Quyển 2: Tôi, cô ấy, và tên gọi của cảm xúc đó

Chương 17

Chương 17

Chúng tôi đã ôm nhau được bao lâu rồi? Nước mắt của cả hai đã ngừng rơi tự lúc nào.

Cảm thấy khát, hai đứa buông nhau ra, song mất đi hơi ấm vừa sẻ chia khiến tôi thấy cô đơn vô cùng.

Dù hai đứa ở gần nhau mà vẫn thấy cô đơn được, suy nghĩ ấy khiến tôi không khỏi bật cười. Có lẽ Chinatsu cũng nghĩ tương tự, bằng chứng là nụ cười khẽ của cô.

Tôi nghĩ mọi chuyện sẽ ổn thôi. Không phải có gì đó thay đổi, đơn giản là sau khi đã khóc thật nhiều và giờ có thể mỉm cười thật tự nhiên, tôi tin rằng tất cả mọi thứ đều sễ ổn cả.

Cốc nước tôi chuẩn bị đã nguội lạnh nhưng vẫn uống để làm dịu cơn khát. Thêm nữa, với ngần ấy nước mắt rơi xuống, cơ thể đình công đòi bổ sung nước âu cũng không phải chuyện lạ. 

Chỉ có tiếng ‘ực’ vang trong phòng. Đêm đã khuya, cả bên ngoài lẫn bên trong đều chìm vào tĩnh lặng.

Chinatsu là người phá vỡ nó.

“Nè.”

“Ừm.”

Dường như chỉ cần bấy nhiêu thôi, cả hai đã hiểu đối phương muốn gì. Có lẽ mọi điều cần nói, cái ôm kia, cái gọi tên kia đã truyền dạt tất thảy. Nhưng sợ rằng chỉ là ảo tưởng, chúng tôi vẫn nên làm theo lời khuyên của những người đi trước - bộc bạch mọi thứ thành lời.

Cả hai đều biết bản thân cần nói gì. Ai bắt đầu cũng được.

Và Chinatsu đảm nhận vai trò ấy. Cô bảo:

“Tớ hôn cậu được không?”

“...Hả?”

Nó bất ngờ tới mức mấy suy nghĩ trước đó tát thẳng vào mặt vậy. Tôi chẳng thể tin được chúng phát ra từ miệng cô.

Hóa ra khi bị bất ngờ, người ta sẽ phát ra mấy âm thanh hết sức ngớ ngẩn, tôi nghĩ thế khi nghe thấy cái giọng lạ hoắc của mình. Tuy nhiên, đương sự lại nghiêng đầu, hỏi:

“Cậu không muốn hả?”

“Không…không phải là tớ không muốn…”

Tôi cứng họng. Càng nhìn vào đôi mắt của Chinatsu, từng câu từ của cô thấm dần vào tâm trí tôi khiến tôi đỏ mặt như mấy cô gái e thẹn.

“Vậy thì làm thôi…Có điều tớ muốn xác nhận.”

Chinatsu bạo phết. Bất kể người ta có nói gì, tôi xin khẳng định cô gái xinh đẹp trước mặt quá bạo. 

“Nnnnn….”

Gương mặt hoàn hảo của cô nghiêng nhẹ, và cùng với hương thơm ngọt ngào, đôi môi mềm mại của cô chạm vào môi tôi.

Nụ hôn thứ hai của hai đứa vô cùng dịu dàng, không hề lúng túng hay vụng về chạm răng nhau như trước.

Chậm rãi, Chinatsu rời ra. Cô gật đầu, thì thầm:

“Như tớ nghĩ, tớ thích cậu, Hajime.”

Cô cũng thẳng thắn không kém. Ánh mắt cô đánh sáng tôi, hỏi xem cảm xúc của tôi là gì. Chỉ là, câu trả lời, tôi đã có từ lâu rồi.

“Tớ cũng thích cậu, Chinatsu…à, có lẽ của tớ hơi khác một tí.”

“...?”

“Cậu thấy đấy, tớ từng nghĩ tên gọi của cảm xúc này là ‘thích’.”

“Ừm.”

“Tớ đã nghĩ rất nhiều, cảm nhận rất nhiều, đôi khi còn phải cố ngăn nó tràn ra ngoài nữa.”

Tôi không thể giãi bày cảm xúc đường hoàng như Chinatsu được. Chưa kể từ ngữ tôi thốt ra nghe cứ như đang biện minh ý. Song, Chinatsu lại gật đầu như thể đang chăm chú lắng nghe những điều quang trọng nhất trên đời.

Vì vậy, tôi cũng đưa toàn bộ cảm xúc của mình vào lời nói và nói rằng:

“Anh yêu em.”

“Ah….”

Đôi mắt vốn đã to tròn của Chinatsu giờ lại càng to hơn nữa. Một hơi thở run run thoát khỏi môi em. Có người nói đây chỉ là tình yêu tuổi học trò, hay sẽ bị bảo là đang đắm chìm mối tình đầu thôi. Nhưng tôi cảm thấy ‘thích’ thôi sẽ không đủ nên mới dùng từ ‘yêu”, và tôi tin Chinatsu cũng tương tự.

“Thực lòng thì, anh vốn chẳng hiểu tí gì về yêu hay thích ai đó cả, nói chung là mấy chuyện luyến ái ấy….Nhưng, nói thế nào đây ta…Anh thấy nó như vậy, nên là như vậy thôi. Haha.”

Tôi bật cười ngượng ngùng, gãi gãi má, mắt chỉ biết đưa xuống dưới.

“...A mồ, trời ạ!”

Tôi nghe giọng em gần hơn ban nãy. Em nâng cằm tôi lên buộc tôi nhìn em và lại hôn tôi. Lần này nụ hôn có phần mạnh bạo hơn, lâu hơn và sâu hơn đôi chút.

“...Chị Kana có nói…” Tách ra, hơi thở Chinatsu gấp gáp, gương mặt thì ửng đỏ. Em khẽ lên tiếng. “Chị ấy bảo nếu em muốn hôn ai đó, rồi xong mà thấy lại càng muốn hôn nhiều hơn nữa thì cảm xúc của bản thân là thật…còn ngược lại thì sẽ mau chóng thấy chán chường, thậm chí chẳng đọng lại thứ gì trong tim.”

“Haha…vậy thì với anh, nó là thật rồi.”

“...Vâng.”

Lần này tới lượt tôi chủ động. Sau khi bị hôn ba lần, mãi tới lần thứ tư tôi mới tự mình hôn em được. Có vẻ cái sự thảm thương của tôi trở thành một nét đặc sắc trong mối quan hệ của hai đứa rồi.

Tôi không biết thật giả gì sất. Tôi cũng quên ai đã từng bảo rằng tình yêu tuổi trẻ đầy những khao khát thầm kín còn tình yêu đích thực lại chất chứa những sự chân thành.

Nhưng điều tôi biết rõ nhất là, dù có hôn bao nhiêu lần đi chăng nữa, cảm xúc âm ỉ trong con tim này sẽ không bao giờ biến mất. 

Chinatsu trong tim tôi là vậy đấy. Và tôi ắt hẳn cũng đã có một vị trí ở trong tin em rồi.

“Nè, Chinatsu ơi.”

“Gì thế, Hajime?”

“Em sẽ làm bạn gái anh chứ?”

“...Vâng, em rất sẵn lòng.”

c16df081-6e91-402e-b80c-4494d63da5b7.jpg

Chinatsu khẽ rơi vài giọt nước mắt, những giọt nước mắt khác với khi nãy, còn đôi môi thì nở một nụ cười tuyệt đẹp.

Vào cái ngày chúng tôi đặt tên cho thứ xúc cảm mình dành cho đối phương, mối quan hệ của cả hai cũng đã sang một cái tên mới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!