Tập 01 - Tên Hề (1)《Đang Sửa》

Chương 12: Không Thuộc Về Thời Đại Này…

Chương 12: Không Thuộc Về Thời Đại Này…

Trong căn phòng khách khá rộng rãi, Anna và Joyce đã kết thúc cái ôm và ngồi xuống những chiếc sofa riêng biệt, bị ngăn cách bởi cha mẹ nhà gái.

Joyce thở dài thỏa mãn, “Hỡi Ngài Hơi Nước ở trên, tôi thật may mắn dường nào khi còn sống và được gặp lại Anna.”

“Joyce tội nghiệp của em. Rốt cuộc anh đã gặp phải chuyện gì vậy?” Anna không thể kìm lòng quan tâm.

Joyce liếc nhìn vị hôn thê của mình, nét mặt trở nên nặng nề, “Cho tới tận lúc này, anh vẫn còn cảm thấy sợ hãi, bừng tỉnh hết lần này đến lần khác mỗi khi ngủ. Năm ngày sau khi tàu Alfalfa rời cảng Caesar, bọn anh đã rơi vào tay lũ cướp biển đáng sợ và khủng khiếp! Cũng may thủ lĩnh của chúng là Nast.”

“Tên đại hải tặc tự xưng là 'Vua của Năm Biển' ?” Cha Anna, ông Wayne ngạc nhiên hỏi.

Mặc dù Joyce đã ở đây được nửa tiếng, nhưng anh chưa bao giờ đề cập chi tiết những gì mình đã trải qua, luôn tỏ ra co rúm, lo lắng cùng bồn chồn. Mãi đến khi Anna quay về và ôm chầm lấy anh, trông Joyce mới có vẻ thực sự thoát khỏi ách nạn.

“Đúng vậy. 'Vua của Năm Biển', Nast tuyên bố mình là hậu duệ của đế quốc Solomon và tuân thủ nghiêm ngặt mỹ đức không giết hại tù binh. Vì thế chúng cháu chỉ bị cướp tiền chứ không mất mạng. Tay chân của hắn thậm chí còn để lại đầy đủ đồ ăn.” Joyce hồi tưởng quãng thời gian ấy.

Ngay cả khi cơ thể đã bắt đầu run rẩy, Joyce vẫn kiên trì miêu tả cơn ác mộng sâu sắc nhất đời mình, “Anh không mất quá nhiều tài sản. Ban đầu, anh cứ nghĩ vận rủi đã qua. Nhưng khi thuyền tiếp tục khởi hành, một cuộc xung đột nảy lửa đã nổ ra giữa các hành khách và thủy thủ đoàn trên Alfalfa. Từ tranh cãi, đấm đá, rút súng, đến giơ kiếm hai lưỡi chém giết lẫn nhau... Anh không thấy gì ngoài máu trong suốt thời gian ấy. Những người xung quanh anh lần lượt ngã xuống với đôi mắt mở trừng trừng, với những mảnh tay, mảnh chân và nội tạng rơi vãi khắp sàn.

“Những người còn lý trí và không muốn trở thành dã thú như bọn anh không có chỗ trốn tránh, không có đường thoát thân, bị cơn sóng xanh thăm thẳm và đại dương mênh mông vây quanh… Có người khóc rống, có người cầu xin lòng thương xót, có người bán thân nhưng đầu họ vẫn bị treo trên cột buồm.

“Anna, lòng anh lúc đó tràn đầy tuyệt vọng, tưởng rằng sẽ không bao giờ còn gặp lại em nữa. May thay, giữa cơn ác mộng ấy vẫn còn những người hùng. Thuyền trưởng đã dẫn bọn anh xuống boong hàng kiên cố. Dựa vào nước và thức ăn tích trữ ở đó, bọn anh đã cầm cự được đến khi những kẻ điên cuồng kia đạt tới giới hạn. Anh Tris thì động viên, dũng cảm xung phong, dẫn dắt bọn anh tấn công những kẻ sát nhân kia… Sau một trận chiến đẫm máu khó quên, bọn anh đã sống sót. Nhưng Alfalfa bị chệch khỏi hải trình ban đầu, thủy thủ đoàn chỉ còn lại một phần ba.”

Khi kể về mặt đáng sợ và đen tối nhất của con người, Joyce không khỏi nhớ đến người anh hùng tự xưng là Tris. Anh ta có một gương mặt tròn trịa, hiền lành, tính cách nhút nhát như một cô gái và luôn thích đứng trong góc khuất. Chỉ có những người rất thân thiết với anh ta mới biết đó là một người hay nói ra sao. Nhưng chính con người không có gì nổi bật ấy đã hiên ngang đứng trước mọi người trong khoảnh khắc khốn cùng và tuyệt vọng nhất.

“Ôi, Ngài Hơi Nước ơi, Joyce tội nghiệp. Đó thực sự là một trải nghiệm bi thương. Cảm ơn Chúa, ca ngợi Chúa, vì giúp chúng con không bị chia lìa.” Đôi mắt Anna ầng ậng nước, cô không ngừng phác họa biểu tượng tam giác thiêng liêng của Hơi Nước và Máy Móc trước ngực.

Joyce nở nụ cười héo hắt, “Đây là phần thưởng cho lòng sùng kính của chúng ta. Sau đó, Alfalfa tiếp tục đối mặt với bão tố, lạc đường, vượt qua hết khó khăn này đến khó khăn khác, cuối cùng mới đến được cảng Enmat. Do vụ án mạng đẫm máu nghiêm trọng trên tàu, những người sống sót như bọn anh đều bị cảnh sát giam giữ, thẩm vấn từng người và không có cơ hội gửi điện tín cho gia đình để thông báo tình hình. Đến sáng nay, khi mọi chuyện kết thúc, anh đã lập tức vay tiền của một người bạn và bắt tàu hơi nước trở về. Cảm ơn Chúa đã cho con được đặt chân lên mảnh đất Tingen, cho con được gặp lại tất cả mọi người.”

Nói đến đây, anh quay sang vị hôn thê của mình với vẻ hơi bối rối, “Anna, lúc em nhìn thấy anh, anh có thể cảm nhận được sự vui mừng và bất ngờ ở em. Nhưng tại sao em lại lao về phía cửa một cách kích động khi vừa mới xuống xe như vậy? À, anh vốn định tặng em một bất ngờ lớn.”

Anna hồi tưởng những gì đã xảy ra trước đó, cô trả lời với vẻ khó tin, “Đây không phải chuyện gì cần che giấu, Joyce ạ. Vì lo lắng cho anh, hôm nay em đã đến câu lạc bộ Bói toán duy nhất ở Tingen để xem bói. Người thầy bói, không, Nhà Bói Toán đó nói với em rằng 'vị hôn phu của cô đã trở về, anh ấy đang ở trong ngôi nhà có cối xay gió đồ chơi'”.

“Thật sao?” Vợ chồng Wayne và Joyce đồng thanh thốt lên.

Anna che môi, lắc đầu và nói, “Em cũng cảm thấy những gì em đã gặp hôm nay thật không thể tin nổi. Nhưng, điều đó thực sự xảy ra. Hỡi Ngài Hơi Nước trên cao. Có lẽ trên đời này thực sự có kỳ tích. Joyce ạ, Nhà Bói Toán kia đã yêu cầu họ tên, đặc điểm, địa chỉ và ngày sinh của anh để bói bằng bản đồ sao. Sau đó, người ấy hỏi em rằng có phải nhà em hoặc nhà anh có một chiếc cối xay gió đồ chơi không, rồi bảo em 'chúc mừng cô Anna, chồng sắp cưới của cô đã trở về và hiện đang ở nhà cô. Đừng hỏi anh ấy đã trải qua những gì, thứ anh ấy cần bây giờ là một cái ôm cùng sự an ủi'.”

“Chúa ơi…” Joyce thấy chuyện này quá khó tin, quá khó hiểu. “Chẳng lẽ hắn quen biết anh? Ai đó đã gửi điện báo cho hắn? Hay là hắn quen biết cảnh sát cảng Enmat? Không, điều đó vẫn không thể giải thích được. Làm sao hắn biết anh đến chỗ em? Sao hắn dám chắc em sẽ đi xem bói? Em đã hẹn trước à?”

“Không, đó chỉ là một lựa chọn nhất thời của em thôi.” Anna bối rối đáp.

“Biết đâu bất kỳ Nhà Bói Toán giỏi nào cũng phải biết một lượng lớn thông tin, ngay cả khi nó sẽ không được sử dụng một sớm một chiều. Hoặc biết đâu, bói toán đúng là có những khía cạnh thần kỳ.” Ông Wayne, cha của Anna, thở dài kết luận, “Trong lịch sử hơn hàng nghìn năm mà ta đã biết, bao gồm Kỷ Thứ Tứ bí ẩn, bói toán vẫn luôn tồn tại chứ chưa bao giờ mai một. Cha nghĩ phải có lý do cho điều đó.”

Joyce hơi lắc đầu và hỏi, “Tên Nhà Bói Toán đó là gì vậy?”

Anna suy nghĩ một lát trước khi trả lời, “Klein Moretti.”

...

Trong sảnh tiếp tân của câu lạc bộ Bói toán.

Thấy Klein hạ giọng, Angelica biết ý và không lại gần. Vì vậy, cô chỉ thấy Anna mất hồn mất vía rời đi, trên mặt lộ rõ vẻ bàng hoàng và bối rối.

Angelica rón rén bước đến ghế sofa, tò mò hỏi, “Kết quả có tốt không?”

Cô không dám hỏi cụ thể, sợ vi phạm quy tắc bất thành văn của các thầy bói.

“Ừm.” Klein hơi gật đầu, lấy ra ba đồng tiền từ trong túi, “Một phần tám Soli bằng một đồng rưỡi Penny nhỉ?”

“Vâng.” Angelica nhìn thoáng qua những đồng xu, nhận ra một đồng 1 Penny và hai đồng nửa Penny, bèn nhanh chóng trả lại một đồng, “Thừa nửa Penny.”

Klein xua tay cười bảo, “Cảm ơn cô đã chăm sóc khách hàng của tôi. Cô ấy đã cho tôi một khoản tiền boa. Dĩ nhiên tôi phải boa cho cô rồi.”

Đây cũng là để cảm ơn cô đã giới thiệu tôi… Lòng anh thầm nói.

“Được thôi.” Không hiểu sao, Angelica lại có chút e ngại Klein. Thấy lý do cũng hợp lý, cô không từ chối nữa.

Klein quay về phòng hội nghị, nghĩ rằng sau đó sẽ có nhiều người đến tìm mình bói toán. Tuy nhiên, mãi đến năm giờ bốn mươi phút, anh vẫn không đợi được vị khách hàng thứ hai.

Điều này không có nghĩa là câu lạc bộ Bói toán kinh doanh không tốt, chẳng qua phần lớn mọi người đều có mục tiêu rõ ràng, tự chỉ định thầy bói cho mình.

“Hẳn họ đã được giới thiệu từ trước, đã quyết định sẵn là sẽ nhờ ai xem bói… Chung quy vẫn do 'điểm danh vọng' của mình không đủ…” Klein tự giễu bằng thuật ngữ trò chơi.

Anh uống cạn tách hồng trà Sibe đã tiếp thêm lần thứ ba, đội mũ chóp nửa cao lên đầu, cầm batoong dát bạc, thong thả bước khỏi hội trường.

Angelica nhớ tới lời dặn của Glacis, liền vội vàng chào hỏi, “Anh Moretti, khi nào anh sẽ ghé qua câu lạc bộ? Anh Glacis hy vọng có thể đích thân cảm tạ anh.”

“Tôi sẽ đến vào những lúc rảnh rỗi. Nếu định mệnh cho phép chúng ta gặp lại, anh ấy nhất định sẽ gặp được tôi.” Khi trả lời bằng giọng điệu đậm chất thầy lừa, Klein bỗng có cảm giác như đang đóng kịch.

Không quan tâm tới phản ứng của Angelica, anh rời câu lạc bộ và bắt xe ngựa công cộng về nhà.

Bước vào nhà, Klein thấy Benson đang đọc báo, còn Melissa thì tận dụng ánh chiều tà để lắp ráp đống bánh răng, ổ trục và dây cót rời rạc.

“Chào buổi chiều, nay bà Shaud có qua chơi không?” Klein nhẹ nhàng hỏi.

Benson giữ nguyên tư thế cầm báo, chỉ ngẩng đầu lên, “Bà Shaud đã đến ngồi khoảng mười lăm phút, còn mang theo một ít quà. Bà ấy rất hài lòng với bánh nướng xốp cùng bánh chanh ở nhà mình, cũng mời chúng ta sang làm khách khi nào có dịp. Quả là một người phụ nữ tử tế, lịch sự và biết cách trò chuyện.”

“Vấn đề duy nhất là gia đình đó tín ngưỡng Chúa Tể Bão Táp. Họ cho rằng con gái chỉ nên học ở nhà chứ không nên đến trường.” Melissa lầm bầm, vẻ bất mãn với vấn đề này lộ rõ trên mặt.

“Không cần bận tâm quá đâu. Miễn là bà ấy không xen vào chuyện nhà mình thì đấy vẫn là một hàng xóm tốt.” Klein mỉm cười an ủi em gái.

Không giống như Đế quốc Feysac ở phía Bắc chỉ thờ Chiến Thần hay Vương quốc Feynapotter ở phía Nam chỉ theo Mẫu Thần Đại Địa, Vương quốc Loen là một quốc gia đa tín ngưỡng. Tín đồ của Ba Đại Giáo hội Chúa Tể Bão Táp, Nữ Thần Đêm Đen cùng Thần Hơi Nước Và Máy móc chắc chắn sẽ có những mâu thuẫn về quan điễm lẫn tập quán. Tuy nhiên, sau hàng nghìn năm điều chỉnh và thích nghi, các bên đều tương đối kiềm chế, chưa từng xuất hiện tình huống không thể cùng tồn tại.

“Vâng.” Melissa mím môi, đưa mắt trở lại đống phụ tùng.

Sau bữa tối, Klein tiếp tục ôn lại các kiến thức lịch sử. Đợi đến khi Melissa và Benson lần lượt tắm rửa xong, anh mới làm vệ sinh cá nhân, về phòng ngủ và khóa cửa lại.

Anh muốn sắp xếp và tóm tắt những gì mình đã học trong khoảng thời gian này, cũng như các vấn đề nảy sinh để tránh quên hoặc bỏ sót bất kỳ điểm quan trọng nào. Chỉ có như vậy, anh mới có thể giải quyết những sự kiện tương lai với một tư duy rõ ràng.

Klein mở sổ tay, lấy bút ra và bắt đầu nắn nót viết bằng tiếng Trung:『Tại sao 'nhập vai' lại là mấu chốt để tiêu hóa ma dược?』

Klein dừng một lát rồi tiếp tục viết:『Bản chất của việc giải quyết vấn đề ma dược là tiêu hóa chứ không phải nắm giữ. Điều này có thể hiểu theo một cách trực quan. Nắm giữ chỉ là coi sức mạnh ma dược như công cụ bên ngoài, như con thú hoang đã được thuần hóa. Dù nắm giữ tốt đến đâu, thành thạo đến đâu, chúng vẫn không thực sự thuộc về bản thân, nguy cơ phản phệ là rất lớn. Trong khi ấy, tiêu hóa lại coi ma dược đã uống như một phần của bản thân, thông qua việc phân giải, dung hợp, hấp thụ để hợp thành một thể thống nhất.

『Hiện mình không có nghi vấn nào về điểm này. Câu hỏi then chốt là tại sao 'nhập vai' lại hỗ trợ việc tiêu hóa. Dựa trên trải nghiệm làm Nhà Bói Toán hôm nay, mình đưa ra hai giả thuyết cần được xác minh.

『Một là 'nhập vai' theo tên ma dược sẽ giúp thay đổi trạng thái của cơ thể, tâm trí và linh hồn, cho phép chúng trở nên gần gũi hơn với tinh thần cứng đầu còn sót lại trong lõi ma dược, tạo ra sự cộng hưởng để đồng hóa và hấp thụ dần dần.

『Hai là tinh thần cứng đầu còn sót lại trong lõi ma dược tương tự một máy chủ có tường lửa hoàn thiện. Muốn xâm nhập, phá vỡ và tháo dỡ nó thì nhất định phải tìm ra BUG (lỗi), tìm ra lỗ hổng, tìm ra chìa khóa. Mà tên ma dược chính là manh mối tương ứng. Vậy nên, ta có thể thông qua nhập vai để điều hòa thân, tâm, linh, để ngụy trang thành 'người một nhà', để đánh lừa 'lính canh' và tiến vào một cách ngang nhiên. Cách tiếp cận này khá giống với mô tả của Roselle Đại đế.

『Dù là suy đoán nào thì cơ thể, trái tim và linh hồn vẫn là những yếu tố không thể bỏ qua. Suy cho cùng, chúng cũng là cầu nối duy nhất giữa 'nhập vai' và sức mạnh ma dược.』

Klein đặt bút xuống, một lần nữa đọc lại đoạn văn. Anh chợt thấy biết ơn nền giáo dục đề cao việc thi cử của đế chế tham ăn vĩ đại. Nhờ bản thân là một sinh viên ngành khoa học tự nhiên với khả năng tư duy logic nhất định, anh mới có thể trở thành "anh hùng bàn phím" và thực hiện được những phân tích cùng suy đoán như vậy.

『Có lẽ 'nhập vai' thực sự hiệu quả, nhưng các thay đổi cụ thể cần theo dõi thêm.』Klein tóm lược.

Ngay sau đó, anh viết ra vấn đề thứ hai:『Có một đoạn mô tả rất kỳ lạ. Tại sao 'Nhà Bói Toán' rất am hiểu, rất tinh thông lĩnh vực thần bí học lại thiếu hụt thủ đoạn chiến đấu trực tiếp? Đáng lẽ kiến thức và chuyên môn phải giúp 'Nhà Bói Toán' mạnh mẽ hơn, có thể dễ dàng phát hiện phương pháp đánh bại kẻ thù hơn chứ? Phân tích nguyên nhân như sau:

『Thứ nhất, giống như trong các tiểu thuyết mạng mà mình từng đọc, mình đã xuyên qua một thế giới Game, cho nên các Job khác nhau nhất định phải có đặc điểm riêng biệt và tương đối cân bằng. Thế nhưng, cho đến nay, mình vẫn chưa thấy dấu hiệu số liệu hóa hay hệ thống Quest. Nguyên nhân này có thể tạm gác lại, xác suất xảy ra cực kỳ thấp.

『Thứ hai, quy tắc cơ bản của thế giới này là sự cân bằng. Đấng Sáng Tạo đã sáng thế với sự cân bằng là cốt lõi.

『Thứ ba, các ma dược cùng Chuỗi có mức năng lượng tương đồng. Đó là trạng thái tối ưu mà những người đi trước đã phát hiện sau quá trình khám phá và đúc kết. Vượt quá ngưỡng này sẽ dẫn đến mất khống chế, còn thấp hơn thì không thể đạt được sức mạnh phi thường như ý. Vậy nên, trong điều kiện mức năng lượng có hạn, một mặt mạnh hơn thì mặt khác ắt phải yếu đi.

『Thứ tư, vạn vật có chung một nguồn gốc, đều được tách ra từ Đấng Sáng Tạo, đều là những mảnh ghép của Đấng Sáng Tạo. Nói cách khác, việc chúng bổ sung cho nhau ngụ ý rằng mọi thứ đều có mặt thiếu sót.

『Trước mắt, mình nghiêng về nguyên nhân thứ ba và thứ tư, nhưng cái sau bắt nguồn từ những thần thoại thiếu kiểm chứng, chỉ có thể sử dụng làm tham khảo. Tạm thời cứ xem nguyên nhân thứ ba như kim chỉ nam, rồi xác minh thông qua việc học tập hiện tại và những khám phá sau này.』

Đến đây, Klein đã viết kín hai trang giấy, anh không ngừng bút mà tiếp tục chuyển sang vấn đề mới.

『Từ những gì mình đã học được trong hôm nay, nghi lễ đổi vận của mình là một loại ma thuật nghi lễ điển hình.

『Các nghi lễ ma thuật tương tự có thể chia thành ba phần: phần thứ nhất là phần hiến tế để lấy lòng hoặc thu hút sự chú ý của thực thể tương ứng, phần thứ hai là phần thần chú xác định cụ thể đối tượng để cầu khẩn, phần thứ ba là phần cốt lõi trình bày những gì mình muốn xin, điều này cần được diễn đạt bằng ngôn ngữ có định dạng phù hợp và các biểu tượng nhất định.

『Khi phân tích nghi lễ đổi vận theo cách này, một vấn đề hiển nhiên lập tức lộ ra: thiếu mất phần thứ ba!

『Phần tế lễ chính là đặt món chính và đi bốn bước ngược chiều kim đồng hồ tạo thành hình vuông, phần niệm chú cũng có và chỉ rõ đối tượng để cầu xin, chẳng hạn như Phúc Sinh Huyền Hoàng Tiên Tôn, vân vân. Nhưng phần tiếp theo, thay vì mô tả mục đích của nghi lễ là đổi vận, thì chỉ nhắm mắt chờ đợi. Nói cách khác, thực thể tương ứng hoàn toàn không biết cái gọi là nghi lễ đổi vận này muốn cầu xin điều gì, nên chỉ có thể tùy cơ ứng biến... tùy cơ ứng biến...

『Đây đúng là một cú lừa! Cái cuốn "Tóm Tắt Phương Thuật Bí Truyền Thời Tần Hán" kia đúng là một cú lừa! Hẳn mình lúc đó đã bị chập mạch rồi nên mới nảy ra ý thử xem sao...』

Klein dừng bút, hít thật sâu để bản thân bình tĩnh trở lại.

Hừ... Anh trút bỏ trọc khí rồi tiếp tục:『Mình có thể cân nhắc thiết kế lại nghi lễ này để nó hoàn thiện hơn, để cầu được trở lại Trái Đất, trở về thế giới nơi có cha mẹ và thân hữu.

『Câu hỏi đặt ra là: thực thể đó trước đây có thực sự hành động theo kiểu tùy cơ ứng biến không? Hay là có mục đích sâu xa nào đó? Hơn thế nữa, liệu thực thể mà câu thần chú hướng đến khi ở Trái Đất và thực thế mà câu thần chú hướng đến khi ở thế giới này có phải là một không?

『Nếu sự khác biệt giữa hiệu quả của nghi lễ lần thứ nhất và lần thứ hai có thể giải thích bằng lý do tùy cơ ứng biến, thì tại sao trong lần thứ hai và lần thứ ba mình đều lên được màn sương xám, đều kết nối được với 'Công Lý', với 'Người Treo Ngược', và hầu như không có sự khác biệt nào?

『Để xem, nếu nghi lễ lần thứ tư vào chiều mai mà vẫn ra kết quả ổn định như cũ, thì tức là hiệu quả đã được cố định và mục tiêu của lời chú ẩn trong một khâu nào đó mà mình chưa rõ. Nó cũng có nghĩa là nếu thêm mô tả mới hoặc mục đích cầu nguyện mới thì sẽ không có phản hồi rõ ràng, thậm chí khiến nghi lễ trở nên rối loạn và gây tác động xấu.

『Giả sử nghi lễ lần đầu khác với các lần sau, trong khi đối tượng cầu nguyện vẫn thế, thì có phải là do thế giới khác nhau nên phản hồi khác nhau? Giống như dùng các cổng kết nối khác nhau vậy... Mình phải thiết kế thế nào để đạt được hiệu quả như mong muốn đây?

『Nếu thực thể được hướng đến trong lần thử thứ nhất và lần thử thứ hai là khác nhau, thì nhiều nghi vấn đã đặt ra sẽ có câu trả lời trọn vẹn. Tuy nhiên, hiệu quả không đổi của lần hai và lần ba lại chứng tỏ nghi lễ này vẫn ngầm chứa một mục đích cầu nguyện nhất định, là một nghi lễ hoàn chỉnh, làm cho mình hiện không biết phải bắt đầu thay đổi từ đâu.

『Điều then chốt nhất là, thực thể được hướng đến rốt cuộc là ai, Ngài ở đâu, tại sao không cho mình chút gợi ý hay chỉ dẫn nào?

『Phải chăng Ngài đang ở nơi tận cùng trong thế giới sương xám kia?

『Chà, liệu mình có thể coi Ngài như một thực thể ngủ say, một thực thể chỉ cung cấp phản hồi cố định khi nhận được kích thích nhất định, ngoài ra thì không thể ảnh hưởng hay tác động đến mình không?

『Nếu vậy mình có thể thiết kế những nghi thức khác nhau để kích thích Ngài, tổng kết quy luật phản hồi, từ đó tìm ra phương pháp chính xác để quay về.

『Vấn đề nằm ở chỗ, nếu Ngài không ngủ, thì tất cả những hành động thăm dò này sẽ dẫn đến hậu quả khủng khiếp và nguy hiểm vô cùng. Lần thăm dò đầu tiên nhất định phải hết sức thận trọng, thận trọng ngay từ khâu thiết kế, sao cho tránh chọc giận Ngài...

『Chuyện này đau đầu thật đấy, cần phải nghiên cứu thêm.』Klein thở dài, rút ra kết luận.

Rồi, anh tiếp tục những ghi chép lẻ tẻ:『Luôn có những giọng nói vô hình vang vọng bên tai, gào thét tên 'Hornacis' và… à… phát âm là 'Flegrea' hay 'Frygrea' nhỉ?

『Hornacis là dãy núi trải dài từ Vương quốc Loen đến Cộng hòa Intis, với đỉnh chính cao tới sáu nghìn mét. Theo ghi chép của gia tộc Antigonus, vào Kỷ Thứ Tư, nơi đó từng có một Dạ Quốc... Không biết Dạ Quốc và Nữ Thần Đêm Đen có mối liên hệ gì với nhau? Là thân thuộc hay thế lực đối địch?  Có phải lý do khiến gia tộc Antigonus bị Giáo hội Nữ Thần Đêm Đen tận diệt là vì liên quan tới Dạ Quốc không?

『Phải chăng những tiếng thì thầm mà mình nghe được từ cuốn sổ đó chính là tiếng kêu gào suốt một, hai nghìn năm của gia tộc Antigonus? Và Frygre, ừm... Flegrea tượng trưng cho điều gì đây?

『Quả là một câu hỏi thú vị. Có thể để lại cuốn sổ tay ấy, để lại Vật Phong Ấn 2-049, chứng tỏ gia tộc Antigonus nắm giữ sức mạnh phi phàm hùng hậu. Vậy thì Con Đường họ nắm trong tay là gì? Hoàn chỉnh hay không hoàn chỉnh?

『Việc phát hiện cuốn nhật ký trong tay Riel Bieber khá trùng hợp, song lại chẳng có tí dấu vết dàn dựng nào. Chẳng lẽ đây chính là mối liên kết định mệnh?

『…』

Từng suy nghĩ rơi xuống ngòi bút. Klein mặc sức viết về những sự kiện gần đây cùng những suy đoán của mình. Lần này, anh viết liền một mạch cho đến khi những con chữ phủ kín hai mặt trước sau của bốn trang giấy.

Roẹt! Klein bất thình lình xé bốn trang giấy này ra, đọc đi đọc lại vài lượt từ đầu đến cuối, lúc thì dùng bút mực khoanh tròn đánh dấu, lúc thì bổ sung vài câu.

Thời gian nhanh chóng trôi qua. Đến khi vầng trăng đỏ tạm thời bị mây đen che khuất, Klein mới cầm chiếc đồng hồ bỏ túi trên bàn, bấm mở và nhìn thoáng qua. Anh đặt đồng hồ xuống, lấy một hộp diêm từ trong ngăn kéo, quẹt một phát, rồi dí que diêm đã được thắp sáng vào bốn trang giấy. Ngọn lửa màu cam bén sang và nhanh chóng lây lan.

Klein giơ bốn trang ghi chú lên phía trên thùng rác gỗ, quan sát tàn tro lả tả rơi. Anh buông lỏng tay, để những tờ giấy rơi xuống. Không đầy mười giây, tất cả biến mất, chỉ còn lại lớp tro tàn đang xoáy nhẹ và vết cháy xém dưới đáy thùng, minh chứng cho những gì vừa diễn ra.

Việc nhật ký bí nhật của Roselle Đại đế tồn tại khiến Klein không dám để lại bất cứ bằng chứng nào cho thấy mình biết viết tiếng Trung. Nếu già Neil và những người khác phát hiện ra bốn tờ giấy kia, mọi sự sẽ trở nên rắc rối. Nhưng vì lo lắng cái người từng dõi theo anh trong giấc mộng sẽ đọc được nội dung, Klein cũng không thể sử dụng tiếng Loen, Feysac cổ hay tiếng Hermes mà buộc phải dùng tiếng Trung để viết những vấn đề cơ mật, sắp xếp và tổng kết suy nghĩ. Xong việc thì đốt chúng để xóa dấu tích.

Bởi không có cách nào lưu lại, Klein quyết định sẽ làm tổng kết mỗi tuần một lần cho khỏi quên.

Nhìn đống tàn tro rơi rụng, Klein rút ra một tờ giấy trắng và viết: "Kính gửi thầy hướng dẫn…"

Anh định viết thư cho phó giáo sư thâm niên Cohen Quentin, xem ông ấy có biết tài liệu lịch sử nào liên quan đến đỉnh chính Hornacis không.

.

Hôm sau, sáng thứ Hai.

Thay vì ra ngoài, Klein - người đang trong ngày nghỉ luân phiên - đã giao bức thư gửi thầy hướng dẫn Cohen Quentin cùng một khoản tiền tem dư dả cho Melissa, nhờ em gái gửi nó từ bưu điện gần trường Kỹ thuật Tingen.

Anh dùng bữa sáng, rồi thoải mái đánh một giấc ngủ bù cho những hôm đi làm thiếu ngủ, và chỉ chịu ngồi dậy khi bụng đã kêu ùng ục và mặt trời sắp lên thiên đỉnh.

Anh hâm nóng thức ăn thừa tối qua, gặm nhấm ổ bánh mì yến mạch, sau đó mang theo báo vào toilet trong phòng tắm tầng hai.

Mỗi lần làm như thế, anh không khỏi than thở: Tại sao thế giới này lại không có điện thoại di động cơ chứ?

Bảy đến tám phút sau, anh khoan khoái bước ra, rửa sạch tay, quay về phòng ngủ và khóa chặt cửa từ bên trong.

Tiếp theo, Klein khép rèm cửa, thắp đèn khí, dành nửa tiếng đồng hồ để nhập định, nửa tiếng luyện tập linh nhãn cùng kỹ thuật bói toán bằng con lắc và que cảm xạ, lại dùng một tiếng đồng hồ để ôn tập tri thức thần bí học bằng cách hồi tưởng.

Sau khi làm xong những việc trên, anh xé những tờ báo cũ thành hơn chục mảnh, viết lên đó những tên nguyên liệu như "nến hoa ánh trăng", "tinh dầu trăng tròn" rồi lần lượt mô phỏng quy trình thực hiện nghi lễ ma thuật để nắm vững các chi tiết. Trước khi thực sự thành thạo và có thêm kiến thức, anh sẽ không liều lĩnh thử nghiệm nghi lễ ma thuật. Hành động đó không chỉ lãng phí nguyên liệu mà còn dễ dàng mang đến nguy hiểm.

Sau khi luyện tập đi luyện tập lại nhiều lần, Klein cầm lấy chiếc đồng hồ quả quýt màu bạc trắng khắc hoa văn dây leo, bấm mở ra xem và thấy thời gian vừa qua hai giờ bốn mươi lăm phút.

Anh cân nhắc trong vài giây, sau đó mang đống báo cũ xuống bếp tầng một để đốt, đồng thời tranh thủ thời gian này để điều chỉnh tâm thái, chuẩn bị cho buổi tụ họp Tarot.

Một lần nữa, Klein khóa chặt cửa phòng ngủ, toan bước lên màn sương xám trước ba giờ. Anh muốn nhân cơ hội này để khám phá nơi đó thật kỹ!

Vào thời điểm Klein đứng tại một vị trí trống trong phòng, chuẩn bị đi ngược chiều kim đồng hồ, anh đột nhiên nhớ một chuyện khác. Bắt nguồn từ nỗi lo liệu "Công Lý" và "Người Treo Ngược" có đang ở trong môi trường phù hợp không, liệu có bị người khác làm phiền hay phát hiện không, anh đã nói sẽ tìm biện pháp cho "Công Lý" và "Người Treo Ngược" có thể báo trước để "xin nghỉ" và vắng mặt nếu gặp phải tình huống không thể thoát thân khi đang có họp hoặc chuyện gì đó khác.

Đối với Klein trước kia, đó là một vấn đề gần như nan giải. Anh đâu thể lập tức phát minh ra một mạng lưới tin nhắc tức thời nơi dị giới được. Sử dụng điện báo hữu tuyến sẽ bị lộ thân phận ngay. Nhưng giờ, anh đã tìm ra lời giải từ nghi lễ ma thuật.

“Các nghi lễ ma thuật dựa vào sức mạnh bên ngoài đều là khẩn cầu sự trợ giúp từ những thực thể khác nhau. Nhiều câu thần chú tương tự luôn có đối tượng chỉ định rõ ràng ở phần đầu, chẳng hạn như Nữ Thần Đêm Đen, Chúa Tể Của Sắc Đỏ, hoặc mô tả về các tồn tại bí ẩn chưa được biết đến. Vậy ta có thể sửa đổi thần chú, khiến mô tả ở phần đầu hướng đến chính ta không?

“Hướng đến chính ta... Như vậy, dù 'Công Lý' hay 'Người Treo Ngược' cử hành nghi thức ở nơi đất khách quê người, mình vẫn có thể nhận được thông tin tương ứng.”

Tinh thần Klein bỗng trở nên phấn chấn. Anh bắt đầu phân tích tính khả thi của phương pháp này.

“Có hai điểm khó khăn. Thứ nhất, mình không phải người thuộc Danh Sách cao và đủ mạnh. Dù thần chú có thực sự chỉ vào mình thì mình cũng khó nhận được lời cầu khẩn. Thứ hai, làm thế nào để đảm bảo thần chú trỏ hướng chính xác đến mình đây? Nhỡ mà lệch một phát, trúng ngay một thực thể bí ẩn nào đó khớp với mô tả thì sẽ rất, rất nguy hiểm.”

Klein đi đi lại lại, suy ngẫm về giải pháp khả thi. Sau vài lần vòng tới vòng lui mà không gây tiếng động, anh tự dưng nảy ra ý gắn việc này vào thế giới bí ẩn phía trên màn sương xám.

“Mình không thể nhận được yêu cầu, đâu có nghĩa là sương xám không thể làm được. Kết hợp với những ngôi sao đỏ thẫm, nó có thể trực tiếp kéo người vào không gian, bất kể khoảng cách đấy thôi. Lúc tiến hành mô tả chỉ hướng, mình có thể thử ràng buộc mình vào không gian bí ẩn đó... Xét theo đó, mặc dù mình không thể nhận được yêu cầu ngay khi đối phương thực hiện nghi lễ, nhưng có thể nhìn được tin tức tương ứng mỗi khi bước lên sương xám. Nói theo cách đơn giản thì đây chính là sự khác biệt giữa tin nhắn trực tuyến và ngoại tuyến.” 

Klein càng nghĩ càng hào hứng. Anh cảm thấy ý tưởng này rất đáng để thử.

“Ừm. Mình nên dùng mô tả gì để chỉ hướng chính xác đến mình, đến thế giới sương mù kia nhỉ?” Anh bắt đầu cân nhắc chi tiết cụ thể.

Thực ra, anh đã có một câu thần chú chắc chắn thành công, đó chính là phiên bản phiên âm thuần túy bằng tiếng Loen của "Phúc Sinh Huyền Hoàng Thiên Tôn". Vấn đề là nó sẽ khiến anh mất quyền kiểm soát không gian trên sương mù xám, mất vị thế chủ đạo, nên chỉ có thể loại bỏ.

“...'Kẻ Khờ' đến từ thế giới khác'? Không được. Tuy nó đủ chính xác, và hầu như không có thực thể nào khác thỏa mãn điều kiện đó, nhưng lại phơi bày bí mật lớn nhất của mình…” Klein nghĩ hết câu thần chú này đến câu thần chú khác rồi lại gạch bỏ chúng.

Khoảng bảy đến tám phút sau, anh cuối cùng cũng ấn định được câu mô tả định hướng đầu tiên trong thần chú: "Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này."

Hiển nhiên điều này vẫn chưa đủ chính xác, Klein nhanh chóng bổ sung thêm một dòng: "Chúa tể thần bí ngự trên màn sương xám."

Ghép hai câu này lại là đủ để thu hẹp phạm vi về mỗi anh, đồng thời gắn chặt anh với màn sương xám.

“Vẫn có chút thiếu. Không thể loại trừ khả năng trên màn sương xám còn nhiều không gian, nhiều chúa tể khác. Càng không thể bài trừ khả năng mô tả này sẽ trỏ hướng Linh Giới...” Klein cau mày, dự định thêm một lớp bảo hiểm khác.

Hừm... Anh suy nghĩ trọn một phút đồng hồ, cuối cùng mới nghĩ ra đoạn mô tả cuối: "Vị vua vàng đen nắm giữ vận may!"

Đây là cách dịch gần đúng của "Phúc Sinh Huyền Hoàng Thượng Đế". Nếu chỉ có mỗi câu này, tỷ lệ chệch mục tiêu, thu hút những tồn tại nguy hiểm không xác định là rất cao. Nhưng với hai điều kiện giới hạn trước đó, lại thêm việc anh từng dùng thần chú tương tự để bước lên màn sương xám, đối tượng mô tả đã hoàn toàn được khóa chặt.

Klein không biết việc tiến hành nghi lễ ma thuật theo ba đoạn miêu tả này có hiệu quả hay không, nhưng chắc chắn nó sẽ không thu hút sự chú ý của những tồn tại khác, cũng không khiến "Công Lý" và "Người Treo Ngược" lâm vào nguy hiểm.

Klein hít một hơi thật sâu, rồi niệm thầm câu thần chú đã được cân nhắc, “Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này. Chúa tể thần bí ngự trên màn sương xám. Vị vua vàng đen nắm giữ vận may…”

Anh hơi gật gù rồi lấy đồng hồ ra để xác nhận thời gian. 

“Hai giờ năm mươi tám phút…” Klein không nghĩ ngợi nữa. Anh cất đồng hồ, bắt đầu nhập định, vừa niệm từng câu thần chú vừa bước bốn bước ngược chiều kim đồng hồ để tạo thành một hình vuông.

Những tiếng ồn dữ dội nhất và tiếng hét lay động tâm trí nhất lại một lần nữa vang lên. Cơn đau đầu lần này còn khó chịu hơn cả lúc uống ma dược "Nhà Bói Toán". Không giống cơn đau dữ dội khi đầu bị xuyên thủng, đây là một cơn căng tức khiến người ta trở nên mất phương hướng, cuồng loạn và mất trí.

Thông qua phương pháp nhập định, anh nỗ lực phớt lờ những tiếng thì thầm ấy.

Những tiếng xì xào thủ thỉ rút lui như thủy triều. Cơ thể anh nhẹ bẫng, linh tính cũng nhẹ đi, mọi thứ bắt đầu trở nên bồng bềnh.

Màn sương xám vô cùng vô tận hiện lên trước mắt anh. Những ngôi sao đỏ thẫm lúc xa lúc gần trông chẳng khác nào những con mắt hấp háy. Bên trên màn sương mù xám xịt là cung điện nguy nga như nơi ở của những Người Khổng Lồ. Nó sừng sững ở đó như thể đã nằm đó suốt hàng trăm triệu năm.

Chỉ bằng một ý niệm, Klein dịch chuyển khỏi nơi mình đang đứng, ngồi xuống vị trí chủ tọa ở đầu chiếc bàn đồng có hai mươi hai ghế tựa lưng cao.

Hiệu quả của nghi lễ thực sự đã được cố định... Anh thầm thì, gõ nhẹ vào ấn đường, khiến sương mù xám bao phủ lấy mình, dày đặc hơn trước. Theo miêu tả của "Người Treo Ngược", nếu "Công Lý" trở thành Khán Giả thì tốt nhất không nên để lộ cử chỉ, hành động trước mặt cô ấy.

Không có thời gian khám phá, Klein đưa tay phải ra, xây dựng mối liên hệ vô hình để giao tiếp với hai ngôi sao đỏ thẫm quen thuộc kia.

.

Trên biển Sonia, nơi sắc lam hoành hành, một chiếc thuyền buồm cổ kính lướt đi theo gió.

Alger Wilson tự giam mình trong khoang thuyền trưởng, ra lệnh cho con tàu ma kích hoạt lớp phòng hộ ở mức cao nhất.

Trước mặt hắn là chiếc đồng hồ quả quýt mở bung, nằm bên cạnh chiếc kính lục phân màu đồng. Tiếng kim đồng hồ tích tắc tích tắc không mấy vui vẻ, mà toát lên sự căng thẳng.

Khi ba kim đồng hồ vừa chỉ đúng vị trí, khối đỏ thẫm bùng lên trong tầm mắt Alger Wilson, hoàn toàn làm lơ lớp lớp phòng hộ.

Than ôi... Tiếng thở dài của hắn vọng khắp khoang thuyền trưởng.

.

Backlund, quận Hoàng Hậu.

Audrey Hall tựa vào chiếc gối nhung, một lần nữa lướt qua tờ giấy màu vàng nâu trên tay. Trong đôi mắt như đá quý thấp thoáng hai vòng xoáy linh hồn đang chậm rãi xoay chuyển.

Ánh mắt nàng rất bình tĩnh và lạnh lùng, y hệt người chờ đợi một màn kịch bắt đầu.

Khi màu đỏ thẫm bật ra, người thiếu nữ bàng quan nhìn bản thân bị nuốt chửng.

.

Phía trên sương xám mịt mù, trong cung điện nguy nga, bên chiếc bàn dài bằng đồng cổ xưa đầy vết loang lổ.

Bóng dáng Audrey Hall vừa mới hiện ra, Klein với linh nhãn mở sẵn liền đưa mắt nhìn sang. Đúng như dự đoán, anh thấy các màu sắc ở sâu trong hào quang của nàng đã hòa quyện thành một, trở nên tinh khiết, yên tĩnh, như mặt hồ trong vắt phản chiếu rõ tất thảy.

Cô ấy thực sự trở thành một Kẻ Phi Phàm… Đang định chuyển mắt sang chỗ khác, Klein chợt phát hiện ra chiếc ghế tựa lưng cao thuộc về "Công Lý" đã thay đổi.

Những ngôi sao lấp lánh trên lưng ghế nhanh chóng di chuyển, tạo thành một chòm sao huyễn hoặc không thuộc về thực tại. Trong mắt Klein, chòm sao này vô cùng quen thuộc, bởi đó là một biểu tượng trong thần bí học - biểu tượng tượng trưng cho Cự Long!

"Khán Giả"... Cự Long… Klein kìm nén ý định lắc đầu, rồi quan sát ghế tựa lưng cao của "Người Treo Ngược". Đáng ra, từ góc độ của Klein, anh không thể thấy được lưng ghế. Nhưng đây là sân nhà của anh, và mọi thứ sẽ hiện ra theo ý muốn của anh. Chòm sao trên lưng chiếc ghế đó vẫn như cũ. Song Klein đã không còn là kẻ thiếu kiến thức nữa. Với vốn hiểu biết căn bản về thần bí học, anh nhận ra đó là biểu tượng "Bão Táp".

"Thủy Thủ"... "Hải Quyến Thuộc"... Bão Táp… Mấy cái này không có vấn đề. Màu hào quang bên trong "Người Treo Ngược" đã thuần khiết hơn khá nhiều… Hắn thăng cấp rồi sao? Phải rồi, biểu tượng trên lưng ghế của mình là gì nhỉ?

Dằn cơn hứng thú xuống đáy lòng, Klein dùng ngón tay gõ nhẹ ba lần vào mép bàn dài hệt những lần trước, mỉm cười nói, “Tiểu thư 'Công Lý', chúc mừng cô trở thành một Kẻ Phi Phàm.”

Ngài ta có thể trực tiếp nhìn ra điều đó sao? Audrey hơi giật mình, cười đáp, “Cảm ơn, cảm ơn ngài 'Kẻ Khờ', cảm ơn anh 'Người Treo Ngược'.”

“Nhanh hơn tôi dự tính.” Alger Wilson thản nhiên nói.

Klein không tiếp tục chủ đề này nữa, anh gõ nhẹ vào ấn đường, mở miệng hỏi, “Quý ông, quý cô này, hai người đã tìm được nhật ký của Roselle chưa?” 

Đối với câu hỏi của "Kẻ Khờ", Audrey không lập tức trả lời như thường lệ. Thay vào đó, nàng hướng đôi mắt long lanh chứa đầy sự dò xét về phía "Người Treo Ngược". 

Alger bất giác kiềm chế cử động. Sau vài giây thing lặng, hắn lên tiếng, “Tôi phát hiện hai trang nhật ký của Roselle Đại đế, cũng ghi nhớ nội dung của chúng.”

“Tôi có một.” Audrey với tầm nhìn bị che phủ bởi sương xám đáp bằng giọng dửng dưng.

“Rất tốt.” Klein không để niềm vui hay sự thất vọng ảnh hưởng giọng nói của mình.

Anh vừa vui mừng vì có tận ba trang, vừa thất vọng vì chỉ có ba trang. Xét cho cùng, lần sưu tầm đầu tiên thường khai thác tài nguyên và tiềm năng sẵn có của bản thân nên tương đối dễ dàng, nhưng càng về sau sẽ càng khó khăn và liên quan đến nhiều yếu tố khác hơn.

“Giờ chúng tôi sẽ 'biểu đạt' nó ra?” Audrey bình tĩnh hỏi.

“Phải.” Klein gật đầu cụt ngủn.

Anh giữ nguyên tư thế hiện tại, hầu như không thay đổi. Trước một "Khán Giả", anh phải hết sức cẩn thận.

Tiếng nói vừa dứt, tấm da dê màu vàng nâu và cây bút đỏ tức thì xuất hiện trước mặt Audrey và Alger.

Cả hai cầm lấy công cụ viết, bắt đầu hồi tưởng những ký hiệu trong đầu, đồng thời dồn vào đó khao khát được bộc lộ.

Từng dòng chữ lặng lẽ hiện trên tấm giấy da màu nâu vàng, có những nét ngay ngắn khí thế, có những nét thanh tú uyển chuyển, cũng có những nét xiêu xiêu vẹo vẹo. Chưa đầy một phút, toàn bộ nội dung mà Audrey và Alger cố gắng ghi nhớ đã được in hết ra.

Chỉ bằng một ý niệm, ba tấm da lập tức rơi vào tay Klein. Anh đưa mắt nhìn thoáng qua nhật ký, nhận thấy thứ tự chữ đã bị đảo lộn, nội dung bị thiếu hoặc sai chính tả. Tuy nhiên, thí nghiệm đã chứng minh rằng lỗi thứ tự trong phạm vi nhất định không ảnh hưởng đến việc đọc chữ Hán. Chưa kể, anh đã quá quen với việc đọc những văn bản bị kiểm duyệt với đầy dấu ****, nên chẳng ngại vụ này.

.

『Ngày 8 tháng 4, ta đứng trước mũi tàu "Ngai Đen" rồi giang rộng hai tay và nói với Grimm cùng Edwards: "Các người muốn kho báu không? Hãy tới tận cùng Biển Sương Mù đi. Tất cả của cải thuộc về ta đều được đặt ở đó!". Họ không hiểu trò đùa ấy một chút nào, thậm chí còn hỏi là ta thực sự cất giấu quỹ đen sao. Chán, quá ư là chán. Mấy người mà cứ như thế thì đâu thể trở thành Tứ Kỵ Sĩ Khải Huyền của ta được!』

『Ngày 11 tháng 4, ta phát hiện một hòn đảo vô danh không nằm trên bất kỳ tuyến đường biển an toàn nào. Có rất nhiều động vật siêu phàm ở đây. Không, ta thích gọi chúng là sinh vật siêu phàm hơn. Nghe hay hơn mà. Ngoài ra còn có các sinh vật kỳ quái khác. Thiết nghĩ, nếu Darwin mà xuyên qua thời không tới nơi này thì chắc chắn sẽ không thể nào viết ra thuyết Tiến Hóa được.』

『Ngày 15 tháng 4, Grimm đột nhiên trở nên kỳ lạ. Hắn bị lây nhiễm sao?』

.

Roselle Đại đế, sinh ra ở Vương quốc Intis, đã thực hiện chuyến viễn hành này vào lúc nào vậy? Biển Sương Mù hẳn là vùng biển phía tây Cộng hòa Intis... Ừm, phải tới thư viện tìm tài liệu lịch sử để đối chiếu mới được... Klein quét qua một trang, sau đó chuyển sang trang tiếp theo.

Tại thời điểm này, anh không còn che giấu chuyện mình có khả năng giải mã những ký tự bí mật của Roselle Đại đế nữa, bởi hành động này rất phù hợp với thân phận "Kẻ Khờ". Audrey cùng Alger thì ngồi đợi trong im lặng, trông không có vẻ gì là kinh ngạc, thậm chí còn coi đó là đương nhiên.

.

『Ngày 2 tháng 10, bọn họ bắt ta phải đính hôn với Matilda nhà Abel mà chẳng thèm hỏi ý kiến của ta trước! Lạy Chúa, ta thậm chí còn chưa gặp cô ta lần nào! Không được, nhất định phải từ chối! Cho dù có phải bỏ nhà trốn đi, tự lực cánh sinh hay chịu sự chèn ép chăng nữa, ta quyết phản đối cuộc hôn nhân sắp đặt này đến cùng!』

『Ngày 5 tháng 10, tiểu thư Matilda đẹp quá.』

『Ngày 6 tháng 10, tính cách và phong thái của em ấy đều chuẩn gu ta. Ta bắt đầu háo hức mong chờ ngày cưới của hai đứa.』

.

Này Đại đế, liêm sỉ của ngài đâu rồi... Klein ngả người ra ghế, cố gắng không để cảm xúc lọt ra ngoài sương xám. Anh phát hiện Roselle thời trẻ không hay viết nhật ký. Hầu hết thời gian, ông ta chỉ hạ bút khi muốn châm biếm, ghi chép hay giải tỏa cảm xúc trong lòng.

Klein chuyển ánh nhìn xuống dòng cuối cùng.

.

『Ngày 9 tháng 10, họ gọi ta là "Đứa con của Hơi Nước" kìa. Ta thích điều đó.』

.

Thấy hai trang đầu tạm thời không có giá trị, Klein không khỏi có chút thất vọng. Nhưng anh không hề nhụt chí, tiếp tục đưa trang thứ ba lên trên cùng. Trang này được viết ở cả hai mặt.

.

『Ngày 21 tháng 5, Giáo hội Thần Thủ Công cho phép ta chọn một trong hai khởi đầu của Con Đường Danh Sách. Một là "Kẻ Thông Hiểu Kiến Thức", thuộc Chuỗi Danh Sách hoàn chỉnh mà họ sở hữu; hai là "Kẻ Dòm Ngó Bí Mật" lấy từ Hội Khổ Tu Morse, nhưng lại không có Danh Sách cao.』

『Ngày 22 tháng 5, lựa chọn của ta rất đơn giản. Tất nhiên là "Kẻ Thông Hiểu Kiến Thức" rồi! Nó có Chuỗi hoàn chỉnh mà! Dẫu rằng nắm giữ nhiều thông tin về thần bí học sẽ giúp ta dễ dàng tìm được đường về nhà hơn, nhưng trong tình huống mà ta không đủ mạnh mẽ, tất nhiên sẽ cần phải dùng đến ngoại lực để xuyên qua thời không. Mà ngoại lực ấy là tốt hay xấu, thiện ý hay ác ý, đều không thể kiểm soát, vô cùng nguy hiểm. Đã vậy thì thà để bản thân trở nên mạnh mẽ, rồi trở về bằng chính sức mình. Một Danh Sách hoàn chỉnh sẽ là nhân tố quan trọng mà ta cần ưu tiên!』

『Ngày 23 tháng 5, ta đã trở thành một "Kẻ Thông Hiểu Kiến Thức". Nhờ sức mạnh của ma dược, ta thực sự nhớ lại toàn bộ kiến thức mình từng học trong quá khứ, nào là vật lý, nào là hóa học… Không chỉ nhớ lại, ta còn hiểu chúng sâu sắc hơn, biết được ý nghĩa và cách ứng dụng chúng. Ha ha, đây quả là một “class” được thiết kế riêng cho kẻ đến từ thế giới khác như ta! Ta có thể phát huy tối đa lợi thế của mình! Thật lòng mà nói, nếu ta quay trở về những năm lớp 12 với trạng thái này, ta chắc chắn sẽ trở thành thủ khoa! Nếu tiếp tục học các khóa chuyên môn chuyên sâu và bài bản, thì việc trở thành nhà khoa học chỉ còn là vấn đề sớm hay muộn.』

『Ngày 26 tháng 5, ta vô cùng thích thú với thân phận "Kẻ Thông Hiểu Kiến Thức". Lạ thay, mỗi khi ta tự cho mình là một "Kẻ Thông Hiểu Kiến Thức" và hành động đúng vai trò đó, những tiếng xì xào đinh tai nhức óc trong đầu trở nên êm dịu hơn hẳn. Những cơn nóng giận bột phát cũng được kiểm soát. Và ta lại nhớ tới việc viết tiếp cuốn nhật ký này. Đây có phải là "nhập vai" trong lời vị Zaratul bí ẩn từng nói với ta chăng? Có lẽ nó chính là chìa khóa để giải quyết mối họa tiềm ẩn trong ma dược.』

.

Vừa đọc nhật ký, Klein vừa cảm nhận sâu sắc sự khác biệt rõ ràng về tính cách và tác phong làm việc giữa anh và Roselle Đại đế. Tỉ như, đối với việc trở về, anh có xu hướng đào sâu, nắm vững kiến thức thần bí để đạt thành mục đích, còn Roselle Đại đế lại muốn dựa vào chính mình và kiểm soát nguy hiểm.

Thật lòng mà nói, đôi khi mình rất ghen tị với kiểu người này. Có lẽ tất cả mọi người đều mong muốn sở hữu những thứ họ không có… Đương nhiên mình cũng cần tính đến việc trở nên mạnh mẽ hơn. Hai mặt nhất định phải song hành... Từng suy nghĩ hiện lên trong đầu Klein. Anh thở dài một hơi.

Những lời Roselle Đại đế nói về việc giảm thiểu những mối nguy hiểm tiềm ẩn trong ma dược đã giúp anh tự tin hơn vào bản tổng kết tối qua, cũng như hiểu thêm một bước về bản chất của "nhập vai".

Anh đặt ba trang nhật ký xuống, ngước lên nhìn "Công Lý" và "Người Treo Ngược" rồi mỉm cười, “Thứ lỗi, ta hơi quá chú tâm vào việc đọc.”

Audrey kìm nén lòng ngưỡng mộ, thản nhiên nói, “Tôi hiểu mà. Tôi mong một ngày nào đó có thể đổi lấy nội dung nhật ký từ ngài.”

“Nó không miễn phí đâu.” Klein cười đáp, nhìn thoáng qua "Công Lý", nhân tiện liếc sang "Người Treo Ngược" trầm mặc.

Audrey đan những ngón tay vào nhau, đặt trước người và hỏi, “Ngài 'Kẻ Khờ', anh 'Người Treo Ngược', tôi muốn xin thỉnh giáo ba vấn đề. Nếu hai vị cho rằng câu trả lời có giá trị cao thì xin hãy cho tôi biết hai người muốn gì, tôi nhất định sẽ tận sức tìm kiếm.”

“Được.” Alger đáp gọn lỏn, giọng trầm ổn.

Klein hơi gật đầu rồi ngả người ra sau cho thoải mái.

Audrey suy nghĩ một hồi rồi hỏi, “Câu đầu tiên, 'nhập vai' rốt cuộc là gì? Tôi nhận thấy tác động từ tinh thần tàn dư trong ma dược lên mình rất nhẹ. Phải chăng vì thời gian qua tôi luôn 'nhập vai' khán giả?”

Alger không đáp, chỉ đưa mắt về phía "Kẻ Khờ", như thể cũng đang chờ đợi câu trả lời.

Klein dùng ngón tay gõ nhẹ mép bàn, nhẹ nhàng đáp, “Ta sẽ giải thích bằng một phép ẩn dụ. Hãy tưởng tượng sức mạnh cốt lõi của ma dược Danh Sách là một tòa lâu đài được canh gác nghiêm ngặt. Ở trong đó là những tàn dư tinh thần sẽ phản phệ cô. Mục tiêu của cô là tiêu diệt chúng để trở thành chủ nhân thực sự của lâu đài. Có hai phương pháp thực hiện việc này. Một là tấn công bằng vũ lực. Nhưng không có gì đảm bảo cách này sẽ thành công, và chắc chắn cô sẽ bị thương, trừ phi cô có ưu thế tuyệt đối để đè bẹp chúng, mà rõ ràng là chúng ta không sở hữu khả năng đó. Phương pháp thứ hai, cô nhận được một tấm thư mời từ chủ nhân lâu đài. Nó cho phép chúng ta vượt qua sự tra hỏi của lính gác, thuận lợi lẻn vào bên trong và dễ dàng giải quyết kẻ địch. Vấn đề nằm ở chỗ, thư mời sẽ miêu tả đặc điểm và khí chất của người khách. Vì thế, chúng ta nhất định phải cải trang và 'nhập vai' khách mời, cô hiểu chứ?”

Alger có vẻ đã sớm suy đoán được chuyện này, hắn bèn hỏi lại, “Thư mời đó chính là tên ma dược Danh Sách?”

“Đúng vậy.” Klein khẳng định.

Audrey bừng tỉnh, cảm giác mình vừa hiểu ra ý nghĩa của từ "nhập vai".

Trong phút cao hứng, nàng thoát vai "Khán Giả" và cất lời ca ngợi, “Quả là một phương pháp tài tình! Tôi nghĩ… tôi cảm thấy nó rất xứng với danh hiệu của ngài. Phong cách của nó cực kỳ phù hợp với 'Kẻ Khờ'… Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng 'nhập vai' có tác dụng như vậy. May mắn thay, mấy ngày vừa rồi tôi đều diễn vai 'Khán Giả' theo bản năng.”

Thiếu nữ dừng lại một khắc trước khi tiếp tục, “Với tôi, đây là một câu trả lời vô cùng giá trị, nếu cứ thế nhận thì lòng này khó yên. Ngài 'Kẻ Khờ', không biết ngài muốn đổi lấy thứ gì ạ? Tất nhiên, tôi vẫn còn thiếu nợ ngài một trang nhật ký của Roselle Đại đế nữa...”

“Ta muốn có thêm những trang nhật ký khác, hoặc là…” Klein khựng lại.

Anh nuốt câu bất kỳ thông tin nào liên quan đến Danh Sách "Nhà Bói Toán" xuống cổ họng. Yêu cầu cấp thấp như vậy ắt sẽ làm tổn hại hình tượng "Kẻ Khờ". Vì thế, anh đành tạm gác nó lại, dự định sau này tìm cơ hội hỏi một cách kín kẽ hơn.

Dù sao mình cũng mới thăng cấp gần đây, còn chưa tiêu hóa hết ma dược 'Nhà Bói Toán'... Anh tự trấn an bản thân khi tiếp tục, “Tất cả những thứ có liên quan tới gia tộc Antigonus, kể cả những gì ta đã biết.”

Alger im lặng vài giây, đắn đo nhìn vị trí ở đầu chiếc bàn đồng, rồi chậm rãi lên tiếng, “Ngài 'Kẻ Khờ'… Tôi tin mình có thể thanh toán thù lao cho đáp án ấy ngay bây giờ.”

“Được.” Klein cố duy trì giọng điệu trầm ổn.

Anh đặt khuỷu tay trái lên thành ghế, ngón tay chống phần trán, hơi nghiêng đầu sang một bên, bày ra tư thế bình tĩnh lắng nghe.

Alger suy xét một lát rồi nói, “Nhà Antigonus là một gia tộc lâu đời, lịch sử của họ thậm chí có thể truy ngược về Kỷ Tai Nạn trước Kỷ Thứ Tư. Họ có liên quan tới Phiến đá Báng Bổ thứ hai.”

Phiến đá Báng Bổ thứ hai? Có cả phiến thứ hai sao? Nó rốt cuộc có bao nhiêu phiến vậy?

Đồng tử Klein co lại, anh suýt thay đổi tư thế.

Theo cuộc trò chuyện lần trước của "Người Treo Ngược" và "Công Lý", Phiến đá Báng Bổ ghi lại hai mươi hai con đường thần thánh! Thứ quan trọng đến thế mà có tận hai cái, thậm chí hơn? Hai mươi hai con đường thần thánh… Con Đường Danh Sách… Liệu hai danh từ này có tương đương không? Phải chăng mỗi một một Con Đường Danh Sách hoàn chỉnh đều có thể dẫn đến ngôi vị của Thần?

Sự xuất hiện của Phiến đá Báng Bổ thứ hai khiến suy nghĩ trong Klein dần lan man. Anh biết rằng nếu không nhờ lớp sương mù xám che đậy thân hình, quá nửa cảm xúc của mình đã bị tiểu thư "Khán Giả" phát hiện.

Một người nghiên cứu lịch sử như anh không hề xa lạ với thuật ngữ "Kỷ Tai Nạn". Đây là tên gọi khác của Kỷ Thứ Ba.

Trải qua những ngày tháng ôn tập, Klein thậm chí còn biết Kỷ Thứ Ba được chia làm hai giai đoạn: Thời đại Vinh Quang và Thời đại Tai Họa.

“Phiến đá Báng Bổ thứ hai?” Audrey tỏ vẻ nghi hoặc. Nàng vẫn chưa lấy lại sự bình tĩnh và hoàn toàn trở lại trạng thái "Khán Giả". 

Hỏi hay lắm! Klein thầm vỗ tay hoan hô cho tiểu thư "Công Lý". Thân phận "Kẻ Khờ" không cho phép anh hỏi câu này.

Alger liếc "Kẻ Khờ", thấy đối phương không thay đổi tư thế hay mở miệng ngăn cản, bèn nghĩ một lát rồi nói, “Phiến đá Báng Bổ đầu tiên xuất hiện ở Kỷ Thứ Hai, còn được gọi là Kỷ Nguyên Hắc Ám. Đó là thời kỳ mà con người phải gắng gượng tìm cách sống sót dưới sự phù hộ của các vị thần. Phiến đá Báng Bổ thứ hai có mặt vào cuối Kỷ Thứ Ba. Thậm chí có thể nói rằng, sự hiện diện của nó đánh dấu sự kết thúc của Thời đại Tai Họa.

“Nội dung trên hai phiến đá được bảy Đại Giáo hội trông giữ nghiêm ngặt. Tôi chỉ biết chúng có liên quan tới con đường của Thần, chứ không biết chúng khác nhau như thế nào.”

“Vậy Phiến đá Báng Bổ mà Roselle Đại đế xem là phiến thứ nhất hay thứ hai?” Audrey tò mò hỏi.

Nghe thế, Klein nhớ lại những gì Alger từng nói về ma dược trong buổi tụ họp đầu tiên, rằng tên của ma dược Danh Sách đều đến từ Phiến đá Báng Bổ!

“Đội trưởng cũng từng nói tương tự, rằng sự hình thành và hoàn thiện hệ thống ma dược là nhờ sự xuất hiện của Phiến đá Báng Bổ... Điều này gián tiếp chứng minh Con Đường Danh Sách chính là con đường của thần!” Klein lặng lẽ trả lời câu hỏi mình đặt ra ban nãy.

Lần này, "Người Treo Ngược" Alger đáp thẳng, “Phiến thứ hai.”

Ánh mắt Audrey trở nên phẳng lặng khi tiến vào trạng thái "Khán Giả" một lần nữa. Thiếu nữ không nói gì, chỉ chăm chú nhìn "Người Treo Ngược".

Cái nhìn đó khiến Alger hơi bồn chồn, hắn dằn lòng xuống, chậm rãi nói tiếp, “Dưới triều đại của vua Solomon ở Kỷ Thứ Tư, gia tộc Antigonus rất có danh tiếng trong giới quý tộc, song không để lại bất kỳ sự tích ấn tượng nào. Mãi cho đến khi họ ủng hộ sự thành lập Đế quốc Tudor, gia tộc này mới chính thức đứng giữa sân khấu Lục địa Bắc. Vào thời kỳ đó, những cái tên cổ xưa như Antigonus, Amon, Abraham, Jacob đã vang danh khắp các vương quốc loài người. Tuy nhiên, sau Cuộc chiến Tứ Hoàng, Huyết Hoàng Đế của Đế quốc Tudor ngã xuống, họ cũng dần đánh mất vị trí đỉnh cao và bị săn đuổi bởi Thất Thần ngày nay. Cụ thể ra sao thì tôi không rõ, chỉ biết gia tộc Antigonus đã tận diệt trong tay Giáo hội Nữ Thần Đêm Đen. Ngài 'Kẻ Khờ', nếu ngài muốn biết thêm thì tôi e rằng ngài phải tìm đến Giáo hội Đêm Đen hoặc liên hệ với một vài tổ chức cổ xưa bí ẩn thôi. Hẳn ngài cũng biết tôi đang đề cập tới tổ chức nào.”

Tôi chịu á… Klein gật đầu, trong lòng lại cảm thấy bất đắc dĩ, “Ừm.” 

Hội Mật Tu là một, Hội Khổ Tu Moses mà đội trưởng và già Neil từng nhắc đến là hai, liệu Hội Giả Kim Tâm Lý có tính không nhỉ…

Trong lúc anh đếm thầm, Alger đưa ra tin tức cuối cùng, “Tôi không biết gia tộc Antigonus nắm giữ Con Đường Danh Sách nào, theo như miêu tả thì luôn có hai tính từ được lặp đi lặp lại, đó là 'quỷ dị', 'kinh khủng'.”

Quỷ dị và kinh khủng... Xét tới cuốn sổ kia, tới những gì đã xảy ra với nguyên chủ và bạn học của anh ta, tới tình trạng của mẹ Ray Bieber thì hai từ đó thực sự thích hợp… Klein thầm nghĩ, ngón tay liên tục gõ nhẹ vào cạnh bàn.

Tiếp đó, anh trầm giọng đáp, “Rất tốt, ta hài lòng với thù lao này.”

Lý do Klein liên tục gõ đầu ngón tay lên bàn là để nhấn mạnh động tác này, khiến "Người Treo Ngược" và "Công Lý" tin rằng anh có thói quen gõ gì đó, nhằm che đậy động tác đóng mở linh nhãn.

“Vinh hạnh của tôi.” Alger không thuận miệng đề cập tới vấn đề khác.

Audrey nhìn thoáng qua "Người Treo Ngược" và "Kẻ Khờ". Nàng nở nụ cười nhạt, “Vậy thì tôi sẽ hỏi câu thứ hai. Ma dược tiếp theo của 'Khán Giả' có tên là gì vậy? Tôi phải tìm manh mối ở đâu?”

Giá mà mình có thể hỏi trực tiếp như thế, nhưng lựa chọn khác nhau thì phải đối mặt với nan đề khác nhau... Thay vì đáp lời, Klein đánh mắt sang "Người Treo Ngược".

Alger yên lặng vài giây rồi bảo, “Vì tôi là người đã hướng dẫn cô đến Con Đường này, nên tôi sẽ trả lời miễn phí. Danh Sách 8 tiếp theo của 'Khán Giả' là 'Kẻ Đọc Tâm'. Danh Sách 7 là 'Bậc Thầy Phân Tích Tinh Thần', thời nay được gọi là 'Chuyên Viên Tâm Lý'. Đó là những gì tôi biết được từ một thành viên trong Hội Giả Kim Tâm Lý. Tôi nghĩ bọn họ có thể sở hữu rất nhiều công thức ma dược của Con Đường này.”

Hội Giả Kim Tâm Lý... "Người Thông Linh" Daly có vẻ khá tán thành lý luận của họ, còn đội trưởng lại xem đó là điều xấu xa và điên rồ… Klein trầm tư.

“Anh biết người thành viên ấy hiện đang ở đâu không?” Audrey háo hức hỏi. Bất kể là "Kẻ Đọc Tâm" hay "Chuyên Viên Tâm Lý" đều phù hợp với gu thẩm mỹ của nàng.

Alger bật ra một tiếng cười hiếm hoi, “Có chứ. Hắn ta đang đắm mình đâu đó quanh đảo Sonia. Tự tay tôi đã dìm hắn xuống đấy. Nếu cô muốn tìm hiểu về Hội Giả Kim Tâm Lý thì tôi chỉ có thể nói xin lỗi, manh mối đã bị đứt đoạn rồi.”

Hắn không sợ khả năng "Công Lý" có thể xác minh danh tính của mình thông qua chuyện này. Vì chuyện đó chỉ có mình hắn làm, mình hắn biết.

“Dìm...” Audrey không biết nên dùng biểu cảm gì để đáp lại mới phải. Nàng hít một hơi, tạm ngừng trạng thái "Khán Giả" và cất giọng ngượng ngùng, “Vấn đề thứ ba. Nếu, ý tôi là nếu nhé, một con vật bình thường uống ma dược Danh Sách 9 thì chuyện gì sẽ xảy ra?”

Câu hỏi kỳ quặc vậy… Klein len lén gõ trán hai lần. Anh nhanh chóng phát hiện màu hào quang của Audrey có chút bối rối, khẩn trương và xấu hổ.

Lẽ nào cô làm điều ngốc nghếch đó rồi à? Klein hơi sững sờ, nhưng không cảm thấy kỳ quái cho lắm.

Sau hai lần tụ họp, anh xác định tiểu thư "Công Lý" rất có khả năng làm ra những chuyện như vậy.

Hiển nhiên, "Người Treo Ngược" Alger cũng sửng sốt chẳng kém, mất một lúc mới trả lời, “Động vật bình thường không có trí óc con người nên không cách nào lập tức học được nhập định. Vì vậy, nhiều khả năng chúng sẽ chết ngay tại chỗ hoặc sa đọa thành quái vật. Nếu sống sót, chúng sẽ biến thành những sinh vật siêu phàm. Nếu ma dược có tính tăng cường tư duy thì chúng có khi sẽ trở nên thông minh hơn.”

“Hiểu rồi.” Audrey thầm thở phào một hơi, gật gật đầu, thả lỏng nói, “Tôi không còn câu hỏi nào khác.”

Alger thoáng tư lự, quyết định không đề cập tới "Hội Cực Quang" hay "Kẻ Lắng Nghe" và lắc đầu theo, “Tôi cũng vậy.”

“Ta có một việc.” Klein giữ nguyên tư thế, cười nói, “Cần các người hợp tác.”

Với linh nhãn đang mở, anh lập tức nhận thấy "Người Treo Ngược" lộ rõ vẻ căng thẳng, tiểu thư "Công Lý" luôn vô ưu cũng tỏ ra sợ hãi và cẩn thận hơn.

Trước khi họ mở lời, Klein đã trấn an, “Đừng lo. Đó chỉ là một việc nhỏ nhặt mà thôi. Nếu thành công, nó sẽ có lợi cho các người. Vì vậy ta sẽ không trả thêm thù lao.”

“Xin ngài cho hay.” Audrey vô thức tiến vào trạng thái "Khán Giả". Dẫu vậy, nàng vẫn không thể nhìn xuyên qua màn sương xám dày đặc bao quanh "Kẻ Khờ".

“Tuân theo ý ngài.” Alger trấn tĩnh lại rồi thấp giọng nói.

Klein hơi nhúc nhích ngón tay, bảo, “Trước đây ta từng nói sẽ làm một vài thử nghiệm, giúp các người có thể xin nghỉ trước. Như vậy, các người sẽ không phải lo lắng khi đang ở trong trường hợp khó xử vào chiều thứ Hai.”

“Đó là nguyện vọng của chúng tôi.” Nét mặt Audrey giãn ra.

Alger cân nhắc hỏi lại, “Chúng tôi cần làm gì?”

“Khi nào có thời gian, các người hãy làm thử một nghi lễ ma thuật. Không cần quá trang trọng. Miễn là ở trong môi trường không bị quấy nhiễu là được… Sắp bốn ngọn nến mới ở bốn góc tế đàn, tốt nhất là loại nến có mùi đàn hương… Đặt một ổ bánh mì trắng ở ngọn nến góc trên cùng bên trái, một bát mì Feynapotter ở góc trên cùng bên phải, cơm hải sản ở góc dưới cùng bên trái, bánh Desi ở góc dưới cùng bên phải… Sử dụng một con dao bạc để tạo ra một kết giới linh tính…”

Klein mô tả nghi thức ma pháp mà anh cải biên từ nghi lễ đổi vận, đồng thời miễn phí hướng dẫn tiểu thư "Công Lý" cách tạo ra môi trường linh tính.

Thành thật mà nói, vì mục tiêu chỉ hướng về chính mình, Klein tin rằng có thể bỏ luôn phần đầu, tức là phần cúng tế nhằm khơi gợi sự quan tâm và lấy lòng các thực thể tương ứng. Nhưng anh vẫn giữ nguyên để quy trình trông ra gì hơn. Tất nhiên, nó cũng không khớp với câu "Thần là hai, cộng với bản thân là ba" của già Neil. 

“Trộn hoa ánh trăng, bạc hà vàng, hoa thâm miên, cam kim thủ, hoa hồng đá lại với nhau rồi chưng cất, chiết xuất thành tinh dầu, nhỏ vào mỗi nến một giọt…”

Audrey hứng thú lắng nghe. Nàng chép lại, sau đó hỏi, “Lời khấn thì sao? Ngài 'Kẻ Khờ', lời khấn tương ứng là gì vậy ạ?”

Alger cũng dừng bút, nghiêng đầu nhìn "Kẻ Khờ".

Được bao quanh bởi màn sương xám đặc quánh, Klein gõ nhẹ ngón tay lên mép bàn, bình thản nói bằng tiếng Hermes, “Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này. Chúa tể thần bí ngự trên màn sương xám. Vị vua vàng đen nắm giữ vận may…”

“Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này... Chúa tể thần bí ngự trên màn sương xám... Vị vua vàng đen nắm giữ vận may…” Khi đọc thầm ba đoạn miêu tả này, lòng Audrey đột nhiên nổi lên sóng to gió lớn, khiến nàng không cách nào duy trì trạng thái "Khán Giả" nữa. 

Trước khi bị kéo vào màn sương xám, mặc dù chưa được chính thức tiếp xúc với sức mạnh siêu phàm, một người yêu thích thần bí học như nàng cũng từng tham gia những buổi họp mặt riêng tư với những người bạn quý tộc có cùng sở thích, trao đổi những thông tin không rõ thật giả, từng học chữ Hermes dùng cho nghi lễ và thử nghiệm một số nghi thức được người khác kể lại.

Những nghi lễ đó đều không có hiệu quả. Nhưng nó giúp Audrey phần nào hiểu được cấu trúc của một đoạn khấn. Bởi vậy, nàng biết rõ ba đoạn cầu khẩn trong lời "Kẻ Khờ" đại biểu cho điều gì. Nó đại diện, chỉ hướng bảy vị thần nhìn xuống thế gian! Gần như tương đương với "Chúa Tể Của Sắc Đỏ, Tổ Mẫu Của Những Điều Ẩn Giấu, Đế Vương Của Kinh Hoàng Và Bất Hạnh"!

Liệu ngài "Kẻ Khờ" có phải là một thực thể vô danh, bí ẩn, mạnh mẽ và hùng mạnh như các vị thần mà đám Glaint từng nhắc đến không? Là cội nguồn của nguy hiểm cần né tránh trong nghi lễ? Nhớ lại những lần bạn bè nàng than thở về các nghi thức kỳ quái mà họ vừa muốn thử vừa không dám thử, nàng nhất thời im thít.

Còn Alger Wilson, người hiểu biết hơn Audrey thì rùng mình khiếp sợ.

Nếu nghi lễ ma thuật mà "Kẻ Khờ" thiết kế thật sự có thể chỉ hướng ngài ta, khiến ngài ta nhận được lời cầu xin của chúng ta, thì... thì nhất định phải dùng kính xưng người đó là 'Ngài', một danh xưng ngôi thứ ba để chỉ các vị thần và những sinh thể tương tự... Mình thật may mắn, thật khôn khéo làm sao khi luôn tỏ ra hết sức hợp tác, không làm bất cứ chuyện ngu ngốc nào, kể cả thăm dò thì vẫn nằm trong vạch giới hạn...  Có lẽ Ngài là một tồn tại cổ xưa, ẩn giấu, đáng sợ nào đó, chỉ là không dùng diện mạo ban đầu và danh hiệu thật sự để xuất hiện trước mắt chúng ta mà thôi... Là Ma Nữ Nguyên Sơ, Nhà Hiền Triết Ẩn Giấu, hay Chúa Sáng Tạo Chân Chính trong tín ngưỡng của các giáo phái bí ẩn?

Alger nhận thức được rằng hình dáng "Kẻ Khờ" mà hắn đang nhìn thấy chưa chắc đã là hình dáng thực sự của Ngài. Ngài thậm chí có thể không có giới tính, hoặc không phải là sinh vật dạng người.

Klein một tay chống trán, tay còn lại nhẹ nhàng gõ vào mép bàn đồng dài. Dù nhận ra sự thay đổi của "Người Treo Ngược" và "Công Lý", anh vẫn vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, như thể mọi thứ đều nằm trong dự liệu, rồi tiếp tục nói mà không bận tâm tới mấy người kia:

“Tôi khẩn cầu sự trợ giúp của Ngài.

“Tôi khẩn cầu sự ân sủng của Ngài.

“Xin hãy ban cho tôi một giấc giấc mộng đẹp.

“Hoa thâm miên, loại thảo mộc thuộc về mặt trăng đỏ, xin hãy truyền sức mạnh của mi vào câu thần chú của ta!

“Cam kim thủ, loại thảo mộc thuộc về mặt trời, xin hãy truyền sức mạnh của mi vào câu thần chú của ta!”

“…”

Anh mô tả chi tiết câu thần chú có định dạng khác, sau đó cười hỏi, “Quý cô và quý ông đây nhớ kỹ chưa?”

“Á…” Tiếng kêu khẽ khàng thoát ra từ môi Audrey. Thiếu nữ vội vàng che miệng rồi nghiêm túc ghi nhớ.

Nhờ trí nhớ mạnh mẽ của "Khán Giả", nàng nhanh chóng nhớ kỹ, rồi mở miệng lặp lại để xác nhận.

Alger thì biểu hiện bình thường hơn hẳn. Bút trong tay hắn chưa dừng một giây phút nào, mặc cho ý nghĩ trong lòng ra sao.

Sau khi xác nhận lại ký ức của Audrey, Klein khẽ cười, “Nếu thử nghiệm này thành công, lần sau chúng ta có thể hơi chỉnh sửa đoạn khấn để đạt được mục đích mình muốn. Ta hy vọng các người sẽ dành thời gian hoàn thành nghi thức này, chậm nhất là thứ Tư.”

Anh định tối thứ Năm sẽ quay lại đây nhằm xác minh xem nghi lễ ma thuật có hiệu quả hay không. Sở dĩ anh không để "Người Treo Ngược" và "Công Lý" trực tiếp cầu xin vắng mặt cũng vì lo không thể phân biệt họ chỉ đang thử nghiệm nghi lễ hay thật sự muốn xin phép. Tới lúc đó, kéo họ lên hay không kéo đây?

“Tuân theo ý ngài.” Audrey và Alger điều chỉnh cảm xúc, cung kính trả lời.

“Theo đề nghị lần trước của 'Người Treo Ngược', bàn chuyện chính xong sẽ đến giai đoạn tán gẫu, ai muốn bắt đầu trước?” Klein ra dấu mời.

Audrey suy nghĩ một lát rồi nói, “Thưa ngài 'Kẻ Khờ', việc thi tuyển sàng lọc và tách biệt công vụ khỏi chính vụ mà ngài từng đề xuất đã được không ít nghị viên ủng hộ. Rất có thể nó sẽ được thực hiện. Tất nhiên, với hiệu suất công tác của chính phủ vương quốc thì cũng phải chờ ít nhất nửa năm nữa mới ra được phương án.”

Nàng không lo "Người Treo Ngược" sẽ lần ra thân phận mình qua chuyện này. Vì nàng chỉ "vô tình", "thuận miệng" gợi ý vài câu, khiến mấy bà mấy cô kiêu căng kia tưởng chính họ mới là người nghĩ ra ý tưởng, làm họ háo hức khoe khoang với chồng, với cha, với anh em mình.

Trong giây phút ấy, Audrey cảm thấy mình đang nhìn một đám khổng tước vàng xòe đuôi.

Nàng dám chắc những quý bà đó sẽ không ngừng tự ám thị bản thân, giành công trạng về mình, hoàn toàn quên mất vai trò của nàng, thậm chí hục hặc nhau xem ai mới là người đề xuất đầu tiên.

Khi sử dụng phương pháp khéo léo như vậy để thay đổi tình hình trong vương quốc, Audrey có cảm giác thành tựu kỳ lạ, cứ như thể nàng đã tìm ra cách để "Khán Giả" gây ảnh hưởng đến tình tiết của vở kịch vậy.

“Hy vọng là thế.” "Người Treo Ngược" Alger chế nhạo.

Hắn dừng lại vài giây, nhìn về phía "Kẻ Khờ" ngồi ở đầu bàn đồng, cân nhắc từ ngữ rồi nói, “Trong vài chục năm gần đây, tần suất hoạt động của các hội kín ngày càng gia tăng, thậm chí còn xuất hiện thêm vài tổ chức mới, có quy mô và sở hữu sức mạnh siêu phàm nhất định.”

Muốn dò hỏi nguyên nhân từ tôi sao? Tôi vẫn chưa được tiếp xúc với tài liệu liên quan tới các tổ chức bất hợp pháp đâu… Klein thầm nhủ. Anh mỉm cười, không trực tiếp đáp lại thông tin của "Người Treo Ngược", chỉ lập lờ nói, “Một số sức mạnh cổ xưa đang thức tỉnh.”

Chẳng hạn như sức mạnh mà cuốn sổ tay của gia tộc Antigonus đại diện…

“Vậy sao…” Alger nhỏ giọng lẩm bẩm như nghĩ đến điều gì đó.

Klein đảo mắt qua "Người Treo Ngược" và "Công Lý", “Nếu không còn gì khác, vậy thì buổi tụ họp hôm nay sẽ kết thúc ở đây.”

“Xin theo ý ngài.” Audrey và Alger cùng nhau đứng dậy.

Klein búng tay, cắt đứt kết nối với những ngôi sao đỏ thẫm, nhìn hai bóng người biến mất khỏi đại sảnh cao chót vót.

Anh đứng lên, vòng ra phía sau chiếc ghế tựa lưng cao ở đầu chiếc bàn đồng dài và chăm chú quan sát biểu tượng chòm sao trên đó.

Các vì sao rực rỡ móc nối với nhau tạo thành một ký hiệu kỳ quái, một ký hiệu nằm ngoài phạm vi kiến thức thần bí học hiện tại của Klein. Anh cẩn thận xem xét một hồi, mới phân biệt được "con mắt không tròng" tượng trưng cho bí mật và "đường xoắn vặn" tượng trưng cho biến hóa. Cả hai đều thiếu mất một bộ phận nào đó, chúng chồng lên nhau, hình thành một biểu tượng mới.

“Bí mật không hoàn chỉnh, biến đổi không trọn vẹn… Hai cái cộng lại sẽ ra cái gì?” Klein cau mày, nhất thời không nghĩ ra đáp án.

Anh dứt mắt khỏi chúng, đi dạo quanh ngôi đền cổ kính tráng lệ, quan sát từng ngóc ngách.

“Lúc đầu, mình chỉ nghĩ đại mà thôi, chỉ đưa ra một khái niệm sơ sài chứ không hề miêu tả hình dáng cụ thể của cung điện, của bàn dài, của những chiếc ghế… Vậy thì hình dạng của chúng dựa trên cái gì? Lựa chọn tối ưu? Nguyên mẫu ban đầu? Hay ánh xạ từ hiện thực?” Klein nhìn một lát, đột nhiên nghĩ tới vấn đề mà anh từng xem nhẹ.

Than ôi, không thể không nói, "chiến binh bàn phím" ta đây quả thực thiếu kinh nghiệm trong nhiều chuyện, không đủ tinh ý, nên mới phản ứng chậm chạp trước các tình huống, không đủ nhạy bén trong việc nhận biết và hiểu sự việc như vậy... Klein tự kiểm điểm rồi nghiêm túc kiểm tra khu vực xung quanh ngôi đền trên sương xám, nhưng không phát hiện sinh vật hay chỗ kỳ dị nào.

Đối với nơi hư ảo tưởng chừng vô cùng vô tận ở xa xa kia, anh tạm thời không dám tiến sâu vào trong đó, vì sợ sẽ hoàn toàn lạc lối trong ảo ảnh. 

“Hừm, nơi này đúng là tràn ngập bí ẩn... Đợi đến khi mình trở nên mạnh mẽ hơn, không biết liệu có thay đổi gì không nhỉ...” Klein thở dài, giải phóng linh tính, bao trùm bản thân, rồi bắt chước cảm giác rơi nhanh.

Mọi thứ vụt qua. Đủ loại ảo ảnh vỡ vụn. Anh xuyên qua màn sương xám, trông thấy thế giới hiện thực, nhìn chiếc bàn, màn cửa, giá treo quần áo trong phòng mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!