Quyển 1: Khúc dạo đầu của loli huyết tộc (Đã Hoàn Thành)

21: Đoàng! —— Đoàng!

21: Đoàng! —— Đoàng!

"Đoàng! Đoàng! Đoàng!" Trong tầm khóa mục tiêu của Tina, không phát đạn nào trượt.

Quỹ đạo hoàn hảo, những viên đạn kim loại từ nòng súng bắn ra với tốc độ cực nhanh.

Trên không trung, những tiếng kim loại va chạm vang lên như sấm sét giữa trời quang.

Ba tên Huyết tộc đều kinh hãi, chúng nhận ra Tina đột nhiên thay đổi phương thức tấn công và mục tiêu, nhưng chúng chỉ kịp nhận ra chứ căn bản không thể bắt kịp những viên đạn đó.

"Đội trưởng!" Một tên Huyết tộc vội vàng quay người hét lớn.

Nhưng Abrunet vẫn thần thái tự nhiên, vẫn tựa vào cột trụ, chỉ có điều so với lúc nãy, đầu hắn đã gục xuống —— trên người hắn không có lỗ đạn, không có vết thương, chỉ cúi đầu im lặng.

Đang lúc ba tên Huyết tộc không biết đội trưởng của mình còn sống hay đã chết, lại có thêm ba phát đạn liên tiếp lướt qua vai chúng! Tina không chút do dự, sau khi xác định lần bắn tỉa đầu tiên thất bại, cô bé "rắc rắc" vài tiếng rồi nạp đạn lại ngay.

Kiếm ảnh của Abrunet cực nhanh, hắn thu hết từng viên đạn của Tina vào tầm mắt, dùng lưỡi bạch kiếm thanh mảnh chắn dưới thân mình, chặn đứng cả bốn viên đạn.

Trong lúc chống đỡ, Abrunet còn liên tục phát ra những tiếng rên rỉ quái dị, khiến những kẻ khác không phân biệt nổi hắn có bị thương hay không.

"A~ Nữa đi~ Nữa đi~"

Thôi xong! Đội trưởng lại phát ra những âm thanh tồi tệ rồi!

Thời khắc mất mặt của tiểu đội Tường Vi lại đến. Ba tên thành viên dường như đều nhận ra điều gì đó, họ chẳng còn lo lắng cho Abrunet nữa, mà đồng loạt ôm mặt lắc đầu đi sang một bên.

Tina hạ súng bắn tỉa xuống. Thực lực của Abrunet dường như vượt quá dự tính, nhưng cô bé phát hiện ba tên Huyết tộc giao chiến lúc nãy đã ngừng tấn công.

"Nếu Tina có đạn xuyên giáp Diệt Khước thì đã thành công rồi..." Tina tự lẩm bẩm, phát hiện Abrunet sắp có động thái gì đó, cô bé liền trượt lùi về sau một khoảng ngắn.

Abrunet ôm eo vặn vẹo cơ thể, đột ngột ngẩng cái đầu đang cúi gầm lên, vẻ u ám quét sạch, thay vào đó là biểu cảm cực kỳ phấn khích: "Tuyệt quá, tuyệt quá đi mất~"

"Viên đạn của thiếu nữ va chạm với lưỡi kiếm của ta, sự rung động này khiến phần thân dưới của ta sướng đến co giật, cái này, cái này quả thực là ——"

"Viên đạn này mang ý nghĩa hoàn toàn khác, nó hệt như bàn tay thiếu nữ đang nhẹ nhàng vuốt ve chỗ nhạy cảm của ta vậy! Chỉ cần nghĩ đến việc người nổ súng là một cô gái có đôi mắt lạnh lùng như thế này thôi đã khiến ta phấn khích không chịu nổi rồi."

"Đội trưởng lại bắt đầu nghịch thiên rồi."

"Miễn bàn, cái này là nghịch thiên thật sự."

"Chịu không nổi luôn."

Ba tên thành viên Huyết tộc khác đã biến mất dạng, họ không muốn muối mặt theo, nên đã cực kỳ ăn ý rút khỏi chiến trường, cùng nhau ngồi xổm trước cửa tiệm tạp hóa trong trường ăn kem. Trước khi Abrunet trở lại bình thường, bọn họ nhất quyết không quay lại. Tuy nhiên, họ cũng biết một khi Abrunet chiến đấu nghiêm túc, một mình hắn đối phó với Tina vẫn không thành vấn đề.

Abrunet nhìn Tina bằng ánh mắt mong đợi cô bé tiếp tục nổ súng. Nhưng Tina lại thu hồi súng bắn tỉa.

"Ư, đau đầu... không, là trung tâm xử lý dữ liệu gặp vấn đề... Kẻ địch xuất hiện phản ứng kỳ lạ, tương tự như tính cách 'cuồng bạo' ở con người. Tina sẽ dùng hỏa lực cao nhất để đối phó với thủ lĩnh kẻ địch."

Xoạt xoạt xoạt xoạt xoạt ——!

Trong chớp mắt, Tina lôi ra một đống súng máy hỏa lực mạnh từ dưới tà váy, lắp lên sau lưng, đồng thời mười mấy họng súng cùng lúc nhắm thẳng vào Abrunet.

Dưới váy thiếu nữ có gì? Có không gian bốn chiều, và chứa đựng hỏa lực đồ sát kẻ thù!

Còn nhìn về phía Abrunet, trong tay hắn chỉ có một thanh trường kiếm Huyết tộc mà thôi.

"Ngài à, thời đại thay đổi rồi."

Tina đưa ra lời tuyên cáo tấn công. Trong phút chốc, vô số quỹ đạo đạn vạch ngang bầu trời. Abrunet nheo mắt đối mặt với cơn mưa đạn, trong ánh đao kiếm ảnh, hắn "keng keng xình xình" đánh chặn toàn bộ đạn lạc. Sau khi chặn hết đạn, hắn ngạo mạn ngẩng cao đầu, khoe khoang nói:

"Rất tiếc, xem ra thời đại vẫn chưa đổi đâu."

Đột nhiên, đồng tử hắn đông cứng lại. Abrunet chỉ cảm thấy sau lưng lạnh toát, một bóng đen cực nhanh lướt qua từ phía sau. Khi hắn định quay đầu lại, một họng súng lạnh lẽo không biết từ lúc nào đã dí sát vào trán hắn.

"Hỏng bét... Từ bao giờ mà..."

Một tiểu loli dị sắc đồng tử, chỉ mặc độc một chiếc áo phông trắng rộng thùng thình đã đứng trên lan can, ánh mắt lộ ra tia sáng hung ác, khẽ nhếch môi cười: "Không, thưa ngài, thời đại thực sự đã đổi rồi."

—— "ĐOÀNG!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!