3 – 3. Kẻ phản bội được chào đón
( bên Arcel )
Arcel đã cố gắng lợi dụng cơn mưa như trút nước để cố gắng lẩn trốn
Tuy nhiên, những kẻ đuổi theo Arcel không hề có ý định lùi bước ngay cả trong mùa mưa của khu Rừng Quỷ, họ là những chiến binh tinh nhuệ đã trải qua vô số cuộc chiến trong hành trình chinh phạt quỷ vương
Kết quả là, Arcel đã bị họ bắt được.
“…Làm ơn. Cầu xin mọi người hãy giả vờ như không nhìn thấy tôi. Tôi vẫn còn việc phải làm.” (Arcel)
Arcel không muốn đổ máu cùng với những người đồng đội cũ của mình, nàng và họ đã từng cùng nhau hát vang bài ca chiến thắng, nhưng có vẻ họ không muốn dừng lại
Nàng đối đầu với các hiệp sĩ của mình, chĩa thanh kiếm gỉ sét vào họ.
Liệu sự thành khẩn của Arcel có đến được với họ dù chỉ một chút ?
“Đừng thương hại gì ả ta, ả ta không còn là anh hùng nữa, mà chỉ là một mụ phù thủy độc ác.”(đội trưởng hiệp sĩ)
Tuy nhiên, hiệp sĩ dẫn đầu đã làm tròn bổn phận của ông ta.
Ông ta đã đập tan sự do dự trong lòng của những cấp dưới của mình
“bệ hạ đã ra lệnh cho chúng ta không được phép dao động bởi lời nói của mụ phù thủy và cũng cấm không dược nói chuyện với ả, công việc của chúng ta chỉ đơn giản là mang đầu ả về cung điện.”(đội trưởng hiệp sĩ)
“Ngài Karcal…”(Arcel)
Ông đã từng là một người sát cánh bên Arcel qua vô số cuộc chiến, thanh kiếm của ông là một thanh kiếm dũng cảm và trung thành, không bao giờ nao núng khi đối mặt với lũ quỷ trên chiến trường
Và giờ đây đáng buồn thay thanh kiếm đó lại chĩa thẳng vào Arcel
Cheng!
Thanh kiếm của Arcel và hiệp sĩ dẫn đầu va vào nhau, và kết quả đã hiện ra ngay lập tức.
cheng!
Kĩ thuật kiếm của Arcel đương nhiên là đứng đầu, tuy nhiên thanh kiếm của nàng ngay từ đầu đã trong tình trạng tồi tệ, thanh kiếm vỡ vụn và nàng bị hất văng .
“…”
“Kết thúc rồi.”(đội trưởng hiệp sĩ)
Arcel ngước lên nàng nhìn mũi kiếm đang chỉ thẳng vào mặt mình
Nàng không ngờ thanh kiếm cùng mình trải qua vô số chiến trường giờ đây lại hướng về mình
Arcel không hề muốn mọi chuyện diễn ra theo hướng này.
Nếu nàng tiếp tục chiến đấu, có lẽ nàng sẽ chiến thắng nhưng Arcel chắc chắn phải lấy mạng các hiệp sĩ.
Nếu cơ thể nàng ở trong trạng thái tối nhất, Arcel có thể khống chế mà không cần phải giết họ, nhưng đáng buồn thay hiện tại nàng không có khả năng làm như vậy.
Cơ thể Arcel có cảm giác như bị thiêu đốt và trái tim của nàng giống như bị lưỡi kiếm đâm vào vậy
Arcel bỗng nhiên có một ý nghĩ rằng sẽ thật tuyệt nếu nàng từ bỏ cuộc sống đau đớn này ở đây
Nhưng nàng không thể làm vậy được.
Arcel cắn môi, nàng cố gắng kìm nén nỗi đau trong cả thể xác lẫn tinh thần.
Arcel không muốn những hiệp sĩ bị thương hoặc chết.
Tuy nhiên muốn thoát khỏi tình huống này đòi hỏi phải có sự hi sinh
Đã đến lúc mà nàng phải đưa ra sự lựa chọn của mình
“Ôi là trời, sao mọi người lại mặc đống giáp đó trong thời tiết này vậy, chắc hẳn khó chịu lắm nhỉ”(Alfred)
“Giọng nói này…”(đội trưởng hiệp sĩ)
Có một kẻ đang đứng trên trời nhìn xuống bọn họ.
Không khí căng thẳng đang bao trùm mọi người biến mất khi hắn xuất hiện
“Đội trưởng, nhìn lên trời kìa!”(hiệp sĩ)
"Ngươi là-"(đội trưởng hiệp sĩ)
Các hiệp sĩ đều kinh ngạc trước sự xuất hiện bất ngờ đó.
Họ biết rất rõ rằng Lâu đài của quỷ vương nằm trong Rừng của Quỷ.
Họ cũng biết rằng ngay cả khi vua quỷ đã bị chinh phạt, nơi đây vẫn rất nguy hiểm vì còn rất nhiều quái vật ẩn nấp
Nhưng đúng ra hắn ta không nên ở đây
Lũ quỷ còn sót lại sau chiến tranh di tản đến khắp nơi trên thế giới
Nhưng tại sao sau tất cả hắn vẫn còn ở đây ?
Các hiệp sĩ đã dần kiệt sức sau nhiều ngày truy đuổi, Và giờ đây họ lại gặp một trong những kẻ nguy hiểm nhất còn sót lại của lũ quỷ.
“Con quỷ mang tên Alfred…!”
Sự can thiệp của hắn, kẻ được mệnh danh là Satan trong loài quỷ, giống như tia sét khổng lồ giáng xuống nơi này
Đền thờ thậm chí còn đặt việc tiêu diệt hắn lên trên cả công cuộc chinh phạt ma vương
Đã có năm vị vua bị hắn giết, ngay cả giáo hoàng cũng bị hắn sát hại.
Tầm ảnh hưởng của những việc đó thậm chí còn lớn hơn cả quỷ vương.
Tất nhiên, vì alfred là thuộc hạ của vua quỷ nên mọi chuyện đều do vua quỷ sai khiến.
Nhưng điều đó không làm ảnh hưởng đến việc hắn là một kẻ vô cùng nguy hiểm
“Sao mọi người lại đặt biệt danh cho một người lương thiện là satan chứ ? Mọi người đúng là thích việc đặt biệt danh kì lạ cho người khác mà.”(Alfred)
Alfred bước xuống đất với vẻ mặt khó hiểu.
Các hiệp sĩ nhanh chóng vây quanh Alfred chĩa thẳng thanh kiếm vào hắn, dù vậy Alfred chẳng có vẻ gì là để ý hắn phủi hạt mưa trên vai mình một cách vô cùng thoải mái.
Đó là một hành động vô cùng khó hiểu với các hiệp sĩ
Sao bạn có thể giữ thái độ như vậy khi kẻ địch đang chĩa kiếm vào mình ?
“Đầu tiên chúng ta hãy nói về những cái cây các anh đã phá trên đường đi và lũ ma thú các anh đã giết. Các anh sẽ bồi thường cho những thứ này như thế nào-“
“Ngươi lảm nhảm gì vậy! nhìn về trước mặt kìa!”(arcel)
“Hở sao lại là phía trước thế ?”(Alfred)
Xoẹt!
“Alfred…!”(Arcel)
Một hiệp sĩ tài giỏi sẽ không bao giờ bỏ lỡ một cơ hội dễ dàng như vậy.
Đầu của Alfred rơi ra ngay lập tức, và Arcel chạy đến nhưng đã quá muộn.
Chỉ một sơ hở trên chiến trường cũng dẫn đến mất mạng, và việc chộp lấy sơ hở đó của đối phương cũng chính là kiến thức cơ bản của một hiệp sĩ.
"Cút đi thằng quỷ bại trận, tao không có thời gian để nói chuyện với mày lúc này."(đội trưởng hiệp sĩ)
Vì kẻ cản đường đã bị tiêu diệt, nên các hiệp sĩ muốn hoàn thành nhiệm vụ chính của mình
Bỏ lại cái xác không đầu của Alfred, tên hiệp sĩ lại chĩa kiếm vào Arcel.
Bỗng nhiên một bàn tay từ phía sau vươn ra đặt lên vai hắn.
Hiệp sĩ quay lại nhìn phía sau, vẻ mặt vô cùng bất ngờ.
“Anh bạn nói gì vậy…”(Alfred)
Chỉ đến lúc đó người hiệp sĩ mới nhận ra sai lầm của mình.
“…Đã không nghe người ta nói hết, còn chặt đầu người ta nữa. Tinh thần hiệp sĩ của anh bạn đâu hết rồi?”
Quay lưng lại với kẻ thù trên chiến trường là một sai lầm chết người.
Alfred dùng một tay giữ lấy vai hiệp sĩ, tay kia nhẹ nhàng đặt cái đầu bị chặt trở lại cổ anh ta.
Không khí bỗng nhiên chết lặng dưới cảnh tượng đó
†††
(góc nhìn của Alfred)
Thật là kỳ lạ.
Tại sao con người luôn tấn công Alfred mỗi khi nhìn thấy hắn, dù hắn luôn cố gắng giải quyết vấn đề thông qua đối thoại?
Hắn có làm gì sai không nhỉ?
Vừa nãy, Alfred không hề đe dọa gì cả, nhưng đột nhiên đầu hắn lại rơi ra.
Những kẻ tự xưng là đấu tranh vì hòa bình lại giải quyết vấn đề bằng cách bạo lực nhất.
Tại sao lại như vậy nhỉ?
Alfred cho rằng không có phương tiện nào hòa bình hơn là giải quyết vấn đề thông qua đối thoại cả.
Nhưng tại sao chúng lại liên tục tấn công hắn?
Hay là vì con người chỉ thích đánh nhau thôi?
Đó quả là một điều hợp lí khi hắn nghĩ về mẹ mình.
"Một con quỷ như mày lại lải nhải về hòa bình sao?"(đội trưởng hiệp sĩ)
“Hừ…! chặn kiếm bằng tay không sao?!”(đội trưởng hiệp sĩ)
Kwajik!
Vậy thì bạn phải làm cho việc chiến đấu trở nên bất khả thi.
Nếu muốn hòa bình, hãy tước đoạt những vũ khí cần thiết cho chiến tranh.
Vũ khí duy nhất họ có là một thanh kiếm.
Nếu bạn giữ lấy thanh kiếm, họ sẽ không thể chiến đấu được.
Alfred tiến lại chậm rãi để những hiệp sĩ không cảm thấy bị đe dọa và đập vỡ tất cả kiếm của họ.
“Các ngươi đang làm gì vậy! Hãy tấn công tên quỷ đó đi!”(đội trưởng kị sĩ)
“Chúng tôi không thể cử động được…!”(hiệp sĩ)
Cuối cùng thì mọi người cũng đã dừng lại.
Đúng như dự đoán, tước đi vũ khí là lựa chọn khôn ngoan nếu muốn đàm phán.
“Anh bạn à hãy vứt thanh kiếm đó đi, tôi không muốn phá hủy nó đâu. Tôi nghe nói rằng kiếm dạo này khá đắt đỏ vì giá thép tăng cao mà? Nếu anh là một hiệp sĩ thì lương sẽ thấp, nên nếu anh muốn mua một thanh kiếm mới thì hẳn phải làm việc chăm chỉ lắm.”( Alfred)
Alfred mỉm cười thân thiện và vỗ vai vị hiệp sĩ trông trẻ nhất.
“…Hãy cẩn thận khi quay trở lại nhé? Vào mùa mưa, những loài thú ngủ yên trong mùa khô bắt đầu thức giấc”( Alfred)
“Ưm…”(hiệp sĩ)
Giờ Alfred mới để ý, sao da mặt người hiệp sĩ lại chuyển sang màu xanh thế?
Hắn có vỗ mạnh quá không?
Alfred khá tự tin về khả năng kiểm soát sức mạnh của mình…
“Dù sao thì, nếu mọi người không muốn nhìn thấy máu của mingh, hãy kết thúc ở đây. Bình thường tôi sẽ không làm vậy, nhưng hôm nay tôi cảm thấy rất vui vì có nhiều khách ghé thăm! Vì thế hôm nay tôi sẽ để mọi người đi mà không cần bồi thường gì cả!”( Alfred)
"Mày đang lải nhải gì vậy! Mày đang cố gắng tha cho bọn tao à!"(đội trưởng hiệp sĩ)
“Vâng, sau bao lâu thì cuối cùng cũng có khách ghé thăm. Thường thì khi họ gặp tôi, họ sẽ tấn công trước, nhưng lần này thì chuyện đó không xảy ra thật là đáng mừng.”( Alfred)
“?!”
Sau khi tước vũ khí của tất cả hiệp sĩ .Alfred tiến lại gần Arcel.
Không có bất kì thương tích đặc biệt nào cả.
Phụ nữ rất ngại có sẹo trên cơ thể.
“Đi thôi nào. cô không thấy lạnh à? Trời đang mưa thế này.”(Alfred)
“Hãy để họ đi trước đã-”(Arcel)
À, đúng rồi Alfred nhận ra mình đã quên các hiệp sĩ.
Mặc dù cần nhanh chóng đưa Arcel về, nhưng chúng ta phải từ từ đưa những anh bạn đã xâm nhập nhà người khác đi đã.
“…Tất cả lời đồn đều là thật, có vẻ người hùng của chúng ta đã bắt tay với quỷ giữ.”(đội trưởng hiệp sĩ)
Có vẻ anh bạn mới chặt đầu Alfred muốn nói gì đó.
Không phải với Alfred, mà là với Arcel.
Có vẻ như anh ta là người quen của Arcel.
“Không phải vậy! Tôi chỉ muốn ngăn chặn việc tàn sát lũ quỷ một cách bừa bãi thôi!”(Arcel)
“Câm mồm đi! Mày là kẻ phản bội đáng ghê tởm! Chiến đấu trên cùng một chiến trường với một mụ phù thủy như mày đúng là một nỗi ô nhục, ta thà chết còn hơn! Giết hại những người đồng đội đã gắn bó với nhau hàng chục năm theo cách tàn bạo như vậy…! Sao mày có thể làm điều đó khi mang khuôn mặt của một con người…”(đội trưởng hiệp sĩ)
Alfred nghĩ chẳng phải họ rất thân thiết sao?
Câu chuyện lúc đầu thì bình thường nhưng càng về sau nó càng trở nên đen tối hơn.
Hắn có thể thấy được lòng căm thù sâu đậm đang hướng về Arcel.
“không…! Tôi không hề làm thế! Khi tôi mở mắt ra…”(Arcel)
“Chậc chậc! Vậy thì máu trên thanh kiếm mà ngươi cầm là của ai!”(đội trưởng hiệp sĩ)
“Kẻ đã giết họ… là tôi…”(Arcel)
tình hình của Arcel đang trở nên tồi tệ hơn trước.
Đôi mắt Arcel run lên vì lo lắng, nàng cắn chặt môi đến mức chảy máu, và nàng chỉ biết hướng ánh mắt xuống đất
Nó tương tự như lúc Alfred bị mẹ mắng vậy hắn nghĩ
“Cuộc trò chuyện kết thúc tại đây.”(Alfred)
Trước hết, đây thậm chí không phải là một cuộc trò chuyện.
Chỉ là một cuộc đổ lỗi một phía
“Đặt cô ta xuống!”(trưởng hiệp sĩ)
Alfred bay lên trời, ôm Arcel trong vòng tay.
Khi hắn ôm cơ thể Arcel trong lòng, hắn cảm nhận được cơ thể cô rất lạnh.
Dường như nguyên nhân khiến cơ thể Arcel run rẩy không chỉ đơn thuần là vấn đề tâm lý.
“Không sao đâu, tôi sẽ không làm rơi cô đâu. Lúc đầu tôi cũng làm rơi một vài người, nhưng giờ tôi đã quen với việc bay cùng người khác rồi.”(Alferd)
“Ồ không… Không phải như vậy đâu…”(Arcel)
Alferd luôn bắt cóc những nàng công chúa bằng cách này
Hắn bay cao đến nỗi mọi người ở dưới trông như con kiến, và những nàng công chúa, vốn ban đầu nổi loạn, giờ đây lặng lẽ ôm chặt lấy hắn.
Ngay cả khi bạn nói rằng bạn không thích nó, bạn có nghĩ rằng cơ thể mình đang nói thật không?
Con người dường như không mấy trung thực.
“Dù sao thì, vì sao những người đó tìm cô vậy, dù cho là quỷ vương cũng chốn trong chăn khi đến mùa mưa của khu rừng quỷ.”(Alfred)
“…”
Arcel không trả lời.
nàng không nghĩ ra lí do mà nàng muốn nói.
Khi leo lên khá cao, Alfred nhìn xuống và thấy hiệp sĩ vẫn đang nhìn chằm chằm vào Arcel.
Có phải Arcel đã lấy tiền của họ không?
“Dù sao thì, sau khi nghe câu chuyện, tôi nghe nói cô là kẻ phản bội.”(Alfred)
“…Đúng, tôi đã phản bội họ. giờ sẽ không còn nơi nào dành cho tôi nữa.”(Arcel)
Arcel cúi đầu với vẻ mặt cay đắng.
“Vậy thì sao cô không ở lại nhà tôi một thời gian? Bạn cũng thấy, con người sẽ khó mà tìm thấy được nó. Tôi cũng rất hoan nghênh cô”(Alfred)
“vì sao anh lại nói như vậy? Sao anh lại tốt với tôi vậy? chẳng phải tôi đã giết vua của anh sao ?”(Arcel)
“tôi cũng đã giết nhiều vị vua loài người, phải không? năm người? tôi cũng đã nói là tôi không thích quỷ vương. Ý tôi là, tôi muốn lật đổ thằng khốn đó và dìm hắn xuống bùn.”(Alfred)
Alfred khá biết ơn vì Arcel đã tiêu diệt được vua quỷ.
Hắn cũng đã giết các vị vua của họ.
Và trên hết.
“Hơn nữa, cô đã cứu mạng tôi, mẹ tôi luôn dặn tôi đừng quên ơn những người đã giúp mình. Cô có thể coi đây là sự đền đáp ơn cứu mạng tôi.”(Alfred)
Alfred nghĩ không có thời điểm nào tốt hơn lúc này để đáp lại ân huệ đó.
“Vậy sao… vậy anh có thể giúp tôi được không?”(Arcel)
Vẻ mặt của Arcel có vẻ khá hơn một chút khi nàng trả lời Alfred.
Trời vẫn còn tối, nhưng ít nhất cũng không đến mức không nhìn thấy gì dưới chân.
“và chẳng phải tôi bị lũ quỷ gọi là kẻ phản bội và giờ cô cũng là kẻ phản bội của con người , liệu đây có phải là lần đầu tiên chúng ta có điểm chung sao?”(Alfred)
“Đúng vậy, anh đã phản bội chúa tể ma quỷ, và tôi…”(Arcel)
Hả? Đột nhiên, vẻ mặt của Arcel lại trở nên khó coi.
Có lẽ tốt nhất là nên đợi đến khi chúng tôi đến nơi.
“…Liệu việc tôi ở lại với anh có thực sự ổn không?”(Arcel)
“Không sao đâu, ở một mình trong lâu đài rộng lớn đó thật cô đơn. Sẽ tuyệt vời biết bao nếu bạn có ai đó để trò chuyện?”(Alfred)
Thành thật mà nói, Alfred cũng khá cô đơn.
Hắn cực kỳ ghét điều đó, lâu đài khá ồn ào khi quỷ vương còn sống
Nhưng giờ đây, nếu Alfred không nói gì, sẽ chỉ có sự im lặng chết chóc, và ngay cả khi hắn nói, cũng chẳng có câu trả lời nào.
Điều đó thật là khó chịu
Nhưng với Arcel ở đây, câu chuyện lại khác.
Đôi mắt để nhìn, đôi tai để nghe và cái miệng để nói bạn sẽ không bao giờ cảm thấy nhàm chán.
“Được rồi. Vậy thì tạm thời tôi sẽ chăm sóc cho cô”(Alfred)
Cuối cùng, vẻ mặt của Arcel lại rạng rỡ.
Nàng không biết hắn đang nghĩ gì, nhưng nàng tin rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Còn Alfred nghĩ cuối cùng hắn không phải nói chuyện với gương hay xác chết nữa, nghĩ đến đây hắn cảm thấy cuộc sống này thật tuyệt vời
1 Bình luận