I’ll Become a Villainess...
Ookido Izumi Hayase Jun- 1 - 199
- 200 - 299
- 300 - 399
- 400 - 499
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Chương 423
- Chương 424
- Chương 425
- Chương 426
- Chương 427
- Chương 428
- Chương 429
- Chương 430
- Chương 431
- Chương 432
- Chương 433
- Chương 434
- Chương 435
- Chương 436
- Chương 437
- Chương 438
- Chương 439
- Chương 440
- Chương 441
- Chương 442
- Chương 443
- Chương 444
- Chương 445
- Chương 446
- Chương 447
- Chương 448
- Chương 449
- Chương 450
- Chương 451
- Chương 452
- Chương 453
- Chương 454
- Chương 455
- Chương 456
- Chương 457
- Chương 458
- Chương 459
- Chương 460
- Chương 461
- Chương 462
- Chương 463
- Chương 464
- Chương 465
- Chương 466
- Chương 467
- Chương 468
- Chương 469
- Chương 470
- Chương 471
- Chương 472
- Chương 473
- Chương 474
- Chương 475
- Chương 476
- Chương 477
- Chương 478
- Chương 479
- Chương 480
- Chương 481
- Chương 482
- Chương 483
- Chương 484
- Chương 485
- Chương 486
- Chương 487
- Chương 488
- Chương 489
- Chương 490
- Chương 491
- Chương 492
- Chương 493
- Chương 494
- Chương 495
- Chương 496
- Chương 497
- Chương 498
- Chương 499
- 500 - 599
- 600 - 634
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 475
“Ơ…?” – Một tiếng khẽ vang lên, đôi nam nữ từ từ chuyển ánh mắt về phía tôi.
Ánh mắt kinh hãi chạm nhau. Mặt hắn tái mét đi, cứ như vừa ốm nặng vậy.
“Wi… lliams… A… li… cia… tiểu thư ư?”
Nhìn cái miệng hắn chúm chím như cá vàng, tôi suýt bật cười thành tiếng. Dù không muốn dựa dẫm vào gia thế, nhưng chứng kiến phản ứng này, tôi vẫn cảm nhận được sức mạnh của Ngũ Đại Quý Tộc.
Chủ quán và cả Isabella cũng trừng mắt nhìn tôi đầy ngạc nhiên.
…Hay là mình nên gây áp lực một chút nhỉ?
Ra vẻ uy hiếp sẽ đúng chất ác nữ hơn đúng không? Đây là hình phạt cho việc dám giẫm lên khăn tay của tôi.
Tôi đảo mắt xác nhận quanh cửa tiệm đã có người tụ tập. Hội trưởng và con trai của Thương hội Ojes mà làm ầm ĩ thế này, tất nhiên ai cũng muốn hóng rồi. Hơn nữa, đối phương lại là tôi – một ác nữ cơ mà!
Tôi không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn thẳng vào tên đàn ông. Để hắn thấy rõ uy nghiêm của một tiểu thư Ngũ Đại Quý Tộc.
Không chỉ tên đàn ông, mà cả cô gái bên cạnh cũng run rẩy, lập tức cúi rạp đầu xuống đất.
“Thật không ngờ là Tiểu thư Alicia, chúng tôi vô cùng xin lỗi.”
Thái độ thay đổi trong nháy mắt thế này, thật chẳng thú vị chút nào. Nếu đã kiêu ngạo đến thế, thì ít nhất cũng nên giữ vững khí phách một chút chứ.
Tôi vẫn im lặng, lạnh lùng nhìn xuống bọn họ. Tôi nhận ra những người tụ tập trước cửa tiệm cũng đang nín thở vì không khí căng thẳng này.
Ngay sau đó, vị Hội trưởng cũng cúi đầu.
“Thái độ vô lễ của thằng con ngốc này, tôi thực sự xin lỗi vô cùng.”
Đồng thời, đám vệ sĩ phía sau ông ta cũng đồng loạt cúi đầu trước tôi.
…Chà, mình đúng là giống một ác nữ thật. Lâu lắm rồi mới ra phố, vậy mà lại được nhiều người cúi đầu đến thế này. …Không biết ngày mai tin đồn gì về Williams Alicia sẽ lan truyền đây, thật đáng mong chờ!
Khi tôi vẫn không nói lời nào, có lẽ không chịu nổi áp lực, tên đàn ông bèn lên tiếng:
“Không biết ngài là ai, tôi đã có thái độ thất lễ, thực sự…”
“Nếu tôi không có thân phận, chắc hẳn anh vẫn sẽ giữ thái độ kiêu ngạo đó mãi đúng không?”
Dù có cúi đầu cũng không thể thay đổi được quá khứ. Những kẻ như hắn nên nếm mùi đau khổ một lần. Hơn nữa, chắc sẽ không còn ai dám nói thẳng với hắn như thế này nữa đâu. Trong giới kinh doanh, người ta sẽ lặng lẽ rời đi thôi. Việc hắn gặp tôi, chỉ là đẩy nhanh thêm một chút thời điểm sa sút của hắn mà thôi.
“Được thôi, như anh mong muốn, tôi sẽ không bao giờ dùng đến thương hội của anh nữa.”
Khi tôi mỉm cười nói vậy, tên đàn ông ngẩng mặt lên. Vài giây sau, vị Hội trưởng cũng ngẩng đầu theo.
“Đó là…!”
Tôi ngắt lời hắn khi hắn định phản bác, rồi cất tiếng.
“Không phải anh ngốc sao? Đã kinh doanh thì phải coi tất cả mọi người ngoài mình ra đều là khách hàng. Anh không biết mình sẽ gặp ai ở đâu đâu. …Nếu đến điều đó cũng không hiểu, thì đừng nên mang danh thương hội nữa.”
Không ai nói gì. …Ở đây, chẳng có ai dám đối đáp với tôi cả.
Tôi nhặt chiếc khăn tay bị dẫm bẩn, còn in dấu giày lên.
“Đúng là các anh có quyền chọn khách hàng. Nhưng khách hàng cũng có quyền chọn cửa tiệm. …Thế nhưng, anh nên nhận thức rõ rằng anh không có quyền lựa chọn. Bởi vì không có gì ngu xuẩn và thảm hại hơn một con cáo mượn oai hùm đâu.”
Những gì muốn nói, tôi đều sẽ nói hết. Vì tôi có thể nổi danh là ác nữ trước mặt bao nhiêu người thế này cơ mà!
Tôi niệm phép lên chiếc khăn tay bẩn, và nó lập tức trở lại trạng thái sạch sẽ ban đầu.
“Nếu ghét thì đừng dây dưa. Cứ nhất thiết phải đến đây để buông lời lăng mạ, chắc anh rảnh rỗi lắm nhỉ.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận