Arc 3.5: Giao Đoạn Hồi Tam - Kỳ Nghỉ Xuân Và Chuyện Vặt Học Kỳ Một Năm Hai [ĐÃ HOÀN THÀNH]

Chương 97: Mô Phỏng Cùng Kyoichi! ②

Chương 97: Mô Phỏng Cùng Kyoichi! ②

[Aria POV]

Tôi khởi động lại game, chọn lại lựa chọn đầu tiên là [Chơi cùng], và tôi ở trong game đã thành công kết bạn với cậu bé đến bắt chuyện với mình, Kyoichi-san.

Từ đó, câu chuyện diễn ra với tốc độ chóng mặt.

Tôi và Kyoichi-san cùng vào một trường tiểu học, và ở đó cả hai cũng trở thành những người bạn thân thiết.

Qua những sự kiện được hé lộ rời rạc theo từng mốc thời gian, khuôn mặt của Kyoichi-san dần trở nên điển trai, gần giống với dáng vẻ hiện tại của anh.

Đó là nhờ gia đình tôi đã quản lý thói quen sinh hoạt và chăm sóc da cho anh ấy, với lý do không thể để bạn của tôi có một ngoại hình đáng xấu hổ.

Vâng, một cách tự nhiên, tôi và Kyoichi-san trong game đã trở nên thân thiết ở mức độ gia đình.

Vì cả hai đều còn là trẻ con nên chúng tôi không nhận thức đối phương là người khác giới, nhưng dẫu vậy, thời gian vẫn trôi đi với tư cách là những người bạn quan trọng của nhau.

Khác với thực tế, việc tôi và Kyoichi-san trong game có thể thoải mái gọi nhau là "Kyoichi" và "Aria" thật mới mẻ làm sao.

Ngoài đời, hồi nhỏ tôi không có người bạn nào đủ thân thiết để có thể thoải mái chuyện trò, nên tôi giữ thái độ lịch sự với tất cả mọi người xung quanh và điều đó đã trở thành một phần tính cách của tôi.

Tuy nhiên, tôi ở trong game lại có một người bạn thuở nhỏ tên là Kyoichi-san, nên lời nói và hành động của tôi cũng thoải mái hơn so với tôi ngoài đời thực.

Nếu ngoài đời tôi và Kyoichi-san cũng là bạn thuở nhỏ thì có lẽ cũng sẽ như thế này... khoan đã, đến bây giờ tôi mới nhận ra, tại sao Kyoichi-san vẫn gọi tôi bằng "-san" nhỉ.

Việc tôi gọi Kyoichi-san bằng "-san" thì cũng đành chịu, nhưng Kyoichi-san không chỉ gọi trổng cô bạn thuở nhỏ Ichigo-san mà cả Yuka-san, người đến sau tôi nữa, vậy mà chỉ riêng tôi... khoảng cách của Kyoichi-san... Grừừừừừừ...

...Thôi, tạm thời hãy quên chuyện đó đi và tập trung vào game vậy.

Rồi hai đứa cùng lên sơ trung, và vào khoảng mùa thu năm nhất, một sự kiện nhỏ đã xảy ra.

[Aria-san! Tớ sẽ tỏ tình với Kyoichi-kun vào ngày kia đấy! Nếu Aria-san cũng thích Kyoichi-kun thì hãy hành động trước lúc đó đi! Đây là phép lịch sự tối thiểu mà tớ có thể làm đấy!]

Người nói câu đó là Hanamura Ringo-san với mái tóc xoăn và đường nét thanh tú.

Ngoài đời, cô ấy cũng học chung trường tiểu học với Kyoichi-san và Ichigo-san, sau đó trở thành idol, và là người đã gây ra rắc rối dù tôi đã cố tình gọi cô ấy về để làm "biển quảng cáo" nhằm đánh lạc hướng sự chú ý khỏi tôi và Kyoichi-san.

Trong game này, cô ấy đóng vai trò là người đứng đầu nhóm bè phái tiếp cận tôi vì nhan sắc và gia thế của tôi.

Lý do cô ấy báo trước cho tôi như vậy, theo phân tích của tôi trong game, là vì cô ấy sợ tôi sẽ trả thù nếu hẹn hò với Kyoichi-san theo kiểu "nẫng tay trên".

Vào thời điểm này, Kyoichi-san trong game đã rất nổi tiếng nhờ vẻ ngoài của mình.

Nhưng vì có tôi, một cô bạn thuở nhỏ xứng tầm ở bên cạnh, nên mọi người xung quanh đều e dè, tuy nhiên cô ấy đã lợi dụng sự thật rằng chúng tôi không hề hẹn hò một cách rõ ràng.

Ngay lúc đó, một bảng lựa chọn hiện ra trước mắt tôi.

[Kyoichi sẽ chọn mình kể cả khi được Ringo-san tỏ tình thôi, nên cứ mặc kệ!]

[Nguy hiểm! Phải tỏ tình với Kyoichi trước Ringo-san thôi!]

Ở đây nên chọn phương án trên.

Theo đúng nghĩa đen, Kyoichi-san không có lý do gì để chọn người khác cả.

[Vậy à. Thế thì cậu cứ làm những gì cậu thích đi?]

Tùy theo lựa chọn, tôi trong game lên tiếng.

[Cậu nói rồi đấy nhé! Tớ đã ghi âm lại rồi, sau này đừng có mà hận tớ đấy!]

Hanamura-san giơ màn hình điện thoại đang bật ứng dụng ghi âm ra trước mặt tôi, nhưng dù là ngoài đời hay trong game, tôi đều lạnh lùng cho qua.

Trong game này, tôi và Kyoichi-san là những người bạn thuở nhỏ được gắn kết bởi một mối liên kết bền chặt mà!

Một người mới xuất hiện như Hanamura-san dù có làm gì cũng không thể lay chuyển được đâu!

...Thế nhưng.

[Aria. Tớ xin lỗi. Tớ đã quyết định hẹn hò với Hanamura-san, nên tụi mình không thể ở bên nhau như trước được nữa.]

Vào buổi sáng hai ngày sau, tức ngày kia của lúc đó.

Khi tôi cho xe đến đón Kyoichi-san vào sáng sớm, anh đã nói với tôi như vậy.

[Ể...? Tại sao chứ...? Đôi ta... là bạn thuở nhỏ mà phải không...?]

[Đúng vậy, nhưng bạn gái của tớ là Hanamura-san. Thật lòng thì tớ vẫn chưa hiểu rõ về cô ấy lắm, nhưng vì cô ấy đã tỏ tình nên tớ phải nghiêm túc đáp lại tình cảm đó.]

[Tớ, tớ cũng thích Kyoichi mà! Xin cậu! Hãy hẹn hò với tớ đi!]

[Ể...? …Tớ xin lỗi. Tớ không ghét Aria, nhưng tớ chưa từng xem cậu là một đối tượng như vậy, và người tỏ tình với tớ trước là Hanamura-san.]

Nói rồi Kyoichi-san rời khỏi tôi, đi đến chỗ Hanamura-san đang đứng ở phía xa và cùng nhau đến trường.

Lúc quay đi, Hanamura-san đã nhìn về phía tôi với một nụ cười chế giễu.

Ngay sau đó, màn hình tối sầm lại và giọng của Ichigo-san vang lên.

[Và thế là Aria-chan đã phải trả giá cho sự kiêu ngạo khi quá ỷ lại vào vị thế bạn thuở nhỏ của mình, để rồi bị cướp mất Kyo-kun~]

Và rồi dòng chữ với thẩm mỹ tồi tệ [BAD END - Bạn thuở nhỏ là nữ chính thua cuộc] hiện lên trước mắt tôi.

“Này! Tại sao lại có cái kết như thế này chứ!?”

Dù biết Ichigo-san không thực sự ở đây, tôi vẫn buột miệng nói ra những lời đó.

Và rồi, tôi lại nghe thấy giọng của Ichigo-san.

[Cậu biết là nếu muốn hẹn hò với Kyo-kun thì những chuyện như thế này là bình thường mà nhỉ? Đây là một trò chơi mô phỏng những gì có thể xảy ra trong thực tế, ngoại trừ mối quan hệ giữa Aria-chan và Kyo-kun đó?]

Lại một câu trả lời như thể đã canh sẵn thời điểm!

Tôi kéo lệch kính VR ra và nhìn quanh phòng, nhưng không thấy bóng dáng Ichigo-san đâu cả.

Lẽ nào, chiếc kính VR này có gắn thiết bị theo dõi?

[Chỉ là đoạn ghi âm được thu sẵn dựa trên dự đoán suy nghĩ của Aria-san thôi mà. Chắc giờ này tớ thật đang ngủ trong phòng rồi còn gì?]

Chính vì những câu trả lời được canh thời gian chuẩn xác như vậy nên mới đáng ngờ chứ!

Hơn nữa còn đoán đúng cả thời gian nữa!

Vì quá nghi ngờ, tôi đã lẻn đến cửa phòng của Ichigo-san và lén nhìn vào trong.

Nhưng, Ichigo-san thật sự đang ngủ say trên giường.

[Giờ thì cậu hài lòng chưa? Mà cũng muộn lắm rồi đấy, Aria-chan không định đi ngủ à?]

Từ chiếc kính VR tôi vẫn đang cầm trên tay, giọng của Ichigo-san lại vang lên.

Vâng, được thôi. Tôi thừa nhận đây là ghi âm.

Quả là một khả năng quan sát đáng nể.

Nhưng tôi chưa ngủ đâu.

Cho đến khi tôi thấy được kết thúc có hậu!

Với quyết tâm đó, tôi trở về phòng và tiếp tục chơi game.

May mắn là lần này có dữ liệu lưu, nên tôi có thể bắt đầu lại từ lựa chọn đó.

Tôi chọn [Nguy hiểm! Phải tỏ tình với Kyoichi trước Ringo-san thôi!], và tôi trong game đã tỏ tình với Kyoichi-san trong game ngay trong ngày hôm đó.

[Kyoichi! Tớ thích Kyoichi! Hãy hẹn hò với tớ đi!]

[Etou... Thật lòng thì tớ chưa từng coi Aria là một đối tượng như vậy nên tớ khá bất ngờ... nhưng tớ hiểu rồi. Nếu Aria đã nói vậy, từ giờ tớ cũng sẽ nghiêm túc suy nghĩ về cậu. Hai ta hẹn hò đi.]

Thế là tôi và Kyoichi-san trong game bắt đầu hẹn hò, và gia đình hai bên đều chúc phúc cho mối quan hệ của chúng tôi.

Và vì tôi là con gái một của một nhà tư bản đang điều hành một vài công ty khác ngoài Học viện Yuusho, nên Kyoichi-san, với tư cách là bạn trai của tôi, được yêu cầu trở thành người thừa kế dưới hình thức ở rể, và Kyoichi-san đã bắt đầu nghiêm túc tiếp nhận chương trình đào tạo người kế vị của gia đình tôi với lý do "nếu điều đó là cần thiết cho mối quan hệ với Aria".

Điều này chẳng phải đồng nghĩa với việc hai đứa đã đính hôn rồi sao?

Ngay lúc tôi ngoài đời thực đang nghĩ vậy.

[Kyoichi. Thế này chẳng phải bọn mình đã đính hôn rồi sao?]

Tôi trong game cũng buột miệng nói ra những lời tương tự.

Kyoichi-san và gia đình nghe thấy vậy, và thế là chúng tôi đã trở thành hôn phu hôn thê được cả hai gia đình công nhận.

Dù hiểu rằng đây chỉ là chuyện trong game, nhưng cảm giác được đính hôn với Kyoichi-san khiến tôi lâng lâng hạnh phúc.

Kyoichi-san lúc lên năm ba sơ trung trông giống hệt Kyoichi-san của hiện tại cũng là một yếu tố khiến tôi nhập tâm vào game.

Mô hình 3D và giọng nói của những người xuất hiện trong trò chơi này... liệu có thật là do một mình Ichigo-san tạo ra không?

Năng lực kỹ thuật này thật sự quá phi thường rồi.

Nếu có được năng lực kỹ thuật này, có lẽ tương lai nó sẽ trở thành một sức mạnh cho gia tộc Kakyoin.

Nếu vậy, một trong những giấc mơ của tôi, đó là mở rộng kinh doanh của gia tộc Kakyoin, rồi dùng lợi nhuận thu được để biến Học viện Yuusho không chỉ là một trường cao trung mà còn là một ngôi trường liên cấp từ mẫu giáo, hoặc ít nhất là từ tiểu học, để cho con của tôi và Kyoichi-san theo học, cũng có thể trở thành hiện thực chăng?

Ban đầu tôi định độc chiếm Kyoichi-san và sớm muộn gì cũng sẽ loại bỏ cô ấy... nhưng thế này thì ngược lại, có lẽ tôi không thể để mất Ichigo-san ngay cả khi phải chia sẻ Kyoichi-san...?

“Aria, trả lời đi chứ!”

Khi tôi đang mải mê suy nghĩ, một giọng nói bất ngờ vang lên cùng lúc vai tôi bị lay mạnh.

Tôi tạm dừng game, chuyển màn hình sang chế độ camera quan sát xung quanh, thì thấy Yuka-san đã đứng bên cạnh tôi từ lúc nào không hay.

Vì đeo kính VR sẽ không lịch sự, tôi bèn tháo kính ra.

“Yuka-san? Có chuyện gì vậy?”

“Chuyện gì à, cậu có biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Đến giờ ăn sáng rồi mà không thấy xuống nên tớ đến gọi đây. Không lẽ cậu đã thức trắng đêm để chơi cái game đó đấy chứ?”

Bị Yuka-san nhìn với ánh mắt trách móc, tôi ngại ngùng quay đi.

Một lúc sau, Yuka-san thở dài.

“Haa… Thôi thì hôm nay là ngày nghỉ nên cũng được. Nhưng nếu cứ thức khuya nhiều quá sẽ có hại cho da đấy. Với lại, tạm dừng game đi và xuống ăn cơm nào.”

Yuka-san nói những lời y như một người mẹ rồi kéo tôi ra khỏi phòng.

Tại bàn ăn, mọi người đều đã có mặt đông đủ trừ Kyoichi-san, và Kyoichi-san đó có lẽ đang trong phiên nấu ăn nên đang bưng đồ ăn từ trong bếp ra.

Bữa sáng hôm nay là do Kyoichi-san nấu à. Suýt chút nữa thì tôi đã bỏ lỡ món ăn nóng hổi ngon lành rồi.

Mà khoan, Yuka-san và Rina-san trông vẫn khỏe khoắn, lẽ nào người thức trắng đêm chơi game... chỉ có mình tôi thôi sao...?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!