Quyển 2: Tôi, cô ấy, và tên gọi của cảm xúc đó
Chương 14
2 Bình luận - Độ dài: 1,813 từ - Cập nhật:
“Bố ơi…? Xin bố đừng nói với Hajime như thế ạ. Cậu ấy là bạn của con. Cả mẹ cũng không nói như thế-”
Chinatsu cố gắng bao che cho tôi, mắt đảo giữa tôi và ông. Đáng tiếc, lời của cô chỉ như ‘đổ dầu vào lửa’.
Ông thở dài não nề chẳng hề che giấu sự khó chịu. Ông nhìn tôi, lên tiếng:
“Chinatsu à…Ra vậy, cả Suzuka nữa hả…Satou, đúng không? Nghe cách mày nói thì có vẻ mày biết hơi bị rõ chuyện gia đình bọn tao nhỉ?...Thật đáng kinh ngạc khi một thằng nhóc như mày lại có thể xen vào gia đình vắng bóng người bố đấy. Tao thực sự muốn xem xem phụ huynh nhà mày là kiểu người như nào mà lại dạy dỗ ra mày được hay vậy.”
Ông nói đúng…đến tôi cũng ước có cơ hội được gặp họ thêm một lần nữa là.
Cảm nhận sự cay nghiệt trong lời của ông, tôi nuốt ngược câu đáp trả sắp dâng ra ngoài, thay vào đó chìm vào dòng suy nghĩ.
Vì sao ông ta lại xuất hiện mà không báo trước một tiếng?
Đâu phải ông không liên lạc được. Hay là vì không muốn cho cô Suzuka biết? Nếu thế thì vì sao? Có điều gì ông muốn làm mà không được để cô ấy đề phòng trước?
Tôi không biết ông tới từ lúc nào. Nhưng thay vì chọn thời điểm thích hợp hơn, ông lại ngồi chờ, mua bia…cuối cùng là dùng chuyện con gái về muộn để thể hiện uy quyền của mình.
“...Chẳng nhẽ…chú tính đưa Chinatsu đi đâu ư? Tại sao chứ?”
Tôi đặt câu hỏi thêm lần nữa, điềm tĩnh nhưng kiên quyết muốn tìm ra sự thật.
“....”
“Ơ?”
Thấy bố mình im lặng, Chinatsu quay sang ông, dường như không theo kịp nữa rồi.
“Hầy, tất cả là tại Suzuka cứ đắm chìm trong công việc mà bỏ bê mấy thứ khác tới nỗi đổ bệnh và để Chinatsu một mình, tạo cơ hội cho một thằng oắt con vô lễ là mày thản nhiên bước vào nhà…Thật tình, không thể tin rằng đứa con gái yêu dấu của mình lại lâm vào hoàn cảnh này.”
Bố Chinatsu lảm nhảm những gì ông cho là đúng mà không hề trả lời câu hỏi của tôi. Ông tự dựng một câu chuyện sao cho có lợi nhất cho bản thân rồi thao thao bất tuyệt như thể nó là sự thật. Còn trong mắt tôi, ông chẳng khác gì đứa nhóc đang ăn vạ.
“Ngay từ đầu Chinatsu đã chẳng cần rời khỏi ngôi trường trước rồi. Ở đó cả học sinh lẫn phụ huynh đều có gia thế đàng hoàng, đời nào con bé sẽ đi nói chuyện với đứa như mày. Nó còn có thể học thẳng lên đại học nữa cơ. Chẳng khác nào nó quẳng đi toàn bộ mọi thứ bọn tao làm cho nó từ đó tới giờ.”
“...Hở? Bố ơi…? Tại sao bố lại nói thế?...Tại sao chứ?...Nhưng…Chẳng phải bố bảo con có thể thoải mái chọn-”
Theo sau màn tự huyễn là màn trách móc. Mấy lời lẩm bẩm mang ý thao tung kia là chiêu trò của những người lớn có mưu đồ toan tính. Chinatsu vô cùng sững sờ.
“Đúng. Dù con còn trẻ, bố tin con vì nghĩ con sẽ phân biệt được chuyện đúng sai. Ai dè bố đã nhầm. Ở bên ngoài khuya với một tên không rõ lai lịch… Còn mày nữa đấy, cái thể loại cha mẹ nào mà lại nuôi dạy con cái la cà tới tận khuya rồi còn vào nhà nó?”
Ông biến lời lẽ của mình thành vũ khí, cố đẩy mọi trách nhiệm lên đầu bọn tôi. Ông moi bới từng điểm yếu, tìm thấy thì ngay lập tức xoáy sâu vào. Ông tự đặt bản thân vào vị trí của một kẻ có quyền chỉ trích và đổ lỗi cho người khác.
“...Tiếc thay, bố mẹ cháu đã qua đời, song cháu vẫn luôn sống thật tốt để họ dù ở nơi chín suối vẫn luôn tự hào. Giờ thì, cháu rất mong chú sẽ trả lời câu hỏi của cháu: rốt cuộc chú tính làm gì với Chinatsu?”
Dù tiếp xúc với vô số người lớn, hiếm khi tôi mới phải chạm trán ác ý rõ rành rành như vầy. Trừ chú của tôi luôn đối xử với tôi như một tri kỉ có cùng cảnh ngộ, những người khác xem tôi là một đứa trẻ đáng thương. Nhưng giờ đây, đứng vững đã không còn là chuyện khó khăn nữa, vì tôi biết có Chinatsu ở bên cạnh mình. Nhờ thế, tôi mới cất được câu hỏi.
“....Tới đây, Chinatsu.”
Dường như chẳng hứng thú với màn đáp trả của tôi, ông mặc kệ mà đưa tay tới con gái mình.
Có điều, chính chủ rùng mình, nhanh chóng nấp ra sau lưng tôi, trong khoảnh khắc lộ vẻ ngạc nhiên, cả vì bản thân lẫn vì người bố của mình.
“Hả…Ể? Tại sao lại…?”
Giọng cô lạc đi vì chất chứa quá nhiều thắc mắc. Còn bố cô tự hiểu lầm và tự đưa ra lí lẽ của bản thân.
“...Về sống chung với bố đi con. Như vậy con sẽ không thấy cô đơn nữa. Em trai con sắp chào đời rồi đó. Cùng nhau, chúng ta sẽ trở thành gia đình bốn người hạnh phúc. Bố tin chắc con cũng sẽ hòa hợp với Satomi thôi. Con cũng biết người lớn bọn bố phải lo toan đủ thứ như tiền bạc, giấy tờ pháp lý, vân vân - mấy thứ những đứa trẻ như con chưa thể hiểu hết - nhưng tất cả đều là vì cho tương lai của con cả. Bố có nói với Suzuka, tiếc là cô ta chẳng chịu hiểu điều gì là tốt nhất cho con hết.”
“...Hả?...Bố? Satomi…là người phụ nữ bố ngoại tình đúng không? Bố rốt cuộc tính làm gì vây? Sống chung ư? Bố cho là chuyện đó hợp lý ư? Còn con thì không! Tự dưng bố xuất hiện…rồi nói mấy lời ấy…Con chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra nữa!!!”
Chinatsu gào lên tuyệt vọng, hết sức bình sinh phản bác mớ lý lẽ ngang ngược bố cô đưa ra.
“...Chuyện chuyển trường cũng vậy. Nếu mẹ con thực sự nghĩ cho tương lai của con thì phải cố can ngăn mới đúng. Nhưng cô ta thậm chí chẳng hé nửa lời. Rồi chỉ vì bố dành thời gian ở chỗ khác mà đòi ly hôn, đòi tiền chu cấp này nọ? Cô ta đáng lí phải biết ơn những gì bố đã làm mới phải. Giờ nhìn xem cô ta ra sao khi không có bố bên cạnh. Làm việc tới mức đổ bệnh. Đúng là một người mẹ thất bại.”
“Không đúng…Mẹ, bà ấy…”
Điện thoại tôi rung lên, song mấy lời khó nghe kia vẫn không chịu ngừng.
“Chinatsu à, hẳn là do con còn nhỏ nên mới chưa hiểu, nhưng ở bên bố mới là điều tốt nhất. Nhìn xem, trước giờ ta vẫn luôn thân thiết mà, phải không? Thân hơn mẹ con nhiều ấy chứ. Chỉ cần con gật đầu cái thôi thì mọi thứ đều xong xuôi ngay.”
Điện thoại tôi rung thêm lần nữa, báo hiệu thời cơ đã chín muồi.
Tôi bước lên chắn trước Chinatsu. Thấy thế, ông ta trừng mắt khó chịu.
“...Tao không biết mày tính làm gì, nhưng tao có quyền báo cánh sát vì tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp đấy. Ở tuổi mày thì thích chõ mũi vào chuyện người ta vì thấy nó ngầu là bình thường, nhưng đây là chuyện người lớn. Mày không có quyền can thiệp và việc gia đình của người khác-”
“Chú nói đúng. Cháu sẽ rời đi…” Tôi ngắt lời, đã quá chán ngấy. “Nhưng cháu sẽ đưa cậu ấy theo cùng.”
“Mày tính-?!”
“...Hả?”
Phớt là vẻ bàng hoàng của ông ta, tôi đóng sầm cửa phòng khách lại, nắm tay Chinatsu rồi vội vã chạy ra cửa. Cô trông ngạc nhiên nhưng không hề phản kháng, còn bố cô đuổi theo hết sức rùa bò - có lẽ vì hơi men, hoặc vẫn chưa hết sốc vì hành động của tôi. Chẳng mấy chốc, hai đứa đã đứng ở cửa ra vào.
Trước khi rời đi, tôi ngoảnh lại nói điều cuối cùng. Ừ thì có hơi thừa thãi, nhưng tôi buộc phải nói ra.
“Như chú nói, bọn cháu vẫn còn là trẻ con - hay đúng hơn là trẻ con trong mắt chú. Nhưng thật lòng nhé, có khi hồi bằng tuổi bọn cháu thì chắc chú còn ngây thơ ác nữa đúng không? Bọn cháu trẻ nhưng bọn cháu đâu có ngu.”
Khi ông ta mở được cửa phòng khách thì cả hai đã chuẩn bị cao chạy xa bay rồi.
“Vì vậy cháu biết hết chú toan tính cái gì, và cháu biết mấy lời chú ném vào Chinatsu rõ là ti tiện. Đời nào cháu để một kẻ như chú mang người quan trọng của cháu đi được!”
Xong, tôi lao đi, tay nắm tay của Chinatsu.
“Hajime?!”
“Hơi đau một chút, nhưng ta phải chạy chân trần thôi. Thêm cả, bên ngoài có taxi đậu sẵn rồi. Cô Suzuka! Nếu có cảnh sát tới tìm thì phiền cô xử lí giúp nhé?!”
Dường như đã tỉnh táo, tiếng quát phẫn nộ của bố Chinatsu vang lên phía sau. Tôi nói vội vài câu với người ở đầu dây bên kia rồi chạy thục mạng.
◇◆
“Làm ơn chạy nhanh lên đi ạ! Tới nhà ga!”
“...”
Cửa sau taxi mở toang nên chúng tôi lao vào trong. Tài xế nhìn hai đứa, rồi đánh mắt nhìn người đàn ông đang đuổi theo. Dường như hiểu ra, không nói một lời, ông lập tức cho xe lăn bánh. Đồng hồ tính tiền đã chạy sẵn vì xe ở chế độ đón khách nãy giờ.
Tôi không nghĩ mình sẽ đi taxi theo kiểu này, nhưng may sao đã gọi trước để thủ sẵn - dù sẽ phải thanh toán cả tiền chờ. Tôi đồng thời thấy nhẹ nhõm vì bác tài khi thấy hai học sinh cấp ba đang hớt hải đã không chần chừ liền khởi động xe.
Thú thực thì đúng là suýt soát. Tim tôi còn đập loạn xa đây này.
“Hộc…hộc…Hajime? Chuyện gì vừa điễn ra thế? Với cả, sao hồi nãy cậu kêu tên mẹ tớ?”
Chinatsu ngồi cạnh vẫn chưa hết bàng hoàng, hỏi.
“Đây.”
Tôi đưa điện thoại cho cô - đây là lời giải thích nhanh nhất. Trên màn hình vẫn đang hiển thị cuộc gọi với “Cô Suzuka”.
2 Bình luận
pha xử lí 1000iq out trình mọi đối thủ