[note85883]
[Rina POV]
Onii-chan... đã mất rồi.
Người chết không phải là tên Nagaoka Shuuji kia.
Mà là Kazuha Kyoichi-oniichan.
Đã không biết bao lần tôi thầm mong, giá như người chết thay cho Onii-chan là tên Nagaoka Shuuji thì tốt biết mấy.
Nhưng người chết lại là Onii-chan, và sự thật đó chẳng thể nào thay đổi.
Nguyên nhân cái chết là tai nạn giao thông.
Onii-chan bị một chiếc xe mất lái đâm phải mà không có bất kỳ điềm báo nào, xe cấp cứu không đến kịp và anh cứ thế mà ra đi.
“Aa, mọi người nghe này. Vụ tai nạn khiến Kyo-kun qua đời ấy, tớ đã tìm ra đó là một âm mưu được lên kế hoạch hẳn hoi.”
Thế nhưng, nhờ sự điều tra của Ichigo-neesan, tôi mới biết đó không chỉ đơn thuần là một vụ tai nạn.
Theo lời Nee-san nói với mọi người đang tập trung tại phòng khách, có một gã công tử bột của một tập đoàn lớn nào đó đã nhắm đến Aria-senpai và coi sự tồn tại của Onii-chan là cái gai trong mắt.
Hắn đã dùng nhiều thủ đoạn để loại trừ Onii-chan nhưng đều bị đánh bật lại. Tức tối, gã công tử đó đã cố tình ra lệnh cho tay sai lái xe đâm Onii-chan, thậm chí còn cho người cản trở xe cấp cứu đến chậm trễ.
“Thực sự là đã quá chủ quan. Không ngờ ngay tại Nhật Bản này mà bọn chúng lại dám ra tay giết Kyo-kun một cách triệt để đến thế. Tạm thời thì tớ đã nắm được bằng chứng rồi.”
Ichigo Nee-san nói với vẻ căm hận. Cô định thông qua cha mẹ nuôi của tôi—tức cha mẹ của Onii-chan—và người nhà Kakyoin để tố cáo, nhưng Aria-senpai đã ngăn lại.
“Khoan đã Ichigo-san. Nếu làm thế, rốt cuộc thì đống rác rưởi đó vẫn sẽ không chết đúng không?”
“Chà, tạm thời thì hắn vẫn là vị thành niên nên chắc sẽ không bị tử hình ngay đâu.”
“Quả nhiên là không công bằng chút nào... Phải để cho thứ rác rưởi đó nếm trải nỗi đau đớn và khổ sở y như Kyoichi-san đã chịu đựng chứ...”
Aria-senpai nói với ánh mắt u tối đến rợn người.
Nếu là lúc khác chắc tôi đã sợ hãi rồi, nhưng bây giờ tôi lại cực kỳ thấu hiểu cảm giác của cô ấy.
“...Được đấy, làm thôi.”
Nghe vậy, Ichigo Nee-san cũng thay đổi suy nghĩ ngay lập tức và đồng tình với Aria-senpai.
“Yuka-chan tính sao?”
“Sao cũng được... Dù gì tớ cũng chẳng làm được gì cả. Tớ sẽ không ngăn cản đâu, các cậu muốn làm gì thì làm.”
Yuka-chan, người cũng đang mang vẻ mặt đen tối và đôi mắt chết chóc giống mọi người, trả lời một cách bất cần khi được Ichigo Nee-san hỏi ý kiến.
“Còn Rina-chan?”
“Em cũng không làm được gì cả nên... A, nhưng em sẽ ủng hộ việc các chị làm!”
“Ừm, cảm ơn em.”
Tuy đáng tiếc là tôi không giúp được gì, nhưng tôi quyết định sẽ âm thầm cổ vũ họ.
✦✧✦✧
Chẳng bao lâu sau đó.
“Mọi người nghe này! Tớ đã báo thù cho Kyo-kun xong rồi!”
Ichigo-neesan lại tập hợp mọi người ở phòng khách và tuyên bố.
Nội dung cuộc báo thù tàn khốc đến mức khiến người ta phải rùng mình nên tôi không thể kể ra đây, nhưng tóm lại là tên công tử rác rưởi kia cùng gia đình hắn, và cả những kẻ liên quan đến cái chết của Onii-chan đều không còn tồn tại trên cõi đời này nữa. Và chắc chắn một điều là Ichigo-neesan và mọi người sẽ không để ai nắm được thóp.
Dù có chút rùng mình, nhưng đúng là tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng.
“Nhưng mà... dù bọn chúng có chết thì Kyoichi cũng đâu có quay lại...”
Tuy nhiên, Yuka-chan lại lên tiếng đầy cam chịu, khiến bầu không khí lại trở nên u ám.
“Về chuyện đó, mọi người này. Mọi người có thể không yêu người đàn ông nào khác, tin tưởng và chờ đợi tớ được không?”
“...Cậu định làm gì?”
Trước đề nghị bất ngờ của Ichigo-neesan, ai nấy đều thắc mắc.
“Vẫn là bí mật. Nhưng tớ nghĩ sẽ mất vài năm đấy. Sao nào? Chờ được không?”
Trước câu hỏi lần nữa của Ichigo-neesan, tất cả mọi người, bao gồm cả tôi, đều gật đầu.
Tôi nghĩ một phần cũng vì Onii-chan mới mất chưa lâu.
✦✧✦✧
Và rồi, thấm thoắt ba năm trôi qua.
Tôi đã tốt nghiệp trường cao trung Yuushou và học lên một trường đại học danh tiếng trong thủ đô, cùng trường với Aria-senpai và Yuka-chan. Hiện tại, chúng tôi vẫn sống chung trong cùng một căn chung cư.
Trong thời gian đó, tôi cũng được nhiều chàng trai tỏ tình hay rủ đi chơi với mục đích hẹn hò, nhưng tôi từ chối tất cả.
Bởi vì, tên nào tên nấy so với Onii-chan thì chẳng khác gì lũ khỉ, tôi chẳng thèm hạ mình chấp nhận.
Hơn nữa, tôi cũng đã hứa với Ichigo-neesan là sẽ chờ đợi mà không quen người đàn ông mới nào.
Aria-senpai và Yuka-chan cũng trong tình trạng tương tự, không hề có bạn trai mới.
Nhưng mà, cứ chờ đợi trong vô vọng mà không biết mình đang chờ cái gì thì cũng đến giới hạn rồi.
“Ichigo. Rốt cuộc cậu đang làm cái gì trong bóng tối, đến lúc nói cho bọn này biết rồi đấy. Cứ chờ đợi mà không biết gì thế này thì quá sức chịu đựng rồi.”
Trong bữa tối hôm nọ, Yuka-chan là người đầu tiên mất kiên nhẫn và chất vấn Ichigo-neesan.
“Đúng ha. Chắc cũng đến lúc cho mọi người biết rồi. Vậy ăn cơm xong chúng ta đi ra ngoài một chút nhé.”
Ichigo-neesan không lảng tránh mà chấp nhận đề nghị của Yuka-chan.
Sau khi ăn tối xong, chúng tôi lên chiếc xe do Ichigo-neesan cầm lái và di chuyển đến một tòa nhà ở vùng ngoại ô.
“Lối này nha. Đừng chạm lung tung vào đồ vật nhé.”
Được Ichigo-neesan dẫn vào một căn phòng, chúng tôi sững sờ khi nhìn thấy thứ ở bên trong.
“Ichigo-san. Đó là...”
Nơi ngón tay Aria-senpai chỉ vào là...
“Ừm. Là Kyo-kun đấy. Vì là Kyo-kun thứ hai nên gọi chính xác chắc là Kyoji-kun nhỉ?”
Ở đó có Onii-chan đang nằm trong một chiếc kén chứa đầy dung dịch nuôi cấy hệt như trong truyện tranh.
“Kyoichi thứ hai, chẳng lẽ cậu...!”
Yuka-chan dường như đã đoán ra qua lời của Ichigo-neesan và lập tức vặn hỏi.
Nhưng Ichigo-neesan vẫn trả lời với vẻ mặt tỉnh bơ.
“Ừ. Là nhân bản vô tính, hay còn gọi là Clone đấy. Tạm thời cơ thể đã hoàn thiện, giờ đang trong quá trình tạo ký ức và nhân cách để đưa vào.”
Cái đó... chuyện đó là...
“...Tuyệt quá! Cứ như là Onii-chan sống lại vậy!”
Tôi xúc động quá nên buột miệng nói ra suy nghĩ của mình.
“Fufu. Ghê chưa? Thật ra về mặt pháp lý thì Kyo-kun không phải đã chết mà chị đã ngụy tạo hồ sơ thành hôn mê bất tỉnh, nên giờ anh ấy có hoàn thiện thì cũng chẳng có vấn đề gì đâu.”
Ichigo Nee-san ưỡn ngực tự hào.
“Vấn đề không phải ở chỗ đó! Còn đạo đức, còn tôn nghiêm sinh mạng của Kyoichi thì sao!”
Nhưng Yuka-chan có vẻ không hài lòng, cô đưa ra lý do để trách cứ Ichigo-neesan.
“Thì sao? Tớ hỏi ngược lại nhé. Chẳng lẽ vì mấy cái thứ đó mà cậu chấp nhận để Kyo-kun chết luôn sao?”
“...Ư. Cái đó...”
Câu trả lời thản nhiên của Ichigo-neesan khiến Yuka-chan cứng họng.
“Tội nghiệp Kyo-kun quá. Dù là người thứ ba nhưng lại bị người yêu phủ nhận sự hồi sinh, thế này thì thành chết hai lần mất. Huhuhu...”
Rồi Ichigo-neesan giả vờ khóc.
“.........”
Có vẻ câu nói “khiến Kyoichi chết hai lần” đã tác động mạnh, nên Yuka-chan không nói thêm gì nữa.
“Aria-chan và Rina-chan cũng phản đối sao?”
“Không hề. Với tớ, chỉ cần Kyoichi-san quay lại, dù là dưới hình thức này thì cũng đã đủ rồi.”
“Etou. Em cũng nghĩ giống vậy.”
Được Ichigo-neesan hỏi, Aria-senpai và tôi đều bày tỏ sự tán thành.
“Vậy à. Tiện thể, vì có thể tạo ra rất nhiều Kyo-kun dành riêng cho Aria-chan và mọi người, cả ba thấy sao?”
“Nếu vậy thì—”
Ngay khi Aria-senpai định trả lời lời đề nghị thêm vào của Ichigo-neesan.
“Dừng lại!”
Yuka-chan hét lên, cắt ngang cuộc trò chuyện.
“Làm ơn đừng làm thế. Đừng làm ô uế tôn nghiêm của Kyoichi thêm nữa...”
Lời cầu xin tiếp theo của Yuka-chan khiến mọi người không ai nói được gì.
Quả thật tôi cũng muốn có một Onii-chan cho riêng mình, nhưng Onii-chan là đặc biệt vì anh ấy chỉ có một mà thôi...
“...Đành vậy thôi. Quyết định chỉ có một Kyo-kun mới là Kyoji-kun này thôi nhé.”
Ichigo-neesan nhún vai rồi tiến lại gần chiếc kén chứa Onii-chan.
“Fufufu. Kyo-kun. Dù có chuyện gì xảy ra thì chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau nhé?”
Ichigo-neesan vừa nói vừa cười, trông có vẻ gì đó thật đáng sợ.
Nhưng hơn cả điều đó, sự thật là Onii-chan sắp quay trở lại khiến trái tim tôi rộn ràng vui sướng.
<Tác Note>
Đó là câu chuyện IF về việc “Nếu Kyoichi chết” được cập nhật ngẫu hứng.
Bổ sung thêm là sau khi Kyoichi chết, Ichigo đã bàn bạc với nhà Kakyoin để được cấp một phòng thí nghiệm bí mật cá nhân, và tại đó cô ấy đã tạo ra Kyoji-kun.
Có thể là đã đi quá giới hạn, nhưng đó chính là Ichigo...
Ý kiến ban đầu gửi về là nguyên nhân cái chết do tự sát, nhưng tôi không nghĩ ra được cảnh hỗn loạn sau đó nên đã chuyển thành thế này.
Nhân tiện, nếu Kyoichi bị dồn vào đường cùng bởi dàn Harem dẫn đến tự sát, thì cũng sẽ được hồi sinh(?) theo kiểu tương tự, và trong quá trình đó, nhân cách có lẽ sẽ bị Ichigo sửa đổi một phần cho thuận tiện với cô nàng.
...Mà, trong trường hợp đó, chắc cái Harem sẽ tan vỡ vì cuộc chiến tranh giành trách nhiệm dưới góc nhìn của việc tự sát mất thôi.
Khi nào có động lực tôi sẽ cập nhật tiếp, mong mọi người ủng hộ.
Lần tới có lẽ sẽ là IF về việc Ichigo chết vì một lý do nào đó.
0 Bình luận