Chương 2 Ánh Đèn Sân Khấu và Cánh Bướm Đen
Vừa bước sang học kỳ ba, nhà trường đã tổ chức một đợt khảo sát nguyện vọng.
Nghe đồn trường cấp ba của tôi cũng được tính là trường điểm, nên ngay từ giai đoạn phân ban tự nhiên hay xã hội lúc lên lớp 11, nhà trường đã rục rịch tổ chức mấy buổi tư vấn hướng nghiệp nhắm thẳng vào thi đại học.
Nhưng bắt một thằng học sinh lớp 10 phải chốt hạ tương lai ngay lúc này thì quả là đánh đố.
Giờ ra chơi sau tiết sinh hoạt chủ nhiệm phát phiếu khảo sát, tiếng than vãn ai oán vang lên khắp phòng học.
"Bắt điền cả tên khoa thì chịu chết…"
"Điểm chuẩn (hensa-chi) năm ngoái có tin được không đấy?"
"Phải điền kín cả ba nguyện vọng á? Tao còn chưa nghĩ ra cái quái gì luôn."
Ánh mắt của đám bạn cùng lớp đang gào mồm ca cẩm lần lượt đổ dồn về phía tôi.
"Sướng nhất Murase rồi nhé."
"Tương lai coi như yên ổn rồi còn gì…"
"Yên ổn cái khỉ gì. Sao lại lái sang chuyện đó rồi?"
Tôi vừa bật lại thì đã nhận ngay những ánh mắt lạnh tanh.
"Giờ cậu cũng đang cá kiếm ác liệt còn gì?"
"Nghe bảo cậu bán vé buổi live cải trang bí mật với giá tận ba trăm nghìn yên cơ mà?"
"Buôn bán kiểu gì mà đáng sợ thế! Coi chừng bị tóm đấy!"
*
Đến giờ nghỉ trưa, khi cả nhóm tụ tập ở phòng chuẩn bị âm nhạc, chủ đề đầu tiên được lôi ra mổ xẻ cũng là chuyện đó.
"Khảo sát nguyện vọng à? Ừ, tớ điền rồi. Mà vừa nộp xong đã bị trả về, bắt nghĩ lại."
Akane chìa tờ phiếu ra đầu tiên.
Nguyện vọng 1: "P", Nguyện vọng 2: "N", Nguyện vọng 3: "O".
"Chẳng hiểu sao lại không được chấp nhận nữa!" Akane bĩu môi, nhưng tôi thì chẳng hiểu sao cậu ấy lại nghĩ viết thế này mà trót lọt được.
"Akane-san, cái này thành hiện thực mất rồi, đâu còn tính là nguyện vọng tương lai nữa," Shizuki nói.
"À, ra vậy!"
Vấn đề nằm ở đó sao? Akane liền hí hoáy viết lại ngay tại chỗ.
Nguyện vọng 1: "Tầm cỡ The Beatles", Nguyện vọng 2: "Tầm cỡ Coldplay", Nguyện vọng 3: "Tầm cỡ Linkin Park".
Kiểu gì cũng lại bị trả về cho xem.
"Shizu-chan chốt chưa?"
"Rồi ạ. Iemoto (Trưởng môn phái), drummer, và cô dâu."
"Ể, đấy là thứ tự một, hai, ba à?"
"Không phải đâu. Là cả ba đấy. Tớ không nghĩ ra được cái gì khác nên bỏ trống nguyện vọng hai trở xuống."
"Cô giáo nhận tờ phiếu mà không phàn nàn một câu nào đấy," Shizuki ưỡn ngực đầy tự hào. Chắc là cạn lời thì đúng hơn.
Có vẻ đây không phải chuyện để tự hào đâu tiểu thư ạ.
"Cả cắm hoa, cả trống, cả làm cô dâu, là tất cả đấy nhé?"
Shizuki đột nhiên nhoài người về phía tôi, gắt gỏng vô cớ. Gì thế này. Tương lai của cậu thì cậu cứ tự quyết đi chứ.
Bất ngờ thay, chỉ có mỗi Rinko là bình thường nhất. Cậu ấy lấy ra tờ phiếu khảo sát vẫn còn để trắng cả ba mục và lẩm bẩm.
"Tớ đang tính... hay là thi vào trường nhạc."
"Hể. Nếu là Rin-chan thì đỗ ngon ơ ấy chứ," Akane nói.
"Chính vì sẽ vào, nên tớ sẽ nhắm đến một nơi ở đẳng cấp không thể đỗ 'ngon ơ' được," Rinko đáp. "Tớ nghĩ có những thứ âm nhạc chỉ có thể học ở trường nhạc, và người có thể mang những thứ đó về cho ban nhạc chỉ có mình tớ thôi."
Nghe những lời đó, tôi thầm thở phào nhẹ nhõm. Cứ ngỡ cậu ấy bảo vào trường nhạc nghĩa là định tốt nghiệp xong sẽ rời PNO luôn.
"Trường nhạc! Cứ để cho cô!"
Komori-sensei, người nãy giờ vẫn im lặng mỉm cười lắng nghe, đột nhiên cất cao giọng.
"Mọi chuyện thi cử trường nhạc cứ hỏi cô nhé! Thỉnh thoảng cũng phải có ích cho ra dáng giáo viên chứ!"
Cô cũng tự nhận mình không ra dáng giáo viên à... Mà, kể cả chúng tôi thỉnh thoảng cũng suýt quên mất người này là giáo viên thật.
"Em nhờ cô ạ. Em đang định thi vào trường cũ của Komori-sensei," Rinko ngoan ngoãn cúi đầu. "Chỉ là, cứ nghĩ đến việc phải nói chuyện với bố mẹ là em lại thấy nặng lòng."
"Bố mẹ em có vẻ sẽ phản đối à? Đúng là trường nhạc thì hơi..."
"Không ạ, ngược lại cơ. Em nghĩ họ sẽ giơ hai tay tán thành. Vốn dĩ họ đã định hướng cho em làm nghệ sĩ dương cầm rồi. Chỉ là, em ghét cái thái độ đắc thắng của họ, kiểu như 'thấy chưa, nghe lời bố mẹ vẫn là nhất'."
"Hể...?"
Komori-sensei có vẻ không hiểu rõ tâm tư phức tạp đó lắm, nhưng tôi, Shizuki và Akane đều trao cho nhau ánh mắt như muốn nói "đúng là Rinko nhỉ".
"Dù sao thì nếu tính thi trường nhạc, em nên nói chuyện sớm với phụ huynh đi. Vì dù gì thì cũng tốn kém lắm."
Komori-sensei lúc nào cũng thực tế đến phũ phàng.
"Rin-chan tự mình kiếm học phí là được mà. Trường nhạc tốn đến thế cơ à?"
Akane nói với vẻ thản nhiên rồi rút điện thoại ra tra cứu, và ngay lập tức tròn mắt.
"Uầy. Hai triệu yên một năm!"
Thật á? Vẫn biết khối nghệ thuật đắt đỏ nhưng không ngờ lại đến mức đó.
Tôi cũng tự mình tra thử. Đúng thật, trường tư rẻ nhất cũng ngót nghét một triệu sáu, đắt thì hơn hai triệu yên. Tính ra bốn năm học cũng bay mất cả chục triệu yên. Trường quốc lập duy nhất là Đại học Nghệ thuật Tokyo thì rẻ hơn một con số, nhưng bù lại, tỉ lệ chọi lại cao ngất ngưởng.
"...Trường nhạc thật sự toàn là tiểu thư lá ngọc cành vàng thôi đó..." Komori-sensei nói với giọng thấm thía. "Ngày nào cũng đi ăn trưa sang chảnh, cô mà nói mình đi làm thêm là họ xúm vào hỏi đủ thứ như sinh vật lạ. Sau kỳ nghỉ thì họ nói chuyện cứ như thể đi du lịch nước ngoài là điều hiển nhiên. Mà thôi, cũng được họ cho mỹ phẩm hay ví hiệu không dùng nữa nên cũng biết ơn lắm."
"Cô... thuộc phái thường dân sao ạ?"
"Ừm. Nhà cô thuộc dạng hồi cấp hai con gái lỡ vào được vòng trong một cuộc thi, bố mẹ ảo tưởng sức mạnh nên cố đấm ăn xôi. Thật đó, tìm được việc làm là may lắm rồi. Tốt nghiệp trường nhạc mà làm công việc đúng chuyên ngành chắc chỉ khoảng một phần mười thôi nhỉ? Âm nhạc đúng là thú chơi của người giàu mà."
Hả, một phần mười? Ít vậy sao?
Thú chơi của người giàu...
Nghĩ lại thì đúng là xung quanh tôi có nhiều người giàu thật. Shizuki thì khỏi bàn, căn hộ cao cấp của Rinko cũng toát ra mùi tiền, đến cả Akane cũng sống trong nhà riêng có sân vườn và thuê gia sư riêng thì gia cảnh cũng không phải dạng vừa. Kurokawa-san lại càng ở cái tầm được bố mẹ cho không cả một tòa nhà.
Cứ ngỡ là ngẫu nhiên, nhưng có lẽ âm nhạc thực sự có cái màng lọc khắc nghiệt đó. Vì nó đốt tiền kinh khủng. Ngay cả tôi, nếu không được bố để lại cho đủ loại nhạc cụ thì cũng chẳng thể vô tư mà thử hết thứ này đến thứ khác như bây giờ. Phải biết ơn ông già mới được.
"Mà, cùng lắm thì học phí sẽ nhờ Murase-kun trả."
Rinko đột nhiên phán một câu xanh rờn khiến tôi suýt ngã khỏi ghế.
"Sao tớ lại phải trả chứ?"
"Chẳng phải nó giống như chi phí đầu tư cần thiết cho ban nhạc sao."
"Hả? Không, khoan đã...?"
"Với lại, đằng nào thì tài chính của tớ và Murase-kun cũng sẽ về một mối cả thôi."
"Lý luận kiểu gì thế hả?"
"Makoto-chan, tớ muốn mua cái gối chống lún loại xịn, cậu chi tiền cho tớ được không?"
"Sao lại lái theo dòng này rồi?"
"Giấc ngủ ngon của tớ liên quan trực tiếp đến chất lượng biểu diễn của PNO đấy?"
Nói vậy thì cũng có lý, nhưng nếu cứ đà này thì vạn sự trên đời sẽ...
"Makoto-san, chi phí đám cưới cũng là chi phí của ban nhạc phải không?"
"Biết ngay mà, thế nào cũng có người nói điều vô nghĩa!"
"Tại sao lại vô nghĩa chứ, một cuộc sống hôn nhân ổn định sẽ liên quan trực tiếp đến sự bền vững của ban nhạc đấy!"
Shizuki à, trước hết cậu hãy làm cho cái đầu cậu ổn định đã.
"Nói thế chứ nguyện vọng tương lai của Makoto-san viết gì rồi ạ?"
"Đúng đó, tương lai của Murase-kun cũng là tương lai của cả nhóm nên phải kiểm tra mới được."
Tại sao lại bị kiểm tra chứ? Tuy nghĩ vậy nhưng tôi biết nếu giấu đi thì sẽ bị tra tấn lỗ tai, nên đành chìa tờ phiếu ra.
Cả ba nguyện vọng đều để trống.
"Tự dưng bắt viết ngay thì khó mà..."
Akane nghiêng đầu tỏ vẻ không hài lòng.
"Không phải là 'cô dâu' à?"
"Là 'chú rể' chứ?"
"Là 'chú rể' sao?"
"À, không, cũng không hẳn là vậy."
Không đợi tôi trả lời, Akane đã giật lấy bút và điền chữ "chú rể" vào cả ba dòng.
Làm cái trò gì thế này. Nộp cái này lên chắc cô giáo gọi phụ huynh mất.
"L-Là chú rể của ai ạ..." Shizuki tái mặt, giọng run rẩy. "Lại còn đến tận nguyện vọng ba nữa... Cái đó, thứ tự rốt cuộc là theo tiêu chuẩn nào vậy?"
Rinko trả lời ráo hoảnh: "Theo mạch câu chuyện nãy giờ thì... chắc là tổng tài sản?"
"Vậy thì tớ sẽ không thua bất kỳ ai đâu!" Shizuki sáng bừng mắt. Thôi đi bà nội, mất nết quá.
"Kể cả Kurokawa-san sao?" Akane cười toe toét châm chọc.
"Ư... chuyện đó thì phải điều tra mới biết được... tớ sẽ nhờ Teikoku Databank check ngay lập tức."
Thôi đi mà lạy các mẹ.
"Nhân tiện, nghe nói Kurokawa-san quyết định tái hợp ban nhạc rồi nhỉ, trên mạng đang rầm rộ lắm. Vừa giàu, vừa có phòng thu, lại còn là đồng nghiệp nữa thì đúng là kình địch đấy."
"Hả, đang rầm rộ sao?"
Có lẽ vì tôi phản ứng mạnh hơn dự kiến, Akane tỏ ra ngạc nhiên.
"Ừm. Mấy đứa mê nhạc indie trên timeline của tớ đứa nào cũng xôn xao cả. 'Sắp tới sẽ biểu diễn ở Moon Echo' đúng không?"
Cứ tưởng chỉ có fan ruột mới hưng phấn, không ngờ chuyện lại lan rộng đến vậy.
"Chuyện đó... là tin vịt do Chouno-san tung ra đấy..."
"Hả? Là sao?"
Tôi giải thích đầu đuôi câu chuyện giữa tôi, Chouno-san và Kurokawa-san cho mọi người nghe.
"Uầy. Chơi lớn thật," Akane nói với vẻ mặt nửa thích thú, nửa lo lắng. "Làm vậy chẳng phải sẽ khiến mọi chuyện rối tung lên sao..."
"Vốn dĩ hai người họ trông cũng không giống kiểu chị em thân thiết. Có vẻ như va chạm chan chát mới là trạng thái bình thường của họ. Kurokawa-san cũng kiểu 'nếu là Chouno thì bà ấy dám làm thế thật, đành chịu vậy'."
"Kể cả chuyện nội bộ giải quyết êm xuôi, nhưng nếu thông báo live là giả thì phòng thu cũng mất uy tín chứ. Không cần đính chính sao?" Rinko thắc mắc.
"Ừm. Kurokawa-san cứ lừng khừng sao đó. Chị ấy bảo không muốn hủy buổi live, cũng không muốn làm fan thất vọng..."
"Cái đó, là cái đó đấy! Chắc chắn luôn!"
Komori-sensei hăng hái chen ngang khiến cả bọn giật bắn mình.
"Vẫn còn vương vấn tình cũ! Cô hiểu mà! Mấy người tốt nghiệp trường nhạc cũng vậy, dù làm công việc chẳng liên quan gì nhưng vẫn lén lút tham gia dàn nhạc giao hưởng nghiệp dư đấy thôi."
À, ừm, ra là vậy.
Nghe cô nói thì đúng là vẻ mặt đó thật.
Dù chỉ là tàn tro, nhưng ngọn lửa trong lòng Chouno-san đã bén sang chị ấy.
Rồi sao nữa?
Dù sao đó cũng là chuyện riêng của Kurokawa-san. Tôi cũng có vấn đề của riêng mình. Một tương lai mờ mịt với ba dòng nguyện vọng để trống đang nằm chình ình trước mắt. Chuyện bao đồng đành phải gác lại thôi.
Nhưng, sau khi cất tờ khảo sát vào cặp, tôi vẫn bất giác lôi điện thoại ra tìm kiếm về "Kokushichou". Trên mạng xã hội, các diễn đàn, blog, những lời cảm kích đang cuộn trào như cơn bão.
Rồi chẳng biết từ lúc nào, tôi đã vào trang video, bật lại đoạn phim live cũ nơi Kurokawa-san và Chouno-san đang quấn quýt lấy nhau đầy ma mị trên sân khấu.
Ngọn lửa ngỡ đã tắt từ bốn năm trước.
Khi đưa lòng bàn tay lại gần màn hình, hơi nóng như xuyên qua bốn năm đằng đẵng mà truyền thẳng đến da thịt.
Có thứ gì đó che khuất màn hình. Tôi giật mình ngửa người ra sau.
Một đôi mắt to tròn đang ở ngay sát sạt. Là Rinko đang dí mặt vào nhìn tôi chằm chằm.
"C-Cái gì?"
"Tớ nghi lắm, chắc cậu lại định làm gì đó."
"Làm gì là làm gì? Không, tớ chẳng làm gì cả? Cũng chẳng ai nói gì với tớ— à không, Kurokawa-san có bảo nếu tớ— à nhầm, chắc bả đùa thôi, nói chung là..."
"Tớ ghét cái kiểu tự bào chữa quanh co đó của Murase-kun."
Bị cậu ấy nhìn thấu tâm can và phán một câu xanh rờn, tôi chỉ biết cứng họng.
"Tớ thật ngưỡng mộ sự thẳng thắn đó của Rinko-san," Shizuki thốt lên giọng đầy mê muội bên cạnh.
"Thế nào Makoto-chan cũng sẽ nhận được LINE của Kurokawa-san rồi ngoan ngoãn nghe theo cho xem."
"Làm gì có chuyện—"
Chiếc điện thoại trong tay tôi rung lên bần bật khiến tôi giật mình suýt đánh rơi.
Thật sự là một tin nhắn LINE. Nhưng không phải từ Kurokawa-san, mà là từ một nhân vật còn đáng gờm hơn gấp bội.
Kyoko Cashmere.
*
Điểm hẹn ăn tối với Kyoko-san là một nhà hàng Trung Hoa ở Kita-Ikebukuro.
Nghe danh là quán "ruột" của giới nghệ sĩ, tôi đã chuẩn bị tinh thần bước vào một nơi sang trọng đắt đỏ, ai ngờ đó lại là một quán ăn nhỏ ấm cúng nằm khuất trong khu phố Tàu. Không gian hẹp chỉ vỏn vẹn sáu chiếc bàn, nội thất giản dị, không chút màu mè. Nhìn thực đơn, giá cả cũng mềm đến bất ngờ.
"Tôi mời cái là cậu đến ngay nhỉ, dễ dãi thật. Nhưng một đứa trẻ con tự ý đi ăn tối bên ngoài thế này, bố mẹ cậu không lo sao?"
Kyoko-san vừa lau tay bằng khăn ướt vừa hỏi.
"Nhà cháu cứ tối thứ Sáu là bố mẹ lại rủ nhau đi nhậu riêng. Nên đúng lúc lắm ạ. Mà kể cả không phải thế, nếu là Kyoko-san triệu tập thì cháu cũng phi đến ngay."
"Cái cách cậu thản nhiên chêm thêm một câu nịnh đầm như vậy... cậu thật sự có tài năng đấy."
"... Dạ? Tài năng gì ạ?"
Nhưng Kyoko-san chỉ cười bí hiểm, rồi mở thực đơn ra bắt đầu gọi món.
"Tôi nghe bài hát của Kuboi Takuto rồi đấy."
Kyoko-san vào đề ngay khi nhân viên phục vụ vừa rời đi.
"Hả, à, vâng. Cảm ơn ạ. Nói mới nhớ, hình như bài đó vừa được công khai rồi nhỉ."
Tự nhiên bị lôi đi ăn, cứ tưởng có biến gì, hóa ra là chuyện này. Hôm qua tin nhắn đến bất ngờ ngay trước mặt cả nhóm nên tôi luống cuống trả lời qua loa, quên bẵng cả việc xác nhận nội dung.
"Cậu nói cứ như chuyện của người dưng nước lã ấy nhỉ," Kyoko-san cười khẩy.
"Thì đó đâu phải bài hát của cháu..."
"Phần phối khí của cậu chiếm sóng hơi bị nhiều đấy. Toàn bộ những đoạn cậu hát bè cũng thế."
"Cô cũng nhận ra được sao ạ?"
"Đương nhiên. Tôi đã từng mở lời muốn sản xuất cho cậu mà. Tôi đã nghe nát tất cả các bản thu cậu từng phát hành, nên chỉ cần nghe thoáng qua cái 'chất' đó là nhận ra ngay."
Bị một huyền thoại soi kỹ đến thế khiến tôi thấy nhột nhạt.
"Tuy nhiên, có vẻ như tôi đã bị kẻ khác nẫng tay trên, thật đáng tiếc. Lần đầu tiên của cậu, lẽ ra tôi muốn là người bóc tem cơ."
Cách dùng từ đầy ẩn ý khiến tôi chột dạ. Đang nói chuyện âm nhạc... phải không nhỉ?
"Dù là đồng sáng tác nhưng hầu hết là ý tưởng của Takuto-san đấy ạ, thật sự. Kiểu như, ánh hào quang của ổng quá mạnh nên màu sắc của cháu bị nuốt chửng hoàn toàn."
"Chuyện đó tôi hiểu," Kyoko-san lắc nhẹ ly rượu Thiệu Hưng. "Nói tóm lại, cậu đã 'sản xuất' Kuboi Takuto. Có phải thế không?"
"Dạ? Không, không dám ạ—"
Tôi định chối bay chối biến vì thấy quá sức mình, nhưng rồi lại nuốt những lời đó vào trong.
Là vậy. Trước âm nhạc, không thể nói dối được.
Tôi đã tìm thấy nguyên liệu và nghệ sĩ, lên kế hoạch, chạy vạy khắp nơi xin phép, lo liệu phòng thu, và bằng cách nào đó đã nhào nặn ra tác phẩm cuối cùng.
Bài hát đó là tác phẩm "sản xuất" đầu tay của tôi.
"— Khó nhằn lắm ạ. Cháu hoàn toàn mù mờ không biết phải làm gì. Thú thật cháu cũng chẳng có gan làm lại lần nữa đâu."
"Tốt. Có triển vọng."
"... Vâng?"
"Kẻ run sợ trước nhạc cụ thì không đủ tư cách làm nghệ sĩ biểu diễn. Nhưng kẻ không biết sợ trước quy trình sản xuất thì không đủ tư cách làm nhà sản xuất. Vì trách nhiệm với tác phẩm là gánh nặng lớn nhất."
"Cô nói thế làm cháu càng rén hơn đấy."
"À phải, chuyện tôi muốn sản xuất cho cậu thì đã bị cậu từ chối phũ phàng rồi, nhưng nghĩ ngược lại, cậu sản xuất cho tôi cũng là một ý tưởng không tồi đấy chứ."
"Không không không ạ, xin cô tha cho cháu."
Lần này thì tôi không thể nuốt trôi sự "quá sức" này được. Tôi mà đòi sản xuất cho Kyoko Cashmere của thế giới sao? Một thằng học sinh lớp 10 vắt mũi chưa sạch? Áp lực đó sẽ nghiền nát tôi ra bã mất.
"Tôi đã nói rồi, nhà sản xuất là một khối công việc không tên. Chẳng ai sinh ra đã là nhà sản xuất cả. Người ta cứ làm hết việc này đến việc khác, công việc cứ thế phình to ra như quả cầu tuyết lăn xuống dốc, và khi nhận ra thì họ đã ngồi ở một vị thế quyền lực nhưng chân tay thì bị trói buộc."
Hình ảnh so sánh nghe thật bi đát.
"Nhưng mà, làm nhạc cùng một gã khó chiều cũng vui mà, phải không?"
Kyoko-san nâng chén rượu lên, nhìn xoáy vào tôi qua lớp thủy tinh.
Lần này, tôi trả lời không chút do dự.
"Vâng. Cực kỳ ạ."
"Vậy thì tốt. Chắc chắn cậu sẽ trụ lại được với nghề này."
Lúc đó tôi mới ngước lên, rụt rè hỏi.
"Ừm, cháu có nói là mình định theo nghề nhạc đâu ạ?"
Kyoko-san tròn mắt ngạc nhiên.
"Định hay không cái gì, chẳng phải cậu đang làm rồi sao. Cậu kiếm được khối tiền rồi còn gì."
"Ể... à, vâng, đúng là vậy, nhưng cháu không coi đó là công việc."
Đúng là tôi có kiếm được chút đỉnh. Nhưng tôi không có cảm giác đó là "đi làm". Tất cả đều là do tôi tự do làm những gì mình thích, chưa một lần tôi phải làm theo đơn đặt hàng của ai. Mượn lời Kyoko-san thì là, tôi chưa từng gánh vác trách nhiệm. Và cũng không cảm thấy mình đủ sức gánh vác.
Thứ này không thể gọi là công việc được.
"Tạm gác chuyện định nghĩa từ ngữ sang một bên. Tôi không thể tưởng tượng nổi cảnh cậu sống bằng một nghề nào khác ngoài âm nhạc. Hay đây chỉ là suy nghĩ chủ quan của tôi?"
"... Không ạ, thú thật cháu cũng mù tịt. Cháu cũng chẳng có tài cán gì khác."
Đúng lúc đó món ăn đầu tiên được mang lên, thịt heo xào hạt điều thơm phức cứu tôi khỏi cuộc tra khảo. Vị ngon tuyệt hảo, thảo nào giới nghệ sĩ lại mê mẩn quán này.
"Nhưng cháu mới học lớp 10 thôi. Tương lai vẫn còn mông lung lắm."
Ám ảnh từ tờ phiếu khảo sát hôm nay khiến tôi buột miệng than thở.
"Tôi thì từ hồi cấp hai đã vạch sẵn lộ trình để thực hiện tham vọng của mình rồi. Chẳng có gì là sớm hay muộn cả."
Từ cấp hai sao? À mà, nếu là Kyoko Cashmere thì cũng chẳng lạ.
"Ông già nhà cháu cũng cứ lo xa sao ấy. Nào là có định lên chuyên nghiệp không, rồi thì hãy thực hiện ước mơ thay bố. Nghe đâu ngày xưa bố cháu cũng từng chơi trong ban nhạc. Giờ nghe mấy chuyện đó cháu chỉ thấy áp lực, nhưng Kyoko-san đã quyết tâm theo nhạc từ hồi cấp hai ạ, ừm..."
Tôi hỏi nhầm người rồi. Mà, tôi cũng đâu định xin lời khuyên. Chỉ là muốn tham khảo thôi.
Thế nhưng, Kyoko-san lại nhíu mày không hài lòng.
"Nhầm rồi. Thực hiện ước mơ không phải là trở thành nhạc sĩ đâu."
"Hả?"
"Việc trở thành nhạc sĩ, tôi thậm chí còn không nhớ mình đã quyết định nó lúc nào. Khi nhận ra thì cả tôi và cả thế giới đều đã mặc định đó là lẽ đương nhiên."
"Ơ, vậy thì ước mơ của Kyoko-san là..."
"Là cách mạng thế giới. John Lennon đã thất bại, nên tôi sẽ làm thay ông ấy. Tôi đã quyết định như vậy năm mười bốn tuổi."
Tôi từng đọc cái này trong một bài phỏng vấn! Hóa ra không phải chém gió tạo nét mà là nói thật sao.
"Thế nên ước mơ vẫn còn dang dở, chứ đừng nói là đã đi được nửa đường. Vốn dĩ, trở thành nhạc sĩ đâu phải là ước mơ hay gì đâu."
"Hả... th-thật sao ạ?"
Bố tôi mà nghe được câu này chắc thổ huyết.
"Chỉ cần phát hành một bài hát và tự xưng là nhạc sĩ thôi mà. Đâu cần bằng cấp chứng chỉ. Muốn kiếm tiền thì cứ làm là có tiền. Nếu là những thứ vĩ mô như lấp đầy sân vận động Wembley hay ẵm giải Grammy thì may ra mới gọi là ước mơ."
"... Nghe cũng có lý thật ạ..."
"Những kẻ từ bỏ âm nhạc chỉ đơn giản là họ không làm nữa thôi. Chẳng liên quan quái gì đến ước mơ cả."
Bản thân âm nhạc không phải là một giấc mơ.
Những lời của Kyoko-san thấm vào tôi, lạnh buốt nhưng tỉnh táo.
Nghĩ lại thì, đối với tôi, chính cái viễn cảnh "không làm âm nhạc" mới giống như một giấc mơ xa lạ. Vào đại học bình thường, làm công ty bình thường, sáng đi tối về chán ngắt, cuối tuần nằm ườn lướt điện thoại. Tôi không thể hình dung rõ ràng được. Mọi thứ nhòe nhoẹt sau cái mác "bình thường".
Còn tôi - kẻ làm âm nhạc - thì hiện lên rõ mồn một.
Ngồi trước keyboard, đeo tai nghe, dán mắt vào piano roll, ngân nga giai điệu, ghi chép ý tưởng, ôm guitar tìm hợp âm, mix nhạc, chia sẻ lên mạng. Phản hồi ập đến ngay lập tức. Khen có, chê có, chửi bới có. Rõ ràng và chân thực đến từng tế bào.
"Nhưng không ngờ lại được cậu hỏi ý kiến về định hướng tương lai đấy." Kyoko-san vừa gắp miếng bánh củ cải vừa cười thích thú. "Hỏi chuyện trong nghề thì tôi trả lời được, chứ chuyện có nên vào nghề hay không thì..."
"Không, ừm, giả sử thôi ạ, hoàn toàn vì tò mò thôi... Nếu có một học sinh cấp ba nào đó yêu âm nhạc hỏi 'em muốn trở thành nhạc sĩ thì phải làm sao'... Kyoko-san sẽ trả lời thế nào?"
Hỏi thế này có bị ăn đòn không nhỉ?
Kyoko-san hơi nhíu mày suy nghĩ.
"Tôi không tưởng tượng nổi tình huống mình bị hỏi một câu ngớ ngẩn như vậy."
"Ví dụ như một fan cuồng hâm mộ Kyoko-san, muốn noi gương cô và theo đuổi âm nhạc chẳng hạn."
"Ngưỡng mộ? Hừm. Thật đáng buồn."
"Dạ?"
Tôi ngỡ mình nghe nhầm. Nhưng nụ cười đã tắt ngấm trên gương mặt Kyoko-san.
"Nếu có kẻ bảo vì ngưỡng mộ tôi mà dấn thân vào con đường này, tôi sẽ thấy rất cay đắng. Chứng tỏ nhạc của tôi chưa đủ đô để khiến đứa trẻ đó gục ngã, phải không?"
Kyoko-san nhấp nốt giọt rượu cuối cùng.
"Tôi không dùng âm nhạc để ban phát giấc mơ. Tôi muốn dùng nó để áp đảo. Nếu có ai đó nghĩ rằng âm nhạc là một giấc mộng đẹp, tôi muốn dùng bài hát của mình để bẻ gãy giấc mộng đó. Đống tro tàn của những giấc mơ vỡ vụn chính là minh chứng cho sức mạnh của tôi."
Tôi câm nín.
Vẻ đẹp của người phụ nữ này được tôi luyện từ sự tàn khốc đó sao. Con đường cách mạng của cô ấy được lát bằng xương trắng và nước mắt của những kẻ mộng mơ.
Còn tôi thì... sao nhỉ?
Ăn xong, tôi định rút ví thì bị Kyoko-san véo tay, cô cười và thanh toán tất cả.
"Tôi không để học sinh cấp ba trả tiền đâu. Tôi mời mà."
"Vâng. Vậy cháu xin phép ạ."
"Nghĩ đến việc lần tới nhờ cậu việc gì đó cậu sẽ khó từ chối hơn, thì đây là khoản đầu tư quá hời."
"Ực. Chuyện đó thì..."
Của biếu là của lo, của cho là của nợ. Không biết cô ấy định nhờ vả chuyện động trời gì đây.
Sau khi chia tay Kyoko-san, trong lúc chờ tàu, tôi cắm tai nghe và bật lại đoạn video live của "Kokushichou".
Hòa cùng nhịp điệu dồn dập lạnh lẽo, hai con bướm đang nhảy múa, quấn quýt lấy nhau đầy quyến rũ trên vai trần của hai người phụ nữ.
Bướm phượng đen và bướm phượng hoàng.
Ngay cả khi nhắm mắt lại, hai cánh bướm vẫn đập dữ dội trong bóng tối. Xuyên qua biển lửa, chúng vẽ nên quỹ đạo xoắn ốc kép, bay vút về phía mặt trăng.
Liệu chúng có đến đích không? Hay sẽ kiệt sức, tan xác, bị gió cuốn phăng đi và rơi rụng?
Tôi tắt video, bấm gọi cho Kurokawa-san.
Sau 6 hồi chuông, đầu dây bên kia bắt máy.
『... Alo. Sao đấy?』
"... Ừm. Về buổi live ấy ạ. ... Chuyện của Chouno-san."
『Hử? À, ừ. Chuyện đó, đúng là chỉ còn cách hủy thôi—』
"Làm đi ạ."
『Hả?』
"Chị đã nói là 'nếu em tham gia thì...' đúng không. Em sẽ tham gia."
*
Thỉnh thoảng phải nói toạc ra kẻo mọi người quên mất, nhưng tôi là con trai. Trai thẳng.
Concept hình ảnh của 『Kokushichou』 (Hắc Tử Điệp) là "nữ cải trang nam". Một thằng con trai chính hiệu như tôi mà làm theo thì cũng chỉ quay về đúng với giới tính ban đầu mà thôi.
... Tôi đã ngây thơ nghĩ vậy. Cho đến tận ngày diễn ra buổi live.
"Thấy sao? Hoàn hảo chưa?"
Trong phòng chờ, Komori-sensei hất cằm đắc ý sau khi hoàn tất công đoạn "họa mặt" cho tôi.
Tôi nhìn vào gương và chết lặng. Mặt sau của mặt sau... hóa ra đếch phải là mặt trước.
"Quả nhiên là... trông như một cô gái đang cải trang nam thật," Rinko thán phục từ bên cạnh.
"Aaaaaaa Makoto-san, cậu bảnh bao thế này, nếu ngày thường cũng giữ nguyên giao diện này thì tim tớ vỡ tung mất!" Shizuki thì rú lên.
"Khen cả gu chọn đồ của tớ nữa chứ!" Akane hào hứng vỗ vai tôi từ phía sau. "Vừa giữ được nét dễ thương visual-kei, vừa phải ngầu và sắc sảo, khó lắm đấy! Tớ đã cày nát đống video live của TMR thời xưa để tham khảo đó."
Nghe nói mới để ý. Áo blouse tay bồng đậm chất quý tộc, thắt eo bằng vest bó sát, quần short đen, kết hợp với đôi quần tất họa tiết độc hại lấp lánh ánh kim.
Đúng là gu của Nishikawa Takanori thời còn trẻ và mảnh mai.
Thêm vào đó, khuôn mặt tôi còn được tô điểm bằng son môi thâm, phấn mắt khói và đôi khuyên tai to bản.
Kurokawa-san bước vào, nhìn soi mói vào mặt tôi và phán:
"Hê. Ra dáng phết đấy chứ."
Người "ra dáng" phải là Kurokawa-san mới đúng. Bộ đồ đen bạc ôm sát người trông như một lưỡi dao sắc bén lấp lánh trong đêm. Áo không tay để lộ hình xăm bướm phượng trên vai. Lớp trang điểm của cô tự nhiên hơn tôi nhiều, nhưng chính điều đó càng tôn lên vẻ quyến rũ sắc sảo chết người.
Thảo nào các tín đồ lại mê mệt đến thế.
"Komori làm cho cậu à? Cảm ơn nhé."
"Được xem buổi live tái hợp huyền thoại miễn phí thì chút công sức này có sá gì!" Komori-sensei đáp. Hóa ra cô giáo cũng là fan ngầm của 『Kokushichou』.
Cánh cửa phòng chờ mở ra, Chouno-san bước vào.
"Đông kinh khủng. Mấy đứa ban nhạc đối đầu sắp tới rồi, chật ních cho xem."
Cô ấy cũng không hề kém cạnh, một cây đỏ đen toát ra mùi nguy hiểm, cảm giác chỉ cần chạm vào là bỏng tay. Cây guitar ESP với họa tiết ngọn lửa đỏ thẫm trên tay cô càng làm tăng thêm nhiệt độ.
Ánh mắt cô ấy dừng lại ở tôi.
"Hợp ghê nhỉ. Mà cũng không cần phải gồng mình đến thế đâu. Makoto-chan là manipulator (người điều khiển thiết bị) mà, phải không?"
Trong giới nhạc, "manipulator" là người điều khiển các bản nhạc nền đã lập trình sẵn. Một vai trò hậu cần, hiếm khi lộ mặt. 『Kokushichou』 hiện tại chỉ còn vocal và guitar, nên các phần còn lại đều phải dùng nhạc beat. Tôi nhận vai trò bấm máy cho buổi live này.
Kịch bản vốn là như vậy, nhưng—
"... Xin lỗi vì đã giấu đến phút chót. Thật ra tôi không định làm manipulator. Tôi sẽ lên sân khấu."
Chouno-san khẽ mở to mắt.
"Ý cậu là sao?"
Giọng cô không trách móc, nhưng cũng chẳng chào đón. Trông cô như đang nhìn một con mèo hoang định ăn vụng cá.
Kurokawa-san đỡ lời giùm tôi: "Nghĩa là cậu ấy sẽ chơi live. Mất công mời được Murase Makoto của PNO đến đây, còn vác cả keyboard riêng theo, để cậu ta chỉ làm chân bấm đĩa thì phí của giời."
Chouno-san đảo mắt nhìn qua lại giữa hai chúng tôi. Rồi cô buông thõng vai.
"Ra là vậy. Cứ im ỉm đến phút chót thì sự đã rồi, không ai từ chối được nữa, đúng không."
Tôi rụt cổ lại. Chuẩn không cần chỉnh.
"Mà thôi, bên này cũng chơi bài đấy nên không có tư cách phàn nàn."
Chouno-san cũng đã "đánh úp" bằng cách tung tin lên mạng một tuần trước, ép Kurokawa-san vào thế đã rồi. Kẻ tám lạng người nửa cân cả thôi.
"Lúc tổng duyệt vừa nãy đã ổn rồi, cứ làm y như vậy là được."
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt sắc như dao của Chouno-san.
"Tôi sẽ chơi hay gấp mười lần lúc nãy."
"Vậy à. Miễn là không cản đường tôi và Kurokawa thì sao cũng được."
Nói rồi, Chouno-san bỏ ra ngoài.
Tất nhiên là tôi định "cản đường" rồi. Nếu không thì tôi đã chẳng nằng nặc đòi tham gia làm gì.
"Vậy, tôi cũng đi chuẩn bị đây." Kurokawa-san cũng rời đi.
Ngay lập tức, tiếng la hét phấn khích của các cô gái vang lên từ hành lang.
"Đúng là 『Kokushichou』 thật rồi! Em là fan cứng của hai chị!"
"Được ở cùng hai chị trong đêm nay, em chết cũng mãn nguyện!"
"Ký lên người em đi ạ!"
Tôi hé cửa nhìn ra, thấy một nhóm các cô gái trẻ đeo bao đàn guitar đang vây kín hai người họ.
"Chắc là ban nhạc đối đầu," tôi quay lại báo cáo.
"Nổi tiếng thật đấy. Vé bán hết veo trong một nốt nhạc," Akane chép miệng thán phục.
"Nghĩ lại thì đây là lần đầu tiên tớ được xem Makoto-san diễn từ hàng ghế khán giả đấy!" Shizuki phấn khích. "Lại còn trong bộ dạng yêu kiều thế này... chẳng biết là nam hay nữ nữa, lại còn bị kẹp giữa hai mỹ nhân giả trai, giới tính của Makoto-san cứ như bị lật ngược như quân cờ Othello vậy... Ủa? Nhưng nữ giả nam mà lật ngược lại thì... là nam giả nữ? Chẳng phải đó là Makoto-san phiên bản thường ngày sao? Tớ lú quá."
Vẫn là Shizuki tưng tửng của mọi ngày, tôi yên tâm rồi.
"Này này, Murase-kun, cho cô đăng lên Instagram nhé? Nhé? Kiệt tác để đời đấy!"
Trước lời nài nỉ của Komori-sensei, kẻ tội đồ là tôi không dám từ chối.
Cuối cùng, Rinko nhìn tôi từ đầu đến chân rồi phán một câu:
"Đừng có nhân danh trình diễn nghệ thuật mà hôn hít trên sân khấu đấy. Tội phạm tình dục."
"Không có đâu!"
*
Không gian live dưới tầng hầm studio 『Moon Echo』 có sức chứa ba trăm người.
Đêm nay, con số đó chắc chắn đã bị phá vỡ. Phải đến gần năm trăm người chen chúc trong cái hộp kín mít này. Hầu hết là các cô gái trẻ trong trang phục gothic lộng lẫy, tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt nhưng đầy mê hoặc. Những lớp ren đen, đỏ, bạc chuyển động trong bóng tối.
Quả nhiên ví von là "bầy ong mật đen" thật chính xác.
Ban nhạc mở màn đã làm tốt nhiệm vụ hâm nóng bầu không khí. Nhân viên hối hả chuẩn bị sân khấu chính.
Dàn keyboard hai tầng YAMAHA và KORG của tôi được đặt cạnh bộ trống bỏ không, bên cạnh là chiếc laptop và một giá micro.
Thấy vậy, Chouno-san hỏi: "Cậu cũng hát à?"
"Vâng. Dù lúc tổng duyệt tôi giấu bài."
"Hừm. Quả thật Kurokawa có giọng trầm nên chắc cậu bè được đấy."
Cô ấy thật giỏi kiểm soát cảm xúc. Có lẽ cô ấy đã giữ vẻ mặt bình thản này khi tiễn biệt bao nhiêu thành viên cũ rời nhóm.
"Nhưng, cây đàn của tôi chỉ dành cho Kurokawa mà thôi."
Được guitarist nói câu đó, chắc vocalist nào cũng hạnh phúc lắm.
Nhưng—
"Vâng. Tôi hiểu mà."
Nhưng đêm nay, tôi đến đây để cướp.
Cướp Kurokawa-san khỏi chị. Và cướp chị khỏi Kurokawa-san.
Ánh đèn vụt tắt. Bóng tối căng như dây đàn bao trùm, kéo theo tiếng gào thét điên cuồng của bầy ong.
Tôi cúi người lẻn lên sân khấu, kích hoạt sequencer trên laptop. Tôi cảm giác như nhìn thấy những tín hiệu điện đang hóa thành dòng máu đỏ tươi, cuộn trào qua từng bo mạch.
Đây là lần đầu tiên tôi biểu diễn với một bản nhạc nền full-beat do chính mình lập trình.
Hôm nay là sân khấu debut của mày đấy, tôi thầm thì với chiếc laptop. Bass và trống là việc của mày. Không cần nể nang gì chất rock cũ đâu. Hãy cho họ nếm thử thứ âm thanh electro gai góc mà tao đã cày cuốc suốt ba đêm qua đi.
Tôi đứng thẳng dậy. Hai bóng người đã đứng sừng sững phía trước.
Một người kéo micro, người kia khoác guitar.
Hai cánh bướm đen và đỏ khẽ rung trong bóng tối. Vũ điệu của tử chiến bắt đầu.
Đèn sân khấu bật sáng.
Hình bóng hai người họ in hằn vào võng mạc tôi, và phía sau là biển người đang sôi sục.
Tôi thấy tấm lưng Kurokawa-san ra hiệu. Một mệnh lệnh vô hình. Khán giả mong chờ một lời chào, một lời xin lỗi hay cảm ơn cho bốn năm vắng bóng.
Nhưng hai nữ hoàng không có thói quen ban phát sự ngọt ngào đó.
Tôi lướt tay trên laptop. Thanh nhịp bắt đầu chạy.
Một thứ tạp âm như tiếng côn trùng rên rỉ tràn ngập hội trường, nuốt chửng tiếng reo hò, rồi nén lại thành một khối áp lực âm thanh lạnh lẽo của dàn synth strings.
Chouno-san nhét tai nghe, siết chặt phím gảy.
Tiếng click đếm nhịp vang lên trong tai chúng tôi.
Tiếng distortion sắc lẹm xé toạc màn đêm.
Sáu dây đàn, hai mươi hai phím, con bướm đỏ lướt đi trong dải ngân hà âm thanh. Tốc độ BPM 220—không phải để nhảy, mà để nung chảy lý trí.
Với tôi, đây là cơn bão chưa từng thấy. Khán phòng biến thành đại dương dậy sóng.
Và rồi giọng hát cất lên—đóng băng và nghiền nát tất cả.
Cô ấy gập người gầm lên, một hình ảnh xa lạ hoàn toàn với bà chủ quán bar điềm đạm thường ngày. Đó là bóng lưng của một chiến binh tắm máu.
Giọng hát xuyên thủng tim tôi. Hóa ra kẻ thản nhiên giấu dao trong tay áo lúc tổng duyệt không chỉ có mình tôi.
Đó không phải là đinh hay đạn. Mà là một cỗ máy đóng cọc (pile driver) đục thủng cả vỏ trái đất, chạm đến tầng magma đang sôi sục dưới đáy ý thức và khiến nó phun trào.
Giữa cơn cuồng nhiệt nung chảy hội trường, tôi lại thấy lạnh toát sống lưng.
Sở hữu giọng hát khủng khiếp nhường này, mà lại định từ bỏ âm nhạc sao?
Giọng hát ấy hội tụ khao khát cháy bỏng của thiếu niên, vẻ đẹp mong manh của thiếu nữ, sức mạnh của thanh niên, và cả vị đắng của sự kiêu ngạo mà Akane không có.
Cô ấy sinh ra để đứng dưới ánh hào quang này.
Vậy mà cô ấy lại định vứt bỏ nó.
Tại sao?
Hai cánh bướm không trả lời. Chúng chỉ hát, múa, và phóng hỏa.
Câu trả lời, tôi phải tự đi mà tìm.
Giữa những khoảng lặng, biển người dưới kia gợn sóng. Hàng trăm cánh tay vung lên theo tiếng guitar solo, rắc những cánh hoa vô hình vào hư không.
Tôi bước vào thế giới đó. Ban đầu thật thận trọng, như làn khói organ len lỏi giữa dàn dây.
Chỉ có Chouno-san nhận ra. Vai trần của cô khẽ giật, cơ thể hơi hướng về phía tôi. Tôi lấp đầy những khoảng trống trong giai điệu của cô bằng những nốt đối âm. Không tụt lại, không vượt mặt, không lạc mất.
Đến điệp khúc thứ ba, tôi lao mình vào hòa âm của hai người họ.
Sự rung động lan truyền qua da thịt. Từ khán giả. Từ hai người họ.
Âm nhạc không phải là cuộc chiến. Cộng hưởng không có thắng thua.
Nhưng ta vẫn có thể "giết" nó. Xâm chiếm từ bên trong, nung chảy, thiêu rụi, hủy hoại đến mức không thể gượng dậy. Chất độc ấy chính là thứ khán giả khao khát.
Âm nhạc không sinh ra để ban phát giấc mơ.
Lời của Kyoko Cashmere văng vẳng bên tai tôi.
"Giấc mơ thì cứ tự mình mà mơ trong cơn hấp hối đi. Ta sẽ cướp đi cả thứ đó, cùng với mạng sống của các người."
Kurokawa-san quay lại. Khuyên tai vẽ một vòng cung sáng loáng. Cô chỉ tay vào tôi.
Ánh đèn spotlight chiếu thẳng vào mặt tôi.
Bài thứ hai. Mày hát đi.
Tôi rướn người, áp sát micro.
Nhịp điệu tắt ngấm, tạo ra một lỗ hổng chân không giữa cơn bão nhiệt. Tôi nhồi vào khoảng trống đó một chuỗi arpeggio synth brass điên cuồng, đảo phách liên tục và được bẻ cong bởi hiệu ứng phaser gây chóng mặt.
Khoảnh khắc tôi gào vào micro, cơn sóng thần dưới kia vỡ trận.
Đây là ca khúc debut của 『Kokushichou』, thánh ca của các fan. Bầy ong đã chấp nhận chất độc của tôi, và nuốt chửng lấy nó.
Màu đỏ thẫm chém ngang tầm mắt.
Chouno-san đã quay lại, đối mặt với tôi, chạy một đoạn riff bám chặt lấy những ngón tay đang mất kiểm soát của tôi.
Tiếng cymbal nổ tung.
Máu mới được bơm vào. Không thể dừng lại nữa. Giọng Kurokawa-san chồng lên giọng tôi. Một lời khiêu khích đầy nguy hiểm như nhảy giữa hai chiếc xe đang đua trên cao tốc. Ba chúng tôi cười với nhau, va vào nhau, lao vào đường hầm xoáy trôn ốc.
Tôi đoán được dòng điện từ ngón tay Chouno-san sẽ chạy về đâu trước cả khi nó phát ra. Từng dây thần kinh của tôi như nối thẳng vào dây đàn của cô ấy.
Dù mới gặp nhau mười ngày, tôi lại có cảm giác như chúng tôi đã được bện vào nhau từ khi mới lọt lòng.
Hòa âm và nhịp điệu sinh ra là vì khoảnh khắc này.
Tất cả chỉ vì một ảo giác thoáng qua, khi cả thế giới hòa làm một.
Tôi quét một đường glissando nảy lửa trên phím đàn, đập mạnh ba lần vào nốt cao nhất quãng tám để kết liễu bài hát.
Tiếng gào thét như muốn làm nổ tung hộp sọ ập tới, tôi loạng choạng va vào chũm chọe phía sau.
Kurokawa-san quay lại. Lần này cô nhìn thẳng vào mắt tôi, mỉm cười. Mồ hôi lấp lánh trên thái dương.
Chouno-san uể oải hạ cần đàn, liếc tôi một cái, rồi hất cằm về phía chiếc laptop.
Bài tiếp theo.
Tôi vươn tay chạm vào touchpad.
Những hợp âm nghịch tai kéo dài của bài thứ ba lại nhấn chìm hội trường trong một màu nước biển khác. Tiếng ồn công nghiệp (factory noise) rền rĩ từ xa vọng lại. Tiếng vỗ tay của hàng trăm khán giả hòa vào làm nhịp nền.
Tôi nhìn Kurokawa-san, mớm cho cô câu hát đầu tiên. Từ môi sang môi.
Lại đến lượt chị.
Hai cánh bướm đỏ đen lại vẽ vòng cung quay về phía khán giả, lặn sâu vào giấc mơ lầy lội của bầy ong.
Giá như khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi. Nhưng tôi biết, chờ đợi sau khi tỉnh mộng là vạch vôi lạnh lùng trên mặt đất. Phải chọn: bước qua hay dừng lại.
Thôi cứ quên đi, cứ tan vỡ đi, cứ để đêm nay giam cầm lấy ta.
Tôi vừa ước nguyện, vừa đập một đoạn tremolo dữ dội vào tiếng gào thét của kỹ thuật picking harmonics.
*
"... Có lãi đấy. Không hổ danh."
Kurokawa-san đưa cho Chouno-san một phong bì nâu. Chouno-san liếc qua rồi nhét toẹt vào túi bao đàn với vẻ mặt chẳng mấy hứng thú.
Nhà kho chứa đồ tối om, lạnh lẽo, mồ hôi trên người khô đi khiến da thịt buốt giá.
Chỉ còn ba chúng tôi, vẫn nguyên lớp hóa trang.
Dư âm của tiếng ồn vẫn còn ong ong trong tai và tê dại trên đầu ngón tay.
Lẽ ra tôi không nên ở đây. Chuyện riêng của hai người họ. Nhưng Kurokawa-san đã giữ tôi lại: "Mako ở lại đi. Làm nhân chứng."
Nhân chứng cho cái kết mà tôi đã góp phần tạo ra.
Chouno-san lên tiếng trước: "Phản ứng tốt lắm. Dân tình đang sướng điên vì chúng ta comeback."
Cô chìa điện thoại ra. Kurokawa-san nhìn với vẻ mặt phức tạp.
"... Tốt rồi. Hy vọng để lại được kỷ niệm đẹp cuối cùng."
Chouno-san im lặng nhìn chằm chằm vào môi Kurokawa-san, rồi nói:
"... Giọng cậu không hề xuống cấp. Thậm chí còn hay hơn xưa. Cậu vẫn luyện tập đúng không. Tại sao lại là 'cuối cùng'?"
Kurokawa-san chịu đựng ánh nhìn đó. Lòng tự trọng không cho phép cô quay đi.
"... Khó giải thích lắm."
Cô chỉ ngón cái vào tôi.
"Cậu thấy thằng nhóc này diễn thế nào?"
Chouno-san nhíu mày.
"Thế nào á... Khá đấy. Có thực lực mới dám láo như thế. Chắc nó cày nát nhạc của bọn mình rồi. Phá cách nhưng vẫn tôn trọng bản gốc. Biết điều không lấn lướt trừ lúc solo. Nếu cát-xê rẻ thì tôi cũng muốn thuê nó làm beat, nhưng thằng này không phải dạng chịu núp bóng người khác đâu—"
"Đó," Kurokawa-san cười buồn bã, cắt ngang. "Nếu sau từ 'khá đấy', cậu còn huyên thuyên được nhiều thế, thì cậu thuộc về 'phía bên đó' rồi."
"Hả? Gì cơ?"
Kurokawa-san ngước nhìn trần nhà, vẻ mặt nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
"Tôi ấy à, khi nghe Mako hát, tôi chỉ thấy 'đỉnh quá', rồi hết. Chẳng có gì sau đó cả."
Lời thú nhận trần trụi găm vào tim tôi.
"Kẻ bị âm nhạc của người khác hạ gục hoàn toàn, thấy thỏa mãn, thì chỉ đến thế mà thôi. Không cần phải tự mình làm nhạc nữa. Tôi là như vậy. Nghe cậu đàn tôi cũng thấy y hệt. Thế là hết."
Lần đầu tiên được khen, nhưng tôi chẳng thấy vui chút nào. Chỉ thấy nỗi cô đơn mênh mang.
"Tôi là người thường, tôi thuộc về thế giới bên này. Tôi không vượt qua được biên giới đó. Nên tôi sẽ tiễn các người đi."
Người đau đớn nhất không phải tôi, mà là Chouno-san.
Không ai nói thêm lời nào. Tình cảm của Kurokawa-san chân thật đến mức tàn nhẫn.
Cử chỉ chia tay thật cộc lốc mà đẹp đẽ. Chouno-san đặt tay lên hình xăm bướm đen trên vai Kurokawa-san. Kurokawa-san cũng áp tay lên cánh bướm đỏ của đối phương.
Cái chạm cuối cùng, lạnh ngắt.
Khi Chouno-san đi rồi, không khí trong kho trở nên kỳ quặc. Tôi cũng lẳng lặng rút lui.
Trước khi khép cửa, tôi thấy Kurokawa-san đang dùng ngón tay mân mê một chân mic dựng sát tường, như đang cố đọc tên một miền đất hứa nào đó mà cô không bao giờ đặt chân tới được.
*
Nhóm PNO đang đợi tôi co ro ngoài đường.
"Makoto-san!" Shizuki vẫy tay.
"Đã bảo về trước đi mà..."
"Chờ idol là văn hóa đấy!" Akane phấn khích. "Tiếc là fanclub kỷ luật tốt quá, về hết sạch rồi."
"Makoto-san diễn đỉnh lắm! Lần sau nhóm mình cũng chơi concept giả trai đi!" Shizuki đề xuất.
"Thôi can..."
"Hai người kia đâu? Không đi ăn mừng à?" Akane hỏi.
Tôi lắc đầu. "Họ bận."
"Tiếc nhỉ. Thôi bọn mình đi ăn. McDonald's nhé?" Rinko khoác vai mọi người đi sang đường.
"Cú riff bài 3 của Chouno-san kinh dị thật! Toàn down-picking!"
"Cách Makoto-san xử lý kick đảo phách đỉnh cao luôn..."
"Tiếng synth đó làm thế nào vậy? Chỉ tớ với..."
Tôi đi sau ba cô gái, nghe họ ríu rít bàn luận về âm nhạc.
Sau khi nghe nhạc xong, chúng nó chỉ toàn nói về nhạc.
Tôi cũng vậy. Dù vừa chứng kiến một cuộc chia ly, trong đầu tôi giờ chỉ toàn tính xem có tận dụng được đống beat vừa rồi cho bài mới không.
"Các người thuộc về phía bên đó."
Có lẽ Kurokawa-san nói đúng. Với những kẻ sống trong giấc mơ, giấc mơ mới là hiện thực.
Tôi ngoái lại nhìn 『Moon Echo』. Bóng người cô đơn vẫn đang dán poster sau cửa kính. Đêm nay đã tàn, nhưng những đêm cuồng nhiệt khác sẽ lại tới.
Liệu cô ấy mơ mình hóa bướm, hay bướm mơ mình hóa thành cô ấy—chẳng ai biết được.
Chúc ngủ ngon.
Tôi thầm thì với lằn ranh mờ ảo đó, rồi quay gót chạy theo ba cô gái qua ngã tư đèn xanh.
1 Bình luận