Chương 4 Bình minh không thuộc về ai
Trong những vũng nước đọng lại nơi bãi đá, lưng mấy chú cá con tội nghiệp bị bỏ lại khi triều rút ánh lên sắc bạc lấp lánh dưới nắng gắt.
Cảm giác gồ ghề truyền qua đế dép tông làm bước chân tôi chùn lại.
Vốn dĩ đang phải vác cả ô che nắng lẫn ghế dài bãi biển, mồ hôi lại còn đọng trên lông mi khiến tầm nhìn cứ lóa lên những đốm sáng, phiền phức không chịu được.
"Khu này nhiều lỗ hổng lắm, Makoto-san chú ý dưới chân nhé."
Shizuki đang dẫn đầu đoàn ngoái lại nhắc nhở. Tấm lưng trần trong bộ bikini của cô trắng đến chói mắt.
"Senpai, để em cầm bớt một bên cho...?"
Kaya đi bên cạnh lên tiếng hỏi.
"Không, anh ổn mà. Cầm một bên lệch trọng tâm lại càng dễ ngã hơn ấy chứ," tôi cố tỏ ra cứng cỏi.
Hơn nữa, Kaya cũng đang phải xách cái giỏ đựng cơm hộp cho cả nhóm rồi. Tôi không thể đùn đẩy thêm gánh nặng cho em ấy được.
"Đúng là chẳng có ma nào thật! Chỗ bằng phẳng đằng kia chắc được đấy nhỉ?"
Akane đi tiên phong vừa nói vừa rảo bước nhanh hơn. Từ thùng đá đeo trên vai cô nàng vọng ra tiếng lanh canh mát lạnh của những chai nước va vào nhau. Rinko đang kẹp cuộn chiếu dưới nách cũng tăng tốc đuổi theo.
Ngày thứ hai của chuyến tập huấn, trời trong vắt không một gợn mây.
Dù ánh nắng gay gắt như muốn thiêu đốt làn da, nhưng cái nóng lại không quá khó chịu như tôi tưởng. Có lẽ là nhờ gió biển.
Đi hết bãi đá là đến bãi cát, chúng tôi trải chiếu, dựng ô và xếp ba chiếc ghế dài cạnh nhau.
Mặt đất lổn nhổn đá lẫn cát kéo dài ra tận mép nước, đây đó mọc lên những bụi cúc biển nở hoa vàng li ti rung rinh trong gió. Dù chỉ cách bãi tắm hôm qua bọn tôi đùa nghịch chừng năm trăm mét, nhưng ở đây tuyệt nhiên không thấy bóng dáng du khách nào.
Shizuki chỉ tay vào tấm biển ghi dòng chữ "Cấm bơi" to đùng:
"Vùng biển này dưới nước toàn đá ngầm, lại có những chỗ hụt sâu bất ngờ nên không bơi được, vì thế ít người lui tới lắm."
"Tôi thấy thế lại hay. Đằng nào thì cũng có bơi đâu."
Rinko lẩm bẩm, đưa mắt nhìn khung cảnh chỉ toàn biển, cát và nước.
"Hôm qua cậu cũng không bơi à?" Tôi liếc Rinko hỏi.
Bên dưới chiếc khăn choàng dài là bộ đồ bơi một mảnh màu đen. Nếu không bơi thì mặc đồ bơi làm cái quái gì?
"Trôi mất kem chống nắng, lại còn hại tóc với da nữa."
"Tớ thì có chạy bộ dọc mép nước một chút," Akane vừa nói vừa lấy nước có ga từ thùng đá ra. "Không bơi thì biển vẫn vui mà!"
"Cơm hộp bên bờ biển là tuyệt nhất đấy ạ," Kaya cũng mở nắp giỏ.
Đây là món sandwich tôi và Kaya đã vội vàng làm sau khi ngủ dậy vào buổi trưa. Kaya phụ trách món sandwich kẹp thịt xông khói, xà lách và cà chua, còn tôi lo phần sandwich trứng. Nhìn qua là thấy ngay sự chênh lệch rõ rệt về thành phẩm. Mấy cái tôi làm trông thảm hại thật sự...
Tiếng "Mời cả nhà ăn" vang lên, tay ai nấy đều vươn ra lấy đồ ăn thức uống. Món sandwich trứng tôi làm vị cũng không đến nỗi nào, tôi thở phào nhẹ nhõm. Mà cũng có thể do đói quá. Đêm qua mải mê session (hòa tấu) đến tận khuya, sáng nay chẳng ai dậy nổi để ăn sáng, nên đây mới là bữa đầu tiên trong ngày.
Buổi session hôm qua quả thực rất dữ dội—tôi hồi tưởng lại.
Liệu Akane, Rinko và Kaya—những người chưa từng gặp ông Rokurou—có cảm nhận được tâm nguyện ông gửi gắm trong phòng thu ấy không? Mọi người đã chơi nhạc với sự tập trung cao độ liên tục.
Kaya vươn tay lấy hộp dưa chua (pickles) đặt cạnh đầu gối tôi, khiến sợi dây bikini màu xanh da trời đan chéo hơi thít vào vùng nách của cô bé lọt vào tầm mắt. Nhắc mới nhớ, cây bass Kaya hay dùng cũng màu này. Chẳng lẽ em ấy chọn đồ bơi cho tông xuyệt tông với đàn? Cây Sadowsky 5 dây cũng tốt, nhưng quả nhiên Kaya hợp với cây Jazz Bass 4 dây màu xanh da trời kia nhất. Cứ gảy lên là âm thanh lập tức trở nên lập thể, sống động hẳn. Nếu sắp tới thực sự bắt tay vào làm album, chắc tôi sẽ nhờ Kaya cân hết phần bass.
Shizuki nhận một miếng dưa chua từ tay Kaya, lóng ngóng làm rơi xuống đùi, may mà chụp lại được ngay trước khi nó lăn xuống chiếu, cô nàng cười ngượng nghịu rồi cắn một miếng. Nhìn cử chỉ ấy cùng cặp đùi trần trắng lóa, tâm trí tôi lại trôi về tiếng trống của Shizuki. Chân tay mảnh khảnh thanh tú thế kia, vậy mà lại đạp được tiếng Kick (trống cái) vang dội đến tận gan ruột, lạ thật. Cân nặng thì rõ là nhẹ hơn tôi nhiều. Hôm nay mặc đồ bơi mới thấy rõ vóc dáng cô ấy mềm mại, hoàn toàn chẳng có tí cơ bắp nào. Đúng là kỹ thuật quan trọng hơn thể hình.
Tư thế đánh trống của Shizuki đẹp lắm. Như cái cây cắm rễ sâu xuống đất, lưng thẳng tắp, từ đó vươn cành lá ra, đưa dùi trống lướt trên cymbal và tom một cách tự nhiên. Bài hôm qua chơi điệu 16-beat tốc độ cao, cô ấy chêm tom vào nhịp cơ bản, dùi trống múa may như vũ điệu của bầy ong, chỉ nhìn thôi cũng thấy sướng mắt.
Tôi vừa gõ ngón tay lên đầu gối mô phỏng lại nhịp điệu của Shizuki trong đầu, thì Rinko cúi người lấy đồ uống trong thùng đá, thoáng che khuất tầm nhìn. Mỗi lần nhìn thấy bộ đồ bơi một mảnh màu đen của Rinko, tôi lại giật mình, có lẽ vì nó gợi nhớ đến cây đại dương cầm (Grand Piano). Lớp vải ren thưa để lộ làn da mờ ảo vùng eo và rốn, khiến tôi liên tưởng đến những cái bóng nhập nhòe phản chiếu trên đường cong của thân đàn piano.
Không biết Rinko có ý thức đến piano khi chọn bộ này không nhỉ. Nhớ lại thì cô nàng cho tôi xem năm bộ, hình như đa số là trắng hoặc đen. Trong chuyến tập huấn này, người có bước đột phá lớn nhất chính là Rinko. Chỉ với một cây đại dương cầm, không synthesizer, không organ, mà cô ấy biến hóa ra đủ loại âm sắc phong phú trong các buổi session. Trước đây Rinko từng ghét tiếng đàn của mình bị "vẩn đục", nhưng giờ cô ấy đã chấp nhận nó như một "sắc thái" và thậm chí còn chủ động tận hưởng. Tiếng piano ấy hòa quyện hoàn hảo với chất Rock tôi đang hướng tới, nên tôi cực kỳ thích tiếng đàn của Rinko lúc này. Có điều, thu âm cái này đòi hỏi kỹ thuật đặt micro (miking) khó kinh khủng. Không khéo là chỉ thu được tạp âm mà bỏ lỡ mất phần tinh túy. Hôm qua thu thử chưa ưng lắm, nhưng sau một giấc ngủ và bình tĩnh lại, tôi đã nảy ra vài ý tưởng.
Đang tính xem nên thử cách nào trước thì một màu cam rực rỡ lướt qua khóe mắt. Akane đứng dậy, phần dây buộc hông của bộ bikini vừa khéo ngang tầm mắt tôi. Cô nàng đang chỉnh lại góc ô để che nắng cho cả bọn.
Nhìn kỹ lại mới thấy chân Akane dài đến kinh ngạc. Người thì nhỏ nhắn, lại hay mặc áo phông rộng thùng thình nên trước giờ tôi không để ý, nhưng tỉ lệ cơ thể với phần hông cao của cô ấy quả là cực phẩm. Thảo nào, dây đeo guitar để độ dài bình thường mà đeo vào người Akane trông cứ như trễ xuống, nhìn ngầu hẳn. Với guitarist thì dây đeo dài bao nhiêu là bài toán muôn thuở. Càng trễ càng ngầu nhưng càng khó đánh. Thế mà cô nàng giải quyết ngon ơ bằng đôi chân dài...
Chợt nhận ra không gian im bặt, tôi ngẩng lên.
Bốn cô gái mặc đồ bơi đang chằm chằm nhìn tôi.
"...Hả? Ơ... Sao thế?"
Akane cười khổ:
"Không có gì, chỉ là thấy Ma-chan nãy giờ ngắm tụi này chăm chú quá ha."
"Hả... À, ừ, cái đó, là..."
Bị nói trúng tim đen. Đúng là tôi đã nhìn chằm chằm.
Nhìn con gái nhà người ta mặc đồ bơi. Nhìn không chớp mắt, nhìn không kiêng nể.
"Yên tâm. Biết thừa cậu không phải loại tội phạm tình dục rồi."
Rinko vừa quẹt vụn bánh mì trên môi vừa nói.
"Đang nghĩ về buổi session hôm qua chứ gì."
Tôi tròn mắt ngạc nhiên.
"Sao biết hay vậy?"
Kaya rụt rè xen vào:
"Dạ, ngón tay phải của Senpai... anh đang nhịp theo câu bass hôm qua của em đúng không ạ?"
Tôi vội lấy tay trái che tay phải lại. Thế mà cũng bị lộ.
"Makoto-san nhìn chân tớ là đang nghĩ về tiếng Kick drum đúng không! Ở nơi thế này mà đầu óc 'lành mạnh' kiểu đó là không lành mạnh đâu nhé! Không lành mạnh mới là lành mạnh!"
"Nói cái gì thế hả. Chả hiểu gì sất."
"Với lại giọng thì không phát ra nhưng nhìn khẩu hình là biết đang hát lời bài nào luôn."
Đến cả Akane cũng bóc mẽ làm tôi xấu hổ muốn độn thổ.
Đồng thời, một nỗi xấu hổ khác ập đến từ hướng khác.
"Cậu ta lảng mắt đi rồi kìa. Cuối cùng cũng chịu nhận thức được sự thật là mình đang bị vây quanh bởi bốn mỹ nữ mặc đồ bơi rồi."
"Nãy thì nhìn hau háu, sao giờ lại thế hả Makoto-san! Đây là nơi để ngắm nhìn thoải mái mà, biển mùa hè cơ mà!"
"...Không, không ổn đâu. Aaa chết tiệt, một khi đã ý thức được rồi thì chẳng biết giấu mắt vào đâu nữa."
Cảm giác bối rối đến mức không thể ngồi yên ập đến, tôi quay người sang ngang, co gối lên che chắn để hạn chế tầm nhìn về phía mọi người.
"Cứ tự nhiên đi. Tụi này cũng đang ngắm Ma-chan mặc quần bơi mà."
"Kể cũng lạ, ở biển mùa hè thì chuyện này lại được cho phép. Chứ bình thường mà thấy Makoto-san cởi trần chắc tớ ngất xỉu mất."
Cái "bình thường" của cậu cũng có vấn đề đấy Shizuki ạ.
Kaya nhìn vai và ngực tôi, cảm thán:
"Murase-senpai... quả nhiên là con trai nhỉ. Nhìn thế này mới thấy khung xương khác hẳn bọn em."
"Cởi ra mới thấy bà chị cậu giấu hàng kỹ thế nào."
"Chị Mari bảo điểm quyến rũ của Murase-kun là xương quai xanh, nên khi phối đồ phải hướng sự chú ý vào đó để người ta không để ý đến yết hầu và vai."
"Cơ mà tớ lại thích kiểu giả gái của Makoto-san mà vẫn thoáng lộ chút nét 'thiếu niên' ấy. Tất nhiên giả gái hoàn hảo cũng có cái hay riêng."
"Mấy người thôi ngay cái trò nhìn tôi mặc đồ bơi rồi bình phẩm đi được không..." tôi rên rỉ.
"Tôi thấy cái kiểu nhìn người khác mặc đồ bơi mà trong đầu chỉ toàn nốt nhạc cũng bệnh không kém đâu."
"Hự."
Vậy hả? ...Thế hả? Tôi có làm phiền ai đâu, thế thì có gì sai?
"Cơ mà này," Akane nhìn quanh một lượt rồi đổi chủ đề. "Vụ dùng ảnh mặc đồ bơi làm bìa album ấy, nhìn thực tế thế này xong thì chốt là bỏ nhé. Chẳng ăn nhập gì với nhạc của bọn mình cả."
Thì ra "bỏ" là theo nghĩa đó hả. Chứ không phải vì sợ mặc đồ bơi câu khách thì mất mặt à.
"Đúng đấy ạ. Nhạc của PNO thiên về cảm giác mùa đông hoặc ban đêm hơn. Chắc do Senpai toàn sáng tác mấy bài kiểu đó. Mấy bài thời Musao bài nào cũng mang cái vibe nghe bằng tai nghe giữa đêm đông lạnh giá. À, hoặc do em toàn nghe kiểu đấy nên thấy thế."
Kaya nói cũng không sai. Tôi sáng tác đa phần theo hướng đó thật.
"Mà thực ra tớ thấy bản thân âm nhạc vốn dĩ đã không hợp với mùa hè rồi," tôi buột miệng nói suy nghĩ của mình.
Akane phản pháo ngay:
"Sao lại không? Đầy nghệ sĩ mang vibe mùa hè còn gì."
"Ví dụ?"
"The Beach Boys."
"Đấy là do lời bài hát với cái bìa đĩa thôi. Chứ mấy bản phối lấp lánh kiểu đó, tớ nghe lại liên tưởng đến mùa đông hơn."
"Southern All Stars."
"Southern All Stars lại càng lấp lánh tợn. Bài 'Taiyou wa Tsumi na Yatsu' intro còn có cả tiếng chuông Giáng sinh kìa."
"Cậu nói thế thì cái gì chả thành mùa đông!"
Rinko trầm ngâm:
"Kể ra trong nhạc cổ điển đúng là không có mấy bài đậm chất hè. Cái giọng 'Mùa hạ' của Vivaldi nghe chẳng khác gì 'Mùa đông'."
"A, nhạc cổ điển có vibe hè tớ biết một bài! 'Giấc mộng đêm hè'! Tớ thấy tổ khúc đó rất hợp với chúng mình! Đó là bài tớ muốn nghe nhất lúc này."
"Của Mendelssohn á? Tại có bản 'Hành khúc đám cưới' chứ gì?"
"Quả không hổ danh Rinko! Cậu hiểu tớ thật đấy."
"Bọn mình cưới xin bây giờ e là hơi sớm."
Hai người ra chỗ khác mà cưới. Với lại chả liên quan gì đến mùa hè cả.
"Chắc là tùy vào nhạc cụ với phối khí mà ra chất hè hay không thôi ạ. Kiểu dùng đàn Ukulele hay đàn Sanshin ấy," Kaya lại đưa ra ý kiến cực kỳ nghiêm túc để cứu vãn tình hình như mọi khi.
"À ừ, chuẩn. Mấy bài như 'Shima Uta' nghe là thấy hè liền. 'Blue Hawaii' bản Elvis cover thì không thấy, nhưng bản gốc của Bing Crosby có tiếng Steel Guitar nghe đậm chất hè thật."
"Đúng, đúng không ạ! Bản thân cái thang âm Ryukyu (Lưu Cầu) nó đã mang hơi hướng mùa hè rồi."
"Thế thì tớ phải né mấy cái đó ra mới được..."
"Ma-chan ngày càng xa rời mùa hè rồi."
"A, xin lỗi, tại em ạ...?" Kaya cuống lên. Không, em có lỗi gì đâu Kaya. "Nhưng mà đúng là nhạc của Senpai không hợp với mấy thứ oi bức hay chói chang thật..."
"Chuẩn luôn. Nóng nực thì chỉ cần cái thực tại này là đủ lắm rồi."
"Nhưng tớ thấy Murase-kun đang trốn tránh cả cái mùa hè thực tại này đấy."
"Tôi lảng đi là vì xấu hổ vụ nhìn trộm đồ bơi thôi nhé!"
"Vậy thì chơi trò này đi, cực hợp với nguyện vọng của Murase-kun. Vừa khéo ăn trưa xong rồi."
Rinko dọn rác vào giỏ, rồi mở một cái thùng xốp khác. Cô nàng lôi từ trong đá lạnh ra một vật nặng trịch, to cỡ một vòng tay ôm.
Những sọc đen trên nền xanh lá láng mướt, phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ.
"Đập dưa hấu. Murase-kun sẽ bịt mắt và cầm gậy."
*
Trong bóng tối đen đặc, chỉ có tiếng sóng biển rì rào bên tai, cảm giác gồ ghề của đá truyền qua đế dép tông thực sự đáng sợ. Bàn tay nắm gậy nhớp nháp mồ hôi, tấm vải bịt mắt cũng ướt đẫm nặng trịch vì mồ hôi trán chảy xuống ròng ròng. Cái nắng thiêu đốt trên da thịt dường như còn hung bạo gấp mấy lần khi không nhìn thấy gì.
"Luật chơi thế này: trong bốn người bọn tôi, hai người sẽ nói thật, hai người nói dối. Murase-kun phải vừa suy luận xem ai là kẻ nói dối, vừa tìm đường đến chỗ quả dưa."
"Sao lại đẻ ra cái luật quái gở thế... Cứ chỉ đường tử tế không được à?"
"Thế thì còn gì là vui. Cho bọn tôi."
Rinko chẳng thèm giấu giếm ý đồ.
Nghĩa là về vị trí quả dưa, cô nàng cũng sẽ nói thật lòng (hoặc dối lòng)? Không được, không được mắc bẫy. Tôi vừa dùng mũi chân dò dẫm trên nền đất đá lổn nhổn vừa suy tính.
Trong bốn người, Kaya và Shizuki có vẻ không biết nói dối. Akane và Rinko thì chắc chắn sẽ khoái chí mà tích cực tung hỏa mù.
Tiếng bước chân trên cát xa dần về các hướng. Chắc họ tản ra để bao vây tôi rồi.
"Bắt đầu nhé."
Giọng Rinko vang lên từ phía sau bên trái.
"Dưa hấu ở ngay sau lưng cậu, quay lại đi."
"Ma-chan, hướng 11 giờ! Cứ đi từ từ là OK!"
"Senpai... a, xin lỗi anh, nhưng mà, ừm, dưa hấu ở ngay dưới chân anh đấy ạ."
"Makoto-san, dưa hấu không quan trọng đâu, cứ đi về phía có tiếng tớ này!"
...Cái trò khỉ gì thế này. Nóng muốn chết, tôi chỉ muốn kết thúc cho lẹ, chứ cứ đà này thì cả dưa lẫn não tôi luộc chín mất.
Kaya rõ ràng là đang nói dối. Chắc lại bốc thăm trúng vai không thuận rồi.
Còn lại thì... hửm? Có gì đó sai sai? Hai người còn lại nói thật?
Lời Rinko và Akane mâu thuẫn nhau hoàn toàn nên chắc chắn một trong hai là nói dối.
Vậy theo phương pháp loại trừ thì Shizuki đang nói thật?
Không, khoan. Câu "dưa hấu không quan trọng, lại đây với tớ" thì dù là nói thật cũng chả giúp ích gì. Vế đầu là cảm nghĩ cá nhân, vế sau là câu mệnh lệnh, làm gì có thật với giả.
Khoan đã. Suy luận này dựa trên tiền đề Kaya nói dối. Nhỡ em ấy nói thật thì sao? Tôi dùng mũi chân và đầu gậy rà rà dưới đất. Không đụng phải thứ gì giống dưa hấu. Cũng không có chiếu.
Vả lại, lúc nãy trước khi bịt mắt tôi thấy quả dưa đặt ở tít đằng xa. Sau đó bị xoay mòng mòng mất phương hướng rồi mới bắt đầu. Dưa hấu không thể nào ở ngay dưới chân được. Mà bê cả cái chiếu rón rén lại gần chân tôi cũng vô lý nốt.
Chốt kèo: Kaya nói dối.
Tại sao đi đập dưa hấu mà cũng phải căng não như giải đố logic thế này!
"Makoto-san, đằng này cơ mà!"
"Senpai, xin lỗi, anh không tin cũng được nhưng nó thật sự ở dưới chân anh đấy ạ."
"Đằng sau, hiểu không? Bình tĩnh hít thở sâu vào, chỉ nghe giọng tôi thôi."
"11 giờ đấy, hiểu chưa? Cứ đi thử xem nào, muốn ăn dưa lúc nó còn mát quá!"
Dù Akane nói thật hay dối thì ý kiến đó cũng duyệt. Cứ phải di chuyển cái đã. Biết đâu ăn may.
Tôi quyết định đi về phía giọng nói của Shizuki.
"Murase-kun, không phải hướng đó. Ngược đường rồi."
"Kyaaaa Makoto-san! Đúng rồi Makoto-san, dù không nhìn thấy nhưng chúng mình vẫn tâm linh tương thông!"
"Dưới chân anh mà... em chỉ nói được thế thôi..."
"Ừ, hướng đó chuẩn rồi! Cứ từ từ cẩn thận nhé!"
Akane bảo cẩn thận, nhưng mặt đất chỗ này phẳng lì, chả có gì phải cẩn thận cả. Nghe giọng thì tôi cũng áng chừng được khoảng cách với Shizuki.
Khả năng cao Shizuki và Akane nói thật, Rinko và Kaya nói dối.
Dưa hấu chắc chắn ở gần chỗ Shizuki.
Nói luôn kết quả: tôi đoán đúng một nửa.
Điều tôi không lường trước được là sự di chuyển của Shizuki.
Đang dò dẫm đi theo thính giác, đột nhiên giọng Shizuki vọt lên ngay sát sạt. Tôi cứ nghĩ vẫn còn một đoạn xa nên đang sải bước khá nhanh, thành ra khi tiếng hét thất thanh "A Makoto-san STOP!" của Shizuki đâm vào màng nhĩ, tôi không hãm phanh kịp.
Tôi tông thẳng vào một thứ gì đó mềm mại ngay trước mặt—
"Á."
Và cứ thế theo quán tính đè ngửa đối phương xuống đất.
Khoan, tay tôi chống vào cái gì thế này, không phải đất? Một cảm giác tròn đầy, mềm mại nhưng đàn hồi truyền vào lòng bàn tay.
"Makoto-san... chờ, chờ chút, a... khoan đã..."
"Ma-chan, đấy không phải dưa hấu! Có tận hai quả cơ!"
"K-Không có to đến thế đâu! Làm gì mà to thế được!"
"Tội phạm biến thái."
"Xin lỗi các Senpai, xin lỗi anh... tại em nói năng gây hiểu lầm quá..."
Tôi hoảng hồn giật phắt khăn bịt mắt ra.
Shizuki đang nằm ngửa dưới thân tôi, mặt đỏ bừng bừng ở cự ly cực gần, và tay phải của tôi đang đặt ngay trên ngực cô ấy—
"X-Xin lỗi!"
Tôi vặn người nhảy lùi lại như phải bỏng.
"Tớ không cố ý! Xin lỗi! Thật sự xin lỗi!"
Sau đó, cả bọn dùng dao bổ dưa ăn như người bình thường, vừa ăn vừa họp kiểm điểm cái trò chơi ngu ngốc vừa rồi.
"Sai lầm lớn nhất là Makoto-san lại tin lời tớ một cách ngây thơ như vậy."
Cầm miếng dưa thứ tư trên tay, Shizuki ỉu xìu lẩm bẩm. Trên đĩa giấy trước mặt cô nàng là ba miếng vỏ dưa đã được gặm sạch trơn.
"Cậu phụ trách nói dối còn gì, thế câu nào là nói dối?"
"Câu 'dưa hấu không quan trọng' là nói dối. Tớ thích dưa hấu lắm."
Ai mà biết được... Mà khoan, Shizuki là bên nói dối á?
"Ơ từ từ. Thế người nói dối còn lại là Rinko? Hay Kaya? Ai nói thật? Thế thì vô lý quá."
"Em là bên nói thật ạ..."
Kaya rụt cổ, giơ tay vẻ đầy hối lỗi.
"Cái 'dưới chân' em bảo, ý là dưa hấu nằm dưới chân chị Shizuki ạ."
"Hảaaa? À... Nhưng sao em lại nói cái kiểu lập lờ đánh lận con đen thế?"
"Tại em thuộc đội gây nhiễu mà."
"Gây nhiễu? Đội? Là sao?"
Thấy tôi ngơ ngác, Rinko giải thích:
"Tức là, đây là trận chiến đồng đội 2 đấu 2. Đội Kaya-Shizuki và đội tôi-Akane. Mỗi đội có một người nói thật, một người nói dối. Nếu Murase-kun tìm được dưa hấu thì đội tôi thắng, còn nếu bị phá đám thành công thì đội Kaya-Shizuki thắng."
"Phức tạp thế... Cái luật rắc rối đấy mà mấy người thông qua được chỉ bằng mấy câu thì thầm trước khi bịt mắt tôi á?"
"Bọn tôi là thành viên ban nhạc mà, tâm đầu ý hợp."
"Dùng cái sự ăn ý đó vào việc gì có ích hơn được không!"
Shizuki vẫn chưa hết suy sụp, tiếp lời:
"Bình thường tớ hay nói năng hành động kỳ quặc, nên tớ đoán Makoto-san chắc chắn sẽ nghĩ tớ là kẻ nói dối, nên tớ mới tính kế dụ cậu về phía mình."
Cậu cũng tự nhận thức được cơ à... "Ai ngờ cậu lại tin sái cổ, làm tớ vui quá quên béng mất mục đích trò chơi, cứ thế chỉ đường cho cậu thật luôn."
"À, hèn gì lúc tớ lao đến gần dưa hấu cậu mới cuống cuồng lao ra chặn..."
"Vâng. Xin lỗi nhé, tớ quên mất là cậu đang bị bịt mắt."
Một chuỗi những sự trùng hợp xui xẻo dẫn đến cú va chạm trực diện. May mà không ai bị thương.
...Không bị thương, nhỉ? Tôi thì không sao rồi. Ý tôi là, nhờ có cái đệm giảm xóc cực kỳ mềm mại kia.
"Đấu trí cũng căng thẳng phết nhỉ. Đúng là trò chơi do mình nghĩ ra có khác."
Đấu trí cái khỉ mốc. Chỉ có tôi như thằng ngốc chạy loăng quăng giữa đám người đang hò reo thôi.
Nhưng Akane tỉnh bơ chốt lại:
"Mà thôi, ăn dưa hấu ngoài biển là đỉnh của chóp!"
"Chuẩn luôn!" Shizuki cười tươi rói, vươn tay lấy miếng thứ năm.
Tôi cũng đành gật gù. Gió biển với dưa hấu đúng là sự kết hợp hoàn hảo.
Quệt nước dưa dính bên mép, tôi nhìn ra biển. Gió bắt đầu mạnh lên, những con sóng bạc đầu nổi rõ trên nền biển xanh thẫm, xô vào nhau theo nhịp điệu hỗn loạn.
Tự dưng tôi thầm ước—giá mà năm sau, năm sau nữa, cả năm đứa vẫn có thể tụ tập ăn dưa hấu thế này thì tốt biết mấy.
Một ước muốn cỏn con, tầm thường, chẳng có gì to tát.
Nhưng chẳng hiểu sao, mỗi khi thử hình dung về bãi biển mùa hè những năm tới, những cái bóng tụm lại dưới tán ô chỉ còn lại bốn, rồi ba, hoặc có khi chỉ còn trơ trọi một chiếc mũ rơm bị bỏ quên.
Tại sao nhỉ. Biển trời xanh ngắt đẹp đến nao lòng thế này cơ mà.
Tôi của tương lai, tại sao lại nỡ vứt bỏ tất cả những điều này chứ?
Đêm thứ hai của chuyến tập huấn. Sau bữa tối và buổi báo cáo online (thực chất là tán gẫu) với cô Hanazono, cả đám đi tắm rồi tập trung tại phòng của Shizuki trên tầng hai để mở tiệc ngủ (Pajama Party).
Để tránh hiểu lầm tai hại, tôi xin đính chính: biệt thự này có nhà tắm lớn ở tầng một và phòng tắm vòi sen ở tầng hai. Bốn cô gái dùng cái ở tầng một, còn tôi dùng cái tầng hai. Cái câu "cả đám đi tắm" chỉ là cách nói tắt cho việc chia nhau tắm theo tỉ lệ 4:1, hoàn toàn trong sáng.
Thêm nữa, gọi là tiệc ngủ nhưng không phải kiểu nằm lăn lóc trên giường King size vừa ăn vặt vừa buôn chuyện (dù Akane có vẻ muốn thế và đã vác cả đống bánh kẹo sang thật), mà là một cuộc họp nghiêm túc có nghị trình đàng hoàng.
"Rồi, chủ đề đầu tiên!"
Akane đập mạnh chai trà lúa mạch xuống cái gối đặt giữa vòng tròn, dõng dạc tuyên bố.
"Đồ ngủ của Ma-chan chẳng dễ thương tí nào!"
"...Sao cũng được..."
Đến đồ mặc đi ngủ cũng không tha cho tôi à.
"Bộ đó của Murase-senpai... gọi là đồ ngủ thì giống đồ mặc nhà hơn nhỉ? Hình như em thấy anh mặc cái quần đùi này trong video thời 'tiền Musao' rồi thì phải."
"Từ từ đã Kaya, em soi kỹ quá không ai theo kịp đâu! Đến Shizuki còn đang hoảng kìa!"
"Tình yêu chưa đủ lớn, là em thua rồi..."
"'Thời kỳ tiền Musao' là thuật ngữ chuyên ngành nào thế hả."
"A, dạ, xin lỗi... Tại em nói thế với cô Hanazono cũng hiểu nên quen miệng..."
"Bả cũng hiểu luôn á?! Đáng sợ thật!"
Mấy video trước khi tôi bắt đầu giả gái—tức là hồi lớp 8—đều đã bị xóa sạch, đến tôi còn chẳng nhớ mình mặc cái gì.
"Bán được album đầu tay xong tụi mình mua tặng Ma-chan bộ đồ ngủ đi."
"Duyệt! Cả lũ cùng đi chọn, phải chọn bộ nào cute đến mức giãy đành đạch ấy."
"Đồ ngủ của tớ hình mèo rồi nên Murase-san phải mặc hình chuột cho đủ bộ."
"A, rốt cuộc là có làm album không ạ? Hôm nay mình bàn chuyện đó mà."
Người khơi mào lạc đề là Kaya, mà người lái về đúng trọng tâm một cách tự nhiên như không cũng là Kaya. Đáng gờm thật.
"À ừ. Đúng. Chuyện đó."
Tôi hắng giọng, uống ngụm nước làm ẩm họng rồi tiếp tục.
"Phải chốt trong đợt tập huấn này. Đầu tiên, mọi người có muốn làm album không đã?"
"Muốn chứ. Đương nhiên rồi."
"Bán triệu bản, xong mua đứt cái Sharehouse từ công ty ông anh tớ luôn."
"Chọn bài đau đầu phết đấy! Kho bài mình có giờ đủ làm ba cái album rồi."
"Em tuy chưa phải thành viên chính thức... nhưng em rất hóng album của các Senpai. Nếu được cho tham gia thu âm thì em vui lắm."
Ừm, có vẻ không ai phản đối chuyện làm album.
Vấn đề nằm ở phần sau.
"Và như đã nói, chị Kyoko ngỏ ý muốn làm Producer (nhà sản xuất)."
Dù đã biết trước, nhưng gương mặt ai nấy đều thoáng chút căng thẳng. Không khí tiệc ngủ bay biến sạch.
"...Nghĩa là chúng ta sẽ Debut (ra mắt) chuyên nghiệp à?"
Akane thận trọng hỏi.
"Chắc thế. Tầm cỡ chị ấy thì dù công ty lớn đến đâu cũng moi được tiền đầu tư thôi."
Nghe bảo công việc đầu tiên của Producer là kiếm tiền. Chào bán một sản phẩm còn chưa hình thành cho nhà đầu tư, khiến họ tin rằng "thứ này sẽ đẻ ra tiền tấn" và chịu móc hầu bao.
"Thế thì tớ xin kiếu. Cảm giác sẽ không được chơi nhạc theo ý mình nữa. Kiểu gì chả có hợp đồng độc quyền, rồi bị ép chỉ tiêu phải ra bao nhiêu album các thứ."
Rinko gật đầu tán thành ý kiến của Akane.
"Người ta chi tiền thì sẽ đòi quyền chỉ đạo. Chính vì ghét mấy cái rắc rối đó nên bọn mình mới nhờ cậy chỗ anh Kurokawa mà."
"Nhưng Makoto-san đã biết được sức mạnh của việc sản xuất âm thanh chuyên nghiệp rồi đúng không...?"
Shizuki nhìn tôi với ánh mắt đầy quan tâm.
"...Ừ. Tớ muốn được thu âm với dân chuyên ở 'Victoria'... Với lại, sau khi thấy tận mắt hiện trường sản xuất, tớ cảm giác nếu chỉ có bọn mình tự làm tất cả thì quá sức."
"Vậy Ma-chan thuộc phe đồng ý?"
"Không, cũng không hẳn... Tớ cũng ghét bị gò bó. Hợp đồng độc quyền nghe cũng... nói sao nhỉ, tớ không muốn giao PNO cho người ngoài."
Mày đang nói cái quái gì thế hả? Tôi tự sỉ vả bản thân.
PNO đâu phải vật sở hữu của mày. Mày đã bao lần vứt bỏ mọi người để chạy theo ý riêng, lại còn định bụng sẽ rời đi, thế mà giờ lại giở cái thói chiếm hữu đó ra là sao.
Tôi lén quan sát sắc mặt mọi người. Có vẻ không ai nhận ra sự mâu thuẫn kinh tởm trong tôi. Nhưng để tránh bị đào sâu, tôi nói đùa lấp liếm:
"Kể mà tự bỏ tiền túi ra thuê chị Kyoko về làm Producer thì hoàn hảo nhất."
"Dục vọng của Ma-chan đúng là không đáy."
Akane nằm sấp trên giường, cười khúc khích lăn qua lăn lại.
"Tiền thì tớ có đây!"
"Đã bảo đấy là tiền bố mẹ cậu chứ đâu phải tiền cậu."
"Đằng nào sau này Makoto-san cũng thừa kế..."
"Thừa kế kiểu gì?! Tôi phải phạm cỡ ba cái đại tội mới có cái kết cục đấy được nhé!"
"Thực tế mà nói, tự chi tiền là lý tưởng nhất. Nhận vốn đầu tư thì phải chia doanh thu. Doanh thu hiện tại của chúng ta có gánh nổi chi phí sản xuất không?"
Rinko, tay hòm chìa khóa của nhóm, hiếm hoi lên tiếng nắn lại dòng thảo luận.
Tôi mở điện thoại, show bảng thu chi từ trang video và các buổi live cho Rinko xem.
"Chẳng lời lãi bao nhiêu," Rinko thở dài.
"Thì mình có làm gì theo hướng kiếm tiền đâu..."
Nghiệp dư mà có lãi dương là tốt lắm rồi.
"Hay là Murase-kun làm series video vừa giả gái (Josou) vừa chạy đà (Josou) vừa nhổ cỏ (Josou) đi, cái đó view cao lắm. Cứ đà đấy up video hài nhảm lên kiếm tiền?"
"Không đời nào! Tôi muốn làm âm nhạc chứ không muốn làm diễn viên hài!"
Với lại kiếm tiền từ video đâu có dễ. Ý tưởng, biên tập, và quan trọng nhất là phải ra video liên tục. Hồi cấp hai tôi từng trầm cảm vì view lẹt đẹt nên thấm thía cái sự khắc nghiệt đó lắm rồi.
Lúc ấy, Kaya nãy giờ vẫn im lặng rụt rè lên tiếng:
"Hay là mình làm Crowdfunding (gây quỹ cộng đồng) đi ạ?"
Bị cả đám quay lại nhìn chằm chằm, Kaya hơi khớp.
"Crowdfunding?" tôi hỏi lại.
"Vâng. Gần đây giới Indie hay làm cách này lắm. Lại dễ dự đoán doanh số nữa."
"Cái kiểu tùy theo số tiền ủng hộ mà có quà đáp lễ ấy hả," Rinko nói.
"Đúng đúng, kiểu một ngàn rưỡi yên thì được album, ba ngàn thì kèm goods (đồ lưu niệm), một vạn thì được vé mời dự live ra mắt."
"Nghe vui phết! Làm quả gói mười vạn yên giới hạn một người đi."
"Mười vạn thì phải trả cái gì cho xứng đáng..."
"Quyền quyết định trang phục MV cho Ma-chan."
"Tớ mua! Một triệu cũng mua!"
"Shizuki bình tĩnh! Cậu là thành viên ban nhạc, không cần trả tiền cũng quyết định được mà!"
Không được đâu. Mà dù có trả tiền cũng đừng hòng tôi cho quyết định.
Nhưng Crowdfunding đúng là ý tưởng hay. Chỉ là con số chúng tôi cần khá lớn, không biết có gom đủ không.
"PNO hot lắm mà, em tin chắc chắn sẽ đạt mục tiêu vèo vèo thôi!" Kaya quả quyết.
"Vậy về Tokyo tớ sẽ bàn với anh Kurokawa."
"Anh Kurokawa khéo lại tự lập luôn một trang web Crowdfunding ấy chứ."
"Chuyên cho nhạc Indie á? Có cầu nhiều thế cơ à..."
"Ổng từng bảo muốn tạo một hệ thống để fan dễ dàng 'donate' (ủng hộ tiền) cho ban nhạc, khéo phát triển lên thành Crowdfunding cũng nên. Là ổng thì dám lắm."
Ra vậy. Với cái người hành động như quỷ thần ấy thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.
"Chốt thế nhé, tớ gọi cho chị Kyoko luôn đây."
Ở đây cũng có một con tiểu quỷ hành động nhanh không kém!
"Khoan, s-sao lại là bây giờ?" Tôi vội chộp lấy cổ tay Akane khi cô nàng nhấc điện thoại lên.
"Thì càng sớm càng tốt chứ sao? Phải chốt lịch với chị ấy nữa."
Đang nghĩ giờ này muộn rồi chắc gì đã gọi được, ai ngờ Akane mới áp máy lên tai được năm giây đã oang oang:
"A lô... Chào buổi tối! Lâu rồi... à cũng chưa lâu lắm nhỉ? Không gặp chị! Em khỏe re!"
Nói chuyện sỗ sàng thật. Chẳng lẽ cô nàng hay liên lạc với chị Kyoko mà tôi không biết?
"Mọi người đang ở đây hết ạ. Vâng, cả band luôn. Bọn em đang đi tập huấn hè. Biển Kujukuri! À đợi tí em bật loa ngoài."
Akane bật camera, dựng điện thoại tựa vào cái gối.
Khuôn mặt chị Kyoko hiện lên màn hình. Tóc búi vội bằng chun (scrunchie), mặc áo phông rộng cổ lệch lộ một bên vai, và hiếm hoi thấy chị đeo kính. Style ở nhà... chắc vậy. Có khi nào bọn tôi làm phiền chị nghỉ ngơi không?
"Chịu khó chui hết vào khung hình cho chị ngắm cái nào. Đang tiệc ngủ hả? Đáng yêu thế."
Chị Kyoko tủm tỉm cười. Bốn thiếu nữ mặc đồ ngủ vai kề vai, nằm sấp trên giường chụm đầu vào cái màn hình bé tí, cảnh tượng vừa buồn cười vừa dễ thương. Tôi không có cửa chen vào nên đành ngồi mép giường tham gia bằng giọng nói.
"...D-Dạ, ơ, e-em chào chị ạ."
Bị Akane lôi xềnh xệch vào chính diện camera, Kaya lí nhí chào, giọng đầy vẻ khép nép.
"Em là Shigasaki Kaya. Ờm, em chưa phải thành viên chính thức của PNO, nhưng em hay chơi bass và hát bè cho nhóm ạ."
Nhắc mới nhớ, đây là lần đầu Kaya gặp chị Kyoko. Cảm giác như năm người đã chơi với nhau từ lâu lắm rồi, nhưng thực ra tôi mới quen Kaya chưa đầy một năm, và ba người kia cũng mới chỉ cùng nhau đón mùa hè thứ hai.
"Ừ, chị biết. Việc em gia nhập cũng là một trong những lý do khiến chị muốn đề nghị sản xuất cho nhóm lần nữa đấy."
Được Kyoko Cashmere lừng danh thế giới nói thế, mặt Kaya đỏ bừng như gấc, người cứ rúm ró lại.
"Đấy, tiện nhắc chuyện đó luôn," Akane áp má vào má Kaya, ghé sát camera. "Nếu chị Kyoko làm Producer thì có nghĩa là tụi em sẽ debut chuyên nghiệp ạ?"
"Nếu muốn làm ra một đĩa nhạc chất lượng như các em mong muốn và bán ra thị trường, thì chắc sẽ phải nhờ các ông lớn đầu tư đấy."
Akane liếc nhìn chúng tôi xin chỉ thị, rồi quay lại nhìn chị Kyoko.
"Thế thì, lần này tụi em cũng xin lỗi chị, lý do vẫn y như lần trước. Tụi em vẫn muốn tự do làm theo ý mình thôi."
"Vậy à. Tiếc thật, nhưng chị cũng đoán mấy đứa sẽ nói thế..."
"A, khoan đã khoan đã! Nhưng mà tụi em vẫn rất muốn được chị Kyoko sản xuất cho!"
Bên kia màn hình, chị nghiêng đầu thắc mắc. Đương nhiên rồi. Akane nói tiếp:
"Tức là, tụi em muốn làm Indie, tiền nong tụi em tự lo, và tụi em muốn 'thuê' chị Kyoko làm Producer ạ."
Chị Kyoko ngẩn ra một lúc, rồi ngửa cổ lên trời cười phá lên.
"—Hahahaha!"
Tiếng cười sảng khoái giòn tan như tiếng mỡ reo trên vỏ sò nướng.
"Mấy đứa lúc nào cũng làm chị bất ngờ."
"Được không chị?"
"Tiền nong từ nguồn nào thì việc của chị cũng vẫn thế thôi. Được chứ. Có điều..."
Nụ cười của chị chuyển sang vẻ tinh quái.
"...Giá của chị hơi 'chát' đấy nhé?"
"Khoảng bao nhiêu ạ?"
Trước mặt huyền thoại sống mà vẫn tỉnh bơ mặc cả, đúng là chỉ có Kudou Akane.
"Để xem nào. Gọi là 'thuê' thì hơi sai, có thể ký hợp đồng chia tỉ lệ nhuận bút (royalty)..." Chị Kyoko trầm ngâm trong khung hình chật hẹp. "Nhưng để chị nhận lời thì ngân sách tối thiểu phải đảm bảo được chất lượng... Nếu là album thì tầm hai mươi triệu yên."
Chị Kyoko giơ ngón tay hình chữ V, vừa cute nhất quả đất lại vừa nguy hiểm chết người.
"Hai mươi triệu (khoảng 4 tỷ VND)... Quả nhiên phải tầm đó."
"Có không? À, định chơi Crowdfunding hả."
"Chuẩn! Chính nó ạ."
Đúng là gừng già, nói một hiểu mười.
"Thế nếu gây quỹ thì tụi em có được ghi là sẽ nhờ chị Kyoko sản xuất không? Có tên chị thì chắc hút tiền hơn."
"Này, ê Akane—"
Thế này thì hơi quá trớn rồi đấy? Tên tuổi Kyoko Cashmere đúng là bảo chứng vàng, nhưng ai lại đi chốt kèo quan trọng thế qua cái cú điện thoại ngẫu hứng giữa đêm thế này?
Nhưng chị Kyoko tỉnh bơ:
"Được thôi. Tận dụng được cái gì thì tận dụng triệt để vào. ...À, nhưng đừng viết kiểu như đã chốt kèo rồi nhé. Để xem nào... Ghi là 'Nếu đạt mốc 20 triệu yên, Kyoko Cashmere cam kết sẽ nhận lời sản xuất'. Thế thì mục tiêu gây quỹ mới có sức thuyết phục. Mấu chốt của Crowdfunding là phải khiến người ta tin rằng con số đó là CẦN THIẾT. Chứ bình thường nghệ sĩ Indie mà đòi 20 triệu yên thì người ta bảo là điên."
Sự toan tính già dơ và máu liều lĩnh cùng tồn tại hoàn hảo trong con người ấy. Ra vậy, người thế này mới làm Producer được chứ.
"Với lại, hỏi hơi thừa nhưng bố mẹ các em có ủng hộ không đấy? Trẻ vị thành niên chơi Crowdfunding là cần giấy đồng ý của người giám hộ với tài khoản ngân hàng đấy nhé. Chỉ cần một phụ huynh chịu đứng ra là được."
"A, phải ha. Chắc ổn thôi ạ. Bố mẹ em hoặc bố mẹ Ma-chan chắc sẽ giúp."
Tôi hơi giật mình. Chắc là ổn thôi. Vụ bật kiếm tiền Youtube họ cũng giúp rồi mà.
Nhưng sắp tới đụng đến số tiền lớn, cái mác "vị thành niên" này chắc sẽ còn gây khối phiền toái.
"Tiện đây, mấy đứa có tiền nóng để thu luôn một bài không?"
Chị Kyoko đưa ra một con số cụ thể. Akane nhìn tôi dò hỏi "Sao đây?".
"Tầm đó thì chắc xoay được," tôi đáp. Quỹ hoạt động của band tích cóp được cũng cỡ đó.
"Vậy thì nhờ kỹ sư xịn thu âm một bài 'đinh' thật tử tế vào. Trang Crowdfunding phải có MV mẫu (sample) đúng không? Tốt nhất là chọn bài nào nổi nổi đã công bố rồi ấy. Để người ta dễ so sánh. Kiểu 'Nếu đủ vốn, nhạc của tụi tui sẽ lột xác thế này này', thế mới hút được nhà đầu tư."
Ra thế.
Tôi không rành vụ này lắm, nhưng đúng là để người ta chịu móc ví thì âm nhạc thực tế vẫn là đòn bẩy mạnh nhất.
Đầu tư ban đầu thế này cũng khá nặng đô đấy—chắc chỉ có mình tôi là đang run.
"Trong đợt tập huấn này chốt bài với chốt phối khí luôn đi," Rinko lên tiếng đầu tiên.
"Phải xong trong hè này, vào năm học là hết thời gian."
"Bài nổi của PNO thì đầy, khó chọn ghê. Cá nhân em có khoảng tám bài muốn được thu..." Kaya bắt đầu liệt kê danh sách đề cử cùng bài diễn văn tâm huyết cho từng bài.
Từ một cú điện thoại ngẫu hứng trong tiệc ngủ mà bao nhiêu chuyện đại sự được chốt cái rụp, nghĩ cũng sợ thật. Thế này có ổn không đấy?
...Mà thôi, may mắn là quanh tôi toàn người lớn đáng tin cậy. Bố mẹ, cô Hanazono, thầy Komori, anh Kurokawa, anh Kakizaki, chị Kyoko rồi cả Producer Kunimoto... Cái số gặp được quý nhân của tôi đúng là thiên hạ vô đối. Dù cũng chẳng đáng tự hào gì cho cam.
Xong xuôi mấy việc thủ tục, chị Kyoko ghé sát mặt vào camera.
"Tập huấn mấy ngày? Một tuần? Có studio luôn à? Sướng thế. Ăn ngủ với âm nhạc hả? Chỉ có cậu nhóc kia là con trai thôi sao. Ồ? Đi biển nữa hả?"
Chị Kyoko cứ dần trở về dáng vẻ thiếu nữ, trông hay thật.
...Ánh mắt chị chạm phải tôi - đứa nãy giờ ngồi rìa và hầu như chẳng nói câu nào.
"Tập huấn ban nhạc mùa hè... Hồi cấp ba chị cũng từng trải qua. Nhưng ký ức chẳng đẹp đẽ gì cho cam. Cãi nhau ỏm tỏi vì mấy chuyện đâu đâu."
Giọng chị nghe xa xăm như vọng về từ mấy mùa hè cũ, nhưng lại gần gũi như tiếng thì thầm bên tai.
"Mấy đứa... tốt thật đấy. Năm người tụ họp được với nhau thế này đúng là kỳ tích. Chị muốn được ngắm nhìn mãi."
Có lẽ lúc ấy chị Kyoko đã biết. Người đã chứng kiến bao cuộc hợp tan như chị, chắc hẳn đã cảm nhận được rằng cái thiên đường kính này của chúng tôi là một thứ mong manh sắp vỡ vụn.
*
Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy từ rất sớm.
Mới năm giờ sáng nhưng đang giữa hè nên mặt trời lên sớm, từ studio đi lên tầng một thì phòng khách đã sáng trưng như ban ngày. Khát nước, tôi mở tủ lạnh tu sạch một chai nước suối.
Chợt, tôi chú ý đến vật đặt trên bàn.
Một cốc thủy tinh cắm hoa.
Những bông hoa màu cam rực rỡ như lửa cháy, xen lẫn những bông hoa tím nhỏ nhắn bao quanh bởi những chiếc lá đường nét sắc sảo.
Là Shizuki cắm, tôi biết ngay.
Chắc chỉ là hoa dại hái quanh đây đem về ngâm nước, nhưng vẻ đẹp cân đối và sự hiện diện của chúng khiến tôi không thể rời mắt.
Mải ngắm hoa, tôi không nhận ra có người đi vào từ cửa chính.
"A, Makoto-san! Chào buổi sáng."
Tôi ngẩng lên. Là Shizuki.
Hiếm khi thấy cậu ấy mặc áo phông quần soóc bụi bặm thế này. Tay còn dính đầy đất. Cậu ấy chạy vội vào bồn rửa mặt, tiếng nước xả vang lên một lúc rồi quay lại phòng khách.
"Cái này cậu hái quanh đây à?"
Tôi chỉ bình hoa trên bàn. Shizuki gật đầu.
"Ừ, ngay bên hông cầu thang xuống biển ấy. Hoa Loa Kèn (Sukashiyuri) với hoa Mạn Kinh Tử (Hamagou), loài nào cũng đầy sức sống, thích thật đấy. Hôm qua lúc chơi ngoài bãi biển tớ cứ bị phân tâm bởi mấy bụi hoa mọc trên đá. Nãy tớ cũng vừa đi lượn một vòng trong rừng. Bệnh nghề nghiệp rồi."
Shizuki cười ngượng ngùng.
"Phải rồi, giờ này trời mát lắm. Makoto-san đi dạo với tớ không?"
Hai đứa cùng ra khỏi biệt thự.
Đúng là mát thật. Ở Tokyo tầm này là không khí đã hầm hập hơi nóng, ve sầu kêu inh ỏi rồi, nhưng buổi sớm ven biển Chiba không khí lại se lạnh, tĩnh lặng và dễ chịu vô cùng.
Shizuki dẫn đường ra phía sau biệt thự, đi vào con đường dốc dẫn lên rừng. Cậu ấy bảo leo lên một chút sẽ có chỗ view đẹp lắm.
"Tháng trước đi tiền trạm tớ tìm thấy chỗ này. Ngắm biển bình minh ở đó chắc chắn là tuyệt phẩm."
Con dốc chỉ là lối mòn đất nện sơ sài, tôi vấp rễ cây ngã mấy lần, lần nào cũng được Shizuki kéo dậy. Mùi đất và cỏ cây nồng nàn lấp đầy lồng ngực.
Dọc đường, hễ thấy hoa là Shizuki lại say sưa thuyết trình. Nơi phân bố, điều kiện nở, hình dáng hạt, tên gọi, tên nước ngoài, rồi cả độc tính hay dược tính, kiến thức của cậu ấy đúng là không đáy.
"...Đến mấy loài hoa chả ai bán mà cậu cũng rành nhỉ."
Tôi thốt lên thán phục. Shizuki cười tít mắt:
"Ừ! Cứ là hoa—à không, cứ là thực vật thì tớ đều thích hết!"
Tôi lại một lần nữa thấm thía, với cậu ấy thì chẳng có loài cỏ nào là cỏ dại cả.
Cuối cùng tầm nhìn cũng thoáng đãng.
Hết con dốc là một khu đất khai hoang. Một khoảng rừng tạp được chặt bớt cây, chia lô bằng cọc gỗ và dây thừng. Nhưng chẳng thấy bóng dáng nông sản đâu, cỏ dại mọc um tùm, có vẻ đã bị bỏ hoang từ lâu.
"Chắc định làm vườn quýt nhưng rồi bỏ dở. Ông tớ mua đứt cả quả núi này, cười bảo là mua được giá rẻ bèo."
Mua cả quả núi chỉ để cho cái biệt thự mỗi năm dùng vài ngày, tôi cũng chịu độ chơi của nhà này. Nhưng nhờ thế mà bọn tôi có thể bật nhạc hết cỡ trong studio mà không sợ làm phiền hàng xóm.
Leo lên chỗ cao nhất, tôi quay đầu lại.
"Woa... Tớ cũng mới lên đây buổi sớm lần đầu. Đẹp quá!"
Ngoài khơi xa, những đám mây như vài nét cọ vắt ngang bầu trời, xẻ dọc ánh nắng ban mai. Bóng nắng phản chiếu trên mặt biển kéo dài thành một cột lửa lộn ngược lắc lư giữa những con sóng, lan rộng ra nhuộm vàng cả đường chân trời, hắt lên viền những đám mây ngược sáng một màu tím nhạt.
"Đỉnh thật..."
Đây là lần đầu tiên trong đời tôi được tận mắt ngắm biển bình minh.
Giờ tôi mới hiểu tại sao người xưa ví mặt trời mọc và lặn với sự sống và cái chết. Ánh dương chiếu rọi mặt biển phía Đông kia thực sự mang vẻ tươi mới, ướt át của một sinh mệnh vừa chào đời. Ngày hôm nay sinh ra từ đường chân trời rực lửa, đi một vòng qua bầu trời, rồi sẽ chìm vào sắc chàm tím của biển Tây mà chết đi.
"Chơi dưới bãi cát cũng vui, nhưng đứng từ xa ngắm thế này cũng có cái hay riêng nhỉ."
Shizuki vừa nói vừa ngồi ghé xuống sợi dây thừng giăng làm hàng rào.
"Nhạc của Makoto-san tuy không mang không khí biển mùa hè, nhưng tớ cảm giác nó lại hợp với cái view nhìn ra biển từ xa thế này."
"Ừ, cậu nói mới thấy... có khi thế thật."
Tiếng còi tàu lẩn khuất trong sương sớm. Bóng con tàu để lại vệt sóng dài rồi nhỏ dần. Sóng vỗ vào cầu cảng, nơi những con người nắm tay nhau hát vang khúc tiễn biệt. Kẻ lữ hành ra đi không hẹn ngày về, chỉ có những cánh chim là đuổi theo kịp.
Là hình ảnh của sự chia ly.
"A, Cúc Hoàng Anh (Akinokirinso) kìa! Dạo này hiếm gặp lắm. Lấy cái này về cắm ở cửa đi."
Shizuki reo lên rồi đứng dậy. Bên cạnh cọc gỗ là bụi cỏ cao ngang hông, nở chùm hoa vàng li ti. Cậu ấy ngắt ngang thân cây một cái "pựt".
"Đằng kia có cả hoa Trân Châu Mai (Shimotsukeso) nữa, nhưng loại đó mọc tự nhiên thì không được hái, chỉ được ngắm thôi."
Sau đó Shizuki chạy lăng xăng khắp khu đất, tìm thấy hoa dại là lại hớn hở gọi tôi lại giải thích. Cậu ấy chọn hái vài loại, hai tay ôm đầy hoa, ngón tay và đầu gối lấm lem đất cát.
"Thôi về cắm hoa nào. Khéo mọi người dậy rồi, thấy hai đứa biến mất lại loạn lên thì khổ!"
Đường về xuống dốc, Shizuki vẫn liến thoắng chuyện hoa cỏ.
"Giữa hè là thời điểm khó khăn cho hoa đấy. Mấy loài đẹp mã thì ít, mà trời nóng thì hoa nhanh tàn nữa."
"Hoa chịu nóng kém à? À bảo sao mấy tiệm hoa hay có cái tủ lạnh to đùng."
"Ừ. Vi khuẩn dễ sinh sôi mà. Có cắt gốc ngâm nước, thay nước liên tục thì cũng không thọ được lâu."
Shizuki ghé mặt vào ôm hoa trên tay, hít hà đầy âu yếm.
"Mọi người hay bảo 'hoa đẹp vì hoa sẽ tàn' đúng không. Tớ không thích quan điểm đó lắm. Việc phải vứt bỏ cả đống hoa tàn úa mỗi ngày là một phần công việc của nhà tớ mà. Cũng có kỹ thuật cố tình dùng hoa héo để tạo nét (Wabi-sabi), nhưng cái đó là vẻ đẹp của trạng thái héo, chứ không phải đẹp vì nó sẽ chết. Mỗi lần cắm hoa tớ đều nghĩ, giá như bông hoa đang đẹp thế này cứ tươi mãi không tàn thì tốt biết mấy. Nói thế chắc mẹ mắng chết."
Sáng nay Shizuki nói nhiều thật. Do chỉ có hai đứa, hay do không khí ẩm ướt dễ chịu của khu rừng buổi sớm này?
"Hồi trước tớ lỡ ví von hoa với âm nhạc đều là nghệ thuật của thời gian. Âm nhạc cũng thế, có những bài tớ thích quá, nghe mà cứ muốn nó kéo dài mãi đừng bao giờ hết. Makoto-san có thấy thế không?"
"À... ừ, thỉnh thoảng. Kiểu bài 'Will You Be There' của Michael Jackson ấy, tớ cứ muốn nó chuyển tông (modulate) lên cao mãi, cao mãi không dừng."
"Thế thì tội nghiệp Michael với dàn bè Gospel quá."
Shizuki cười rung cả người, làm hoa trên tay suýt rơi.
"Đưa tớ cầm một nửa cho. Hai tay ôm thế kia ngã thì nguy."
"A, vậy nhờ cậu cầm bên này. Cẩn thận gai ở mặt dưới lá nhé."
Tôi đỡ lấy một nửa bó hoa từ tay Shizuki.
...Và rồi, cậu ấy dùng bàn tay trái vừa rảnh rang, nắm lấy tay phải của tôi một cách cực kỳ tự nhiên.
Này. Không nghe tớ nói à? Tớ cầm hộ để cậu rảnh tay cho đỡ ngã cơ mà.
Mà thôi—kệ đi.
Cũng sắp về đến nơi rồi, dốc cũng không đứng lắm, chắc chả ngã được đâu.
Với lại, buổi sớm mùa hè đẹp trong trẻo thế này cơ mà.
Tôi và Shizuki nắm tay nhau, chầm chậm bước xuống con đường mòn len lỏi giữa những hàng cây đang tỏa hương ngai ngái. Tiếng côn trùng râm ran hơn lúc đi lên. Khu rừng đang tỉnh giấc. Nhịp đập sự sống của ngày hôm nay đã bắt đầu.
"Tập huấn này, nghỉ hè này, giá mà cứ kéo dài mãi mãi thì tốt biết mấy."
Năm đứa mình, bị nhốt lại trong mùa hè chói chang này.
Bị đánh thức bởi ánh bình minh quá sớm, đi dạo giữa rừng cây ngái ngủ tìm những loài hoa lạ.
Ăn sáng xong thì lao ra biển chơi đến kiệt sức, tối đến thì chui vào studio đàn hát thỏa thích, moi những khúc ca từ ngàn sao.
Chỉ giữ lại một cú điện thoại mỗi ngày với cô Hanazono làm sợi dây liên kết với thế giới, còn lại thì giam mình trong cái thiên đường lồng kính này, đắm mình trong tiếng hát vọng lại vô tận của chính mình, trải qua một kỳ nghỉ hè bất tận.
Giấc mơ đẹp thật đấy.
Nhưng mơ thì hãy cứ để là mơ thôi.
Shizuki chắc chắn cũng cảm thấy điều đó, nên mới nói với tôi những lời ấy. Mỗi lần hòa nhịp beat, chúng tôi lại chia sẻ với nhau một khoảnh khắc vĩnh cửu. Chúng tôi đã ném cả ngàn năm thời gian vào cùng một ngọn lửa.
Chẳng cần nói ra cũng hiểu. Rằng sớm muộn gì tôi cũng sẽ vứt bỏ cái thiên đường này mà đi.
Thế nên khi mái nhà biệt thự hiện ra trong tầm mắt, bàn tay Shizuki đang nắm tay tôi siết chặt lại, thoáng chút đau lòng. Từ bó hoa cậu ấy ôm trước ngực, tỏa ra mùi hương của những sinh mệnh đang lụi tàn.
3 Bình luận