Huyền Thoại Phù Thủy Vàng - Quyển Thượng

III - Đảo Rokkenjima

III - Đảo Rokkenjima

Sat 4th October 1986

Thứ Bảy, ngày mùng 4 tháng 10 năm 1986

Đảo Rokkenjima.

Chiếc thuyền bỗng đung đưa như để báo hiệu nó đã tới bến.

Những người thuyền viên nhảy lên bến để thả neo.

Tại đó, một người đàn ông mặc áo vest đuôi tôm đợi sẵn, mỉm cười chào đón chúng tôi.

…Tôi không nhận ra người này. Dù trên áo ông ta không có biểu tượng chim ưng vàng một cánh, nhưng không khó để nhận ra đây cũng là một gia nhân của gia tộc Ushiromiya.

“Đại tiểu thư, hoan nghênh tiểu thư trở về. Tôi thật sự lo lắng vì mọi người đến muộn.”

Jessica, người được gọi là đại tiểu thư cười đáp:

“Um, cảm ơn sự quan tâm của ông! Cũng tại có một tên ngốc cứ kêu ‘sợ lắm, sợ lắm’ nên thuyền mới đi chậm đến thế. Thật phiền!”

“Chị, chị bớt lải nhải đi… chờ có ngày chúng ta đổi chỗ thì cho nhau thì biết… hừ hừ!”

Cứ tiếp tục như vậy thì sẽ đến tai tất cả mọi người mất, chắc chắc tối nay họ sẽ tập trung trêu chọc tôi cho mà xem.

Bởi 6 năm vắng mặt nên tôi đã dễ trở thành đầu câu chuyện rồi, còn thêm chuyện cười này nữa thì…! Chết tiệt, vì cái gì mà gia tộc Ushiromiya lại chọn sống trên một hòn đảo hoang chứ!

Trong lúc tôi mải suy nghĩ, thuyền đã được buộc chặt vào bến. Qua một tấm gỗ làm cầu, mọi người và ông già lần lượt bước lên bờ.

“Đường xá xa xôi làm các vị vất vả rồi. Phu nhân, xin để tôi đỡ ngài.”

Người đàn ông mặc áo đuôi tôm đưa tay về phía bác Eva. Thấy vậy, bác cười nói.

“Cảm ơn. Đã lâu không gặp Gōda. Ông vẫn khỏe chứ?”

“Tạ ơn sự quan tâm của ngài, thưa phu nhân. Tôi vẫn khỏe mạnh ạ.”

ThìrangườinàytênGōda, tôi nghĩ. Dì Kyrie đứng gần đó liền giải thích.

“Đây là lần đầu tiên Battler gặp ông Gōda đúng không? Nếu tôi nhớ không nhầm thì 6 năm trước ông còn chưa làm việc ở đây nhỉ?”

“Vâng. Vậy nên tôi rất muốn được chính thức giới thiệu mình với cậu chủ, thưa bà. Lần đầu gặp mặt, thưa cậu chủ Battler.”

“…Mặc dù cháu rất tự tin với chiều cao của mình, song vóc dáng của ông cũng thật không kém… Đúng vậy, đây là lần đầu chúng ta gặp mặt. Nếu cháu gặp ai to lớn như thế thì đã không quên được rồi…! Chào ông, cháu là Battler.”

“Hân hạnh được gặp ngài. Tôi là Gōda. Tôi bắt đầu phục vụ cho gia tộc Ushiromiya từ 2 năm trước. Xin được chỉ giáo nhiều hơn. Nếu có vấn đề gì mời ngài cứ phân phó tự nhiên ạ.”

“Ông Gōda, lâu rồi không gặp.”

“Cậu chủ George, đã lâu không gặp. Xin để tôi đỡ ngài.”

“Ah, ông quả là không thay đổi. Cách ứng xử với khách nhân đúng là chuyên nghiệp… Nếu tương lai ông muốn đổi việc thì cứ nói với tôi một tiếng. Tôi sẽ lập tức thuê ông ngay!”

“Hân hạnh, thưa ngài Hideyoshi. Xin để tôi đỡ ngài.”

Gōda vừa đỡ từng người xuống thuyền, vừa chào hỏi.

Ngôn ngữ và động tác của ông ta rất trơn tru, nên dùng từ nào nhỉ, chuyên nghiệp chăng. Dù dáng người thô kệch song cử động lại rất tao nhã. Ban đầu, vẻ ngoài to lớn hung hãn đó khiến tôi nghĩ đó là một con người dữ tợn, nhưng cách ông tỏ ra lễ phép hoàn toàn trái ngược hẳn tưởng tượng của tôi.

Tuy nói rằng mình mới bắt đầu được 2 năm, nhưng tôi tin chắc rằng trước đó ông ta cũng từng làm những công việc tương tự.

Chờ tới khi mọi người đều xuống thuyền, neo được nhấc lên, thuyền bắt đầu rời bến để quay về đảo chính. Khi thuyền trưởng vẫy tay chào tạm biệt, Maria cũng vẫy tay đáp lại.

“…Hừm ~ em cứ cảm thấy là lạ, ra là bởi thiếu tiếng mòng biển kêu.”

Nghe tôi thì thầm, Jessica liền hỏi:

“Mòng biển? Ý em là 1 loại hải âu à?”

Tôi vẫn nhớ mỗi lần bước lên đảo, âm thanh meo meo náo nhiệt của loài mòng biển lại vang lên như để nghênh đón chúng tôi. Cũng bởi vậy mà cứ nghe thấy tiếng mòng biển kêu ở những nơi khác, tôi lại tưởng rằng đã đến lúc họp gia đình.

Nghe nói ngoại trừ một khoảng diện tích nhỏ được cải tạo để xây dựng dinh thự của gia tộc Ushiromiya, phần còn lại trên đảo Rokkenjima vẫn giữ được vẻ hoang sơ khiến nó trở thành thiên đường của các loài chim.

Thậm chí còn có nguyên một vách đá là lãnh địa của lũ mòng biển, nên trên đảo lúc nào cũng tràn ngập tiếng mòng biển kêu.

Không nghe được tiếng kêu của chúng làm tôi có chút cảm giác mất mát.

“Battler, cháu sao vậy?”

“Dạ, cô Rosa… Không có gì đâu, chẳng qua là do cháu không nghe thấy tiếng mòng biển kêu nên cảm thấy hơi kỳ lạ thôi.”

“À, nghe cháu nói mới nhớ, đúng là không thấy nhỉ. Bình thường chúng náo nhiệt vậy mà, hôm nay lại không có lấy một tiếng.”

“…U? Tại sao lại không thấy mòng biển?”

“Hmm ~ có lẽ là do lũ mòng biển này tụ tập ở chỗ khác chăng? Maria cũng muốn ngắm mòng biển hử?”

“U, muốn nhìn?”

“Sao lại không thấy con nào nhỉ? Hay là bị Jessica vặt lông nướng thịt hết rồi?”

“…U?”

“Em…em đừng có nói linh tinh! Maria sẽ hiểu lầm đấy!”

“U u u! Chị Jessica vặt lông nướng thịt lũ mòng biển! U!”

“Không hề! Làm sao chị có thể làm chuyện đó chứ?”

“Đúng rồi, đúng rồi! Cũng tại Jessica nướng thịt cả rồi! Cả da, cả thịt, cả gan và phao câu nữa!”

“Cả da, cả thịt! Cả gan và phao câu! U u u! A ha ha ha ha ha! Oa oa oa!”

Thấy tôi đùa giỡn Jessica, Maria liền học theo. Ah, xem ra nhóc này cũng thú vị phết! Tốt lắm, từ hôm nay trở đi, em ấy sẽ trở thành người hầu số 1 của tôi! Một chút tình cảm có vẻ cũng đủ làm em ấy cao hứng cả ngày. Chỉ cần tôi cười với em một tiếng, em lập tức cười lại ngay. Thấy vậy, anh George đứng cạnh nói mấy câu.

“Không phải vậy đâu, Maria. Nghe nói các loài chim có thể cảm nhận được sự thay đổi của thời tiết. Bởi tối nay trời sẽ xấu đi nên bọn chúng mới về tổ cả rồi.”

“…U? Không phải là bị vặt lông nướng thịt sao? Không phải bị chị Jessica vặt lông nướng thịt sao?”

“Không phải, không phải! Không đời nào chị làm mấy trò như thế! Batter, đừng đùa nữa. Lập tức thừa nhận là em đã đùa đi!”

“Batter, Maria là đứa bé ngoan. Chuyện đùa giỡn cũng bị em ấy coi là thật đấy. Tốt nhất em nên biết điểm dừng chứ!”

… Dù giọng mắng mỏ của anh George rất nhẹ nhàng, song nội dung lại vô cùng nặng nề.

… Dẫu cao hơn anh, nhưng anh trai rốt cuộc cũng là anh trai, làm tôi chỉ có thể ngoan ngoãn cúi đầu xin lỗi.

“Ờ, ài, xin lỗi nhé… Maria, ban nãy là anh đùa đó. Hôm nay không thấy chắc là do lũ mòng biển trốn hết vào tổ rồi.”

“Batter nói dối? Anh Georgeo nói thật?”

Ánh mắt ngây thơ của em ấy dường như đang trách móc tôi đã đùa giỡn với lòng tin của em vậy… Xem ra tôi quả thật đã có chút quá trớn.

“Đúng, không sai. Anh George nói thật đấy. Bởi thời tiết không tốt nên chúng mới quay về tổ sớm hơn mọi ngày. Cô Rosa cũng thấy vậy nhỉ?!”

“Ừ, đợi ngày mai thời tiết đẹp hơn, chắc chắn chúng sẽ quay trở lại kêu meo meo cho chúng ta nghe.”

“U. Em sẽ chờ chúng quay trở lại khi trời đẹp hơn. Đợi ngày mai, thời tiết đẹp hơn.”

Nói đi nói lại, anh George quả là biết chiếu cố trẻ em… Dù là thằng nhóc quậy phá như tôi vào 6 năm trước cũng được anh quan tâm hết mực… Anh, nói không chừng anh mà đi làm bảo mẫu trông trẻ thì hợp lắm đấy.

“George biết chăm sóc trẻ em như vậy, nếu đi làm bảo mẫu cũng không sai đâu?”

“A, a. Quả là phù hợp. Cháu cũng cảm thấy tính anh George hợp với nghề này hơn là vị trí giám đốc đối ngoại nhiều.”

“Này này, bảo mẫu là một công việc rất khó khăn đấy. Chỉ thích trẻ em thôi chưa chắc đã làm được đâu.”

“George thật khiêm tốn mà. Có điều Batter biết không? Cháu cũng biết dỗ trẻ con lắm đấy. Như ban nãy Maria đã rất vui đó. Nếu được thì sau này hãy chơi với Maria nhiều hơn nhé, chỉ cần nhớ là đừng đùa quá trớn thôi. Hì hì.”

Cô Rosa mỉm cười nháy mắt với tôi.

Nhìn cô cao hứng khi thấy Maria vui vẻ đến vậy làm tôi cảm thấy cô quả là một người mẹ tốt.

“Này ~ Rosa, còn mấy đứa nữa, đứng tại đó làm gì vậy? Đi thôi.”

Cô Rosa đáp: “Dạ, chúng em tới ngay.”

Cũng đúng, dù mải nói chuyện phiếm thì cũng nên cất hành lý đã, rồi chuyện trò sau cũng không muộn.

"Như vậy xin để tôi dẫn các vị tới khách quán. Mời đi lối này.”

Gōda cúi đầu nói rồi bắt đầu bước lên phía trước dẫn đường, còn bà Kumasawa thì cuối cùng.

Trong rừng dần hiện ra một lối dốc thoải nhỏ quanh co.

Mặc dù biết rằng độ dốc khiến con đường này phải làm vòng vèo như vậy, song tôi vẫn muốn leo thẳng lên hơn.

…. Người xây con đường dốc lên khúc khủy thế này chắc chắn là muốn kéo thêm khoảng cách tới đích đi…

Đi một lát, một cầu thang bằng đá hoa cương từ từ hiện lên ở phía trước… A, đoạn này thì tôi nhớ rồi. Chỉ cần leo hết đoạn cầu thang này… sẽ xuất hiện một tòa dinh thự vô cùng xinh đẹp.

Dinh thự đã rất lộng lẫy… nhưng vẻ đẹp của vườn hồng phía trước dinh thự càng làm người ta say mê.

“A ~ a ! Năm nào cũng thế, quả là mỹ lệ… A, từ cảnh đẹp nhất, hẳn là để mô tả về khung cảnh này rồi…”

Vừa bước hết thềm đá, quang cảnh của một vườn hồng nở rộ hiện ra trước tầm mắt khiến chúng tôi không thể không thốt lên những lời thán phục.

“Hình như năm nay hoa không nở hết nhỉ? Hay là do ảnh hưởng từ thời tiết mùa hè?”

Bác Eva vừa ngắm hoa vừa hỏi, Gōda liền trả lời:

“Tôi cũng nghĩ vậy. So với năm trước thì năm nay quả thật không bằng. Thật làm người ta tiếc nuối.”

Dù nói không bằng, nhưng hoa hồng của vườn hoa này vẫn cực kỳ xinh đẹp. Tôi vẫn nhớ lời chào đón của những bông hồng tuyệt vời ấy cho tới 6 năm trước.

… Dù ai đến với đảo Rokkenjima cũng sẽ được chào đón bởi quanh cảnh của vườn hồng rộng lớn. Ngay cả những người họ hàng thường đến đảo hàng năm cũng không khỏi tán thưởng. Mà trong trí nhớ của tôi, vườn hoa này so với 6 năm trước càng rực rỡ hơn.

“Dù đã ngắm nhiều lần nhưng em vẫn cảm thấy vườn hồng này thật đẹp. Nếu nhà mình cũng có một vườn hồng như thế thì thật tốt biết bao.”

Nghe dì Kyrie nói vậy, ông già đáp:

“Em đừng đùa, thời gian đâu mà quán xuyến cả vườn hồng lớn như vậy chứ? Hoa hồng thường hay gặp phải sâu bệnh, chăm sóc không thôi cũng mệt lắm đấy.”

“Cũng phải, em nghe nói chị Kyrie phải vất vả lắm mới đuổi lũ sâu bọ làm hại ‘hoa hồng’ đi được đấy.”

“A? Rosa, có chuyện đó à? Sao anh không biết?”

“Đúng thế. Tính tình của người đó chẳng khác nào một bông hoa mời gọi ong bướm cả. Phải gọi là hoa ăn thịt mới đúng nhỉ?”

“…A, a, định châm chọc anh chứ gì? Không chấp nhận được. Rosa, tha cho anh đi mà. Sau khi đã rửa tay gác kiếm, không đời nào anh làm mấy chuyện đó đâu.”

“Ai biết được? Chẳng phải anh Rudolf phong lưu thành tiếng đấy sao.”

“Không cần lo lắng đâu, Rosa. Nếu bông hồng này quá bốc mùi thì chị sẽ dùng đao cắt ngay.”

“A … a … a. Thật đáng sợ.”

“Ài, đường tình duyên của những người đẹp trai thật phong phú. Nếu có kiếp sau anh sẽ ước mình được đẹp trai như chú vậy.”

“Anh Hideyoshi, em nào có cái duyên tốt ấy… Kyrie cũng đừng dọa anh nữa, em làm ‘bông hoa’ của anh rúm lại rồi này.”

Trong lúc ông già lảm nhảm mấy đề tài nhàm chán ấy, anh George lại đang cúi đầu cười với Maria.

“Nào, Maria nhìn xem. Chỗ này hoa hồng nở rất đẹp đấy.”

“…Hoa hồng rất đẹp….U!”

“Uhm ~ ân. Em nghiên mất rồi. Thơm quá đi.”

Thấy tôi làm ra vẻ ngửi hoa, Jessica liền nói:

“Này, đừng đùa! Nếu để Maria học theo em là không được đâu.”

… Tôi đang định phản bác, đã thấy Maria làm theo dáng vẻ của mình. Anh George đứng cạnh cười không ngừng.

“Cẩn thận nhé, Maria. Bị hoa hồng đâm vào tay sẽ rất đau đấy.”

“….U?... Anh George, bông hoa này thật lạ. U.”

“Lạ sao?”

Nghe được câu hỏi của Jessica, Maria liền chỉ vào một đóa hồng. Tôi nhanh chóng nhận ra vẻ kỳ lạ đó, bởi trong cả một khóm hồng nở rộ, chỉ mình bông này đã héo khô.

Cũng rất dễ hiểu.

Trong một khóm, không phải bông hồng nào cũng nở đồng đều như nhau, lý do chỉ đơn giản như vậy thôi.

Dường như sự xuất hiện của một bông hoa úa tàn giữa rừng hoa nở rộ đã làm Maria chú ý…Tôi nghĩ hẳn là do tình cảnh ấy đã khiến em ấy cảm nhận được cảm giác của sự cô độc.

“Có phải đóa hồng ủ rũ này làm em cảm thấy nó thật đáng thương phải không nhỉ…?”

“…U. Bởi tất cả mọi người đều xinh đẹp, nhưng nó lại không được như vậy. Thật đáng thương.”

“Có điều thời gian nở rồi héo của mỗi bông hoa lại không giống nhau. Chị nghĩ hẳn là do nó nở quá sớm, nên mới héo nhanh đến thế.”

Jessica vừa nói xong, tôi liền tiếp lời an ủi Maria.

“Đúng rồi, anh nghĩ là do nó sớm nở nên bây giờ mới muốn nghỉ ngơi sớm thôi. Em đừng lo nha.”

“…U.”

Xem ra Maria còn rất ngây thơ, nên em ấy mới lo lắng cho một bông hoa chớm tàn đến vậy. Nếu thế thì dù có thuyết phục được lý trí, cũng không thể xoa dịu được cảm giác cô đơn của tinh thần.

“Xem nào. Nếu vậy thì từ giờ đến khi chúng ta về, Maria sẽ có trách nhiệm chăm sóc cho đóa hoa này nhé?”

“U?”

Anh George lấy ra một giấy gói kẹo từ trong túi áo rồi gấp gọn lại và buộc lên thân đóa hồng để đánh dấu.

“A, a, cách buộc dễ thương quá đi.”

“Như vậy em sẽ dễ dàng nhận ra đóa hồng này. Nhớ phải tưới nước cho nó hàng ngày nhé, anh nghĩ nó sẽ rất vui vẻ cho xem.”

“…U! Em sẽ tưới, tưới nước!”

“Cũng chẳng mấy khi có dịp như thế. Em hãy đặt tên cho đóa hồng đi. Anh nghĩ điều đó sẽ làm nó càng vui hơn, biết đâu còn có thể trở thành bạn thân của Maria đấy.”

“Tên…? Tên… U… U…”

Maria đưa tay ôm ngực, trên mặt chỉ còn vẻ suy nghĩ nghiêm túc. Xem ra cảm xúc buồn bã trong em đã biến mất rồi. Cách ứng biến của anh George thật đúng là không thể chê vào đâu được.

“Từ trước đến giờ anh George vẫn luôn dịu dàng như thế. Em phải phục anh đó.”

“Đúng thế, đây chính là cái gọi là nhân phẩm đấy. Tối nay em đang định thỉnh giáo anh ấy vài điều, chị Jessica đi cùng luôn nhé.”

Lúc này dượng Hideyoshi và bác Eva cũng đang trò chuyện.

“Vườn hoa này đã có từ lúc em còn bé sao?”

“Vâng. Có điều sau khi em lấy anh thì nó mới được mở rộng thêm. Thực ra vườn hoa trước đây đẹp hơn bây giờ nhiều, cũng tại anh cả không chịu cho người chăm sóc…”

“Eva, em nên suy nghĩ tích cực chút! Có câu đừng tiếc nuối quá khứ mà nên trân trọng hiện tại, như thế mọi sự mới tốt.”

“Em không có ý đó! Chỉ là giá như anh có thể nhìn thấy vườn hoa trước đây thì tốt biết mấy.”

“Các vị hài lòng chứ ạ? Nếu được, tôi xin phép dẫn các vị đến phòng khách.”

Có vẻ Goda đang muốn kết thúc công việc sớm, nhưng suy nghĩ của mọi người đều bị vườn hồng thu hút.

Không ai đáp lời.

Dù sao cũng không phải tuân thủ thời gian như đoàn du lịch. Hơn nữa với những người thuộc đời cha chú mà nói, hẳn sẽ không muốn bị ai thúc giục khi đang ngắm nhìn vườn hoa nhà mình đi.

Thấy vậy, ông Goda liền mỉm cười đứng sang một bên chờ mọi người quyết định….

“Ồ…! Chờ đã! Kanon, phải không! Đã lâu không gặp, dạo này cháu thế nào?!”

Dượng Hideyoshi bỗng nói lớn tiếng. Nơi dượng hướng đến là một cậu bé. So với khổ người cao lớn của Goda, vóc dáng thấp bé của cậu thật khó nhận thấy.

Cậu bé đang đẩy xe ba bánh, chất đầy các công cụ làm vườn. Nhận thấy có người gọi, cậu thả tay cầm và xoay người hành lễ.

“… Chúc các vị buổi trưa tốt lành.”

… Trông cậu còn ít tuổi hơn tôi, cơ thể cũng quá nhỏ, có vẻ chưa tới tuổi vị thành niên. Cách ăn mặc và cử chỉ đều hét lên thân phận gia nhân của cậu.

Tuy vậy, trên y phục của cậu lại có hình chim ưng vàng một cánh. Điều đó chứng tỏ cậu là một người hầu tài năng và chỉ phục vụ cho trưởng gia tộc Ushiromiya.

Có vẻ tính cách cậu vốn rất lạnh lùng, nên giọng nói đáp lại sự nhiệt tình của dượng Hideyoshi cũng vô cùng đơn điệu.

Nhận thấy sự chú ý của chúng tôi bị thu hút bởi cậu bé, ông Goda liền tới gần và giới thiệu cậu.

“Thiếu gia Battler, xin để tôi giới thiệu. Đây là một trong những người hầu của gia tộc Ushiromiya… Kanon, chào hỏi quý khách đi.”

“… Lần đầu gặp mặt, tôi là người hầu… Kanon.”

Ấn tượng đầu tiên của tôi đã đúng. Cậu bé rất lạnh lùng lại ít nói. So với người hầu đầy kinh nghiệm như Goda thì tuổi tác và sự thiếu thành phục của cậu bé đều lộ rõ. Mặc dù ông Goda đã thì thầm nhắc nhở cậu giới thiệu thêm, nhưng Kanon chỉ cúi đầu im lặng.

“Kanon, nói thêm gì đó đi chứ…?”

“…Không…Bởi….chúng tôi là… đồ vật.”

Thái độ của cậu... Nói thế nào nhỉ? Không phải cậu ghét chúng tôi nên không muốn nói chuyện, mà giống như không biết nói thế nào, nên quyết định im lặng thì hơn.

“Ai, ạch… Kanon tuy khá là trầm mặc lại ít nói, nhưng bản tính rất tốt, em đừng hiểu lầm nhé! Đúng rồi, Kanon đã phục vụ gia tộc 3 năm, nhiều hơn ông Goda 1 năm nhỉ?”

Tôi còn chưa nói gì, Jessica đã vội vàng giải vây.

…Thì ra là vậy, do tính cách lạnh nhạt nên hay bị hiểu lầm sao.

“Uh, huh, tên tôi là Battler, năm nay 18 tuổi, có gì hãy giúp đỡ nhau nhé! Còn cậu?”

“…”

Trong lúc cậu bé tỏ vẻ suy nghĩ có nên hay không trả lời thì Jessica đã cướp lời.

“À…à…Hình như là nhỏ hơn chúng ta 2 tuổi… Nên hẳn là 16, đúng không?”

“….Vâng.”

Xem ra chỉ cần không phải nói thì cậu sẽ không nói một lời. Không muốn nói ra tuổi là bởi sợ bị xem thường sao. Nghĩ lại thì lúc tôi ở tầm tuổi cậu cũng không thích bị người khác hỏi tuổi… Cũng đúng, 16 tuổi vẫn còn trẻ con lắm.

“Hì hì, có vẻ chúng ta có duyên đấy! Cậu đừng gò bò như thế, cứ gọi tôi là Battler nhé! Còn tôi sẽ gọi cậu là Kanon.”

“…Cảm ơn ý tốt của ngài… Thưa thiếu gia Battler.”

Jessica bỗng tỏ vẻ luống cuống như thể sợ Kanon làm tôi không vui vậy.

Có điều Jessica là con gái, làm sao hiểu được cái gọi là tình cảm giữa con trai với nhau. Dù gì tôi cũng xem như “tiền bối” trong môn trưởng thành học, nên có thể thông cảm với cậu.

“Kanon. Thái độ của cháu như vậy không được đâu. Mỉm cười cũng là nghĩa vụ của người hầu đấy.”

Ông Goda vừa dứt lời, Kanon liền nặng nề đáp.

“…Xin lỗi. Tôi sẽ cố gắng.”

“Ha ha ha… Ông Goda, Kanon bình thường rất tốt mà, không phải sao?”

Bà Kumasawa vội vã hòa giải. Thái độ lạnh lùng đâu phải chuyện sửa được ngay. Mặt ông Goda vẫn đeo nụ cười cân nhắc trong khi thở dài không nói.

“…Thứ lỗi…tôi vẫn còn việc phải làm.”

Không ai nói gì khiến Kanon có vẻ khó chịu. Cậu khom lưng cúi chào rồi xoay người đẩy xe. Không ngờ xe đẩy lật ngào làm đống đồ trên xe rơi vãi xuống đất. Có vẻ là bánh xe đã vấp phải tảng đá nên mới bị đổ như vậy.

"Cháu đang làm cái gì vậy... Nào, thu gọn lại ngay...!"

Ông Goda thì thào thúc giục, giọng điệu dường như đang nhấn mạnh việc người hầu phạm sai lầm trước mặt khách quý là một điều nhục nhã.

Đương nhiên, Kanon cũng biết điều đó. Cậu im lặng chất đồ lên xe đẩy. Mấy cái xẻng làm vườn không nặng, nhưng để nâng được túi phân bón nặng trịch khá là vất vả.

"Cậu có làm được không? Bước đi lảo đà lảo đảo rồi, đây, để tớ giúp."

"Đại tiểu thư, quần áo của ngài sẽ bị bẩn mất, xin cứ để tôi."

Ông Goda dùng tư thế chuẩn mực để cầm lại cái xẻng trong tay Jessica, sau lưng ông là Kanon đang cố gắng ôm lấy túi phân bón.

"... A..., quần áo bị bẩn? Thì sao chứ. Quần áo của tôi cũng không đắt tiền như thế. À này, tôi ghét mấy kẻ thấy đĩa ăn bị rơi lại phải nhờ người khác nhặt giúp lắm."

Ánh mắt Kanon thoáng qua vẻ khiếp sợ khi quay lại nhìn tôi, hiển nhiên cậu không đoán được rằng sẽ có người giúp đỡ mình.

"... Thiếu, thiếu gia Battler... Không cần đâu ạ... Tôi có thể làm được."

"Cứ tự nhiên đi! Nhìn tôi như vậy thôi chứ khỏe lắm đấy, hắc hắc."

Xem ra Kanon vẫn chưa đến tuổi dậy thì, thể trạng còn gầy yếu, phải nâng từng ấy thứ sẽ rất quá sức, thế nên ngay cả anh George cũng xắn tay áo vào hỗ trợ.

"Thật nặng, khó trách Kanon phải cố gắng như vậy. Đừng nghĩ nhiều."

"Hơn nữa đây là cơ hội để tôi thể hiện. Này, Jessica, tính lúc trên thuyền thì xem như huề nhé?"

"Hừ! Em thích thể hiện lắm mà. Mới làm được chút việc đã muốn tính huề. Nào có chuyện dễ dàng như vậy! Ahaha, Kanon, tí nữa mình sẽ kể cho cậu biết chuyện cười của Battler."

"Té ngã, té ngã! U u u!"

Chúng tôi vừa trêu đùa nhau, vừa chất lại đồ lên xe đẩy.

"... Để các vị chê cười, xin bỏ quá cho."

Chờ Kanon cúi người xin lỗi xong, ông Goda liền tiếp lời:

"Tốt lắm, ở đây xong việc của cháu rồi. Đi nhanh."

Có lẽ ông Goda nghĩ để khách nhân gặp cảnh này thật đáng xấu hổ, nên thúc giục Kanon rời đi.

"Ông Goda cũng đừng quát mắng cậu ấy chứ..., chỉ là chút hỗ trợ thôi, cần gì phải?"

"Phu nhân Eva... xin lỗi vì sơ sót này, phi thường xin lỗi ngài."

Nụ cười trên mặt Goda không hề thay đổi khi làm động tác cúi đầu xin lỗi.

Ngay cả dượng Hideyoshi dượng và ông già tôi cũng bắt đầu nói tốt cho Kanon.

"Thực ra thì Kanon cũng có rất nhiều ưu điểm..., chỉ là tuổi quá trẻ nên còn nhiều cái chưa hiểu. Thật đáng tiếc."

"Kanon đang ở tuổi nhạy cảm, đừng nên trách mắng nhiều quá. Người hầu ít nói mới tốt, phải không bà Kumasawa?"

"Ha ha ha ha, cậu ba cứ nói quá! Nào có người hầu nào ít nói như tôi chứ?"

Lời trợn mắt nói mò ấy khiến mọi người đều lộ ra nụ cười bất đắc dĩ. Có điều bà ấy cố tình nói vậy là để hòa hoãn bầu không khí thôi.

Hẳn bà Kumasawa thường đóng vai nhân vật hòa giả đi. Chỉ cần bà cười một chút, bầu không khí cứng nhắc liền trở thành thoải mái.

Lúc này dì Kyrie đột nhiên đổi chủ đề, hỏi ông Goda:

"Tôi muốn đi cất hành lý trước, ông Goda, phòng của chúng ta được sắp xếp ở đâu nhỉ?"

"Phòng giống như năm trước ạ. Đây, xin hãy để tôi dẫn đường, mời ngài."

Ông Goda chỉ hướng về tòa nhà khách trang nhã phía trước, đây chính là nơi chúng tôi sẽ nghỉ qua đêm.

"..."

Kanon đứng nguyên tại chỗ, quan sát từng người bước vào nhà khách.

Đôi mắt cậu liếc nhìn túi phân nặng nề trên xe đẩy.

Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh lúc xe đẩy bị lật. Dáng vẻ cao lớn cùng cách Battler dễ dàng vác những túi nặng trịch mà cậu không thể nhấc lên. Chẳng ai biết được ý tốt của Battler đã khiến cậu xúc động đến mức nào.

Có điều, dáng vẻ im lặng của cậu luôn tỏa ra khí chất làm người khác tránh xa.

… Tiếng thì thầm bỗng toát ra từ miệng cậu, nhỏ đến mức chính cậu cũng không thể nghe thấy.

“… Ta…”

Kanon cúi đầu, cắn nhẹ môi….

Tiền sảnh nhà khách

"Em nhớ trước chỉ có vườn hoa hồng chứ đâu có tòa nhà khách này nhỉ. Mới xây sao?"

Tôi vừa bước theo ông Goda vừa thì thào. Tuy biển trên cột đá bên ngoài có viết "Toraian" nhưng mọi người đều kêu đây là nhà khách, nên tôi cũng gọi theo.

Tòa nhà mới này rất lớn, có tầm nhìn ra vườn hồng, kiến trúc cũng rất hòa hợp với sân vườn.

"Không sai, nó vừa được xây vào năm ngoái. Sau này mỗi lần về quê thì chúng ta sẽ ngủ tại chỗ này."

Anh George giải thích, Jessica tiếp lời:

"Hì hì, so với phòng cũ thì tòa nhà khách này tuyệt lắm đó, chị cũng muốn chuyển vào đây lắm."

"U! Maria cũng muốn chuyển! Muốn chuyển!"

... Tuy nhà tôi khá giàu có, nhưng chẳng là gì trước tài lực của dòng chính. Để tiếp vài khách một năm chỉ đến mấy lần liền xây hẳn tòa nhà khách đẹp đến vậy. Nhiều tiền đến mức tôi phải ngạc nhiên.

"Phu nhân Eva, ngài Hideyoshi, phòng của hai vị ở đây. Cậu ba Rudolf, phu nhân Kyrie, gian phòng của hai vị ở bên cạnh."

"Chỗ này thật đẹp. Phòng còn theo phong cách châu Âu nữa chứ."

"Mình chỉ ở tạm vài ba hôm nên ở phòng theo kiểu châu Âu là được. Nhưng nếu muốn ở lâu dài thì sống trong nhà kiểu Nhật sẽ thoải mái hơn. Người Nhật chỉ có nằm trên thảm Tatami mới thả lỏng được."

Cô Eva và dượng Hideyoshi vừa dứt lời, anh George đã nói:

"... Ha ha, lúc xây nhà họ từng cãi nhau vì thiết kế kiểu Âu hay kiểu Nhật. Mẹ anh vẫn giận bố kêu công nhân xây theo nhà Nhật, cứ đụng tới chủ đề này là họ lại khắc khẩu."

Nghe anh George kể, Jessica hơi có vẻ bất mãn thấp giọng nói:

"Em thật sự ghen tị gia đình anh George đấy. Nhà em ai cũng lạnh băng. Chỉ có khi nào quan tâm tới thành tích của em thì họ mới cùng chung quan điểm thôi."

Có vẻ phòng của mọi người là phòng hai giường, nên tôi không cần cùng với ông già vì lý do người nhà. Thật cảm tạ cách sắp xếp này.

Hơn nữa có tôi thì bọn họ sẽ ngại ngùng mất, hì hì.

"Cháu cười gì thế? Lại nghĩ linh tinh phải không?"

Xem ra tôi nghĩ gì cũng không gạt được dì Kyrie.

"Hì hì! Cháu chỉ nghĩ thà mình không đến để hai người tiện ở chung thôi! A, đau đau đau đau đau đau! Đau chết mất... ông già!"

Vừa dứt lời, lỗ tai của tôi liền bị ông già nhấc lên.

"Chớ có nói hươu nói vượn, ba còn đang đau dạ dày, làm gì có sức khỏe làm mấy chuyện kia? Lần này con là nhân vật chính đấy biết không? Lát nhớ chào hỏi ông nội và bác cả... Có điều ba nói trước, đừng lắm lời trước mặt ông nội... Jessica, cha chú dạo này thế nào?"

"Dạ... vẫn giống mấy năm trước thôi ạ... Cháu nghe nói ông chỉ còn sống ba tháng nữa, nhưng vẫn sung sức quát tháo được cả ngày."

"Vậy là năm nay thiên uy thật khó dò rồi... À, người hầu của cha vẫn là Genji sao?"

Bà Kumasawa đáp lại cô Rosa.

"Lão gia chỉ tin tưởng Genji thôi ạ, đám người làm chúng tôi nào có cơ hội nhìn thấy ngài ấy..."

"Ông chỉ thích nhốt mình trong phòng để nghiên cứu mấy cái ma thuật đen kỳ quái thôi. Cháu không bàn đến sở thích cá nhân của ông, nhưng cái phòng đó hôi kinh nên được... Hy vọng ông chịu ở trong phòng, vĩnh viễn đừng ra ngoài. Hì hì..."

"Jessica, không được nói về bậc cha chú như thế. Ông ấy đã vực dậy cả gia tộc Ushiromiya đấy. Em phải biết ơn ông chứ."

"... Đúng...đúng vậy. Thực xin lỗi."

Bị anh George nói vậy, Jessica nhanh chóng xin lỗi vì lời vô lễ của mình. Gia tộc Ushiromiya gia tài bạc triệu, nhưng người thuộc gia tộc đều là kẻ tách rời xã hội. Mà kẻ đứng đầu gia tộc Ushiromiya, ông nội gia trưởng của chúng tôi là người quái đản và đáng sợ nhất.

Cha tôi nói dạ dày đau, chỉ sợ không chỉ lão mà cả những người lớn khác cũng cảm thấy vậy. Tôi nghĩ họ chắc chắn hâm mộ đám con cháu chỉ lo chơi đùa.

Theo lời cha, ông nội tôi là một người gia trưởng bạo lực, luôn dạy dỗ con mình bằng nắm tay sắt, đối với con gái cũng không thương xót, cầm roi truy là chuyện bình thường.

Nếu ông cứng rắn như thế, sao không đặt nốt tên cứng rắn cho con mình nhỉ? Làm hại đời tôi phải đi theo... Nhưng hình tượng dọa người như vậy mới đúng là ông.

Vì những lần gặp gỡ ông đều rất ngắn ngủi, nên tôi chỉ nhớ được vẻ khó chịu cùng ánh mắt như đao khiến người xung quanh sợ hãi của ổng.

Chỉ cần nhớ lại đã làm tôi hít thở không thông. Khi cha nói lần này mình sẽ là nhân vật chính, tôi không khỏi e ngại.

"... Sáu năm trước em là học sinh tiểu học, bây giờ đã lên cấp 3. Nếu thái độ không tốt thì chắc chắn sẽ gặp phải chuyện rắc rối cho xem... Thật đáng sợ!"

"Ông ngoại nhìn vậy chứ không khó tiếp cận đến thế đâu. Dù sao ông rất công bằng, chỉ là không biết nói chuyện thôi."

"Vì anh George luôn được thành tích ưu tú, là tấm gương trong gia tộc, đãi ngộ phải hơn chúng em rồi! Ông từng cầm roi đánh mông em đó! Đánh vào bờ mông truồng của một cô gái trong sáng như em nữa!"

"Dù sao Jessica là người thừa kế dòng chính, ông ngoại tất nhiên phải quan tâm hơn đến em rồi. Vì coi trọng em nên ông mới nghiêm như vậy."

"Anh lại đùa... Cái danh hiệu người thừa kế chết tiệt này để cho anh George đấy. Em làm không nổi đâu."

Như đã nói, Jessica là người thừa kế dòng chính. Vì thế áp lực trên vai chị nặng nề hơn mấy người anh em họ chúng tôi nhiều.

"... U? Chị cả Jessica làm không nổi sao? Nếu Maria làm thì sẽ làm được chứ?"

"Hử? A ha ha ha ha, cám ơn bé Maria. Em đừng lo, chị sẽ không để Maria phải gánh đâu... Chị sẽ cõng cái thập tự giá này xuống mồ... An tâm đi."

Vừa nói cảm ơn sự quan tâm ngây thơ của Maria, Jessica vừa nở nụ cười sầu lo... không khác gì tôi, cứ nghĩ đến kỳ thi tốt nghiệp cuối năm lại thấy bất an về tương lai của mình.

"Maria, mẹ và Maria về phòng đi."

Sau khi Maria chạy theo mẹ mình, anh George nói với tôi.

"Battler và anh sẽ ở đây."

"A a? Để em xem, để em xem. Oa, rộng thế! Còn rộng hơn cả phòng ba! Oa a ~!"

"Chị đã dặn họ là chúng ta sẽ ở chung nên mới được sắp xếp phòng lớn đấy."

Jessica nói, Maria chạy đến xem phòng hô.

"U! Maria cũng thích chỗ này! Thích hơn là ở với mẹ! U u!"

"Phải không? Maria rất thích nhỉ? Tốt, tuy đây là phòng anh và anh George, nhưng anh sẽ đặc cách cho em quyền ra vào! Phải giữ bí mật với mẹ em nhé?"

"U! Giữ bí mật!"

Cô Rosa đứng ngay phía sau, nhưng Maria vẫn sung sức giơ cao nắm đấm đáp lại. Các bậc trưởng bối cất kỹ hành lý vào phòng liền đến tụ tập tại hành lang.

"Này, mấy nhóc có định đi đâu không? Chỉ đứng đây tán dóc thôi à?"

Cha hỏi chúng tôi. Xem ra bọn họ tính đi chào hỏi phòng chính.

... Theo quy củ thì chúng tôi cần phải đi theo để nghe dạy bảo, nhưng cha chỉ nói tùy ý. Nếu cha đã nói vậy thì nên làm gì nhỉ?

"Dù sao cũng sắp đến giờ ăn rồi, để đám nhóc đi chơi một lát đi."

"U! Maria muốn đi!"

"Maria ở lại đây nhé. Không được nghịch ngợm, phải ngoan ngoãn chờ mẹ đấy."

"...U."

Nếu Maria ở lại thì chúng tôi không thể để em ấy một mình được.

Anh George nghĩ một lát, rồi đại biểu đám tiểu bối chúng tôi đáp lời.

"Cung kính không bằng tuân mệnh, chúng con sẽ ở lại chỗ này. Dù sao đã một năm không gặp nên chúng con có rất nhiều lời muốn nói với nhau."

"Vậy thì tốt. Battler hẳn là có nhiều chủ đề để kể sau sáu năm ròng lắm đấy."

Lời dì Kyrie làm tôi cười đáp.

"Dạ dạ, tên quỷ nhỏ cháu đây sẽ ngoan ngoãn ở lại trông nhà."

"Bà Kumasawa, cháu sẽ ở lại! Trẻ con không nên dính đến chuyện người lớn mà. Hì hì!"

"Vâng, ha ha a. Bà sẽ gửi lời của cháu cho phu nhân..."

"Vậy tôi sẽ dẫn các vị đến phòng chính, mời đến bên này."

"... Mấy đứa kia không nói. Nhưng George đã lớn rồi, có nên dẫn con theo không anh?"

Cô Eva bỗng hỏi, dì Hideyoshi đáp:

"Vì chuyện này mà George bị cho ra rìa thì không nên. Con cháu có chuyện con cháu mà. Được rồi, chúng ta nên đi thôi!"

Các trưởng bối nối đuôi nhau ra khỏi phòng. Cũng giống như lúc tại bến tàu, ông Goda đi trước, bà Kumasawa lót cuối.

Khi chúng tôi đang định về phòng, anh George bỗng nói thứ lỗi rồi chạy tới chỗ bà Kumasawa hỏi gì đó. Rất nhanh, anh liền quay trở lại.

"Anh cả, làm sao à?"

"Ách, không có gì, chỉ là có mấy câu muốn hỏi."

"Ô! Cũng hỏi một chút Maria! Hỏi một chút Maria!"

"... Ừ ~? Ha ha ha ha, hỏi chuyện gì vậy? Sao anh George lại không hỏi em mà đi hỏi bà Kumasawa nhỉ? Mah, như thế nào mà em không đoán được ta ~?"

"Không, đừng hiểu lầm... ! Anh chỉ không muốn Jessica nghĩ nhiều thôi."

Vẻ hấp tấp của anh như kiểu lấp liếm vậy, còn Jessica thì dường như biết được gì đó... Dù là chuyện gì, chỉ có Jessica biết còn tôi thì không. Thật đáng ghét.

"Anh nói với Maria này, hai người kia đang định gạt chúng ta ra rìa, thật quá đáng đúng không? Em có muốn biết họ đang nói gì không ~?"

"U! Battler cùng Maria cũng muốn biết! Battler cùng Maria cũng muốn biết!"

"U u u u!"

Tôi và Maria bắt đầu náo loạn.

"Không có, cái này... Không có gì chuyện gì đâu..., a ha ha ha..."

"Giấu giấu giếm giếm! Chuyện gì mà để anh nói dối vậy, khai mau! Maria em chọc nách phải, anh sẽ chọc nách trái anh ấy!"

"U! Maria chọc bên phải, Battler chọc bên trái! U!"

"Chờ chút, dừng tay... ! A ha ha ha, ngừng, a ha ha ha ha ha!"

Tôi và Maria bổ nhào vào anh George, buộc anh phải rời giường chạy. Tuy tôi đã sắp lên cấp ba, nhưng vừa chơi trò mèo vờn chuột vừa đùa nghịch ầm ĩ khiến tôi thật hoài niệm, cảm giác cũng rất vui vẻ và ấm áp.

"Ha ha ha ha, chuyện anh vừa hỏi bà Kumasawa ấy hả~? Kỳ thật cũng không có gì quan trọng... chỉ là một năm anh mới về dòng chính một lần, nên mới muốn biết có người hầu nào vừa từ chức hay mới vào làm để anh còn tiện kêu. Chỉ như vậy thôi."

"... U? Kêu, Maria cũng muốn kêu!"

"Anh nói vậy thật sao? Chuyện này làm gì khó đến mức cần hỏi?... Ừ ừ ~? Xem ra không phải rồi. Maria, đừng để anh ấy lừa, anh cả nhất định đang có chuyện gạt chúng ta! Tiếp tục hỏi! Xem đây ~!"

"Dừng, dừng tay, anh nói thật mà! A ha ha ha ha ha! Maria, dừng tay!"

"A ha ha ha ha ha, a ha ha ha ha ha!"

"Oa a a, oa a a!"

"Em nghĩ người hầu chắc đang bận quét dọn hoặc làm cơm trưa thôi. Anh đâu cần hỏi chứ, sớm muộn gì họ cũng gặp anh mà. Có điều, hẳn là ban nãy anh hy vọng Shanon sẽ đến đón mình chứ không phải là em đi? Hì hì!"

"Shanon? ... Shanon. A a a a a a... Em nhớ ra rồi. Đúng là có một cô gái tên như vậy! Cô ấy còn làm ở đây sao? Vẫn tốt chứ!"

Phòng Khách Chính

Lúc này, những người lớn nhà Ushiromiya đều tề tụ trong phòng khách chính. Người đón tiếp Eva, Rudolf và Rosa là chị dâu cả Natsuhi của họ.

"Chào chị Natsuhi, dạo này chứng đau đầu của chị đã khá hơn chưa? Em thấy chị có vẻ mệt."

"Chào em, Hideyoshi... Nhờ em mà dạo này chị đã đỡ bệnh hơn rồi. Cảm ơn em đã quan tâm."

"Đúng rồi, đây là tấm lòng của em, mong chị nhận lấy cho."

"... Lần nào cũng làm phiền Rosa mang quà đến như vậy chị cũng ngại lắm... Đây là hồng trà sao?"

"Là trà thảo mộc có bạc hà và lá chanh của một nhà chuyên trị chứng đau đầu. Em nghĩ nó sẽ hợp với chị."

Rosa luôn là một cô gái lanh lợi... Hơn nữa cô cũng là em út, cách tuổi anh em mình khá nhiều, nên không bị họ đầu độc.

Vẻ quan tâm của cô đã khiến gương mặt Natsuhi giãn ra, nhưng sự bình tĩnh mà bà đã mang nhiều năm nay vẫn không thay đổi...

Eva bỗng nói lời châm chọc với Natsuhi:

"Nghe mọi người nói em mới biết chị bị bệnh đau đầu kinh niên đấy. Xem ra chị nên cố gắng chút đi, năm nay Jessica sẽ thi đại học mà? Đây chính là bước ngoặt cuộc đời, vậy mà mẹ cháu nó lại như vậy thì cháu biết dựa vào đâu? Hơn nữa chị dâu Natsuhi trẻ hơn cả em, sao lại ốm yếu thế nhỉ?"

"... ... Thứ lỗi, chị sinh ra đã có bệnh đau đầu."

Eva thỉnh thoảng hay nói vài lời không hay, nhưng khi đối đáp với Natsuhi luôn có vẻ cười như không cười. Đương nhiên, Natsuhi cũng nghe được ác ý, song bà vẫn cố gắng kìm chế vẻ cay đắng, giả bộ như không để ý.

"Battler nhà ta năm nay sẽ thi đại học còn gì? Rudolf không quan tâm chút nào sao? Em nên học hỏi chị dâu Natsuhi, đau đầu lo lắng cho con mình mới đúng."

"Thằng nhóc kia nói gì cũng cãi, chị biết không? Như vậy em bảo ban được kiểu gì? Nhưng nếu kêu đi chơi thì nó đi ngay. Anh rể Hideyoshi chỉ em cách dạy con sao cho nó chịu chăm chỉ ôn thi đại học đi."

"A... để anh nghĩ xem. Anh chỉ hỏi con học vì điều gì? Học để làm gì mà thôi? Đúng vậy, chuyện ôn thi cũng giống như việc luyện tập, thăm dò những điều mình chưa biết. Người không làm được điểm đấy thì là chỉ là kẻ vô ích cho xã hội. Thẳng thắn mà nói, cái anh muốn con học không phải văn hay toán, mà là học được bản chất của mọi sự!"

"... Cách hay. Nếu Jessica nhà chị cũng hiểu được điều đó thì thật tốt quá. Nếu cứ như bây giờ, muốn thừa kế gia tộc Ushiromiya thì..."

"Có liên quan gì đâu, cớ gì cứ phải là con bé thừa kế chứ? Phụ nữ có hạnh phúc của phụ nữ, cha mẹ xen vào làm chi?"

"Đừng nói vậy chứ... Eva. Mỗi nhà có cách dạy con riêng, không nên ép uổng người khác như thế."

"Thứ lỗi, chị dâu Natsuhi chớ để trong lòng."

"..."

Cho dù bên ngoài là trời đầy mây, ánh nắng rọi vào cửa sổ cũng rất ấm áp, nhưng không khí trong phòng vô cùng nặng nề. E rằng không chỉ Natsuhi mà những người khác cũng cảm thấy đau đầu.

Dường như muốn xua đi bầu không khí, Kyrie vui vẻ đề nghị:

"Trà thảo mộc của Rosa thật sự rất thơm. Hay chúng ta uống thử nhé? Nhãn hiệu trà thảo mộc Leopold ở Nhật chắc chỉ có tại Ginza thôi nhỉ?

"Chị Kyrie thật hiểu biết, quả là không uổng công mua."

Kyrie và Rosa đứng dậy, định đi pha trà, song Natsuhi ngăn lại:

"... Cám ơn hai vị, pha trà thảo mộc sẽ rất mất thời gian. Người làm ở tệ xá sẽ lập tức dâng trà, xin hai vị hẵng ngồi lại đã."

"Hai người để lát nữa rồi pha, ít nhất cũng nên chờ chủ nhà mời nước đã chứ."

Rudolf hời hợt liếc mắt, ra hiệu họ quay lại chỗ cũ. Kyrie và Rosa lập tức hiểu ý, yên lặng ngồi xuống. Khách khứa đã đủ, chủ nhà tất nhiên phải lập tức mời nước... Ấy thế mà đến giờ vẫn chưa có cốc nào, để khách tự đề nghị chính mình pha trà, làm cho chủ nhà phải xấu hổ.

Người hầu chuẩn bị nước quá chậm, khiến Natsuhi cắn chặt môi dưới. Nét mặt của bà khiến Eva cười hì hì không thèm che giấu.

Lúc này, một cô gái mặc trang phục hầu gái xuất hiện, đó là người hầu Shannon.

... Shannon đương nhiên không biết những điều vừa xảy ra trong phòng khách, cô tự nhiên đẩy xe trà tiến vào.

Sau khi làm động tác này, lại chứng kiến ánh mắt ghét bỏ của Natsuhi nhằm vào bản thân khiến Shanon vừa cảm thấy khó hiểu vừa sợ hãi đứng thẳng người.

"... Thất, thất lễ, tôi xin phép dâng trà mời các vị khách quý."

Shannon dùng giọng điệu khẩn trương đáp lại lời chào hỏi của mọi người.

"Chào Shannon, đã lâu không gặp! Cháu càng ngày càng xinh đẹp đấy!"

"... Không... Cái này... Cám ơn ngài đã khích lệ..."

"Dâng trà xong rồi tán gẫu chưa muộn, trà sắp nguội rồi."

"... Không... Thực sự xin lỗi, thưa phu nhân."

Shannon giống như một chú thỏ sợ hãi, cô đưa tay chạm vào ấm, lại phát ra tiếng va chạm chói tai. Sự vụng về ấy làm cho Natsuhi càng khó coi, cũng khiến Shannon càng thêm sợ hãi.

"Không sao đâu... chị dâu Natsuhi, chỉ cần bảo ban vài ba câu là được? Dù gì bọn em cũng chờ nãy giờ, trà không lạnh cũng phải lạnh. Hì hì."

Nghe Eva mở miệng trêu cợt, Shannon vội vàng đáp lại:

"Không, không đâu ạ... Trà vẫn còn nóng ạ."

"... Shannon, còn không nhanh chân bưng trà mời khách."

"Thất, thất lễ, phu nhân..."

Hiển nhiên Natsuhi đã mất hết kiên nhẫn.

... Trà dâng lên quá muộn, người hầu vụng về, khi nhìn vào đó, họ sẽ nghĩ Natsuhi không biết dạy dỗ người hầu nên mới để bà mất mặt. Đối với người chưởng quản hậu viện của nhà Ushiromiya như bà thì việc trở thành trò cười trong mắt các vị khách một năm mới gặp một lần quả là xấu hổ.

"Đừng hung như vậy chứ... chị dâu Natsuhi, Shannon đã rất cố gắng rồi, còn bắt nạt cô ấy thì hơi quá."

Rudolf cà phất cà phơ nói.

"Chị đâu có bắt nạt cô ta!"

Natsuhi nóng nẩy đáp. Thấy tình hình không tốt, Kyrie quay sang hỏi Shannon hòng đổi chủ đề.

"Trà rất thơm, tên hãng này là gì vậy?"

"... Ách... Cái này, phi thường xin lỗi... Tôi sẽ tra tên ngay ạ."

Kyrie vốn có lòng tốt muốn hòa hoãn không khí, lại làm Shannon càng thêm xấu mặt, cũng khiến biểu lộ của Natsuhi đanh lại.

Bây giờ, Eva đã cười thành tiếng.

"Sao thế? Shannon, ngay cả trà mình pha là hãng gì cũng không biết à? Sao cô có thể đem thứ trà không rõ nguồn gốc này mang ra mời khách chứ? Như vậy chúng ta sẽ phải dùng đến thìa bạc mới uống được mất?"

"... Đúng, thực xin lỗi... Tôi sẽ đi chuẩn bị ngay..."

"Shannon, cô có biết thìa bạc là để làm gì không? Cô biết tại sao phải dùng đến thìa bằng bạc tinh khiết không?"

"... ... Không... Cái này..."

Eva lộ ra nụ cười đùa dai, ngẩng đầu nhìn Shannon đang cầm bình trà. Nếu chỉ nhìn Eva biểu lộ, có lẽ sẽ cảm thấy dáng vẻ đó rất đáng yêu, như kiểu ác ma nhỏ.

Nhưng những lời thốt ra từ miệng Eva lại sắc bén như dao cạo. Bị Eva nhìn chằm chằm, Shannon chỉ có thể cúi đầu không dám đáp lại. Thấy vậy, Rosa liền đỡ lời.

"Nghe nói bạc gặp phải chất độc sẽ biến sắc... Hì hì, Shannon cần học hỏi thêm rồi."

Ý Eva là phải thử độc trong trà rồi mới uống được, lời đó vào tai Natsuhi chẳng khác nào hạ thấp trà cùng người chỉ định người hầu dâng trà là mình. Rudolf cười to, thô lỗ vỗ bả vai Eva.

"Ha ha, bà chị cần gì thìa bạc chứ? Đung vào cái miệng độc của chị cũng đủ làm cả cái bàn ăn bằng bạc biến đen."

"Oa ha ha ha! Anh mỗi ngày nghe mấy lời ác độc đấy nên có sức đề kháng sẵn rồi! Eva nhớ nhé, em độc miệng với anh thì không sao, chứ dùng với người chưa có kháng thể thì nên nương tay vào! Oa ha ha ha!"

"Ai nha, anh nói đùa. Em chỉ dạy Shannon kiến thức về trà thôi mà. Hì hì."

Tuy chủ đề khá gượng ép, nhưng mọi người vẫn nở nụ cười cùng Hideyoshi.

Dẫu Natsuhi không cười, nhưng không khí trong phòng ít nhất đã có thể làm người khác nghĩ rằng họ đang vui vẻ.

Cuối cùng Shannon cũng có thể kết thúc việc dâng trà, khi cô đang chuẩn bị quay về phòng bếp, Kyrie nhỏ giọng xin lỗi vì không giúp được em, Shanon khẽ gật đầu đáp lại, rồi vội vã ra ngoài...

Hành Lang

Shannon cúi đầu đẩy xe trà trên hành lang... Bất cứ ai nhìn vào gương mặt sắp khóc của cô cũng có thể đoán được rằng cô vừa chịu oan ức.

"... Không cần chán nản như vậy, chị không làm sai."

Người đang nói chuyện với cô là người hầu Kanon.

"... Em biết?"

"Đó là nhiệm vụ của em."

"...."

"Phu nhân cùng bà hai Eva đều nên xuống địa ngục... Chẳng qua kẻ đáng nhận sự trừng phạt nhất chính là gã kia."

Kanon giận dữ nhìn về phòng khách. Lý do họ chậm chễ việc dâng trà là bởi phòng bếp xảy ra chút vấn đề. Đó là lỗi của Goda chứ không phải do Shannon.

Dâng trà cho khách là một công việc béo bở, đương nhiên Goda sẽ không muốn người khác làm. Có điều thời gian pha trà đã trễ, khi hắn biết rõ bây giờ mang trà lên sẽ để lại ấn tượng xấu, liền buộc Shannon đang tất bật gần đó làm hộ.

... Nói ông ta biết cách mưu lợi không sai, nói ông ta hèn hạ càng không oan uổng.

Goda gần đây mới được vợ chồng Natsuhi thuê phục vụ gia đình Ushiromiya. Thời gian làm việc ở đây tất nhiên ngắn ngủi hơn cả Shannon.

Hơn nữa, Shannon, Kanon cũng giống như Genji, là những người hầu được mang biểu tượng chim ưng vàng một cánh trên mình.

"...Không sao đâu Kannon, chị không để ý..."

"..."

Kanon trầm mặc đã cho thấy Shannon đang nghĩ một đằng nói một nẻo.

"... Cám ơn em. Chị có Kanon hiểu cho là đủ rồi."

"... Chị đừng nén tâm sự như vậy... Phải biết chiếu cố chính mình chứ."

"Ừ... Cảm ơn em."

Lúc này bỗng có người đến, hai người cùng xoay đầu nhìn sang, trông thấy một người đàn ông chừng năm mươi tuổi đang tiến đến. Đó là quản gia chính Genji.

"... Các người đang làm gì ở đây thế? ... Shannon, quay trở lại phòng bếp ngay."

"Vâng, vâng ạ... Tôi sẽ đi ngay..."

Shannon kính cẩn đáp lời, nhanh chóng đẩy xe trà đi, trong khi đó, Kanon im lặng đứng nhìn Genji.

"..."

"Kanon, sao? Đã xảy ra chuyện gì à?"

"... Sha... Shannon không làm gì sai, thế nhưng những người kia..."

"Kanon, đừng nói nữa... Thứ lỗi, tôi sẽ quay trở lại công việc ngay ạ. Kanon cũng nên về chỗ làm đi... Xin em đó."

"... Nếu chị nói vậy."

"... Nếu đã không có chuyện gì, vậy làm việc đi."

"... Vâng... Xin lỗi, để lần sau nhé ."

Bà Kumasawa mặc tạp dề, trốn ở góc khuất hành lang, chứng kiến hết thẩy mọi thứ..

... Đáng thương. Shannon, Kanon đáng thương... Hai người họ đáng lẽ không phải chịu sự sỉ nhục này. Nhưng ông Goda xem họ không vừa mắt là đương nhiên... Dù sao ông Goda cũng từng làm phục vụ ở khách sạn năm sao trước khi nhận việc ở nhà Ushiromiya. Ngay cả già đây cũng biết năng lực của ông Goda rất tốt, nhưng đến chỗ này lại biến thành người hầu cấp thấp.

... Kinh nhiệm mấy năm làm ở khách sạn cũng là lý do ông ta lên mặt. Tuy Shannon cùng Kanon đã làm lâu ở đây, nhưng lại chưa trưởng thành, kinh nghiệm cuộc sống cũng kém hắn một bậc, nên ông Goda mới thường kiếm chuyện với hai người như vậy...

Hơn nữa càng làm người đau lòng chính là... Ngay cả phu nhân Natsuhi cũng chán ghét hai người bọn họ... Đương nhiên muốn nói đến tư lịch, phu nhân đã sống ở nơi này rất lâu. Chỉ là... chỉ có chuyện này, người khác phải thông cảm cho phu nhân. Ngài Krauss thật quá đáng... Tại sao ngài ấy không nghĩ đến hứng khởi nhất thời của mình sẽ làm phu nhân cảm thấy mặc cảm tự ti chứ...

... Đương nhiên, trong lòng phu nhân biết rõ họ chỉ là người vô tội bị giận chó đánh mèo... Nhưng lòng người chính là vậy, ngay cả lý trí hiểu rõ đến đâu thì vẫn làm những điều trái ngược...

Ài ài, đáng thương, đáng thương... Bà già bất lực này chỉ có thể trốn ở một góc mà nhìn xem...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!