Arc 3.5: Giao Đoạn Hồi Tam - Kỳ Nghỉ Xuân Và Chuyện Vặt Học Kỳ Một Năm Hai [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 104: Chẳng Mấy Chốc Đã Lún Sâu

Chương 104: Chẳng Mấy Chốc Đã Lún Sâu

[Yuka POV]

Ban đầu, Aria kéo Yuuri, Ichigo kéo Kayo vào dàn harem của Kyoichi, và để đối phó, tôi cũng kéo Keiko vào, tình thế trông như sắp hình thành ba phe phái.

Nhưng nếu số người lôi kéo được ngang bằng với hai người họ thì tôi chẳng có lợi thế gì, nên tôi đã cố gắng kéo Yuuri và Kayo về phía mình.

Bề ngoài thì, tôi bảo họ không chỉ thân với Aria hay Ichigo mà còn thân với cả tôi nữa, và nếu lỡ tôi có cãi nhau với hai người kia thì mong họ hãy giữ trung lập.

Lúc đó các phe phái vẫn chưa hình thành rõ rệt, mà Yuuri hay Kayo cũng chẳng muốn vừa tranh giành Kyoichi vừa cãi cọ nhau, nên tôi đã lôi kéo họ về phía mình dễ hơn tưởng tượng.

“Yuka-cchi! Bộ anime mới hôm qua tui chỉ cậu thấy sao?”

Yuuri vừa tới trường đã cất tiếng gọi tôi ngay trong lớp học trước giờ sinh hoạt chủ nhiệm.

“Cũng tàm tạm.”

Trong kế hoạch lôi kéo Yuuri, tôi đã chọn cách làm thân qua sở thích chung.

Cũng may là Yuuri có sở thích otaku anime nên khá dễ nắm bắt gu của cô ấy.

“Vậy hả. Chứ tui thì thấy nữ chính trong bộ đó giống Yuka-cchi lắm đó.”

“Hả? Giống chỗ nào?”

“Đó! Cái kiểu nói chuyện tsundere đó, rồi kiểu tóc hai bím, với cả... ngực bự nữa!”

“Tớ muốn phản pháo nhiều chỗ lắm, nhưng cái cuối cùng là quấy rối tình dục đó biết không?”

“Ái chà, Yuka-cchi không phải tsundere mà chỉ là đanh đá thôi à.”

Cô thật sự nói năng tùy tiện quá rồi đó.

Mà thôi, coi như đó là bằng chứng của sự thân thiết nên tôi bỏ qua cho.

“Vậy sau giờ học hôm nay. Hai đứa mình tìm chỗ nào đó làm buổi bình luận anime không?”

“Cũng được. Hôm nay tớ rảnh.”

Cứ thế, chúng tôi chốt lịch sau giờ học. Tan trường, tôi và Yuuri đúng hẹn đến một quán cà phê nào đó, trao đổi đủ loại cảm nhận về mấy bộ anime gần đây.

Anime vốn không phải sở thích của tôi, nhưng ngày xưa tôi từng cố tìm hiểu thứ mà bạn thuở nhỏ của mình thích nên cũng xem qua đủ thứ, nhờ vậy mà tôi và Yuuri đã thân thiết với nhau khá suôn sẻ.

...Thật trớ trêu.

“À mà này Yuuri, nghe nói cậu vừa từ chối một đàn em otaku à.”

“Nn? ...À, cậu nhóc đó hả? Có chuyện gì sao?”

“Tớ hơi thắc mắc thôi. Cậu không định có bạn trai, nhưng cũng chẳng thấy muốn tiến triển gì thêm với Kyoichi ngoài mức bạn bè cả.”

“Hô hô~. Madam đang lo lắng về động thái của mấy người phụ nữ quanh chồng mình đấy à~”

“Đừng có giỡn nữa. Tớ không thích cách gọi đó.”

Tôi lỡ dồn sức vào ánh mắt của mình.

“Sợ quá sợ quá. Etou, tui muốn mối quan hệ với Kyo-cchi thế nào ấy hả. ...Ừm, chắc là cho đến khi tốt nghiệp cao trung thì cứ vui chơi cùng nhau rồi được bao ăn uống như hiện tại, sau khi tốt nghiệp thì tùy tình hình lúc đó rồi tính... kiểu vậy chăng?”

“Thế chẳng phải là giống như không nghĩ gì rồi còn gì.”

“Aha ha... Chắc vậy. Thật lòng mà nói, tui không nghĩ cái chuyện như trong anime, kiểu được một anh đẹp trai như Kyo-cchi bao ăn bao chơi đủ kiểu, lại có thể kéo dài mãi được. Nên là chỉ lúc này thôi, tui muốn mơ mộng một cách nhẹ nhàng~ thế đó.”

Đúng là vậy.

Kyoichi mà, chỉ cần nhắm mắt cho qua mấy mối quan hệ nữ giới của anh ấy, thì đúng là một người cực kỳ "hàng hiệu".

Hơn nữa, anh còn đủ tiền để bao tất cả các cô gái đi chơi cùng mình mỗi lần.

Ngay cả trong các mối quan hệ, Kyoichi cũng không bao giờ chủ động, và ngay cả khi bị các cô gái dồn ép đến mức phải sếch, anh vẫn luôn dùng biện pháp tránh thai triệt để. Nếu chỉ để vui chơi qua đường, có lẽ anh là một đối tượng cực kỳ tiện lợi.

“Với lại, nếu tui mà nghiêm túc thì sẽ phải cạnh tranh với Yuka-cchi và Aria-cchi, tui không tự tin là mình sẽ thắng được đâu.”

“Vậy sao cậu không kiếm bạn trai khác?”

“À thì, Kyo-cchi lại nghiêm túc ở mấy chỗ kỳ lạ lắm, lỡ tui có bạn trai thì có vẻ như cậu ấy sẽ không đi chơi với tui nữa.”

“Cái đó thì đúng.”

Dù phải nhắc lại, nhưng có một quy tắc cho những cô gái tụ tập quanh Kyoichi là, nếu đã muốn có bạn trai khác thì cứ đi theo người đó luôn đi.

“Tui cũng không đến mức như Kayo-cchi, nhưng được Kyo-cchi bao ăn uống giúp tui tiết kiệm được khối tiền tiêu vặt, đỡ đần đủ thứ, nên nếu bị ảnh giữ khoảng cách thì cũng căng lắm đó.”

Yuuri đang nói giảm nói tránh, nhưng tóm lại là cô đang xem Kyoichi như một đối tượng vui chơi tiện lợi mà thôi.

Đến nước này rồi thì tôi cũng chẳng thể trách móc gì cô nàng.

“Thì đó, tui là vậy đó, nên từ giờ mong cậu chiếu cố nhiều hơn nha!”

Yuuri chắp hai tay lại, dò xét sắc mặt của tôi.

Thực tế, rất có thể chỉ cần một ý muốn của tôi là có thể quyết định vị trí của Yuuri trong dàn harem của Kyoichi.

Nếu nói thật lòng, tôi muốn anh chấm dứt quan hệ thể xác với Yuuri, nhưng hiện tại tôi đang cần thêm đồng minh, dù chỉ một người, nên không thể làm vậy được.

“...Tớ hiểu rồi. Nhưng nếu cậu lợi dụng Kyoichi quá đáng, tớ sẽ không bỏ qua đâu.”

“Unn! Tui sẽ cẩn thận!”

Yuuri vui vẻ đáp lời.

Câu chuyện dừng ở đó, tôi chia tay Yuuri rồi quay về nhà chung.

✦✧✦✧

Ăn tối và tắm rửa xong, cũng không có việc nhà gì để làm nên tôi đang thảnh thơi ở phòng khách thì Kyoichi về.

Nhắc mới nhớ, hôm nay là ngày Kyoichi đi hẹn hò với Keiko và Ami.

“Anh về rồi à, Kyoichi.”

Hôm nay tôi hơi lười nên cứ ngồi trên sofa, chỉ quay đầu lại chào anh ấy.

“...Ừm, anh về rồi đây.”

Kyoichi đáp lại với vẻ mặt hốc hác mệt mỏi.

Trông thế kia... chắc là đã "làm" rồi.

Ichigo đã cài ứng dụng nghe lén vào điện thoại của Kyoichi, nên chỉ cần hỏi Ichigo là biết buổi hẹn hò thế nào ngay.

Tôi khác Aria và Ichigo, không hứng thú lắm với việc đào sâu xem Kyoichi đã làm gì với mấy cô gái khác, nhưng với tư cách là người yêu, có lẽ tôi cũng nên kiểm tra một chút chăng.

“Trông anh mệt mỏi quá. Nước tắm có sẵn rồi, còn cơm thì sao?”

“...Anh ăn rồi, nên tắm thôi.”

Kyoichi uể oải trả lời rồi đi về phía phòng tắm, nhưng đi được nửa đường, anh dừng lại và quay sang tôi.

“...Nè Yuka. Hai ta... à không, quan hệ nữ giới của anh thật sự đã có quá nhiều chuyện xảy ra rồi nên cũng khó nói, nhưng làm ơn tha cho anh mấy vụ chơi bất ngờ như hôm nay. Ami và Keiko đã có một cuộc đụng độ nhỏ, không khí ngượng ngùng lắm.”

Anh chỉ nói bấy nhiêu rồi lại đi về phía phòng tắm.

Phen này... thất bại rồi.

Tôi đã hoàn toàn quên mất chuyện tương khắc giữa các cô gái với nhau.

Đã vậy còn làm Kyoichi, người vốn đã khổ sở vì các mối quan hệ rồi, lại càng thêm mệt mỏi.

Nếu Aria biết chuyện này, chắc tôi sẽ bị cô ấy lên mặt một thời gian dài.

Không chỉ vậy, tôi còn cảm thấy khoảng cách trong tim Kyoichi đã xa thêm một chút.

Đây vốn là chiến lược dài hạn để gạt Aria và Ichigo sang một bên, nâng cao thiện cảm của anh với mình cơ mà!

“Haa…”

Tôi chán ghét bản thân đến mức phải thở dài.

Giờ có xin lỗi... cũng vô ích.

Chuyện đã qua rồi, và anh cũng đã nói rõ mình muốn tôi làm gì tiếp theo.

Cứ thế, tôi đã trải qua một thời gian với tâm trạng bức bối.

✦✧✦✧

Sau giờ học ngày hôm sau.

Lần này, tôi đến gặp Kayo tại một căn hộ để "tiếp" cô ấy.

Lý do là vì cô không tóm được Kyoichi, nên gọi tôi thay thế.

Căn phòng này, nghe nói ban đầu là phòng Kyoichi dùng khi sống một mình.

Nghe bảo anh vẫn giữ hợp đồng để lỡ có phải đột ngột rời khỏi nhà chung bất cứ lúc nào cũng không sao.

Tôi cũng nghe nói anh đã giới thiệu chỗ này cho Kayo khi cô bỏ nhà đi, bảo rằng cứ tự nhiên sử dụng lúc nào thấy khó ở nhà.

Nhờ mối liên hệ đó mà tôi cũng được Kyoichi cho phép sử dụng, biến nơi này thành một tụ điểm tụ tập nho nhỏ... nhưng mà...

“Haa…”

Tôi vẫn chưa gượng dậy nổi sau thất bại lần trước.

Kayo đang ngồi bên cạnh chơi máy game cầm tay thấy tôi như vậy liền cau mày.

“Yuka, thở dài phiền phức quá.”

“Gì…”

Nhỏ này... rõ ràng là tự mình gọi tôi đến, vậy mà ăn nói chẳng kiêng nể gì.

“Cậu cãi nhau với Kyoichi à?”

“Cãi nhau... thì không hẳn. Chuyện cũng xong rồi, cơ bản là lỗi của tớ.”

Và sau vụ này, tôi muốn tin là mình vẫn chưa bị Kyoichi ghét...

Tôi không biết nữa.

Vì Kyoichi dù đang là bạn trai của Aria, nhưng trong lòng lại ghét cô ấy.

Biết đâu tôi cũng đã hết thuốc chữa rồi cũng nên.

Nghĩ đến đó, tôi lại thấy sợ hãi tương lai.

“Yuka đúng là đang nói mấy lời xa xỉ thật đấy.”

“Hả?”

Kayo ném cho tôi một câu nói như dội gáo nước lạnh.

“Yuka gặp Kyoichi muộn hơn bọn tớ nửa năm, vậy mà lại chiếm được vị trí bên cạnh cậu ấy nhanh hơn tụi tớ. Đã thế còn muốn cả tình cảm của Kyoichi nữa, cậu coi thường cuộc đời quá đấy.”

“Gì…”

Bị Kayo, người trông có vẻ cũng đang coi thường cuộc đời khi bám lấy Kyoichi, nói như vậy...

Nhưng đúng là, tôi của hiện tại, ngoài việc thất tình với gã bạn thuở nhỏ ngốc nghếch đó ra, thì lại có được một người bạn trai tốt hơn, và còn được "nâng tầm" bởi những người cùng chia sẻ bạn trai đó, sống một cuộc sống như người giàu. Nhìn từ ngoài vào, đúng là một hoàn cảnh quá xa xỉ.

Nhưng bảo tôi vì thế mà phải thỏa hiệp trong tình yêu thì lại là chuyện khác, dù rằng người ngoài nhìn vào có lẽ sẽ muốn nói như vậy.

“Thì sao chứ. Tớ có làm gì sai đâu.”

Vừa dứt lời, "cây boomerang" đã quay lại đâm trúng tôi.

Đem gán ghép bạn trai mình cho cô gái khác... là chuyện xấu đúng không? Chắc là vậy.

“...Ghen tị thật.”

“Ể?”

“Tớ cũng muốn được thân thiết với Kyoichi một cách dễ dàng như Yuka.”

“...Cậu đúng là.”

Lời nói của Kayo rõ ràng không phải xuất phát từ tình cảm thuần túy dành cho Kyoichi, khiến tôi, người vừa mới đề phòng, cảm thấy thật ngốc nghếch.

“Đừng lợi dụng Kyoichi quá đấy.”

“Nhưng mà, cứ nhõng nhẽo là cậu ấy thường sẽ chấp nhận hết, nên khỏe lắm.”

Tôi hiểu.

Tôi cũng vậy, tự ý trở thành bạn gái của Kyoichi mà không có sự đồng ý của chính chủ, vậy mà sau đó anh vẫn đối xử với tôi như bạn gái thực sự.

“Dù vậy đi nữa. Kyoichi cũng có giới hạn của mình.”

Trò đùa hôm trước, có lẽ đã vô tình chạm nhẹ vào giới hạn của Kyoichi rồi.

Mình thật sự phải kiểm điểm và tự kiềm chế lại.

“...Tớ hiểu rồi. Sẽ cẩn thận.”

Kayo ngoan ngoãn gật đầu.

Mong là Aria và Ichigo cũng hiểu cho.

Sau đó cả hai thư thả thêm một lúc nữa rồi Kayo và tôi ai về nhà nấy.

✦✧✦✧

“Nè, em gái xinh đẹp đằng kia ơi. Đang về hả? Nếu được thì đi uống trà với bọn anh chút không?”

Trên đường về nhà, tôi bị một gã đàn ông lạ mặt bắt chuyện.

Trông có vẻ là dân chơi thứ thiệt, lại là một màn tán tỉnh thẳng thừng đây mà.

“Không cần đâu. Tôi có bạn trai rồi.”

“Đừng nói vậy chứ. Chỉ là đi uống trà chút thôi mà, bạn trai em cũng không nói gì đâu.”

“Đó không phải là chuyện anh quyết định. Biến đi cho nhanh.”

“...Con này. Mày mà còn nói năng láo xược nữa là biết tay tao đấy?”

Thấy tôi đáp trả gay gắt, gã tán tỉnh liền đổi sắc mặt, sấn tới.

Tôi thủ thế, chuẩn bị bấm còi báo động thì...

“Dừng lại ở đó thôi.”

Kyoichi đột nhiên xuất hiện, nắm vai gã tán tỉnh, chặn lại.

“Hả? Mày là thằng nào?”

“Là bạn trai của cô ấy. Mày muốn kiếm đối thủ đánh nhau à, để tao tiếp mày nhé?”

Kyoichi và gã tán tỉnh lườm nhau một lúc...

“Chậc!”

Gã tán tỉnh tặc lưỡi rồi bỏ đi.

Chắc là hắn muốn tránh đánh nhau thật.

“Phù. Yuka. Anh hiểu là em muốn đẩy hắn ra, nhưng lựa lời mà nói một chút đi. Cứ chọc giận đối phương như thế thì em sẽ gặp nguy hiểm đấy.”

“Anh lo lắng cho em à?”

“Ừm. ...Dù gì anh cũng là bạn trai em, mà kể cả không phải thế thì cũng là bạn bè mà.”

“Vậy à.”

Kyoichi có vẻ nói ra điều đó rất bình tĩnh, nhưng tôi lại thấy vui khi thấy anh hơi ngượng ngùng tự nhận mình là bạn trai tôi.

Vì tôi cảm nhận được rằng anh vẫn để ý đến tôi, vẫn chưa thật sự ghét bỏ tôi.

Nhờ vậy mà ngọn lửa trong lòng tôi, vốn đang hơi lo lắng, lại bùng lên.

“Fufu. Vậy, hai ta về thôi.”

“Ừm.”

Tôi không hề che giấu niềm vui sướng, khoác tay Kyoichi cùng về nhà.

Vừa về đến nhà chung, tôi đã bị Aria lườm khi thấy tôi đang khoác tay Kyoichi, nhưng mà, có sao đâu chứ.

Vì tôi đâu có ý định hòa thuận mãi mãi với mấy người.

...Tôi đã hăng hái nghĩ vậy, nhưng.

“Không thể nào.”

Vài ngày sau. Tôi hơi tò mò nên đã thử tính toán chi phí sinh hoạt một mình tôi, bao gồm các nhu yếu phẩm hàng ngày như mỹ phẩm, dầu gội được dùng ở nhà chung, và cả tiền ăn nữa.

Kết quả là, tôi nhận ra sinh hoạt phí đã tăng vọt gấp mấy lần so với trước khi tôi chuyển đến đây.

“Mức sống của mình, tăng cao quá rồi...?”

Cứ thế này, tôi lại thấy lo cho tương lai sau khi đã hạ bệ bọn Aria và độc chiếm Kyoichi.

Gần đây, tôi cũng bắt đầu hiểu ra sự khác biệt, rằng đồ đắt tiền từ mỹ phẩm đến nguyên liệu nấu ăn không phải tự nhiên mà đắt. Tôi không thể quay lại thời kỳ chưa biết gì, cũng không muốn dễ dàng dùng đồ rẻ tiền nữa.

Tôi đã tự mình trải nghiệm được câu nói: "Mức sống một khi đã tăng lên thì rất khó để hạ xuống."

Cũng có cách là dựa vào thu nhập của Kyoichi, nhưng tôi không muốn tạo gánh nặng cho anh trước khi kết hôn.

Và khi biết điều này, tôi bắt đầu thấy bất an, không biết liệu mình có thể dứt khoát với bọn Aria được hay không.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!