Tập 07

Chương 2 Vũ điệu lấp lánh cùng ma thuật

Chương 2 Vũ điệu lấp lánh cùng ma thuật

Chương 2 Vũ điệu lấp lánh cùng ma thuật

                          

Tôi xuống tàu ở ga Shintomicho trên tuyến Yurakucho, băng qua cây cầu vượt bắc ngang đường cao tốc Shuto, điểm đến nằm ngay chéo góc ngã tư phía trước.

Đó là một tòa nhà bảy tầng, mang sắc màu tựa như đồng thau hoen gỉ.

Trên bức tường cạnh lối vào có treo biển tên công ty: "Công ty Cổ phần Victoria Fall". Nghe nói đây là một tòa nhà studio tổng hợp, cung cấp trọn gói các dịch vụ từ thu âm (recording), phối khí (mixing) cho đến khâu hoàn thiện cuối cùng (mastering).

Kyoko-san đang đợi tôi tại khu vực Café Lounge nằm sâu dưới tầng một.

"Xin lỗi đã gọi em ra đường đột thế này nhé. Em đến được là chị vui rồi."

Kyoko-san khẽ nâng ly cà phê đá trên tay và mỉm cười. Chị diện một chiếc áo quây đen (bear top), khoác hờ chiếc cardigan mùa hè lệch một bên vai, phối cùng quần denim lửng—một phong cách mùa hè hoàn hảo đến không chê vào đâu được. Vốn dĩ trông chị đã chẳng giống một phụ nữ ngoài bốn mươi, nhưng giờ tôi thậm chí còn cảm thấy mỗi lần gặp, chị lại như trẻ ra thêm vậy.

Chị cũng chăm chú quan sát tôi từ đầu đến chân rồi nói:

"Hôm nay em cũng đáng yêu thật đấy. Thường ngày em vẫn ăn mặc thế này à?"

"A, không, không phải đâu ạ, cái này là..."

Tôi luống cuống nhìn xuống bộ dạng mình, vội vàng làm động tác phủi bụi trên váy dù chẳng có hạt bụi nào.

Tôi nhận được điện thoại khi đang ở ga Ikebukuro, vừa chia tay các thành viên ban nhạc xong là tức tốc chạy đến đây luôn. Thế nên tôi vẫn đang trong bộ dạng giả gái. Kyoko-san đã xem video thời Musao của tôi, cũng từng tận mắt thấy tôi giả gái ở lễ hội văn hóa nên không tỏ ra quá kinh ngạc, nhưng có vẻ vẫn bất ngờ. Cũng phải thôi.

"Bình thường em mặc đồ con trai bình thường thôi, nhưng hôm nay hơi... ừm..."

Thật khó giải thích. Hay đúng hơn là giải thích ra thì xấu hổ chết mất.

Thế nhưng, Kyoko-san đột nhiên đưa ngón trỏ lên chặn nhẹ trước môi tôi, ngắt lời:

"Để chị đoán lý do nhé. Có phải em đi mua sắm quần áo với các cô gái trong ban nhạc không? Rồi mọi người bàn nhau là để em không bị lạc lõng giữa khu đồ nữ thì nên giả gái, thế là em bị cuốn theo và rốt cuộc phải ăn mặc đáng yêu thế này. Chuẩn chưa?"

Chưa bao giờ tôi thấy Kyoko Kashmir đáng sợ như lúc này.

"...Sao chị biết hay vậy ạ...?"

"Trúng phóc rồi hả? Fufu, lúc gọi cho em, chị nghe thấy giọng mấy cô bé quen quen phía sau, nên nghĩ không biết có làm phiền các em không. Nghe bảo đang ở ga Ikebukuro nên chị đoán chắc là đi shopping. Hơn nữa giọng điệu em lúc đó nghe cứ như đang bị dồn vào thế bí và muốn chuồn lẹ vậy. Phần còn lại là chị suy luận thôi."

"Chị nói trúng tim đen em rồi... À, nhưng mà, tuy đúng là em muốn chuồn đi cho nhanh, nhưng cũng là vì muốn sớm gặp Kyoko-san nữa. Em thấy về nhà thay đồ thì phí thời gian quá, nên, ừm, cứ thế này đến luôn ạ."

"Em đúng là có tài chiều lòng phụ nữ một cách vô thức đấy. Cũng may là em không cố tình, chứ không thì thế giới này loạn mất."

"Dạ..."

Lời này nghe không giống khen ngợi, nhưng cũng chẳng phải trách mắng, tôi thật sự không rõ ý tứ trong đó là gì.

"Vậy để tôn trọng nhiệt huyết không màng thay đồ mà chạy ngay đến đây của em, chúng ta vào chuyện thù lao luôn nhé. Thu chồng hai track (dubbing) cho một bài hát, bốn mươi nghìn yên được không? Dự kiến sẽ xong trong hai tiếng."

"Thù lao ạ? Ý chị là sao?"

"Là thu âm chứ sao. Chị muốn có giọng của Thiếu niên trong phần bè (back chorus)."

"A, vâng... Ra là vậy ạ."

"Thay vì chỉ đứng ngẩn ngơ tham quan thì trực tiếp tham gia vẫn hơn, phải không?"

"Cháu cảm ơn chị nhiều ạ, nhưng cháu không rành giá cả thị trường cho lắm. Một bài hát mà được trả nhiều vậy ạ?"

Kyoko-san nhún vai, nở nụ cười có chút tinh quái.

"Thù lao của nhạc sĩ không có cái gọi là 'giá thị trường' đâu nhé. Ai cũng tự định giá cho mình cả."

"Ồ... Vâng ạ, vậy cháu xin nhận và sẽ cố gắng hết sức."

"Tốt. Vậy bàn bạc chút nào."

Kyoko-san đứng dậy. Chúng tôi rời sảnh chờ, đi lên cầu thang thông tầng và mở cánh cửa ghi "Studio 2" trên tầng hai.

Bên trong là một không gian thư giãn được bài trí đầy đủ tiện nghi như ở nhà với sofa, bàn ăn, TV, dàn âm thanh, lò vi sóng và tủ lạnh; sâu bên trong nữa là một cánh cửa cách âm sơn đỏ sừng sững đầy uy nghiêm.

Khoảnh khắc bước chân vào phòng điều khiển (control room), không khí như đặc quánh lại, dính chặt lấy làn da. Thế nhưng chẳng hề khó chịu, tôi ngược lại còn cảm thấy mình được bao bọc trong một cảm giác diệu kỳ, như thể cơ thể đang dần trở nên trong suốt và ngưng đọng thành pha lê.

Bên tay trái là một bàn điều khiển (console) khổng lồ, bức tường phía bên kia là kính toàn bộ, có thể nhìn thấu sang phòng thu âm (recording booth).

Trước bàn điều khiển có hai người đàn ông lớn tuổi đang ngồi trên ghế văn phòng. Trên những chiếc sofa quanh bàn là ba người đàn ông trạc tứ tuần, và một người phụ nữ quen mặt.

Đó là cộng sự của Kyoko-san, tay trống Chiaki-san. Ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt đổ dồn về phía tôi khiến chân tôi cứng đờ.

"Woa, dễ thương ghê."

Chiaki-san là người thốt lên đầu tiên.

"Gì đây gì đây? Vì muốn có giọng bè dễ thương nên chị bắt cậu ấy ăn mặc dễ thương đến đây à?"

Cô ấy rời khỏi sofa, lại gần ngắm nghía tôi từ đầu đến chân. Kyoko-san cười, ấn vai cô ấy ngồi lại xuống ghế.

"Không phải đâu. Thiếu niên lúc nào chẳng dễ thương. Với lại lần này cái chị cần không phải giọng hát dễ thương nhé."

Rồi chị quay sang giới thiệu tôi với mọi người trong phòng. Kỹ sư thu âm, trợ lý kỹ sư, nhà sản xuất kiêm keyboard, guitarist, và bassist. Tôi rụt rè nấp sau lưng Kyoko-san, cúi đầu chào liên tục.

"Dạ, cháu là Murase Makoto ạ. Hôm nay, ừm, chuyện là..."

"Không sao đâu, mọi người đều biết rõ về PNO mà." Bác nhà sản xuất nói. "Rất vinh hạnh được gặp cậu. Dù rất muốn từ từ trò chuyện, nhưng hôm nay chúng ta không làm việc đó. Bản nhạc ở đây, cậu nghe qua phần nhạc nền (4-rhythm) trước, rồi chúng ta chuyển sang Studio 6—"

Công việc bắt đầu nhanh như chớp khiến tôi chưa kịp điều chỉnh tâm trạng đã trở nên bối rối. Tôi phải nghe nguồn nhạc ngay tại chỗ, tiếp nhận những chỉ thị ngắn gọn đầy trừu tượng của Kyoko-san và nhà sản xuất rồi phải lý giải chúng ngay lập tức.

"Dạo trước Thiếu niên có đăng một bài solo mang hơi hướng Dubstep đúng không? Cái âm thanh 'sủi bọt' trong đoạn intro ấy, chị muốn một cảm giác tối tăm hơn thế. Hát hai bè, bè sau vào chậm hơn bè trước một phách ở mỗi câu rồi chồng lên nhau. Chị muốn một đoạn chorus nghe có chất kim loại."

Diễn đạt yêu cầu âm nhạc bằng lời nói vốn là việc cực kỳ khó. Nếu có thể dễ dàng truyền tải bằng lời thì âm nhạc đã chẳng còn lý do để tồn tại. Tuy nhiên, tôi cũng lờ mờ nắm bắt được hình dung âm thanh mà Kyoko-san mong đợi cùng ý đồ của nhà sản xuất.

Chúng tôi lên tầng năm. Studio 6 dường như chuyên dùng để thu vocal. Buồng thu rộng chừng tám chiếu (khoảng 13m²), bên trong chỉ đặt một cây piano upright sát tường, giữa phòng là chân micro, hộp Cue Box và một giá nhạc.

"...Cháu xin phép ạ."

Tôi cúi đầu chào Kyoko-san và mọi người, mở cánh cửa kính dày bước vào buồng thu.

Chỉ còn một mình.

Không gian như co rút lại, siết chặt lấy cơ thể—cảm giác ấy lại ập đến, dù nhẹ hơn lúc nãy một chút. Dù là thu âm ở nhà, ở phòng tập của "Moon Echo" hay trên sân khấu biểu diễn, tôi chưa bao giờ nếm trải cảm giác xúc giác kỳ lạ này.

Tôi đứng trước micro, đeo tai nghe lên.

"Được rồi, thả lỏng nhé, chúng ta bắt đầu Take 1 nào."

Kỹ sư thu âm nói vọng qua lớp kính.

Lần đầu tiên trong đời thu âm tại một studio chuyên nghiệp, tôi thu chồng hai track, tổng cộng tám lần (take), tất cả gói gọn trong chưa đầy một giờ.

Chỉ cần hát vài câu nhạc theo chỉ dẫn.

Quay lại phòng điều khiển, tôi nhờ họ cho nghe lại âm thanh vừa thu. Khác một trời một vực so với thu âm tại nhà (Home Recording). Phải nói sao nhỉ, độ khối (3D) của âm thanh hoàn toàn ở đẳng cấp khác.

"Tuyệt lắm. Chị không chọn nhầm người."

Được Kyoko-san khen, tôi thấy hơi ngượng.

Dù rất muốn sớm được nghe bài hát hoàn chỉnh, nhưng đó không phải thứ có thể xong ngay tại chỗ. Nghe nói các nhạc sĩ phòng thu (session musician) thường chỉ nhận bản nhạc tại chỗ, chơi theo chỉ thị, nhận tiền rồi về, nhiều khi còn chẳng biết tên bài hát mình vừa chơi là gì.

Công việc của tôi hôm nay có lẽ cũng đến đây là hết.

Tôi vẫn muốn ở lại đây thêm chút nữa. Muốn quay lại Studio 2 lúc nãy để ngó nghiêng sờ mó khắp nơi, nghe mọi người nói chuyện nhiều hơn, và nếu được thì tự mình chơi nhạc...

Như nhìn thấu tâm can tôi, Kyoko-san lên tiếng:

"Thiếu niên, nếu còn thời gian thì có muốn xem thêm chút nữa không?"

"Dạ? A, có, có ạ! Cháu rất muốn ạ!"

Có lẽ tôi trả lời tha thiết quá nên Kyoko-san bật cười khanh khách.

Trở lại Studio 2, toàn bộ những người lúc nãy đều đã vào trong buồng thu.

Buồng thu này có hình dạng như một chiếc bánh Baumkuchen bị cắt mất một phần tư. Tâm của hình quạt là phòng điều khiển, ngăn cách bởi cửa kính lớn giúp hai bên nhìn thấy nhau. Trên bức tường cong phía ngoài có năm cánh cửa lớn, thông với các buồng thu phụ (booth) nhỏ hơn, một trong số đó chứa cây đại dương cầm (Grand Piano). Tùy trường hợp, có thể mở toang các cánh cửa này để biến tất cả thành một không gian thu âm thống nhất.

Bộ trống Jazz màu trắng tinh nằm giữa buồng thu chính. Trên mặt trống Bass có in logo ban nhạc và hình chú chim nhỏ màu đen, chắc chắn là đồ riêng của Chiaki-san.

Cô ấy đang ngồi vắt chân trên ghế đối diện, cười nói gì đó với bác Bassist. Bờ vai trần, bắp tay và cổ cô ấy lấm tấm mồ hôi, da ửng hồng, chứng tỏ họ vừa trải qua một phiên làm việc (session) cực kỳ máu lửa.

"A, Senpai về rồi." Chiaki-san quay lại gọi Kyoko-san.

Nghe nói Chiaki-san là đàn em của Kyoko-san từ thời cấp ba. Đến giờ vẫn gọi cộng sự là "Senpai", cộng với sự trẻ trung lạ thường của giới nghệ sĩ, khiến đôi lúc tôi ngỡ cô ấy vẫn là học sinh thật.

"Xong rồi hả chị? Mình đi chưa?"

"Ừ. Thiếu niên làm việc gọn gàng lắm nên xong sớm. Chúng ta đi thong thả được rồi."

Tôi giật mình nhìn Kyoko-san.

Nghe giọng điệu lúc nãy, tôi cứ tưởng chị ấy sẽ cho tôi xem buổi thu âm thêm chút nữa chứ? Sao giờ lại về?

"Chuyện là vậy đó, xin lỗi Thiếu niên nhé."

Kyoko-san nhìn tôi, nở nụ cười tinh quái.

"Bây giờ bọn chị có việc khác phải đi, hôm nay giải tán ở đây thôi."

"...Ra là vậy ạ. Tiếc quá."

"Em vẫn chưa chơi đã, đúng không?"

Tôi chớp mắt ngơ ngác.

"Studio 2 này chị thuê bao trọn gói đến tận tháng Chín. Tiện thể, chị cũng đã giữ (book) lịch của Inamori-san cả ngày hôm nay rồi."

Inamori-san là người kỹ sư thu âm đang đứng cạnh Kyoko-san. Ông ấy cũng là người vừa thu vocal cho tôi lúc nãy—một người đàn ông trung niên phong trần với mái tóc và bộ râu điểm hoa râm. Tôi vẫn chưa nắm bắt được ý chính trong lời Kyoko-san, nhưng Inamori-san có vẻ đã hiểu, ông nở nụ cười khổ kiểu "lại thế rồi".

"Để không thì phí lắm đúng không? Nếu muốn dùng thì em cứ dùng đi."

Tôi há hốc mồm đứng hình. Chiaki-san ngồi sau lưng Kyoko-san cười toe toét, đung đưa hai chân. Những người khác cũng tủm tỉm cười.

"Không hứng thú sao?"

"...Dạ, k-không, có chứ ạ, nếu được dùng thì... ơ, nhưng mà, thật sự được sao ạ?"

Tôi vừa mừng vừa sợ, hỏi lại đến mức sặc cả nước bọt.

"Phí thuê đắt lắm đúng không ạ? Cháu cũng phải trả một ít—"

Kyoko-san lại đưa ngón trỏ lên chặn ngang môi tôi—cử chỉ khiến tim tôi thót lại—ngắt lời:

"Không lấy tiền đâu. Hay đúng hơn là không thể lấy tiền. Nếu lấy tiền sẽ thành cho thuê lại (sublease), vi phạm hợp đồng đấy. Nếu em dùng miễn phí, thì danh nghĩa sẽ là 'một thành viên trong đội ngũ sản xuất album tranh thủ lúc tôi vắng mặt để làm việc riêng', thế là hợp lệ."

"...Dạ... cái lý do đó, phía studio họ có chấp nhận không ạ?"

"Không sao đâu. Chính họ còn bảo chị là 'về mặt hình thức xin hãy dùng lý do đó' mà."

Kyoko-san quay lại nhìn người nhân viên đang làm việc ở góc phòng. Anh nhân viên cười đáp lại, nụ cười không hề có chút khó chịu nào.

"Chị ấy làm thế suốt ấy mà." Anh nhân viên nói.

Hóa ra đã có tiền lệ nhiều lần rồi. Nếu vậy thì tôi không cần lo lắng nữa, chỉ thấy biết ơn vô cùng. Tiếc là không được trò chuyện hay jam nhạc cùng Kyoko-san và Chiaki-san.

Chợt nghĩ ra điều gì đó, tôi hỏi:

"Có khi nào... chị cho em thu bè là để hợp thức hóa việc cho em mượn phòng thu không ạ?"

Nếu thành viên đội sản xuất dùng thì không tính là cho thuê lại, nghĩa là nếu tôi không tham gia thu âm thì cái cớ đó không thành lập được.

Nhưng Kyoko-san cười xòa, xua tay.

"Lý do đó cao lắm chỉ chiếm một nửa thôi. Nửa còn lại là chị thật sự muốn giọng của em."

Một nửa sao. Là nói xã giao chăng? Không không, đây là âm thanh đưa vào album đấy. Một nhạc sĩ tầm cỡ như Kyoko-san đời nào lại chọn người hời hợt chỉ vì lý do ngoài lề. Tôi cứ xin nhận lời khen này vậy.

"...Vâng. Vậy thì, cháu xin phép được sử dụng ạ..."

"Vì thuê dài hạn nên nhạc cụ bọn chị để nguyên ở đây, nhưng em chỉ được dùng đồ có sẵn của studio và đồ riêng của chị thôi nhé. Cây Les Paul trắng và cây Jazz Bass màu xanh wasabi là của chị. Steinway, Rhodes và Hammond là của studio."

"A, trống cũng dùng được nhé." Chiaki-san nói chen vào. "Nếu có thay đổi setting (cài đặt/bố trí) thì nhớ báo lại chị đã đổi thế nào để chị chỉnh lại."

Nói rồi Kyoko-san và mọi người rời đi nhẹ nhàng cứ như chỉ chạy ra ngoài mua đồ.

Chỉ còn lại tôi, kỹ sư Inamori-san, trợ lý và nhân viên studio.

Diễn biến quá nhanh khiến não tôi chưa kịp load.

"Kyoko-san ấy à, cứ đến mùa làm album là lại đặt trước Studio 2 này khoảng ba tháng liền."

Inamori-san giải thích cho tôi.

"Từ cái lúc còn chưa quyết định sẽ thu bài nào cơ. Không làm Pre-production (tiền kỳ), nên lịch trình thu âm gần như là tờ giấy trắng. Thành ra trong thời gian thuê thường xuyên có lúc phòng trống. Phí lắm đúng không? Thế nên người quen của cô ấy thường tận dụng thời gian rảnh đó để thu cái khác."

Tôi thở dài thườn thượt vì kinh ngạc.

"Chưa quyết định bài, nghĩa là làm ngay tại đây ạ?"

"Cũng có lúc như thế. Kiểu như Jam session rồi sáng tác luôn."

Tưởng tượng ra cảnh đó, lòng tôi trào dâng sự ngưỡng mộ đến quặn thắt, nhưng nghĩ đến cảnh mình thường ngày ru rú trong phòng tối đối diện với PC để làm nhạc, tôi vẫn thấy xót tiền thuê hộ.

"Ở đẳng cấp của cô ấy, việc muốn thu mà không thu được ngay mới là lãng phí thời gian."

"Nhưng mà, tiền thuê chắc khủng khiếp lắm nhỉ? Suốt ba tháng trời."

Anh nhân viên tiết lộ con số cụ thể.

Đúng như tôi dự đoán. Đủ mua một căn chung cư.

"Bán đĩa toàn cầu nên chắc chị ấy giàu lắm, nhưng làm thế này mỗi lần thì thà tự xây studio riêng còn hơn..."

"Nhà riêng của Kyoko-san có studio đấy. Chú đến đó mấy lần rồi."

Inamori-san cho biết, ông tuy là kỹ sư thuộc biên chế "Victoria Fall Studio" nhưng thường xuyên nhận việc bên ngoài.

"Studio xịn lắm. Ngay từ khâu xây dựng đã tính toán kỹ lưỡng cho âm học, thiết bị cũng không thua gì ở đây. Rất dễ làm việc. Với lại vì dính liền với nhà ở nên Kyoko-san và Chiaki-san nhiều khi vừa ngủ dậy, mặc nguyên đồ ngủ sang chơi nhạc luôn, thú vị lắm."

Studio thu âm chuyên nghiệp ngay tại nhà! Tôi ghen tị đến đứt ruột. Ước gì sau này tôi cũng được sống như thế.

"Vậy thì càng không có lý do gì để thuê ở đây nữa... Thiết bị có, kỹ sư cũng gọi đến được."

"Nhưng rốt cuộc cô ấy vẫn bảo 'Quả nhiên vẫn phải là Studio 2 của Victoria'. Nghe mà mát lòng mát dạ. Gần đây hễ thu âm ở Nhật là cô ấy nhất định chọn chỗ chúng tôi."

"Ồ..."

Rốt cuộc là vì cái gì nhỉ? Bảo trì tốt hơn? Hay nhiều nhân viên hơn? Tôi chỉ nghĩ được đến thế.

"Thôi, đã lỡ rồi thì cậu thu thử cái gì đi? Cần gì cứ nói."

"A, d-dạ vâng. Xin chú chỉ giáo ạ."

Được cho phép dùng nhạc cụ rồi. Trước mắt cứ thu phần Rhythm (tiết tấu) cho bài hát đang lờ mờ trong đầu xem sao. Biết đâu lại thành hình, mà dù không thành phẩm thì việc được trải nghiệm quy trình thu âm chuyên nghiệp cũng là cơ hội ngàn vàng.

"Vậy cho cháu xin cây Piano điện, cháu muốn vừa đàn vừa hát thu Guide (bản nháp) trước ạ."

Inamori-san giơ ngón cái.

Họ chuẩn bị chân micro trước cây Fender Rhodes, tôi ngồi mớm lên mép ghế. Inamori-san và trợ lý lui về phòng điều khiển, để lại tôi cùng đám nhạc cụ trơ trọi trong buồng thu rộng lớn.

Trước khi đeo tai nghe, tôi ngước nhìn trần nhà, đảo mắt qua những bức tường bao quanh. Những thớ gỗ ốp tường với tông màu nhu hòa, dưới mắt tôi lúc này trông như những tòa nhà chọc trời phía xa xăm. Căn phòng rõ ràng đang sáng đèn, vậy mà tôi lại cảm thấy màu xanh chàm của hoàng hôn và sắc cam của đèn đường đang tranh giành nhau để rồi cùng rơi tuột vào màn đêm.

Tuy chỉ có một mình, nhưng bao nhiêu hơi thở đang vây quanh tôi.

Tiếng thở, nhịp tim, tiếng ngân nga, tiếng gõ nhịp của mũi giày.

Không hề ồn ào. Dẫu đang ở giữa hàng ngàn hàng vạn thực thể đang bơi lội, sự tĩnh lặng và cô độc lại càng thêm sâu thẳm. Tôi sắp sửa nuốt chửng những vì sao này, rồi nhả chúng ra cùng những mảnh vụn của chính mình, để sau mỗi nhịp thở lại hòa làm một với bóng đêm.

Vành tai nghe (earmuff) lạnh lẽo áp chặt vào tai.

Qua lớp kính, tôi chạm mắt với Inamori-san.

Tiếng Click (nhịp điệu điện tử) bắt đầu gõ nhịp thời gian.

Ngón tay tôi lướt trên phím đàn, và bài hát tự nhiên tuôn trào qua kẽ môi.

Có lẽ ngay từ khoảnh khắc đó, tôi đã trúng phải ma thuật rồi.

Thu xong bản Guide, tôi chuyển ngay sang bộ trống, vừa chỉnh lại setting vừa tập một chút rồi bắt đầu thu Rhythm track. Khác với các nhạc cụ khác, tôi chẳng có chút tự tin nào với khoản trống, nhưng lạ thay hôm nay tôi lại giữ được Groove (độ nảy/nhịp điệu) đến tận cuối bài mà không bị lạc, dù chỉ ở mức tối thiểu cần thiết. Có lẽ là do tiếng Bass sắp thu tiếp theo đã vang lên sẵn trong tai tôi rồi.

Một khoảng thời gian kỳ lạ chưa từng trải nghiệm.

Cứ mỗi khi thu xong một track, track tiếp theo lại hiện lên sống động trong tâm trí. Giống như chèo thuyền ra khơi, đường chân trời dần hiện ra đất liền, rồi nhuộm màu xanh cây lá, bóng núi in rõ lên nền trời, rồi đến bãi cát, những đóa hoa ven rừng, những tảng sa thạch cháy nắng và cả lũ chim chóc cũng lọt vào tầm mắt, định hình rõ rệt—chính là cảm giác đó.

Một hòn đảo do tôi đặt tên, do tôi vẽ bản đồ, nhưng chưa từng đặt chân đến.

Cảm giác êm ái khi cát nơi mép sóng nâng bổng đáy thuyền lên.

Tôi rời ghế trống, tháo tai nghe, trao đổi vài câu ngắn gọn với phòng điều khiển rồi đặt cây Jazz Bass lên đùi. Trong lúc nhân viên chạy đôn chạy đáo chuẩn bị, tôi lau lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi vào váy, mắt dõi theo những mảnh vỡ âm thanh lơ lửng trong không khí. Quả nhiên, chúng vẫn ở đó. Còn rõ rệt hơn lúc nãy.

Thứ này rốt cuộc là gì?

Phải chăng là tuyết tạo thành từ xác sinh vật phù du đang lắng xuống đáy biển sâu?

"Bass, Take 1."

Giọng Inamori-san vang lên trong tai nghe. Những hạt tuyết vẽ nên đường xoắn ốc khổng lồ rồi bung ra bốn phía, thay vào đó là ánh sáng lấp lánh của Hi-hat tràn ngập không gian.

Dây đàn kim loại rung lên nhột nhạt dưới ngón tay tôi. Nhịp Beat chạy đến tận cùng các mao mạch, hóa thành nhiệt lượng rồi bốc hơi.

"...Piano bắt đầu. Take 1."

Đến lúc thu phần Piano điện, tôi cảm nhận được các hạt âm thanh đã xâm nhập vào từng tế bào và đang rung động theo nhịp. Trọng lực biến mất khỏi thế giới của tôi, thời gian hóa thành dải ruy băng vô tận chỉ được phân cách bởi các vạch nhịp.

Tôi biết bài hát này.

Tôi biết nó từ hàng trăm triệu năm trước.

Không phải tôi sáng tác bài hát, mà là bài hát đang tràn ra thế giới này qua khe hở thời gian mang tên "tôi". Tôi chỉ là chiếc kim nhỏ bé bị ép xuống vòng khuyên đồng thau xoay tròn vĩnh cửu, vừa rung động vừa bào mòn mặt kim loại để tấu lên những thanh âm đau đớn.

Lúc tôi nhớ ra việc xem đồng hồ thì đã là sau khi thu chồng (overdub) đến bảy lớp Guitar.

Đồng hồ chỉ mười một giờ năm phút.

Mười một giờ.

...Hả? Ơ? Sáng nay mình ăn gì chưa nhỉ?

Cảm giác thực tại đột ngột ập về khiến não tôi đóng băng một lúc. Tôi thật sự không phân biệt được là sáng hay tối. Lần hồi lại ký ức: đến đây lúc bốn giờ chiều, thu bè với Kyoko-san mất một hai tiếng—xác nhận từng chút một, cuối cùng tôi mới nhận ra bây giờ là đêm.

"Oa. Đã giờ này rồi sao."

Inamori-san bên cạnh cũng thốt lên.

"Chà, tôi cũng chẳng để ý thời gian luôn, bị nhiệt huyết của cậu Murase lây mất rồi."

Vậy là làm liên tục năm sáu tiếng. Mất hoàn toàn khái niệm thời gian.

"A, ch-cháu xin lỗi, quá giờ làm việc của chú Inamori rồi ạ."

"Không sao, hôm nay tôi ở đến mấy giờ cũng được. Nhạc sĩ ai chẳng là cú đêm. Cơ mà cậu Murase này, người nhà không lo sao? Cậu vẫn là học sinh cấp ba... nhỉ?"

"Á á á á!"

Tôi hét lên thất thanh, lao đến chỗ túi xách vứt trên sofa góc phòng, lôi điện thoại ra mở nguồn.

Thông báo LINE và cuộc gọi nhỡ đều lên đến hai con số khiến tôi run bắn người.

Tại đồ nữ cả đấy... Nếu mặc đồ thường thì tôi đã để điện thoại trong túi quần và cảm nhận được độ rung rồi, đằng này lại phải vứt trong túi xách... Tại sao đồ nữ lại không có túi quần chứ... Mà thôi, có đổ thừa cũng vô dụng.

Tôi chạy ra cầu thang, nơm nớp gọi cho mẹ.

"Makoto? Con đang ở cái xó nào vậy?"

Mẹ không lớn tiếng cũng không gắt gỏng, nhưng sự giận dữ nén chặt trong giọng nói căng thẳng đó truyền đến rõ mồn một.

"...Con xin lỗi, ừm..."

Tôi trình bày sự việc từ đầu. Rằng nhạc sĩ quen biết đột ngột liên lạc, tham gia thu âm xong thì được cho dùng phòng thu, mải mê quá nên quên trời đất. Phải lựa lời cẩn thận, nói sai một cái là nghe như lỗi của Kyoko-san ngay. Tất cả là lỗi của tôi.

"Con đó, có biết bố mẹ lo thế nào không? Muộn thế này mà không liên lạc gì, con gái con đứa một mình..."

Con là con trai mà! Nhưng không khí này không cho phép tôi bắt bẻ (tsukkomi), chỉ biết rụt cổ nghe mắng qua điện thoại.

"Con thật sự xin lỗi, con về ngay đây ạ. Nhưng con đang ở Ginza nên chắc sẽ hơi muộn."

"Thôi may là chưa hết tàu. Về cẩn thận đấy."

Cuộc gọi kết thúc.

Tiếp theo là check LINE. Gửi sticker xin lỗi vào nhóm gia đình xong, tôi mở nhóm ban nhạc. Bên này cũng một đống tin chưa đọc. Sau khi nghe điện của Kyoko-san, tôi tách nhóm mà hầu như chẳng giải thích gì, sau đó bặt vô âm tín, bị nghi ngờ là đương nhiên. Hình như chị gái tôi đã liên lạc hỏi Akane xem "Makoto chưa về, còn ở với mấy đứa không".

Làm phiền mọi người quá thể...

Tôi ngồi bệt xuống cầu thang, gõ một tràng giải thích dài ngoằng, gửi đi rồi gục đầu thở dài giữa hai gối.

Tin nhắn phản hồi bay về tới tấp.

Akane: "Cứ tưởng ông mê cái quần bơi đó quá nên lén đi mua một mình rồi chứ!"

Shizuki: "Nếu thêm một tiếng nữa không thấy liên lạc là tớ định gọi cho nhà cậu báo rằng từ nay cậu sẽ dọn sang nhà tớ sống, rồi hôm sau sang chào hỏi bố mẹ chồng luôn đấy."

Rinko: "Tưởng cậu định trốn đến 12 giờ đêm chờ phép thuật biến mất để trở lại làm con trai."

Kaya: "Nhà em ở ngay gần Ginza. Nếu lỡ tàu chuyến cuối thì mời Senpai ghé qua ạ. Đồ thay và đồ ngủ cho Senpai em đều có đủ."

Mọi người lập tức tra hỏi tại sao nhà Kaya lại có sẵn đồ ngủ của tôi. Từ đó nổ ra cuộc tranh luận vô thưởng vô phạt kiểu "Dù sao cũng mặc đồ nữ nên nhà đứa nào chẳng có đồ", "Nhưng Shizuki thì kích cỡ không vừa đâu nhỉ". Tôi lặng lẽ tắt nguồn.

Vẫn là cái đám này. Cảm giác tội lỗi vơi đi hẳn, đỡ quá.

...Không được, không được vơi, phải kiểm điểm chứ.

Quay lại phòng thu, tôi lại được Inamori-san xin lỗi.

"Xin lỗi nhé, lẽ ra tôi phải để ý. Cứ làm việc theo nhịp độ của Kyoko-san nên quên bẵng thời gian."

"Không đâu ạ, là lỗi tại cháu không xem giờ thôi."

"May là chưa lỡ chuyến tàu cuối. Cẩn thận đừng quên đồ nhé. Cái vừa thu tính sao đây? Gửi file không? Tiếc là chưa có vocal."

Lời Inamori-san khẽ gõ vào tim tôi.

Đúng rồi, chưa thu vocal.

Còn hơn một tiếng nữa mới hết tàu.

Các phần khác (part) đã xong hết rồi.

Cơ hội được thu âm với Studio và Kỹ sư hàng đầu thế này, biết bao giờ mới có lại.

Thấy tôi im lặng quá lâu, Inamori-san lo lắng hỏi: "Cậu Murase?"

"...A, vâng. ...Xin lỗi chú. Ờm..."

Tôi giả vờ đắn đo một chút. Thật ra đã quyết định rồi.

"Thêm khoảng một tiếng nữa được không ạ? Cháu muốn thu nốt vocal."

Inamori-san ngẩn ra khoảng ba giây, rồi ngả người ra sau ghế cười lớn đến mức ghế kêu cọt kẹt.

*

Sáng hôm sau, Kyoko-san gọi điện.

"Hôm nay chị lại vướng lịch khác rồi nên em cứ dùng cả ngày nhé."

Tôi sướng đến mức nhảy tưng tưng trên giường. Hôm qua chỉ có vài tiếng, thu âm chưa đã thèm, cứ bứt rứt mãi làm tôi ngủ chẳng ngon.

Hôm nay tôi trình bày rõ ràng với bố mẹ.

"Hôm qua con xin lỗi. Chuyện là hôm nay họ lại cho dùng studio, con muốn đi, con định thu càng nhiều càng tốt nên đến tối mới về, được không ạ..."

"Thu âm hả! Làm album à! Giành Top 1 Oricon đi con!" Bố tôi ồn ào bên cạnh, bị mẹ lườm cho một cái im bặt.

"Cũng lớp 11 rồi, biết đi đâu là được, mẹ không nói nhiều. Mấy giờ về?"

Tôi nuốt lại câu "Nếu được thì con muốn thông đêm đi chuyến tàu đầu tiên sáng hôm sau" vào bụng, trả lời: "Mười một giờ ạ."

Tôi vác Guitar, Laptop và Synthesizer lên vai hướng về Ginza. Đồ đạc lỉnh kỉnh làm cái nóng nhân lên gấp bội, chỉ đứng chờ tàu mà vai áo phông đã ướt đẫm mồ hôi. Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc được dùng Studio 2 của "Victoria Fall" cả ngày hôm nay, mọi sự khó chịu của mùa hè đều tan biến.

Tôi đến nơi lúc mười giờ sáng, đúng giờ mở cửa. Inamori-san chưa đi làm. Theo lời anh trợ lý, Kỹ sư thu âm phải làm việc theo yêu cầu của cái giống loài vô tổ chức mang tên Nhạc sĩ, nên nhịp sinh học cũng đảo lộn tùng phèo.

"Có người còn đùa là một ngày có 42 tiếng thì một tuần chỉ có 4 ngày thôi."

Nghe chẳng giống đùa chút nào. Với kẻ hôm qua vừa quên thời gian, báo hại Inamori-san nhịn đói bữa tối như tôi thì nghe mà nhột.

Chưa bắt đầu thu được nên tôi xin đi tham quan một vòng. Cứ như đi kiến tập xã hội vậy. Chắc thấy tôi là trẻ con nên họ cũng dễ dãi.

Ấn tượng nhất là Studio 1. Studio 2 đã rộng, chỗ này sàn còn rộng gấp đôi, nghe nói nhét vừa cả một dàn nhạc giao hưởng (Full Orchestra).

"Ở Tokyo chỗ thu được Full Orchestra cũng hiếm lắm. Mà cơ hội được thu cũng hiếm y thế."

Hợp tác với dàn nhạc giao hưởng là một trong những giấc mơ của tôi. Nhất định phải mời cho được "Dàn nhạc giao hưởng Kemonimichi". Đã thế thì một bài không bõ, phải làm hẳn tổ khúc (Suite) hoành tráng. Thế là thành Concept Album. Giống đĩa LP ngày xưa chia mặt A mặt B, một bên là tổ khúc giao hưởng, bên kia là Rock Sound đối lập...

Khao khát làm album trong tôi phình to gấp mấy chục lần so với dạo trước.

Quá trưa Inamori-san mới đến, vừa nhìn thấy tôi ông đã ngớ người.

Mất vài giây, ông mới mở to mắt: "A!"

"Là cậu Murase hả! Ôi xin lỗi, xin lỗi nhé. Chà, đúng là con trai thật. Nghe kể rồi mà giờ tận mắt thấy cả hai phiên bản (version) thì... chà, gớm thật đấy."

Nhắc mới nhớ, hôm qua lần đầu gặp tôi mặc đồ nữ. Dạo này tôi bắt đầu quen với phản ứng này rồi, mà quen thì hỏng.

Vào Studio 2, tôi nghe bản Mix tạm (Rough Mix) của bài hôm qua, rồi bàn bạc về bài thứ hai định thu hôm nay. Tôi đã nhờ anh trợ lý thu trước bản Guide, nên tiến độ có vẻ trôi chảy hơn hôm qua.

Đã quen với việc thu âm nên tôi không còn chạy đua từng giây từng phút nữa, thi thoảng cũng nghỉ giải lao. Thời gian chém gió với Inamori-san trong phòng điều khiển cũng nhiều hơn.

"Được thu âm thanh xịn mới thấy mình chơi gà thật..."

Nghe lại 4-Rhythm bên cạnh Inamori-san, tôi than thở.

Tôi rất muốn gọi thành viên PNO, nhất là Shizuki đến chơi, nhưng đang dùng chùa studio với danh nghĩa "đội ngũ sản xuất của Kyoko-san làm việc riêng", tự tiện gọi người ngoài thì hơi ngại. Tiếng trống non tay nghe chối tai thật.

Nhưng Inamori-san tỉnh bơ:

"Thế á? Tôi thấy nghe ngon lành mà."

Tưởng ông khen xã giao, ai dè ông nói tiếp:

"Nói cái này hơi kỳ, nhưng làm nghề này rồi thì không còn để ý chuyện chơi hay hay dở nữa."

"Thật ạ? Chẳng phải quanh năm chú toàn nghe dân Session chuyên nghiệp chơi sao... À, hay là vì thế? Vì ai cũng giỏi quá rồi?"

"Không, cũng không hẳn. Đúng là ai cũng giỏi, nhưng mà... nói sao nhỉ... nếu cứ bận tâm chuyện người chơi hay hay dở thì không làm việc của mình được. Việc của bọn tôi là thu lại âm thanh được phát ra ở trạng thái tốt nhất. Nếu âm thanh không hay mà lại đổ tại người chơi (player) thì hỏng."

Ra là thế sao. Cũng hiểu được phần nào.

"Thu được đúng âm thanh nghệ sĩ muốn, và thu được cả những âm thanh nghệ sĩ không ngờ tới, cả hai đều là việc của bọn tôi."

"...Chú nói nghe triết lý quá."

"Thế mới lấy được tiền chứ. Cậu Murase cứ gạt chuyện mình chơi hay hay dở sang một bên đi, muốn âm thanh thế nào cứ yêu cầu nhiệt tình vào. Nếu chơi dở mà bọn tôi chịu chết thì còn làm ăn gì. Yên tâm, cậu Murase phát ra âm thanh tốt lắm. Thu lại 100% cái đó là mức tối thiểu bọn tôi phải làm, còn phải lên 120%, 140% mới xứng đồng tiền bát gạo."

Được khích lệ vững dạ thế này, tôi cũng chuyển sang thế công. Lúc thu Guitar sau giờ nghỉ, tôi đưa ra đủ yêu cầu trừu tượng: "tiếng hơi xa", "muốn nó xạo xạo (jaggy) hơn", "muốn đường nét (contour) rõ hơn", thế mà ông đáp ứng chính xác hết. Bái phục.

Giờ cơm tối, chúng tôi gọi Pizza, ngồi ăn cùng Inamori-san và nhân viên ở sảnh Studio 2.

Dù nghiệp dư nhưng tôi cũng thu âm (recording) suốt nên có cả núi câu hỏi. Sợ hỏi nhiều làm phiền dân chuyên nghiệp (pro), nhưng mọi người đều dễ tính nên tôi cứ hỏi tới tấp. Quả nhiên chuyện nghề của người thâm niên 20 năm nghe "nặng đô" thật. Kiểu này chắc tôi không thể thỏa mãn với việc thu âm tại nhà (home recording) nữa rồi, lo thật.

"...Mà giờ công cụ tiến bộ rồi, có ProTools thì cũng hiểu được suy nghĩ không cần trả tiền thuê studio đắt đỏ nữa."

Inamori-san chợt lẩm bẩm vẻ buồn bã.

"Không đâu, chất lượng âm thanh đầu vào (source) khác hẳn mà." Tôi nhìn về phía cầu thang dẫn lên phòng điều khiển.

"Cậu nói thế tôi vui lắm, nhưng còn vấn đề hiệu quả chi phí (cost performance) nữa. Nhà sản xuất (Producer) bỏ ra mấy chục triệu yên làm album thì phải tính xem chất lượng đó có chuyển hóa thành doanh số hay không."

"Studio cũng có loại này loại kia, nhưng khoảng cách cũng đang thu hẹp dần." Một nhân viên khác nói.

"Giả lập (Emulator) ngày càng tinh vi mà."

"Kiểu plugin của Abbey Road Studio ấy."

Mọi người bắt đầu bàn về phần mềm âm thanh chuyên sâu (maniac), tôi bắt đầu ù cạc cạc. Dù cũng vọc DAW nát nước rồi nhưng đẳng cấp khác quá.

"Nên chuyện Kyoko-san cứ nằng nặc 'Phải là Victoria Fall', rốt cuộc là trả tiền cho cái 'Chỗ' (Place) nhỉ."

Inamori-san nhìn vết sốt cà chua dính trên đĩa giấy rỗng.

"Không hẳn là địa điểm, mà là không gian, không khí, bầu không khí... cái gì đó không diễn tả được bằng lời."

Là ma thuật, tôi thầm trả lời trong lòng.

Tôi thực sự chạm trán với ma thuật vào lúc chiều tà, khi vừa thu xong phần solo của bài thứ hai.

Cây Fender Rhodes có sẵn ở studio là đồ cổ (vintage), đầy vết trầy xước, sơn bong tróc, bạc màu. Có những vệt xước mảnh chạy dài qua nhiều phím đàn, tôi thắc mắc mãi mới nhận ra đó là vết tích của những cú Glissando—kỹ thuật lướt tay trên phím để tạo ra bức màn âm thanh.

Chắc hẳn đã có bao nhiêu người chơi đàn đem cảm xúc dâng trào biến thành hình thái âm thanh mà đập vào những phím đàn này. Kỹ sư đón nhận tâm tư và tiếng gào thét đó, chuyển đổi thành tín hiệu điện gần nhất có thể rồi nung chảy vào băng từ. Nhiệt tình gửi gắm trong lời ca chạy vòng quanh buồng vang (Echo Chamber), hóa thành vòng xoáy của những vì sao rực lửa. Cây đàn piano này đã sống sót kiên cường qua những trận chiến ấy, thân mình đầy thương tích để vắt ra tiếng hát.

Tôi miết ngón tay theo vết xước.

Bất chợt, một luồng điện chạy từ đầu ngón tay lên vai. Len qua sau tai, truyền dọc hộp sọ xuống gáy, rồi găm thẳng vào tim.

Tôi ngẩng phắt lên nhìn quanh.

Trong buồng thu chỉ có mình tôi. Mọi người đều ở phòng điều khiển. Nhưng tôi cảm giác như có ai đó đang nói chuyện với mình.

—Không phải.

Không chỉ là lời nói. Là tiếng hát. Ai đó đang hát trong tôi.

Một bài hát lạ hoắc nhưng lại quen thuộc như đã biết từ xưa. Có chuyện đó sao? Tôi có thể lần theo giai điệu, nắm bắt sự chuyển dịch hợp âm bằng màu sắc, thậm chí nhớ lại cả tiếng huýt sáo đầy hoài niệm ở đoạn Intro. Dù mới nghe lần đầu.

"—Cậu Murase. Cậu Murase?"

Tiếng Inamori-san vọng lại từ xa.

Trong đầu tôi hiểu ông đang hỏi "Thu thêm Take nữa hay kiểm tra lại?", nhưng cảm giác như nhân vật trong phim đang hỏi nhân vật khác, tôi không nghĩ mình là người phải trả lời.

Lời tôi cần nói lúc này là—

"...À, khoan, ừm... cho cháu thu bài khác được không ạ?"

Có một khoảng lặng trước khi Inamori-san trả lời. Chắc ông nhận ra tôi đang không bình thường.

"Ý cậu là hoãn bài đang thu lại, chuyển sang bài tiếp theo hả?"

"Không, không phải thế... à không, chắc là thế. Đúng vậy. Ờm, là bài cháu vừa nghĩ ra, cháu muốn vừa đàn vừa hát một lượt cho khỏi quên."

Tôi tự ý chỉnh lại micro, chẳng chờ phòng điều khiển báo OK đã nhấn phím đàn và bắt đầu hát.

Giai điệu, vòng hòa thanh (chord progression), lời ca, cả bản phối (arrangement) cùng lúc hiện lên trong đầu—lần đầu tiên tôi trải qua chuyện này. Nên suốt lúc thu xong bản nháp, quay lại phòng điều khiển chép nhạc (score), lúc thêm Bass, lúc thu Rhythm, tôi luôn bất an. Sợ rằng mình vô tình đạo nhái bài hát của ai đó từng nghe trong quá khứ. Nhưng Inamori-san và mọi người không nói gì, chỉ lẳng lặng chiều theo sự ích kỷ của tôi, tiến hành thu âm một cách chuyên nghiệp và điềm tĩnh.

Chỉ cần một người thốt lên "Bài này là sao?", "Thật sự là vừa mới nghĩ ra á?", "Định làm thật à?"... thì ma thuật sẽ tan biến ngay, và tôi sẽ đứng chết trân trước micro, rồi lủi thủi quay về bàn điều khiển kiểm tra lại mấy bài đã thu, lãng phí cả ngày hôm nay.

Nhưng không ai nói gì. Họ chỉ tập trung chuyển đổi âm thanh lọt qua môi và ngón tay tôi thành dữ liệu số (digital data) một cách chính xác và trong trẻo. Đến đoạn thu Bass thật, tôi còn ngẫu hứng (ad-lib) nghĩ ra vòng hòa thanh và câu chạy (phrase) cho đoạn giang tấu (Bridge) ngay lúc chơi. Chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ sáng tác kiểu này. Trước giờ tôi chỉ ngồi trước PC, đi qua đi lại giữa tiếng ngân nga, khuông nhạc, phím đàn và trình tự (sequencer), tô vẽ từng lớp từng lớp màu.

Tôi không có cảm giác mình đang sáng tác.

Tôi đang hít vào những mảnh vụn trôi nổi trong không khí, thấm trong khe tường, trát trong vết xước phím đàn, rồi thở ra thành bài hát. Hình ảnh đó cứ ám ảnh tôi mãi.

Chín giờ tối, Kyoko-san đến.

Cả tôi và nhóm Inamori-san lại mải mê y như hôm qua, quên ăn tối, quên cả check điện thoại.

"Chị có làm phiền không đấy?"

Thấy Kyoko-san bước vào phòng điều khiển tôi mới hoàn hồn.

"Liên lạc mãi không thấy trả lời nên chị qua luôn. Bên kia xong sớm hơn dự kiến."

"Ơ, a, không sao ạ! Hoàn toàn bình thường ạ, xin lỗi chị em không xem điện thoại."

Vốn dĩ là dùng nhờ studio của người ta, để chủ nhà phải khách sáo thế này tôi ngại chết mất.

Chiaki-san và các nhạc sĩ gạo cội trong Tour Member cũng ùa vào, căn phòng trở nên náo nhiệt. Kyoko-san còn bảo "Đang thu gì thế? Cho chị nghe với", làm tôi cuống cả lên.

"Dạ, cái này, hơi..."

Thấy tôi ấp úng, Inamori-san chỉ ngón cái vào màn hình PC:

"Mix tạm bài vừa rồi nhé? Phần đệm bản Guide chỉ có Piano điện (Elec-Piano), không ảnh hưởng gì đâu, đè lên được."

"Nghe đi nghe đi!" Chiaki-san hào hứng.

Cả hội cùng nghe bài hát vừa thu xong phần Rhythm. Lần đầu tiên tôi căng thẳng thế này khi cho người khác nghe nhạc. Trước mặt toàn là Top Pro (dân chuyên nghiệp hàng đầu). Mà bài này lại không phải thứ được trau chuốt kỹ lưỡng như mọi khi, mà là thứ vừa phọt ra khỏi đầu mấy tiếng trước.

Tôi nín thở chờ bài hát kết thúc.

Hợp âm cuối cùng của Piano tắt lịm, sự im lặng bao trùm, một lúc lâu không ai lên tiếng.

Kyoko-san là người động đậy đầu tiên. Chị cầm lấy tờ phổ nhạc (score) trên bàn. Mắt lướt nhanh trên năm dòng kẻ.

"Thiếu niên. Bài này, bọn chị chơi thử được không?"

Đột ngột quá tôi không hiểu gì. Trong lúc tôi ngơ ngác, chị đã phát phổ nhạc cho Chiaki-san, Guitarist và Bassist.

"Chị muốn chơi thử. Được không?"

Được hỏi lại lần nữa, tôi gật đầu lia lịa một cách ngớ ngẩn.

Nhìn qua lớp kính từ phòng điều khiển, những nhạc công (player) trong buồng thu trông như những công nhân lắp ráp ngoài vũ trụ. Họ hoàn toàn bị cách ly khỏi thế giới an toàn có dưỡng khí bên này, bị giam trong bóng tối đậm đặc đến ngạt thở, kết nối với nhạc cụ, bắc cầu đến tận cùng những vì sao bằng những chuyển động tinh tế và hiệu quả đến cực hạn.

Đây là lần thứ hai Kyoko Kashmir chơi nhạc của tôi.

Lần đầu là năm ngoái thì phải. Chị thay tôi đánh Bass cho PNO, cho tôi thấy sự chênh lệch áp đảo và vùi dập tôi tơi tả.

Nhưng thứ găm vào tim tôi lúc đó lại là một loại cảm xúc khác.

Khó diễn tả lắm, giống như là... vật mình tìm kiếm đỏ mắt bao lâu nay, không thấy trong phòng mình, mà lại tình cờ thấy trong viện bảo tàng ở nơi đất khách quê người—một cú sốc kiểu vậy.

Lần này, tôi không bị vùi dập.

Không phải vì tôi mạnh lên.

Mà vì tôi biết. Bài hát này vốn dĩ phải như thế.

Diễn xong, Chiaki-san về phòng điều khiển đầu tiên.

"Bài hay đấy! Trống trong bản Demo lúc nãy là Makoto-kun tự đánh hả? Đồ lại (trace) sướng tay thật, rất quyện (fit)."

Về khoản trống, dùng từ "chênh lệch" với chị ấy là còn xúc phạm chị ấy. Nghe Chiaki-san đánh xong thì tiếng trống tôi đánh lúc nãy chẳng khác gì tiếng gõ thùng rác với đĩa giấy. Thế nên tôi lại thấy vui khi được khen. Với Drummer chuyên nghiệp thì bản Demo đó chắc là "đất lành" để tha hồ phát huy trí tưởng tượng.

Guitarist, Bassist, Keyboardist lần lượt vào. Cuối cùng là Kyoko-san, chị nhìn tôi rồi phán:

"Bài này, chị mua."

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Kyoko-san.

Một nửa kinh ngạc, một nửa ngán ngẩm.

"Này này Senpai, tự nhiên chị nói cái gì thế?"

Chiaki-san chọc vai bà chị cộng sự. Nhưng Kyoko-san nhìn chằm chằm tôi không chớp mắt:

"Bài này viết cho chị. Đúng không? Nghe qua là biết, hát thử thì tin chắc luôn."

Tôi ngửa mặt nhìn trần nhà để tránh ánh mắt rực lửa của Kyoko-san, cảm nhận những hạt bụi sao lơ lửng trong không khí phòng điều khiển chạm vào lông mi, chóp mũi và môi. Không có chỗ trốn.

Tôi nhìn lại Kyoko-san. Không có biểu cảm nào quen thuộc cả. Nếu phải so sánh, thì giống nhất là khuôn mặt của gã thợ săn đang dâng lời cầu nguyện tạ ơn và kính sợ lên thần núi trước con mồi đã gục ngã.

"...Vâng. Chắc là thế ạ. Bài này viết tặng Kyoko-san."

Đúng nghĩa đen là vậy.

Chính tôi cũng không nhận ra. Chỉ đến khi được Kyoko-san yêu cầu, nó mới được định hình rõ ràng.

Suốt buổi chiều nay tôi đã viết bài hát để Kyoko Kashmir hát. Hay nói đúng hơn, tôi bị ma lực (magic) tràn ngập trong Studio 2 bắt phải viết.

"Hóa ra có chuyện này thật."

Kyoko-san cười, liếc nhìn "khu rừng" nhạc cụ đang chìm trong bóng tối bên kia lớp kính dày.

"Chị thuê chỗ này, một phần cũng vì những khoảnh khắc thế này đấy."

Tôi rùng mình.

Cách làm nhạc tôi vừa trải nghiệm lần đầu tiên này chẳng khác gì cách làm nguyên thủy: chờ sét đánh để châm lửa đống rơm. Vừa thấy sợ hãi trước việc đốt cả đống tiền triệu yên cho việc đó, lại vừa cảm thấy cam chịu—âm nhạc là thế mà—hai luồng cảm xúc giằng xé trong ngực.

"Vậy chi tiết hợp đồng chị sẽ gửi mail sau. Bài này có cho vào Album tới không thì chưa quyết, nhưng chị hứa sẽ không để em đợi lâu."

Trong Album của Kyoko Kashmir có nhạc của tôi—.

Tôi bất giác ngồi thẳng dậy. Tưởng chỉ mượn tạm studio lúc rảnh, ai dè thành chuyện tày đình.

"Rõ ràng chỉ cho mượn tí thôi mà." Kyoko-san cười. "Chị cũng kỳ vọng là Thiếu niên sẽ say mê và bày ra trò gì thú vị, nhưng mà hiệu quả tức thì (instant) thế này thì chị lại ngại mở lời chuyện tiếp theo đấy."

"...Chị còn chuyện gì nữa ạ?"

Hai ngày qua đậm đặc quá rồi, giờ hết căng thẳng, cơn mệt ập đến, tôi chỉ muốn về nhà ngủ một giấc thật sâu để sắp xếp lại đầu óc.

Nhưng Kyoko-san như muốn chặn đường lui, chị ngồi xuống ghế sofa gần cửa, vỗ vỗ chỗ bên cạnh bảo tôi ngồi.

Tôi rón rén ngồi xuống dưới ánh nhìn thích thú của mọi người.

"Nghe nói em cũng đang định làm Album hả?"

Tôi giật nảy mình, mông nhổm cả lên.

"...Ơ, dạ, sao chị biết ạ?"

"Giám đốc của 'Moon Echo' dạo này đi nhờ vả khắp nơi. Không phải các em nhờ cô ấy à? Chuyện PNO muốn làm Album đồn xa lắm rồi đấy."

Kurokawa-san. Kêu bận tối mắt tối mũi không làm nổi, thế mà vẫn âm thầm vận động giúp. Người này đúng là lúc nào cũng chịu khổ vì chúng tôi.

"Chị thì từng bị từ chối thẳng thừng, bị cho ra rìa rồi. Nhưng chị nổi tiếng là 'Đỉa đói', một khi đã nhắm trúng là cắn không nhả đâu."

Kyoko-san ghé sát người vào, vai chạm vai. Nghiêng đầu nhìn vào mắt tôi từ bên dưới. Môi chị ở ngay cự ly gần.

"Để chị Produce (sản xuất) cho các em nhé?"

Tôi chỉ biết nhìn xuống mu bàn tay đặt trên đầu gối.

Thấy tôi bí lời, chị bồi thêm:

"Công việc Producer thì tùy người mà khác nhau, khó giải thích lắm, nhưng có một việc quan trọng nhất mà Producer nào cũng phải làm. Đó là kiếm tiền (Funding)."

Tôi ngẩng đầu lên. Lỡ ngẩng lên mất rồi.

Chạm mắt, Kyoko-san nở nụ cười rạng rỡ hết cỡ.

"Là Chị, và Các Em đấy? Gom được khối tiền ấy chứ."

Đáng lẽ phải thấy biết ơn, nhưng tôi chỉ thấy sợ hãi dâng trào.

"Dĩ nhiên chị sẽ tôn trọng nguyện vọng của em tối đa. Nếu muốn thu toàn bộ ở 'Victoria' này thì chị sẽ giữ lịch (block schedule) y như lúc chị thu âm."

A, nỗi sợ vơi đi, niềm vui thắng thế rồi. Toang. Mà không, toang gì chứ. Chuyện đương nhiên mà. Toàn điều có lợi.

"Thấy em có vẻ lung lay rồi, chị đẩy thêm phát nữa từ hướng ngược lại nhé. Em dùng studio này hai ngày theo ý thích rồi đúng không? Miễn phí."

Tôi giật thót.

"Thật ra đó là ân huệ chị bán ép cho em, để em khó mà từ chối chị đấy."

"Senpai, chị nói toẹt ra thế luôn à." Chiaki-san ngồi sofa đối diện cười lăn lộn. Mọi người cũng cười khổ, cười to, cười trộm. Cái tình huống gì thế này. Sao phải nói mấy lời đó trước mặt mọi người. À, hay đây cũng là một phần kế hoạch để tôi không từ chối được?

Tôi nép sát vào tay vịn sofa để giãn khoảng cách với Kyoko-san, hít sâu lấy lại bình tĩnh.

Phải suy nghĩ cho kỹ.

Lời đề nghị quá hấp dẫn, quá hời, quá phí nếu bỏ qua.

Nhưng mà.

Tôi không thể quyết định một mình.

Câu trả lời tôi rặn mãi mới ra nghe y như gã nhân viên văn phòng chán ngắt:

"...Cho em xin phép mang về thảo luận đã ạ."

*

Hôm sau, Inamori-san gửi mail.

"Tôi gửi trước toàn bộ dữ liệu (data) đã thu nhé."

Kèm theo là đường link của dịch vụ chuyển file. Nhắc mới nhớ, hôm qua nhiều chuyện quá, lại sát giờ giới nghiêm nên tôi lao ra khỏi studio nhảy lên tàu về luôn, chẳng nghĩ gì đến đống âm thanh đã thu.

Trong mail Inamori-san viết thêm:

"Nếu được thì để tôi Mix luôn cho nhé. Món Digital Rock tinh tế kiểu của cậu Murase là sở trường của tôi đấy. Để tôi làm thì đảm bảo cậu hài lòng."

Mix, Mixing, Mixdown, Trackdown... công đoạn cuối cùng của việc làm nhạc này có nhiều tên gọi, nôm na là cân chỉnh, gia công các nhạc cụ, giọng hát đã thu riêng lẻ rồi gộp thành một file âm thanh duy nhất. Ví như nấu ăn, nếu thu âm (recording) là đi chợ sơ chế, thì Mix chính là lúc đứng bếp nấu nướng.

Nên công đoạn này cực quan trọng, đòi hỏi kinh nghiệm, kỹ thuật và cả cá tính. Nghe bảo Kỹ sư thu âm hầu hết đều biết Mix—thậm chí nhiều khi nhận việc là người ta trông chờ vào tay nghề Mix hơn là tay nghề Thu.

"Cháu cảm ơn chú. Nhưng lần này cháu muốn học hỏi nên sẽ tự Mix ạ."

Tôi gõ mail trả lời. Phân vân mất 17 giây mới dám bấm gửi.

Thật lòng là thế này:

Tôi biết thừa để Inamori-san làm thì hay hơn tỷ lần. Nhưng nếu đăng bài hát đó lên kênh cá nhân, sự chênh lệch chất lượng âm thanh sẽ khiến tôi sốc đến mức muốn xóa sạch mấy bài cũ mất.

Bài hát lần này—coi như vật liệu đệm đi—chất lượng thu âm (source) vốn đã ở đẳng cấp khác rồi, nên tôi phải dùng trình độ Mix cùi bắp của mình để "kéo lùi" nó xuống, cho nó gần với độ "phèn" của mấy bài cũ để đỡ sốc...

Cái lý do nghe hèn hèn ấy rốt cuộc vẫn không thắng được thực tế: dù Mix kiểu gì thì sự tuyệt vời của âm thanh gốc vẫn lộ ra. Dù bị nén (encode) nát bét khi lên web video, cái gọi là "xuất thân danh giá" vẫn không giấu được. Viết như thể chuyện xấu nhưng thực ra là chuyện đáng mừng.

Kiểu này thì không thể thu âm tại nhà được nữa rồi...

Điều tôi lo sợ đã thành hiện thực.

Đúng lúc đó Kyoko-san lại đề nghị sản xuất (produce). Chỉ cần gật đầu YES một cái là từ mai được dùng xả láng Studio 2 của "Victoria" (làm gì có chuyện đó, nhưng tôi đang mất bình tĩnh nên không tự vả được).

Lần đầu tiên tôi cảm thấy mình sắp bị cuốn trôi bởi một thế lực không thể kiểm soát.

Nghĩ lại thấy khó tin thật, đến tận lúc đó tôi vẫn không cảm nhận được. Dù diễn sự kiện lớn, Subscribe tăng nghìn lần, lên báo, diễn Solo chật kín Arena, nhưng thứ khiến tôi thực sự cảm thấy cuộc đời đang lao nhanh về miền đất lạ lại là cái phòng thu này.

Thú thật, tôi muốn dọn vào đó ở.

Muốn sống cả đời chỉ đi đi lại lại giữa phòng điều khiển và buồng thu của Studio 2.

Đáng lẽ tôi phải chia sẻ ngay đề nghị của Kyoko-san với ban nhạc. Tôi biết chứ. Nhưng tôi cứ lần lữa, ngồi lỳ ra Mix nhạc.

Vì tuần sau là đi tập huấn (Gasshuku) rồi.

Tôi sợ làm mọi người mất hứng. Đang háo hức đi biệt thự có studio bên biển để quẩy, giờ tôi lại phán "Studio chuyên nghiệp đẳng cấp khác hẳn, tớ không muốn chơi ở chỗ nào khác nữa", thế thì vô duyên hết chỗ nói.

Vốn dĩ chuyện có nhận lời Kyoko-san hay không tôi cũng chưa quyết xong.

Lúc trước thì sĩ diện từ chối, giờ thấy giải quyết được vấn đề tiền nong là quay xe đồng ý cái rụp, thế có hèn quá không...?

Tự vấn lương tâm mà giọng điệu cứ rụt rè phát ghét.

Mang tâm trạng này đi tập huấn cũng khó chịu. Hay là mình nghỉ quách đi—ý nghĩ đó thoáng qua đầu.

Cố lấy lại tinh thần, tôi cầm điện thoại mở LINE.

Lại cả đống tin nhắn chưa đọc.

Ngón tay định lướt màn hình khựng lại. Shizuki vừa đăng liên tiếp mấy tấm ảnh—

"Bác quản lý gửi cho tớ cả đống ảnh biệt thự này!"

Mặt tiền căn Cottage sơn trắng toát. Cái võng treo dưới bóng cây Ilex. Bãi biển Kujukuri nhìn từ cửa sổ tầng hai. Và tấm thứ tư là Studio dưới tầng hầm.

Tôi thấy quen quen.

Không, dĩ nhiên tôi chưa từng thấy cái Studio đó. Nhưng vân gỗ ốp tường, màu đèn, và nhất là bộ trống Gretsch có màu vỏ như ráng chiều kia đã khơi dậy một mảnh ký ức.

Đây chắc chắn là Studio do Rokuro-san xây.

Không khí đặc quánh bên trong giống y hệt sân khấu ngầm ở biệt thự Meguro.

Liệu độ vang (reverb) có giống không nhỉ.

Mùi rượu Whisky ám trên nắp đàn Piano và mùi thuốc sát trùng bệnh viện hòa lẫn vào nhau trong ký ức tôi, không thể tách rời.

Trông xịn quá, tôi nhắn. Mọi người cũng hùa vào xuýt xoa.

Đắn đo một lúc, tôi viết thêm:

"Kyoko-san lại bảo muốn Produce cho bọn mình. Tớ đang phân vân. Nếu đồng ý thì khâu làm Album sẽ nhẹ gánh hơn nhiều. Mọi người muốn thế nào? Cũng không cần trả lời ngay, để lúc đi tập huấn mình bàn rồi quyết nhé."

Nhắn xong định quay lại Mix nhạc thì điện thoại rung liên hồi. Đầu tiên là Shizuki, Akane, chậm một chút là Kaya, và mãi sau cùng là Rinko.

Toàn là Sticker. Chẳng biết là đồng ý hay phản đối, chỉ thấy toàn biểu cảm kinh ngạc.

Mà cũng phải. Tôi cũng thế, biết nói gì đâu.

Úp điện thoại xuống, đeo tai nghe lên, nhưng tiếng sóng biển từ đâu đó cứ vọng về khiến tôi chẳng thể nào quay lại với công việc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!