0 – Lời mở đầu
Quỷ Vương đã gục ngã.
Tên quỷ vương, kẻ từng thể hiện sức mạnh hủy diệt cả thế giới, cuối cùng đã bị thanh kiếm thánh của anh hùng Arcel chặt đầu.
Một mình hắn ta là vị vua quỷ có thể áp đảo không chỉ người hùng mà còn cả các đồng đội của cô ấy, nhưng vào giây phút cuối cùng, hắn ta đã bất cẩn và bị đánh bại.
Tôi từng là một sĩ quan trong quân đội của Ma Vương, nhưng tôi cũng đã đầu hàng người hùng.
Những người khác đã cản đường họ và bỏ mạng, nhưng trong hoàn cảnh bị cưỡng ép tham gia đội quân của quỷ,tôi cần gì phải mạo hiểm mạng sống của mình chứ nhể.
-Tất cả các ngươi đều muốn đánh bại quỷ vương, đúng không? Vậy sao chúng ta không nói chuyện thay vì chiến đấu với nhau?-
Mặc dù biết kĩ năng của anh hùng nhỉnh hơn quỷ vương, tôi đã đưa đội của cô ấy đến thẳng đến chỗ quỷ vương, nhưng tôi không ngờ rằng ngay cả quỷ vương cũng có thể bị người hùng đánh bại.
Một chúa quỷ bất bại trong mọi hoàn cảnh.
Thật không thể tin được, quỷ vương đã thực sự bị một anh hùng khuất phục.
Phần thân không đầu của quỷ vương trên ngai vàng như một minh chứng cho điều đó
- Quỷ vương đã gục ngã!-
-Hòa bình đã đến với thế giới!-
-Hãy ca ngợi người hùng Arcel của chúng ta!-
Loài người đã tổ chức một lễ hội, kết luận rằng hòa bình đã đến theo ý muốn của họ, và đội quân quỷ bại trận đã tan rã, không còn là mối đe dọa đối với loài người nữa.
-Nếu ngươi ngoan ngoãn đầu hàng, ta sẽ không giết ngươi. Ta chỉ đến để đánh bại tên quỷ vương tà ác, chứ chẳng hề quan tâm đến ngươi, một kẻ thậm chí chỉ có một nửa là quỷ-
Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mình thật sự có năng khiếu trong việc đầu hàng
Tôi tự tin vào bản thân nhưng bạn ơi tên đó vừa chém đầu chúa quỷ đấy và giờ bạn muốn tôi đánh bại hắn???
Chưa kể nhìn vào số lượng của bọn chúng đi anh hùng, chiến binh, cung thủ, pháp sư, tu sĩ, sát thủ.
Tôi sẽ chiến thắng trận đấu mà ko phải 1 chọi 1 mà là 1 chọi 6 ?
Lũ quỷ gọi tôi là kẻ phản bội chủng tộc, nhưng tôi chẳng quan tâm gì đến danh dự hay chiến thắng ,bạn có thấy bọn quỷ quan tâm đến những thứ đó ở đâu không, tất nhiên là bạn không thấy chúng rồi chúng chết cả rồi còn đâu.
Dù sao thì, đã năm năm trôi qua kể từ khi ma vương sụp đổ.
Tôi đang sống một mình trong một pháo đài đổ nát.
Bọn quỷ không mấy quan tâm đến đội quân của vua quỷ bại trận, và vì lâu đài của lũ quỷ nằm ở một nơi rất hiểm trở, nên chúng không quay lại sau khi lột sạch nơi nà .
Mặc dù cô độc, nhưng tôi có thể tùy ý sử dụng lâu đài rộng lớn của quỷ, và con người chỉ cướp được những báu vật trong lâu đài, còn kho báu mà lũ quỷ thậm chí không hề hay biết đến sự tồn tại của chúng.
Giờ thì tất cả là của tôi rồi.
Mặc dù đội quân quỷ đã bị đánh bại, nhưng tôi đang sống một cuộc sống viên mãn và sung túc hơn nhiều so với khi còn là một người lãnh đạo .
“ờm thì, chắc là vậy…”
Phụt !!!
Một ngày nọ, anh hùng xuất hiện trước mặt tôi gục ngã với bộ dạng tàn tạ, kể cả không có thánh kiếm đi nữa thì sao cô bị đánh bại dễ dàng vậy .
Sao mọi chuyện đột ngột vậy, đừng chết ở đó mà tôi mới lau sàn đó…?
0 Bình luận