ARC 9 - Cho Seo , Hướng Tới Seo

Chương 325 - Từ Biệt (7)

Chương 325 - Từ Biệt (7)

Khi hắn định tiếp cận con quỷ có thân hình dài mười trượng (khoảng 30 mét), những con mắt xanh biếc bắt đầu mọc ra chi chít trên cơ thể nó.

Vừa chạm phải ánh mắt ấy, Seo Li cảm thấy thân thể cứng đờ.

【Kư ư ư ư...】

Cơ thể Seo Li đông cứng, không thể nhúc nhích thêm chút nào.

Đại Mạc Thành Tử Hải mà hắn tu luyện.

Toàn bộ Quỷ Đạo Pháp trong người hắn nhưng lại ngưng kết, phong tỏa mọi chuyển động.

Dường như quyền kiểm soát quỷ khí đã bị thực thể trước mặt tước đoạt.

Tuy nhiên, khác với lần trước, hắn không bị kéo vào lĩnh vực riêng biệt để gặp Kang Min-hee khi chạm mắt với nó.

Seo Li nghiến răng hét lớn:

【Kang Min-hee! Kang Min-hee!】

Nhưng quỷ vật không hề phản ứng.

Nó chỉ trân trân nhìn Seo Li bằng những con mắt xanh thẳm đã biến dị hoàn toàn so với trước kia.

Seo Li nghiến chặt hàm răng.

Xào xạc―

Quỷ khí chuyển động, đóng chặt con đường mà Seo Li vừa đi qua.

Trong không gian này, giờ chỉ còn lại Seo Li và Kang Min-hee.

Thế nhưng, Seo Li dần nhận ra cơ thể mình đang tự động di chuyển, nhưng lại là bị trục xuất khỏi không gian này.

『K-Không được!』

Không thể cử động.

Quỷ khí đang tự tung tự tác.

【Kang Min-hee! Tỉnh lại đi! Ta đến rồi đây! Ta...】

Đột nhiên, Seo Li đang gào thét bỗng khựng lại.

"Ta" mà Kang Min-hee biết, là một "Phân thể của Seo Eun-hyun".

Nói cách khác, kẻ mà nàng cần đối mặt, có lẽ không phải là ta, mà là Seo Eun-hyun.

Ta là Seo Li.

Không phải Seo Eun-hyun.

【Ta...】

Ta không biết mình lấy tư cách gì để gọi tên Kang Min-hee, nên thoáng chốc nín lặng.

【...Khốn kiếp.】

Ta nghiến răng.

Và rồi.

Rắc rắc rắc―

Cưỡng ép.

Huy động toàn bộ mạch của Quái Quân, toàn bộ tinh thần lực.

Cưỡng ép, cưỡng ép đến cùng!

Rắc rắc rắc rắc!

Ta cử động một cánh tay, tự tay giật phăng một chiếc đầu mọc trên vai mình.

Kịch kịch kịch!

【Kư a a a a!】

Đau đớn tột cùng.

Nhưng, nếu là Seo Eun-hyun, hắn sẽ chẳng thèm chớp mắt.

Chiếc đầu bị giật ra được nén lại thành Cang Cầu (剛球), ném thẳng vào hư không.

Rồi ta lại giật tiếp.

Rắc rắc rắc!

【Á á á á á!】

Đau quá.

Nhưng nếu là Seo Eun-hyun, hắn sẽ chẳng mảy may run rẩy.

Rắc rắc!

“A a a a a!”

Không biết đã giật bao nhiêu cái đầu, đến khi nhận ra, trạng thái Quỷ Vương Hóa của ta đã giải trừ đáng kể, tiếng thét cũng trở lại giọng người phàm.

Nhưng đồng thời, quỷ khí trong cơ thể cũng vơi đi dần.

Ta rút cạn tu vi Quỷ Đạo Pháp của chính mình, ngưng tụ thành Cang Cầu rồi ném bỏ vào hư không.

Rắc rắc!

Ta giật phăng chiếc đầu cuối cùng.

Và hoàn toàn trở lại nhục thân con người.

Tuy nhiên, với thân xác phàm nhân, ta giờ chỉ còn cảnh giới Thiên Nhân Kỳ.

Lại thêm việc ta đã tạm thời rút bỏ các công pháp như Lục Cực Âm Lôi Thể, nên hiện tại ta đang suy yếu cùng cực.

“Khụ, hộc...”

Ta thở dốc, trục xuất cái chết của "Seo Eun-hyun" ra khỏi cơ thể.

Dĩ nhiên, cảm giác như tim sắp nổ tung và chết ngay tức khắc.

Không chỉ vì đau đớn, mà còn vì áp lực tỏa ra từ Kang Min-hee – người đã đạt đến Toái Tinh Kỳ!

Sức mạnh khủng khiếp ấy như muốn nghiền nát ta.

Nhưng!

“...Ta là... Seo Li...!”

Ngay khoảnh khắc này.

Ta đã trở nên hoàn thiện là chính mình.

Và ta không còn bị ảnh hưởng bởi quỷ khí nữa!

Ta dốc toàn bộ sức tàn, gom chút khí lực cuối cùng vươn về phía Kang Min-hee.

Rắc rắc rắc!

Cơ thể như bị nghiền nát sắp nổ tung.

Nhưng không sao cả.

『Chạm tới rồi.』

Mỗi bước tiến lên, cơ thể lại vỡ vụn thêm một chút.

Bóng tối bao phủ lớp lớp quanh Kang Min-hee dần bị xuyên thủng bởi sức mạnh ta dồn vào bàn tay.

Đổi lại, ta phải hiến dâng tất cả.

Nhưng ta vẫn bước tới.

『Chạm tới rồi.』

Nhìn lại thì, "Ta" được sinh ra chính vào khoảnh khắc ta không truyền đạt lại lời của Kang Min-hee cho Seo Eun-hyun.

"Ta" tồn tại trên thế gian này là nhờ nàng.

Dù cho trái tim nàng hướng về Seo Eun-hyun chứ không phải ta.

Dù cho ta chỉ là kẻ đứng bên lề.

Dù cho vốn dĩ đó không phải tình cảm dành cho ta.

Nhưng tâm ý của nàng đã chạm đến ta, và ta đã được sinh ra.

Vậy nên, nhất định.

Kang Min-hee.

Cho nàng...

Ta sẽ trao trả lại trái tim này cho nàng.

Rắc rắc rắc!

Ngay cả nhục thân của Yuan Yu (Nguyên Dụ) cũng không chịu nổi tử khí tràn ngập không gian mà bắt đầu thối rữa.

『Kang Min-hee...』

Ta thích nàng.

Không phải vì ký ức của Seo Eun-hyun.

Những khoảnh khắc được gặp nàng, dù ngắn ngủi được ở bên nàng.

Lúc chải tóc cho nàng.

Lúc nàng hiểu lầm muốn giết ta.

Tất cả những khoảnh khắc ngắn ngủi ấy...

Ta thực sự rất thích.

Lảo đảo, lảo đảo...

Khi đến gần nàng, ta nhận ra thân xác mười trượng kia không phải bản thể.

Bên trong khối cơ thể được tạo thành từ quỷ khí ấy.

Ta cảm nhận được "nàng" đang ở bên trong.

Ta mặc kệ da thịt đang đông cứng, bước vào bên trong cơ thể quỷ vật, từng bước tiến về trung tâm nơi nàng đang hiện diện.

『A a...』

Không chịu nổi nữa rồi.

Ta cảm nhận được.

Dù Yuan Li trạng thái đỉnh cao có sống lại và hồi sinh 70 lần thì cũng không thể tiến thêm bước nào nữa.

Cơ thể ta bắt đầu đông cứng và hóa thành tro bụi.

Có lẽ cũng giống như Jeon Myeong-hoon được vạn lôi quy tông.

Kang Min-hee chính là kẻ được toàn bộ ma quỷ và vong linh trên thế gian yêu mến.

Còn ta, có lẽ chỉ là một con quỷ sinh ra từ vọng niệm của Seo Eun-hyun.

Rắc rắc―

Toàn thân tan biến vào tử khí.

『Kh...ông...』

Dù có chết, ta vẫn muốn chạm đến nàng.

Và rồi.

Bộp!

Một bàn tay ấm áp nắm lấy vai ta từ phía sau.

“Đồ ngốc này. Tại sao lại vứt bỏ thân xác Quỷ Vương mà dùng thân trần mắt thịt làm cái trò này hả?”

Là Seo Eun-hyun.

Không biết từ lúc nào, hắn đã ném Sáp Minh Hạm ra ngoài, cứu hết người của Hắc Quỷ Cốc, xé toạc không gian bị phong tỏa và đến tận đây.

『Ấm... quá.』

Tại sao nhỉ.

Khi Seo Eun-hyun nắm vai ta, cơ thể tưởng chừng như sắp đông cứng trong quỷ khí bỗng tan chảy nhẹ nhàng.

『Là cái đó sao?』

Thoáng chốc, ta nhìn thấy ngọn lửa rực cháy bên trong Seo Eun-hyun.

Đó là ngọn lửa đang thiêu đốt linh hồn hắn.

“Dù Nghiệp Hỏa không thể gây hại cho người khác, nhưng xem ra cũng có chút tác dụng sưởi ấm.”

Hắn cười khẩy, giải thích đó là hiệu quả của Nghiệp Hỏa.

Để đến được đây, hắn cũng đã kiệt sức, miệng trào máu tươi.

『Nỗi đau của Nghiệp Hỏa... là thứ không thể nào tưởng tượng nổi...』

Làm sao hắn có thể đứng đó thản nhiên như vậy?

Hắn vừa cười vừa nắm vai ta.

“Tiến lên đi, Seo Li.”

“...Chẳng phải ngươi đi thì tốt hơn sao? Có lẽ...”

“Ngươi nghĩ Kang Min-hee cần ta ư?”

“...”

“Cũng có thể là vậy.”

Seo Eun-hyun gật đầu thản nhiên.

Nhưng câu nói tiếp theo của hắn khiến ta siết chặt nắm tay.

“Nhưng ta thấy, ngươi mới là người cần Kang Min-hee.”

“Ý ngươi là...”

“Ngươi quên ta là tên gián điệp Tâm Tộc gian xảo rồi sao. Đừng hòng qua mắt ta. Nhìn về phía trước mà đi. Nếu có điều gì muốn nói đến thế, thì tự mình đi mà nói!”

Tiếng quát của Seo Eun-hyun làm ta bừng tỉnh.

“...Được.”

Ta nhìn về phía trước.

Giọng Seo Eun-hyun vang lên từ phía sau.

“Ngưng tụ Cang Cầu.”

U u ung!

Ta tạo ra Cang Cầu trên tay.

Dù không thể dùng Việt Đạo Nhập Thiên, nhưng Đăng Phong Tạo Cực thì vẫn làm được.

“Chia Cang Cầu làm chín phần.”

“Có ý nghĩa gì chứ...”

“Bảo làm thì làm đi!”

Ta ngoan ngoãn chia nhỏ Cang Cầu.

“Luân chuyển Cang Cầu đi.”

Ta dường như hiểu hắn định làm gì.

Có lẽ hắn muốn giúp ta bước vào Nhập Thiên .

Nhưng chuyện này thật nực cười.

『Đã mấy trăm năm nay ta không thể sử dụng Nhập Thiên rồi.』

“...Con đường kiếm đạo ngươi đi, không phải là của ta.”

Khi còn nhận thức mình là Seo Eun-hyun, ta cứ ngỡ có thể dùng Vô Hình Kiếm nhờ ký ức của hắn.

Nhưng khi biết mình là Seo Li, ta đã hiểu rõ.

Đó không phải kinh nghiệm của ta, không phải ngộ tính của ta.

Vì thế ta không thể dùng Vô Hình Kiếm.

Dù có bảo ta thổi hồn kiếm ý vào dòng chảy của Cang Cầu thì cũng là bất khả thi.

Thế nhưng, lời nói tiếp theo của Seo Eun-hyun đã vượt xa sức tưởng tượng của ta.

“Trong 500 năm qua, ngươi đã làm cái gì?”

“Hả?”

“Ta hỏi ngươi đã làm gì trong 500 năm qua.”

“...Chẳng phải ngươi đã nhìn lén qua tâm tượng rồi sao?”

“Trả lời đi.”

“...Ta tu luyện Đại Mạc Thành Tử Hải, tu luyện Hắc Sắc Huyết Lệ Hoa, tu luyện Lục Cực Âm Lôi Thể.”

“Vậy thì ngươi cũng phải tự biết mình thích cái gì nhất chứ?”

“...”

“Khi đấu với Tae Yeol-jeon , ngươi cũng kết nối với ta mà. Ngươi quên nàng ta đã dùng ‘cái gì’ để bước vào Nhập Thiên rồi sao!”

Phải rồi.

Tae Yeol-jeon đã tiếp nhận ngộ tính của Phật môn từ công pháp Phật gia mà nàng tu luyện, thăng hoa nó để bước vào Nhập Thiên.

Nhưng ta cũng có thể sao?

Với những tu đạo công pháp mà ta đã học, liệu có thể...?

Ta thực sự...

...

...

“Seo Eun-hyun, ngươi biết không?”

“Gì?”

Ta quay lại nhìn Seo Eun-hyun và cười.

Thật sự, cái cảm giác đáng ghét y hệt Kim Young-hoon.

Cứ nói toẹt ra là xong mà.

“Ngươi thật sự... là một tên đáng ghét. Nói thẳng ra thì chết ai à.”

“Tự ngươi ngộ ra mới có ý nghĩa chứ.”

Seo Eun-hyun đáp lại nụ cười của ta.

Kẻ đã quan sát ta suốt 500 năm qua tâm nguyên.

Hắn là Nhất Đại Tông Sư của võ lâm, và là chủ nhân gốc của tài năng trong ta.

Seo Eun-hyun không phải kẻ điên, hắn chẳng có lý do gì ép ta giác ngộ trong lúc nước sôi lửa bỏng này.

Điều đó có nghĩa là...

“Ta đã nói rồi, nó đã ở sẵn trong ngươi. Vung ra đi.”

“Nghĩ lại thì, cái câu đó là đạo văn của Young-hoon huynh đấy.”

Nó đã ở sẵn trong ta.

Khoảnh khắc nhận ra điều đó, ta tin vào chính mình và bước tới.

『A a...』

Đây chính là [Ta].

Vứt bỏ mọi tu hành Quỷ Đạo Pháp, vứt bỏ cái chết không phải là mình, tin vào những gì mình đã tu luyện, và trở nên trọn vẹn là ‘Ta’.

Sự hiện hóa của riêng ta.

Những viên Cang Cầu luân chuyển trên đầu ngón tay.

Cang Cầu vẽ thành vòng tròn.

Trong vòng tròn ấy, ta nhìn thấy Tam Thái Cực của riêng mình.

Đại Mạc Thành Tử Hải, Hắc Sắc Huyết Lệ Hoa, Lục Cực Âm Lôi Thể mà ta đã tu luyện.

『Việt Đạo Nhập Thiên (越道入天).』

Từ đầu ngón tay, một đóa hoa bắt đầu nở rộ.

Lạc Hoa Nan Thượng Chi (落花難上枝) - (Hoa rơi khó trở lại cành).

Không phải Bạch Lan Chúc Phúc Văn, cũng không phải Hắc Huyết Lệ Hoa, một thứ gì đó đen tuyền nở rộ trên tay ta.

Dùng ngộ tính võ học trong ký ức của Seo Eun-hyun để dung hòa ma công và nguyền rủa, tạo nên Nhập Thiên của riêng ta.

Thứ vốn mang hình hài Bạch Lan Chúc Phúc Văn dần biến đổi hình dạng thành một loài hoa khác.

Hắc Bách Hợp (黑百合).[note85319]

Một đóa Hắc Bách Hợp dường như nở rộ, rồi run rẩy lan tỏa ra bốn phương tám hướng.

Những cánh hoa bách hợp đen tuyền bao phủ xung quanh ta.

Cộp.

Ta lại có thể bước thêm một bước.

Nhập Thiên - đứng giữa ranh giới của Hồn và Khí, hấp thụ đau đớn rồi rơi xuống đất, biến thành khí thuần khiết và tan biến.

Thông qua Lạc Hoa Nan Thượng Chi, ta xua tan nỗi đau và bi thương ngập tràn trong bóng tối này, tiếp tục tiến bước.

Và, ta cảm nhận được Seo Eun-hyun đang mỉm cười sau lưng.

“Đi thôi.”

Hắn, không đứng sau lưng, mà bước lên sóng vai cùng ta.

“Tuyệt đấy.”

Seo Eun-hyun rút ra thanh kiếm ánh sáng từ hư không.

“Ta đã nói là đã tôi luyện lại Vô Hình Kiếm. Tên của nó là gì, giờ ngươi nghe thấy chưa?”

U u u u ung―

Nghe thấy rồi.

Bên tai ta, kẻ vừa bước vào cảnh giới Nhập Thiên hoàn toàn mới, nghe thấy tiếng ngân vang của Vô Hình Kiếm.

“Chắc là giống chủ nhân, Nhập Thiên của ngươi cũng thích đạo văn nhỉ.”

“Đạo văn cái gì, rõ ràng là cái tên được nàng ấy tặng cho mà.”

Ta bật cười sảng khoái trước lời của Seo Eun-hyun.

Xoạt xoạt xoạt xoạt!

Những cánh hoa bách hợp đen tụ lại, hình thành một thanh Hoa Kiếm (花劍) trước mặt ta.

Chúng ta, với tư thế y hệt như lần đầu tiên bước vào khối cầu, mỗi người cầm một thanh Hoa Kiếm và Vô Hình Kiếm.

『Không phải. Cái kia của Seo Eun-hyun, hiện tại không phải là Vô Hình Kiếm.』

Ta thốt lên cái tên mà Vô Hình Kiếm đã trực tiếp truyền cho ta.

Vạn Thiên Kiếm (總天劍) là hình thái cuối cùng của Vô Sắc Lưu Ly Kiếm mà.”

“Vốn dĩ Vô Sắc Lưu Ly Kiếm được tạo ra để chứa đựng Vô Hình Kiếm, nên lấy hình thái của Vô Sắc Lưu Ly Kiếm đặt tên cho Vô Hình Kiếm cũng chẳng có gì lạ.”

“Thử sáng tạo cái tên nào ngầu ngầu như Young-hoon huynh xem nào.”

Trao đổi vài câu bông đùa, chẳng ai bảo ai, cả hai cùng thủ thế.

Ý niệm của Seo Eun-hyun vang vọng, tên tuyệt kỹ của hắn khắc sâu vào tâm trí ta.

Đoạn Nhạc Kiếm Pháp (斷岳劍法).

Đệ Tam Thập Chiêu (第三十招).

Sơn Thâm Nhi Hậu Đạo (山深然後道).

―Ta sẽ xuyên phá. Đánh vào đi.

Núi sâu rồi mới thấy Đạo .

Trong khoảnh khắc, mùi hương rừng núi thoang thoảng lan tỏa.

Cảm giác như lạc vào núi sâu.

Thông qua ý thức của Seo Eun-hyun, ta thấu hiểu được chiêu thứ 30 của Đoạn Nhạc Kiếm Pháp mà hắn mới ngộ ra là chiêu thức như thế nào.

Trong nháy mắt, Tổng Thiên Kiếm của Seo Eun-hyun trở nên hoàn toàn trong suốt.

Nó đã nhảy vọt lên một cảnh giới linh hồn sâu hơn và cao hơn.

Cơ bản của kiếm là chém xuống (bổ).

Giương kiếm lên cao rồi chém xuống dưới.

Với sự vận động cơ bắp chính xác, giương cao kiếm, mượn lực hấp dẫn gia tốc để chém đối thủ.

Trông thì đơn giản, nhưng thực chất là kỹ thuật mang uy lực khủng khiếp.

Và, ta cảm nhận được.

Tổng Thiên Kiếm của Seo Eun-hyun đang nhảy vọt lên cảnh giới ‘cao hơn nữa’.

Kiếm chuyển động.

Từ cảnh giới cao, thực hiện tư thế bổ xuống, thanh kiếm rơi xuống thấp.

Từ vị trí cao xuống vị trí thấp.

Từ cảnh giới cao xuống cảnh giới thấp.

Mỗi khi mũi kiếm hạ thấp, gia tốc lại tăng lên, mỗi khi cảnh giới hạ thấp, tu hành của Thiên Tộc và Địa Tộc lại được cộng hưởng vào kiếm.

Và cuối cùng, kiếm của hắn hoàn toàn giáng xuống cảnh giới vật chất.

Vút!

Khoảnh khắc cuối cùng không thể nhìn theo bằng mắt thường.

Chỉ trong một sát na, nhưng tốc độ bổ xuống của hắn dường như vượt qua cả Siêu Quang Đao, liệu đó có phải ảo giác?

Và khi cú chém của hắn kết thúc.

Xoẹt!

Ta chứng kiến bóng tối của Kang Min-hee, người đã đạt đến Toái Tinh Kỳ, bị xẻ đôi như một thung lũng.

Con đường dẫn đến Kang Min-hee đã mở ra.

Bộp!

Ta không chút do dự cầm Hoa Kiếm lao về phía nàng.

Cầm thanh kiếm được kết từ những cánh hoa đen, ta tập trung tinh thần.

Trung tâm của quỷ khí mang hình hài quỷ vật tám thước.

Ta nhìn thấy nàng, toàn thân nhuộm đen, đang co mình lại ở đó.

Đi vào núi sâu tìm được Đạo, rồi mới thấu hiểu mùa xuân trước khi hoa rụng (Sơn Thâm Nhi Hậu Đạo - Hoa Lạc Dĩ Tiền Xuân).

Lạc Hoa Nan Thượng Chi.

Ứng dụng kỹ.

Hoa Lạc Dĩ Tiền Xuân (花落以前春).

Phập!

Hoa Kiếm tạo thành từ cánh Hắc Bách Hợp cắm phập vào người Kang Min-hee.

Đồng thời, Hoa Kiếm tỏa sáng và bắt đầu Phản Chuyển  thành màu trắng toát.

Cánh hoa bách hợp trắng đẩy lùi bóng tối bao trùm Kang Min-hee.

Vốn dĩ Lạc Hoa Nan Thượng Chi hấp thụ đau đớn, chuyển hóa thành khí và phân tán đi.

Chiêu thức phản chuyển của nó - Hoa Lạc Dĩ Tiền Xuân, sẽ hấp thụ sức mạnh của ta để truyền tải cảm xúc đến đối phương.

Trông có vẻ giống với Lộ Trung Lộ Vô Cùng - cực ý của Nguyệt Thủy Cung Vũ Lục, nhưng đây là kỹ thuật ở đẳng cấp cao hơn vài bậc!

Hướng về nỗi bi thương khổng lồ bao trùm lấy cơ thể Kang Min-hee, ta thiêu đốt tất cả.

Tu vi của ta.

Sinh mệnh của ta.

Linh hồn của ta!

Rắc rắc rắc rắc!

Cảm giác như cột ánh sáng đang xuyên vào Kang Min-hee.

Chạm tới rồi.

Chạm tới rồi.

Ù ù ù ù ù―

Một lực đẩy  khủng khiếp tỏa ra từ Kang Min-hee.

Như muốn nói đừng ai lại gần.

Đó là sức mạnh của Nhân Xích Lực đáng sợ.

Cảm giác như cả không gian sắp bị xé toạc.

Nhưng, không thể thua được.

『Làm ơn, làm ơn...!』

Chỉ một khoảnh khắc thôi, hãy chạm tới!

Seo Eun-hyun tiến đến sau lưng, đẩy lưng ta.

Chúng ta cùng nhau đâm xuyên ánh sáng vào.

Và rồi, ánh sáng bùng nổ.

Rào rào rào rào―

Mưa đang rơi.

Ta nhìn quanh Tật Phong Vực đã trở thành phế tích.

Chẳng còn lại gì cả.

Tất cả đã bị sức mạnh của Kang Min-hee nghiền nát, biến thành sa mạc chẳng khác gì TửThổ Vực.

Vốn dĩ nơi này chỉ toàn hẻm núi và vách đá, nhưng giờ thực sự đã trở thành hư không.

“...Ngươi hài lòng chứ, Seo Li.”

Ta ngồi xếp bằng, nhìn Seo Li đang nằm bên cạnh.

Không, nói là nằm thì không chính xác.

Cơ thể Seo Li đã nát bấy thành từng mảnh thịt vương vãi khắp nơi, hắn giờ chỉ còn lại mỗi cái đầu.

Chỉ còn lại cái đầu, nhờ sức sống dai dẳng của Yuan Yu mà miễn cưỡng bám trụ lại dương gian.

Đòn tấn công thiêu đốt tất cả của Seo Li đã thành công.

Ta nhắm mắt hồi tưởng lại tình huống ban nãy.

Tổng Thiên Kiếm của ta chồng lên Lạc Hoa Nan Thượng Chi của Seo Li, trong khoảnh khắc tạo ra sức xuyên phá khủng khiếp.

Chúng ta đã thành công trong gang tấc, đưa được Hoa Lạc Dĩ Tiền Xuân của Seo Li vào bên trong nàng.

Tấm lòng của Seo Li, đã được truyền tải.

Nhưng dù sao đi nữa, nàng cũng đã đạt đến Toái Tinh Kỳ.

Kang Min-hee đã trở thành Quỷ Đạo Thánh Mẫu.

Kang Min-hee mở đôi mắt.

Từ đôi mắt rực cháy quỷ hỏa xanh biếc, những giọt nước mắt màu xanh tuôn rơi lã chã.

Kang Min-hee.

Không, cánh tay của Quỷ Đạo Thánh Mẫu đã gạt phăng chúng ta.

Chỉ thế là kết thúc.

Khoảng cách sức mạnh áp đảo khiến ý chí phản kháng cũng bị bẻ gãy.

Cứ thế chúng ta bị đánh văng đi, còn Quỷ Đạo Thánh Mẫu gào lên tiếng quỷ khốc thê lương rồi bay vụt đi đâu mất.

『Kang Min-hee...』

Nhưng ta biết.

Cảm xúc của Seo Li, chắc chắn đã được truyền tải.

Và dù chỉ trong thời gian rất ngắn, nàng đã tỉnh táo lại.

【Seo Eun-hyun...】

Kang Min-hee nhìn ta, gọi tên ta, rồi lại mất đi lý trí và bay đi.

“...Ngươi ổn không.”

Khoảnh khắc cuối cùng nàng gọi tên ta.

Trong tâm trí nàng, 'Seo Li' không tồn tại.

Kang Min-hee đến cuối cùng vẫn chỉ coi Seo Li là 'phân thân của Seo Eun-hyun'.

Nói cách khác, kỳ vọng của Seo Li đã bị phản bội.

Thế nhưng, Seo Li đang cười.

“...Ổn... mà...”

“...Ổn cái gì chứ.”

Hộc!

Bỗng ngực đau thắt, ta định hít thở thì những mảnh nội tạng ộc ra khỏi miệng cùng máu tươi.

Thân xác Địa Tộc cứng rắn đã bị chấn động nát bấy.

Tử khí len lỏi khắp cơ thể, ta cảm nhận rõ việc hồi sinh là bất khả thi.

Có lẽ Seo Li cũng vậy.

“Khó khăn lắm mới lên được Tứ Trục Kỳ (四軸期), vậy mà chưa kịp hồi sinh đã chết rồi.”

Ta cười khổ, thở dốc.

“Thật sự ổn không, Seo Li...?”

“...Seo... Eun-hyun...”

Seo Li, phổi đã nát bấy, dùng chút ý thức còn sót lại rung động thiên địa linh khí để nói tiếp.

“Ta... thật sự... ổn...”

“...Ổn chỗ nào chứ...”

Xèo xèo―

Quỷ khí mà Quỷ Đạo Thánh Mẫu để lại đang dần xâm chiếm cơ thể ta.

Sức mạnh của Toái Tinh Kỳ.

Kháng cự thế nào cũng vô dụng.

Lối thông đạo của cảnh giới Linh Hồn để hồi sinh bị trọng lực bóp méo, ngăn cản sự hồi sinh của chúng ta.

Tuy nhiên, ta dốc hết sức để không gục ngã trước mặt Seo Li, cố gắng lắng nghe di ngôn của hắn.

Ta sẽ hồi quy.

Và, Seo Li sẽ không hồi quy.

Khi cái chết cận kề, từ sâu thẳm linh hồn, bản năng mách bảo ta điều đó.

Tên này giờ đã là một người khác với ta.

Một tồn tại sinh ra từ ta, giống như quyến thuộc.

Nhưng dù vậy, hắn là một cá thể khác biệt.

Vì thế tên này sẽ không hồi quy.

Vì thế, ta có lý do để lắng nghe lời trăn trối của hắn.

Seo Li tiếp tục nói với vẻ mặt tươi tỉnh.

“Tấm lòng... của ta... đã truyền tải rồi... Tất cả.... Đều ổn...”

“...Dù không được đền đáp?”

“...Ừ.”

Hắn cười.

“Ta đã cố gắng hết sức. Và vì đã chạm tới, đã truyền tải được... những gì ta muốn làm đã hoàn thành.”

“...”

“Ngược lại... là ngươi đấy...”

Seo Li nhìn ta.

Hắn làm vẻ mặt như sắp khóc.

Phải rồi, Seo Li đang thương hại ta.

“Ta... sẽ được chôn cất ở đây. Nhưng ngươi... sẽ tiếp tục sống. Đúng không...?”

“...”

Ra là vậy.

Ngươi cũng cảm nhận được.

Rằng ngươi sẽ không hồi quy...

Chúng ta, ở điểm cuối cuộc đời, chậm rãi trao đổi.

Nói chuyện thật khó khăn.

Đau đớn quá.

Nhưng, dù vậy lòng ta vẫn thanh thản.

Cái chết đang ở ngay trước mắt.

Không đơn thuần là cái chết cảm nhận qua ký ức Seo Eun-hyun.

Cũng không phải cái chết cảm nhận qua Quỷ Đạo Pháp, hay cái chết ở những ngã rẽ cuộc đời, đây là 'chân tử'.

Và khi đứng trước 'Cái chết thực sự', ta dường như đã hiểu.

Ta không hồi quy.

Kiếp sống của ta kết thúc tại đây.

Lúc này ta mới giải đáp được vài thắc mắc.

Lý do ta trở nên giữ gìn thân thể hơn trước.

Lý do ta cảm thấy mạng sống quý giá hơn trước.

Và... lý do 'thực sự' Seo Eun-hyun giúp ta đến gặp Kang Min-hee.

Tất cả, là vì cả hai chúng ta đều lờ mờ cảm nhận được rằng ta sẽ không hồi quy.

“Seo Eun-hyun...”

“...”

“Lý do ngươi giúp ta... ngoài việc giúp ta độc lập bằng ý chí của mình, còn một lý do nữa đúng không...?”

Hắn gật đầu nặng nề.

Không hiểu sao giọng hắn run run.

Seo Eun-hyun, kẻ luôn tựa như người khổng lồ trong kiếp này, giờ đứng trước cái chết trông sao mà nhỏ bé.

“...Ngươi, là ta.”

Lời nói trái ngược hoàn toàn với trước đây.

Từ miệng Seo Eun-hyun, người luôn phân biệt rạch ròi chúng ta là Seo Eun-hyun và Seo Li, một sự thật thú vị thốt ra.

“Ngươi là một khả năng khác của ta. Khả năng ta yêu Kang Min-hee, khả năng ta tu luyện ma công. Khả năng ta...”

“Khả năng được yên nghỉ vĩnh hằng?”

“...”

“Ha... ha...”

Ta cười.

Thật nhẹ nhõm.

Đồng thời cũng thấy thương cảm.

Ta sẽ chết trên mảnh đất này.

Sẽ được yên nghỉ.

Nhưng những nhân duyên ta đã kết nối trên mảnh đất này sẽ không biến mất theo thời gian.

Ta được chôn cất ở đây.

Dù thối rữa thành một nắm phân bón, thành đất cát, ta vẫn ở lại mảnh đất này.

Những nhân duyên ta đã kết nối sẽ nhớ đến ta.

Dù Kang Min-hee không biết ta, nhưng sự thật rằng ta đã trao gửi tấm lòng cho nàng, lịch sử ấy sẽ không thay đổi.

Kim Yeon, Jeon Myeong-hoon, Kang Min-hee, Quái Quân, Thanh Hổ Thánh...

Các Thái Thú Hợp Thể Kỳ, người của Hắc Quỷ Cốc, những người gặp trong chuyến đi này, và cả tên Seo Hweol đáng ghét nữa.

Họ sẽ không quên ta, và ta sẽ được chôn cất trên mảnh đất có những người nhớ đến ta, dù chỉ còn lại một nắm đất.

Nếu thời gian này bị tiêu biến do hồi quy, thì ta cũng sẽ tiêu biến cùng những người khác.

Dù dòng thời gian sau hồi quy có còn hay không.

Ta bây giờ, đang ở cùng bọn họ.

Nhưng Seo Eun-hyun thì sao?

Hắn chết rồi sẽ hồi quy.

Thân xác hắn dù hóa thành đất, nhưng linh hồn hắn sẽ hồi quy và lặp lại kiếp sống vĩnh viễn.

Thân xác hắn ở lại đây, nhưng linh hồn hắn sẽ đi đến một thời gian khác, vĩnh viễn không thể hồi tưởng lại những nhân duyên đã ghi nhớ hắn.

Chỉ có những ghi chép lưu trong Nhân Duyên Vạn Tượng Chi Đồ, vừa ấm áp vừa cô độc an ủi Seo Eun-hyun.

Ta, chính là khả năng mà Seo Eun-hyun khao khát nhất.

Được chết và chôn cất ở mảnh đất này, thế giới này, thời gian này.

Ta khóc.

Khóc òa lên như một đứa trẻ, và cười trong niềm vui sướng vì đã thực hiện được một trong những ước nguyện lớn nhất, ta thương hại Seo Eun-hyun.

“Ta... ở lại đây. Nhưng ngươi... sẽ đi, đúng chứ?”

“...Ừ.”

Lời nào ta có thể dành cho hắn đây.

Ta cảm thấy ý thức đang mờ dần, và để lại di ngôn cho Seo Eun-hyun.

“...Sống tốt nhé. Và...”

Vừa khóc vừa cười, tận hưởng trọn vẹn kiếp sống tựa giấc mộng Nam Kha này, ta yên bình nằm xuống mảnh đất này.

“Tạm biệt, Seo Eun-hyun.”

“Tạm biệt, cho chính Ta.”

Đó là, cái chết cuối cùng của ta.

Seo Eun-hyun nhắm mắt, nhìn khuôn mặt Seo Li đã chết thanh thản.

Khuôn mặt mỹ nam mà tên Yuan Li đáng ghét để lại.

Khuôn mặt mà bình thường hắn ghét cay ghét đắng, hở ra là muốn đập nát.

Nhưng, ngay khoảnh khắc này.

Seo Eun-hyun cảm thấy khuôn mặt Seo Li đẹp vô ngần.

“Phải... chôn cất... cho hắn...”

Bịch―

Nhưng Seo Eun-hyun cũng không thể trụ vững thêm nữa mà ngã gục.

Seo Eun-hyun mặc bạch y, và thi thể Seo Li phủ mảnh vải đen nằm đối diện nhau dưới những hạt mưa.

U u u ung―

Phải chăng là ý chí Seo Li để lại.

Những viên Cang Cầu Seo Li giấu ở khắp nơi bay ra, đi vào cơ thể Seo Eun-hyun.

Những Cang Cầu chứa pháp lực Quỷ Đạo Pháp.

Tất nhiên vì là khối sức mạnh chứa đầy tử khí nên chẳng giúp ích gì cho việc hồi phục vết thương của Seo Eun-hyun.

Nhưng sức mạnh ấy trú ngụ trong Seo Eun-hyun, giúp hắn cân bằng sự hài hòa của Tam Thái Cực.

Seo Eun-hyun nhắm mắt.

Trên mặt đất nơi hai tu sĩ Tứ Trục Kỳ, hiện thân của sinh mệnh đã chết.

Có lẽ linh hồn của hai tu sĩ không thể hồi sinh đã tạo nên sự hài hòa kỳ diệu.

Một lúc nào đó mưa tạnh, trên mảnh đất ấy mọc lên một cây Mộc Qua và một cây Bách Hợp (Na Li).

Có ai đó bước đến trước hai cái cây, và gió từ đâu thổi tới.

Cánh hoa Bách Hợp bám chặt vào cành không chịu bay đi, nhưng cánh hoa Mộc Qua lại tan tác bay theo gió về phương xa.

Những đóa Bách Hợp trắng chỉ rung rinh cành lá trong gió chứ không bay đi, trông như đang vẫy tay tiễn biệt.

Rằng hãy đi mạnh giỏi.

Đó là, lần hồi quy thứ mười chín của Seo Eun-hyun.

===

Lời tác giả:

Trước tiên, chắc hẳn mọi người đã rất mong chờ đợt bão chương Giáng Sinh, nhưng tôi xin lỗi vì chỉ ra được 3 chương có phần nhạt nhòa hơn mong đợi. Nhưng khi viết xong chương này, tôi cảm thấy arc này kết thúc ở đây là hợp lý.

Nếu hôm nay bước sang ngay hồi quy mới thì cảm xúc sẽ bị hụt hẫng, nên tôi quyết định dừng ở 3 chương. Đợt bão chương Tết Dương Lịch tôi sẽ cố gắng mang đến nhiều chương hơn so với lần này.

Và giờ nói về tác phẩm, Seo Li là một khả năng khác của Seo Eun-hyun, và là nhân vật trực tiếp thể hiện mục đích của Seo Eun-hyun. Đây cũng là một cách tìm lại sơ tâm, giúp độc giả khắc ghi rõ ràng mục đích của Seo Eun-hyun.

Seo Li tuy có vẻ tách biệt nhưng lại là một nhân vật chính khác, một Seo Eun-hyun khác. Trông có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm cả hai đều sợ hãi sự luân hồi, và sợ hãi nhất việc nhân duyên tan biến vào hư vô.

Và ở một góc độ nào đó, có thể nói Seo Li là hình ảnh Seo Eun-hyun đã đạt được điều mình khao khát nhất.

Được chôn cất vào đất. Được lịch sử ghi nhớ. Nhân duyên không tan biến vào hư vô chính là mục đích tối thượng của Seo Eun-hyun.

Đó là một mục tiêu cụ thể hơn nhiều so với việc đơn thuần chấm dứt luân hồi hay tự sát.

Lần hồi quy thứ 18 với vô vàn manh mối và câu chuyện đã khép lại như vậy. Xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến các bạn đã thưởng thức câu chuyện có phần phức tạp và đôi chút khó hiểu này, chúc tất cả độc giả những giây phút còn lại của Giáng Sinh vui vẻ!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
là loài hoa đẹp, sang trọng thuộc họ Loa kèn, tượng trưng cho sự thuần khiết, may mắn, và "trăm năm hòa hợp" trong tình yêu, hôn nhân
là loài hoa đẹp, sang trọng thuộc họ Loa kèn, tượng trưng cho sự thuần khiết, may mắn, và "trăm năm hòa hợp" trong tình yêu, hôn nhân