Tập 30: Du học hay gì đó

Chương 411: Khai mạc vòng loại

Chương 411: Khai mạc vòng loại

Đại hội chiến đấu, vòng loại cuối cùng đã đến.

Bọn tôi đến đấu trường nơi đại hội sẽ diễn ra. Nơi này lớn gấp bốn lần sân tập dùng trước đó. Khác biệt một trời một vực giống như giữa nhà thể thao trường tiểu học và sân vận động điền kinh.

"Ở đây nhiều người thật."

"Dù sao mấy năm mới diễn ra một lần."

Trong khi giải đấu của quỷ tộc được tổ chức hàng năm, lễ hội này chỉ diễn ra bốn năm một lần. Dĩ nhiên khó tránh khỏi không khí náo nhiệt. Các quầy bày bán san sát nhau dọc theo đường chính và những sinh vật mang hình hài tương tự quái vật, như lizardman và harpy (thực ra họ có lẽ là quái vật…) cũng đang tận hưởng lễ hội… ồ, kia kìa, một con bọ cánh cứng khổng lồ đi bằng hai chân. Tộc người côn trùng có thật sao? Hể…

"Đây là vòng loại. Thắng ở đây sẽ vào giải đấu chính ở thủ đô."

"Wataru cũng tham gia nhỉ?"

"Ừ Rokuko. Anh hùng được đặc cách qua vòng loại. Nếu lo lắng về việc phải đấu với Wataru, trận đấu sẽ diễn ra ở giải đấu chính. Tôi rất muốn anh ta thắng và tham gia giải đấu quỷ tộc."

Hơn nữa, vì bọn tôi tham gia từ cùng khu vực (nhánh của Đế Quốc), các trận giữa tôi, Thịt và Wataru đều được sắp xếp sao cho khó chạm trán.

Vòng loại này bọn tôi ở các bảng khác nhau, cho dù toàn thắng, tôi và Thịt vẫn không gặp nhau. Nếu bọn tôi phải đấu với Wataru, có lẽ phải đến trận chung kết hoặc bán kết.

"Hừm? Nếu vậy, Sebas không thể vô địch giải đấu cho dù gặp tôi hay Wataru đúng không? Anh ta sẽ không thể tham gia giải đấu hạng cao hơn?"

"Nếu thua, Sebas phải tham gia giải đấu hạng cao hơn với tư cách chủ nhân của tôi. Tuy có vẻ thảm hại, nhưng gặp đối thủ là anh hùng đành chịu thôi."

"Tôi xin lỗi, tiểu thư, nhưng bỏ qua tên khốn phạm quy này, tôi không có ý định thua tên anh hùng chỉ biết hưởng thụ ngâm mình trong suối nước nóng."

"Á rà chủ nhân. Nghe nói anh hùng Wataru nổi tiếng chiến đấu giỏi đấy?"

"Wataru mạnh hơn Thịt, chẳng biết Sebas thắng được không trong khi vừa thua kèo với Thịt?"

Sebas không tìm ra cách nào phản công lời công kích của Aidi và Rokuko. Thật đáng thương.

… Cơ mà, Wataru chiến đấu giỏi hử. Tất cả những gì tôi nhớ về anh ta là nụ cười ngốc nghếch.

"Người ta từng gọi Wataru bằng những cái tên như 'Nụ cười ác mộng' và 'Kẻ sát nhân mỉm cười' đấy?"

"Cái biệt danh đó là sao? Anh ta vẫn cười ngay trên chiến trường à? Sợ quá sợ quá phải ban thôi."

"Chuyện này không hiếm lạ đối với anh hùng từ dị giới… nhưng Wataru ở đẳng cấp khác. Anh ta không giống những đứa trẻ trâu mới lớn coi thường mạng sống, anh ta giết người và biết rõ mình đang làm gì."

"... Và điều đó càng làm nụ cười trở nên đáng sợ hơn."

Tôi nhớ Wataru từng nói với vẻ mặt buồn bã mình không thể quay về Nhật Bản nữa… ừm, phải bảo Nerune đối xử tốt hơn với Wataru.

"Kehma, tốc chiến tốc thắng nhé?"

"Ừm."

Được Rokuko khích lệ, tôi bước vào đấu trường.

Và thế là, vòng loại bắt đầu. Lễ khai mạc diễn ra nhanh chóng và trận đấu lập tức bắt đầu.

Tôi quấn [Chăn Thần] quanh người như áo choàng và bước vào đấu trường.

[Chăn Thần] có khả năng thay đổi hình dạng ở mức độ nhất định, thoạt nhìn chỉ trông giống tấm vải dày… nhưng đến cùng vẫn là cái chăn.

Chẳng biết phải đấu và thắng bao nhiêu vòng, tôi hỏi Aidi, cô ấy chỉ mỉm cười và nói "Cứ đấm hết mấy thằng trước mặt đi." và không cho câu trả lời.

… Tôi đang dùng [Chăn Thần] nên cứ xem đó là chấp một điểm.

Dù sao cũng là trận đấu một chọi một. Đấu trường được chia thành bốn khu vực với bốn trận đấu diễn ra cùng lúc.

"Hừ, đến rồi… thằng này trông yếu gà quá. Tao sẽ dùng kiếm và răng xé xác thành từng mảnh."

"Hế lô, rất vui được gặp? Hôm nay anh dạy chú một câu, đừng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài."

Đối thủ đầu tiên của tôi là tên người cá sahagin vảy màu hồng. Ngoài lớp vảy cá, hắn còn trang bị bộ giáp kim loại mang khả năng phòng thủ chắc chắn. Đúng như lời hắn nói, vũ khí của hắn là thanh kiếm mọc ra những chiếc răng năng của cá piranha.

Trận đấu bắt đầu.

Cùng lúc đó, tôi phóng ra [Bắn Nguyên Tố]. Trước tiên, tung đòn hỏa mù đã—

"Gufu!?"

"Ể, trúng đòn?"

"Đầu hàng..."

"Ể, chưa nóng người đã đầu hàng rồi?"

—Ngu ngốc. Hắn chỉ bị trúng vào đầu gối. Sebas chắc chắn sẽ hân hoan lao vào tôi, tên đó còn chưa bao giờ trúng đòn ấy chứ.

Ma~a nếu là tôi, tôi cũng đầu hàng. Hay chính xác hơn là quằn quại trong đau đớn.

"Kehma Golen thắng trận đầu tiên! Đến trận đấu thứ hai! Vui lòng chờ một chút. Trận đấu tiếp theo sẽ sớm bắt đầu."

"Ể, đấu liên tiếp à?"

Trong lúc chờ hiệu lệnh trọng tài, một tên thú nhân lợn xuất hiện. Hắn cao gấp rưỡi và rộng gấp ba lần tôi. Thân hình to bự, và trên hết, hắn mặc giáp trụ toàn thân.

"Muahahaha, phòng ngự của bổn đại gia phải gọi là đỉnh chóp, ngươi cụp cái pha xuống!"

"À, rất vui được gặp? … Nếu tôi xuyên thủng phòng thủ thì xin một vé đi tiếp nhé?"

"Tốt lắm! Tới đi! Wahahaha!"

Và thế là trận đấu thứ hai bắt đầu với đòn [Bắn Nguyên Tố]. Tôi nhắm vào giữa bụng, vị trí không phải điểm yếu. Do có bức tường làm lá chắn, tôi không làm ảnh hưởng đến các trận đấu khác.

"Lực xuyên phá khủng khiếp gì đây… Gufu, đầu hàng…"

"...Ừ."

Tên thú nhân lợn được khiêng đi trên cáng. Với lỗ vết thương lớn đó, dùng ma thuật trị thương sẽ sớm lành thôi… Khán giả xem trận đấu của tôi bắt đầu xì xào bàn tán. Tên thú nhân lợn đó là ứng cử viên sáng giá vô địch? Không thể nào.

"Kehma Golen vượt qua vòng hai! Vui lòng chờ một chút."

"Ể, vẫn đấu liên tiếp à? Khoan đã, tôi phải đấu đến bao giờ nữa?"

Giờ nghỉ giải lao chạy đâu rồi?

"Đây là nước đi khôn ngoan từ nhà tài trợ. Mời xem sơ đồ thi đấu."

"... Oi, hình như tất cả mọi người khác đều được xếp hạng hạt giống trừ tôi?"

Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng thấy rõ sơ đồ thi đấu sặc mùi gian lận.

Tên tôi nằm ở ngoài cùng bên trái và sau khi thắng một trận, tôi phải đấu tiếp với đối thủ được xếp hạng hạt giống. Vòng tuần hoàn tiếp tục cho đến hết bảng đấu.

Người cuối cùng chỉ cần thắng một trận để tiến vào vòng tiếp theo?

"Này, rõ ràng tôi đang ở thế bất lợi!?"

"Ôi, ghen tị quá! Để được chiến đấu hết mình cậu đã vận dụng bao nhiêu mối quan hệ? Hay chỉ bằng vũ lực thôi? Tôi thích những màn phô trương sức mạnh lắm! Vỗ tay vỗ tay!"

"... À, đúng rồi. Tôi không ngại đổi chỗ với tên ở ngoài cùng bên phải."

"Hành vi gian lận như vậy bị nghiêm cấm."

Cái gì hả!? Trong khi sơ đồ thi đấu bị gian lận trắng trợn!?

"Kyaah! Kehma, cứ tiếp tục như thế! Làm gỏi hết chúng! "

"Rokuko quá phấn khích rồi. Bình tĩnh ngồi xem các trận đấu đi nhé."

Rokuko và Aidi ngồi ở hàng ghế đầu tiên của khán giả. Chẳng biết họ đến từ lúc nào?

"Này, Aidi!? Giải đấu này là sao vậy!?"

"Vì Rokuko tôi đã sắp xếp chuyện này. Nhằm tạo cơ hội cho Kehma thể hiện, ít nhất nên nói lời cảm ơn đi chứ?"

"Cô... từng nghe đến cụm từ 'ý tốt không mong muốn' chưa?"

"Không có chi, Fufu."

Ngôn từ bất lực. Lại thêm một khác biệt văn hóa nữa?

Cuối cùng rút ra kết luận, Sebas, người mà tôi đã luyện tập cùng, khá mạnh. Tôi đánh bại hầu hết đối thủ chỉ bằng đòn [Bắn Nguyên Tố] mở màn, tôi giành chiến thắng giải đấu và yên ổn tiến vào vòng loại.

Gần cuối giải đấu, một số người bắt đầu né được phát đầu tiên, nhưng tôi đơn giản bắn hai, ba phát [Bắn Nguyên Tố] cùng lúc. Trước khi họ kịp tấn công, tôi đã thắng.

… À, ừm. Tôi từng nghĩ mình sẽ dùng [Hố Bẫy] hoặc [Cọc Đá] lao vào chiến đấu oanh oanh liệt liệt vì có [Chăn Thần] bảo kê, nhưng… thắng chỉ với một lá bài trên tay thì càng tốt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!