Quyển 1: Khúc dạo đầu của loli huyết tộc
32: Em có tin vào ma pháp không?
0 Bình luận - Độ dài: 990 từ - Cập nhật:
85, 57, 86. Đó là số đo ba vòng của em gái.
Đáng để nhắc tới là, trong số những cô gái cùng trang lứa, đây đã là một thành tích vô cùng đáng tự hào.
Đặc biệt là với một cô gái có dáng người mảnh mai như em gái mình, có thể đạt được mức độ này là cực kỳ hiếm có, đại diện cho việc "hàng thật giá thật", gần như đã đủ để được gọi là thân hình bước ra từ thế giới 2D.
Sau khi Tô Tiểu Tiểu đọc vanh vách dãy số này, ánh mắt của Tô Tiểu Tử sững lại.
Com bé chỉ chớp chớp mắt, im lặng không nói gì, trông như bị hóa đá.
Không khí đồng thời rơi vào tĩnh lặng.
Có lẽ một sự xung đột mãnh liệt nào đó đang diễn ra trong não bộ của con bé.
Tô Tiểu Tiểu bất lực nhún vai, thở dài một hơi mà không hề biết mình trông đáng yêu đến nhường nào, rồi nói tiếp:
"Số đo này là hồi năm ngoái cùng nhau đi mua quần áo ở phố thương mại, anh tình cờ nhớ được thôi. Cũng không biết bây giờ em có lớn thêm chút nào hay dáng người có thay đổi gì không."
"Anh vẫn còn nhớ lúc đó, anh bị em kéo xềnh xệch vào cửa hàng nội y nữ để chọn đồ cùng em. Ánh mắt của những cô gái xung quanh đổ dồn về phía anh, sự ngượng ngùng đó đến tận bây giờ anh cũng khó mà quên được."
"Không ngờ lại có lúc dùng đến nó trong hoàn cảnh này..."
Đây là ký ức chỉ thuộc về hai anh em Tô Mạc Già và Tô Tiểu Tử, không có người thứ ba nào biết được.
Cho dù Tô Tiểu Tử có coi đây là một trò đùa, thì lời thoại cũng quá chính xác rồi.
Hơn nữa, một bé gái bình thường làm sao có thể ghi nhớ những lời đó một cách trôi chảy như vậy?
Đúng vậy, đây chính là trải nghiệm thực tế của Tô Mạc Già.
Vì vậy cô có thể thuật lại một cách mượt mà, không nghi ngờ gì nữa, điều này đã chứng minh thân phận của cô ở mức độ rất lớn.
Đây chính là bằng chứng thép để anh em nhận thân!
Phải một lúc lâu sau, Tô Tiểu Tử mới dường như thoát ra khỏi mâu thuẫn kịch liệt trong não mình.
Con bé bắt đầu đi loanh quanh bên cạnh Tô Tiểu Tiểu với vẻ mặt vừa nghi hoặc vừa tò mò.
Hết đưa ngón tay ra chọc chọc vào má, lại vỗ vỗ vào mông, hoặc sờ sờ vào mái tóc bạc dài của Tô Tiểu Tiểu.
Tô Tiểu Tiểu cũng không phản kháng, ngược lại còn ngoan ngoãn đứng im như một con búp bê để em gái mặc sức nghịch ngợm, hy vọng con bé có thể dần dần chấp nhận sự thật này.
Thật sự rất lấy làm tiếc, vì đã xảy ra một số biến cố, nên anh trai của em đã biến thành một cô bé dễ thương thế này đây.
Đột nhiên, Tô Tiểu Tử ngồi phịch xuống giường, đôi chân trắng ngần vắt lên nhau, không nhịn được mà bật cười.
Ánh mắt cô nhìn thiếu nữ tóc trắng nhỏ nhắn đáng yêu trước mặt tràn đầy sự thương hại và buồn cười.
"Thật... thật sự là anh trai sao?"
"Phải mà——"
Giọng nói kéo dài đầy thất vọng và bất lực, thậm chí còn mang theo chút suy sụp.
Giờ đây Tô Tiểu Tử không tin cũng phải tin.
Tô Tiểu Tiểu đang mặc quần áo của anh trai, không chỉ biết số đo khi đi mua quần áo năm ngoái mà còn kể ra được ký ức tương ứng.
Hơn nữa ngữ khí của gã này à không ,của cô bé này, quả nhiên là rất quen thuộc nha.
Tô Tiểu Tiểu thấy em gái không những không lộ vẻ hoảng loạn vì thế giới quan sụp đổ mà còn cười như thể đang xem một chuyện hài hước, cô tưởng con bé vẫn chưa tin nên vội vàng định bổ sung thêm gì đó.
Trong lúc Tô Tiểu Tiểu đang cấp tốc lục tìm trong não những ký ức có thể làm bằng chứng, Tô Tiểu Tử đã vội vàng ngắt lời cô.
"Được rồi được rồi, em biết rồi. Những chuyện này quả thực anh trai không thể nói với người khác, bảo là đóng kịch thì cũng quá kỳ lạ. Vậy nên, nói cách khác, cô bé đang đứng trước mặt em đây thực chất chính là anh trai?"
"Ừm hứm——"
Giọng nói lại một lần nữa kéo dài trong sự tuyệt vọng.
Bị em gái cười nhạo, Tô Tiểu Tiểu cảm thấy uy nghiêm của người anh mà mình dày công xây dựng suốt mười mấy năm qua đang dần tan vỡ.
Cô vạn lần không ngờ tới, có một ngày mình lại biến thành con gái, rồi bị em gái nhìn chằm chằm bằng ánh mắt quái dị như vậy.
"Woa~" Tô Tiểu Tử vẫn không kìm được mà thốt lên kinh ngạc, không biết là kinh ngạc vì sự kỳ diệu của sự việc hay vì ngoại hình tinh xảo không tì vết của Tô Tiểu Tiểu.
Đây rõ ràng là một thiếu nữ bước ra từ trong tranh.
"Làm sao mà làm được thế?" Con bé bí mật dò hỏi.
Được rồi!
Có vẻ như đã miễn cưỡng khiến em gái hiểu được mức độ nghiêm trọng của sự việc, cũng không cần phải giả vờ làm em gái nhỏ gì nữa.
Đối mặt với câu hỏi nhỏ nhẹ của Tô Tiểu Tử, cô cũng giả bộ thâm trầm hỏi ngược lại:
"Chị—— phi! Em gái, em có tin vào ma pháp không?"
0 Bình luận