chính truyện

chap 1

chap 1

1 – 1. tại sao cô ấy lại ở đây?

Mẹ tôi đã nói với tôi điều đó trước khi bà qua đời.

-Alfred, hãy nhớ lời mẹ nói. Điều này quan trọng hơn bất kỳ phép thuật nào mẹ đã dạy.-

Ban đầu, tôi nghĩ lời nói của mẹ sẽ rất hoa mỹ, nhưng những gì tôi nghe được lại ngoài sức tưởng tượng.

– hãy sống sót, con yêu à cho dù đối thủ của con là quỷ hay con người, con phải tự đưa ra lựa chọn cho chính mình.

Nói cách khác, đừng phán xét điều đúng và sai trên thế giới.

Đừng suy nghĩ quá nhiều về thiện hay ác trên thế giới này, bà bảo tôi hãy chọn cách sống sót.

Đó chắc chắn là cách duy nhất để tôi sống sót, dù là với tư cách con người hay ác quỷ.

Dù là con người, bà hẳn phải có suy nghĩ như vậy mới có thể kết hôn với một con quỷ.

Ngoài ra, mẹ tôi còn kể rằng trước đây bà từng là một phù thủy khá nổi tiếng.

Nhưng bà đã rơi vào lưới tình với con quỷ mà bà được gọi đến để khuất phục

Con người gọi người mẹ là kẻ phản bội, nhưng bà chẳng hề bận tâm đến điều đó.

Sau khi tìm hiểu khá nhiều về xã hội loài người và xã hội loài quỷ, tôi rất khâm phục việc điều đó lại có thể xảy ra.

Con người thì thông minh, còn quỷ dữ thì hung dữ.

Nếu bạn xem nhật ký của cha tôi, bạn có thể biết rằng mẹ tôi đã bắt giữ những người dân làng và các hiệp sĩ đến để bắt kẻ phản bội là bà và dùng họ làm củi đốt.

Mặc dù bà ấy là mẹ tôi, nhưng tôi cũng phải nói rằng dường như bà ấy rất nóng tính.

                                                                                       ******

Với con người tôi chỉ đơn giản là một con quỷ ,còn về phần lũ quỷ chúng gọi tôi là kẻ phản bội ờ sao cũng được .Lý do tôi bị gọi với cái danh xưng đó đang nằm ngay trước mắt tôi.

Tèn ten tất cả là nhờ người phụ nữ này, Arcel, người anh hùng được thanh kiếm thánh lựa chọn, người đã đánh bại vua quỷ năm năm trước.

Vấn đề là sao cô ấy lại xuất hiện ở đây tại lâu đài cũ của ma vương , nhà tôi

-Vì sao cô lại có mặt ở đây?-

Người hùng trông có vẻ rất tàn tạ

Bộ giáp của cô có rất nhiều vết rách ở khắp nơi, cơ thể cô chi chít những vết đâm và chém

Tôi không biết người đã làm việc này là ai, nhưng thật tuyệt khi đã tạo ra một người hùng như thế này phải không?

Vì ngoài trời đang mưa, nên tôi đã mang người hùng vào nhà

"Có vẻ như cô ấy đến một mình, không có ai theo sau cả."

Vậy bây giờ tôi nên làm gì?

"Ngươi đến để giết ta à?"

Suy nghĩ đầu tiên của tôi, dĩ nhiên, là cô ấy đến để giết tôi.

Theo truyền thuyết, một anh hùng không bao giờ tha thứ cho những con quỷ cản đường mình.

Tuy nhiên, tôi mang trong mình dòng máu lai giữa người và quỷ, và tôi đã nhanh chóng đầu hàng giữa chừng, nên may mắn thay mạng sống của tôi đã được cứu.

Hơn nữa, chính cô ấy đã quyết định cứu tôi và để tôi đi bất chấp sự phản đối của những người khác mà.

-Vậy giờ anh đến để khuất phục tôi sao?-

Nghe có vẻ không đáng kể.

"Hay là ngươi đang nhắm đến kho báu của ta?"

Suy nghĩ thứ hai của tôi là vẫn còn vô số kho báu vàng bạc trong két sắt của Ma Vương.

Có lẽ con trai của vua quỷ đã thú nhận về kho báu của mình trước khi bị người anh hùng giết chết.

Quỷ vương là một kẻ tàn bạo và là một ông chủ tồi, đối xử tệ bạc với cấp dưới và không trả lương xứng đáng.

Ví dụ, đầu hàng và van xin được tha mạng vì bạn sẽ ngoan ngoãn giao nộp của cải của mình, kèm làm việc cho ông ta đến hết đời.

Con quỷ nào lại cầu xin một cuộc sống như thế chứ?

Tuy nhiên, người anh hùng chỉ nghe nói về sự tồn tại của kho báu và đã giết chết vua quỷ.

Giả định này có vẻ khá thuyết phục.

Cô hẳn là một anh hùng đã trở về sau khi đánh bại chúa tể ma quỷ và nhận được vô số kho báu, nhưng cũng có thể cô đã phung phí hết gia tài vào cờ bạc.

Vậy nên việc người anh hùng lại là một kẻ ăn xin là điều dễ hiểu.

Cô thậm chí còn ko giữ thanh thánh kiếm mà cô đã mang gẫn như nửa đời ,có lẽ cô đã bán nó ở đâu đó rồi

Vì trên thế giới chỉ có một thanh thánh kiếm duy nhất và nó có thể chém chết quái vật dễ như ăn đậu hũ, nên chắc hẳn nó rất đắt tiền.

Đặc biệt, những người anh hùng mà tôi thấy trong sách thường là những kẻ say xỉn và xấu xa.

Vì chiến binh này cũng được gọi là anh hùng, nên rất có khả năng anh ta đã làm như vậy.

Cuối cùng, chiến binh đến để lấy lại những kho báu mà vua quỷ để lại nhằm bù đắp cho sự giàu có đã phung phí của mình!

Sau khi cha mẹ tôi nắm tay nhau xuống địa ngục, tôi bị đội quân quỷ cưỡng bức gia nhập.

Quỷ vương nhấc tôi bằng một tay và nói rằng, dù còn nhỏ, tôi trông có vẻ hữu dụng vì cha tôi là một chiến binh nổi tiếng trong thế giới ma giới.

Nếu tôi chống lại vua quỷ, chắc chắn tôi sẽ chết, vì vậy tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài tuân lệnh.

Để tôi nhớ xem mình đã gây ra bao nhiêu rắc rối

-Ồ, Alfred. Thức ăn anh mang đến được nấu chín vừa tới, nên các binh lính rất thích.-

– Tên khốn! Sao mày dám bắt giữ học sinh của chúng tao làm con tin…!-

-Có ai ở đó không! Bọn quỷ đang ở đây… Kwaaagh!-

Bắt giữ những kẻ xâm nhập lâu đài, giao chúng cho lũ Orc, phá hủy một trường phép thuật nào đó, hoặc ám sát nhà vua của vương quốc… Quỷ vương đã ra lệnh rất nhiều nhiệm vụ rắc rối.

Thằng khốn ấy thậm chí còn đánh thức tôi vào lúc 2 giờ sáng và bảo tôi đi giết người thế gới này không có luật lao động sao???

Như vậy, kho báu của quỷ cũng giống như của tôi, vì tôi đã từng làm tay sai cho quỷ trong một thời gian dài.

Tình cảnh của người hùng thật đáng thương, nhưng kho báu ấy không thể chia sẻ được.

Tất cả những thứ này đều được tạo ra bằng chính máu và nước mắt của tôi.

Tôi không muốn tỉnh dậy rồi đánh mất kho báu, vậy nên hãy nhanh chóng giải quyết rắc rối ở đây.

Tôi không làm những việc ngu ngốc như chúa tể quỷ và cho một chiến binh cơ hội sau khi đã bất cẩn.

-Nhưng Alfred, ngay cả khi con chọn sống sót, có một điều cậu không bao giờ được quên.-

Lúc đó, những lời mẹ tôi nói bỗng nhiên hiện lên trong tâm trí tôi.

-Nếu bạn đã nhận được ân huệ, đừng bao giờ quên điều đó. Và hãy chắc chắn rằng bạn đáp lại ân huệ đó.-

Đã nhiều thập kỷ trôi qua kể từ khi tôi đặt bà vào chiếc quan tài tốt nhất, vậy mà tôi vẫn còn nghe thấy giọng nói ấy rõ mồn một.

Ngoài ra, tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh bị ném xuống vách đá không thấy đáy sau khi không vâng lời mẹ.

Sau hai ngày rơi tự do, tôi may mắn được cha mình cứu sống.

'...Liệu tôi có nên chia sẻ một phần kho báu này không?'

Dĩ nhiên, mẹ tôi đã qua đời rồi

Tuy nhiên, vì chương trình giáo dục của bà quá kỹ lưỡng, toàn thân tôi run lên vì sợ hãi.

Mặc dù không có ân huệ cụ thể nào từ người hùng, nhưng nếu có, thì đó hẳn là việc mạng sống của tôi đã được cứu sống cách đây 5 năm.

-Cậu đang nói cái gì vậy? Tên này là quỷ! Hắn ta cũng chính là kẻ được gọi là cánh tay phải của Ma Vương!

– Đúng vậy. hắn chính là kẻ đã bắt cóc và giết chết các vị vua của những vương quốc đã chiến đấu chống lại quân đội của quỷ vương. Chúng ta không được khoan dung với hắn…

Khi vua quỷ bị đánh bại và tôi đang phân vân về việc đầu hàng, người anh hùng Arcel là người duy nhất đứng về phía tôi.

Những kẻ từng nói sẽ tha mạng cho tôi nếu tôi đầu hàng đã lật mặt vào phút chót, thật xấu hổ khi phải đầu hàng để sống sót mà chúng lại làm vậy

Dù là thánh nhân hay pháp sư, tất cả bọn chúng đều là những kẻ nói dối.

-Không, nếu không có người này, chúng ta đã không thể đến gặp Ma Vương. Hơn nữa, chúng ta đã hứa sẽ tha mạng nếu hắn đầu hàng. Giờ tôi không thể thay đổi lời hứa được nữa

Nếu đó là lựa chọn sai lầm tôi đã rất tự trách khi giúp họ ,nhưng nhờ có anh hùng tôi không cần phải lo lắng nữa

Tôi đã vô cùng biết ơn.

Tôi không biết gì khác, nhưng tôi thực sự rất ghét cái chết.

'Tôi phải kiếm ít vàng trước đã.'

Tôi không còn cách nào khác ngoài việc, đưa cho anh hùng càng nhiều vàng  càng tốt để cô không trông giống như một kẻ ăn xin

Ngay cả tôi cũng thấy tiếc khi phải chứng kiến người hùng của ngày hôm nay.

Cheolgeureok-

Ngay lúc đó, tôi nghe thấy tiếng xích sắt chuyển động phía sau mình.

Âm thanh phát ra từ sợi xích trói buộc người anh hùng.

Người hùng đã thức dậy

"Đã muộn thế này rồi sao?!"

“…?”

Nếu đó là người anh hùng mà tôi quen biết, thì việc cô ấy lập tức phản công ngay khi tỉnh dậy cũng không có gì lạ.

Tôi đã chuẩn bị một sợi xích rất chắc chắn, nhưng nếu bạn là một chiến binh từng đánh bại cả vua quỷ, bạn hoàn toàn có thể dễ dàng phá vỡ nó.

Dù bị thương hay bệnh tật thế nào, quái vật vẫn là quái vật.

Điều tương tự cũng đúng với các chiến binh.

Tôi lập tức sử dụng phép thuật phòng thủ và đồng thời chuẩn bị bỏ chạy nếu mắc sai lầm.

Của cải rất quan trọng, nhưng điều quan trọng nhất là sự sống.

“…”

Nhưng lạ thật.

Anh hùng Arcel nhìn tôi một lúc rồi lặng lẽ cúi đầu như thể đã chấp nhận số phận.

Tôi nghĩ cô ấy sẽ tấn công tôi ngay lập tức, nhưng đó là một phản ứng ngoài dự kiến.

Và cô lặng lẽ mở miệng ra.

“…Nếu ngươi định trả thù cho quỷ vương , hãy làm đi, nhưng hãy làm thật nhanh.”

Chưa kể việc không tấn công tôi, cô ấy thậm chí còn không chống cự.

Những sợi xích được buộc chặt đến mức chắc chắn sẽ gây đau đớn, nhưng điều đó dường như không quan trọng với cô.

Đây có thực sự là người hùng mà tôi biết?

“Chuyện gì xảy ra với tôi cũng không còn quan trọng nữa…”

Trong đầu tôi hơi bối rối không biết liệu có đúng không khi giết cô ngay lập tức khi cô bảo tôi phải kết liễu hắn nhanh chóng.

Nếu muốn, tôi có thể kết thúc nó một cách không đau đớn, nhưng…

Tuy nhiên, tôi đã thay đổi ý định vì tôi thấy việc giết người ngay lập tức có vẻ không ổn.

Khi tôi suy nghĩ khác đi, những gì tôi nhìn thấy cũng thay đổi.

Tôi không thể tin là mình lại quên một điều quan trọng như vậy.

“Hãy bàn chuyện giết chóc sau, trước tiên hãy bàn bạc một chút đã.”

"Bàn bạc…?"

Tôi nói vậy khi nới lỏng những sợi xích đang trói buộc người hùng.

“…Tôi hiểu rồi, chỉ là giết tôi không mang lại cảm giác thỏa mãn.”

Nghe xong lời tôi nói, người anh hùng thở dài rồi bất ngờ bật cười.

“Cứ làm theo ý ngươi, giao ta cho lũ Orc đã ném ta cho quái vật ăn thịt. Ta đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó từ lâu rồi.”

Vì cô ấy cười như thể mất trí và nói những điều kỳ lạ với chính mình, tôi bắt đầu nghi ngờ trạng thái tâm thần của cô ấy

Chẳng lẽ bạn đã dính vào một loại thuốc nguy hiểm sao?

Người nghiện ma túy là một đối tượng mà ngay cả chúa tể ma quỷ cũng phải loại trừ.

Tôi nghe nói có những đứa trẻ dùng ma túy để xoa dịu tâm hồn bị tàn phá bởi cờ bạc.

“Tự nhiên cô lại nói về chuyện gì vậy?”

“Tại sao? Chẳng phải là để trả thù cho nhà vua của các ngươi sao?”

“tôi có phải con trai của hắn quái đâu ?”

Tôi không có lòng trung thành đặc biệt nào với vua quỷ.

Những người khác đã cố gắng trả thù cho vua quỷ, nhưng tôi chịu.

Tôi không chỉ không muốn gặp lại tên khốn đó nữa, mà những chuyện rắc rối như trả thù cũng không phải là mối bận tâm của tôi.

“Vậy tại sao anh lại đợi tôi ở đây?”

“Sao ta lại phải chờ cô? Đây là nhà ta mà? Ma vương đã chết, giờ lâu đài này là của ta rồi.”

Tôi không biết bạn đang nghĩ gì, nhưng việc cố gắng trả thù kẻ thù của quỷ dữ là một sai lầm lớn.

Ngược lại, ta muốn được tự do, vì vậy ta đã bỏ thuốc độc vào bữa ăn của chúa tể ma quỷ hàng trăm lần.

Chỉ là hắn ta quá mạnh nên không có tác dụng gì.

“Vậy ra không phải anh đang cố gắng trả thù cho Quỷ vương, mà chỉ là tôi hiểu lầm thôi…?”

“Ừ, nhưng sao cô không tắm đã ,trời thì mưa và cô thì đầy bùn đất”

Tôi gật đầu và chỉ vào phòng tắm.

Đó là mùa mưa, trời mưa như trút nước, khiến người chiến binh trông giống như một kẻ ăn xin ướt sũng, lấm lem bùn đất.

Tôi đã quá bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của người hùng đến nỗi quên mất một điều quan trọng.

Sàn nhà sạch sẽ giờ bị vấy bẩn bởi bùn và nước mưa.

“?”

Ồ, có phải việc cố gắng nói chuyện với cô ấy là một sai lầm không?

Chỉ trong chốc lát, nhưng ánh mắt của chiến binh nhìn xuống  sàn nhà ướt sũng! Và nó nứt ra.

Khuôn mặt uể oải của cô cũng dần đỏ ửng.

Tôi không biết tại sao, nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy tức giận.

tôi bắt đầu nhớ lại hình ảnh người đã tấn công lâu đài để đánh bại vua quỷ trong quá khứ.

Hình ảnh một chiến binh tiến lên cùng với ánh sáng của thanh kiếm thần thánh, không chút do dự chém tan lũ quỷ cản đường.

Vậy đã có điều gì xảy ra?

Đây có phải là cái kết mà cô ấy muốn?

“…Ước gì?!”

Cô ấy nói gì vậy?

tôi cố gắng bỏ chạy vì nghĩ rằng anh hùng có thể tấn công ngay lập tức, nhưng người anh hùng đã tóm lấy ngực cô và tỏ vẻ đau đớn.

“Kuk…!”

Cuối cùng, cô ho ra máu và gục ngã lần nữa.

“Cô ấy chết rồi sao? Có vẻ là chưa.”

Ý thức của cô ấy có vẻ rối loạn, nhưng cô vẫn đang ôm lấy ngực trái như thể đang siết chặt nó.

Nhìn bề ngoài thì có vẻ như nó bị "nguyền rủa" bởi một lời nguyền kém chất lượng.

Có lẽ cô đã đánh bạc và mắc nợ.

Sẽ ổn thôi nếu cô chết vì nó, nhưng đây là một lời nguyền chỉ gây ra đau đớn mà không gây tổn hại gì đến tính mạng cô.

Chắc hẳn nó được các phù thủy tạo ra để kiếm tiền từ các con nợ.

Một lời nguyền đã bị điều chỉnh một cách độc ác để chỉ gây ra đau đớn, vì bạn không thể nhận được tiền khi chết.

Đúng như dự đoán, cô gái này chắc hẳn đã đánh bạc ở đâu đó và gánh một khoản nợ khổng lồ.

'Vậy tôi nên làm gì với chiến binh này đây? Giết hay cứu?'

Sau khi xác nhận rằng người hùng chắc chắn đã mất trí, tôi suy nghĩ lại xem nên làm gì và đưa ra quyết định.

Đáp lại ân huệ là điều tốt, nhưng tôi không có ý định trả ơn bằng cả mạng sống của mình.

'Quỷ vương chắc hẳn đã bị bất ngờ và bị anh hùng tấn công. Tôi không muốn kết cục của mình như vậy…'

Đúng như dự đoán, chúng ta hãy tắm rửa sơ qua trước đã.

Tôi đặt người hùng bị thương vào xe đẩy và đi về phía phòng tắm.

Cô ấy quá bẩn để giữ trong ngôi nhà sạch sẽ của tôi trời ạ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!