I’ll Become a Villainess...
Ookido Izumi Hayase Jun- 1 - 199
- 200 - 299
- 300 - 399
- 400 - 499
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Chương 423
- Chương 424
- Chương 425
- Chương 426
- Chương 427
- Chương 428
- Chương 429
- Chương 430
- Chương 431
- Chương 432
- Chương 433
- Chương 434
- Chương 435
- Chương 436
- Chương 437
- Chương 438
- Chương 439
- Chương 440
- Chương 441
- Chương 442
- Chương 443
- Chương 444
- Chương 445
- Chương 446
- Chương 447
- Chương 448
- Chương 449
- Chương 450
- Chương 451
- Chương 452
- Chương 453
- Chương 454
- Chương 455
- Chương 456
- Chương 457
- Chương 458
- Chương 459
- Chương 460
- Chương 461
- Chương 462
- Chương 463
- Chương 464
- Chương 465
- Chương 466
- Chương 467
- Chương 468
- Chương 469
- Chương 470
- Chương 471
- Chương 472
- Chương 473
- Chương 474
- Chương 475
- Chương 476
- Chương 477
- Chương 478
- Chương 479
- Chương 480
- Chương 481
- Chương 482
- Chương 483
- Chương 484
- Chương 485
- Chương 486
- Chương 487
- Chương 488
- Chương 489
- Chương 490
- Chương 491
- Chương 492
- Chương 493
- Chương 494
- Chương 495
- Chương 496
- Chương 497
- Chương 498
- Chương 499
- 500 - 599
- 600 - 634
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Chương 463
463. Tuổi mười sáu, Trưởng nữ gia tộc Williams, Alicia
Tôi nào có ý thức được mình đang bước đi trên con đường đầy gai góc đâu.
Vừa nghĩ thế, tôi vừa bước về phòng mình.
Bởi vì Anh Henri đã gọi Finn-sama và Curtis-sama đến rồi. Vốn dĩ, tôi chỉ là người thừa mà thôi.
Chắc hẳn họ cũng có những chuyện muốn nói riêng, nên tôi và Jill đã biết ý rời khỏi phòng khách.
“Này, Alicia.”
“Gì vậy?”
“…Alicia này, liệu một ngày nào đó…”
Nói đến đó, Jill bỗng ngừng lại.
Tôi biết Jill hiểu rằng tôi ghét bị bỏ lửng khi ai đó đang định nói gì đó rồi dừng lại.
Chắc là cậu ấy đang tìm từ ngữ chăng. Tôi im lặng chờ đợi lời cậu ấy.
Mà, đại khái thì tôi cũng đoán được rồi…
Cậu ấy hẳn muốn hỏi chuyện tôi và vương quốc Lavar sẽ ra sao.
Riêng tôi thì chẳng thay đổi gì cả. Tôi vẫn sẽ mãi là tiểu thư của gia tộc Williams thuộc vương quốc Durkis.
Tại sao mọi người xung quanh lại sợ sự thay đổi của tôi đến thế nhỉ? Tôi đâu phải người trên mây trên gió gì đâu.
Cũng chẳng phải kiểu "hoa trên đỉnh núi cao"… Đúng là vị trí một nữ hoàng cô độc thì vẫn tốt hơn nhỉ.
Mà đã vậy, thì mục tiêu của tôi vẫn là trở thành ác nữ thôi!!
“Một ngày nào đó…”
Lời của Jill khiến tôi giật mình bừng tỉnh.
Tôi đúng là đã lơ đãng, tâm trí bay bổng đi đâu mất rồi.
“Một ngày nào đó?”
“Nếu một ngày Alicia biến mất, chị nghĩ em nên làm gì?”
…………À, khác hẳn với tưởng tượng của tôi.
Tôi sững người trước câu hỏi bất ngờ đó. Tôi làm sao biết Jill nên hành động thế nào được.
Điều gì là đúng đắn thì chính Jill phải tự mình quyết định.
Tôi không thể đưa ra câu trả lời cho những lựa chọn trong đời người. …Nhưng, ngày hôm đó – cái ngày tôi cứu mạng Jill, tôi đã gánh vác cuộc đời cậu ấy rồi.
Tôi đã tự ý đưa Jill ra khỏi ngôi làng nghèo khổ.
Lúc này mà nói “Em hãy tự mình suy nghĩ đi” thì quá tàn nhẫn. Tôi không muốn trở thành một người phụ nữ vô trách nhiệm.
“Em phụ thuộc vào Alicia. Điều này tốt cho em, nhưng có thể lại làm phiền Alicia. Kiểu phụ thuộc này, nhìn từ bên ngoài có lẽ là một căn bệnh nặng. Dù em đã cố gắng che giấu nó, nhưng có lẽ một ngày nào đó em sẽ bị đè bẹp bởi thứ vũ khí mang tên sự phụ thuộc.”
Tôi im lặng lắng nghe câu chuyện của Jill.
Tôi không hề nghĩ Jill phụ thuộc vào mình. Tôi luôn cho rằng cậu ấy là một đứa trẻ tự lập hơn bất kỳ ai.
Thế nhưng, chính cậu ấy đã nói vậy, thì chắc là đúng rồi. Người hiểu rõ bản thân nhất chỉ có chính mình mà thôi.
Là người ngoài, tôi không nên phủ nhận.
“Hầu hết mọi hành động của em đều dựa vào Alicia.”
Cuối cùng, Jill khẽ thì thầm câu đó.
Tôi dừng lại giữa hành lang. Jill cũng phản ứng lại tôi, dừng bước cách tôi một đoạn rồi quay đầu nhìn tôi.
…Nếu tôi là Thánh nữ, có lẽ tôi sẽ giải thoát Jill ngay tại đây.
Để cậu ấy tự do bay lượn khỏi sự tồn tại của tôi, có lẽ sẽ để cậu ấy đi tìm kiếm con người thật của mình.
Nhưng tôi, suy cho cùng, chỉ là một ác nữ. Tôi sẽ không bao giờ buông tay một đứa trẻ đã dành cho tôi nhiều tình cảm đến thế.
Từ nay về sau, tôi vẫn muốn Jill ở bên cạnh mình. …Cũng như Jill cần tôi, tôi cũng cần Jill.
“Em đang nói gì ngớ ngẩn vậy?”
Jill “Hả?” một tiếng, mở to mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi khẽ nở nụ cười ác nữ mà tôi đã luyện tập rất nhiều từ trước đến nay.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận