Huyền Thoại Phù Thủy Vàng - Quyển Thượng

IV - Nhà Khách

IV - Nhà Khách

Sat. 4th October 1986

Thứ Bảy, ngày mùng 4 tháng 10 năm 1986

Nhà khách

Bốn đứa chúng tôi hàn huyên với nhau đủ thứ từ trên trời dưới đất. Bởi có cả nam lẫn nữ, từ người trưởng thành đến học sinh tiểu học nên không thiếu đề tài. Song đáng chú ý nhất vẫn là chuyện xoay quanh bản thân mỗi người.

“Mãi em mới nhận ra đấy. Tất cả là tại Jessica và Maria lớn quá nhanh, bộ dáng khác hẳn so với sáu năm trước, ai mà nghĩ đến chứ. Nói thực em còn cảm thấy có chút xa lạ, nhưng trò chuyện với nhau mới biết nội hàm của hai người chẳng thay đổi tí gì.”

“Chị mới là người phải nói điều đó. Battler cũng vậy đấy thôi. Sáu năm rồi mà vẫn dậm chân tại chỗ, tính cách thì trẻ con, chỉ được cái to cao.”

“U! Maria là trẻ con! Maria cũng là trẻ con!”

“Maria sao có thể là trẻ con được? Sẽ có ngày em trở thành một công chúa đáng yêu, ngay cả bộ ngực như tấm phản cũng phải nhô lên ~ giống như Jessica vậy đó? Hứa với anh là khi lớn lên nhớ cho anh bóp thử đấy!”

“U! Em hứa! Sẽ cho anh bóp!”

“Không, không được… Maria! Không được đáp ứng chuyện như vậy!”

“U? Em hứa sẽ cho anh ấy bóp rồi! Maria sẽ tuân thủ ước định! Chắc chắn sẽ! U!”

“Maria, em quả là một đứa trẻ ngoan… Sau này ai mà trở thành chồng em hẳn sẽ hạnh phúc lắm.”

“Từ từ, anh tính phết qua chuyện đấy à! Maria, Cái lời hứa này không tính, không tính gì hết!”

“U! Lời hứa muốn biến mất sao? U…”

“Đúng là phải có Battler ở đây mới khiến đám tiểu bối chúng ta vui vẻ như vậy, sáu năm qua quả là nhàm chán.”

“… Nói cũng phải, mấy lần trước đều không hồ nháo đến mức này. Song anh cảm thấy đề tài của chúng ta lúc đó rất có tính kiến thiết đấy chứ, như là nên dùng thái độ gì để đối mặt với tương lai, dự thi thế nào, tìm việc ra sao chẳng hạn.”

“Hắc, vậy thì thứ lỗi nhá! Em chỉ là đứa thích đùa nghịch cãi nhau ầm ĩ thôi.”

“Nhưng Maria cảm thấy năm nay vui hơn, u u!”

Câu nói thẳng này chắc chắn cũng là tiếng lòng của mỗi người ở đây.

“Đúng thế, anh cũng nghĩ như vậy, năm nay quả là vui.”

Anh George vừa nói vừa vuốt đầu Maria. Em nở nụ cười to tựa như một con mèo vui vẻ.

“… Thứ lỗi, bữa trưa đã sẵn sàng.”

Tiếng gõ cửa vang lên kèm với đó là âm thanh của một cô gái trẻ. Jessica lập tức đáp:

“Chị Shannon, vào đi nào! Chị còn nhớ Battler không này?”

Jessica từ giường đứng lên, đi ra mở cửa, bên ngoài là một nữ hầu tầm tuổi chúng tôi.

“Vâng. Chào ngài, thiếu gia Battler, tôi là Shannon, chúng ta từng gặp nhau vào sáu năm trước.”

Shannon nơm nớp lo sợ nhìn tôi, rồi cúi người vái chào.

“… A, a! Jessica đã làm em bất ngờ rồi, không ngờ chị Shannon cũng vậy… Không thể tin được là chị cũng phát triển thành một đại mỹ nữ duyên dáng yêu kiều như thế này!”

“Ngài… ngài quá khen rồi ạ.”

“Hừm ~ có phải là do đồ ăn trên đảo này có quá nhiều dinh dưỡng không nhỉ? Rốt cuộc mấy người đã ăn gì, rèn luyện thế nào mà phát triển được bộ ngực như vậy chứ! Lại đây để em sờ xem ai lớn hơn nào!”

Đôi tay tôi mở ra đóng vào, nước miếng chảy ròng trên miệng… Vì danh dự và chính nghĩa nên tôi mới nói quá lời. Rốt cuộc tôi cũng không phải kẻ nào đó phải đi bóp ngực mới không bị tuyến tiền liệt hành hạ, đây chẳng qua chỉ là phương thức bắt chuyện đặc thù của tôi mà thôi.

Ra vẻ háo sắc rồi tiến gần bất kỳ nữ sinh nào, 99% là sẽ bị ăn tát đi? Mục đích của loại kỹ thuật câu thông xuất xứ từ đại gia Battler chính là để tạo ra cảnh chọc cười như thế.

…Nhưng, nói thế nào nhỉ, vạn nhất gặp phải loại 1% sẽ để cho tôi sờ lên thì thật quá may mắn… Hi ha ha ha ha, tôi không trông chờ chuyện đó! Lúc này tay tôi chỉ cách bộ ngực của Shannon một cm… thế mà vẫn không bị phản kích.

Hẳn chị phải biết mình đang gặp tình cảnh gì, nên gương mặt cúi xuống mới đỏ bừng như vậy. Song chị không dùng đôi tay che ngực, cũng không đẩy tôi ra, hoàn toàn không có chút tự vệ nào.

Này này này, tôi không biết đâu đấy! Phiền chị đẩy tôi một cái được không, cứ như vậy tôi sẽ sờ đến thật đó đó đó? Ngay vào khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc ấy, cú đánh giáng trời bằng khuỷu tay của Jessica hạ xuống ót tôi, thật may mắn…

“Oa…. Đau đau đau đau đau đau đau đau, đau quá, Jessica, cảm ơn chị!”

“Hả? Sao lại cảm ơn?”

“Không, không có gì. Cho em xin lỗi nhé chị Shannon, bộ ngực của chị quá hấp dẫn, khiến em thiếu chút nữa không nhịn được… Có điều, một kẻ sờ soạng người khác như em trăm phần trăm là kẻ hiếu sắc, sao chị không chống lại?”

“Vì… vì… thiếu gia Battler… là khách quý.”

“Chị nghe em, dù là khách quý thì sắc lang bản chất vẫn là sắc lang! Trong vòng mười kilomet với bộ ngực nữ sinh chính là vùng cấm, nếu có người xâm lấn còn 2 cen-ti-met thì chính là xâm phạm vùng trời quốc gia, nhất định phải khẩn cấp đón đánh đối phương bằng một cái tát!”

“… Cái này, tôi, tôi không làm thế được…! Bởi vì chúng tôi là… đồ vật.”

Tất nhiên là chị ấy không muốn bị sờ… Nhưng nếu đó là yêu cầu của khách quý thì chị sẽ nghĩ cách thỏa mãn, loại tinh thần tự hy sinh này cỡ nào cao quý… Có thể so sánh với loài sếu sắp bị tuyệt chủng được bảo hộ trong sách đỏ…

“…Không nghĩ tới đầu năm nay vẫn còn người phụ nữ mang mỹ đức hiến thân như vậy… Em đang nằm mơ chăng… Không được! Không thể được! Không thể bỏ qua được! Chị nên đánh em một cái tát! Kêu em là sắc lang, biến thái mới đúng! Nội dung cốt truyện phải như vậy mới đáng xem! Coi như em cầu chị đó, đánh em đi! Đánh mạnh nữa vào! Vang càng to càng tốt!”

“Điều này… thỉnh tôi không thể đáp ứng, bởi vì tôi chỉ là đồ vật… Nhưng nếu ngài ra lệnh thì, tôi sẽ thực hiện nó như chức trách của mình.”

“Haha, vậy để anh mệnh lệnh cho em. Nếu lần sau Battler dám chạm vào ngực em thì hãy tát nhóc một cái thật mạnh, biết không?”

Anh George cười nói.

“… Vâng, tôi hiểu rồi, lần sau tôi sẽ làm như vậy. Thiếu gia Battler, xin ngài thông cảm nhiều hơn…”

Shannon ưu nhã hành lễ, gương mặt vô cùng sáng sủa. Tôi giơ ngón cái lên tỏ vẻ đồng ý.

“Sáu năm trước em còn nghĩ chị chỉ là con của người hầu… Vậy mà bây giờ đã có thể một mình đảm đương công việc rồi. Chị đã làm ở đây được mấy năm nhỉ?”

“Cảm tạ ngài đã hỏi, tôi đã phục vụ được mười năm.”

Chị tên ‘Sa Âm’… Âm đọc là ‘Shannon’. Danh tự thật khoa trương, hoàn toàn không giống tên Nhật thường gặp. Trước đây tôi chỉ là một thằng nhóc, đối với chuyện tên tuổi cũng không nghĩ nhiều, nhưng giờ lại cảm thấy kỳ lạ, bởi chị không phải là người gia tộc Ushiromiya, vậy mà phương thức đặt tên lại tương tự đến kỳ lạ.

… Nghĩ lại thì, có lẽ là do người hầu khác lấy tên cho đi… Nếu vậy liền có thể giải thích tại sao cậu bé ở vườn hồng lại có tên Kannon.

Shannon làm ở đây từ năm sáu tuổi, có thể coi là một người hầu lão luyện.

Bởi dung mạo đã thay đổi rất nhiều nên tôi chỉ có thể nhớ mang máng rằng từng gặp chị vào sáu năm trước. Tính cách hướng nội của chị vẫn không thay đổi, chỉ tăng thêm mị lực của nữ sinh, đúng, chính là bộ ngực kia.

“Battler, cậu bé Kannon mà chúng ta gặp ở vườn hồng là em trai chị ấy đấy.”

“… Dạ, đó không phải em ruột của tôi, chỉ là Kannon thường xem tôi như chị gái… Không biết em ấy có làm gì thất lễ với các vị không?”

“Hắc, không có gì. Nếu thái độ của cậu ta có thể thân thiện hơn thì tốt. Thật đáng tiếc.”

“… Có vẻ Kannon đã làm phiền các ngài rồi… Thật xin lỗi.”

“Không có gì phiền đâu! Cùng là con trai nên em biết niên kỷ này chính là mẫn cảm, thái độ kém chút mới là bình thường.”

“U! Maria cũng hay bị nói là thái độ không tốt! Cùng Kannon giống nhau! U!”

“… Tiểu thư Maria rất tốt mà.”

“U? Nhưng Maria muốn giống… U”

“Ách, ban nãy em có nói bữa trưa đã dọn xong?”

“A… Đúng vậy, thưa thiếu gia George. Thất lễ! Cơm trưa đã chuẩn bị sẵn sàng, xin mời các vị theo tôi đến phòng lớn.”

Shannon cứng nhắc hành lễ, hành vi cũng trở về chuẩn mực. Chúng tôi biết nếu còn tán nhảm sẽ khiến chị khó xử nên đều ngoan ngoãn đứng lên.

“Đi thôi, mọi người hẳn đã đói rồi.”

“Em cũng vậy, dù sao bữa ăn do ông Goda chuẩn bị rất đáng chờ mong. Nghe nói ông ấy từng làm chủ bếp ở khách sạn nổi tiếng nên tay nghề vô cùng tốt.”

“Ồ? Nghe hay đấy. Maria, chúng ta đi nào! Chúng ta sẽ biến thành những con chó vục đầu vào đĩa cơm!”

“U! Giống như chó vục đầu vào đĩa cơm!”

“Không được, không được! Battler chỉ nói trêu thôi, đừng xem lời em ấy là thật. Được rồi, đi nào.”

Chúng tôi đi theo Shannon đến phòng chính.

Chúng tôi đi qua con đường trải dài hoa hồng, tiến đến tòa nhà trang nghiêm của dòng chính gia tộc Ushiromiya.

Tôi nghe nói tòa nhà này được xây sau chiến tranh thứ hai, tính đến nay đã được nửa thế kỷ, tất nhiên sẽ nhuốm màu uy nghiêm, nhưng nó chỉ có bề ngoài xa hoa mà thôi, nội sảnh bên trong cũ kỹ đến mức ngay cả điều hòa cũng không có tác dụng gì.

Theo lời Jessica, khó chịu nhất là những cơn gió lạnh cắt da cắt thịt luồn qua kẽ tường vào mùa đông… vậy mà họ lại không thể dùng bàn sưởi ấm.

Vừa đến huyền quan, tầm mắt tôi bắt gặp hình ảnh của một người hầu già đang chờ sẵn. Đó là quản gia Genji, người hầu đã phục vụ nơi này lâu nhất, cũng là người mà tôi khó có thể quên.

“… Thiếu gia Battler, đã lâu không gặp.”

Khi ánh mắt Genji bắt gặp tôi, giọng nói trầm ổn cũng vang lên. Động tác hành lễ của ông Genji không mang vẻ ưu nhã như Goda nhưng lại khiến người ta có thể cảm nhận được sự chân thành.

“Ông Genji, đã lâu không gặp! Ông vẫn khỏe chứ?!”

“Cảm tạ ngài, tôi vẫn còn kiện khang… Thiếu gia Battler cũng lớn rồi… Rất giống lão gia hồi trẻ.”

“Cháu giống ông nội? Hẳn hồi trẻ ông nội phải được hoan nghênh lắm, hì hì!”

“… Kế tiếp tôi sẽ thay Shannon dẫn đường cho các vị, mời đi bên này.”

Shannon vái chào, đưa mắt nhìn chúng tôi ly khai. So với cô gái khác hẳn sáu năm trước, ông Genji và bà Kurokuma vẫn hệt như trí nhớ của tôi, cứ như thể thời gian đã dừng bước ở bên họ.

Ông Genji là một con người trầm mặc và nghiêm chỉnh. Không chỉ có vậy, ông vừa là trợ thủ đắc lực cũng là người chăm sóc cá nhân cho ông nội… Thậm chí có thể nói đây là ‘vợ’ của ông nội cũng được.

Nghe nói thời gian ông nội dành cho ông Genji còn nhiều hơn cả bà nội. Nếu tôi nhớ không nhầm, Jessica từng nói ông nội tin tưởng Genji hơn cả con cháu mình.

Không biết ông ấy đã phục vụ ở đây từ khi nào? Tôi chưa từng hỏi kỹ, nhưng có lẽ là trước khi tòa nhà này được xây thành đi.

… Nói cách khác, ông Genji đã cống hiến cho chỗ này nửa đời người… Khó trách ông nội đặt lòng tin vào ông ấy đến vậy.

Để đến phòng ăn, ông Genji dẫn chúng tôi ngang qua một đại sảnh rộng lớn.

… Tôi lập tức chú ý đến một thứ không tồn tại trong trí nhớ của sáu năm trước. Đó là một bức chân dung một phụ nữ, treo ở ngay đối diện cầu thang dẫn lên tầng hai. Điều đó khiến tôi không thể không dừng chân…

Bởi tôi đột nhiên đứng lại, liền bị Maria đi phía sau đâm vào người.

“U?”

“…A, a, thực xin lỗi… Jessica, bức họa này có từ bao giờ vậy?”

Tôi dùng tay chỉ vào bức chân dung cực lớn khiến mọi người đều dừng lại.

“…A… A, đúng rồi, lần cuối em đến đây thì bức này vẫn chưa được treo lên đi? Là khi nào nhỉ…?”

“Anh nhớ không nhầm thì… hẳn là từ năm ngoái.”

“… Đúng như lời ngài nói, rất lâu trước đây lão gia từng tìm họa sĩ vẽ bức này, nhưng đến tháng tư năm ngoái mới treo nó lên.”

“Ông nội đã mời rất nhiều họa sĩ đặc biệt đến vẽ chân dung…”

Chân dung có dáng vẻ vô cùng hòa hợp với tòa nhà chính này là hình ảnh của một người phụ nữ mặc lễ phục cổ điển, mang khí chất cực kỳ ưu nhã và đặc biệt.

Tuy không nhìn ra niên kỷ, nhưng ánh mắt toát ra vài phần sắc bén và kiên cường kia khiến người ta nghĩ nàng rất trẻ tuổi, không giống như những người phụ nữ trung niên trong các danh họa thường thấy.

Nếu người này có mái tóc đen, hẳn tôi sẽ cho đó là chân dung hồi trẻ của bà nội. Nhưng mái tóc của nàng lại sáng lên sắc hoàng kim, dung mạo cũng không giống như người Nhật Bản.

“Cái kia… Vị phu nhân này là ai vậy?”

Nghe tôi hỏi vấn đề này, Maria lập tức đáp lời như thể sợ người khác cho rằng em không biết đáp án.

“U! Maria biết! Đó là Beatrice!”

“Be…Be gì cơ?”

“Beatrice, ma nữ Beatrice. Battler chưa từng nghe qua tên bà sao?”

“Ma nữ?... Từ từ, là ‘Ma nữ của đảo’?”

… Như tôi từng đề cập, Rokkenjima là một hòn đảo chỉ rộng tầm 10km, nhưng vì chỉ có nhà Ushiromiya ở đây nên vô cùng hoang sơ. Cũng bởi vậy, ngoại trừ một phần đất cư trú, bến cảng và tòa nhà chính, phần còn lại trên đảo vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu.

Ở nơi rừng sâu trải rộng, không có đèn đường, điện thoại hay người qua đường như thế thực sự nguy hiểm, tuyệt đối không nên tiến vào quá sâu, bởi nhỡ có bị trật chân rớt xuống hố ở trong rừng, dù khóc lớn đến mức nào cũng không có người tới cứu. Chờ đến khi trời tối, cái nơi không có một sợi dây điện mắc qua này sẽ bị bóng tối nuốt chửng. Huống chi, trong rừng rậm cũng không có biển báo giao thông, phương hướng lờ mờ nên vô cùng dễ bị lạc đường.

Trong thời hiện đại, con người thường nhắc đến rừng rậm như một chỗ nghỉ ngơi, nhưng ở thời đại mà không có ánh sáng văn minh xua tan bóng tối, rừng rậm giống như hải dương trên cạn, có thể ngăn cách từng mảnh đất với nhau. Ngư dân đánh bắt xa bờ dù có được tri thức đầy mình cũng có thể gặp nguy hiểm tính mạng; đồng dạng, thợ săn vào rừng dẫu hiểu biết đến đâu vẫn phải chịu uy hiếp sinh tồn.

…Nếu để trẻ con chạy vào rừng rậm nguy hiểm như vậy, hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc.

Có lẽ vì điểm ấy nên bà nội tôi, hoặc ông nội đã biên ra câu chuyện cổ xưa này… cũng có thể là do truyền ngôn đã có từ lâu trên hòn đảo… tóm lại là, trong rừng có một ma nữ vô cùng đáng sợ, nếu gặp được thì chỉ có đi mà không có về.

Câu chuyện về hòn đảo ma quỷ Rokkenjima là như vậy đấy.

Theo truyền thuyết, địa bàn của ma nữ chính là khu rừng rộng lớn chưa được khai thác kia.

Nói đến đây tôi bỗng nhớ lại hồi còn bé ngồi cùng mọi người trong phòng khách lớn, nghe kể rằng mỗi đêm cửa sổ bị mưa gió kéo rung cũng là lúc ma nữ bước khỏi khu rừng để tìm kiếm tế phẩm, khiến tôi sợ hãi vô cùng…

Beatrice…? … Câu nói của anh George khiến tôi nhớ mang máng rằng từng có người nhắc đến cái tên này trước đây.

“Ra thế. Không nghĩ tới ma nữ trong trí nhớ của em lúc nhỏ còn có một cái tên thời thượng như Beatrice đấy. Bởi đám con cháu không tin vào truyền thuyết nên ông nội mới cho người vẽ ra bức họa này sao?”

“… Dù sao đó cũng là ma nữ mà ông nội tạo ra mà… Có lẽ lúc bức họa này được treo lên cũng là khi ông đã không phân biệt được đâu là tưởng tượng đâu là thực tế rồi… Với chúng ta mà nói, nàng chỉ là ma nữ sống trong kí ức, nhưng với ông nội thì nàng thực sự tồn tại… Vậy đấy. Nghe nói vì để nhắc nhở chúng ta điểm ấy nên ông mới cho treo nó lên… Hừ, chỉ nhìn thôi chị đã thấy khó chịu rồi.”

“… Tiểu thư Jessica, lão gia vô cùng coi trọng bức họa này, kính xin tiểu thư đừng nói những lời như vậy trước mặt ngài ấy.”

“… Cháu biết chứ, cháu chỉ nói thôi mà.”

Jessica ném bức họa một cái nhìn căm giận rồi lập tức quay đầu đi chỗ khác. Lúc này, anh George cất tiếng:

“… Thôi nào, mọi người đang chờ chúng ta ở phòng ăn đấy.”

“U! Đói rồi!”

… Nếu đúng như vậy, chỉ có một phần nhỏ trên hòn đảo này thuộc về gia tộc Ushiromiya, dư lại đều nằm trong lòng bàn tay của nàng… của lãnh chúa hòn đảo, ma nữ Beatrice …

… Nếu đúng như vậy, nàng mới là kẻ chi phối thực sự của Rokkenjima. Trên chiếc thuyền dẫn đến đảo, khi biết ngôi đền trấn thủ ở đây bị sét phá hủy khiến nội tâm của tôi nhấc lên sóng to gió lớn, như thể biết được sắp có điềm xấu ập xuống. Đồng thời tôi cũng nhớ lại vẻ muốn nói lại thôi của bà Kurokuma và lời can thiệp đanh thép của Jessica… Dù không biết bà định kể ra chuyện gì, nhưng có một việc tôi biết rất rõ.

Người thống trị hòn đảo Rokkenjima không phải gia tộc Ushiromiya, mà luôn là ma nữ Beatrice.

Không sai… Bởi vì nơi đây chính là ‘Hòn đảo của Ma nữ’.

"Battler! Ô! Chậm quá đi!"

Khi hoàn hồn, nhận ra mọi người đều đã đi về hướng phòng ăn, tôi vội vàng theo sau...

Tới cửa phòng ăn nằm ngược hướng với cổng chính, Genji gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ.

"Xin phép. Các vị thiếu gia và tiểu thư đã tới..."

Dứt lời, ông mở cửa mời chúng tôi vào.

Trong phòng ăn được trang trí vô cùng xa hoa là một tấm bàn ăn cực dài. Lúc này người lớn đã ngồi vào vị trí của mình. Nhưng nếu là khách lạ thì họ chắc chắn sẽ không biết phải ngồi đâu cho xem.

"Mấy nhóc trễ quá rồi đấy. Ngồi xuống đi."

Ông già chết tiệt thúc giục chúng tôi ngồi vào chỗ. 

Tuy bàn rất dài, nhưng chỉ có mấy ghế là còn trống. Điều đó chẳng khác nào nhấn mạnh sự chậm trễ của chúng tôi vậy.

Ghế ở đầu bàn ăn, hay còn gọi là chỗ ngồi thượng thọ là vị trí dành riêng cho ông nội. Song nó được bỏ trống... Có lẽ ông định bắt chúng tôi chờ đủ rồi mới xuất hiện.

Tiếp theo chỗ ngồi thượng thọ là vị trí bên trái và bên phải. Người có địa vị càng thấp sẽ ngồi cách chỗ thượng thọ càng xa.

Nói cách khác, hàng ghế trái đầu tiên là vị trí của bác Krass, người thừa kế tiếp theo của gia tộc.

Lúc này bác cũng chưa tới.

Ngồi đối diện bác là người đứng thứ ba trong gia tộc, con gái thứ hai, trưởng nữ Eva.

Hàng thứ hai bên trái là người đứng thứ tư, con trai thứ ba, tức ông già chết dẫm nhà tôi Rudolf. Bên phải đối diện là người đứng thứ năm, con gái thứ hai, cô Rosa.

Có thể mọi người đang nghĩ vị trí tiếp theo là cho người phối ngẫu của các bậc cha chú nhà tôi đi. Thực ra không phải vậy. Hàng thứ ba là vị trí của Jessica, người đứng thứ sáu. Đối diện là anh George.

Tôi ngồi cạnh Jessica đối với Maria.

Đến hàng thứ năm, tương đương vị trí thứ mười là bác Natsuhi. Trước mặt bác là dượng Hideyoshi. Hàng thứ sáu cạnh cửa là chỗ ngồi của chị Kyries. Đối diện đó là vị trí của chồng cô Rosa... Mặc dù người này vắng mặt nhưng người hầu vẫn chuẩn bị bộ đồ ăn đầy đủ.

Bình thường mà nói, vị trí chỗ ngồi của người phối ngẫu sẽ được sắp xếp cạnh vợ/chồng của họ. Nhưng ở gia tộc Ushiromiya lại khác.

... Tôi nghĩ lý do của nó hẳn là do tư tưởng trọng nam khinh nữ, xem phụ nữ chỉ là công cụ sinh sản. Nếu vậy thì tất nhiên con cái, cháu chắt sẽ được tôn trọng hơn là những người phối ngẫu không có huyết thống liên quan rồi...

Tệ hơn là, nếu bà nội tội còn sống mà ngồi theo sắp xếp như vậy thì địa vị của bà còn thấp hơn cả tôi. Phải nói rằng ảnh hưởng của thời đại 'ở nhà theo cha, xuất giá theo chồng, chồng chết nghe con' hay 'con gái đời ba không phải là con cháu nhà mình nữa' đến nay vẫn còn rất sâu đậm.

Tôi trước kia không nghĩ nhiều như vậy. Chỉ biết cha thích ngồi cùng anh em mình cũng như đám con cháu chúng tôi thích ngồi chung với nhau. Như vậy tiện trò chuyện hơn, chẳng có gì sai cả.

Song tới tầm tuổi này, nhìn lại cách sắp xếp chỗ ngồi khiến cảm xúc tôi trăm mối ngổn ngang...

Bác Natsuhi là con dâu trưởng của cả họ, quản lý mọi việc trong nhà, đáng lẽ phải là người đứng thứ hai, song lại phải ngồi bên phải tôi.

Nói cách khác, địa vị của bác bị xem là kém tôi hai bậc.

Tôi không biết bác đang nghĩ gì, đành phải khoa tay múa chân tỏ ý thất lễ rồi mới ngồi vào chỗ.

"Đã lâu bác mới gặp Battler nhỉ. Cháu cao hơn nhiều rồi đấy."

Bác Natsuhi mỉm cười chào hỏi. Tôi vội đáp.

"Vâng ạ. Cháu ăn cái này cái kia nhiều nên phát triển nhanh ấy mà."

"Con trai có khác. Cháu cao bao nhiêu nhỉ?"

"Tầm 1m8 ạ. Ấy, bác không trêu cháu vụ chuyện ăn nhiều ạ?!~"

"Ah?... Hì hì, xin lỗi."

Bác sững sờ một lúc rồi mới cười bồi, tựa hồ không hiểu được lời nói đùa của tôi buồn cười ở điểm nào.

Mặc dù bác Natsuhi là vợ của người thừa kế, chị dâu của ông già tôi, nhưng ấn tượng duy nhất tôi có về bác là mẹ của Jessica.

Nói vậy có chút láo. Nhưng tôi không ghét cũng không thích bác. Bác luôn xa cách, không thân thiện với trẻ con, lúc nào cũng làm mặt cau có, luôn nói những câu chuyện không liên quan khi thảo luận.

Bình thường tôi cũng hiếm khi bắt chuyện với bác. Ban nãy tôi do dự một lát mới dám nói vài câu để khơi chuyện... đáng tiếc là thất bại.

Bộ đồ ăn được sắp xếp chỉnh tề, nhưng thức ăn vẫn chưa mang ra. Lý do là phải chờ người đứng đầu đến thì mọi người mới được dùng cơm. Nói cách khác, nếu ông nội không tới thì không ai được phép ăn gì. Ngay cả đồ ăn cũng không được bưng lên.

Bầu không khí trầm mặc trong phòng ăn thực ra là do bậc cha chú đều đang đói bụng và hy vọng ông nội nhanh tới.

Tôi nhớ ông luôn đến đúng giờ dùng cơm, tuyệt đối không bao giờ đến trễ và khiến người khác phải chờ như thế này.

"Ông nội lâu đến nhỉ... Em nhớ ông tuân thủ lịch trình rất nghiêm ngặt mà."

"A, sáu năm trước thôi. Giờ khác rồi. Lúc này ông hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của mình, ngay cả lễ tết cũng không xuất hiện. Chị cứ nghĩ ông sẽ dành ngoại lệ cho ngày tụ họp cơ... Mà sao cũng được, ông không đến càng vui, ăn uống cũng thoải mái hơn hẳn ~!"

"Jessica!"

Giọng trách cứ của bác Natsuhi khiến Jessica lè lưỡi quay mặt đi chỗ khác...

Đành phải chờ ông lớn hạ cố tới ăn vậy...

Tôi liếc nhìn đồng hồ, nhận thấy kim đang chỉ mười hai giờ hai mươi phút...

Thư phòng của Kinzo

Kinzo, người đứng đầu gia tộc Ushiromiya, đang ở trong phòng làm việc của mình. Đồng hồ đã điểm giờ trưa. Nhưng ông vẫn không chịu đứng lên. Ông đeo kính lão lên mắt rồi tiếp tục vùi đầu đọc nội dung của những cuốn sách cổ xưa.

Trạng thái của ông không giống như người hoàn toàn chìm đắm vào sách. Ông trông có vẻ cực kỳ nôn nóng như thể đang ngồi trên đống lửa từng phút từng giây. Cửa sổ trong phòng đóng chặt, bụi bặm bay thỏa thích khắp nơi, mùi thuốc lờ lợ nửa đắng nửa ngọt lượn lờ trong không khí.

Việc đầu tiên mà người có khứu giác bình thường nào bước vào căn phòng ngột ngạt này chắc chắn là mở cửa sổ ra để lấy hơi. 

Cánh cửa thư phòng thỉnh thoảng vang lên tiếng đập cửa và tiếng gọi 'phụ thân'.

Kinzo thở dài một hơi. Ông đóng sập cuốn sách cổ và ném nó lên bàn rồi la hét với Krauss - người đang ồn ào gõ cửa bên ngoài.

"Nhao nhao cái gì! Bộ có người chết hả! Thằng ngu, mày còn định ồn ào đến bao giờ! Ai nói mày cứ gõ cửa là cửa phải mở ra! Tao sớm muộn gì sẽ đóng đinh kẻ đó lên Thập Tự giá! Mày muốn đi theo nó không!"

"Phụ thân, hôm nay là cuộc họp gia đình hàng năm. Mọi người đều đang chờ ở dưới nhà. Xin phụ thân hãy tham gia..."

Đứng trước cửa, Krauss cố gắng thuyết phục cha mình... Kinzo đã tự giam mình trong thư phòng. Thậm chí còn cấm người nhà bước vào. Cho nên hắn chỉ có thể nói vọng từ bên ngoài...

"Đừng làm phiền tao nữa! 'Mọi người' mày nói là ai? Là cái đám muốn kéo tao ra khỏi đây đúng không? Nếu vậy thì giết sạch lũ đó cho tao! Tao muốn chặt chúng thành tám khối làm củi đốt cho lò thiêu của phù thủy để nấu ngải! Nếu có ai dám giục tao ra ngoài, tao sẽ bắt chúng phải nốc nước đắng của Khải Huyền rồi đem chúng đi ngâm rượu! A, ah, Genji đâu rồi! Gọi Genji đến đây cho tao! Bảo hắn chuẩn bị cho tao thứ rượu bùa phép! Tao không nghe được tiếng thì thầm của yêu tinh xanh nữa! A, ah, Genji ở chỗ nào! Gọi hắn tới đây ngay!"

... Krauss, Nanjo và Genji đứng chờ ngoài cửa, đợi chủ nhân của gian phòng xuất hiện.

"Haiz, xem ra tôi chọc giận phụ thân rồi. Có gọi cũng vô ích."

Krauss nhún vai tỏ ra bất đắc dĩ... Ngay từ đầu hắn cũng không nghĩ mình có thể thuyết phục được cha, chỉ là muốn thể hiện trách nhiệm con cái nên mới chạy lên đây hô vài tiếng mà thôi.

"...Tiên sinh Kinzo, con cháu ngài đều tới đây thăm ngài... sao ngài không chịu ra mặt vậy..."

"Đừng lải nhải nữa! Im miệng cho ta! Nanjo, ông đang sai phái ta phải làm gì sao! Ta tìm Genji, không phải ông! Nhanh lên, gọi hắn đến đây! Thời gian chẳng còn bao nhiêu nữa, thiên sứ đã đặt kèn lệnh lên môi, mà sao đám cừu non các người vẫn không chịu hiểu ra!"

Kinzo ném cuốn sách cổ xuống bàn. Tiếng vang cho thấy ông đang cực kỳ tức giận. Rồi ông tháo kính lão xuống, bật dậy, giang tay ra như thể đang biểu diễn ca kịch và hét:

"Tại sao?! Tại sao các ngươi cứ gây trở ngại cho ta?! Ta sẵn lòng từ bỏ hết thẩy, ta sẵn sàng dâng ra mọi thứ, chỉ mong được đáp lại một yêu cầu nhỏ nhoi! A, ah, Beatrice. Chỉ cần nàng mỉm cười, ta sẵn sàng cướp đi hạnh phúc của toàn thế giới để dâng cho nàng! A a a... Hỡi những con châu chấu xâm lăng, hãy gặt lấy tất cả nụ cười trên thế giới... Khụ khụ! A a, tất thẩy mọi thứ đều trở nên ô uế. Tất cả đều trở nên thật đáng ghét! Sao ta lại bị làm phiền vào cái ngày quan trọng như thế này cơ chứ?! Khục ~ Khụ khụ khụ! Khụ khụ khụ! Gọi Genji đến đây! Khụ khụ khụ!"

"Tôi chẳng hiểu phụ thân đang la hét cái gì nữa... Hẳn ông ta đã điên rồi."

"Ngài Krauss... Nói cha mình như vậy thì thật quá đáng..."

"Cha tôi đã chết lâu rồi... Thứ có mặt ở đây chỉ là một ảo giác từng là cha tôi mà thôi. Sao cũng được. Ông ta đã không muốn ra thì chịu rồi."

"... Tiên sinh Kinzo."

Tiếng ho khan liên tục vang lên trong phòng.

"Tôi xuống nhà đây... Khẻo cơm trưa mà Goda đã kỳ công chuẩn bị lại nguội mất. Dù sao thì đây cũng là một trong lý do mà đám thân thích nhà tôi chịu tìm tới nơi này mà!"

Krauss xoay người, nhìn đồng hồ tay rồi làm bộ căm tức vì lãng phí thời gian.

"Nhờ ông chăm sóc cho cha tôi nhé, Genji."

"Vâng, tôi hiểu rồi..."

"Bác sĩ Nanjo, chúng ta đi ăn thôi... Cứ đứng đây thì đến vị giác cũng bị thứ mùi này ảnh hưởng mất."

Không đợi Nanjo đáp lại, Krauss đã sải bước tới cầu thang. Genji cũng mời Nanjo đi dùng cơm trước.

Nanjo nhìn theo bóng lưng Krauss rồi quay lại nhìn cửa thư phòng và thở dài một hơi.

"... Phiền ông rồi, Genji."

"Không sao đâu... Tôi có thể lo được mà."

"Cố gắng khuyên ngài ấy đừng uống rượu nữa... Nó rất dễ gây nghiện..."

"Genji chưa tới sao? Ai cản trở Genji vậy? Genji đâu rồi, tới đây!"

"Tôi nhớ rồi... Xin hãy an tâm."

"Ai. Thật có lỗi."

Nanjo cúi chào rồi nhanh chóng đi xuống dưới nhà. Chờ ông đi hẳn, Genji mới gõ cửa thư phòng.

"Lão gia, Genji đây ạ."

"Ngươi tới rồi sao?! Tại sao lại bắt ta phải chờ lâu như vậy?! Ngoài cửa còn ai nữa không?"

"Chỉ có mình tôi thôi ạ."

Kinzo trở lại chỗ ngồi, rồi ấn một chốt mở trông có vẻ cổ kính. Tiếp theo đó không phải là tiếng mở cửa, mà là âm thanh răng rắc của tiếng khóa. Một lát sau, chiếc khóa nặng nề trên cửa mới mở ra.

Đó là do Kinzo sợ người nhà sẽ lục tung thư phòng của mình... Hoặc đúng hơn là lo có người tự ý mở cửa sổ thông hơi khiến các tư liệu quý giá bị hỏng khiến ông bảo mật căn phòng của mình vô cùng... Ngoại trừ những người được ông cho phép bước vào, Kinzo đã luôn nhốt mình trong chiếc lồng giam này.

Genji thường hay tới đây nhất. Nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Nếu Kinzo không vui thì ngay cả Genji cũng bị đuổi thẳng cổ... Còn những người khác, Kinzo không gặp. Cùng lắm thì ông sẽ nói chuyện qua cửa bằng những câu ngắn gọn nhất có thể.

Đối với người ở cái nhà này, đó không phải là vấn đề gì lớn cho cam. Khi mà ông lớn trong nhà càng ngày càng khó tính, chỉ thích tự nhốt mình trong phòng để vùi đầu nghiên cứu những thứ bí ẩn thì không có ai dám liều mình chịu mắng để ngăn cản cả...

Thậm chí bọn họ còn thấy may mắn vì ông lớn trong nhà không chịu bước chân ra khỏi cửa là đằng khác. Bởi như thế thì họ có thể ném sạch trách nhiệm chăm sóc Kinzo cho người hầu.

"Genji. Ta rất bận. Ngươi hãy giúp ta pha chế một chén, loại mà ta thường uống ấy."

"Vâng..."

Genji bước tới góc khuất trong phòng. Ở đây trưng bày rất nhiều những chiếc bình kỳ lạ có sắc màu độc hại... Chúng đều chứa rượu. Nhưng khi được đặt trong căn phòng quái gở này thì người ta dễ tin nó là một thứ chất độc quỷ dị hơn.

Trong phòng chất đống những cuốn sách lạ mà Kinzo bỏ công sưu tầm. Đó đều là những cuốn sách bị cấm đoán. Thậm chí có cả những cuốn sách bị nguyền rủa, sách phong ấn, cấm thư....

Nhưng nếu ai gọi nó là sách cổ thì Kinzo chắc chắn sẽ tức giận hét: "Đây là sách ma thuật!"

Ngoài ra, phòng có rất nhiều những ngọn nến trông có vẻ kinh dị thường được sử dụng trong các nghi lễ ma thuật đen. Theo Hỗn thiên nghi, nó sẽ giúp con người chứng kiến chòm sao rõ hơn vào đêm.

Những minh họa của đống sách cổ này thường mang sắc thái thần bí của tông giáo hoặc hình thái ghê tởm của ác ma. Ngoài ra còn có những trận đồ ma pháp cực kỳ lạ lùng.

Thứ tồi tệ nhất là mùi hôi thối pha với mùi ngọt buồn nôn tràn ngập trong căn phòng này. Bất kỳ ai lần đầu tiên bước vào đây, chắc chắn sẽ chịu ảnh hưởng đến mức đánh mất khứu giác, thị giác và tinh thần.

Ấy vậy mà động tác chuẩn bị thứ rượu mà Kinzo yêu thích của Genji vẫn vô cùng lưu loát. Bình chứa chất lỏng màu xanh lục mà ông cầm trên tay trông vô cùng quỷ dị. Nếu không biết đây là rượu thì chắc sẽ hiếm có người dám uống nó.

... Genji rót vào chén rượu thứ chất lỏng kỳ quái này rồi khuấy cùng một khối đường nhỏ và một ít nước ấm bằng chiếc thìa có hình thù kỳ quái. Lạ thay, chất lỏng màu xanh lục bỗng trở nên trắng ởn... Cảnh tượng cho người ta cảm giác như đang chứng kiến một phản ứng hóa học giữa rượu và nước. Cuối cùng, chất lỏng biến thành một thứ mà rất khó để nhận ra nó từng là rượu. Sau đó, Genji tiếp tục cho thêm một số mùi mà Kinzo thích vào để tăng thêm hương vị.

...Đây không phải là một cách pha chế rượu có sẵn. Genji đã phải gia giảm liều lượng dựa vào sở thích của Kinzo suốt chục năm mới tạo ra được công thức bây giờ. Đặt chén rượu lên khay, ông bước tới nơi Kinzo đang đứng.

"Mời ngài."

"Cảm ơn."

Kinzo đã khôi phục sự tỉnh táo. Không ai có thể tưởng tưởng rằng ông ta vừa gào rống như một kẻ điên. Ông đứng nhìn cảnh sắc bên ngoài bên cửa sổ khi lắc chén, bóng lưng trông vô cùng uy nghi và tài giỏi.

Genji đứng không nhúc nhích đằng sau phía bên trái của Kinzo, tựa như một chiếc bàn để ông có thể đặt rượu xuống bất cứ lúc nào. Kinzo đưa chén rượu ra sau lưng, mắt ông vẫn nhìn ra bên ngoài. Bên trong chén còn khoảng một ngụm. Động tác đó không phải là để đặt chén lên khay mà là muốn tặng chén cho Genji.

"Uống đi... Bạn ta."

"Không dám."

"Quan hệ giữa chúng ta mà còn cần phải khách sáo như vậy sao... Uống đi bạn của ta."

"Vâng thưa ngài."

Genji cung kính nhận lấy chén rượu rồi đổ phần rượu còn lại vào miệng.

"Dù ta có học theo ngươi pha rượu bao nhiêu lần cũng không pha ngon được như vậy."

"... Cảm ơn ngài đã khen. Tất cả là nhờ lão gia biết cách chỉ đạo."

"Hừ."

Kinzo hừ một tiếng. Rõ ràng ông đã phân phó vị trung thần này không phải đa lễ, nhưng Genji vẫn không chịu tuân theo. Tiếng hừ của ông không phải điệu cười nhạo mà là âm thanh bất đắc dĩ như muốn nói 'ông không thay đổi chút nào'.

"... Chúng ta đều già rồi. Chẳng còn có thể không thèm bận tâm tuổi tác như trước."

"Tôi có được ngày này đều là nhờ ơn lão gia."

Kinzo khẽ cười, phảng phất ông đang nhấn mạnh Genji không cần nói mấy lời khách sáo như vậy.

"Tới nay, chỉ còn ngươi một mực trung thành với ta... Con cháu ta đều nói ta là kẻ điên. Người hầu đều sợ ta đến mức từ chức... Song ngươi vẫn tiếp tục phục vụ cho ta."

"Ngài quá lời rồi."

"Ta sắp chết rồi... Còn con cháu ta chỉ là một đám kền kền ngu xuẩn chờ hưởng di sản của ta mà thôi."

"..."

"Thằng ngu Krauss thì tiêu tiền như nước. Hắn ném hai đồng đi để kiếm lại một đồng mà còn dám ba hoa là tự mình kiếm được tiền! Eva thì yêu tiền như mạng. Nó chăn ta như chăn gà chăn vịt để chờ ngày đem ta vào nồi. E rằng cả xương cốt của ta cũng sẽ bị nó nghiền thành canh loãng đi! Thằng ngốc Rudolf thì chỉ biết chơi gái! Rosa không nên thân đến mức đi lang chạ khắp nơi rồi sinh ra một đứa con hoang.

Jessica đã vô năng còn không chịu học hành tiến tới! George thì không có tầm nhìn, không dám mạo hiểm! Battler sẵn sàng ném danh dự của gia tộc Ushiromiya đi! Mà ta càng nhìn Maria lại càng cảm thấy buồn nôn! Vì cái gì! Vì cái gì mà những người có huyết thống Ushiromiya đều vô năng như vậy! Tại sao không có ai kế thừa khả năng của ta! Phải rồi, ta biết rồi, ta liền biết, nhất định là do Beatrice đã nguyền rủa ta!... Hừ, phù thủy vàng đáng chết, nàng đang muốn báo thù ta đúng không?

Hận đi! Chạy đi! Ta sẽ không bỏ qua cho nàng đâu! Không bao giờ! Nàng là của ta! Nàng vĩnh viễn sẽ nằm trong vòng tay ta! Nàng sẽ trở thành nguồn sống của ta! Nàng sẽ là con chim trong lồng, chỉ có thể ca hát cho mình ta nghe! Beatrice... Vì sao... Vì sao nàng không chịu mỉm cười với ta... Vì sao cơ chứ! Beatrice!..."

Kinzo gào thét rồi nghẹn ngào. Genji buông xuống khay rượu rồi nhẹ nhàng vỗ lưng cho ông ta. Biểu lộ của Genji vẫn bình tĩnh như nước, bởi đây không phải lần đầu tiên ông nghe những lời này.

"Khụ... Cảm ơn, bạn của ta."

"..."

Dường như đã phát tiết đủ, Kinzo lại lấy lại vẻ điềm tĩnh của mình. Bộ dáng đó giống như thể ông đang có hai nhân cách vậy.

"Vậy nên... Ta mới quyết tâm đến thế... Ta không thể ngẩn người chờ chết. Cho dù ta chỉ còn một xu thì ta vẫn sẽ tiếp tục đặt cược lên bàn quay ác ma này... Sức mạnh ma pháp lớn hay nhỏ, ngắn hay dài đều dựa vào ý chí quyết tâm mạo hiểm của người cược. Nó chính là căn cứ cho chú thuật nguyền rủa bằng cách đóng đinh vào người rơm lúc giờ Sửu ngày xưa ở Nhật. Phải thực hiện nghi thức trong bảy ngày, phải mạo hiểm và không thể cho ai trông thấy thì ta mới có được ma lực. Càng chịu nguy hiểm bao nhiêu, càng đau khổ bao nhiêu thì ma lực sinh ra càng mạnh bấy nhiêu. Những kỳ tích xuất hiện trong thần thoại đều phải đối mặt với nguy hiểm cực lớn. Vì lẽ đó mà ma lực mới kết tinh, kỳ tích mới được kích hoạt! Trong truyền thuyết Moses tách Biển Đỏ làm đôi, vì bọn hắn bị quân đội dồn đến đường cùng nên mới có thể tạo ra được loại kỳ tích như thế! Nhưng điều đó chỉ có thể xảy ra một lần mà thôi.

Bởi Moses đã may mắn thảy đúng vào ô kỳ tích trên bàn cờ vô hạn. Chỉ có cực kỳ may mắn, chỉ có ma lực khủng bố mới có thể thực hiện được điều đó! Muốn có ma lực mạnh mẽ thì phải đưa thân vào tình huống cửu tử nhất sinh! Kẻ không có ma lực sẽ nói nó không phải là đánh bạc mà là tự sa ngã! Nhưng kẻ thực sự có ma lực sẽ biết đó cách duy nhất để tạo ra kỳ tích, lập nên thần thoại! Nếu ta có được lượng ma lực đó! Ta chắc chắn có thể thực hiện được nguyện vọng đời ta!"

Kinzo nhìn ra bên ngoài cửa sổ, rồi hét lên như một nhân vật muốn bày tỏ tiếng lòng của mình với trời cao.

"Giá như... giá như ta có thể đạt được phép màu đó!... A a a... Beatrice, Beatrice... Hãy để cho ta được nhìn thấy nụ cười dịu dàng của nàng một lần nữa. Cho dù bao nhiêu năm trôi qua, ta vẫn chưa bao giờ quên gương mặt nàng... Ta muốn thấy nàng mỉm cười... Đó là tâm nguyện duy nhất của ta! Ta sẵn sàng dâng trả mọi thứ nàng đã ban cho ta! Ta sẵn sàng trả lại mọi tài phú mà ta từng đạt được từ ngày đó đến nay cho nàng! Tiền bạc, danh dự, vàng, ta không cần! Những thứ nàng đã ban! Ta sẽ trả lại! Ta chỉ muốn thấy nàng mỉm cười mà thôi! Xin nàng đấy, Beatrice... A a a..."

... Tiếng rống điên loạn chuyển thành tiếng thút thít đau khổ lúc nào không hay... Kinzo nằm rạp xuống, hai tay đấm mạnh vào mặt đất.

Genji không nói gì, trơ mắt nhìn chủ nhân khóc lóc trong đau khổ. 

Phòng Ăn

Bác Krauss và bác sĩ Nanjo tới phòng ăn rồi thông báo cho mọi người.

"Chào mọi người... Ông lớn nhà chúng ta đang cảm thấy không thoải mái. Hiếm khi mọi người mới tới đây mà lại không thể dùng cơm cùng mọi người khiến ông vô cùng tiếc nuối... Goda, gọi người mang thức ăn lên đi."

"Vâng. Tôi xin phép mang bữa trưa tới đây."

"Bác sĩ Nanjo, sức khỏe của phụ thân kém đến vậy sao? Ít nhất ông ấy cũng có thể xuất hiện chứ?"

"Tiểu thư Eva. Ngài ấy kém về tâm tình chứ không phải sức khỏe... Cái này thì không có đơn thuốc nào trị liệu được cả."

"Tâm tình không tốt? Lại nữa? Sao đúng dịp vậy. Mùa thu bận rộn đến thế mà chúng tôi vẫn dành thời gian đến đây để thăm hỏi ông ấy, vậy mà..."

"Tình huống này có gì không tốt chứ? Rudolf. Đằng nào em cũng có kiếm được tiền đâu... Hay là em muốn thay anh tới thuyết phục người cha khó tính của chúng ta đến đây?

"Em chịu thôi..." Rudolf nhún vai.

Cứ việc hắn thường mỉa mai tính cô lập của cha mình, nhưng không phải nhìn thấy phụ thân vẫn làm hắn thở phào nhẹ nhõm.

"Anh Krauss. Liệu tâm tình phụ thân có khá hơn vào tối nay không?"

"Rosa. Chuyện này anh biết thế nào được? Em hỏi trực tiếp phụ thân cho rồi... Anh thấy chỉ cần mình không nói chuyện với phụ thân thì ông ấy sẽ vui lên ngay."

"Chỉ có ông Genji mới trấn an được ông nội thôi. Cha kém thật đấy. Phải nhờ người hầu lo cho cha mình."

Hẳn Jessica đã nghĩ chỉ có đám tiểu bối chúng tôi nghe thấy. Nhưng bác Krauss không hề bỏ lỡ.

"Jessica, đừng ăn nói lung tung."

Bị mắng, Jessica giận dỗi xoay sang một bên.

"Tâm tình kém gì chứ. Em thấy bệnh tình của ông nội cũng không đến mức nào mà? Thậm chí tinh thần ông có vẻ rất phấn chấn là đằng khác."

Thấy tôi nói vậy, George liền đáp:

"Ông ngoại cẩn thận lắm... Chỉ không biết thân thể ông thế nào. Từ năm ngoái đến giờ bác sĩ đã nói ông chỉ có thể sống được ba tháng. Song ông vẫn sống tới giờ đấy thôi... Có điều chúng ta nên thông cảm cho ông mới phải."

Dẫu vị trí đầu còn trống không, song mọi người đã bắt đầu dùng cơm... Người nên ngồi tại đó, người đã đưa gia tộc Ushiromiya trở nên huy hoàng nay đã già, đã dần bị quên lãng.

Cho nên không ai cảm thấy dùng cơm khi người đứng đầu vắng mặt là có gì không ổn...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!