Tập 7: Chúc may mắn, Tử Linh Thuật Sư
Khóa học tình trường Inverse
1 Bình luận - Độ dài: 4,802 từ - Cập nhật:
Đây là một công việc hết sức bình thường.
Tất cả những gì tôi cần làm là hộ tống Cậu Ấm Nhà Giàu X từ Thị trấn A đến Thị trấn B.
Thù lao tương đối ổn, nhưng công việc này gần như không khơi gợi lên chút hứng thú nào. Lý do duy nhất mà tôi và Naga cùng nhau nhận công việc tẻ nhạt này hoàn toàn là vì bị tiền thưởng dụ dỗ.
Với tôi và Naga mà nói, việc đụng độ một đám cướp trên đường lớn cũng chỉ là chuyện thường nhật. Đây quả thực là một công việc bình thường, y như từ khuôn đúc mà ra.
Đó là—cho đến bây giờ.
“Hai gái một trai đi với nhau, hai tay hai hoa nom cũng sướng đấy nhể!? Nhể!?”
Bị dọa nạt bởi tên tướng cướp, Lester-kun bắt đầu run cầm cập.
(Thiệt tình… Đúng là thảm hại mà.)
.jpg)
Đây là Lester-kun, Cậu Ấm Nhà Giàu X mà tôi và Naga phải hộ tống lần này. Dù tôi có thêm ‘kun’ vào sau tên, anh ta dường như cũng phải lớn tuổi hơn cả tôi với Naga. Anh ta có mái tóc đen, ngoại hình không đến nỗi tệ, nhưng nom anh ta vẫn có phần hơi vụng về. Nhưng trên hết, tôi chỉ mong rằng anh ta có thể thôi tỏ ra sợ sệt như vậy trong khi cả tôi lẫn Naga đều vẫn đang hoàn toàn điềm tĩnh. Nhìn vào mà còn thấy xấu hổ giùm.
Chà… dù nói vậy nhưng tự tin mà không đi kèm với thực lực thì cũng là vấn đề…
Dù gì đi nữa, công việc của chúng tôi là phải bảo vệ anh ta. Mau chóng xử gọn lũ cướp này rồi đi tiếp nào!
“Rồi rồi, lũ chỉ biết bắt nạt kẻ yếu thì đừng có làm như thể mình to lắm.”
“M-Mày nói gì cơ!?” Khuôn mặt tên tướng cướp bừng bừng lửa giận khi nghe được lời nói mỉa mai của tôi. “Aargh! Tao đã định tha chết nếu tụi bay chịu ngoan ngoãn đầu hàng rồi, nhưng nếu đã vậy thì tao cũng không nương tay nữa!”
Nói xong, hắn liền rút kiếm ra.
Dĩ nhiên, đây chính xác là những gì tôi muốn.
Tôi, Lina Inverse, một kiếm sĩ và pháp sư thiên tài, vẫn chưa lụt nghề đến nỗi cần đám cướp phải nương tay.
“Xông lên!”
“““Uoo!”””
Theo lệnh tên cầm đầu, lũ cướp đồng loạt lao về phía chúng tôi với vũ khí trong tay.
(—Quá chậm.)
“Mega Brand!”
Đoàng!
Chỉ với một ma pháp mở màn của tôi, khoảng một phần ba số địch đã bị thổi bay.
Lũ cướp khựng lại trong thoáng chốc.
“Aargh! Đừng hoảng! Xử nó đi trước khi nó kịp niệm phép tiếp theo!”
Nghe tiếng quát của tên cầm đầu, lũ cướp bắt đầu di chuyển trở lại.
Vừa xướng chú, tôi vừa dễ dàng đỡ đòn tấn công của một tên cướp bằng thanh kiếm ngắn của mình. Hắn ta khá khỏe, nhưng kĩ năng và tốc độ vẫn còn kém lắm.
Phía sau tôi, Naga đang đóng băng bọn cướp bằng đòn Freeze Bullid.
Và rồi, ma pháp thứ hai của tôi đã sẵn sàng!
“Flare Arrow!”
Vút vút vút vút!
Năm, sáu tên cướp ngã xuống như ngả rạ.
Số lượng địch giờ chỉ còn vài tên.
Nhưng tôi biết kịch bản của những tình huống như thế này. Khi loại người như chúng bị dồn vào chân tường, nước đi tiếp theo của chúng sẽ trở nên quá dễ đoán.
“Không được cử động!”
Cả tôi và Naga liền quay sang phía chủ nhân của giọng nói, chỉ để thấy Lester-kun đang bị một tên cướp khóa cổ!
“Nghe đây! Nếu bọn bây dám cựa quậy—”
“Bom di Wind!”
Bùm!
Trước khi tên cướp kịp nói dứt câu đe dọa rập khuôn, cả hắn ta và Lester-kun đều bị thổi bay bởi ma pháp của Naga!
“Ồ. Hôm nay anh ta bay cũng cao đấy chứ,” tôi thản nhiên nói, tay che nắng khỏi mắt.
Dạo gần đây, tôi đang cố gắng bớt cằn nhằn nhiều với Naga, ngay cả khi cô ấy bất cẩn lôi cả người khác vào trong tầm đánh của mình. Có lẽ là tôi đã trưởng thành, hoặc có lẽ sự nhẫn nại của tôi đã phát triển thêm.
(Dù cũng có thể cả hai cái đó đều không phải…)
Dù gì đi nữa, tôi cùng Naga đã đánh bại đám cướp và an toàn—chà, không hẳn là an toàn—bảo vệ được Lester-kun.
—Đúng vậy.
Cho đến lúc này, đây là một công việc bình thường như bao lần khác. Cho đến lúc này…
“…Lina-san…”
Đêm hôm đó—
Lúc tối muộn, Lester-kun bước từ phòng mình trên tầng hai xuống dưới phòng ăn kiêm quầy rượu ở dưới tầng một nhà trọ.
Tầm giờ này thì đám bợm nhậu địa phương đã về nhà hết, đa số các vị khách trọ ở lại qua đêm đều cũng đã về phòng sau một ngày mệt mỏi. Ngoài tôi ra thì xung quanh chỉ có lác đác vài vị khách. Naga lúc này hẳn đã ngủ say trong phòng mình rồi.
—Vậy tại sao giờ này tôi vẫn còn ở đây?
Là bởi lúc dùng bữa tối, Lester-kun đã lén thì thầm vào tai tôi:
—Đêm nay, xin hãy xuống đây một mình. Tôi có chuyện muốn nói—
Nghe có vẻ rắc rối, nhưng tôi cũng không thể nào làm ngơ được. Có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, anh ta sẽ nói rằng, “Bởi cô dễ thương nên tôi sẽ tăng gấp đôi tiền thù lao cho cô, nhưng đừng bảo Naga nhé ♡.”
(Nhưng bình thường thì… chắc là không có chuyện đó đâu…)
Dù gì đi nữa, anh ta rụt rè nhìn quanh rồi ngồi xuống đối diện với tôi.
.jpg)
Ngồi xuống rồi nhưng anh ta cứ chỉ ngồi đó bồn chồn, không hề có ý định mở lời.
“…Thế, rốt cuộc chuyện anh muốn nói là gì?”
Khi được tôi hối thúc, Lester-kun chợt mặt đỏ bừng rồi trở nên lúng túng hơn cả trước!
…C-C-Có lẽ nào!? Đây là chuyện tình cảm lãng mạn trong cổ tích!?
“…C-Chà, thực ra… Không biết phải nói thế nào nữa…” Vừa nói, anh ta vừa liên tục lén đánh mắt nhìn tôi.
(C-Cái kiểu phản ứng này thì chắc chắn là…)
Chà, Lester-kun dù gì cũng là đàn ông con trai, tôi phần nào cũng hiểu rằng trái tim anh ta sẽ rung động khi có một cô gái xinh đẹp, cuốn hút ở bên mình, nhưng…
“…Li—Lina-san!” Mặt đỏ như gấc, Lester-kun lấy hết can đảm rướn người qua phía tôi.
“…G-Gì vậy!?” Tôi bất giác thu người lại một chút.
“Naga-san là người như thế nào!?”
Cộp.
Tôi ngã nhào qua một bên.
“L-Lẽ nào… anh…!?”
Tôi gượng dậy, ngồi lại xuống ghế và hỏi. Đáp lại, Lester-kun khẽ gật đầu.
“…Cô ấy thật tuyệt vời, đúng không? Một người phụ nữ như vậy…” anh ta nói với vẻ mộng mơ.
“A-Anh nghĩ vậy à…?” tôi hỏi lại với giọng gượng ép.
“Đúng… Cái… sự lấp lánh mà cô ấy sở hữu… gu thẩm mỹ tinh tế một cách tự nhiên…”
“…………”
Tôi hoàn toàn cạn lời. Đối với một người đủ bạo để có thể dùng cụm từ ‘gu thẩm mỹ tinh tế tự nhiên’ để mô tả Naga thì tôi phải nói gì chứ?
.jpg)
“Làm ơn! Tôi muốn biết thêm về cô ấy! Hãy cho tôi biết đi! Naga-san là người như thế nào vậy!?”
“Là kiểu người như thế đấy…” Đáp lại vẻ mặt hoàn toàn nghiêm túc của Lester-kun, tôi đưa ra một lời giải thích ngắn gọn nhất có thể.
“Hiểu rồi… Là kiểu người như thế sao… Đúng như tôi nghĩ…” Lester-kun tỏ ra hài lòng vì lý do gì đó.
(Anh đang nghĩ cái quái gì vậy, đồ đần…?) Dù tôi có cảm giác rằng mình không nên hỏi thì hơn…
“Làm ơn, Lina-san.” Anh ta nhìn thẳng vào mắt tôi. “Tôi… Tôi muốn bày tỏ cảm xúc của mình với cô ấy… với Naga-san! Làm ơn… cô có thể giúp tôi được không!?”
Anh ta đột ngột đưa ra một lời đề nghị ích kỷ. Vì sao tôi lại phải giúp kết duyên cho một cặp đôi với gu đáng ngờ như vậy chứ?
Dù vậy, tôi cũng không đành lòng nói thẳng mặt anh ta và làm cảm xúc anh ta bị tổn thương… hoặc đúng hơn là làm tiền thù lao của tôi bị giảm.
Tôi cố gắng làm bộ mặt nghiêm túc và nói, “Nghe này, Lester. Nếu anh thực sự nghiêm túc, thì anh phải tự mình…”
“Tiền thưởng là năm mươi đồng vàng…”
“Giao mọi chuyện lại cho tôi!” Tôi ưỡn ngực đầy tự tin. “Trông vậy tôi chứ tôi khá rành chuyện tình cảm đấy! Lúc ở quê, đã từng có thời mà tôi được gọi là ‘Lina Kẻ Cắt Tơ Hồng’!”
“Ừm… Không phải đó là biệt danh chế giễu à…?”
“Dù gì đi nữa! Vụ này cứ để tôi lo! Tôi có một ý tưởng tuyệt vời.”
“Ý tưởng gì!?”
“Tôi sẽ dùng phép Sleeping để chuốc cho Naga ngủ say, sau đó thì anh… Hehehe.”
“Sao cô có thể nói một thứ như vậy được chứ!?” Lester-kun nghiêm túc hét lên trước câu đùa hoàn toàn vô hại của tôi. “T-Tình cảm của tôi với cô ấy không phải như vậy! Phải nói sao đây… Tình cảm của tôi là hoàn toàn trong trắng!”
“Tr… Trong trắng!?” Tôi không khỏi kêu lên trước cụm từ hoàn toàn không phù hợp với Naga.
Mặc kệ tôi, Lester-kun nói với ánh mắt và giọng điệu mộng mơ, “Đúng vậy… Hôm nay, khi chúng ta bị cướp tấn công… và tôi bị ma pháp của Naga-san thổi bay, tôi đã thức tỉnh!”
Không… Tôi có cảm giác rằng xã hội thường không coi cái kiểu thức tỉnh đó là “trong trắng” đâu…
“Tôi phải làm gì để chiếm được trái tim của Naga-san đây!?”
“Làm gì à… Chà, tôi không thực sự biết về chuyện khó như vậy… Nhưng dù sao thì cách đơn giản nhất không phải là cố gắng lấy lòng cô ấy bằng cách nào đó sao?”
“Lấy lòng à… Hừm…” Lester-kun khoanh tay lại ngẫm nghĩ một lúc. “Vậy, ví dụ như tôi giải cứu Naga-san sau khi cô ấy bị lũ cướp bắt giữ thì sao?”
Hài… Tôi không khỏi buông tiếng thở dài.
“Nghe này…”
“Tôi biết cô định nói gì. Mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy đâu đúng không?”
Chà, ít nhất thì anh ta vẫn hiểu được phần đó…
Tôi không nghĩ rằng tồn tại tên cướp nào đủ sức bắt được Naga, mà kể cả nếu tồn tại thì Lester-kun cũng hoàn toàn không có cửa thắng.
“Vậy thì anh định…?”
“Phần đó tôi cũng đã tính rồi. Lần tới bị cướp tấn công, tôi sẽ tìm cơ hội để đánh ngất Naga-san, sau đó thì hai người chúng ta sẽ bỏ chạy! Như vậy thì lũ cướp sẽ bắt được Naga-san!”
“…………”
“Sau đó, khi tôi đi giải cứu, Lina-san sẽ thể hiện sức mạnh hủy diệt áp đảo của mình, sau đó thì đe dọa lũ cướp rằng, ‘Nếu chống cự thì xác định lĩnh ma pháp của Lina-san nhé!’ để khóa cứng chuyển động của đối phương. Cuối cùng, khi bọn cướp không còn kháng cự, tôi sẽ đánh hạ chúng và giải cứu Naga-san! Kế hoạch như vậy thì hoàn toàn có thể thực hiện được!”
(Anh là ác nhân ngầm à…?)
“C-Chà, như vậy thì kế hoạch đó không hẳn là không thể thực hiện được…”
“Nhỉ?”
“Aargh! Vấn đề nằm ở đó đấy! Lên kế hoạch mà không từ thủ đoạn thì còn nghĩa lý gì chứ!? Nếu anh dám lên mặt mà nói, ‘Đây là tình cảm của anh ♡’ sau khi làm chuyện như vậy, sau đó có chết thì cũng chẳng oan đâu!”
“A… Ra vậy… Cô nói đúng… Dùng kế hoạch đó thì không thể truyền đạt được lòng thành của tôi nhỉ…”
(Cái âm mưu đó thì có lòng thành ở chỗ nào vậy…?)
“—Đúng rồi! Vậy thì đổi vai lại, tôi bị cướp bắt, sau đó Naga-san sẽ tới giải cứu tôi! Và rồi tình yêu giữa cả hai nảy nở… ♡”
“Không nảy nở đâu, không gì nảy nở nổi đâu.”
“Vậy tiếp cận bằng hành động thì sao!? Ví dụ như tôi mặc đồ đôi với Naga-san chẳng hạn…”
“Làm ơn, gì cũng được trừ cái đó ra…” Tôi bất giác tưởng tượng hình ảnh đó trong thoáng chốc và đưa tay nhấn lấy thái dương.
“Hừm… Vậy thì…” Lester-kun khoanh tay lại và ngẫm nghĩ.
—Rốt cuộc, nguyên ngày trôi qua mà không đi đến được kết luận nào. Chúng tôi quyết định thảo luận tiếp vào ngày hôm sau, rồi hai người mỗi người quay trở về phòng của mình.
Chà… Nghĩ lại thì, đây có lẽ không phải chuyện mà thảo luận có thể giải quyết được…
“Oáp…”
“Hừ. Trông cậu uể oải quá đấy, Lina. Đừng có liên tục ngáp ngắn ngáp dài như vậy chứ.”
Naga, người đang đi trước tôi vài bước, nói trong khi tôi đang cố nén lại tiếng ngáp không biết lần thứ bao nhiêu trong ngày.
Hiện đang là buổi sáng ngày thứ hai kể từ khi Lester-kun tới nhờ tôi tư vấn. Chúng tôi đang đi trên con đường chạy xuyên qua rừng.
Tiếng xào xạc của lá. Ánh nắng ấm nhẹ nhàng. Mọi thứ đều thôi thúc cho sự buồn ngủ của người ta.
Tôi đang bị thiếu ngủ trầm trọng bởi phải chầu chực tư vấn cho Lester-kun đêm qua, sau khi bị thuyết phục bởi năm mươi đồng vàng—ý tôi là sự chân thành của anh ta.
Chúng tôi đã đưa ra đủ loại ý tưởng, nào là dùng tiền bạc dụ dỗ, tẩy não, hay tạo một người nhân tạo sao chép Naga để lừa anh ta. Nhưng tất cả dường như đều thiếu đi yếu tố quyết định mà chúng tôi cần.
Cuối cùng, chúng tôi thống nhất rằng không thể hình thành kế hoạch khi chưa biết gu của đối tượng, vậy nên công việc trong hôm nay sẽ là khéo léo dò hỏi gu của Naga.
“—À-à này… Naga-san…” Lester-kun lên tiếng với một giọng như thể chỉ đang nói về thời tiết hôm nay.
(Ô hô! Anh ta tính thăm dò ngay à!?)
“Cho tôi hỏi một câu hơi kỳ một chút… Naga-san, cô thích bên nào hơn: một con gián bị đập bẹp hay một người đàn ông hơi chút không đáng tin cậy!?”
Nghe xong câu hỏi, Naga khẽ cau mày một lúc.
“C-Chà, nếu buộc phải chọn, có lẽ sẽ là một người đàn ông hơi chút không đáng tin cậy…”
“…Nghe thấy chưa, Lina-san!?” Lester-kun hạ giọng đầy mừng rỡ. “Dường như tôi có nhiều cơ hội đấy!”
“A-Anh nghĩ vậy à…?”
“Vậy, Naga-san, giữa một người đàn ông bị xe ngựa cán…”
Trước khi Lester-kun kịp hỏi xong câu hỏi kế tiếp, tôi và Naga đều đồng loạt đứng lại.
“Ừm…?”
“Chúng ta có khách,” tôi khẽ lẩm bẩm với nụ cười tự tin.
“Có vẻ như bọn ta đã bị phát hiện rồi,” một người đàn ông nói và bước ra từ trong rừng sâu. Nhìn kiểu gì cũng thấy hắn ta là một tên cướp, nhưng việc hắn ta chỉ có một mình thì khá là bất thường…
“L-Là ngươi!?” Lester-kun tỏ ra đầy kinh ngạc khi thấy mặt tên cướp.
“Anh quen hắn à?”
“Cô nói gì vậy!? Đó chính là một trong những tên cướp lần trước đã tấn công chúng ta đấy!”
“Vậy à…?” Nghe vậy, tôi liền quan sát kỹ hơn khuôn mặt của gã kia.
(Ừm, nghĩ lại thì, hình như trước đây mình từng nhìn thấy tên này ở đâu đó rồi thì phải…)
Nhưng mà, nếu phải nhớ mặt của từng tên cướp một—cái đám lẽ ra phải có cá tính nhưng thực chất lại vô cùng đại trà—thì não tôi có nhiều đến mấy cũng không đủ. Dù gì đi nữa, gã ta cũng chỉ là một tên ác nhân nhỏ lẻ xuất hiện chỉ để bị đánh bại.
Dù vậy… chỉ vì chúng tôi dùng ma pháp đánh cho tơi tả, lột sạch tài sản, dùng dây thừng trói lại rồi quẳng xuống sông mà ôm hận quay lại trả thù… phải nói rằng gã ta thực sự là một kẻ lòng dạ hẹp hòi, hoặc có lẽ là bướng bỉnh…
“Lần trước tụi bay chăm sóc tao khá tốt đấy. Tao đã buông lỏng cảnh giác vì bây là con gái, vì thế mà mới bị đánh bại.”
“Nghĩ đến vậy rồi thì còn chui ra đây làm gì nữa…”
“Im lặng!... Lần này, tao có mang theo viện binh!”
Vừa lúc đó, tôi mới nhận ra. Lẫn vào trong tiếng lá xào xạc—là tiếng xướng chú!
“Tản ra!” tôi kêu lên, và gần như ngay lúc tôi vừa nhảy một bước mạnh—
“Burst Rondo!”
Bụp-bụp-bụp-bụp-bụp!
Ma pháp phát động bởi pháp sư lẩn trốn trong rừng—viện binh của tên cướp—rải lửa và khói ra khắp nơi!
“““Khụ!?””” Cả ba người chúng tôi ho sặc sụa bởi khói và hơi nóng.
Ma pháp này gần như không gây ra sát thương, nhưng nó rất phù hợp để tung hỏa mù và hù dọa đối phương.
Tuy nhiên, một trò vặt rẻ tiền như vậy hoàn toàn vô dụng trước tôi và Naga…
“Ugh!”
Nhưng chủ nhân của tiếng kêu đó là Lester-kun.
“Chết tiệt!”
Khi tôi nhận ra thì đã quá muộn.
“Ku ku ku ku ku… Thằng này trông có vẻ là tên dễ xử lý nhất.” Giọng nói của tên cướp vang lên từ sau làn khói. “Nếu còn quý mạng sống của nó, hãy tới tàn tích tòa lâu đài ở dãy núi phía bắc. Tao sẽ chờ đợi ở đó cùng với rất nhiều cạm bẫy.”
Chết tiệt… Gã ta nhận ra rằng bắt con tin trước mặt chúng tôi hoàn toàn không có tác dụng, bởi chúng tôi sẽ chỉ cho nổ tung cả hai bằng một ma pháp không gây sát thương chí mạng, nên hắn đã thay đổi chiến thuật. Xem ra ngay cả giống trộm cướp cũng có chút năng lực học hỏi.
—Nhưng giờ không phải lúc để cảm thán!
“Đừng hòng thoát!”
Ngay khi tôi vừa định lao về phía sự hiện diện đang phai nhạt dần sau làn khói—
Một luồng sát khí bỏng rát xuất hiện sau gáy tôi.
(—Đằng sau ư!?)
“Flare Arrow.”
Gần như cùng lúc giọng nói của một ai đó vang lên, tôi liền nhảy sang một bên.
Một mũi Flare Arrow phóng bởi ai đó từ phía sau thiêu cháy khoảng không mà tôi vừa đứng.
Ma pháp vừa rồi được phóng đi từ vị trí khác với kẻ đã phát động Burst Rondo. Vậy nghĩa là quanh đây có nhiều pháp sư!?
Dù cố dò tìm sự hiện diện, có vẻ như bọn họ đều đã bỏ chạy sau khi phát động ma pháp, bởi không còn dấu hiệu của bất kỳ ai lẩn trốn quanh đây.
Và khi làn khói tan đi—tên cướp và Lester-kun đều đã biến mất.
Ở đâu đó vang lên tiếng chim hót. Mặt trời trên thiên đỉnh trút xuống những tia nắng gay gắt không chút nương tay.
Trong khung cảnh ấy, tôi và Naga lặn lội trên lối đi chẳng thể gọi là đường, hướng thẳng tới sào huyệt bọn cướp.
Tình huống này chính xác như những gì Lester-kun từng nói. Giờ chỉ còn lại phần Naga tới giải cứu và tình yêu chớm nở giữa hai người bọn họ nữa thôi… Dù tôi vẫn còn hơi nghi ngờ rằng liệu chuyện như vậy sẽ xảy ra…
(Dù sao thì có lẽ mình cũng nên thử một phen…)
“!?”
Tôi và Naga cùng khựng lại trong thoáng chốc.
Trước mắt là một khoảng đất trống trải. Ngay giữa đó là một cái lồng tre lớn, được chống đỡ bởi một khúc gỗ với dây thừng thô cột vào, bên dưới là rải rác một vài đồng vàng!
.jpg)
““Phát tàiiiiiiiii!””
Tôi và Naga, giọng nói của hai người hòa vào nhau một cách hoàn hảo, nhảy vồ về phía những đồng vàng.
Ngay lúc ấy.
Rầm!
Khúc gỗ chống bị kéo đi, cái lồng tre sập xuống, nhốt chúng tôi lại bên trong.
“Ôi không! Là bẫy!” tôi la lớn.
“Hố hô hô hô hô!” Phớt lờ tôi, Naga cất tiếng cười lớn trong khi tay vẫn chăm chăm nhặt những đồng vàng.
Sau đó, sự hiện diện của một vài người bắt đầu tiến lại gần cái lồng.
“N-Này… Chúng ta phải làm gì đây?”
“C-Chà… Tao không nghĩ là bọn chúng sẽ mắc vào cái bẫy như thế này…”
Giọng nói của hai người đàn ông nói chuyện với nhau bên ngoài lồng có pha lẫn chút sự bất ngờ.
“T-Tạm thời thì… chúng ta có nên lôi chúng về hang ổ không?”
“Ừ, chắc vậy…”
Cuối cùng, với vật nặng được đặt lên trên nóc lồng, tôi và Naga, vẫn bị nhốt bên dưới, bị kéo lê trên con đường núi.
“Chúng mắc vào cái bẫy đó ư!?” Giọng nói bàng hoàng đó thuộc về tên cướp đã bắt cóc Lester-kun. “Này, này… Đến cả chim sẻ bây giờ cũng không dính vào một cái bẫy như vậy…”
Trước khi gã ta kịp dứt lời—
“Dam Blas!”
Bùm!
Ma pháp của tôi đục một cái lỗ lớn trên cái lồng.
“Hả!?” Tên thủ lĩnh trở nên hoảng loạn.
“‘Hả!?’ cái gì… Thật đấy, thời buổi nào rồi còn nghĩ cái bẫy đó nhốt được ai chứ?” Vừa nói, tôi vừa bước ra khỏi lồng.
Trước tòa lâu đài tồi tàn, lũ cướp dàn trận thành một hàng. Tên thủ lĩnh đang đứng đó, nhưng đám pháp sư và Lester-kun thì không thấy đâu cả. Họ hẳn đang ở trong lâu đài.
Tôi chỉ tay về phía kẻ cầm đầu và nói, “Ngươi hẳn định dùng cái bẫy tạp nham ấy để dụ bọn này hạ cảnh giác, sau đó thì chuẩn bị một cái bẫy nguy hiểm hơn. Nhưng cứ phải đối phó với từng cái bẫy một thì quá phiền phức, cho nên ta đã cố tình mắc vào cái bẫy đó để được dẫn tới đây!”
“—Cậu cố tình để bị bắt ư!?” Naga là người cất tiếng.
“Có phải bà… thực sự bị dính bẫy không?”
“Đó quả thực là một cái bẫy đáng sợ,” Naga đáp lại với vẻ mặt nghiêm túc.
(Bạch Xà Naga… thực sự đáng sợ theo nhiều nghĩa khác nhau…)
“Aargh! Chẳng còn cách nào khác! Bây đâu! Lên!” tên thủ lĩnh gào lên trong tuyệt vọng.
“Naga! Tôi sẽ lo liệu chuyện ngoài này! Bà vào trong lâu đài đi! Hãy cứu Lester-kun!”
“Hừ! Được thôi!” Naga nói rồi vừa xướng chú vừa chạy về phía lâu đài.
.jpg)
Như vậy thì kịch bản ‘Naga giải cứu Lester’ coi như đã hoàn thành, nhưng…
“Đừng hòng!”
Khi một nhóm cướp định đuổi theo Naga—
“Flare Arrow!”
Vút-vút-vút-vút!
Ma pháp tấn công của tôi trút xuống!
Từng tên cướp liên tục ngã xuống như ngả rạ. Naga thành công tiến vào trong lâu đài.
“Tch! Tiên sinh! Hành động đi!”
“Được thôi.”
Đáp lại lời tên thủ lĩnh, hai kẻ mặc áo choàng, đội mũ trùm—các pháp sư—bước ra từ trong rừng cây.
“Hừ. Nghĩ rằng lấy số lượng mà thắng được thì nhầm to rồi,” tôi nói với vẻ tự tin.
Nếu chúng liên tục phát động ma pháp từ nơi mà tôi không thấy được thì sẽ khá phiền phức, nhưng giờ khi chúng đã lộ diện, đánh bại chúng sẽ không còn quá khó khăn.
Tôi vừa xướng chú vừa lao vào những kẻ ăn mặc như pháp sư.
Ma pháp của chúng đã hoàn thành trước.
“Lighting!”
Chúng phóng quả cầu ánh sáng về phía tôi. Tính làm mù tôi trước sao?
(Vẫn còn quá ngây thơ đấy!)
Tôi vặn mình, dễ dàng tránh né, rồi nhắm tung cú đá vào một tên pháp sư—
Vút!
Một ánh chớp bạc sáng loáng cắt xuyên qua không khí.
“!?”
Tôi vừa kịp xoay sở né được thanh đao. Đòn đó tới từ kẻ đang mang diện mạo pháp sư đứng trước mặt tôi.
Và rồi, một luồng sát khí sục sôi phát ra từ phía sau!
(—Ra thế!)
“Flare Arrow!”
Ngay lúc nghe được ngôn từ sức mạnh phía sau, tôi liền nhảy mạnh sang một bên!
“Oái!?”
Những mũi Flare Arrow lao trúng vào hai kẻ đang mặc đồ pháp sư.
Khi ngoái đầu lại, tôi thấy những kẻ trông không khác gì đám đàn em của một băng cướp. Nhưng trong số đó, hai kẻ đang không mang vũ khí.
Hai người đó mới là pháp sư thực sự.
Không ai quy định rằng pháp sư nhất thiết phải mặc áo choàng và đội mũ trùm. Chúng đã bắt hai tên cướp—những kẻ chỉ biết ma pháp Lighting đơn giản mà ai cũng có thể dùng được—ăn mặc nhìn như pháp sư để thu hút sự chú ý của tôi, trong khi những tên pháp sư thực sự thì đóng giả làm cướp rồi tấn công.
Dù là kẻ địch nhưng đó cũng không phải một chiến thuật tệ.
Nhưng giờ khi tôi đã nhìn thấu được rồi thì không còn gì phải sợ nữa!
Tôi bắt đầu xướng chú—
“Dig Volt!”
Tên pháp sư kia phát động ma pháp.
Tôi dễ dàng nhảy sang một bên để né. Nhưng ngay khi tôi tiếp đất—
Vút!
Cùng với tiếng gió rít, một thứ gì đó trói chặt lấy chân phải của tôi!
Đó là bola—một dụng cụ đơn giản với vật nặng được cột vào đầu của một sợi dây thừng, thường được dùng để bắt chim. [note85505]
Nó được tên thủ lĩnh ném đi!
Dù không nhận sát thương, tôi hoàn toàn mất thăng bằng và ngã xuống.
Ma pháp của một tên pháp sư đã hoàn thành!
“Freeze Arrow!”
Kẻ bị cơn mưa tên băng trút xuống và đóng băng không phải tôi, mà là tên pháp sư vừa xướng chú xong.
(Ma pháp vừa rồi—)
Tôi ngẩng mặt nhìn lên, và đang đứng đầy kiêu ngạo trước tòa lâu đài với nụ cười thách thức chính là Naga!
.jpg)
Phía sau cô ấy là Lester-kun đã được an toàn giải cứu.
Chà… Có vẻ như tình yêu giữa họ đã không nảy nở…
“Sao ngươi dám! Bomb Splid!”
Bùm!
Nổi cơn thịnh nộ, ma pháp của tên pháp sư còn lại thổi bay cả Naga lẫn Lester.
Tuy nhiên.
“Flare Arrow!”
Ma pháp tôi phóng ra đánh bại tên pháp sư đó.
Trên thực tế, kết quả trận đấu đã ngã ngũ ngay từ lúc này.
Có lẽ không cần phải nói rằng tôi không mất quá nhiều thời gian để xử gọn những tên cướp còn lại.
“Không biết… chuyện gì sẽ xảy ra với những tên cướp và pháp sư được thuê về nhỉ…”
Lester-kun khẽ lẩm bẩm như vậy vào đêm hôm đó. Như mọi khi, phòng ăn của quán trọ hoàn toàn vắng người.
Và cũng như mọi khi, tôi được gọi ra đây bởi anh ta ‘có chuyện cần tư vấn,’ và đó là những lời đầu tiên mà anh ta nói sau khi bắt đầu.
“Chà, lần này, chúng ta giao nộp tất cả bọn chúng cho chính quyền… Tùy vào những gì mà chúng làm cho tới giờ, may thì phải ăn cơm tù một thời gian. Còn xui thì có lẽ sẽ phải chịu tử hình.”
“Hiểu rồi…” Lester-kun khẽ thở dài. “T-Thực ra, Lina-san! Tôi có chuyện khác cần tư vấn gấp…”
“Tôi biết. Là về Naga đúng không? Rốt cuộc, kế hoạch không hề diễn ra như mong đợi…”
“Không—không phải vậy.” Bất ngờ thay, anh ta bác bỏ lời tôi nói.
“—Vậy thì anh muốn thảo luận chuyện gì?”
Nghe tôi hỏi, Lester-kun tỏ ra bồn chồn và nói, “Thực ra, lúc đó, khi tôi bị pháp sư được băng cướp thuê về thổi bay, tôi đã thức tỉnh!”
“TÔI CÓC QUAN TÂM!”
Vừa hét, tôi vừa lật cả cái bàn, đập thẳng vào đầu Lester-kun.
Và họ không sống hạnh phúc mãi mãi về sau.
(Khóa học tình trường Inverse: Hết)

1 Bình luận