I’ll Become a Villainess...
Ookido Izumi Hayase Jun- 1 - 199
- 200 - 299
- 300 - 399
- 400 - 499
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Chương 423
- Chương 424
- Chương 425
- Chương 426
- Chương 427
- Chương 428
- Chương 429
- Chương 430
- Chương 431
- Chương 432
- Chương 433
- Chương 434
- Chương 435
- Chương 436
- Chương 437
- Chương 438
- Chương 439
- Chương 440
- Chương 441
- Chương 442
- Chương 443
- Chương 444
- Chương 445
- Chương 446
- Chương 447
- Chương 448
- Chương 449
- Chương 450
- Chương 451
- Chương 452
- Chương 453
- Chương 454
- Chương 455
- Chương 456
- Chương 457
- Chương 458
- Chương 459
- Chương 460
- Chương 461
- Chương 462
- Chương 463
- Chương 464
- Chương 465
- Chương 466
- Chương 467
- Chương 468
- Chương 469
- Chương 470
- Chương 471
- Chương 472
- Chương 473
- Chương 474
- Chương 475
- Chương 476
- Chương 477
- Chương 478
- Chương 479
- Chương 480
- Chương 481
- Chương 482
- Chương 483
- Chương 484
- Chương 485
- Chương 486
- Chương 487
- Chương 488
- Chương 489
- Chương 490
- Chương 491
- Chương 492
- Chương 493
- Chương 494
- Chương 495
- Chương 496
- Chương 497
- Chương 498
- Chương 499
- 500 - 599
- 600 - 634
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 425
425. Jill, mười hai tuổi.
Mọi người đều vội vã chạy đến bên ông khi thấy tình trạng của ông đột ngột chuyển biến xấu. Ngay cả Quốc vương cũng gác lại công việc để đích thân đến thăm ông.
Vốn dĩ, dân thường không được phép bước chân vào Vương cung, nhưng lần này, chỉ Nate và Rebecca được đặc cách cho phép.
Trong phòng lúc này có tôi, Quốc vương, Henry, Mel, Nate và Rebecca.
Cả căn phòng chỉ còn văng vẳng tiếng thở dốc đầy khó nhọc của ông.
Tôi siết chặt bàn tay nhỏ bé, gầy guộc của ông.
Nhìn ông khổ sở như vậy, tôi chỉ muốn ông được thanh thản càng sớm càng tốt. Thế nhưng… việc ông rời xa thế gian này lại là điều tôi không muốn nhất.
Thật đau lòng khi nhìn ông, giờ đây đã không thể thốt ra thêm lời nào. Dù vậy, tôi vẫn muốn ở bên ông cho đến giây phút cuối cùng.
…Trong thâm tâm, tôi vẫn mong Alicia sẽ đến.
Tôi từng nghĩ cô ấy chắc chắn sẽ xuất hiện ở đây để tiễn ông lần cuối, nhưng có lẽ cô ấy sẽ không đến.
Giá như ông có thể gặp Alicia lần cuối…
Chắc hẳn, Alicia đã biết ông đang lâm trọng bệnh. Dù vậy, chắc cô ấy vẫn còn những việc phải làm ở đất nước Laval.
“Cháu tin Alicia ở đất nước Laval vẫn rất khỏe mạnh.”
Giọng nói của tôi lúc này, chắc ông không còn nghe thấy nữa. Dù biết vậy, tôi vẫn tiếp tục nói.
Nhìn ông lão khó nhọc hít thở, từng tiếng “khì khì” nặng nề, tôi chỉ mong ông đừng chịu thêm đau đớn nào nữa.
Có lẽ vì tôi vẫn mong ông ở lại thế gian này, nên ông trông như đang cố gắng sống một cách tuyệt vọng.
“Nhìn Alicia dần trở nên mạnh mẽ để bảo vệ những người thân yêu, cháu cũng thấy mình cần phải cố gắng. Nhờ vậy mà cháu đã có thể điều chế ra thuốc chữa bệnh ban. Ông ơi, cảm ơn ông đã đưa Alicia đến bên cháu. Cảm ơn ông đã sống đến bây giờ, dù cho đất nước này từng khiến ông phải chịu khổ. Cảm ơn ông đã gặp gỡ cháu… Ông hãy yên nghỉ nhé.”
Tôi khẽ run giọng nói.
Ngay khi tôi vừa dứt lời, ông đã siết chặt lại tay tôi bằng chút sức lực cuối cùng. Ông điều hòa hơi thở rồi mở miệng.
“…Gặp… Alicia… rồi…”
Gặp Alicia rồi sao…?
Có lẽ ông đang mơ. Mong rằng đó là một giấc mơ đẹp…
“Ta từng nghĩ cuộc đời mình thật vô vị… nhưng… thật sự rất thú vị.”
Ông nói bằng một giọng dứt khoát.
Tôi có cảm giác như tất cả mọi thứ đều gói gọn trong từ “thú vị” ấy.
Sau câu nói đó, ông lão lặng lẽ trút hơi thở cuối cùng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận