Huyền Thoại Phù Thủy Vàng - Quyển Thượng

I - Mở Màn

I - Mở Màn

 “… Lại nữa rồi. Ngài… lại uống rượu phải không?”

Vị bác sĩ lớn tuổi gỡ ống nghe xuống và thở dài.

Nơi đây là một thư phòng tranh sáng tranh tối, trộn lẫn bụi bặm và một thứ mùi vừa ngọt ngào vừa khó chịu. Trong phòng có vài người đàn ông lớn tuổi.

Diện tích phòng quá rộng so với thư phòng thông thường. Ở góc phòng đặt một chiếc giường có vẻ xa hoa. Nằm trên đó là một người đàn ông đang được bác sĩ thăm khám, trong khi một người khác trông như người hầu thì đứng chờ bên cạnh.

“Rượu là bạn của ta. Tình bạn giữa ta và rượu cũng quý chẳng kém gì với ông đâu. Hơn nữa, ta biết rượu trước cả khi biết đến ông nữa.”

Người đàn ông phanh ngực để khám tim vừa mặc lại áo vừa thốt ra những lời đó với vẻ mặt bình thản như không.

Trên áo ông thêu hình chim ưng một cánh lấp lánh ánh vàng.

Nghe ông nói như vậy, bác sĩ Nanjo cầm ống nghe đáp lại:

“… Ngài Kinzo, tình trạng sức khỏe của ngài có vẻ khá hơn là nhờ tác dụng của thuốc. Nếu ngài cứ tiếp tục uống những loại rượu mạnh như thế này thì có uống thuốc cũng chẳng để làm gì... Xin ngài hãy nghe tôi, đừng uống nữa.”

“Bạn à, ta sẽ ghi nhớ lời khuyên của ông… Genji, pha cho ta thêm một ly nữa, loãng một chút, cũng phải nể mặt Nanjo chớ.”

Kinzo nói xong liền quay đầu ra lệnh cho người đàn ông đang đứng chờ bên cạnh.

“... Như vậy liệu có được không?”

Người quản gia già tên Genji nhìn vị chủ nhân đòi rượu, rồi quay sang nhìn vị bác sĩ đang cố ngăn cản. Cuối cùng, ông im lặng, hơi gật đầu, quyết định trung thành với mệnh lệnh của chủ nhân.

Trang phục người quản gia cũng được thêu biểu tượng chim ưng một cánh màu vàng kim giống như người chủ. Bác sĩ Nanjo nhìn Genji chuẩn bị đồ uống trước tủ rượu, đành buông tiếng thở dài một lần nữa.

Căn phòng tràn ngập một mùi hương đặc trưng.

… Mùi hương ngọt ngào đắm say nhưng cũng độc hại chẳng kém này tỏa ra từ loại rượu có màu xanh lục rực rỡ, một thứ mà chủ nhân của thư phòng cực kỳ yêu thích.

“… Nanjo à, ông là tri kỷ suốt bấy nhiêu năm dài đằng đẵng của ta. Ta chân thành cảm ơn ông đã giúp ta sống đến ngày hôm nay.”

“Tôi có góp được chút công chút sức nào đâu… Rốt cuộc ngài Kinzo đây có bao giờ chịu nghe lời khuyên của tay bác sĩ này.”

“Ha ha ha… Ông có bao giờ chịu cho ta đi lại nước cờ khi ta phạm sai lầm đâu? Vậy thì chúng ta hòa nhau nhé.”

“… Lão gia.”

Genji cất tiếng “Thưa ngài” rồi đưa chén rượu ra.

“Xin lỗi nhé. Ta có thể sống mà không cần uống thuốc, nhưng nếu phải cai thứ này thì ta ắt sẽ mất mạng ngay.”

Kinzo lướt mắt qua Nanjo, người đang mang bộ mặt cam chịu, rồi cầm lấy chén rượu từ tay Genji.

- Nhìn cái chén chứa đầy thứ chất lỏng sặc sỡ đáng sợ này, e rằng ít ai dám nghĩ nó là rượu.

“Nanjo, nói thật cho ta biết, ta còn bao nhiêu thời gian?”

“Chà, tôi phải nói bao nhiêu lần thì ngài mới chịu cai rượu đây.”

Nanjo bất lực thở dài, nhìn Kinzo nhấp từng ngụm.

“… Không lâu.”

“… Không lâu?”

“Tôi sẽ dùng bàn cờ này để làm ví dụ vậy. Ngài Kinzo, thế công của ngài rất mạnh, nhưng chưa đủ để chiếu được vua của tôi.”

Nanjo liếc sang bàn cờ vua cỡ lớn được đặt trên một chiếc bàn lùn cạnh đó.

Từ đường đi của các quân cờ, ta có thể nhận thấy ván cờ đã đến hồi kết thúc. Quân xe và quân tượng đen đã xâm nhập vào lãnh thổ địch.

Vua trắng đã nhập thành. Song nó vẫn phải đối mặt với nhiều mối uy hiếp trong các nước tiếp theo. Ngay cả người không chuyên cũng có thể nhận ra bàn cờ này sớm muộn sẽ phân ra thắng bại.

Mỗi lần Nanjo đến thăm khám, hai người sẽ đi một vài nước trên bàn cờ.

Bây giờ ông đang dùng ván cờ ấy để ám chỉ rằng Kinzo sẽ chết trước khi kịp kết thúc ván cờ. Lời đó giống như khuyên nhủ từ người bạn cũ hơn là lời chuẩn đoán của một bác sĩ.

“Nếu là bệnh nhân khác thì tôi đã giục người đó viết di thư rồi.”

“Nanjo à, di thư là cái gì? Sách hướng dẫn cho lũ kền kền đó biết cách đánh chén thi thể của ta?”

“Không, không phải như vậy… Để lại di thư là để lại lời nhắn nhủ, chứ không chỉ để phân chia tài sản thừa kế.”

“Ồ? Theo ông, ngoài việc phân chia tài sản thừa kế ra thì ta còn gì để viết nữa?”

“… Kiểu như khao khát, hối tiếc, những gì mà bản thân ta hy vọng con cháu sẽ thừa hưởng… bất cứ điều gì muốn nói với chúng… viết gì cũng được.”

“Hừm… Ta muốn chúng thừa hưởng thứ gì? Ta muốn nói với chúng điều gì sao? Ta, Ushiromiya Kinzo đây, không có bất kỳ thứ gì hay câu nói nào cho đời sau! Ta sinh ra không mang theo thứ gì, thì chết cũng chẳng để lại điều gì cả!Ta chẳng có gì muốn phân cho đám con cháu ngu xuẩn kia! Dù cho cuộc đời ta chỉ kéo dài đến ngày hôm nay, đến khoảnh khắc này thì cũng không ngoại lệ! Ta sẽ chào đón cái chết mà không hề sợ hãi! Ta xây dựng lên tất cả những thứ này! Của cải! Danh vọng! Ta đã có tất cả! Tất cả những thứ ta đã tạo ra sẽ tan biến cùng ta. Ta không có gì muốn để lại cho đời sau! Chẳng thứ gì cả! Ta bằng lòng nằm nơi đồng hoang núi vắng! Không cần phần mộ! Không cần quan tài! Đó chính là giao ước ta đã ký với phù thủy! Khi ta chết, ta sẽ mất hết tất cả! Chúng ta đã thỏa thuận như vậy ngay từ đầu. Vậy nên ta sẽ không để lại gì, cũng chẳng có cách nào để lại được gì!”

Kinzo tuôn ra một tràng dài như vậy, rồi đột nhiên chán nản cúi đầu.

Gương mặt ông hốc hác như người vừa thoát khỏi sự ám ảnh của quỷ quái.

“Nhưng ta vẫn còn một điều bận tâm. Dù không có gì để lưu luyến, ta vẫn có một tâm nguyện. Nếu việc này không hoàn thành, ta chết cũng không thể nhắm mắt…”

“...Vậy thì ngài hãy viết nó ra. Nếu có thể hoàn thành trước khi chết thì tốt nhất, còn nếu có chuyện gì xảy ra, ít nhất người ở lại cũng có thể thực hiện thay ngài. Khi đã giao phó mọi việc chu đáo, dù bản thân có gặp bất trắc gì thì cũng yên tâm rằng tâm nguyện nhất định sẽ được thực hiện... Đó mới chính là ý nghĩa của việc để lại di thư.”

Nanjo định vỗ nhẹ vai Kinzo, nhưng bị ông ta gạt phăng.

“Không được, không được, tuyệt đối không được! Nó nhất định phải được thực hiện khi ta còn sống! Một khi ta chết, linh hồn sẽ bị ác ma trong khế ước nuốt chửng! Ta thậm chí còn không thể xuống địa ngục chứ đừng nói đến chuyện được an nghỉ vĩnh hằng! Vì vậy, mọi việc phải được hoàn thành lúc ta còn tại thế! Vì thế ta không cần di thư! Thay vì rảnh rỗi viết thứ đó... Thà... Ta muốn nhìn thấy! Ta muốn nhìn thấy một lần nữa! Ta muốn nhìn thấy nụ cười của Beatrice! Beatrice, tại sao nàng không chịu gặp ta! Ta sẵn sàng dâng trả mọi thứ nàng đã ban cho ta, ta không tiếc gì cả! Chỉ cần một lần thôi, lần cuối cùng cho ta nhìn thấy nụ cười của nàng...”

“Beatrice, coi như ta van xin nàng. Ta biết nàng nghe thấy. Nàng là người như vậy mà! Xin nàng hãy hiện thân! Nàng rõ ràng còn ở đây, phải không? Nàng rõ ràng đã nghe thấy, mà lại cố tình không xuất hiện, trốn trong phòng này và mỉa mai ta, đúng không? Xin nàng hãy hiện thân một lần nữa, mỉm cười với ta một lần nữa! Nàng muốn mắng mỏ ta thế nào cũng được! Nếu nàng muốn, ta sẵn sàng hiến dâng mạng sống này! Ta không muốn chết trong cô đơn! Ôi, Beatrice, Beatrice! Mạng ta, tất cả của ta đều dành cho nàng! Van xin nàng, Beatrice!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!