Tập 30: Du học hay gì đó

Chương 401: Ẩm thực của Quỷ Quốc

Chương 401: Ẩm thực của Quỷ Quốc

Tôi bị đánh thức khi xe ngựa đến thị trấn có tên [Lãnh Địa của Aidi].

"Ngủ khá ngon, dù có hơi lắc lư một chút. Um. Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng, nhưng mặt trời sắp lặn đến nơi rồi."

"Kehma, anh vẫn ngủ ngon như mọi khi..."

Thị trấn này quy mô bằng khoảng một nửa Tsuia, nhưng vẫn mang cảm giác của một thị trấn hẳn hoi. Có lẽ là mang ấn tượng về một ngôi làng lớn. Khoảng giữa hai cái đó.

… Chà, nếu hỏi tại sao nghĩ vậy, đó là vì thị trấn không có tường bao quanh mà chỉ dùng hàng rào. Rokuko cũng thử hỏi Aidi.

"Thị trấn không xây tường bao quanh nhỉ? Chỉ dùng hàng rào."

"Nếu làm thế lũ quái vật đi lạc sẽ không còn tấn công."

"...? Xây tường thành chẳng phải vì mục đích phòng vệ sao? Có gì không tốt à?"

"Ồ, khác biệt văn hóa… làm sao để diễn đạt nhỉ… Ở đây, những đợt tập kích của quái vật là thú vui, và công việc."

Theo lời cô ấy, với dân tộc sinh ra vì chiến đấu ở Quỷ Quốc, họ thích tự tay cầm vũ khí đánh quái vật và tìm thấy niềm vui trong việc xé xác chúng.

Hơn nữa, nếu công trình nào bị phá hủy bởi quái vật tấn công, thợ mộc sẽ có việc làm, và nếu đồng ruộng bị phá hủy, lương thực được bù đắp bằng thịt quái vật. Cho dù vẫn chưa đủ, họ sẽ dùng DP.

Ở Quỷ Quốc đa phần đều là chủng tộc ăn thịt, chỉ cần một ít rau củ và ngũ cốc đã quá đủ. Trên thực tế, chúng còn được coi là mồi nhử thu hút quái vật.

"Ra vậy, đúng là khác biệt về văn hóa. Mọi người coi các đợt tập kích của quái vật là thú vui, và được ưu tiên hơn công việc."

"Phải không? Khi nhìn thấy nhiều thị trấn được bao quanh bởi tường thành trong Đế Quốc, tôi không hiểu tại sao họ muốn ở nơi khép kín trong suốt ngày? Tôi không thể hiểu nổi, làm sao lại có những người không thích chiến đấu chứ?"

Nếu nhìn theo hướng ngược lại, thì mọi người ở Quỷ Quốc—hay ít nhất là đa số người dân ở đây —đều thích đánh nhau. Thay vì văn hoá chào hỏi, họ thích chào nhau bằng nắm đấm hơn.

"... Nhưng tại sao trình độ ma cụ ở đây lại tốt hơn so với Đế Quốc?"

"Chẳng phải quá rõ ràng sao? Phục vụ cho chiến đấu."

Để hành quân tới nơi kẻ địch phương xa, xe ngựa được phát triển.

Để chiến đấu trong đêm tối, đèn chiếu sáng được phát triển.

Để tiêu diệt kẻ thù, cũng như chống lại chất độc và mê hoặc, ma cụ được phát triển.

Suy cho cùng, đối với vấn đề sống còn, ai cũng dốc hết sức mình.

Nếu phải chỉ ra một vấn đề, thì đó là việc họ nghĩ thà chết trên chiến trường còn hơn?

Chính vì vậy, thợ rèn và nhà giả kim thường cạnh tranh với nhau, đôi khi lại hợp sức, để tạo ra những công cụ hữu ích hơn trong chiến đấu. Đó là lịch sử của Quỷ Quốc, hoặc ít nhất là theo những tôi nghe được.

"... Nếu nói như thế thì, khó tránh khỏi Quỷ Quốc chế tạo mấy thứ có thể chạy siêu tốc trên địa hình hiểm trở như xe ngựa và chiến xa..."

"Ngoài ra, nếu ít rung lắc, việc sử dụng cung tên và ma thuật sẽ dễ dàng hơn."

"Fufu. Giờ thì hiểu rồi chứ?"

Đúng là chiến tranh là động lực thúc đẩy sự phát triển kỹ thuật.

Ngay lúc đó, xe ngựa dừng lại. Có vẻ bọn tôi đã đến nơi.

Khi xuống xe ngựa, bọn tôi đứng trước một dinh thự bằng đá.

Bức tường nhuộm đỏ bởi ánh hoàng hôn, trông gần giống như một ngọn lửa đang cháy. Tôi không thể không nghĩ đây là dinh thự hoàn hảo dành cho Aidi.

… Um, khung cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp. Tất nhiên, hoàng hôn ở Quỷ Quốc cũng chẳng khác gì ở Đế Quốc.

"Chúng ta ăn tối sớm nhé? Mọi người cũng muốn nhanh về phòng ngủ đúng không?"

"Ừ, đi lại nhiều mệt mỏi thật."

"Anh ngủ suốt cả chặng đường đến đây rồi, Kehma ngủ nhiều quá… Mà Thịt và những người khác trông cũng buồn ngủ nữa."

Việc di chuyển thôi cũng đã tiêu hao rất nhiều thể lực rồi… Ôi, buồn ngủ.

"Món ăn đặc sản của thị trấn sẽ được phục vụ… Món ăn sẽ sẵn sàng trong vài phút nữa."

"Món ăn chế biến ở Q’uỷ Quốc, ngóng quá đi! Có p’hần của bọn tôi nữa hả?"

"À đúng rồi, cô thích ăn uống phải không Ichika? Dĩ nhiên rồi, có rất nhiều đồ ăn."

"Yà hú! Cảm ơn Aidi-sama!"

Ichika rất mừng rỡ. Nhưng tôi muốn nói với cô ấy đừng quá hy vọng, ẩm thực của Quỷ Quốc chỉ dành cho những kẻ cuồng chiến.

… Tôi cá chắc sẽ là khẩu phần chiến tranh sắp hết hạn hoặc đại loại vậy.

… Kỳ vọng của tôi đã bị vượt xa theo cách hoàn toàn bất ngờ.

"Món này được làm bằng cách nhào bột mì, cắt thành sợi dài, rồi cho vào nước dùng dashi làm từ nấm khô và các nguyên liệu khác."[note86069]

"Đây là mì udon."

"Thêm ít hành lá thái nhỏ nếu thích cho vừa miệng."

"Đây là mì udon."

Ừ, đây là mì udon. Dù nghe lại tên lần nữa, tôi vẫn nghĩ là mì udon.

"Hành lá…"

"Hô, ngon quá. Zuruuruuru…"

Ai ya, Thịt.  Cho nhiều hành lá như vậy em sẽ hỏng mất, em là bé gái tai chó cơ mà.

Ichika có vẻ cũng thích món này.

"Món này cảm giác giống mì Ý (pasta), nhưng mì được ngâm trong nước dùng, khá thú vị."

"Fufufu, ăn kèm nước dùng đặc như mì Ý cũng rất ngon đấy."

Như vậy sẽ làm cho sợi mì mềm đi.

"... Vậy, Aidi. Món ăn này bắt nguồn từ đâu?"

"Nếu trộn bột mì với nước, hỗn hợp sẽ có độ sánh mịn lý tưởng để trộn, đúng không nào?"

"Nếu thế thì bánh mì cũng được."

"Bánh mì cũng rất tốt cho việc đó. Nhân tiện, việc cắt bánh mì với độ dày vừa phải cũng là bài luyện tập tốt."

"Chẳng phải sợi mì spaghetti mỏng hơn và thích hợp hơn cho việc luyện tập?"

"Cũng có somen cho việc đó."

"Somen hử..."[note86071]

Lẽ nào ở Quỷ Quốc cũng có mấy loại gia vị như nước tương chẳng hạn…

Nghe nói ở Quỷ Quốc không có gạo, nhưng vì Pavuera có nước mắm, nên cũng không lạ nếu ở đâu đó có nước tương.

"À, công thức làm mì udon được Thực Thần Ishidaka truyền bá đấy."

Mọi bí ẩn đã được giải đáp. Anh hùng Ishidaka đã đến Quỷ Quốc. Đúng là đi đâu cũng thấy dấu chân.

"Chủ nhân của Rokuko cũng đến từ dị giới đúng không?"

"Ra vậy. Quả nhiên Ishidaka là anh hùng đến từ Nhật Bản..."

"Chuyện đó có liên quan gì không?"

"... Không, không hẳn vậy."

À, hóa ra ở Quỷ Quốc có mì udon (và somen). Có lẽ tôi đã biết thêm một chút lịch sử của Quỷ Quốc.

"Thôi thì, học hỏi khi đi du học là điều đú’ng đắn mà? Zuruuruuru… chụt chụt!"

"Udon thành món tủ của Ichika rồi nhỉ. Muốn ở lại Quỷ Quốc mãi mãi không?"

"Oi, Aidi. Đừng cố đào góc tường nô lệ nhà bọn tôi. Vô ích thôi."

"Đúng rồi. Phải thương lượng với chủ sở hữu trước đã… vậy, thế nào?"

"KHÔNG."

Cô ấy là nô lệ quý giá của bọn tôi. Bọn tôi sẽ không bao giờ giao cô ấy cho ai cả. 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Nước dùng Dashi được tạo ra bằng cách ninh các nguyên liệu như tảo bẹ, cá ngừ khô bào, nấm, hoặc rau củ để chiết xuất vị ngọt tự nhiên, đậm đà đặc trưng gọi là "umami".
Nước dùng Dashi được tạo ra bằng cách ninh các nguyên liệu như tảo bẹ, cá ngừ khô bào, nấm, hoặc rau củ để chiết xuất vị ngọt tự nhiên, đậm đà đặc trưng gọi là "umami".
[Lên trên]
Somen là loại mì nhỏ sợi rất mảnh (đường kính không quá 1,3 mm) làm bằng bột mì và nước muối. Ngoại hình hơi giống mì gạo phơi khô của Việt Nam. Một vài phiên bản somen khác làm từ mực tươi thái nhỏ.
Somen là loại mì nhỏ sợi rất mảnh (đường kính không quá 1,3 mm) làm bằng bột mì và nước muối. Ngoại hình hơi giống mì gạo phơi khô của Việt Nam. Một vài phiên bản somen khác làm từ mực tươi thái nhỏ.