Cảnh: Tác giả + L
Tác: Xin chào! Đã lâu rồi không gặp! Và giờ đây, tôi xin chân trọng gửi tới các bạn Slayers Đặc Biệt tập 7: Chúc may mắn, Tử Linh Thuật Sư!
L: …Còn phần hai của chính truyện thì sao?
Tác: Ai chà, rốt cuộc cũng sang năm mới rồi nhỉ? Năm ngoái đã có một bước tiến lớn với phiên bản game ra mắt và đủ thứ chuyện khác, có vẻ như năm nay cũng sẽ là một năm bận rộn như vậy. Ồ, nhân tiện, lời bạt này được viết dựa trên giả định rằng các bạn đang đọc tập sách này vào dịp năm mới của năm 1995, vậy nên mong thông cảm nhé!
L: Thế… còn phần hai của chính truyện thì sao?
Tác: Chà, các bạn thấy đấy, dịp cuối năm ngoái đã vô cùng… hỗn loạn. Duy chỉ việc gửi thiệp mừng năm mới đi thôi cũng đã là thảm họa rồi!
L: Phần hai chính truyện…
Tác: Tôi còn phải nhờ bạn bè ở gần nhà để lập danh sách địa chỉ nữa…
L: Phần. Hai.
Tác: ………………
L: —Thế nào rồi?
Tác: Tôi xin lỗiiiiiii! Tôi sai rồiiiii! Ugh! Tôi sẽ cố gắng suy nghĩ mà!
L: Hừ. Lẽ ra ông nên thành thật xin lỗi từ đầu luôn đi.
Tác: —Và giờ sau khi đã đưa ra một lời xin lỗi chân thành rồi, lập tức chuyển ngay sang phần tin tức và thông báo nhé!
L: Ông ta hoàn toàn không tỏ ra hối lỗi chút nào…
Tác: Tiếp theo! Thiệp mừng năm mới của năm nay bao gồm một tranh vẽ hàng năm được cất bút bởi chính tay tôi, Hajime Kanzaka: “L-sama phiên bản suka chibi, bonus thêm Thuộc hạ S!” [note87560]
L: S-Suka chibi? Mỗi năm cái tên ông đặt cho ta lại ngày một tệ đi…
S: Và “bonus thêm” ý ông là sao? (Thuộc hạ S nhìn vào tấm thiệp) Aaaaa! Lúc nào tôi cũng bị đối xử như vậy hết! (Ghi chú: Anh ấy đóng vai người tuyết.)
L: C-Cách đối xử này… phải nói là quá hợp lý rồi…
S: Híc, híc, híc…
Tác: Chà, dịp năm mới mà, có sao đâu chứ?
L: Phải đấy. Ngươi nên cảm thấy hạnh phúc khi được xuất hiện trên thiệp đi! May cho ngươi nhé!
S: Ngài… Ngài thực sự nghĩ vậy sao…? Híc, híc…
L: Mà nói tới thiệp năm mới, tác này, nghĩ lại thì ông vẽ phiên bản chibi của ta khá thường xuyên đấy… Khoan! Đừng bảo rằng Hajime Kanzaka là một lão già lolicon đấy nhé!?
Tác: Không phải, là do kĩ năng hội họa thôi. Nếu cố gắng vẽ dáng người cao sáu đầu hoặc bảy đầu, toàn thân sẽ không thể nhét vừa trong khung của tấm thiệp.
L: Cái lý do đó… nghe khá là thảm hại đấy…
Tác: Im đi! …Dù gì đi nữa! Tôi đã rất vui khi được đọc những lá thư từ các bạn fan hâm mộ, nhưng… thú thực thì lượng thư từ được gửi tới đây đã nhiều đến nỗi hiện giờ tôi không còn có thể viết hồi âm được nữa. Rất lấy làm xin lỗi. Dù vậy, tôi sẽ cố gắng để có thể ít nhất gửi đi những tấm thiệp mừng năm mới…
L: Chậc, chậc, chậc! Đàn ông đích thực thì phải chăm chỉ viết hồi âm đi chứ!
Tác: Nói thì dễ đấy, chứ khi lượng thư hàng nằm đạt ngưỡng bốn chữ số thì…
L: Chỉ cần viết năm bức thư hồi âm mỗi ngày là đủ mà!
Tác: Cô nói “chỉ cần” như thể đó không là gì hết vậy! Khi viết hồi âm, tôi phải đọc thư của họ, suy nghĩ xem mình nên trả lời thế nào, suy nghĩ bố cục bưu thiếp, phác thảo lên, đổ mực, lên màu, rồi chừa chỗ ra để viết lời nhắn nữa… Làm vậy, tôi thậm chí còn không viết nổi một, hai tấm mỗi ngày chứ đừng nói đến năm!
L: Tại sao ông lại cứ phải quan tâm tiểu tiết như vậy làm gì chứ? Ông có phải một thợ thủ công đâu…
Tác: Chỉ là… tôi không ngăn mình được. Đó là bản năng của con người rồi; khi thấy một tờ giấy trắng, ai cũng chỉ muốn vẽ nguệch ngoạc lên nó.
L: Nói mới nhớ, thứ duy nhất ông gửi cho người khác mà không có hình vẽ là phong bì và bản thảo.
Tác: Chính xác. Nếu chỉ lấp đầy bưu thiếp và giấy viết bằng chữ, có một giọng nói trong đầu tôi bắt đầu hét lên, “Cậu đang làm cái quái gì thế?! Để vậy có ổn không!? Ai mà vui nổi khi nhận một thứ lạnh nhạt, thiếu thân thiện như vậy chứ!? Vẽ lên! Cậu phải vẽ lên đi!” Và trước khi kịp nhận ra, tôi đã bỏ bản thảo của mình sang một bên và vẽ lên thiệp rồi.
L: Đ-Đó nghe như một vấn đề nghiêm trọng vậy… Với cái thái độ đó, ông có chắc rằng mình có thể nghĩ ra nổi cốt truyện cho phần hai không?
Tác: Hừ♡ Chứ cô nghĩ vì sao tôi lại đang gặp rắc rối như bây giờ? Là bởi tôi không nghĩ được đó!
L: Đừng có tỏ ra tự mãn! …Nhưng mà sau tập sách này, ông còn phải viết tập 4 cho Lost Universe, đăng hàng loạt trên tạp chí Dragon Magazine, rồi cả phần hai của chính truyện nữa… Chà, thôi thì cố mà liều mạng nhé.
Tác: Á! Lạnh lùng quá đấy!
L: Chà, trong phần hai, ta không có dịp nào được xuất hiện ngoài lời bạt, đúng không?
Tác: Nếu tôi không viết chính truyện thì cũng không có lời bạt đâu…
L: A! Nói mới nhớ, đúng là vậy thật! Nếu vậy, sao ông không viết cả một cuốn sách không có gì ngoài lời bạt đi? Dĩ nhiên, với ta là nhân vật chính.
Tác: Tôi phải viết gì mới đầy được cả một cuốn sách chứ…?
L: Nghĩ là việc của ông, tác à. Giao phó lại cho ông đó.
Tác: Này…
L: Thống nhất vậy rồi thì kết thúc buổi hôm nay ở đây thôi.
Tác: Chúng ta thống nhất hồi nào chứ?!
L: Tạm biệt mọi người!
Tác: Này, chờ đã! Cả một cuốn sách mà chỉ có lời bạt…
(Thuộc hạ S hạ màn, cắt ngang lời của tác giả. Đằng sau tấm màn, vẫn có thể nghe được tiếng của tác giả. Cuối cùng, một tiếng “cốp” vang lên—theo sau đó là sự im lặng.)
(Lời bạt: Hết)

0 Bình luận