I’ll Become a Villainess...
Ookido Izumi Hayase Jun- 1 - 199
- 200 - 299
- 300 - 399
- 400 - 499
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Chương 423
- Chương 424
- Chương 425
- Chương 426
- Chương 427
- Chương 428
- Chương 429
- Chương 430
- Chương 431
- Chương 432
- Chương 433
- Chương 434
- Chương 435
- Chương 436
- Chương 437
- Chương 438
- Chương 439
- Chương 440
- Chương 441
- Chương 442
- Chương 443
- Chương 444
- Chương 445
- Chương 446
- Chương 447
- Chương 448
- Chương 449
- Chương 450
- Chương 451
- Chương 452
- Chương 453
- Chương 454
- Chương 455
- Chương 456
- Chương 457
- Chương 458
- Chương 459
- Chương 460
- Chương 461
- Chương 462
- Chương 463
- Chương 464
- Chương 465
- Chương 466
- Chương 467
- Chương 468
- Chương 469
- Chương 470
- Chương 471
- Chương 472
- Chương 473
- Chương 474
- Chương 475
- Chương 476
- Chương 477
- Chương 478
- Chương 479
- Chương 480
- Chương 481
- Chương 482
- Chương 483
- Chương 484
- Chương 485
- Chương 486
- Chương 487
- Chương 488
- Chương 489
- Chương 490
- Chương 491
- Chương 492
- Chương 493
- Chương 494
- Chương 495
- Chương 496
- Chương 497
- Chương 498
- Chương 499
- 500 - 599
- 600 - 634
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 412
412. Mười sáu tuổi. Trưởng nữ gia tộc Williams, Alicia.
“Cái gì thế này…”
Tôi sững sờ trước cảnh tượng đang bày ra trước mắt.
“Là một thác nước,” Sheena điềm tĩnh đáp lời.
Tôi không khỏi thầm gắt trong lòng: *Nhìn là biết rồi còn gì!*
Thác nước này không phải một thác nước bình thường. Tôi cảm nhận được một luồng ma lực yếu ớt… Không, không hẳn là ma lực. Cứ như thể nó đang tỏa ra một loại “khí” nào đó. Nước như tự phát sáng, không khí nơi đây trong lành đến lạ lùng, cứ ngỡ như mình đang lạc vào một không gian khác vậy. Cảm giác thật kỳ ảo.
Nơi này linh thiêng đến mức tôi tự hỏi liệu con người chúng tôi có được phép bước vào hay không… Nhắc mới nhớ, hình như nơi tôi gặp Kii cũng có một thác nước tương tự.
Trước khi chạm tới thác, vài tảng đá lớn được đặt rải rác trên mặt nước. Trong lúc tôi còn đang ngẩn ngơ ngắm nhìn thác, Sheena đã bước thoăn thoắt, nhịp nhàng qua những tảng đá rồi nhẹ nhàng chạm tay vào dòng nước.
Khoảnh khắc cô ấy chạm vào, thác nước tách đôi gọn gàng. Sheena liếc nhìn tôi, nói bằng giọng trong trẻo: “Lối này ạ,” rồi bước vào sâu bên trong thác.
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy…
Người bình thường sao có thể khiến thác nước tách đôi được chứ?
Có quá nhiều điều tôi muốn hỏi, nhưng lúc này, tôi chỉ có thể đi theo cô ấy.
Tôi cũng bước theo Sheena, nhẹ nhàng lướt qua những tảng đá và tiến vào phía sau thác. Ngay khi tôi vừa vào, thác nước lập tức khép lại như một tấm màn, trở về trạng thái ban đầu.
Tôi thật sự tò mò không biết cơ chế hoạt động của nó là gì. Không giống ma pháp… Nhưng nếu không có ma lực thì sao làm được chuyện này?
Tôi vắt óc suy nghĩ xem rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra, nhưng chẳng nghĩ ra được gì.
Điều duy nhất có thể nghĩ đến là…
“À phải rồi, tôi quên mất chưa nói.”
Sheena chợt thốt lên, như thể vừa sực nhớ ra điều gì. Tôi nghiêng đầu khó hiểu trước lời nói của cô ấy.
“Thật ra, nếu rơi xuống mặt nước phía trước thác đó, người sẽ chết đấy ạ.”
…Sheena à, chuyện thế này thì phải nói sớm hơn chứ!
Cô ấy giải thích mà không hề tỏ vẻ áy náy vì đã quên bẵng mất.
“Người sẽ bị hòa tan.”
Cô ấy dùng ngón trỏ chỉ vào da cánh tay phải của mình, gõ nhẹ hai cái.
*Thật là kinh khủng quá đi chứ!!*
Thà rằng bị nhiễm độc toàn thân như cái hồ ở Rừng Chết còn hơn. Da thịt tan chảy nghe thôi đã thấy đau đớn rồi…
“May quá, Alicia-sama đã không bị ngã.”
Sheena nói rồi nở một nụ cười dịu dàng.
…Cô ấy thật đáng sợ. Tôi cảm nhận được một loại thông minh khác hẳn Kushana.
Nếu tôi mà ngã, chắc cô ấy đã đánh giá thấp năng lực của tôi rồi. Chắc chắn Kushana cũng nghĩ tôi có thể làm được những chuyện như thế này.
Đúng là nơi này là địa bàn của kẻ thù mà. Không thể lơ là được.
“Vậy chúng ta đi tiếp thôi.”
“Đi bằng cách nào?”
Phía sau thác tối đen như mực, chẳng nhìn thấy gì cả. Dù Sheena có quen thuộc nơi này đến mấy, việc tiến lên trong bóng tối thế này là điều không thể.
Sheena mỉm cười với tôi, rồi gõ “cốc cốc cốc” ba tiếng vào bức tường. Ngay lập tức, cả không gian bừng sáng.
Những vật trông giống đèn đường được gắn đều đặn trên bức tường sáng dần lên từng cái một.
Và trước mắt chúng tôi, một con đường dài hiện ra.
*Cái này rốt cuộc là làm bằng cách nào vậy trời!!*
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận