Quyển 1: Khúc dạo đầu của loli huyết tộc (Đã Hoàn Thành)
Mở đầu: Truyền kỳ đã khép lại
2 Bình luận - Độ dài: 583 từ - Cập nhật:
Câu chuyện đã kết thúc.
Dẫu trong lòng có vạn phần không cam tâm, nhưng chẳng ai có thể trốn chạy khỏi cái chết.
"Xì, đến đây là hết rồi sao..."
Dù đã sớm dự liệu ngày này sẽ đến, nhưng cảm giác nhiệt độ cơ thể dần tan biến cùng tầm nhìn ngày một nhòe đi, vẫn khiến Tô Mạc Già không khỏi cảm nhận được sự hư vô và lạnh lẽo khi cái chết cận kề.
Con đường của cậu đã hoàn toàn đi đến tận cùng.
"Hì hì, Tiểu Hồ Điệp... sao băng trên bầu trời đêm nay, thật sự là rực rỡ chói mắt quá."
"Sao băng? Đội trưởng đang nói đến những huyết tộc kia sao?"
Thiếu nữ được gọi là "Tiểu Hồ Điệp" quỳ ngồi trên đất, chậm rãi ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên.
Cô nhìn về phía bầu trời xa xăm đang phản chiếu ánh cực quang xanh thẳm, trong đôi đồng tử trong veo in bóng những quầng lửa liên tiếp vạch ngang thiên không, lao xuống mảnh đất khô cằn đầy vết sẹo chiến tranh.
Những quầng lửa đang rơi rụng kia, chính là quân đoàn huyết tộc bị thiêu rụi đôi cánh mà tan biến khỏi bầu trời.
"Dù là huyết tộc mạnh đến đâu, thì cũng chỉ đến thế mà thôi..."
Chàng trai tóc đen gối đầu yếu ớt lên đùi cô, phần mái dài che khuất một bên mắt, bộ quân phục rách nát màu xanh xám trên người đã bị máu tươi nhuộm thẫm.
Cơ thể đầy rẫy vết thương khiến cậu chẳng thể cử động thêm chút nào, nhưng khi nhìn về phía cảnh tượng hùng vĩ trên không trung, khóe miệng cậu vẫn khẽ nhếch lên một độ cong nhỏ.
"Nhưng cuối cùng có thể nằm trong lòng mỹ nữ mà chết một cách ngầu lòi thế này, cái kết này xem ra cũng không tệ lắm."
Khuôn mặt lấm lem tro bụi của thiếu nữ lại cúi xuống, ánh mắt hiu quạnh cũng rũ theo, những luồng gió nóng thổi tung mái tóc dài của cô, chiến trường rộng lớn nồng nặc khói súng càng khiến dáng vẻ cô trở nên nhỏ bé lạ thường.
"... Vậy sao? Thật ra chẳng ngầu chút nào đâu."
Cô lặng lẽ dùng những ngón tay thon dài chỉnh lại mái tóc cho chàng trai trong lòng, nhìn cậu chậm rãi nhắm mắt lại với vẻ mặt thong dong tự tại, như thể đang quay về những năm tháng tĩnh lặng, lắng nghe bản nhạc vang lên từ tai nghe.
Đồng thời, cô cũng cảm nhận được nhịp tim của cậu yếu dần, thân nhiệt lạnh đi... cho đến khi hoàn toàn mất sạch dấu hiệu sinh tồn.
Đến đây, cuộc chiến phương xa kết thúc.
Phe huyết tộc xâm nhập thế giới hiện thực đã bị trọng thương và đánh lui, đôi bên thương vong vô số, toàn bộ tiểu đội tiên phong tinh nhuệ cấp S "Thiểm Linh Tổ" – bao gồm cả Thủ tịch Diệt Khước Giả – đều đã hy sinh.
Câu chuyện thuộc về cậu, về cô, và về bọn họ... đến đây là hạ màn.
Tiểu Hồ Điệp quỳ trên mảnh đất hoang vu xám xịt, tà váy đỏ rực trải dài trên mặt đất, cô áp sát má vào trán cậu, cơ thể nhỏ nhắn khẽ run rẩy, im lặng dùng hai tay ôm lấy đầu cậu.
"Vĩnh biệt, đội trưởng đại nhân..."
2 Bình luận