Arc 12: Bình Yên Thoáng Chốc [ĐÃ HOÀN THÀNH]
Chương 343: Fukamori Mitsuki Muốn Vui Vẻ
1 Bình luận - Độ dài: 1,306 từ - Cập nhật:
Tôi đã đến trung tâm trò chơi gần đó mà Mitsuki từng nhắc tới.
Khoảng ba năm trước, tôi từng gửi nhóm Emi đến chỗ gia đình Eien-chan, rồi cùng anh em nhà Juumonji lúc đó đang rảnh rỗi đến đây chơi. Ký ức về cuộc tranh luận FPS nổ ra khi ấy vẫn còn mới nguyên.
"Uoooo! Tuyệt thật, nơi này lấp la lấp lánh quá!"
"Nhưng khách đến tiệm game thì chẳng lấp lánh tẹo nào đâu nhé."
Có khi đám côn đồ cũng tụ tập ở đây nữa ấy chứ.
Dù vậy, Mitsuki có vẻ rất cảm kích, có lẽ vì cô vừa mất đi lần đầu "chưa từng đi tiệm game bao giờ".
"Fukamori Mitsuki, đã hoàn thành 1 trong 100 điều muốn làm trước khi chết."
"Hả? Chỉ cần đến tiệm game thôi là tính đã hoàn thành rồi á?"
"Nếu nói theo kiểu game thủ thì gọi là... 'Tro-com' nhỉ? Tớ được Madoka dạy thế. Tớ cũng không hiểu nghĩa lắm."
"Không cần phải cố dùng mấy từ mình không quen đâu..."
Chỉ riêng việc từ "Tro-com" thốt ra từ miệng Mitsuki đã thấy sai sai rồi.
Cảm giác cố quá thành quá cố thật sự.
"Onee-sama đã hoàn thành 1 trong 100 điều muốn làm trước khi chết, nên lại phải nghĩ ra một mục tiêu khác để thế vào ạ."
"Đúng thế. Sửa lại thành 'trải nghiệm nhảy Bungee' đi."
"Mất công điền được một cái rồi mà lại xóa đi á!? Thế thì có ý nghĩa gì đâu!"
Tôi lỡ chen ngang vào cuộc đối thoại tự nhiên như không của chị em nhà Fukamori.
"Lúc nào tớ và Misuzu cũng điều chỉnh để danh sách những việc muốn làm trước khi chết luôn tròn 100 điều."
"Nếu lấp đầy cả 100 điều thì quãng đời còn lại cho đến lúc chết sẽ chán lắm ạ. Misuzu và Onee-sama nghĩ rằng một cuộc đời không có mục tiêu thì sẽ chẳng còn màu sắc gì nữa. Thế nên cứ hoàn thành một cái thì lại thay thế bằng một cái khác."
"Cũng có cách suy nghĩ kiểu đó sao... Có khi tớ lại khá thích cách nghĩ này đấy."
Cứ tưởng lại là tính cách ngây ngô thường ngày của Mitsuki bộc phát, nhưng ngẫm lại thì cũng đáng suy ngẫm phết.
"Mới hôm trước Misuzu còn có mục tiêu là 'xóa bỏ ấn chú trên mặt', nhưng nhờ Hideyori-sama mà nó đã biến mất rồi! Kya, lỡ nói ra mất rồi!"
Misuzu ôm chầm lấy tôi thật chặt.
Được quấn quýt như cún con thế này, tôi lại thấy tự hào với tư cách một thằng đàn ông.
Thấy cô vui thế này, tôi thầm cảm ơn Gift của mình vì ấn chú đã biến mất.
"Thế Mitsuki muốn làm gì ở tiệm game?"
"Ừm. Tớ muốn thử cái gọi là UFO Catcher. UFO mà lại đến trung tâm trò chơi thì tân thời quá nhỉ?"
"Hả!? UFO ở trung tâm trò chơi á!?"
"Không có UFO đâu!? Chỉ là cái cần gắp giống UFO nó gắp phần thưởng thôi mà!?"
"Dù không có UFO thì cũng có thứ giống UFO nhỉ!"
"Thôi sao cũng được."
Đầy sơ hở thế này bảo sao dễ bị trêu chọc...
Lý thuyết UFO của Mitsuki dễ thương và buồn cười thật.
"Với lại, chơi cái đó sẽ thêm đồ đạc lỉnh kỉnh nên để cuối cùng hẵng chơi UFO Catcher nhé."
“G-Gì cơ!?”
"Tiệm game còn nhiều trò lắm, phải tận hưởng cho đã chứ."
Tôi đi vào sâu bên trong, Mitsuki và Misuzu cũng đi theo.
Dù không chơi game đối kháng, chắc chắn vẫn có nhiều trò hợp với con gái.
"Có trò đánh trống kia ạ! Hình như là gõ theo nhịp điệu thì phải!"
"Là cái trò có thể thưởng thức nhiều bài hát nhỉ! Aa, nhạc của StarCha đang phát kìa! Tớ muốn chơi cái này, Hideyori."
"Vậy trước tiên phải làm sạch tay đã nhé."
Tôi giục họ xịt cồn lên tay.
Chị em nhà Fukamori làm theo và sát khuẩn tay.
"Nhưng cái này hình như chơi được hai người..."
"Hai người cứ chơi đi. Tớ đứng xem ở phía sau là được."
"Được không đấy Hideyori?"
"Ừm. Tớ kém môn đánh trống lắm."
Tôi nói vậy rồi lùi lại.
Thực ra kiếp trước tôi đã cày nát bản console của nó rồi nên không nghĩ là mình kém đâu.
Chỉ là quen dùng tay cầm quá nên ít kinh nghiệm đánh trống thực tế thôi.
Theo nghĩa đó thì đúng là kém thật.
Với lại, tôi không muốn làm phiền lần đầu chơi game của họ.
Mitsuki chọn bài của StarCha, hai người họ bắt đầu gõ trống theo nhịp với những động tác vụng về.
"......Thật đáng quý. Còn đáng quý hơn cả lần đầu nhìn thấy 'Kadokko Gurashi' nữa."
Sự thật là hai cô bạn cùng lớp đang gõ trống theo nhịp điệu bài hát của em gái tôi, điều đó thật thiêng liêng.
Trong lòng tôi thấy lâng lâng ấm áp.
E hèm, cái gì thế này...
Khoảnh khắc này mà quay lại rồi up lên YouTube, tôi tự tin mình tôi cày view cũng lên cả triệu.
Tôi chăm chú ngắm nhìn hai người chơi game để khắc ghi khung cảnh này vào tâm trí.
Bỗng một biến cố xảy ra.
Chiếc váy blazer Misuzu đang mặc tung lên.
Tưởng chẳng có gì, nhưng tôi nhận ra một sự thật.
Khác với chị gái, Misuzu mặc váy ngắn.
Kết quả là đồ lót suýt thì lộ ra.
Hay đúng hơn là tôi đã thấy cái gì đó màu xanh nhạt.
"Thiên đường..."
Sự thiêng liêng kết hợp với màn lộ hàng khiến tôi có cảm giác như đang lao vút lên nấc thang người lớn.
Tiệm game muôn năm.
Không ngờ trong tiệm game lại có nấc thang người lớn, đúng là "hải đăng chân tối".
À, chuyện không liên quan lắm, nhưng người nhận ra cụm từ "hải đăng chân tối" và "dân chủ Taisho" nghe na ná nhau chính là tôi của kiếp trước đấy.[note84888]
"Hửm? Misuzu mạnh ghê..."
"Fufufu. Riêng về ngực và đánh trống thì em không thua Onee-sama đâu nhé!"
"Bravo."
Có vẻ Mitsuki đã thua hai trận liên tiếp, Misuzu đang làm mặt vênh váo.
Tôi vỗ tay tán thưởng nồng nhiệt cho sự cố gắng của hai chị em.
Được xem đồ tốt rồi.
"Tiếp theo Misuzu muốn đấu trống với Hideyori-sama ạ!"
"Hả? Nhưng anh chỉ thuộc hệ chơi cho vui thôi..."
"Chơi thôi nào, Hideyori-samaaa!"
Bị Misuzu lôi xềnh xệch đến trước máy, tôi đành đổi chỗ cho Mitsuki.
Nhét xu vào, bài hát debut của StarCha vang lên.
Có vẻ Misuzu định dùng bài vừa rồi để đấu với tôi.
[Full Combo da Bon!]
"M-Mạnh quá đi mất... Động tác gõ trống quá chuẩn xác..."
"Đúng là Hideyori có khác."
"Không, bình thường thôi, bình thường mà. Chỉ là, riêng nhạc của StarCha thì anh nghĩ không được phép mắc lỗi nên đã chơi hết mình thôi."
Chỉ là tôi cố gắng không lơi tay với bất kỳ game âm nhạc nào có bài của StarCha.
Tiện thể, nghe đồn người đứng top 1 bảng xếp hạng toàn quốc các bài của StarCha ở mọi tựa game chính là Real_Honnouji[note84889].
Độ nghiêm túc dành cho Hoshiko đúng là khác bọt thật.
Tôi cũng ý thức việc không để bị vượt mặt bởi Thousand Princess[note84890], người đang đứng top 2 ở hầu hết các bảng xếp hạng nhạc StarCha.
Tôi nghĩ chừng đó là bình thường thôi.
Còn các bài hát không phải của StarCha thì trình tôi chỉ ở mức trung bình.
Chẳng ghê gớm gì đâu, chỉ đơn thuần là tình yêu dành cho StarCha thôi.[note84891]
1 Bình luận