Horizon NEXT BOX Kimi to Asamade III
Chương 6: 『Những kẻ dư thừa trong phòng cân đo』
0 Bình luận - Độ dài: 2,414 từ - Cập nhật:
『Những kẻ dư thừa trong phòng cân đo』
●
「...Quái dị? Là sự ngưng trệ của lưu thể sao? ── Xin hết」
Trên bề mặt của tàu Okutama, ngay tại con đường đóng vai trò là công viên tự nhiên ở mạn phải, "Musashi" đang đặt câu hỏi cho "Oku".
Con đường này còn được gọi là Phố Hối Tiếc. Dưới những tán cây rậm rạp đổ bóng mờ nhạt, "Okutama" gật đầu.
Hai người, trong khi để các dụng cụ vệ sinh trôi nổi phía sau lưng bằng điều khiển trọng lực,
「Jud., hiện tại, các Ủy viên Phong kỷ và Ủy viên Vận hành đang tiến hành điều tra, nhưng đã có báo cáo về việc chứng kiến sự hỗn loạn của lưu thể và một thực thể giống như quái dị ở dưới hầm tàu của tôi.
Ngay khi xác định được, tôi dự định sẽ tiến hành làm sạch khu vực đó, ngài thấy thế nào?
── Xin hết」
「Còn tùy thuộc vào phương pháp làm sạch nữa.」
Vừa nói dứt lời, cô vừa dùng vài cây chổi đang lơ lửng để quét rãnh nước nằm giữa lòng đường và vỉa hè.
「Sử dụng dòng nước đã qua thanh tẩy để rửa trôi toàn bộ khu vực, gọi là "Rửa nước Dynamic".
Thiêu rụi từng khu, gọi là "Thiêu rụi Dynamic".
Trục xuất khỏi tàu toàn bộ khu vực lân cận, gọi là "Trục xuất Dynamic".
Phá hủy cả con tàu, gọi là "Tự hủy Dynamic".
Nào, cô định chọn cái nào đây? ── Xin hết」
「Lần nào tôi cũng tự hỏi, rốt cuộc là ai đã nảy ra cái ý tưởng cứ thêm chữ Dynamic vào là được thế không biết. ── Xin hết」
「Jud., e rằng đó là ý tưởng của Motonobu-kou (Công tước Motonobu). ── Xin hết」
Thể hiện sự tán thành bằng một cái gật đầu, "Okutama" lùa rác từ rãnh nước xuống lỗ thoát nước. Ngay lập tức, từ bên dưới vang lên tiếng của loài thú đen,
『Nước hả?』
「Jud., là cái này đây. ── Xin hết」
Nói rồi, "Okutama" giơ tay phải lên. Từ phía sâu trong khu rừng ở mạn phải con đường, một thứ gì đó giống như sợi dây thừng trong suốt bay tới giữa không trung.
Là nước.
●
Dòng nước băng qua không trung.
Nơi phát sinh là từ mạn ngoài của khu rừng, ngay tại khớp nối với khu dân cư lân cận.
「Tôi đang vận hành hệ thống đường ống nước ngầm kết hợp với việc kiểm tra thiết bị phòng cháy chữa cháy. ── Xin hết」
"Okutama" để dòng nước đang run rẩy như cố kìm nén việc bị phóng đi đâu đó bay tới và quấn quanh cánh tay mình,
「Vậy thì. ── Xin hết」
Nước được đổ vào rãnh, và từ bên trong vọng ra,
『Ya-hú』
『Trôi đi nè~』
『Bổ sung lượng nước~』
「"Okutama", dòng nước có vẻ hơi mạnh đấy. ── Xin hết」
「Không sao đâu ạ. ── Xin hết」
Đúng như lời nói, nước cũng nhảy múa ra từ những chỗ khác.
Nhìn từ bên ngoài, trông như nước đang được chuyển từ mạn ngoài qua khu rừng đến đây, nhưng,
「Dùng điều khiển trọng lực để kéo và thu hút nước lại quả thực mãi vẫn không quen được. ── Xin hết」
「Tôi có thể nhận định rằng nên tăng số lần dọn dẹp lên. ── Xin hết」
「Việc kiểm tra nội dung Hắc bản (DVD) của Sakai-sama tốn nhiều thời gian hơn tôi tưởng... ── Xin hết」
「Đành chịu thôi.」
Cô gật đầu.
「Nếu "Okutama" gặp khó khăn, thì những việc vặt thường ngày của Sakai-sama, để tôi đích thân đến xử lý vậy. ── Xin hết」
「...Không lẽ nào, Musashi-sama định kiểm tra Hắc bản sao!? ── Xin hết」
Nghe câu đó, cô nheo mắt nhìn "Okutama".
「Việc tôi đảm nhận là việc vặt của Sakai-sama.
Kiểm tra Hắc bản là công việc của "Okutama".
── Xin hết」
「Tôi nghĩ chắc là vậy mà...
Thế, Musashi-sama? Ngài đi đâu vậy? Đằng kia là nơi quản lý của thường dân mà. ── Xin hết」
「Với tôi mà nói, ở trên Musashi thì tôi cũng là thường dân thôi.
── Xin hết」
Vừa nói, cô vừa bước vào trong rừng.
Trong đám cỏ, nằm phía bên kia con đường mòn dài vài mét rõ ràng hiện hữu, là,
「Bia đá của Horizon Ariadust.」
●
"Okutama" nhận ra "Musashi" vừa tạo ra một "khoảng lặng" trong khoảnh khắc.
Đối với một Automaton có khả năng xử lý tư duy tốc độ cao, việc nảy sinh dù chỉ một khoảng thời gian ngắn như vậy là điều hiếm thấy.
Đặc biệt "Musashi" lại là Tổng hạm trưởng.
「Khách tham quan cứ nói bâng quơ thế thôi, chứ hôm nọ "Musashi" đã trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu vì vụ "Sự cố giả vờ tiểu tiện trên cầu tàu dạng cầu" do bố tôi gây ra đấy.」
「Phụ thân của người, quả là danh bất hư truyền nhỉ...!?」
"Musashi" hơi trầm ngâm một chút.
Dù sao thì, với vẻ mặt như thế, cô ngẩng đầu lên và nói.
「Horizon Ariadust... thiếu nữ được cho là đã qua đời vì tai nạn đúng vào ngày chúng tôi chính thức xuất xưởng (roll-out). Nghe nói cô ấy là con của Motonobu-kou và người vợ lẽ ──」
Musashi rút một bó hoa từ đống hành lý đang trôi nổi phía sau lưng nhờ điều khiển trọng lực.
Cô trao nó cho Automaton tóc bạc đứng bên cạnh,
「Những gì chúng tôi hiểu được chỉ toàn là dữ liệu. Tôi nhận định rằng ở đây không có hài cốt, thứ tồn tại chỉ toàn là sự hối tiếc và những tâm tư gắn liền với nó.」
「Khá là phiền phức nhỉ.」
Nghe vậy, "Musashi" nhìn sang bên cạnh. Và rồi, một Automaton lạ mặt đang đứng đó,
「Oa ──!?」
○
「Thất lễ. "Musashi" thì không kêu Oa hay gì đâu nhé.」
「Vào một cách bình thường như thế thì cũng đáng nể thật đấy...」
「Tuy nhiên, xét về thời điểm thì chuyện này cũng không phải là không thể. Phó vương cũng đã lên tàu rồi mà.」
「Jud., một cuộc tập kích đã đọc được tình huống đó, thấy sao nào?」
「Ưm, cái này có cần sửa lại không nhỉ...」
●
「Vậy xin mời. Hora... à không, P-01...」
Nói đến đó, chuyển động của Automaton dừng lại. Một lúc sau,
「Ất...!」
「Là s. ── Xin hết」
「Tiếc quá! Kiểu kiểu như vậy đó! Vậy thì về cái vụ s kia, tôi nghe nói hai vị sẽ có một cuộc trò chuyện hơi đau thương ở đây. Vâng. Thế nên nếu tôi thấy "Chờ chút, cái đó có vẻ không sát thực tế lắm..." thì tôi sẽ kiểm tra nhé.
Nào xin mời!」
「Trở nên khó làm rồi đây... ── Xin hết」
Dù sao thì, bản thân cô cũng quay sang hỏi Automaton không phải là "Musashi".
「Quay lại câu chuyện được chưa ạ? ── Xin hết」
「Mời, cứ tự nhiên. Quyền phát ngôn được công nhận mà.」
Vậy thì, cô quay người về phía "Musashi".
「── Tại sao Musashi-sama, một trong số chúng ta, những kẻ không thể hiểu được cảm xúc, lại dâng hoa ở đó? Là phong tục sao? ── Xin hết」
Trước câu hỏi này, "Musashi" gật đầu.
Không hề quay lại. Chỉ là,
「Nếu ở đây có hài cốt, tôi có thể nhận định việc dâng hoa là tập quán hoặc phong tục.」
Cô tiếp lời.
「── Tuy nhiên.」
Tuy nhiên,
「Không có hài cốt, chỉ là một cái tên được thờ phụng, thì rốt cuộc là cái gì đây? ── Xin hết」
「Đó là sự ghi chép hóa, lịch sử hóa cái tên hoặc cá nhân đó.」
Cô vừa thả nước xuống rãnh, rửa trôi tất cả vừa nói.
「── Bằng việc khắc tên lên đá những sự tồn tại từng có cảm xúc, từng sinh sống, ta giữ họ lại ở cái "thời điểm đó". Hài cốt chỉ là vật bảo chứng cho điều đó mà thôi.
Điều quan trọng, hơn cả cái tên được khắc ở đó, chính là những người ở lại, những kẻ nhờ vào việc khắc tên lên đó mà có thể để lại những thứ không còn cách nào cứu vãn ở lại "thời điểm đó". ── Xin hết」
「Tuýt tuýt tuýt tuýt! Kiểm tra! Okutama-sama cần thêm chút nữa, ngốc... thất lễ! Xin hãy diễn như thể trật nhịp một chút ạ!」
Khá là nghiêm khắc.
●
「Nếu vậy.」
Sau tiếng hắng giọng, "Musashi" nói với cô.
「Tôi, về mặt chính thức, không biết người này.
Hiện tại, cũng chẳng có ai kể lại.
Nếu hỏi Sakai-sama thì chắc ngài ấy sẽ trả lời, nhưng điều đó lại mang đến cảm giác khó chịu giả tạo như thể ngài ấy đã nhượng bộ một bước. Vì vậy ──」
Vì vậy,
「Bằng việc dâng hoa, tôi hiểu chủ nhân của cái tên này với tư cách là một thuyền viên của Musashi. Một nàng công chúa đã ra đi đúng vào ngày tôi xuất xưởng, nhưng vẫn để lại cái tên của mình. ── Xin hết」
●
Nói xong, "Musashi" nhìn thấy "Okutama" quay lại trong khi hai tay đang quấn lấy dòng nước.
「Musashi-sama? ── Xin hết」
「Chuyện gì? ── Xin hết」
Jud., "Okutama" thu nước lại.
Cô cúi chào người đang quay lại nhìn mình,
「Musashi-sama có biết Aoi Tori-sama không? ── Xin hết」
「Biết hay không thì hôm qua rào chắn phòng hộ cũng đã bị phá vỡ rồi. ── Xin hết」
Đúng nhỉ, "Okutama" gật đầu.
「...Tori-sama cũng xem cái tên ở đó như một sự tồn tại.
Ngài có biết không? Việc nơi này được gọi là Phố Hối Tiếc, và cậu ấy là chủ nhân của nó, nhưng kể từ tai nạn chín năm trước, cậu ấy chưa từng đến đây. ── Xin hết」
Trước câu hỏi dang rộng hai tay của "Okutama", cô vô cảm đáp.
「Tôi biết. ── Xin hết」
Hay đúng hơn là,
「"Okutama" mới là người không biết sao.
Tình trạng hiện tại, chính nơi này là khu vực hiếm hoi (Rare Area) duy nhất có thể tổ chức họp hành mà không bị Tori-sama quấy rối. ── Xin hết」
「Hả? Vậy sao? ...A, thảo nào thỉnh thoảng các "Musashino" lại tập trung ở đây để họp thuyền viên cầu tàu các kiểu nhỉ? ── Xin hết」
「Jud.! Okutama-sama với cái vẻ hơi không hiểu chuyện, diễn xuất sắc lắm!」
Được khen rồi.
Nào, cô nói.
「Việc tôi nói chuyện với cô ở đây, ưu tiên hàng đầu là muốn xác nhận cực mật về tình hình sự hỗn loạn của lưu thể và quái dị xuất hiện dưới hầm tàu Okutama ngay sau sự việc hôm qua. ── Xin hết」
「Tori-sama phiền phức đến mức đó sao. ── Xin hết」
Cô không trả lời ngay, mà đưa tay phải lên không trung. Lấy ra vài cây liềm kiểu Cực Đông, vừa cho chúng cắt cỏ xung quanh vừa nói,
「Hôm qua, khi chúng tôi đang bàn bạc xem làm thế nào để chi viện cho nhóm Asama-sama ở bên ngoài, Tori-sama đã mở một đường cung cấp lưu thể thông qua phía đền Asama. ── Xin hết」
「Cái đó... chẳng phải chỉ cỡ một người dùng thôi sao? ── Xin hết」
「Có và Không.
Zero, và khác Zero.
Sự khác biệt đó là không thể so sánh được.」
●
Cô tiếp lời.
「Nếu chúng tôi có lời bào chữa nào, thì có thể nói rằng vì "Okutama" đã ra trận nên chúng tôi nhận định là không có vấn đề gì.」
Tuy nhiên,
「Tori-sama là một người khá khó lường. Đối với cái tên trên bia đá này, nếu cậu ấy không đến đây vì vẫn công nhận sự tồn tại đó...」
Cô ấy nhìn bông hoa mình đã đặt lên bia đá.
「Trong trường hợp Tori-sama cũng có cùng nhận định như chúng ta. Tôi có thể nhận định rằng điều đó vô cùng khó khăn. Cứu giúp con người là lẽ sống của Automaton, nhưng phải cứu giúp một người có cùng nhận định như Automaton thế nào đây. ...Quả là một bài toán khó. ── Xin hết」
「Nguy to, tôi chỉ là khách du lịch đi ngang qua thôi, nhưng vì Angie về cơ bản là ngốc nên chả hiểu đang nói cái gì cả.」
「Ái chà chà, thế thì căng nhỉ. Vâng, Hora... P-01 Ất, hiểu họ đang nói gì đấy? Vâng. Nhưng vì đây là chuyện cần giữ bí mật nên không thể nói ra được đâu nhé.」
「Đang đi làm tiện đường ghé qua bình luận tí, nhưng cái này, tóm lại là chuyện cậu Tori nhìn P-01s mà thấy hình bóng Horizon chồng lên, và "Musashi" cũng thế, kiểu vậy đúng không.」
「Hyo! Nếu truyền tải được thì may quá!」
「── Phải. Giống hệt như cách hiểu về Horizon thôi.」
Quay lại câu chuyện.
Nào, cô quay trở lại con đường.
「Lần tới đến đây, nên đánh bóng hòn đá hay để rêu mọc tự nhiên, hãy đợi xin lời khuyên từ Sakai-sama rồi hẵng làm.
Vậy thì "Okutama", tiếp tục câu chuyện lúc nãy.
Với chừng này thời gian trì hoãn, việc đối phó với sự hỗn loạn của lưu thể và quái dị đang phát sinh dưới hầm tàu của cô chắc là khả thi rồi chứ. Cô định làm thế nào? ── Xin hết」
「A, Jud., chỗ này thì, tôi sẽ nhờ bên dịch vụ quen thuộc vậy. ── Xin hết」
「Bên dịch vụ? ── Xin hết」
Jud., "Okutama" chỉ tay về phía trung tâm con tàu.
「Là đền Asama. ── Xin hết」
○
「Foa! Quả nhiên là vất vả thật đấy!」
「Mọi người vất vả rồi...!」
「Ảnh hưởng của bố tôi thấy ở khắp nơi, làm nước 'fan cuồng' của tôi sắp chảy ra từ tai rồi đây này!」
「Thành sinh vật kỳ dị rồi đấy biết không?」
「Ảnh hưởng của thân tộc nhà tôi thì chả thấy đâu cả, làm tôi thấy hơi bị ức chế nhẹ, chẳng lẽ là do nhân cách tôi kém cỏi sao.」
「M-Mà, Ninja là phải nhẫn nhịn mà lị?」
「Cảm ơn vì đã nói đỡ...」
「Dù sao thì góc nhìn cũng chuyển từ ngoài vào trong rồi nhỉ. Tôi đã hiểu được nội dung và dấu thời gian lúc đó rồi, nên tôi đi chút đây.」
0 Bình luận