Sau khi thưởng thức đặc sản mì udon của Quỷ Quốc, bọn tôi được dẫn đến phòng của mình.
Bên trong căn phòng bằng đá, có thảm trải trên sàn. Ồ, còn có cả giường nữa… A, cứng ngắt. Cũng chỉ là một cái hộp được trải chăn và ga giường ở trên.
"Đồ ngủ ở đây chưa được phát triển mạnh nhỉ… có lẽ phải trải thêm futon lên trên."
"Ơ kìa? Đến lúc ra chiến trường cũng mang theo futon à?"
À, hiểu rồi. Chắc là để chuẩn bị tinh thần luôn sẵn sàng ra chiến trường, quen nghỉ ngơi trong cùng môi trường thì ra chiến trường sẽ không bỡ ngỡ. Nếu đã quen ngủ trên chiếc giường này họ sẽ dễ ngủ hơn trên chiến trường. Đúng là đậm chất Quỷ Quốc.
"Nếu là Kehma nhất định sẽ ưu tiên chuyện ngủ nghỉ hơn thực phẩm, vũ khí, và áo giáp."
"Anh hơi khắt khe về những chuyện kỳ lạ đấy, là điều tôi sẽ nói trước khi đi du học. Nhưng giờ tôi phải thừa nhận rằng chiếc giường này kém xa so với giường trong phòng thượng hạng."
"Phải không?"
"Nếu muốn nói về chỗ ngủ êm ái ở Quỷ Quốc, chỉ có đệm thịt là êm ái."
"Đệm thịt à? Cảm giác giống Thịt của bọn tôi thế."
… Nghe khá lọt tai mới chết.
"Không, ý là tôi sẽ trở lại hình dạng ma kiếm và ngủ trong nội tạng của đám tù binh hoặc con mồi. Quỷ Quốc có rất nhiều lõi hệ vũ khí."
"Hể. Nếu thế không liên quan đến tôi tí nào."
"Cho dù không phải hệ vũ khí, chúng ta vẫn có thể rạch bụng người khác ngủ bên trong. Trói tay chân chúng lại rồi treo lên… giống như cái võng mà tôi thấy ở chỗ Rokuko."
Nghe không lọt tai tí nào!? Cái võng khỉ gió gì thế!?
"À, nếu muốn tôi có thể sắp xếp? Nữ nô lệ ổn chứ? Dùng đám quái vật hôi lắm."
"Cả hai đều tanh tưởi, tôi xin miễn."
"Thế à?"
Mỗi lần ngủ lại bay một mạng nghe có vẻ không hiệu quả về mặt chi phí/hiệu quả. Cảm giác cũng kinh khủng nữa, nên tôi xin miễn.
"Được rồi, đây là hàng nhập khẩu… hay nói đúng hơn là đồ ngủ tôi mua ở chỗ Rokuko, cứ tự nhiên dùng."
Nói xong, Aidi lấy từ kho đồ hai tấm đệm giống hệt thứ dùng trong phòng thượng hạng, và đặt lên giường.
Với chúng, tôi có thể yên tâm ngủ. Rất đảm bảo.
"Ơ? Aidi-sama, còn của bọn tôi thì sao?"
"Ichika có phòng riêng nên không cần nhiều chăn ga gối đệm thế này đúng không? Nệm futon đã được chuẩn bị sẵn rồi."
"Thật sao?... Khoan, khoan, khoan, sao m’ình em ở phòng riêng? Em là người duy n’hất lẻ bóng!?"
"Chị là khách quý của tôi, nên việc tách ra khỏi mấy người Rokuko đang du học, là điều đương nhiên đúng không?"
"Thôi bỏ cuộc đi, Ichika. Bọn mình sẽ ngủ chung, 3 người trong này."
Nói xong, Rokuko ôm chặt lấy tay tôi. Hả? Ba người?
"Khoan đã, Rokuko. Chẳng phải chúng ta ở hai phòng riêng biệt sao?"
"Ồ? Đương nhiên chúng ta sẽ ở cùng một phòng? Aidi còn chuẩn bị sẵn giường và nệm cho bọn mình rồi, tới giờ phút này sao có thể từ chối?"
Em… nói thật sao…?
Tôi nhìn sang Aidi, cô ấy mỉm cười đáp lại.
"Ồ, đừng bận tâm đến tôi. Tôi hoàn toàn ủng hộ Rokuko. Tất nhiên, Rokuko và chủ nhân cô ấy làm gì đi nữa… tôi hứa không nói với ai cả."
"Ồ. Vậy... Thịt-senpai ngủ ở p’hòng em à?"
"Chờ đã, Ichika. Nếu em đưa Thịt đi thì chỉ còn lại anh và Rokuko."
"Đúng nhỉ, nhờ Ichika trông nom Thịt nhé?"
Ơ kìa, cả hào nước bên ngoài và hào nước bên trong đều bị vượt qua, vậy chẳng phải hoàn toàn lộ liễu rồi?
"Để tôi lắp ráp giường nhé, Rokuko."
"Cảm ơn Aidi. Có thêm không gian để ngủ tuyệt quá. À, không cần chăn bông đâu, tôi tự mang theo rồi."
… Chuẩn bị cho tôi một cái chăn bông nhé? Gối thì tôi dùng Gối Thiên Đàng của mình là được.
✩
Cuối cùng, tôi và Rokuko ngủ cùng nhau. Tất nhiên là tôi không hề động chạm gì đến em ấy mà ngủ ngay tắp lự, nhưng sáng hôm sau, Rokuko vẫn rất vui vẻ.
"Mufufu."
Tôi khẳng định mình ngủ ngay tắp lự và Rokuko chỉ đơn giản ngủ ở bên cạnh. Tôi không thức dậy trong tình trạng khỏa thân vào buổi sáng, và Rokuko cũng không nằm sát gần tôi.
Tôi mệt mỏi vì di chuyển nhiều. Toàn thân rụng rời. Nên đương nhiên tôi sẽ ngủ ngay khi lên giường.
Đến mơ cũng không có.
Khi tỉnh dậy, Rokuko đang nhìn chằm chằm tôi với nụ cười kỳ lạ trên khuôn mặt.
Vậy nên, khi ăn mì udon vào bữa sáng, tôi quay sang Ichika và Aidi, cả hai đều đang cười ẩn ý, rồi nói nhỏ.
"Chẳng có chuyện gì xảy ra cả."
"Ừm ừm, em hiểu m’à."
"Dĩ nhiên là không."
Thật sự chẳng có gì xảy ra cả. Bằng chứng là cơ thể tôi hoàn toàn sảng khoái sau giấc ngủ ngon. Chẳng có gì lạ khi loại nệm sử dụng trong phòng thượng hạng của bọn tôi. Tôi dám chắc khả năng phục hồi sức khỏe tốt sánh ngang với [Chăn Thần].
Sảng khoái đến nỗi tôi muốn ngủ tăng hai!
"Kehma, tối nay chúng ta ngủ cùng nhau nhé?"
"..."
… Ê, em ấy không định ngủ với tôi mỗi đêm chứ? Tôi không phải kẻ biến thái đâu, tôi cũng có giới hạn của mình.
"... Không, anh muốn dùng Thịt."
"Không sao cả. Thịt là nô lệ, không tính. Chỉ có hai chúng ta thôi."
Em ấy đang sử dụng lập luận [nô lệ không tính] mà Ichika nói hôm trước.
Em gái học hỏi nhanh quá!
"Hôm nay chúng ta sẽ làm gì, Kehma?"
"Mất công đến đây sao không thử tìm hiểu thêm về Quỷ Quốc bằng cách rèn luyện thân thể nhỉ?"
"... Mệt rồi. Yoshi, hôm nay chúng ta ngủ thôi!"
"Không được không được, đã đến đây du học rồi, phải chăm chỉ nên."
"Đúng vậy, Kehma sắp tham gia giải đấu, nên anh cần phải luyện tập kỹ năng thêm. Cho em thấy được phong độ tốt nhất của anh chứ không phải chỉ ngủ suốt ngày."
Có gì hay ho chứ!? Aidi cũng từng ngủ suốt trong phòng trọ đấy thôi!?
"Ara? Tôi rất thích được hòa mình vào văn hóa khi du học. Vậy nên, Rokuko và những người khác cũng nên tận hưởng trọn vẹn văn hóa của đất nước này."
"Nghe cũng hợp lý…!?"
"Chủ nhân của tôi cũng sẽ tham gia huấn luyện, sao chúng ta không cùng nhau huấn luyện?"
Ừm… nói mới nhớ, chủ nhân của Aidi ở đâu và anh ta đang làm gì?
"Nhân tiện, chủ nhân của Aidi đang ở đâu?"
"À? Tôi chưa giới thiệu nhỉ? Tên này."
Nói xong, Aidi chỉ tay về phía người quản gia đang đứng phía sau.
… Quan sát kỹ hơn, tôi nhận ra anh ta có mái tóc đỏ sẫm gần như đen. Giống sắc đỏ của máu khô lại theo thời gian, trên mặt anh ta không có biểu cảm gì, chỉ có vẻ mặt trống rỗng.
"Tại sao lại là quản gia…?"
"Vì hắn là nô lệ của tôi. Cũng giống như con cún đằng kia."
Chắc hẳn anh ta đang đeo loại vòng cổ giống hệt Thịt.
Ắt hẳn, anh ta là nô lệ được nuôi dưỡng trong trang trại nhân loại. Anh ta là nô lệ được huấn luyện làm bất cứ điều gì chủ nhân sai bảo… Anh ta hẳn đã được huấn luyện kỹ lưỡng. Nếu không, anh ta sẽ không thể sử dụng quyền ra lệnh tuyệt đối mà vẫn còn được phép sống sót, một nô lệ leo lên vị trí quyền lực này là tốt lắm rồi.
"Chủ nhân, hôm nay ta sẽ dẫn chủ nhân của Rokuko và con cún đó đi huấn luyện."
"... Vâng, tiểu thư."
Người quản gia cúi đầu. "Tôi chỉ muốn đi ngủ… nhưng lại phải tập luyện. Hai~."
"Rokuko muốn làm gì? Tham gia hay chỉ xem thôi?"
"Tôi muốn đi lượn một vòng... Ồ, tiện thể có cuốn sách nào viết về Quỷ Quốc, cho tôi mượn nhé?"
"Okay. Chủ nhân, hãy chuẩn bị một cuốn sách phù hợp cho cô ấy."
"Vâng."
Sau bữa sáng, tất cả bọn tôi cùng tập luyện.
À, Ichika đang dạy Aidi cách quản lý đua chuột, nên cô ấy bận làm việc khác. Cố xong việc sớm sau đó chúng ta sẽ có thời gian rảnh.
0 Bình luận