——Saku-kun, cố lên, Saku-kun.
Bước lên những bậc thang đen kịt.
Máu tươi nóng hổi chảy xuống từ cơ thể.
——Saku-kun, đừng chết, Saku-kun.
Có người, có người đang khóc.
Người yêu thương, đang khóc.
——Saku-kun, cậu nhất định phải…
Ra đến bên ngoài.
Một màu trắng xóa.
Saku thầm nghĩ.
Đó là hoa anh đào.
Hoa anh đào đang nở rộ.
Giống như ngày hôm đó.
Dưới mưa hoa anh đào bay lượn,
khóc,
khóc,
khóc,
người con gái đáng yêu đang khóc.
「Nếu cậu chết, tôi cũng sẽ chết.」
Cuối cùng cô nói như vậy, rồi mỉm cười.
Nụ cười đó vô cùng, vô cùng đẹp.
Cô đã cười. Nhìn thấy nụ cười của cô, Saku thầm nghĩ.
Tôi có chết cũng không hối tiếc.


0 Bình luận