Ngoại truyện: Kimitoasamade 1-A
Chương 1 “Người Biểu Diễn Trên Cao”
0 Bình luận - Độ dài: 9,283 từ - Cập nhật:
“Người Biểu Diễn Trên Cao”
•
Sắc trắng bắt đầu uốn lượn xoắn ốc giữa bầu không.
Vòng cung rộng lớn của cơn gió ấy biến hơi ẩm lạnh lẽo trong không khí thành sương mù và băng giá, bao trùm lấy con tàu nhà hát đang trôi nổi trên bầu trời.
Nó quét sạch cái lạnh, và luồng gió mang theo bụi kim cương lướt trên sàn của Sân Khấu kịch Noh sắc bén như một lưỡi dao.
Với một âm thanh chói tai, một rãnh dài rộng hai mươi centimet và sâu năm centimet bị khắc sâu xuống sàn gỗ.
Những mảnh băng nhỏ đã biến cơn gió thành một lưỡi cưa.
Không chỉ có một luồng gió. Phần lớn chúng xoay tròn, nhưng vài luồng gió tản ra như tia chớp, bắn qua bắn lại như đang đùa giỡn. Tiếng cắt xẻ vang lên ngày càng nhiều, và mỗi lần như thế, một đường rãnh mới lại bị vẽ nguệch ngoạc trên sàn tàu.
Hầu hết mọi người đang chuẩn bị cho Lễ hội Gagaku trên boong tàu đều vội vã chạy vào bên trong qua các cửa hầm.
Và rồi, họ nhìn thấy một hình khối khổng lồ đứng lên từ bộ điều hưởng ether trên sân khấu chính của Sân Khấu kịch Noh.
Đó là ether. Ether thường phát sáng màu xanh lam, nhưng lúc này nó trở nên hỗn loạn và tỏa ra ánh sáng vàng mờ ảo. Thứ ánh sáng vàng kim xỉn màu đó tụ lại thành một hình dáng gần giống con người.
Nó cao khoảng tám mét, không có tay hay mặt. Nó chỉ có phần thân, đôi chân dường như được tạo thành từ những lưỡi kiếm, và bộ giáp cũng sắc bén như gươm đao.
“Là Phi Thần Kiếm (Non-God Sword)!?”
Phi Thần Kiếm cử động như để đáp lại. Ban đầu nó chỉ nhô lên từ bộ điều hưởng ether để định hình, nhưng giờ đây nó đã nâng phần thân trên không mặt của mình dậy.
“…!!”
Bộ giáp ngực của nó siết chặt vào trong. Hành động đó giống như một con người đang vung tay về phía trước.
Một nam sinh năm ba, người vừa kích hoạt bùa chú phòng thủ, đứng dậy từ một cửa hầm và hét lớn.
“Rút lui! Phi Thần Kiếm là một loại thần triệu hồi, nhưng những suy nghĩ hỗn loạn khiến nó tấn công bừa bãi!”
Ngay sau đó, cơn gió dường như có ý chí riêng. Trước đó, những luồng gió sắc như dao chỉ lướt qua lại như trò đùa, nhưng giờ đây hai trong số chúng lao thẳng về phía trước từ bên trái và bên phải của Phi Thần Kiếm.
Mục tiêu của chúng là vài học sinh trường Aki không kịp chạy thoát.
Có ba người họ.
Một nữ sinh năm hai và hai nữ sinh năm nhất. Một trong hai cô bé năm nhất dường như đã bị trật mắt cá chân sau khi vấp phải rãnh xẻ trên sàn tàu.
Vị thần điên loạn này từ chối mọi thứ không thuộc về thánh địa của nó.
Sự từ chối đó thể hiện qua hai đòn tấn công xé toạc sàn tàu, lao vun vút về phía ba cô gái đang đứng chôn chân tại chỗ.
Ba người họ không có cách nào né tránh, và sự thật đó hiển hiện rõ ràng trước mắt mọi người.
“Ý chí!!”
Ngay khoảnh khắc đó, hai nam sinh năm ba lao nhanh về phía đuôi tàu, một người từ cửa hầm trước mạn trái và người kia từ cửa hầm trước mạn phải. Mỗi cậu chàng đều cởi phăng chiếc áo đồng phục mùa hè, để lộ áo lót bên trong in dòng chữ “Đội Điền kinh Học viện Aki”. Họ là thành viên chính thức với số áo hẳn hoi.
Họ đang trên đường giải cứu các cô gái.
•
Hai chàng trai chạy hết tốc lực về phía ba cô gái đang bất động ở đuôi tàu.
Cậu bên mạn trái đi chân đất, còn cậu bên mạn phải mang giày đinh.
Họ trông như đang đuổi theo hai luồng gió phía trước, nhưng thực tế họ chỉ đang đặt điểm cuối của những cơn gió đó vào tầm mắt mình.
“…!!”
Họ hạ thấp trọng tâm để bứt tốc toàn lực và dùng cánh tay đang đánh mạnh để kích hoạt bùa chú gia tốc.
Cậu chân đất bên trái sử dụng loại bùa thanh tẩy gánh nặng và sự mệt mỏi của cơ thể.
Cậu giày đinh bên phải dùng loại bùa tập trung gia tốc chủ yếu vào đầu gối.
Họ kích hoạt chúng cùng một lúc.
“—————!”
Và họ tăng tốc ngay tức thì. Gia tốc không tăng dần theo thời gian. Với mỗi bước chân, họ đẩy cơ thể lao về phía trước dọc theo sàn tàu, như thể đang chạy trên một bức tường dựng đứng.
“Này!”
Cậu chân đất bên trái hét lên với người kia đang cách mình khoảng ba mươi mét về phía mạn phải.
“Quyết định một lần cho xong nhé!!”
“Được thôi!!”
Cậu giày đinh đáp lại, hơi thở phả ra làn khói trắng trong không khí.
“Tao chắc chắn ngầu hơn mày!!”
“Tự nói thế là bằng chứng mày chẳng ngầu tí nào rồi!”
“Vậy thì,” cậu giày đinh hét lên. “Chứng minh ngay tại đây xem ai ngầu hơn nào, thằng chân đất chết tiệt!”
“Cái gì!? Làm quái gì có đội trưởng nào ngu đến mức làm hỏng sàn tàu chỉ để nhanh hơn một chút chứ!?”
Nhưng cả hai đều hướng về phía trước, nhìn vào những luồng gió đang tấn công và đồng thanh hét lớn.
“Bọn tao không thể thi đấu đàng hoàng với mấy thứ ngáng đường kia được!”
Họ vượt qua cơn gió chỉ trong ba bước chạy.
Họ xé toạc không khí và làm phân tán ánh sáng ether của phép gia tốc khi lao vút đi.
Phía trước, họ có thể thấy ba cô gái chưa kịp chạy thoát.
“Nhảy lên nào, mấy em gái xinh tươi!!” cậu chân đất hét lên.
Các cô gái nhìn nhau.
“——————”
Họ lắc đầu, và cậu giày đinh gào lên với cậu chân đất.
“Đừng làm khó họ hơn nữa! …Cứ nhảy đi!!”
Hai nữ sinh năm nhất nhảy lên. Ngay cả cô bé bị trật chân cũng nhảy bằng chân lành lặn.
“Được rồi!”
Mỗi thành viên đội điền kinh chộp lấy một cô bé năm nhất bằng một tay và vươn tay còn lại về phía nữ sinh năm hai còn lại.
“Lối này!!”
Việc cả hai cùng nói một lúc có lẽ là một sai lầm.
“Hả!?”
Cô gái năm hai đứng giữa không biết phải đi hướng nào và rốt cuộc đứng yên không nhúc nhích. Hai thành viên đội điền kinh đều bắt hụt và lướt qua cô. Họ nhìn nhau, tiến lại gần và dùng bàn tay trống chỉ vào mặt đối phương.
“Tại mày đấy!!”
Nhưng họ không thể quay lại bây giờ, cậu chân đất ngoái nhìn về phía sau.
“Chết tiệt! Em ấy có tâm hồn to bự thế kia mà! Tao đã định ‘vô tình’ sàm sỡ chút khi đỡ em ấy!!”
“Thằng ngu! Em ấy né mày vì cái động cơ đen tối lộ liễu đó đấy!”
Cậu giày đinh cười lớn và chìa tay ra.
“Ha ha. Tất nhiên là tao cũng có kế hoạch tương tự.”
Họ bắt tay nhau, nhưng hai luồng gió tấn công vẫn đang lao tới cô gái năm hai phía sau họ.
Cậu chân đất kết thúc cái bắt tay và ném cô bé năm nhất mình đang giữ sang cho cậu giày đinh.
“Tao có thể không kịp, nhưng tao sẽ quay lại bóp một cái!!”
“Làm hộ tao một cái nữa nhé!!”
“Chắc chắn rồi!”
Cậu chân đất ép cơ thể xoay tròn giữa không trung, tiếp đất và cảm nhận lòng bàn chân nóng rát vì ma sát.
“Kịp đi!!”
Cậu ta lao đi.
•
“Ohhh!”
Cậu nam sinh chân đất đẩy cơ thể về phía trước với tất cả sức bình sinh.
Mình chắc chắn sẽ kịp, cậu nghĩ. Bởi vì…
“Quyết định tuyệt lắm, đội trưởng!!”
Ánh sáng đang bay quanh cậu. Đội trưởng đã phân tán bùa chú gia tốc của mình vào không khí.
Điều này giúp cậu chân đất có được cả phép thuật của mình lẫn của người kia. Tấm bùa được thiết lập để chia sẻ sức mạnh cho người khác, nhưng bình thường cần phải điều chỉnh để kết hợp với một phép thuật khác. Tuy nhiên…
“Bọn mình đã sử dụng những phép gia tốc không hề chồng chéo nhau chút nào!”
Họ hiểu rõ nhau, nên họ đã rèn luyện để tận dụng điểm mạnh và bù đắp điểm yếu cho nhau.
“Cho chúng thấy tinh thần của Aki đi!”
Cậu đạp mạnh lao về phía trước với gia tốc gấp đôi, xé toạc không khí trên đường chạy.
Chỉ cần năm bước nữa là tới nơi.
Nhưng…
“…!?”
Gió thổi tới từ bên phải và đòn tấn công mới này được căn đúng vào thời điểm tốc độ đạt cực đại.
Phi Thần Kiếm đã nhắm vào cậu để cản trở.
…Chết tiệt!
Nếu né cú này, cậu sẽ không thể thực hiện cú "sàm sỡ", nhưng nếu cứ tiếp tục, cậu sẽ bị trúng đòn. Điều đó có nghĩa là…
“Toàn lực!”
Cậu rướn người về phía trước để cố gắng loại bỏ thêm một chút sức cản không khí.
Kết quả thật nhỏ nhoi, nhưng nó thực sự đã làm tăng tốc độ.
Trong khoảnh khắc đó, luồng gió từ bên phải tăng tốc.
…Cái gì!?
Cậu hiểu lý do. Luồng gió cậu thấy trước đó tương ứng với động tác giơ kiếm lên, nên đây là tốc độ của việc vung kiếm xuống. Trong trường hợp đó, nó hoàn toàn không nhắm vào cậu.
“Tâm hồn to bự đó!”
Hai đòn tấn công nhắm vào cô gái kia cũng tăng tốc.
Cậu nhận ra mình sẽ không kịp, nhưng…
“…!!”
Cậu tăng tốc. Cậu biết mình phải làm gì đó, nên cậu tăng tốc. Cậu biết mình phải làm gì đó và tìm thứ gì đó để làm, nhưng…
“Một vận động viên vào chung kết không thể dựa vào bất cứ thứ gì ngoài tốc độ của chính mình!!”
Cậu lao tới.
Gió đang ập đến.
Nó sắp va chạm.
Ngay lúc đó, có thứ gì đó rơi xuống từ bầu trời, chắn giữa cậu và luồng gió đang lao tới từ bên phải. Đó là…
…Một con người!?
Là một cô gái, nhưng…
“Á á á á á!!!!”
•
Với một âm thanh phá hủy lớn, luồng gió đang lao tới cậu vận động viên chân đất tan biến.
Nhưng không chỉ có thế.
Hai luồng gió tấn công cô gái mà cậu định cứu cũng biến mất.
Chuyện gì vừa xảy ra vậy? cậu tự hỏi.
Nhưng cơ thể cậu vẫn tiếp tục di chuyển trước khi kịp suy nghĩ.
Cậu chộp lấy cô nữ sinh năm hai.
Tay phải của cậu "trượt".
Cú "trượt" của tay trái là dành cho đội trưởng.
Đúng rồi, cái này là cho đội trưởng. Và vì là cho cậu ấy, thêm một cái nữa cũng chẳng sao. Phải, mình cần đảm bảo giữ chắc thứ này! Cho đội trưởng! Ồ, nhưng cái này chắc là cho mình được nhỉ.
“Được mà nhỉ!? Được chứ!?”
Cậu vô tình nói to suy nghĩ của mình và lãnh trọn một cú tát.
Đó là một cú tát xuất sắc, nên cậu quyết định sau này sẽ giới thiệu cô ấy vào đội sumo.
Nhưng khi chạy về phía cửa hầm mà các bạn học đang ra hiệu, cậu ngoái lại nhìn phía sau.
Tại sao họ không bị thương?
“Đó là…?”
Họ là học sinh của Musashi và có tổng cộng ba người.
Một người ở gần nơi luồng gió nhắm vào cậu đã tan biến. Một cô gái tóc vàng đeo kính mặc đồ thể dục đang nằm sóng soài trên sàn tàu với đôi mắt xoay mòng mòng.
Một người ở gần cô gái đeo kính đang nằm đó. Cô ấy có vòng một đồ sộ và mặc trang phục vu nữ màu đen.
Người cuối cùng ở gần nơi những luồng gió nhắm vào cô nữ sinh năm hai đã tan biến.
Cô ấy là…
“Người kế thừa thứ hai quyền cai trị Viễn Đông, Nate Mitotsudaira!?”
•
Mitotsudaira cài một chiếc lược bùa chú lên tóc để giữ cho nó không bay loạn trong gió.
Sau đó, cô rút một chiếc băng đeo tay từ chiếc giỏ đan gắn ở điểm cứng bên hông.
Trang phục vu nữ của cô không có tay áo nên không có chỗ để đeo băng tay, vì vậy cô chỉ giơ cao chiếc băng và nói với giọng vang vọng.
“Tôi là Nate Mitotsudaira, Hiệp sĩ đoàn Musashi Hạng 1 và Cán bộ Đặc vụ của Cán bộ Ban chấp hành Musashi. …Tôi sẽ phụ trách hiện trường này.”
Cô nhìn thẳng về phía trước và gắn chiếc băng vào điểm cứng bên hông.
Sau đó, cô rút một hộp chứa bùa chú từ giỏ đan và gắn vào cổ tay. Hộp chứa cho thấy dấu hiệu vài lá bùa đã được rút ra, và nó chứa đầy…
“Khiên chú thuật Shinto.”
Phía trước, Phi Thần Kiếm đang đối mặt với cô. Nó đã giơ tay lên, vậy nên…
“…!”
Gió thổi tới. Lần này là sáu luồng gió cùng lúc.
Cô nhướng mày khi những lưỡi dao gió băng giá lao đến từ sáu hướng đồng thời.
“Ta sẽ đẩy lùi ngươi!”
Cô mở khiên chú thuật trên cả hai tay, đẩy mạnh về phía trước và bắt đầu chạy.
•
Kimi nhìn theo bóng lưng Mitotsudaira khi cô ấy chạy lên phía trước.
…Cô ấy sẽ ổn chứ?
Chưa đầy hai giây sau, những âm thanh phá hủy nổ ra từ phía Mitotsudaira và băng trắng bốc lên như khói. Năm hoặc sáu vệt băng cùng bốc lên một lúc.
Khiên chú thuật Shinto mà Mitotsudaira đang sử dụng phòng thủ bằng cách giảm lực và tốc độ của kẻ thù. Đó là loại tiêu chuẩn ở Viễn Đông.
Khác với loại phản xạ của Công giáo và Tin lành, bất cứ thứ gì va vào nó sẽ mất sức mạnh và hoặc là tan biến hoặc rơi thẳng xuống. Trông giống như một vụ nổ vì các lưỡi dao gió khá lớn theo chiều dọc, nên khi phần dưới bị triệt tiêu, phần trên không thể giữ vững và sụp đổ vào chính nó.
Nhưng…
“Hứng chịu lực lớn như thế cùng lúc sẽ làm hao mòn bùa chú kinh khủng lắm đấy. …Mitotsudaira, cậu không chạy nhanh hơn được sao? Trông như mới chỉ 70% sức thôi.”
Ngay cả khi Mitotsudaira không phải phòng thủ trước gió, Kimi có cảm giác mình có thể chạy và đuổi kịp cô gái kia, nhưng…
“M-mình đang chạy nhanh hết sức rồi!”
Kimi luôn nghĩ Mitotsudaira thuộc kiểu tanker hạng nặng, nhưng không ngờ lại đến mức này.
…Không những chạy bằng gót chân, mà cậu ấy còn dùng sức sai cách nữa.
Kimi không thể đưa ra lời khuyên nào vì cô dở tệ khoản mô tả, nhưng cô có thể thấy tư thế của Mitotsudaira tập trung vào sức mạnh hơn là tốc độ. Dù điều đó có thể là vấn đề trong một số tình huống, nhưng việc không bị thổi bay mang ý nghĩa rất lớn khi đối đầu với kẻ thù có sức mạnh khủng khiếp như vậy.
Vậy thì tạm thời ổn, Kimi kết luận.
“Áaaa…”
Adele lảo đảo ngẩng đầu lên khỏi sàn tàu dưới chân Kimi.
“Ồ, cử động được rồi hả Adele? Cậu ổn chứ? Nếu cậu thấy mình bị đánh đến mức mất trí giác, mình có thể sàm sỡ cậu đấy. Thấy sao?”
“Thế thì giúp ích được gì cho tôi chứ!? Giúp kiểu gì!? …Xin lỗi, tôi không nên phí lời đáp lại câu đó. Ừm, Cán bộ Đặc vụ đâu rồi?”
Ba tiếng nổ của gió vang lên gần như cùng lúc.
Họ nhìn lại và thấy Mitotsudaira vẫn tiếp tục tiến lên. Tuy nhiên, tốc độ của cô ấy đang giảm dần. Cô ấy đã ở trong phạm vi năm mươi mét của Phi Thần Kiếm, nhưng số lượng kiếm gió ngày càng tăng.
Phi Thần Kiếm có vẻ như giờ mới thực sự bắt đầu sử dụng sức mạnh của nó.
“Nó tới đấy.”
Kimi lắng nghe tiếng gió. Ngay cả cơn lốc cuồng nộ đó cũng có giai điệu riêng.
Adele đứng dậy, vào tư thế cúi thấp người và gật đầu.
“Phi Thần như Phi Thần Kiếm được tạo ra từ sự nhiễu loạn địa mạch khiến các khuôn mẫu tâm linh của vùng đất và các vùng lân cận chồng chéo lên nhau. Con này có lẽ là sự kết hợp của những người khổng lồ và các vị thần trong truyền thuyết vùng bờ biển Châu Âu cũng như cuộc chiến Genpei của Viễn Đông và văn hóa rèn sắt vùng Bizen.”
“Thông tin nghe lại hả? Từ ai thế? Tên bốn mắt à?”
“Judge. Neshinbara-san có vẻ rất vui khi nói về nó qua mạng lưới thần thánh.”
“Hiếm hoi lắm hắn mới có thông tin hữu ích. Giá như hắn đừng lúc nào cũng nói về siêu năng lực hay mấy thứ nhảm nhí trong anime và tiểu thuyết. Thôi, được rồi.”
Kimi lắng nghe âm thanh.
“Heh heh. Chị đây chẳng biết nhiều về Phi Thần hay gì đó, nhưng nếu định dùng kiếm, ngươi cần một thiết kế gợi cảm hơn đấy. Nếu tất cả những gì chúng ta phải đối mặt là sức mạnh thô bạo, thì hãy để ta, Aoi Gracias, mở đường. Việc đó sẽ dọn sạch lối đi đến kết thúc, để ngươi bị đánh nhừ tử trong nháy mắt.”
“Hả? C-cậu làm được sao?”
“Ồ? Adele, có bao giờ tôi nói mình làm được điều gì mà tôi không thể làm không? Cậu cũng sẽ không nghe tôi nói tôi sẽ trở thành người phụ nữ tuyệt vời nhất thế giới, nắm giữ thế giới trong lòng bàn tay, hay trở thành định nghĩa của sắc đẹp đâu, nhưng tại sao tôi phải mất công nói những điều tôi có thể làm dễ dàng như thế chứ? Những điều mà tôi thực sự không biết mình có làm được hay không gần gũi hơn nhiều. Heh heh. Và so với những chuyện đó…”
Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khóe môi cô.
“Tôi có thể dễ dàng khiến tên Phi Thần hay cái gì đó này phải ngước nhìn tôi.”
•
Mitotsudaira tiến lên.
Gió tiếp tục va vào cô và những chiếc khiên chú thuật của cô liên tục vỡ vụn, nhưng…
…Mình không thể lùi bước!
Những con quái vật được tạo ra từ sự biến dạng ether thường gắn liền với một địa điểm và Phi Thần Kiếm này không phải là ngoại lệ. Cũng như các tinh linh thích môi trường phù hợp với chúng và các vị thần thích thánh địa, Phi Thần này cố gắng chiếm giữ và bảo vệ vị trí mà nó xuất hiện.
Nhưng là một thực thể sinh ra từ sự biến dạng và ngưng trệ của ether, vị trí tối ưu của nó không tồn tại trong thế giới này. Rốt cuộc, thế giới này nhìn chung được sắp xếp trật tự.
Vì vậy, nó tự trói buộc mình vào vị trí hiện tại và nhuộm không gian xung quanh bằng màu sắc của chính nó. Nếu thế giới không phù hợp với nó, nó sẽ tái tạo thế giới đó.
Những con quái vật nhỏ sẽ bị bào mòn bởi quá trình mở rộng lãnh địa và biến mất.
Đó là kết quả thông thường.
Nhưng điều đó sẽ không xảy ra khi kẻ đó đã trích xuất đủ ether để duy trì bản thân ngay cả khi làm ngưng trệ không gian xung quanh.
Đó là trường hợp ở đây.
Nếu để mặc, lãnh địa của nó sẽ lan rộng ra một phần sàn tàu và không gian xung quanh, vì vậy Mitotsudaira có một mục tiêu duy nhất.
“Giữ cho Phi Thần Kiếm tập trung vào bản thân nó thay vì môi trường xung quanh!”
Cô giữ tư thế thấp và mở khiên sao cho nó không rời khỏi cơ thể mình. Cứ thế, cô va chạm với cơn gió đang lao tới, đón nhận nó và gạt nó sang một bên. Mỗi khi khiên vỡ…
…Mình lại mở cái mới!
Cô có rất nhiều bùa chú. Cô thường đóng vai trò phòng thủ trong huấn luyện và các trận đấu tập. Để chuẩn bị cho các cuộc xung đột với các quốc gia khác, cô đã sử dụng khiên chống lại thần chiến tranh hoặc pháo hạm trong nhiều dịp. Hết bùa và không thể phòng thủ là một sai lầm phổ biến, nhưng cô đã khắc phục được điều đó từ giữa năm ngoái.
Cô có sức mạnh nhưng không có tốc độ, nên vai trò của cô là phòng thủ.
Liên minh Thánh ước đã bổ nhiệm cô vào vị trí tạm thời là Cán bộ Đặc vụ của Ban chấp hành, nhưng đó chỉ vì họ muốn có chút ảnh hưởng lên cô với tư cách là người kế thừa thứ hai quyền cai trị Viễn Đông.
Cô đã đạt Hạng 1 trong Hiệp sĩ đoàn và thực hiện các nhiệm vụ chính thức từ giữa năm cấp hai, nên chuyện này chẳng có gì mới mẻ với cô.
Ban đầu, mọi người dường như đã cân nhắc đặt cô ở hậu vệ, nhưng…
“Viễn Đông không có nhiều người phòng thủ.”
Vũ khí chính của Viễn Đông là kiếm, thương và súng trường, nên họ ít có khái niệm về khiên. Các lá chắn giảm lực của họ rất khó sử dụng cho đến khi quen với hệ thống và chủ yếu yêu cầu phải đứng yên một chỗ.
Viễn Đông cần một rào chắn để gây áp lực lên kẻ thù trong khi chủ động tiến lên.
Điều đó có nghĩa là làm mồi nhử để thu hút các đòn tấn công của kẻ thù, vì vậy Mitotsudaira sẽ luôn tiến về phía trước, thế nhưng…
…Một kẻ tấn công luôn lướt qua mình và chiếm lấy tất cả vinh quang cho riêng họ.
Vai trò của cô là một công việc không được đền đáp.
Nhưng, cô nghĩ.
…Mọi người đều nghĩ mình sẽ là một đứa du côn.
Trước khi nhận nhiệm vụ chính thức của một hiệp sĩ, cô đã từng bạo lực, làm bị thương nhiều người và phá hỏng nhiều thứ, thậm chí làm hại chính bản thân mình.
Bù đắp lại bằng vai trò phòng thủ này chỉ là quan điểm cá nhân của cô về tình huống, nhưng cô thấy ổn với điều đó. Và…
“…!”
Cô nghe thấy một tiếng kêu nhỏ dưới chân mình.
Cô nhận ra tiếng gầm trầm và bất ngờ đó.
“Hả?”
Là con Cerberus.
•
Mitotsudaira nhìn xuống kẻ tùy tùng mới sinh của mình.
Với cô, nó có vẻ như đã đi theo cô mà không cần ai bảo, nhưng có lẽ nó nghĩ nó đang dẫn đường cho cô và đe dọa kẻ thù.
Nó luôn có thể bỏ chạy và trông nó có vẻ hơi sợ hãi, nhưng con sói ba đầu vẫn gầm lên với Phi Thần Kiếm. Cô đặt nó vào góc tầm nhìn, và…
…Thật tình.
“Mình cần phải làm cho ra trò!”
Cô tiến lên và phá vỡ cơn gió.
Cô nghe thấy tiếng của những học sinh Aki đã sơ tán vào trong các cửa hầm.
Sức mạnh tràn ngập trong những giọng nói đó, nhưng chỉ vài năm trước, cô sẽ chỉ nghe thấy những giọng nói sợ hãi và dè dặt.
“Thật tình chứ,” lần này cô nói thành tiếng.
Cô nhướng mày, tiến về phía trước và tự nói với mình trong gió.
“Cậu ta là người đã lôi mình vào tất cả chuyện này và giờ cậu ta gần như phớt lờ mình? Vị vua của mình đang nghĩ cái quái gì vậy?”
Gió quất vào người cô, nhưng cô xoay chiếc khiên trên tay để làm chệch hướng, phá vỡ và vượt qua sức mạnh đó.
Cô tiến lên và cảm nhận được mình đang thu hút kẻ thù, nhưng cô cũng cảm nhận được sự thiếu hụt sức mạnh của chính mình.
Cô có thể bảo vệ khu vực quanh mình. Dù là Phi Thần Kiếm, các đòn tấn công vật lý của nó cũng không khác mấy so với thần chiến tranh hay pháo hạm. Cô chỉ cần chặn chúng một cách chính xác. Nhưng…
“Nhiều quá!”
Lượng gió tiếp tục tăng lên. Phi Thần Kiếm đang làm nhiều hơn là chỉ tấn công cô liên tiếp.
“————”
Nó cũng bắt đầu bước về phía cô.
Bằng cách lấp đầy khoảng cách giữa họ, nó có thể tăng tốc độ tấn công. Và…
“Nó đang tập hợp những đám mây xung quanh, phải không!?”
Những đám mây lạnh lẽo bao quanh Sân Khấu kịch Noh co lại như bị ép chặt. Mật độ lớn hơn làm đen kịt những đám mây và gió cũng được giải phóng từ những đám mây thay vì chỉ từ khu vực xung quanh chính Phi Thần Kiếm.
Và rồi…
“Mọi người, đừng bận tâm hỗ trợ hay điều hưởng nữa! Đóng cửa hầm và sơ tán đi!”
Bởi vì…
“Phi Thần Kiếm đang nhắm vào các cậu đấy!!”
•
Các học sinh Aki đang điều hưởng các địa mạch xung quanh bên trong các cửa hầm mở lớn. Điều đó cho phép họ kiềm chế sự ngưng trệ đang lan rộng và kìm hãm sức mạnh của Phi Thần Kiếm.
Ngoài các phép thuật, việc đó đòi hỏi một trái tim bình tĩnh. Những học sinh Aki đó đã trải qua các cuộc diễn tập thanh tẩy tại Đền Itsukushima, nên…
“B-b-b-b-bình-bình-bình-bình t-t-t-t-tĩnh-tĩnh-tĩnh-tĩnh l-l-l-lại!”
“Tớ chưa từng thấy ai luống cuống đến thế! …Ôi không! Tớ làm rách quần tất rồi! Nhìn này!”
“Cậu đang cố gieo rắc suy nghĩ đen tối vào đầu bọn này đấy hả!?”
Ngay cả khi tranh cãi, họ vẫn kích hoạt phép thuật và điều hưởng không gian quanh các cửa hầm.
Gió quanh các cửa hầm dịu đi và những đám mây ngay trên đầu tan biến, để ánh nắng dịu nhẹ chiếu vào.
Nhưng để phòng thủ, các cửa hầm tàu bay sẽ làm chệch hướng sự can thiệp của ether khi đóng lại, vì vậy các cửa hầm phải mở để cung cấp khả năng điều hưởng. Nhưng…
“Nó tới đấy!”
Gió của Phi Thần Kiếm được bắn thẳng về phía các cửa hầm.
Nó đang cố nghiền nát sự trợ giúp bên ngoài để có thể tập trung vào Cán bộ Đặc vụ của Musashi.
Có tám thanh kiếm gió. Đôi tay không tồn tại của Phi Thần Kiếm đang vận dụng toàn bộ sức mạnh khi nó tiến lên.
Mỗi luồng gió thổi theo một đường thẳng để xé toạc họ.
Họ không thể đóng cửa hầm kịp thời, nên gió ập đến.
•
Tám luồng gió va chạm với những vị trí có người đó và tám âm thanh vang vọng khắp bầu trời.
Đó là âm thanh của sự hủy diệt bắn tung tóe.
Tuy nhiên, nó không đến từ sự phá hủy con tàu và không có tiếng la hét nào.
Chính cơn gió đột nhiên bị phá hủy.
“Hả?”
Ngay cả những người trong cửa hầm cũng bối rối. Cơn gió đã tan tác như bọt nước ngay khi nó sắp đánh vào họ.
Tất cả họ đều nhìn lên boong tàu xem chuyện gì đã xảy ra và họ thấy một luồng sáng ở đó.
Nó phát ra từ trung tâm sàn tàu, nơi cô vu nữ mặc đồ đen và cô gái đeo kính đã di chuyển đến để phòng thủ. Cô vu nữ mặc đồ đen đang đứng đó còn cô gái đeo kính đã lùi ra xa để chuẩn bị.
Cô vu nữ được ánh mặt trời chiếu sáng.
Chuyển động của Phi Thần Kiếm đã làm cho những đám mây xoáy càng thêm dày đặc, nhưng bầu trời ngay trên đầu cô lại hoàn toàn quang đãng.
Thêm vào đó, ánh sáng còn được cung cấp nhiều hơn từ phía trên tám cửa hầm.
Cô vu nữ mặc đồ đen đang múa.
Cô thực hiện những bước chân nhẹ nhàng nhưng chính xác, những bước chân đó vang lên âm thanh rõ ràng, và cô để cơ thể mình nhún nhảy.
“——————”
Gió gầm thét.
Khi cô di chuyển, những đám mây xoáy của Phi Thần Kiếm dường như ầm ầm và gào thét.
Nhưng một số người quan sát nhận ra điều đó không chính xác. Họ nằm trên các bậc thang từ cửa hầm lên boong, hé nhìn lên và chậm rãi đo nhịp điệu.
“Có phải nhịp điệu điệu múa của cô ấy đồng bộ với chuyển động của mây và gió không?”
Đó là một trong những phép thuật của các vị thần giải trí phong cách Ootsubaki. Người ta sẽ múa để thanh tẩy và cung cấp sự bảo hộ thần thánh cho không gian xung quanh. Thông thường, phép thuật sẽ áp dụng chủ đề của điệu múa lên không gian xung quanh dưới dạng sự bảo hộ và thanh tẩy, nhưng lần này có vẻ khác.
“Có phải cô ấy đã nương theo nhịp điệu của Phi Thần Kiếm để can thiệp vào chính nhịp điệu đó không!?”
•
“Heh heh heh. Đây chỉ là một hiện thân kiếm bị phân tâm bởi một con sói. Dù mạnh đến đâu, về cơ bản nó cũng rất đơn giản. Và nếu ngươi muốn vung vẩy đống kiếm đó nhiều như thế, thì đừng cố làm tình với không khí nữa, hãy tự mình nếm thử xem cảm giác thế nào!”
Kimi cười.
Cô giữ đôi mày phẳng lặng, xoay người và nhìn khắp gió, sàn tàu và bầu trời quanh mình.
Cô cười lớn và dậm chân xuống sàn gỗ một cách rõ ràng. Như phản ứng lại âm thanh đó, gió thổi đến từ nhiều vị trí.
Nó đang bay tới, nhưng…
“Thật ngu ngốc. Ngươi chỉ là một đứa trẻ đáng yêu. Ngươi chỉ vừa mới sinh ra và chẳng biết gì về thế giới này.”
Khi múa, Kimi xoay người và né tránh từng thanh kiếm gió, khiến những lưỡi kiếm đó va vào nhau.
“Heh heh. Cứ tỏ ra cứng rắn nếu ngươi muốn. Ta có thể dễ dàng đáp trả tương xứng. Thấy không?”
Chúng vỡ tan.
Vô số mảnh băng văng tung tóe trong gió quanh cô vu nữ đang múa, nhưng không mảnh nào chạm được vào cô. Chúng chỉ tô điểm thêm cho điệu múa của cô.
Khi phạm vi ánh sáng mặt trời mở rộng, những mảnh băng vỡ lấp lánh. Kimi mỉm cười và xoay tròn giữa khung cảnh đó. Cô dùng đầu ngón tay vẽ trước đường đi của những đám mây xoáy và đôi chân chạm xuống sàn khớp với nhịp điệu cơ thể lắc lư và đôi chân di chuyển của Phi Thần Kiếm. Ngay cả khi vặn người, nâng hông và ôm lấy ngực, những chuyển động của cô đều vẽ trước chuyển động của gió hoặc nương theo sau những chuyển động đó.
Cô cất tiếng khi điệu múa tăng tốc.
“Ngươi thực sự vô vọng. Ngươi chưa từng sống qua dù chỉ một đêm và chưa bao giờ thức dậy thấy mình cô độc. Ngươi không hiểu ý nghĩa của sự cô đơn hay nguồn gốc của nỗi cô quạnh. Ta sẽ dạy cho ngươi biết rằng một lưỡi kiếm mới sinh chỉ có thể được cất vào vỏ. Phải, ta sẽ dạy cho ngươi thật ân cần.”
Chuyển động của cô nhanh hơn và ánh sáng mới xuất hiện.
Một vòng tròn chú thuật Shinto tạo bởi vòng tròn các hình cổng torii mọc lên từ chân cô. Nó mở rộng đến đường kính khoảng năm mét và đóng vai trò là chỗ đứng của cô. Bốn khung biển hiệu kiểu torii khác xuất hiện sau lưng cô. Một cái lớn nữa mọc lên bầu trời và hiển thị hình ảnh khuôn mặt phóng to của cô.
“Chị sẽ dùng Điệu múa Chỗ đứng phong cách Ootsubaki trình tự đảo ngược. Bài hát sẽ là Lễ hội Sao. …Được chứ?”
Ngay khi cô hỏi, Uzy vỗ vào vai cô và các biểu tượng nhạc cụ xuất hiện trong bốn khung biển hiệu sau lưng cô. Chúng rung lên, hòa vào âm thanh, siết chặt lại, và bắt đầu chơi một bài hát.
Trong khi đó, Phi Thần Kiếm gầm lên.
“…!!”
Đó là một giọng nói lớn rung chuyển bầu trời, nhưng Kimi đã dự đoán được cả tiếng ầm ầm vĩ đại đó.
“————”
Cô tạo ra giọng nói của riêng mình. Và…
“Cố mà theo kịp nhé.”
Với lời nhận xét đó, Kimi tăng tốc. Cô cai trị sân khấu biểu tượng chú thuật đó bằng điệu múa của mình.
Phi Thần Kiếm dừng lại để phản ứng. Với khoảng cách một trăm mét giữa họ, nó uốn cong cơ thể như để chống lại chuyển động của Kimi.
“—————!!”
Gió thực sự xuất hiện từ mọi hướng và quét qua sàn tàu.
•
Adele giơ một tấm khiên chú thuật lên như chiếc ô và nhìn quanh khu vực.
“Woa…”
Toàn bộ sàn tàu đã trở thành một cuộc đụng độ khổng lồ giữa bão tố và ánh mặt trời.
Phi Thần Kiếm liên tục tung ra các đòn tấn công với đôi chân đứng yên trên sàn trong khi Kimi lớn tiếng đối mặt với nó bằng điệu múa của mình. Adele có thể thấy tất cả chuyển động của họ, nhưng…
…Âm nhạc!
Cô cũng có thể nghe thấy chúng.
Hết lần này đến lần khác, gió ập xuống như một cơn sóng dữ dội hơn là một cơn bão và cuối cùng bị đập tan thành bọt trắng. Kimi tiếp tục điệu múa điềm tĩnh của mình trong khi các khung biển hiệu chơi nhạc đệm thay cho ban nhạc.
Tóc cô nhảy múa, tay và ngón tay nảy lên, và đôi chân thay đổi vị trí không ngừng. Khi cô trông có vẻ sắp ngã, cô sẽ thêm một cú xoay để thoát ra.
“Này, ngày mai là ngày hè, ngày hội ngộ của những vì sao.”
Adele có thể nghe thấy giọng hát của Kimi ngay cả qua tiếng gió gào thét.
“Em thở dài vô số lần và gửi đến anh những ánh nhìn phản đối.”
Gió ập đến và mây cố che lấp màu xanh của bầu trời.
“Nhưng anh dường như nghe thấy tất cả. Tất cả trừ em.”
Bước chân của Kimi đập tan gió và cánh tay vung lên của cô làm quang đãng bầu trời.
“Dù em có ngồi gần anh đến thế nào.”
Những thanh kiếm gió lao tới đồng loạt, nhưng…
“Chỉ có ánh sao chạm tới đôi mắt anh.”
Kimi chỉ cần ngoái lại với một nụ cười để nghiền nát cơn gió đó.
“Được thôi. Ngày mai là ngày hè, đêm hội ngộ của những vì sao.”
Adele thấy một vệt sáng xuất hiện dưới chân Kimi.
“Em sẽ bắt anh ngước nhìn những vì sao. Em sẽ bắt anh bị mê hoặc bởi chúng.”
Chuyển động của Kimi đọc các mô hình chuyển động của Phi Thần Kiếm và tạo ra chúng như một bản nhạc.
“Được thôi. Hôm nay là ngày hè, đêm hội ngộ của những vì sao.”
Adele nghe thấy tiếng “la la” từ Kimi. Nó không liên quan đến chuyển động hay bất cứ thứ gì khác. Ngay cả lời bài hát cũng vô nghĩa.
“Những vì sao vẫn sẽ ở đó trên đường về nhà.”
Kimi thêm một chuyển động mới vào hỗn hợp.
“Chúng sẽ đứng yên vì anh.”
Cô ôm lấy cơ thể mình trong vòng tay. Cô bắt đầu từ vai.
“Được thôi.”
Ngay sau đó, Adele thấy một cơn chấn động dữ dội chạy qua vai Phi Thần Kiếm và toàn thân nó rung chuyển. Bài hát, điệu múa và âm nhạc của Kimi đã đồng bộ hóa ether của nó với chính cô.
“Hôm nay là ngày hè, sau lễ hội sao.”
Khi cô ôm lấy hông mình, hông của Phi Thần Kiếm bị đánh trúng và ether của nó vỡ ra.
Ngoài ra…
“Em sẽ bắt anh vươn tới những vì sao.”
Kimi vòng tay quanh vai, ngực, hông và cơ thể để tự ôm lấy mình. Mỗi lần như thế, phần tương ứng của Phi Thần Kiếm đều bị đánh trúng và vỡ vụn.
“Em sẽ bắt anh làm thế mãi mãi.”
Giọng của Kimi vang khắp bầu trời. Đó là một tiếng cười và rồi cô mở to miệng.
“La la!”
Thay vì xuyên qua gió, giọng cô dường như đẩy nó ra ngoài.
Rồi màu xanh ập đến.
Những đám mây che phủ bầu trời bị tách ra và một con đường ánh nắng được hình thành.
Khi giọng Kimi lan tỏa, con đường ánh sáng giữa cô và Phi Thần Kiếm cũng mở rộng.
Một bóng người đơn độc đứng giữa con đường đó.
“Cán bộ Đặc vụ!”
Là Mitotsudaira.
Cô đã chịu đựng cơn gió trước đó, nhưng giờ cô đang tiến lên.
Cô dùng cả hai tay nâng tấm khiên làm bằng ether lên.
“————!!”
Và cô va chạm với cái chân đang sụp đổ của Phi Thần Kiếm.
•
Phản hồi xúc giác cho Mitotsudaira biết cô đã phá hủy nó.
Cô đã đến đủ gần vì Kimi đã thu hút các đòn tấn công của kẻ thù và sau đó điều hưởng khu vực đến một mức độ nhất định.
Âm thanh thủy tinh vỡ vang lên khi chân trái của Phi Thần Kiếm gãy vụn.
Nó sụp đổ.
Giữa những mảnh vỡ ánh sáng ether đang nổ tung, Mitotsudaira ngước nhìn kẻ thù và nói.
“Làm tốt lắm, Kimi!”
•
Kimi nghe thấy giọng Mitotsudaira khi cô tiếp tục điệu múa như một đoạn kết.
…Heh heh. Cậu ấy đang có tâm trạng tốt.
Có lẽ vì cậu ấy đã tiếp cận kẻ thù và tiêu diệt chúng dù là một người phòng thủ. Có lẽ cậu ấy cần xả chút căng thẳng, Kimi nghĩ, nhưng Mitotsudaira tiếp cận được kẻ thù không chỉ nhờ công của Kimi.
Cần một chút chuẩn bị trước khi cô có thể hát và múa. Đã mất một chút thời gian để đọc nhịp điệu của Phi Thần Kiếm và tạo ra sân khấu cho phép thuật.
…Và điều đó chỉ khả thi vì cậu đã bắt đầu tiến lên, Mitotsudaira.
Trong nửa đầu, Mitotsudaira đã thu hút sự chú ý của kẻ thù trong khi Kimi chuẩn bị. Trong nửa sau, Kimi đã thu hút sự chú ý của kẻ thù trong khi Mitotsudaira tiếp tục tiến lên.
Vị hiệp sĩ đó có thói quen xấu là không nhận ra thành quả của chính mình do mặc cảm về quá khứ.
Đó không phải là điều một người phụ nữ đàng hoàng nên làm.
Mình chỉ hy vọng cậu ấy sớm nhận ra rằng đắm mình trong sự tự ti đang kìm hãm cậu ấy tiến bước tiếp theo. Cậu ấy nghĩ mình đang làm cái gì vậy?
“La la…”
Bài hát của Kimi cuối cùng cũng kết thúc.
Cô không hề hụt hơi. Đúng hơn, thiệt hại của Phi Thần Kiếm và cái chân bị phá hủy đã khiến nó lệch khỏi nhịp điệu dự đoán của cô.
Cô sẽ thất bại nếu cố gắng cai trị sân khấu với cùng nhịp điệu như trước. Và ngay cả khi thành công, điều đó sẽ cho phép Phi Thần Kiếm bị thương phục hồi.
Cô tiếp tục múa trong khi tự hỏi liệu có cần chuẩn bị điệu múa tiếp theo không, nhưng cô nhún vai khi thấy kết quả dưới ánh mặt trời phía trước.
“Chà, kiểu gì cũng xoay xở được thôi. Mình có thể thong thả mà suy nghĩ.”
Đòn tấn công thứ hai đánh trúng Phi Thần Kiếm và những mảnh ánh sáng văng ra từ chân phải, cái chân mà Mitotsudaira chưa phá hủy.
Kimi hét lên với người đã va chạm với cái chân sau khi lao xuống con đường ánh nắng.
“Xuất sắc lắm, Adele!”
•
Mitotsudaira nhìn thấy kết quả của Adele.
Cô ấy đã lao thẳng vào cái chân còn lại với tấm khiên sẵn sàng.
Adele không phải là nhạc công Shinto. Cô ấy theo Công giáo. Khiên chú thuật của cô ấy là loại phản xạ, nên tốc độ là yếu tố quan trọng đối với sức mạnh của nó khi húc vào thứ gì đó.
Mitotsudaira biết Adele cũng nhanh chẳng kém (nếu không muốn nói là nhanh hơn) Tenzou, chàng ninja trong lớp họ. Nhưng…
…Cậu ấy ổn chứ!?
Adele đã lấy đà quá nhanh, nên cô bị bắn lên trời cùng với những mảnh vỡ chân của Phi Thần Kiếm và tấm khiên của chính mình. Phản lực từ tấm khiên đã nhấc bổng cô lên khỏi sàn tàu.
“Hảaa!?”
Adele xoay tròn giữa không trung với vẻ mặt cho thấy rõ cô không ngờ đến điều này, nên Mitotsudaira vươn tay ra.
“—————”
Nhưng không đời nào cô với tới cô gái đó.
Chân cô thuộc loại trung bình và chiều cao cũng ổn so với con gái, nhưng không mấy ấn tượng so với hầu hết các hiệp sĩ, chiến binh và Cán bộ Ban chấp hành. Khỏi phải nói, tầm với của tay và chân cô cũng chẳng mấy ấn tượng.
Sau cú tự hủy, Adele sẽ phải thể hiện ý chí của một gia thần khi tiếp đất. Cô ấy có mặt trên sân khấu Shinto này dù là người Công giáo vì cô cần kiếm chút tiền trang trải cuộc sống. Nghe nói cô ấy gần đây đã học được mẹo làm việc trên giàn giáo và chủ yếu làm thợ máy. Cô ấy được gọi đến đây gấp khi họ phát hiện cần người vào phút chót, nhưng nếu đập đầu xuống đất, cô ấy có lẽ sẽ được trả một khoản kha khá để trang trải viện phí, điều chắc chắn sẽ làm cô vui sướng.
Dù sao thì, đòn tấn công của cô đã thành công.
Cả hai chân của Phi Thần Kiếm đã bị gãy và tư thế của nó đã sụp đổ.
Tất nhiên, là một thực thể tâm linh, đôi chân chỉ để làm cảnh. Con quái vật chủ yếu di chuyển bằng cách lơ lửng.
Tuy nhiên, đôi chân của nó chiếm một phần lớn trong cấu trúc, nên việc phá hủy chúng khiến mật độ của nó sụp đổ.
Mitotsudaira khá chắc chắn nó sẽ tiếp tục sụp đổ như thế này, nhưng…
“!!”
Con Cerberus kêu lên dưới chân cô.
…Hả?
Không phải tiếng kêu của Cerberus làm cô bối rối.
Tiếng gầm đó là để cảnh báo cô.
Cô tin tưởng con sói nhỏ và nhìn lên xem chuyện gì đang xảy ra.
“————!!”
Phi Thần Kiếm đang đứng dậy, nhưng không phải bằng chân. Nó đang dùng tay.
Trước đó nó không có tay, nhưng giờ nó có sáu cánh tay. Một thanh kiếm tạo thành cánh tay trên và cẳng tay của mỗi cái, và hai cái mỗi bên đóng vai trò như chân cua.
Mitotsudaira biết chuyện gì đang xảy ra. Bị cướp mất chỗ đứng và cơ thể tan vỡ, nó đang tập trung toàn bộ sức mạnh vào bản thân. Đây là sự tự vệ nhằm bảo vệ cơ thể thay vì sự tự bảo tồn nhằm lan rộng ra thế giới bên ngoài.
Một học sinh Aki quan sát từ cửa hầm mô tả hình dạng mới này.
“Đó là Gyuki sao?”
Có một số khác biệt trong các truyền thuyết, nhưng đó là một con quái vật xuất hiện ở bờ biển và các vũng nước phía tây Viễn Đông. Nó có thân nhện và đầu trâu có sừng. Ngay cả Musashi cũng có ghi chép về việc một con xuất hiện ở Asakusa. Và trong trường hợp đó…
“Sự ngưng trệ này hẳn đã tiếp nhận cả khuôn mẫu của Gyuki nữa.”
Phi Thần Kiếm đã bắt đầu sụp đổ, nhưng nó đã phục hồi. Nó nâng mình lên, dùng hai lưỡi kiếm như cánh tay và bốn cái còn lại như chân.
“…!”
Nó gầm lên.
Tuy nhiên, tiếng gầm đó lập tức bị đè bẹp.
Phi Thần Kiếm đã bị tiêu diệt.
•
Adele nhìn thấy ánh sáng khi nằm sóng soài trên sàn tàu với đôi mắt xoay mòng mòng.
Một đường ánh sáng thẳng xuyên chéo qua cánh tay trái đang giơ lên, ngực và chân trước bên phải của Phi Thần Kiếm.
Ánh sáng xuyên thấu cắm xuống sàn tàu.
Khác với ngọn lửa, ánh sáng tập trung và nhanh chóng biến mất, để lại…
…Một mũi tên!
Mũi tên đã bay đến từ phía đông. Lâu đài Tanigawa đang trôi nổi gần đó. Ban đầu nó cao hơn Sân Khấu kịch Noh khá nhiều để Adele và những người khác có thể nhảy xuống, nhưng giờ nó chỉ cao hơn một chút, và…
“Asama-san!”
Asama đứng trên mép boong tàu Lâu đài Tanigawa khi cô thực hiện động tác thả tay sau khi bắn cung.
Cô nhìn Phi Thần Kiếm sụp đổ sau nỗ lực phục hồi và rồi chậm rãi với lấy một mũi tên mới.
“Đừng cử động, Adele. Khả năng tìm mục tiêu vẫn chưa tốt lắm, nên mình sẽ bắn không cần nó.”
“Chỉ vì tò mò thôi, nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi cử động!?”
“Nếu cậu cử động, mình sẽ lỡ tay nhắm vào cậu. …Không, ý mình là thứ này sẽ nhắm vào cậu.”
“Cái gì!? Cậu nói thế là ý gì!?”
Asama bắn bất chấp.
•
Sau khi phá hủy đôi chân của Phi Thần Kiếm bằng hai phát bắn nữa, Asama thở dài.
Cô thả lỏng vai và nhìn về phía hiện trường trận chiến nơi Kimi và Mitotsudaira đang mỉm cười và vẫy tay với cô. Cô thậm chí có thể thấy con Cerberus dưới chân Mitotsudaira đang hạ thấp cảnh giác.
Điều đó có nghĩa là vấn đề đã được giải quyết.
…Tốt.
Cô đến từ Đền Asama, ngôi đền chính của Musashi. Aki được quản lý bởi Đền Itsukushima, nên cô không thể dễ dàng can thiệp. Cuộc đàm phán tóm tắt của cô với Aki đã kết thúc bằng việc cô đồng ý không đặt chân lên đất Aki và thay vào đó ‘thực hiện trừ tà hướng tây’ từ đất Musashi.
Nếu thất bại, cô sẽ can thiệp vào Aki và sẽ mắc nợ họ.
Cô đã cần phải vừa bắn trúng vừa tiêu diệt mục tiêu.
Có những phép thuật tìm mục tiêu cho mũi tên của vu nữ, nhưng sử dụng Chúc phúc cho việc đó sẽ làm giảm sức mạnh. Một khi cô có thể nộp đơn xin cấp bậc vu nữ thượng cấp, cô sẽ có thể sử dụng các phương pháp hiệu quả hơn, nhưng cô vẫn đang ở cấp trung. Cô có sức mạnh, nhưng thiếu thành tích.
Đó là lý do tại sao cô buộc phải sử dụng mũi tên cường hóa không có tính năng tìm mục tiêu.
Để bắn trúng, cô cần tầm nhìn thẳng.
Cô không ngờ Phi Thần Kiếm lại bắt đầu phục hồi để tự vệ, nhưng Mitotsudaira và Kimi đã làm rất tốt việc dẫn dắt cô đến chiến thắng.
Họ chỉ thảo luận nhanh trước đó, nhưng hai người họ và Adele đã xoay xở dọn sạch rào cản gió và sau đó giữ chân Phi Thần Kiếm tại chỗ để dễ bắn hơn.
Asama quan sát Phi Thần Kiếm đang sụp đổ bằng Konoha, con mắt giả bên trái của cô.
Cô không thể biết liệu khuôn mẫu ở nền tảng sự xuất hiện của nó có đang sụp đổ hay không. Nếu nó vẫn còn, có khả năng một con khác sẽ xuất hiện.
Nhưng giải quyết việc đó là việc của Aki. Công việc ở đây đã tiết lộ dao động ether của Phi Thần Kiếm. Nếu nhịp điệu cố định đó được báo cáo cho Aki, họ có thể giải quyết nó thông qua thanh tẩy hoặc phong ấn.
Nhưng ngoài chuyện đó ra…
“Vậy là Cán bộ Đặc vụ của chúng ta cũng tỏ ra hữu dụng đấy chứ.”
Asama nghe thấy giọng nữ từ phía sau.
…Đó là…?
Cô nhìn lại và thấy một nữ sinh mặc giáp đứng gần hơn nhiều so với dự kiến. Cô ấy gần như ở ngay trước mặt cô.
Cô gái mặc một bộ vỏ di động nhẹ bên ngoài đồng phục mùa hè và cầm một ngọn thương công kích có ốp trong tay trái.
“Phó Chủ tịch.”
Cô gái mà Asama nói chuyện đeo một chiếc băng tay ghi: “Phó Chủ tịch: Ookubo Tadayo”.
Phó Chủ tịch Tadayo nhìn về phía cô, mỉm cười và lắc mái tóc đen khá dài của mình.
“Lẽ ra tôi phải đoán được điều đó từ Đền Asama chứ. Có lẽ tôi không nên phí công xuất hiện. …Suga và Tsuna có ở đây không?”
•
Asama điên cuồng lắc đầu.
Là thành viên của Đền Asama, cô biết Hội học sinh và Cán bộ Ban chấp hành, nhưng cô không thường nói chuyện với Phó Chủ tịch và đây là lần đầu tiên cô gái này nói chuyện với cô cùng một nụ cười.
Sau khi lắc đầu, Asama nghĩ về những cái tên được nhắc đến.
“Ừm… Không, Phó Tổng trưởng và Cán bộ Đặc vụ 1 vẫn chưa-…”
“Nếu cô đang tìm Phó Tổng trưởng, thì tôi ở đây.”
Một nam sinh ngồi trên mép mũi tàu.
Cậu ta là một chàng trai to lớn. Cậu có thân hình như một khúc gỗ dựng đứng, một thanh kiếm gỗ dày đặt trên đùi, và cậu nhìn chằm chằm ra Sân Khấu kịch Noh. Băng tay của cậu ghi “Phó Tổng trưởng: Oosuga Yasutaka” và cậu đặt tay lên cằm khi quan sát con tàu nhà hát kia.
“Cô Đặc vụ trông có vẻ vui.”
“Đó là vì cô ấy là tấm khiên luôn xông ra trước nhưng chẳng bao giờ chạm được tới kẻ thù. Trong các trận đấu tập của Hiệp sĩ đoàn cũng vậy, nên tôi nghĩ cô ấy hơi tự ti thái quá. Đến mức cô ấy còn nhường nhịn cả một Hạng 5 như tôi.”
“Một cấp trên tốt luôn biết nhường nhịn cấp dưới.”
“Và đó là lý do tôi phải ra đó.”
Asama hiểu câu nói của Tadayo nghĩa là gì.
“Ý chị là Cán bộ Ban chấp hành và Hội học sinh của Musashi đã sẵn sàng giải quyết rắc rối bên phía Aki này sao?”
“Không khó để xin phép sau tất cả những gì cô và cô Đặc vụ đã làm. Nếu Aki xuất hiện bây giờ và nghiền nát Phi Thần Kiếm vốn đang sụp đổ, điều đó chỉ làm tổn hại danh tiếng của họ. Chúng tôi đã đạt được thỏa hiệp là chúng tôi sẽ làm hộ họ vì đây là việc nhỏ và chúng tôi đã ở sẵn đây rồi.”
“Tadayo. Tôi nghĩ cậu có thể nói theo cách dễ nghe hơn đấy.”
“Tôi không muốn nghe điều đó từ một người phái Suwa đâu.”
Tadayo cười khổ và chuẩn bị nhảy sang Sân Khấu kịch Noh bằng cách tận dụng sự chênh lệch độ cao của hai con tàu, nhưng cô đột ngột quay sang Oosuga vẫn đang ngồi đó.
“Cậu cũng đi đi khi nào Tsuna tới. Dù là để làm màu, chúng ta đang hành động thay mặt cho một học viện khác. Cậu có thể đợi cho đến khi chúng ta có tài liệu thích hợp từ Cán bộ Đặc vụ 1.”
“Judge.”
Ngay khi cậu ta trả lời, Tadayo thực hiện cú nhảy.
…Woa.
Cô ấy là Hạng 5 trong Hiệp sĩ đoàn Musashi. Dù là Phó Chủ tịch, cô ấy rất hiếu chiến. Cô ấy sớm đáp xuống Sân Khấu kịch Noh nơi vẫn còn chút gió sót lại.
“——————”
Cô giơ tay chào Mitotsudaira và bắt đầu chạy.
Cô ấy nhanh thật đấy, Asama nghĩ khi nhìn bước chân nhẹ nhàng của cô gái.
“Ừm, Tổng trưởng và Hội trưởng Hội học sinh đâu rồi ạ?” cô hỏi Oosuga.
“Tôi không biết Torii ở đâu, nhưng chắc là đang chơi với Watanabe. Rốt cuộc thì Tổng trưởng kiêm Hội trưởng của Viễn Đông phải là kẻ bất tài mà.”
Oosuga quay trở lại boong tàu khi trả lời và Asama nghe thấy cậu thở dài, có thể là vì buồn rầu hoặc nhẹ nhõm.
Và rồi…
“Cái bầu không khí người lớn cậu đang tỏa ra là sao thế hả, Suga!? Ngầu lắm đấy, nên đỡ lấy náyyyyyyy!
Chuyện xảy ra quá đột ngột.
Một nữ sinh năm ba mặc đồng phục mùa hè xộc xệch bước nhẹ tới và đá thẳng vào mông thân hình to lớn của Oosuga, hất văng cậu ra khỏi boong tàu.
…Hả?
Asama không có thời gian để nghĩ thêm. Oosuga là một chàng trai to lớn, nhưng cậu đang trong quá trình đứng dậy. Cậu chao đảo khá mạnh theo hướng bị đá.
“Ohhhhh!?”
Sau tiếng kêu nghi hoặc nhẹ nhàng, cậu rơi thẳng khỏi boong tàu.
…Hảaa!?
Cậu ấy có sao không? Làm thế được thật hả? Asama tự hỏi trong khi cô gái ăn mặc xộc xệch nhìn Oosuga rơi xuống và thốt lên một tiếng “ohhhhh” đầy ấn tượng.
“Này! Cậu thấy không!?”
Cô đột ngột quay sang Asama.
Cô ấy là học sinh năm ba, nhưng thấp hơn Asama một chút và cô nhe răng cười.
“Thế này nghĩa là Phó Tổng trưởng của Musashi đã bị thương trong một tai nạn ở ngoài này, đúng không!? Điều đó sẽ giúp cả tớ và Aki giữ thể diện. Chắc chắn là thế.”
Cô nở nụ cười vô tư lự trên mặt và đeo một chiếc băng trên vai.
Asama đọc dòng chữ trên đó: “Tổng trưởng kiêm Hội trưởng Hội học sinh: Torii Mototada”.
•
Cuối cùng, Phi Thần Kiếm đã bị phá hủy hoàn toàn và quyền chỉ huy hiện trường được trả lại cho Aki ba mươi hai phút sau đó.
Vị Phó Tổng trưởng đang rơi được một tàu buôn vớt lên và chỉ quay lại được qua đường Aki hai giờ năm mươi bảy phút sau.
Khi nhóm Asama trở về, điểm dừng chân đầu tiên của họ là Đền Asama. Lúc đó, đã quá 6 giờ 30 phút tối.
0 Bình luận