ngực, nặng nề như tiếng trống tang vọng giữa hư không.
Tôi ngẩng nhìn bầu trời.Cơn sấm sét của Thiên Kiếp đã tan.Thân thể và linh hồn tôi đã ổn định ở cảnh giới Đại Viên Mãn Hợp Thể.
Bầu trời trong trẻo.Không còn một tia Thiên Lôi, không còn linh quang.Chỉ còn sự tĩnh mịch — và một cảm giác lạnh lẽo rỉ máu trong lòng đất.
Dù Thiên Khí không hiện hữu, tôi vẫn cảm nhận được dao động.Từ sau khi nghe những lời của Tâm Ma,trong Linh Giới, đã có một thứ gì đó... trật khỏi vị trí vốn có.
‘Cái mà chúng gọi là “Đại Âm Hồn”... đã bắt đầu khuấy động Quang Hàn Giới.’
Kugugugugu—!
Quang Hàn Giới.
Một trong những vùng thuộc địa của Trượng Mộc Tộc.Giờ đây, nơi ấy đang hóa thành tro tàn.
Phía trên bầu trời đen kịt, một pháo đài quỷ dị trôi lơ lửng giữa tầng mây — tỏa xuống ánh sáng tím đen, lạnh đến mức linh hồn nứt vỡ.
Wiiiiiiing—
Những khôi lỗi hình ong rít qua không khí, bay lượn như đàn côn trùng địa ngục,bắt lấy từng tu sĩ Trượng Mộc, trói họ bằng xích kim loại, rồi kéo vào trong pháo đài.
Bên trong pháo đài.
Hàng trăm tu sĩ Trượng Mộc bị nhốt trong những thùng kim loại, co rúm lại trong sợ hãi.Trên đầu mỗi người, có gắn vòng sắt siết chặt, thứ ma cụ hình giống Vòng Kim Cô của Tề Thiên Đại Thánh, mỗi khi run rẩy là máu tràn xuống cổ, rỉ đỏ cả nền sắt.
Đứng trước cảnh đó — Quái Quân, kẻ bị gọi là Mad Lord, vừa vuốt cằm vừa đảo mắt, nụ cười rách mép loạn thần.
"Ohohohoho... thật thú vị... thú vị đến điên rồ!Ngươi nghĩ sao, hửm?"
Hắn cúi xuống nhìn một tu sĩ Trượng Mộc đang run lập cập.
"Ngươi... ngươi muốn nói gì...?"
"Đầu của các ngươi ấy!" — hắn chỉ tay, giọng ngọt ngào như dao cắt da."Khi ta phân tích sóng linh thức trong đầu các ngươi... thứ hiện ra chỉ là hình ảnh Thánh Chủ Thánh Bàn!Chỉ vậy thôi, tràn ngập, khắp cả tâm trí!"
"...Dĩ nhiên... vì Thánh Chủ là người chúng tôi tôn kính..."
"Không không không..." — hắn bật cười, cổ rung lên từng hồi khản đặc."Ta biết các ngươi tôn kính nàng.Nhưng điều làm ta thích thú là — mười người thì luôn có một kẻ, âm thầm mang dục vọng bẩn thỉu với hình ảnh Thánh Chủ đó!"
Người Trượng Mộc kia run rẩy, mặt hắn đỏ lên, rồi bỗng bốc khói như bị đốt từ trong linh hồn.Gương mặt vặn vẹo, méo mó — thành bộ mặt của ác linh.
Quái Quân cười rộ lên, tiếng cười hắn vang vọng, lẫn vào tiếng nứt của xương người.
"Thật kinh ngạc chứ!Các ngươi đều che giấu bản năng thú tính ngay trong lòng sùng kính!Ha ha ha ha ha!"
"...Đó là vu khống..."
"Không, không, không..." — hắn hạ giọng, mỉm cười như kẻ sắp ăn thịt người."Ta đã đo đạc rồi.Phân tích, thống kê, xác nhận.Không quan trọng là ham muốn thể xác, hay là khao khát thiêng liêng méo mó...Điều khiến ta phấn khích là... — mười người, luôn có một kẻ như thế!Bất kể ta càn quét thuộc địa nào, bất kể nhóm mười tên nào ta bắt được — không bao giờ sai lệch. Không bao giờ.Một trong mười — luôn chứa bóng tối dơ bẩn.Ngươi hiểu điều đó nghĩa là gì không...?"
Kẻ kia định nói, nhưng chưa kịp há miệng,Quái Quân đã thọc cả hai tay vào miệng hắn.
Tiếng xương gãy rắc rắc rắc!Máu tuôn ra thành vệt đỏ.
Hắn cười rú, rồi thò đầu nhìn sâu vào cổ họng nạn nhân, giọng nói như tiếng hát điên loạn trong tang lễ:
"Thấy không!?Rõ ràng, trong lòng thế giới này, có thứ gì đã thối rữa!Eeehahahahahaha!Phải không, Hắc Quân!?"
Ngay khi hắn gọi tên ấy, từ sâu trong cổ họng kẻ bị tra tấn,một luồng khí đen đặc sệt dâng lên, uốn lượn như linh hồn bị vặn gãy.
Nhưng Quái Quân mở miệng ra — và từ trong miệng hắn, vô số cánh tay khôi lỗi cơ giới vọt ra, nắm lấy khối hắc khí đó và kéo mạnh ra ngoài.
Máu phun tung tóe, đầu người kia rũ xuống như con rối hỏng.
"Eehehehehehe!!!Tốt! Tốt lắm, Hắc Quân!Nhờ ngươi, thiết bị tính toán thiên năng mới của ta sắp hoàn thiện rồi!"
Hắn ném khối đen vào một chiếc lồng máy đang xoay.Tiếng kim loại nghiến vào nhau ken két.
Bên trong pháo đài, những ống pha lê trong suốt bắt đầu sáng lên,trong lòng ống, chất lỏng đen đỏ chảy ngoằn ngoèo như huyết mạch nhân tạo.
Flash!
Ánh sáng bùng lên,vẽ giữa không trung một chòm tinh đồ đen đang xoay chậm rãi.
Quái Quân run rẩy, xoa hai bàn tay, nụ cười hắn nhòe ra, miệng lẩm bẩm không ngừng.
"Thú vị... quá thú vị...Ta — kẻ ở Đại Viên Mãn Tứ Trục Cảnh, không thể nhìn thấy thiên khí bằng mắt trần,nhưng khi đưa dữ liệu này vào, kết quả hiển thị — Đại Họa Quang Hàn Giới.Ha... ha...Là ngươi, đúng không?Hắc Quân!Trả lời ta đi!!!"
Hắn xé miệng một kẻ khác, ép mắt vào cổ họng,gào lên như kẻ mù tìm thần linh:
"Hoàn hảo! Hoàn hảo! Ta thích thế này! Cứ thế tiếp tục đi!!!"
Dãi chảy ròng ròng, hắn quay người, nhìn về phía “nàng” — người đang bị mổ xẻ và tái tạo phía sau.
“Thật là... ân huệ của trời.Khi ta được tận mắt chứng kiến một quái vật Phá Tinh,ta hiểu rồi...Giờ đây, ta có thể biến Nàng thành Chân Phá Tinh.”
Kugugugugugu—
Phía sau nàng, một vật thể hình cầu khổng lồ đang được lắp ráp.
“Tinh Cầu Nhân Tạo.Khi nó hoàn thành và đặt vào trong Nàng —Nàng sẽ bước vào Phá Tinh Cảnh.Chỉ còn vấn đề năng lượng...Ngay cả lõi của Âm Độ Chu cũng không đủ, chỉ duy trì được năm giây...Nhưng không sao!Khi Đại Họa lan khắp thế giới,Thiên – Địa – Nhân sẽ đảo ngược!”
Đôi mắt hắn rực lên như ma trơi, miệng nở nụ cười khủng khiếp.
“Ha ha ha ha ha!!!Nếu ta nghiền nát toàn bộ Quang Hàn Giới —chỉ cần thế thôi, cũng đủ để nâng Nàng lên Phá Tinh Chân Thể!”
Hắn xé mở ngực từng tu sĩ, rút ra những khối hắc huyết phát sáng đỏ,ném vào bộ lõi đang rít gào.
Bên ngoài pháo đài.
Trên vùng hoang mạc tối tăm, một Vương Quỷ có hai mươi mốt đầu trồi lên khỏi bầu trời.
Kugugugugu—
Bên dưới hắn, mây đen tụ dày đặc, sấm gào dữ dội.
Trên những tầng mây ấy —đứng Kim Yeon, Oh Hyun-seok, Hong Fan, Jeon Myeong-hoon, Kim Young-hoon, Shi Ho, Seo Ran,và toàn bộ những người còn lại.
Liên Minh Nhân Tộc đã tập hợp.Tất cả đều lặng lẽ nhìn về cùng một hướng — phía Kỳ Diệu Huyền Thành.
Trên cao, Quỷ Vương Seo Eun-hyun mở mắt.Hai mươi mốt đầu cùng lúc xoay chuyển.
‘Lạ thật...’
Tôi đọc lại Thiên Khí.Khắp Thiên – Địa, Lực Ma (魔) đang lan rộng — nặng nề, u ám, như lời nguyền của tạo hóa.
‘Phải rồi…“Đại Âm Hồn” đã thức dậy.’
Tôi nhìn về nơi xa,nơi ánh sáng đỏ đen vừa lóe lên từ pháo đài.
Một trong hai mươi mốt đầu của tôi quay ngoặt 180 độ, ánh mắt rực lên trong sấm sét.
『Từ giờ khắc này… khởi động Chiến Dịch Siêu Thoát Quái Quân.』
0 Bình luận