"tán tỉnh thuê" mà dính p...
修仙儿的 - Tú Tiên Nhi - Xiuxianer
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 6

Chương 34

0 Bình luận - Độ dài: 1,380 từ - Cập nhật:

“Chuyện gì thế?”

Ục ục, ục ục ——

Hai cốc nước đều đã cạn sạch, vậy mà Saotome Mirai vẫn chưa chịu mở miệng, chỉ thấy vẻ mặt cô liên tục thay đổi, khi thì cau mày đầy khổ sở, khi thì như thể vừa hạ quyết tâm lớn lao.

Đúng là đang mắc kẹt ở ranh giới giằng co, đi đi lại lại trong lòng.

Lục Trúc khẽ thở dài, gọi thử:

“Saotome-senpai?”

Không có phản ứng.

“Mirai!”

“À? A… à…” Saotome Mirai mới giật mình hoàn hồn, hít sâu một hơi, rồi siết chặt nắm tay lần cuối:

“Chị muốn nhờ em...”

Cuối cùng cũng chịu nói ra rồi. Lục Trúc có chút bất đắc dĩ, bèn cầm cốc nước uống thêm ngụm nữa.

“Chị muốn nhờ em… có thể làm bạn trai của Hướng Vãn không?”

“Phụt—!”

Lục Trúc suýt thì bị sặc chết, vội lau khóe miệng, trừng đôi mắt mờ mịt nhìn Saotome Mirai.

Mặt Mirai đỏ bừng, hoảng loạn khoát tay liên tục:

“Không, không, không phải, em đừng… đừng hiểu lầm! Chị chỉ là… muốn giúp Hướng Vãn thôi!”

Nghe kiểu gì cũng chẳng hợp lý tẹo nào hết?

Giúp Nam Cung Hướng Vãn, tại sao lại phải làm bạn trai cô ấy? Chẳng lẽ lại giống tình huống của Saotome Mirai lần trước sao?

Lục Trúc nhướng mày, chậm rãi ghé sát lại gần, hạ giọng:

“Nói thật đi, chẳng lẽ chị muốn em đi cướp hôn hả?”

“Hả?” Mirai ngơ ngác, nghiêng đầu, ngây ngốc lộ ra trọn vẹn:

“Cướp hôn? Tại sao lại phải cướp hôn? Chuyện này xấu xa lắm mà?”

“Thế thì rốt cuộc tại sao chị lại bắt em làm bạn trai của cô ấy?”

Phải hỏi rõ, nếu không thì e rằng Trần Nguyên Nguyên sẽ xơi tái anh mất.

Không đúng, không đúng… nếu Mirai có bản lĩnh hẹn riêng được anh ra đây, thì chắc chắn… chắc chắn mới là lạ ấy! Nếu cô ấy nói thật với Trần Nguyên Nguyên, thì Nguyên Nguyên chịu đồng ý mới…

Ừm, hình như cũng không đúng…

Hết lần này tới lần khác dựng giả thuyết, rồi lại tự mình phủ nhận, Lục Trúc cảm thấy cho dù đầu óc anh có nhanh nhạy đến đâu thì trong tình cảnh này cũng không thể nào nghĩ thông được.

Anh cắn răng, bỗng ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, mới hơi tỉnh táo lại.

Các món ăn Mirai gọi đã lần lượt được bưng lên, còn cô thì đang ngồi đối diện, mắt tròn xoe nhìn anh chằm chằm.

Lục Trúc đỡ trán, day day huyệt thái dương:

“Này, chị có thể giải thích rõ ràng hơn cho em không?”

“À… thì là, hình như Hướng Vãn gặp chút rắc rối, trong nhà bắt cô ấy đi xem mắt.”

Lục Trúc chết lặng —— cái này chẳng phải vẫn là làm bia đỡ đạn đó sao?

Bình tĩnh, bình tĩnh lại nào.

Anh hít sâu một hơi, chậm rãi nói:

“Vậy tức là… chẳng khác nào bắt em đi phá đám cưới à?”

“Không đúng, sao có thể giống nhau được chứ?” Mirai cau mày, cái tính bướng bỉnh lại trỗi dậy.

Bất đắc dĩ, quá sức bất đắc dĩ, Lục Trúc đành gắp vài miếng ăn để hạ hỏa:

“Khác ở chỗ nào?”

“Vì đây là yêu cầu của tiểu thư Tần Lan đó!”

Động tác đưa đũa vào miệng lập tức khựng lại, Lục Trúc đặt đũa xuống, trầm ngâm suy nghĩ.

Nếu là thế thật… thì quả nhiên không thể đánh đồng với cướp hôn hay làm bia đỡ đạn được rồi.

Đây rõ ràng là một âm mưu có chủ đích!

Lục Trúc coi như đã hiểu, nheo mắt nhìn chằm chằm Saotome Mirai.

Bị anh nhìn đến chột dạ, Mirai cúi đầu, hai tay xoắn chặt lại, căng thẳng bất an:

“Em… em đừng nhìn chị như thế. Chỉ cần trả lời đồng ý hay không thôi, có được không?”

“Không được.”

“???”

Bị từ chối rồi sao?

Nhìn thấy Mirai ỉu xìu đi trông thấy, Lục Trúc chỉ còn biết thở dài.

“Chiều theo mọi thứ thì chẳng hay ho gì cả. Em cũng đại khái hiểu chuyện này là thế nào rồi. Chị cũng đừng sốt ruột quá, để em tìm Tần Lan nói chuyện, chắc chắn vẫn có cách giải quyết.”

Mirai mím môi, ngẩng lên nhìn anh bằng ánh mắt ướt ướt tội nghiệp:

“Thật… thật không?”

“Thật.” Lục Trúc điềm tĩnh gật đầu, rồi cầm đũa ăn tiếp, “À, còn một chuyện nữa.”

“Hửm? Chuyện gì thế?”

“Chị rốt cuộc đã thuyết phục Trần Nguyên Nguyên kiểu gì?”

Đây mới là điều Lục Trúc tò mò nhất. Hôm qua biểu hiện của Trần Nguyên Nguyên quái lạ đến mức khiến anh cảm thấy chắc phải mua thêm thuốc bổ dự phòng mới được.

Nghe vậy, mặt Mirai đỏ lựng, vội quay đầu đi, không dám nhìn thẳng vào anh.

Ừm, điệu bộ này y hệt như Trần Nguyên Nguyên hôm qua.

Vậy thì lại càng khiến anh tò mò hơn, biết làm sao đây?

Lục Trúc chỉ đành thở dài, chấp nhận rằng có hỏi cũng chẳng moi được gì. Với kiểu người như Saotome Mirai, muốn trò chuyện đàng hoàng đúng là điều xa vời.

“Thôi bỏ đi, ăn nhanh lên, không thì giờ nghỉ trưa sắp hết rồi.”

Mirai khe khẽ đáp một tiếng, lúc này mới chịu cầm đũa ăn.

Một buổi trưa chẳng mấy dễ chịu…

Chỉ đi ăn cơm thôi mà, Lục Trúc chẳng còn tâm trí quay về ký túc, đành gục xuống bàn trong lớp, nhắm mắt nghỉ tạm.

Tình hình thì đại khái đã nắm được, nhưng vấn đề vẫn còn nhiều lắm. Chẳng hạn như… Saotome Mirai rốt cuộc đã nói gì với Trần Nguyên Nguyên?

Ừm, đây là điều anh tò mò nhất.

Tiếp đến mới là: Chida Akari biến đi đâu mất?

Câu hỏi thứ hai thì anh đoán được phần nào.

Mirai vì chuyện của Nam Cung Hướng Vãn mà đến tìm anh, thế nhưng Hướng Vãn lại không xuất hiện. Thế thì rõ rồi, chắc chắn là Chida Akari đi theo cô ấy rồi!

“Haiz…” Lục Trúc khẽ than, vươn vai, chuẩn bị chợp mắt chút xíu.

Nhưng trời chẳng bao giờ chiều lòng người.

“Rè… rè… rè…”

Có điện thoại gọi tới.

Lục Trúc cau mày gãi đầu, bực bội nhấc máy:

“Alo?”

Giọng điệu chẳng vui vẻ gì, dù vốn dĩ còn chưa ngủ được, nhưng cái kiểu “khó ở khi mới dậy” thì vẫn nguyên vẹn.

Quả đúng như câu: “Vật nào khắc chế vật nấy.”

“Vừa tỉnh ngủ à?” Trong điện thoại vang lên một câu nhàn nhạt. Nghe thế thôi mà Lục Trúc đã im hẳn.

Khóe môi Trần Nguyên Nguyên cong lên, thoải mái ngả người ra ghế, tiếp tục hỏi:

“Sao rồi? Cậu với Saotome Mirai đã nói những gì?”

Lục Trúc thở dài một hơi, day day thái dương:

“Không có gì to tát, vẫn là chuyện lần trước thôi.”

Trần Nguyên Nguyên nghe vậy cũng không tỏ ra bất ngờ:

“Thế cậu định thế nào?”

“Định gì nữa, tìm thời gian nói chuyện trực tiếp với Tần Lan thôi.”

“Ồ?” Nguyên Nguyên nhướng mày, “Cậu liên lạc được với Tần Lan à?”

Lục Trúc sững lại, vô thức ngồi thẳng dậy:

“Ý cậu là sao? Không liên lạc được ư?”

Nhưng chỉ ngạc nhiên vài giây, anh liền thả lỏng.

Nghĩ nhiều đến mức não như muốn nổ tung, suýt thì quên mất điểm này —— Tần Lan mà! Không thèm quan tâm ai khác cũng chẳng có gì lạ.

Lục Trúc bật cười:

“Không sao, tôi liên lạc được với cô ấy.”

“Vậy thì tốt, chúc cậu may mắn.”

Nói xong, Trần Nguyên Nguyên định cúp máy, nhưng Lục Trúc vội gọi giật:

“Này này này, khoan đã, đừng gác!”

“Hử? Gì nữa đây?”

“Hôm qua rốt cuộc Saotome Mirai đã nói gì với cậu thế?”

“…”

Bên kia im lặng. Nếu không phải chưa nghe tiếng tút, Lục Trúc đã tưởng cậu ta cúp rồi.

Mãi một lúc sau, Trần Nguyên Nguyên mới ấp úng:

“Không bao lâu nữa… cậu sẽ tự biết thôi.”

Bình luận (0)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

0 Bình luận