Cô thầm nghĩ.
Nếu Fujisaki Saku chết đi, mình sẽ đi theo anh.
Tình yêu của cô dành cho anh chính là thật lòng, và triệt để đến thế.
Anh đã cho một sản phẩm lỗi như cô ý nghĩa để sống.
Chính vì có anh, cô mới có thể tiếp tục gắng gượng sống, mới có thể trơ trẽn mà lay lắt đến tận bây giờ.
Ngay cả trong gia tộc siêu năng lực méo mó, mọi thứ đều kỳ dị vô cùng này, cô vẫn cố gắng hết sức để giữ lấy mạng sống.
Tất cả bắt đầu vào cái ngày hoa anh đào bay lượn ngập trời đó.
Ngày cô và anh gặp nhau trong khu vườn của nhà Fujisaki.
Cô thầm nghĩ.
Giá như thế giới này chỉ có Saku và mình thì tốt biết mấy.
Như vậy, chắc chắn mọi thứ trên khắp thế gian này đều sẽ đẹp đẽ lạ thường.
Cô thầm nghĩ.
Cô thầm nghĩ.
Cô thầm nghĩ.
Nhưng, tất cả đều là hư ảo,
dù sao đi nữa, ước nguyện cũng không thể thành hiện thực.
Đó chẳng qua chỉ là một ảo tưởng xa rời thực tại mà thôi.
Họ chắc chắn sẽ không thể ở bên nhau, cũng không thể hạnh phúc.
Cô,
cô,
cô thầm nghĩ.
Nơi này thật tối.
Nơi này thật lạnh.


0 Bình luận